Viết bài văn tưởng tượng và viết thành một câu chuyện ngắn "Con cò mà đi ăn đêm,...">
- Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một đêm trăng mờ, bên cánh đồng và ao làng,...) - Nhân vật chính là ai? (Một con cò mẹ nghèo khó và những chú cò con đang chờ mẹ,...) - Vì sao cò mẹ phải đi kiếm ăn trong đêm? (Muốn tìm thức ăn mang về cho đàn con đang đói,...)
Dàn ý
Đọc bài ca dao sau dao sau đây:
Con cò mà đi ăn đêm,
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.
Ông ơi ông vớt tôi nao,
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng.
Có xáo thì xáo nước trong,
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con.
Hãy tưởng tượng và viết thành một câu chuyện ngắn?
I. Mở bài
- Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một đêm trăng mờ, bên cánh đồng và ao làng,...)
- Nhân vật chính là ai? (Một con cò mẹ nghèo khó và những chú cò con đang chờ mẹ,...)
- Vì sao cò mẹ phải đi kiếm ăn trong đêm? (Muốn tìm thức ăn mang về cho đàn con đang đói,...)
II. Thân bài
a. Trước khi cò gặp nạn
- Cò mẹ và đàn con sống như thế nào? (Cò mẹ vất vả kiếm ăn, đàn con ngoan ngoãn chờ mẹ,...)
- Đêm hôm ấy, cò mẹ làm gì? (Lặn lội ra đồng tìm thức ăn cho con,...)
- Khung cảnh đêm như thế nào? (Trời tối, gió thổi, đồng ruộng vắng lặng,...)
b. Cò mẹ gặp nạn
- Điều gì bất ngờ xảy ra? (Cò đậu nhầm vào một cành cây mềm bên ao và bị rơi xuống nước,...)
- Cò mẹ cảm thấy thế nào? (Hoảng hốt, cố vùng vẫy nhưng không thể bay lên,...)
- Ai xuất hiện? (Một người nông dân đi ngang qua và phát hiện cò,...)
- Cò mẹ cầu xin điều gì? (Xin ông cứu mình, nếu phải chịu số phận thì xin đừng làm hại,...)
- Cò mẹ nói gì về đàn con? (Xin ông thương tình vì đàn con đang ở nhà chờ mẹ,...)
- Người nông dân phản ứng ra sao? (Cảm động trước lời cầu xin, nhận ra cò chỉ vì kiếm ăn cho con nên gặp nạn,...)
c. Kết thúc câu chuyện
- Người nông dân đã làm gì? (Nhẹ nhàng cứu cò lên khỏi mặt nước và thả cò về đồng,...)
- Cò mẹ làm gì? (Vội vàng bay về tổ với đàn con,...)
- Đàn cò con phản ứng thế nào? (Mừng rỡ quấn quýt bên mẹ,...)
- Câu chuyện để lại điều gì? (Làm nổi bật tình mẫu tử và lòng nhân hậu, biết thương yêu những sinh linh bé nhỏ,...)
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào về câu chuyện? (Xúc động trước tình yêu thương của cò mẹ dành cho con,...)
- Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương cha mẹ, trân trọng tình mẫu tử và sống nhân hậu với mọi người, mọi vật,...)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Một đêm trăng mờ, cánh đồng quê chìm trong màn sương yên tĩnh. Bên chiếc ao nhỏ, gió khẽ lay những bụi cỏ, còn trong chiếc tổ ven đồng, đàn cò con đang mong ngóng mẹ. Vì thương các con đói bụng, cò mẹ đành lặng lẽ bay đi kiếm ăn.
Cò mẹ bước chậm trên cánh đồng vắng, đôi mắt chăm chú tìm thức ăn. Trời càng về khuya, gió càng lạnh nhưng mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm. Khi đến bên một chiếc ao, cò mẹ thấy một cành cây chìa ra mặt nước nên định đậu xuống nghỉ chân. Nào ngờ, cành cây mềm oặt rồi gãy rời, khiến cò rơi tõm xuống ao. Cò mẹ hoảng hốt vùng vẫy, cố dang đôi cánh để bay lên nhưng không được. Đúng lúc ấy, một người nông dân đi ngang qua và nhìn thấy cò đang chới với. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con đang chờ đợi. Nghe vậy, người nông dân cảm động trước tình mẹ nên nhẹ nhàng đưa cò lên bờ. Ông không làm hại cò mà còn thả nó về đồng. Cò mẹ lập tức bay về tổ, nơi đàn cò con đang ngóng mẹ. Vừa thấy mẹ, chúng ríu rít quấn quýt bên mẹ trong niềm vui mừng.
Hình ảnh cò mẹ vượt qua đêm tối để trở về với đàn con làm em nhớ đến tình yêu thương bao la của cha mẹ. Dù cuộc sống có nhiều nhọc nhằn, cha mẹ vẫn luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Bởi vậy, mỗi người cần biết yêu thương, kính trọng và trân trọng mái ấm gia đình của mình.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Đêm xuống, ánh trăng nhạt len qua những đám mây, phủ một màu bạc mơ hồ lên cánh đồng. Trong chiếc tổ nhỏ bên bờ ruộng, những chú cò con đang nép vào nhau chờ mẹ. Thương đàn con đói bụng, cò mẹ lại lên đường tìm thức ăn giữa đêm khuya.
Cò mẹ lặn lội qua những thửa ruộng để tìm từng con tép, con cá nhỏ. Gió đêm thổi lạnh nhưng mẹ vẫn kiên trì bước đi. Đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây nhỏ nên đậu xuống. Bất ngờ, cành cây mềm quá nên gãy rời, làm cò rơi xuống nước. Cò mẹ cố vùng vẫy nhưng đôi cánh ướt sũng khiến nó không thể bay lên. Một người nông dân đi ngang qua nghe tiếng động liền bước đến. Cò mẹ hoảng sợ nhưng vẫn cất tiếng cầu xin ông cứu mình. Nó nói rằng đàn con đang ở nhà chờ mẹ mang thức ăn về. Người nông dân nghe vậy thì rất cảm động. Ông nhẹ nhàng đưa cò lên bờ rồi thả nó về phía cánh đồng. Cò mẹ vội vã bay về tổ trong niềm mong nhớ. Đàn cò con vừa thấy mẹ đã ríu rít gọi nhau và nép sát vào mẹ.
Có lẽ điều đẹp nhất trong đêm tối hôm ấy chính là khoảnh khắc người mẹ trở về bên những đứa con bé bỏng. Tình mẫu tử đã khiến cò mẹ không ngại gian nan, còn lòng nhân hậu của người nông dân đã giúp một gia đình nhỏ được đoàn tụ. Từ đó, em càng hiểu rằng yêu thương và biết sẻ chia luôn làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Một đêm yên tĩnh, cánh đồng phủ đầy sương trắng dưới ánh trăng mờ. Những ngọn cỏ khẽ lay trong gió, còn chiếc tổ nhỏ ven ao vẫn sáng lên bởi hơi ấm của đàn cò con. Thấy các con đã đói, cò mẹ quyết định đi kiếm ăn dù đêm đã khuya.
Cò mẹ lặng lẽ bay qua cánh đồng vắng. Mẹ tìm mãi nhưng chỉ kiếm được vài con tép nhỏ. Khi bay đến gần ao, cò mẹ thấy một cành cây vươn ra mặt nước nên đậu xuống. Không may, cành cây quá mềm và bất ngờ gãy rắc. Cò mẹ rơi xuống ao, nước lạnh khiến đôi cánh nặng trĩu. Mẹ cố gắng vùng vẫy nhưng không thể bay lên. Đúng lúc đó, một người nông dân đi ngang qua phát hiện ra cò. Cò mẹ vội vàng cầu xin ông cứu mình vì đàn con đang chờ mẹ trong tổ. Nghe tiếng kêu tha thiết, người nông dân động lòng thương. Ông nhẹ nhàng đưa cò lên bờ và thả nó về đồng. Cò mẹ lập tức bay về phía chiếc tổ quen thuộc. Đàn cò con mừng rỡ quấn quýt quanh mẹ. Nhìn các con bình an, cò mẹ thấy mọi nhọc nhằn đều trở nên đáng giá.
Đêm ấy đã qua nhưng tình yêu của cò mẹ vẫn như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người. Em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm mà lớn lao, có thể giúp người mẹ vượt qua những hiểm nguy tưởng chừng không thể. Em sẽ luôn ghi nhớ điều đó để biết yêu thương và đền đáp công ơn của cha mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 1
Một đêm trăng mờ, cánh đồng quê chìm trong màn sương bạc, những ngọn lúa khẽ lay động dưới làn gió lạnh. Mặt ao phẳng lặng soi bóng hàng tre, thỉnh thoảng gợn lên vài vòng sóng nhỏ. Trong chiếc tổ bé xinh bên bờ ruộng, đàn cò con đang nép sát vào nhau mong ngóng mẹ. Vì thương các con đang đói bụng, cò mẹ đành rời tổ, lặng lẽ bay đi kiếm ăn giữa đêm khuya.
Trước khi gặp nạn, cò mẹ vốn là một người mẹ rất chịu thương chịu khó. Hằng ngày, mẹ luôn lặn lội khắp cánh đồng để kiếm thức ăn nuôi đàn con nhỏ. Tối hôm ấy, sau một ngày dài mệt mỏi, mẹ vừa trở về tổ thì thấy các con vẫn đói bụng vì thức ăn đã hết. Nhìn những chiếc mỏ nhỏ đang ngóng chờ, cò mẹ lại cất cánh ra đồng. Bầu trời lúc ấy đã tối hẳn, gió thổi nhè nhẹ qua những bờ ruộng. Cò mẹ bước xuống làn nước lạnh, chăm chú tìm từng con tép, con cá nhỏ. Mỗi khi kiếm được một chút thức ăn, mẹ lại nghĩ đến niềm vui của đàn con khi thấy mẹ trở về. Dù đôi chân đã mỏi, cò mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm.
Khi đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây chìa ra trên mặt nước nên định đậu xuống nghỉ chân. Nào ngờ, cành cây quá mềm, vừa đặt chân lên đã oằn xuống rồi gãy rời. Cò mẹ mất thăng bằng và rơi tõm xuống ao. Nước lạnh khiến đôi cánh ướt sũng, mẹ cố vỗ cánh nhưng không thể bay lên. Cò mẹ hoảng hốt vùng vẫy, trong lòng chỉ lo đàn con đang chờ mình. Đúng lúc ấy, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe tiếng động liền bước lại. Thấy cò đang chới với, ông định đưa tay cứu nó. Cò mẹ vội van xin, mong ông thương tình cứu mình để còn trở về với đàn con. Nghe những lời cầu xin tha thiết, người nông dân chợt thấy lòng mình mềm lại.
Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì muốn kiếm thức ăn cho đàn con nên mới gặp phải tai nạn. Người nông dân nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ rồi đặt nó xuống một khoảng cỏ khô. Sau một lúc nghỉ ngơi, cò mẹ đã có thể đứng vững và dang đôi cánh. Người nông dân nhẹ nhàng mở tay cho cò bay về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về chiếc tổ thân quen. Từ xa, đàn cò con đã nghe thấy tiếng mẹ và ríu rít gọi nhau. Khi cò mẹ vừa đáp xuống, những chú cò con mừng rỡ quấn quýt bên mẹ. Cò mẹ cúi xuống âu yếm các con, lòng tràn ngập hạnh phúc vì cuối cùng cũng được trở về bình an.
Hình ảnh cò mẹ vượt qua đêm tối để trở về với đàn con khiến em vô cùng xúc động. Tình mẫu tử thật thiêng liêng, bởi người mẹ luôn sẵn sàng chịu đựng khó khăn để bảo vệ và chăm lo cho con. Câu chuyện cũng giúp em hiểu hơn giá trị của lòng nhân hậu. Em sẽ luôn biết yêu thương, kính trọng cha mẹ và sống tử tế với mọi người, mọi vật quanh mình.
Bài tham khảo Mẫu 2
Khi màn đêm buông xuống, cánh đồng quê khoác lên mình một vẻ đẹp vừa yên bình vừa huyền ảo. Ánh trăng nhạt len qua những đám mây, rải những vệt sáng lung linh trên mặt ao. Những ngọn lúa khẽ lay trong gió, còn chiếc tổ nhỏ bên hàng tre vẫn ấm áp bởi đàn cò con đang chờ mẹ. Thương các con đói bụng, cò mẹ lại một mình bay vào màn đêm để tìm thức ăn.
Cò mẹ lặng lẽ đi qua những bờ ruộng vắng, đôi mắt chăm chú tìm kiếm từng con tép nhỏ. Trời càng về khuya, gió càng lạnh nhưng mẹ vẫn cố gắng. Mẹ nghĩ rằng chỉ cần mang được một chút thức ăn về, đàn con sẽ vui biết bao. Sau một hồi tìm kiếm, cò mẹ đến bên một chiếc ao rộng. Nhìn thấy một cành cây vươn ra mặt nước, mẹ định đậu xuống nghỉ chân. Thế nhưng cành cây ấy đã mềm yếu từ lâu. Vừa đặt chân xuống, cành cây lập tức gãy rắc, khiến cò mẹ rơi thẳng xuống ao. Nước lạnh bao quanh, đôi cánh ướt nặng khiến mẹ không thể bay lên. Cò mẹ cố vùng vẫy nhưng càng lúc càng kiệt sức. Trong lúc ấy, mẹ chỉ nghĩ đến đàn con đang ngóng mình trở về.
Đúng lúc cò mẹ tuyệt vọng nhất, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe thấy tiếng động. Ông cúi xuống và nhìn thấy cò đang chới với dưới nước. Cò mẹ sợ hãi nhưng vẫn cố cất tiếng cầu xin ông cứu mình. Mẹ nói rằng mình chỉ vì đàn con đang đói nên mới phải đi kiếm ăn giữa đêm. Nếu được cứu, mẹ chỉ mong trở về với những đứa con bé bỏng. Người nông dân nghe vậy thì vô cùng cảm động. Ông hiểu rằng trước mặt mình là một người mẹ đang cố gắng vì con. Ông nhanh chóng tìm một cành tre dài đưa xuống cho cò bám vào. Sau nhiều lần cố gắng, ông đã đưa được cò lên bờ.
Người nông dân nhẹ nhàng đặt cò xuống bãi cỏ để nó nghỉ ngơi. Bộ lông ướt sũng khiến cò mẹ run lên vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía chiếc tổ. Một lúc sau, cò mẹ đã có thể dang cánh. Thấy vậy, người nông dân mở tay cho cò bay về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh, vượt qua màn đêm để trở về với đàn con. Khi nghe tiếng vỗ cánh quen thuộc, đàn cò con ríu rít gọi mẹ. Chúng chen nhau nép sát vào mẹ, còn cò mẹ dang đôi cánh ôm trọn đàn con. Sau bao lo lắng, cả gia đình nhỏ lại được đoàn tụ trong sự bình yên.
Đêm ấy đã để lại trong lòng em một hình ảnh thật đẹp về tình mẹ. Cò mẹ tuy nhỏ bé nhưng có một trái tim vô cùng mạnh mẽ, luôn hướng về đàn con. Lòng nhân hậu của người nông dân cũng khiến câu chuyện trở nên ấm áp hơn. Em hiểu rằng mình cần biết yêu thương cha mẹ và luôn sẵn sàng giúp đỡ những người, những con vật đang gặp khó khăn.
Bài tham khảo Mẫu 3
Một đêm nọ, cánh đồng chìm trong màn sương trắng, vầng trăng non lặng lẽ treo giữa nền trời xanh thẫm. Xa xa, tiếng côn trùng vang lên, hòa cùng tiếng gió làm không gian càng thêm vắng vẻ. Trong chiếc tổ nhỏ bên bờ ruộng, đàn cò con đang nép sát vào nhau chờ mẹ. Vì thương các con đói bụng, cò mẹ quyết định bay đi tìm thức ăn dù đêm đã rất khuya.
Cò mẹ lặn lội qua từng thửa ruộng, đôi chân gầy guộc dò tìm những con cá và con tép nhỏ. Mẹ đi mãi nhưng thức ăn kiếm được chẳng bao nhiêu. Nghĩ đến đàn con đang chờ, mẹ lại cố gắng bước tiếp. Đến gần một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây nhỏ chìa ra mặt nước nên định đậu xuống nghỉ chân. Vừa đặt chân lên cành, mẹ đã nghe một tiếng gãy rắc. Cành cây mềm oặt đổ xuống, kéo theo cò mẹ rơi tõm vào ao. Nước lạnh làm đôi cánh nặng trĩu, khiến mẹ không thể bay lên. Cò mẹ cố vùng vẫy, nhưng sức lực cứ dần cạn kiệt. Trong lúc nguy hiểm, mẹ chỉ nhớ đến đàn con bé bỏng đang chờ đợi.
Cò mẹ bắt đầu kêu cứu giữa đêm vắng. Một lúc sau, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe thấy tiếng động liền dừng bước. Nhìn xuống nước, ông thấy một con cò đang chới với. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Nó kể rằng mình chỉ đi kiếm thức ăn cho con nên mới gặp nạn. Người nông dân nghe những lời ấy thì vô cùng thương cảm. Ông nghĩ đến những đứa con của mình và hiểu nỗi lòng của một người mẹ. Ông nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ. Sau một hồi cố gắng, cò mẹ cũng được cứu khỏi mặt nước. Bộ lông ướt sũng khiến mẹ run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía cánh đồng.
Người nông dân đặt cò trên một bãi cỏ khô rồi kiên nhẫn chờ nó lấy lại sức. Một lúc sau, cò mẹ đứng dậy và khẽ dang đôi cánh. Thấy cò đã khỏe hơn, ông nhẹ nhàng mở tay cho nó bay đi. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về tổ. Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Khi mẹ vừa đáp xuống, chúng mừng rỡ chạy đến nép sát vào mẹ. Cò mẹ cúi xuống âu yếm từng đứa con, đôi cánh dang rộng như muốn che chở tất cả. Nhìn các con bình an, mẹ quên hết những mệt mỏi và sợ hãi vừa trải qua.
Dáng cò nhỏ bé giữa đêm tối đã để lại trong em nhiều xúc động. Em càng hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm nhưng mạnh mẽ, có thể giúp người mẹ vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể. Câu chuyện cũng nhắc em biết trân trọng những hi sinh của cha mẹ và sống nhân hậu với mọi sinh linh quanh mình. Em sẽ luôn ghi nhớ tình yêu thương ấy trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 4
Đêm quê phủ xuống cánh đồng một màu xanh thẫm dịu dàng. Ánh trăng lúc ẩn lúc hiện sau những đám mây, soi bóng những hàng tre xuống mặt ao phẳng lặng. Gió khẽ lay những ngọn cỏ, tiếng ếch nhái vang lên từ những bờ ruộng xa. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con đang nép vào nhau chờ mẹ. Thấy thức ăn đã cạn, cò mẹ lại cất cánh đi kiếm ăn cho các con.
Cò mẹ lặng lẽ bước qua những thửa ruộng ngập nước, đôi mắt không ngừng tìm kiếm. Mẹ đã đi khá xa nhưng chỉ kiếm được vài con tép nhỏ. Nghĩ rằng như vậy chưa đủ cho đàn con, mẹ lại tiếp tục lên đường. Khi đến gần một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây vươn ra trên mặt nước. Mẹ định đậu xuống đó để nghỉ chân một lát. Không ngờ, cành cây quá mềm nên bất ngờ gãy rời. Cò mẹ rơi xuống ao, nước bắn tung tóe. Đôi cánh bị ướt khiến mẹ không thể bay lên. Mẹ cố vùng vẫy nhưng sức lực ngày càng yếu. Trong lúc ấy, hình ảnh đàn con đang chờ đợi cứ hiện lên trong tâm trí mẹ.
Cò mẹ hoảng hốt kêu cứu giữa màn đêm. Đúng lúc đó, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe tiếng động liền bước lại. Thấy cò đang chới với dưới nước, ông cúi xuống tìm cách cứu nó. Cò mẹ vội van xin, mong ông thương tình cứu mình để còn trở về với đàn con. Người nông dân nghe vậy liền cảm động. Ông hiểu rằng con cò chỉ vì kiếm thức ăn cho con nên mới gặp phải tai nạn. Ông nhanh chóng đưa một cành tre xuống cho cò bám vào. Sau một hồi cố gắng, cò mẹ cũng được kéo lên bờ. Ông đặt cò xuống một bãi cỏ khô rồi kiên nhẫn chờ nó lấy lại sức. Cò mẹ nằm im, bộ lông ướt sũng và đôi cánh run lên vì lạnh. Một lúc sau, mẹ đã có thể đứng dậy và dang thử đôi cánh.
Người nông dân nhẹ nhàng mở tay cho cò bay về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh hướng về chiếc tổ nhỏ. Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng chen nhau nép sát vào mẹ, còn cò mẹ dang đôi cánh ôm lấy đàn con. Nhìn những chiếc mỏ nhỏ đang vui mừng, cò mẹ cảm thấy mọi nhọc nhằn đều đáng giá. Đêm tối vẫn bao trùm cánh đồng nhưng chiếc tổ nhỏ lại tràn ngập hơi ấm. Mẹ con cò đã trở về bên nhau sau một đêm đầy hiểm nguy.
Có những tình yêu không cần nói thành lời mà vẫn khiến người ta cảm động, giống như tình yêu của cò mẹ dành cho đàn con. Mẹ đã vượt qua bóng tối, giá lạnh và hiểm nguy chỉ mong các con được no đủ. Qua câu chuyện, em càng thấu hiểu những hi sinh thầm lặng của cha mẹ. Em sẽ luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ bằng những việc làm nhỏ bé mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 5
Một đêm trăng nhạt, cánh đồng quê chìm trong màn sương mỏng và ánh sáng dịu dàng. Những bông lúa khẽ đung đưa trong gió, mặt ao lấp lánh dưới ánh trăng. Trong chiếc tổ nhỏ bên hàng tre, đàn cò con đang đói bụng và mong ngóng mẹ. Không nỡ để các con chịu đói, cò mẹ nhẹ nhàng vỗ cánh bay ra ngoài tìm thức ăn.
Cò mẹ lặng lẽ đi qua những thửa ruộng, đôi mắt chăm chú tìm từng con cá nhỏ. Mẹ đi mãi nhưng thức ăn kiếm được chẳng đáng là bao. Mỗi lần nghĩ đến đàn con, mẹ lại cố gắng bước tiếp. Khi đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây nhỏ vươn ra mặt nước. Mẹ nhẹ nhàng đậu xuống để nghỉ chân. Bất ngờ, cành cây quá mềm nên gãy rời, khiến cò mẹ rơi tõm xuống ao. Nước lạnh làm đôi cánh ướt sũng và nặng trĩu. Cò mẹ cố vỗ cánh nhưng không thể bay lên. Mẹ hoảng hốt vùng vẫy, chỉ mong có ai đó đến cứu mình. Trong lúc ấy, hình ảnh đàn con bé bỏng đang chờ mẹ hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Đúng lúc cò mẹ tuyệt vọng nhất, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe tiếng kêu. Ông bước lại gần và nhìn thấy cò mẹ đang chới với dưới nước. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình vì đàn con vẫn đang chờ mẹ trở về. Mẹ kể rằng mình đi kiếm ăn chỉ vì các con đang đói. Người nông dân nghe vậy thì vô cùng xúc động. Ông hiểu được nỗi lòng của một người mẹ nên nhanh chóng tìm cách cứu cò. Ông đưa một cành tre dài xuống cho cò bám vào. Cò mẹ cố gắng bám chặt rồi được ông kéo lên bờ. Bộ lông ướt sũng khiến mẹ run lên vì lạnh, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía chiếc tổ. Người nông dân đặt cò ở một nơi khô ráo rồi kiên nhẫn chờ nó lấy lại sức. Một lúc sau, cò mẹ đã có thể đứng vững và dang đôi cánh.
Người nông dân nhẹ nhàng mở tay cho cò bay về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về chiếc tổ thân yêu. Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng ùa đến quấn quýt quanh mẹ, còn cò mẹ dang đôi cánh ôm trọn đàn con. Mẹ cúi xuống nhìn từng đứa, trong lòng tràn ngập niềm hạnh phúc. Sau một đêm đầy hiểm nguy, cuối cùng mẹ con cò lại được đoàn tụ dưới mái tổ bình yên. Ngoài kia, ánh trăng vẫn lặng lẽ soi xuống cánh đồng, như chứng kiến tình yêu thương sâu sắc của người mẹ nhỏ bé.
Cánh cò trong câu ca dao không chỉ gợi lên cuộc mưu sinh nhọc nhằn mà còn gợi nhắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Đằng sau dáng cò nhỏ bé là một trái tim luôn hướng về những đứa con của mình. Em càng hiểu hơn những vất vả và hi sinh mà cha mẹ âm thầm dành cho con. Từ đó, em tự nhắc mình phải biết yêu thương, kính trọng cha mẹ và sống nhân hậu với mọi người, mọi vật.
Bài tham khảo Mẫu 6
Trong màn đêm yên tĩnh, cánh đồng quê hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng. Những bông lúa khẽ rung rinh trong gió, mặt ao phản chiếu bóng hàng tre lung linh. Ở một chiếc tổ nhỏ trên cây, đàn cò con đang nép sát vào nhau chờ mẹ. Thấy các con đã đói, cò mẹ lại cất cánh bay đi kiếm thức ăn giữa đêm khuya.
Cò mẹ lặn lội qua những thửa ruộng ngập nước, đôi mắt chăm chú tìm từng con tép nhỏ. Dù đôi chân đã mỏi, mẹ vẫn không ngừng bước vì trong lòng luôn nghĩ đến đàn con. Mỗi khi bắt được một con cá, mẹ lại vui mừng vì nghĩ rằng các con sẽ có thêm thức ăn. Đêm càng về khuya, gió càng lạnh, nhưng cò mẹ vẫn kiên trì tìm kiếm. Đến bên một chiếc ao, mẹ nhìn thấy một cành cây nhỏ vươn ra trên mặt nước. Nghĩ rằng có thể nghỉ chân một lát, cò mẹ nhẹ nhàng đậu xuống. Bất ngờ, cành cây mềm oặt rồi gãy rời. Cò mẹ mất thăng bằng, rơi tõm xuống ao và hoảng hốt vùng vẫy. Đôi cánh ướt sũng khiến mẹ không thể bay lên. Trong lúc nguy hiểm, cò mẹ chỉ lo đàn con đang mỏi mòn chờ đợi.
Một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe tiếng động liền dừng lại. Thấy cò mẹ đang chới với dưới nước, ông vội bước xuống định cứu. Cò mẹ tha thiết cầu xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Mẹ nói rằng mình chỉ vì muốn kiếm thức ăn cho những đứa con bé bỏng nên mới gặp nạn. Người nông dân nghe vậy thì vô cùng xúc động. Ông hiểu được tình yêu thương của một người mẹ nên nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ. Sau một hồi cố gắng, cò mẹ được kéo khỏi mặt nước. Ông đặt cò xuống bãi cỏ khô để mẹ nghỉ ngơi. Một lúc sau, đôi cánh đã bớt ướt và cò mẹ có thể đứng dậy.
Người nông dân nhẹ nhàng mở tay cho cò bay về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về chiếc tổ nhỏ. Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng chen nhau nép vào mẹ, vui mừng vì mẹ đã trở về bình an. Cò mẹ dang đôi cánh ôm lấy đàn con, ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương. Sau một đêm dài, cả gia đình nhỏ lại được ở bên nhau.
Tình yêu của cò mẹ khiến em vô cùng xúc động. Dù nhỏ bé, mẹ vẫn sẵn sàng vượt qua hiểm nguy để chăm lo cho đàn con. Em càng hiểu rằng tình mẫu tử luôn thiêng liêng và đáng trân trọng. Em sẽ biết yêu thương, kính trọng cha mẹ và sống nhân hậu với mọi người, mọi vật.
Bài tham khảo Mẫu 7
Đêm xuống, cánh đồng quê chìm trong vẻ tĩnh lặng, chỉ còn ánh trăng mỏng manh trải trên những bờ ruộng. Gió thổi qua hàng tre tạo nên những âm thanh xào xạc, mặt ao lấp lánh ánh bạc. Trong chiếc tổ nhỏ bên bờ đồng, những chú cò con đang ngoan ngoãn chờ mẹ. Thương các con đói bụng, cò mẹ quyết định đi kiếm ăn dù đêm đã khuya.
Cò mẹ lặng lẽ bước xuống ruộng, tìm kiếm những con cá, con tép ẩn dưới làn nước. Mẹ đi hết thửa ruộng này đến thửa ruộng khác nhưng thức ăn kiếm được chẳng có bao nhiêu. Nghĩ đến những chiếc mỏ nhỏ đang chờ mình, mẹ lại cố gắng. Khi đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây chìa ra mặt nước. Mẹ định đậu xuống để nghỉ chân. Nào ngờ, cành cây quá mềm, vừa đặt chân lên đã gãy rắc. Cò mẹ rơi xuống ao, nước bắn tung tóe. Đôi cánh bị ướt khiến mẹ không thể bay lên. Mẹ cố vùng vẫy nhưng càng lúc càng yếu. Cò mẹ bắt đầu lo sợ, bởi đàn con vẫn đang ở nhà chờ mẹ. Mẹ cất tiếng kêu cứu giữa màn đêm vắng vẻ.
Một người nông dân đang trên đường trở về nhà nghe thấy tiếng kêu liền dừng bước. Nhìn xuống ao, ông thấy một con cò đang chới với. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Nghe vậy, người nông dân vô cùng thương cảm. Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì kiếm ăn cho con nên mới gặp phải tai nạn. Ông nhanh chóng tìm một cành tre dài đưa xuống cho cò bám vào. Cò mẹ cố hết sức bám lấy cành cây. Sau một lúc, người nông dân đã đưa được cò lên bờ. Ông đặt cò trên nền cỏ khô rồi kiên nhẫn chờ nó hồi sức. Cò mẹ run lên vì lạnh nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía chiếc tổ.
Khi đã có thể dang cánh, cò mẹ lập tức bay về đồng. Người nông dân đứng nhìn theo cho đến khi bóng cò khuất sau hàng tre. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con nghe tiếng mẹ liền reo lên ríu rít. Chúng chạy đến quấn quýt bên mẹ, còn cò mẹ cúi xuống âu yếm từng đứa. Những chiếc mỏ nhỏ nép vào bộ lông của mẹ, tìm lại hơi ấm quen thuộc. Cò mẹ khẽ dang đôi cánh như muốn che chở cho cả đàn.
Khoảnh khắc đoàn tụ của mẹ con cò thật bình dị mà cảm động. Em hiểu rằng vì con, người mẹ luôn sẵn sàng đối mặt với gian khó và hiểm nguy. Câu chuyện cũng khiến em thêm quý trọng lòng nhân hậu của con người. Em sẽ luôn ghi nhớ công ơn cha mẹ và biết yêu thương những sinh linh bé nhỏ quanh mình.
Bài tham khảo Mẫu 8
Một đêm khuya, cánh đồng quê chìm trong màn sương mỏng, ánh trăng nhạt rơi xuống những bông lúa đang lay động. Không gian vắng lặng chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng vang lên từng hồi. Trong chiếc tổ nhỏ bên hàng tre, đàn cò con đang đói bụng chờ mẹ. Không nỡ nhìn các con đói, cò mẹ lặng lẽ rời tổ để tìm thức ăn.
Cò mẹ bước đi giữa những thửa ruộng, đôi chân nhỏ bé lấm bùn. Mẹ kiên nhẫn tìm từng con tép, con cá để mang về cho các con. Dù đêm đã rất khuya, mẹ vẫn không muốn trở về tay không. Đến bên một chiếc ao, cò mẹ thấy một cành cây vươn ra mặt nước. Mẹ nhẹ nhàng đậu xuống và định nghỉ chân một lát. Bất ngờ, cành cây gãy rời khiến cò mẹ rơi xuống ao. Nước lạnh bao quanh, đôi cánh ướt sũng và nặng trĩu. Mẹ cố vỗ cánh nhưng không thể bay lên. Cò mẹ hoảng hốt kêu cứu, trong lòng chỉ nghĩ đến đàn con đang chờ. Mẹ sợ rằng các con sẽ đói và lo lắng khi không thấy mẹ trở về. Tiếng kêu yếu ớt vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
May mắn thay, một người nông dân đi ngang qua nghe thấy tiếng động. Ông bước lại gần và phát hiện cò mẹ đang gặp nạn. Cò mẹ tha thiết van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Người nông dân lắng nghe rồi vô cùng cảm động trước tình yêu thương của cò mẹ. Ông nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ. Sau một hồi cố gắng, cò mẹ cũng được cứu khỏi mặt nước. Người nông dân đặt nó trên bãi cỏ và chờ cho đôi cánh khô bớt. Cò mẹ nằm nghỉ, đôi mắt vẫn không ngừng hướng về phía cánh đồng. Một lúc sau, mẹ đã có thể đứng lên và thử dang cánh.
Người nông dân mở tay cho cò bay đi. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về tổ. Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền vui mừng gọi nhau. Chúng chen nhau đến bên mẹ, ríu rít như muốn kể cho mẹ nghe nỗi mong chờ suốt đêm. Cò mẹ dang đôi cánh ôm lấy đàn con, nhẹ nhàng che chở cho chúng. Chiếc tổ nhỏ lại tràn ngập hơi ấm và niềm vui.
Tình yêu của cò mẹ khiến em nghĩ đến tình cảm bao la của những người mẹ trong cuộc sống. Vì con, mẹ luôn âm thầm chịu đựng và chẳng ngại gian nan. Câu chuyện cũng cho em hiểu rằng lòng nhân hậu có thể đem đến những điều tốt đẹp. Em sẽ biết trân trọng tình yêu của cha mẹ và sống yêu thương hơn mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 9
Dưới ánh trăng nhạt của một đêm yên tĩnh, cánh đồng quê như chìm vào giấc ngủ. Những hàng tre rì rào trong gió, mặt ao phẳng lặng phản chiếu bóng trời đêm. Trong một chiếc tổ nhỏ, đàn cò con đang nằm sát bên nhau chờ mẹ. Vì muốn mang thức ăn về cho các con, cò mẹ lại bắt đầu một chuyến đi trong đêm.
Cò mẹ lặng lẽ kiếm ăn trên cánh đồng. Mẹ tìm được vài con tép nhỏ nhưng vẫn tiếp tục đi vì sợ đàn con chưa đủ no. Đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây chìa ra trên mặt nước. Mẹ định đậu xuống nghỉ chân sau quãng đường dài. Thế nhưng cành cây mềm yếu bất ngờ gãy rời. Cò mẹ rơi xuống ao, nước lạnh khiến đôi cánh nặng trĩu. Mẹ cố gắng vùng vẫy để tìm cách bay lên. Nhưng càng cố, mẹ càng mệt. Cò mẹ hoảng sợ và bắt đầu kêu cứu. Trong giây phút ấy, mẹ không nghĩ đến bản thân mà chỉ nhớ đến đàn con. Mẹ mong mình có thể trở về để các con không phải chờ đợi trong đói khát.
Một người nông dân đi ngang qua nghe tiếng kêu liền chạy đến. Ông nhìn xuống ao và thấy cò mẹ đang chới với. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình vì đàn con vẫn đang chờ ở nhà. Người nông dân nghe vậy thì thương cảm vô cùng. Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì lo cho con nên mới gặp nạn. Ông nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ. Khi được cứu, cò mẹ nằm im trên bãi cỏ, bộ lông ướt lạnh và đôi cánh run rẩy. Người nông dân không bỏ đi mà đứng chờ cho cò lấy lại sức. Một lúc sau, cò mẹ đã có thể đứng dậy. Ông nhẹ nhàng mở tay để cò trở về với đàn con.
Cò mẹ lập tức bay về chiếc tổ nhỏ. Đàn cò con nghe thấy tiếng vỗ cánh quen thuộc liền vui mừng ríu rít. Chúng quấn quýt quanh mẹ, nép vào bộ lông còn hơi ẩm. Cò mẹ cúi xuống nhìn các con rồi dang rộng đôi cánh che chở. Nhìn đàn con bình an, mẹ dường như quên hết những mệt mỏi và sợ hãi vừa trải qua. Cả gia đình nhỏ lại được sum họp dưới mái tổ thân quen.
Câu chuyện khiến em càng hiểu sâu sắc hơn vẻ đẹp của tình mẫu tử. Một người mẹ có thể vượt qua nhiều thử thách chỉ vì mong con được bình an và no đủ. Bên cạnh đó, hành động cứu cò của người nông dân cũng cho thấy lòng nhân hậu luôn đáng quý. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương cha mẹ và sống tử tế với mọi người, mọi vật.
Bài tham khảo Mẫu 10
Đêm đã về khuya, cánh đồng quê phủ đầy sương trắng, ánh trăng mờ nhạt soi xuống những bờ ruộng vắng. Những ngọn lúa đung đưa theo gió, mặt ao thỉnh thoảng gợn lên từng vòng sóng nhỏ. Trong chiếc tổ nhỏ bên hàng tre, đàn cò con đang đói bụng và ngóng chờ mẹ. Thương các con, cò mẹ lại lặng lẽ bay đi tìm thức ăn.
Cò mẹ bước xuống ruộng, kiên nhẫn tìm từng con cá, con tép nhỏ. Mẹ đi mãi mà thức ăn vẫn chẳng được bao nhiêu. Tuy mệt nhưng mẹ không chịu quay về vì sợ các con vẫn đói. Đến bên một chiếc ao, cò mẹ thấy một cành cây chìa ra mặt nước nên định đậu xuống. Bất ngờ, cành cây mềm yếu gãy rời. Cò mẹ mất thăng bằng và rơi xuống ao. Nước lạnh làm đôi cánh ướt sũng, khiến mẹ không thể bay lên. Cò mẹ cố vùng vẫy, nhưng sức lực dần cạn kiệt. Mẹ hoảng sợ vì nghĩ đến đàn con đang chờ mình. Mẹ cất tiếng kêu cứu giữa đêm vắng. Tiếng kêu ấy yếu ớt nhưng chứa đầy nỗi lo lắng của một người mẹ. Đúng lúc đó, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe thấy. Ông lập tức bước đến xem chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy cò mẹ đang chới với, người nông dân vội tìm cách cứu nó. Cò mẹ tha thiết van xin ông thương tình cứu mình để còn trở về với đàn con. Người nông dân nghe vậy thì vô cùng xúc động. Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì kiếm ăn cho con nên mới gặp phải tai nạn. Ông nhanh chóng đưa một cành cây xuống cho cò bám vào. Sau nhiều lần cố gắng, ông đã đưa được cò lên bờ. Cò mẹ nằm nghỉ trên bãi cỏ, bộ lông ướt sũng và đôi cánh run lên vì lạnh. Người nông dân kiên nhẫn đứng bên chờ cò hồi sức. Khi cò mẹ có thể đứng dậy, ông nhẹ nhàng thả nó về đồng. Cò mẹ lập tức vỗ cánh bay đi, hướng về chiếc tổ thân yêu.
Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng vui mừng chạy đến quấn quýt bên mẹ. Cò mẹ dang đôi cánh ôm lấy đàn con, dịu dàng che chở cho từng đứa. Những chiếc mỏ nhỏ nép vào mẹ như tìm lại hơi ấm quen thuộc. Sau một đêm đầy nguy hiểm, mẹ con cò cuối cùng cũng được đoàn tụ. Chiếc tổ nhỏ lại trở nên ấm áp giữa cánh đồng rộng lớn.
Từ câu chuyện ấy, em càng cảm nhận rõ hơn sự sâu sắc của tình mẫu tử. Cò mẹ sẵn sàng chịu gian khổ, thậm chí đối mặt với hiểm nguy để chăm lo cho đàn con. Lòng tốt của người nông dân cũng giúp em hiểu rằng sự yêu thương có thể làm cuộc sống trở nên đẹp đẽ hơn. Em sẽ luôn biết ơn cha mẹ và cố gắng sống nhân hậu, biết quan tâm đến những người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 11
Trong màn đêm tĩnh lặng, cánh đồng quê như chìm vào một giấc ngủ sâu dưới ánh trăng nhạt. Những bông lúa khẽ lay động trong gió, mặt ao lấp lánh ánh bạc, hàng tre bên bờ rì rào như đang kể chuyện. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con ngoan ngoãn nép sát vào nhau chờ mẹ. Thấy các con đã đói, cò mẹ lại cất cánh bay đi, bắt đầu một chuyến kiếm ăn giữa đêm khuya.
Cò mẹ lặn lội qua những thửa ruộng vắng, đôi mắt chăm chú tìm từng con tép, con cá nhỏ. Mẹ đi từ bờ ruộng này sang bờ ruộng khác mà thức ăn vẫn chẳng được bao nhiêu. Dù đôi chân đã mỏi, mẹ vẫn không muốn trở về tay không vì biết đàn con đang chờ. Đêm ấy, gió thổi mạnh hơn, những đám mây che khuất cả ánh trăng. Cò mẹ vẫn kiên trì bước đi giữa làn nước lạnh. Đến bên một chiếc ao, mẹ nhìn thấy một cành cây nhỏ vươn ra trên mặt nước. Nghĩ rằng có thể đậu xuống nghỉ chân, cò mẹ nhẹ nhàng đáp lên cành cây. Nào ngờ, cành cây quá mềm, vừa chịu sức nặng đã cong xuống rồi gãy rời. Cò mẹ mất thăng bằng, rơi tõm xuống ao. Nước lạnh khiến đôi cánh ướt sũng và nặng trĩu. Mẹ cố vỗ cánh, cố bám lấy cành cây nhưng không thể thoát ra. Trong lúc hoảng sợ, cò mẹ chỉ nghĩ đến đàn con đang mong ngóng mình.
Đúng lúc ấy, một người nông dân đi ngang qua bờ ao nghe thấy tiếng động liền dừng bước. Ông cúi xuống và thấy cò mẹ đang chới với dưới nước. Cò mẹ vội cất tiếng van xin, mong ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Mẹ nói rằng mình chỉ đi kiếm thức ăn cho những đứa con bé bỏng nên mới gặp phải tai nạn. Nghe những lời ấy, người nông dân vô cùng xúc động. Ông nghĩ đến những đứa con ở nhà và hiểu được nỗi lòng của một người mẹ. Ông nhanh chóng tìm một cành tre dài rồi đưa xuống cho cò bám vào. Cò mẹ cố hết sức bám chặt, cuối cùng cũng được đưa lên bờ. Người nông dân đặt cò trên bãi cỏ khô, kiên nhẫn chờ cho đôi cánh của nó bớt ướt. Một lúc sau, cò mẹ đã có thể đứng dậy. Mẹ lập tức hướng mắt về phía chiếc tổ nhỏ thân quen.
Người nông dân nhẹ nhàng mở tay cho cò bay đi. Cò mẹ vỗ cánh trở về giữa màn đêm. Đàn cò con vừa nghe tiếng mẹ đã ríu rít gọi nhau. Chúng chen nhau nép sát vào mẹ, vui mừng vì mẹ đã trở về bình an. Cò mẹ dang rộng đôi cánh, ôm trọn đàn con vào lòng. Mọi mệt mỏi và sợ hãi dường như tan biến khi mẹ nhìn thấy những đứa con bé bỏng của mình. Chiếc tổ nhỏ lại tràn ngập hơi ấm sau một đêm dài.
Tình yêu của cò mẹ khiến em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tình mẫu tử. Vì con, mẹ có thể vượt qua giá lạnh, mệt mỏi và cả hiểm nguy mà không nghĩ đến bản thân. Câu chuyện cũng giúp em hiểu hơn giá trị của lòng nhân hậu qua hành động của người nông dân. Em sẽ luôn biết yêu thương, kính trọng cha mẹ và trân trọng những hi sinh thầm lặng của người thân.
Bài tham khảo Mẫu 12
Đêm xuống, cánh đồng quê khoác lên mình một màu xanh thẫm huyền ảo. Ánh trăng len qua những đám mây, rải những vệt sáng mỏng manh trên mặt ruộng. Gió thổi qua hàng tre tạo nên những tiếng xào xạc, còn chiếc tổ nhỏ vẫn ấm áp bởi đàn cò con đang chờ mẹ. Vì thương các con đói bụng, cò mẹ lặng lẽ rời tổ để tìm thức ăn.
Cò mẹ bước đi giữa những thửa ruộng, đôi chân nhỏ bé ngập trong làn nước lạnh. Mẹ kiên nhẫn tìm kiếm từng con tép, con cá để mang về cho đàn con. Mỗi lần tìm được một chút thức ăn, mẹ lại tưởng tượng đến cảnh các con vui mừng khi mẹ trở về. Đêm càng khuya, gió càng lạnh nhưng mẹ vẫn không dừng lại. Khi đến gần một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây chìa ra mặt nước. Mẹ nhẹ nhàng đậu xuống cành cây để nghỉ chân. Bất ngờ, cành cây gãy rời, khiến mẹ rơi xuống ao. Nước lạnh làm bộ lông trắng muốt trở nên nặng nề. Cò mẹ cố vùng vẫy nhưng đôi cánh không thể nâng thân mình lên. Mẹ bắt đầu hoảng hốt và cất tiếng kêu cứu. Điều mẹ lo nhất không phải là bản thân mà là những đứa con đang ngóng mẹ trong chiếc tổ nhỏ. Mẹ chỉ mong có ai đó cứu mình để còn trở về với đàn con.
May mắn thay, một người nông dân đang trên đường về nhà nghe thấy tiếng kêu. Ông bước đến bên ao và nhìn thấy cò mẹ đang chới với. Cò mẹ tha thiết cầu xin ông cứu mình, bởi đàn con đang chờ mẹ trở về. Nghe vậy, người nông dân vô cùng thương cảm. Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì muốn kiếm thức ăn cho con nên mới gặp nạn. Ông nhanh chóng tìm một cành cây chắc chắn đưa xuống cho cò bám vào. Cò mẹ cố gắng bám lấy rồi được ông kéo lên bờ. Bộ lông ướt lạnh khiến mẹ run rẩy nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cánh đồng. Người nông dân đặt cò xuống bãi cỏ khô để nghỉ ngơi. Một lúc sau, cò mẹ đã có thể đứng lên và khẽ vỗ cánh. Ông mỉm cười rồi mở tay cho cò bay về tổ.
Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về với đàn con. Từ xa, đàn cò con đã nghe thấy tiếng mẹ và ríu rít gọi nhau. Khi mẹ đáp xuống tổ, chúng mừng rỡ quấn quýt quanh mẹ. Cò mẹ cúi xuống âu yếm từng đứa rồi dang đôi cánh che chở. Những chiếc mỏ nhỏ nép vào bộ lông của mẹ, tìm lại hơi ấm quen thuộc. Nhìn các con bình an, cò mẹ dường như quên hết những nhọc nhằn vừa trải qua.
Hình ảnh mẹ con cò đoàn tụ dưới mái tổ nhỏ khiến lòng em thật ấm áp. Tình mẫu tử luôn là một tình cảm thiêng liêng, khiến người mẹ có thêm sức mạnh để vượt qua những thử thách. Bên cạnh đó, lòng tốt của người nông dân cũng làm câu chuyện trở nên đẹp đẽ hơn. Em hiểu rằng mình cần biết yêu thương cha mẹ và luôn sống nhân hậu với mọi người, mọi vật.
Bài tham khảo Mẫu 13
Giữa một đêm trăng thanh, cánh đồng quê hiện lên yên ắng dưới lớp sương mỏng. Những ngọn cỏ còn đọng sương lấp lánh, hàng tre khẽ đung đưa và mặt ao phẳng lặng như một tấm gương. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con đang cuộn mình bên nhau chờ mẹ. Thấy các con đói bụng, cò mẹ lại một mình bước ra đồng kiếm ăn.
Mẹ đi dọc những bờ ruộng, chăm chú tìm từng con tép, con cá nhỏ. Đôi chân gầy guộc đã thấm mệt nhưng mẹ vẫn cố bước tiếp. Mẹ nghĩ đến những chiếc mỏ nhỏ đang há ra chờ thức ăn nên không nỡ quay về. Sau một hồi tìm kiếm, cò mẹ đến bên một chiếc ao. Nhìn thấy một cành cây vươn ra trên mặt nước, mẹ định đậu xuống nghỉ chân. Vừa đặt chân lên cành, cò mẹ đã nghe một tiếng rắc. Cành cây mềm yếu gãy rời, khiến mẹ rơi xuống ao. Nước lạnh làm đôi cánh nặng trĩu, mẹ cố vỗ cánh nhưng không thể bay lên. Cò mẹ hoảng hốt vùng vẫy giữa mặt nước. Mẹ càng cố gắng, sức lực càng cạn dần. Trong khoảnh khắc ấy, mẹ chỉ nhớ đến đàn con đang chờ đợi. Mẹ cất tiếng kêu cứu, mong có người đi ngang qua nghe thấy.
Một người nông dân đang trở về nhà nghe tiếng kêu liền tiến lại gần. Nhìn thấy cò mẹ gặp nạn, ông vội tìm cách cứu nó. Cò mẹ tha thiết cầu xin ông thương tình cứu mình để còn trở về với đàn con. Mẹ nói rằng mình đi kiếm ăn chỉ vì các con đang đói. Người nông dân nghe xong vô cùng cảm động. Ông hiểu được tình yêu của cò mẹ nên không chút do dự đưa tay cứu nó. Sau một hồi cố gắng, ông đã đưa được cò lên bờ. Cò mẹ nằm trên bãi cỏ, đôi cánh ướt sũng và cơ thể run lên vì lạnh. Người nông dân nhẹ nhàng đặt nó ở nơi khô ráo. Ông đứng chờ cho đến khi cò mẹ lấy lại sức. Một lúc sau, cò mẹ đứng dậy, khẽ vỗ cánh rồi hướng mắt về phía chiếc tổ.
Người nông dân mở tay cho cò bay về. Cò mẹ lập tức vỗ cánh, bay qua những bờ ruộng để trở về với đàn con. Đàn cò con vừa nghe tiếng mẹ đã ríu rít gọi nhau. Chúng mừng rỡ chạy đến bên mẹ, nép sát vào bộ lông quen thuộc. Cò mẹ cúi xuống âu yếm đàn con rồi dang đôi cánh rộng che chở cho chúng. Cả chiếc tổ nhỏ như bừng lên niềm vui sau những phút giây lo lắng. Mẹ con cò lại được ở bên nhau trong sự bình yên.
Câu chuyện khiến em càng hiểu rằng tình yêu thương của người mẹ luôn lớn lao và sâu sắc. Dù gặp nguy hiểm, cò mẹ vẫn chỉ nghĩ đến đàn con đang chờ mình. Lòng nhân hậu của người nông dân cũng nhắc em rằng một hành động tốt dù nhỏ bé vẫn có thể đem lại niềm vui cho người khác. Em sẽ luôn trân trọng tình cảm gia đình và biết sống yêu thương hơn.
Bài tham khảo Mẫu 14
Ánh trăng cuối đêm phủ một lớp sáng dịu dàng lên cánh đồng quê. Gió thổi nhè nhẹ qua những bông lúa, hàng tre ven ao rì rào trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa vắng vẻ. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con đang nằm sát vào nhau chờ mẹ. Thương các con đang đói, cò mẹ quyết định rời tổ để đi kiếm thức ăn.
Cò mẹ lặn lội qua những thửa ruộng, đôi mắt không ngừng tìm kiếm. Mẹ tìm được vài con tép nhưng vẫn muốn kiếm thêm vì sợ đàn con chưa đủ no. Trời càng về khuya, gió càng lạnh, đôi chân mẹ cũng trở nên mỏi mệt. Thế nhưng nghĩ đến các con, mẹ lại tiếp tục bước đi. Đến bên một chiếc ao, cò mẹ nhìn thấy một cành cây chìa ra mặt nước. Mẹ định đậu xuống nghỉ chân một lát. Nào ngờ, cành cây quá mềm nên gãy rời. Cò mẹ rơi tõm xuống ao, nước lạnh bao quanh thân mình. Đôi cánh ướt sũng khiến mẹ không thể bay lên. Mẹ cố vùng vẫy nhưng càng lúc càng kiệt sức. Cò mẹ hoảng hốt kêu cứu và chỉ mong có người đi ngang qua. Trong lòng mẹ lúc ấy chỉ có một nỗi lo duy nhất là đàn con đang chờ mình trở về.
Đúng lúc ấy, một người nông dân đi qua bờ ao nghe thấy tiếng kêu. Ông bước lại và nhìn thấy cò mẹ đang gặp nạn. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Người nông dân nghe vậy thì rất xúc động. Ông hiểu rằng con cò chỉ vì kiếm thức ăn cho con nên mới gặp phải tai nạn. Ông nhanh chóng đưa một cành cây xuống cho cò bám vào. Cò mẹ cố gắng bám chặt và cuối cùng được kéo lên bờ. Người nông dân đặt cò xuống bãi cỏ rồi chờ nó nghỉ ngơi. Cò mẹ run rẩy vì lạnh nhưng vẫn cố đứng dậy. Khi thấy đôi cánh đã có thể cử động, ông nhẹ nhàng thả cò về đồng. Cò mẹ lập tức bay về phía chiếc tổ nhỏ.
Đàn cò con nghe tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng mừng rỡ quấn quýt bên mẹ, những chiếc mỏ nhỏ nép sát vào bộ lông thân thuộc. Cò mẹ cúi xuống nhìn đàn con rồi dang rộng đôi cánh ôm lấy chúng. Nhìn các con bình an, mẹ cảm thấy mọi gian nan trong đêm đều trở nên xứng đáng. Chiếc tổ nhỏ lại tràn đầy hơi ấm và niềm vui. Ngoài kia, ánh trăng vẫn lặng lẽ soi xuống cánh đồng sau một đêm dài.
Tình mẫu tử trong câu chuyện thật giản dị mà sâu sắc. Cò mẹ không ngại vất vả, hiểm nguy chỉ mong đàn con có thức ăn và được bình an. Qua câu chuyện, em càng hiểu hơn những hi sinh âm thầm mà cha mẹ dành cho mình. Em tự nhắc bản thân phải biết yêu thương, kính trọng cha mẹ và biết giúp đỡ những người, những con vật khi họ gặp khó khăn.
Bài tham khảo Mẫu 15
Một đêm yên tĩnh, cánh đồng quê chìm trong ánh trăng mờ, những bờ ruộng phủ sương trắng và hàng tre khẽ đung đưa trong gió. Mặt ao lấp lánh dưới ánh trăng, thỉnh thoảng lại gợn lên những vòng sóng nhỏ. Trong chiếc tổ nhỏ, đàn cò con đang nép sát vào nhau chờ mẹ. Vì thương đàn con đói bụng, cò mẹ lại cất cánh ra đồng kiếm thức ăn.
Cò mẹ đi mãi trên những bờ ruộng, tìm từng con cá, con tép nhỏ. Mẹ đã rất mệt nhưng vẫn cố gắng vì biết các con đang chờ. Đêm khuya khiến cánh đồng trở nên lạnh lẽo, nhưng mẹ không hề bỏ cuộc. Khi đến bên một chiếc ao, cò mẹ thấy một cành cây nhỏ vươn ra mặt nước. Mẹ nhẹ nhàng đậu xuống để nghỉ chân. Bất ngờ, cành cây gãy rời khiến cò mẹ rơi xuống ao. Nước lạnh làm đôi cánh ướt sũng, mẹ cố vỗ cánh nhưng không thể bay lên. Cò mẹ vùng vẫy trong tuyệt vọng. Mẹ sợ hãi nhưng điều khiến mẹ lo lắng nhất vẫn là đàn con đang ở nhà. Mẹ cất tiếng kêu cứu giữa đêm vắng. Tiếng kêu yếu ớt vang lên bên mặt ao rộng lớn.
May mắn thay, một người nông dân đi ngang qua nghe thấy. Ông dừng lại, cúi xuống và phát hiện cò mẹ đang chới với dưới nước. Cò mẹ vội van xin ông cứu mình để còn trở về với đàn con. Người nông dân nghe những lời ấy thì vô cùng cảm động. Ông hiểu rằng cò mẹ chỉ vì muốn kiếm thức ăn cho con nên mới gặp nạn. Ông nhanh chóng tìm cách đưa cò lên bờ. Khi được cứu, cò mẹ nằm im trên bãi cỏ, bộ lông ướt sũng và đôi cánh run rẩy. Người nông dân kiên nhẫn chờ cho cò lấy lại sức. Một lúc sau, cò mẹ đứng dậy và khẽ dang đôi cánh. Thấy vậy, ông nhẹ nhàng mở tay cho cò bay về với đàn con. Cò mẹ lập tức vỗ cánh trở về chiếc tổ thân quen.
Đàn cò con nghe thấy tiếng mẹ liền ríu rít gọi nhau. Chúng chạy đến quấn quýt bên mẹ, vui mừng vì mẹ đã trở về. Cò mẹ cúi xuống âu yếm từng đứa rồi dang đôi cánh che chở. Những chiếc mỏ nhỏ nép vào mẹ, còn mẹ lặng lẽ nhìn các con với ánh mắt dịu dàng. Sau một đêm đầy nguy hiểm, mẹ con cò lại được đoàn tụ. Chiếc tổ nhỏ giữa cánh đồng bỗng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Dáng cò mẹ trong đêm tối đã gợi cho em nhiều suy nghĩ về tình yêu thương của cha mẹ. Vì con, cha mẹ luôn sẵn sàng chịu đựng khó khăn mà không mong được đền đáp. Câu chuyện còn cho em thấy lòng nhân hậu của con người có thể đem lại hi vọng cho những sinh linh bé nhỏ. Em sẽ luôn trân trọng tình mẫu tử, biết yêu thương cha mẹ và sống nhân hậu với mọi người, mọi vật.
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện trên “Buổi sáng đầu hè, ông mặt trời ...”hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó bằng một bài văn “Có một cây hoa dại nhỏ nhoi, khiêm nhường sống bên đường...” hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng mình có mặt trong một đoàn thiện nguyện đi cứu trợ cho đồng bào vùng lũ và hãy kể về chuyến đi đầy ý nghĩa đó của mình hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đã xảy ra với hai mẹ con chú chim trong một đêm mưa gió “Suốt đêm, mưa to, gió lớn...” hay nhất
- Top 105 Bài văn kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận