Viết bài văn nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào? >
- Em là ai và chứng kiến câu chuyện trong hoàn cảnh nào? (Hàng xóm, tình cờ có mặt tại nhà ông giáo,...) - Em có cảm xúc gì khi bắt đầu chứng kiến câu chuyện? (Tò mò, ngạc nhiên, lo lắng,...)
Dàn ý
Nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?
I. Mở bài
- Em là ai và chứng kiến câu chuyện trong hoàn cảnh nào? (Hàng xóm, tình cờ có mặt tại nhà ông giáo,...)
- Em có cảm xúc gì khi bắt đầu chứng kiến câu chuyện? (Tò mò, ngạc nhiên, lo lắng,...)
II. Thân bài
a) Hoàn cảnh câu chuyện
- Lão Hạc có hoàn cảnh như thế nào? (Nghèo khổ, con trai đi làm ăn xa, sống một mình,...)
- Vì sao lão phải bán cậu Vàng? (Cuộc sống khó khăn,...)
- Cậu Vàng có ý nghĩa gì với lão? (Là người bạn thân thiết,...)
b) Diễn biến câu chuyện
- Lão Hạc đến gặp ông giáo với dáng vẻ như thế nào? (Buồn bã, chệnh choạng,...)
- Lão báo tin bán cậu Vàng và kể lại sự việc ra sao? (Đau đớn kể chuyện cậu Vàng bị bắt, bị trói, ánh mắt như trách móc chính mình,...)
Lão Hạc đau đớn, dằn vặt như thế nào? (Mếu máo, khóc nức nở,...)
Ông giáo an ủi lão ra sao? (Động viên, khuyên lão đừng quá đau buồn,...)
Em cảm thấy thế nào khi chứng kiến cuộc trò chuyện? (Thương xót, xúc động,...)
c) Kết thúc và suy nghĩ
Cuộc trò chuyện kết thúc như thế nào? (Không khí trầm lắng, lão Hạc và ông giáo cùng buồn bã, suy ngẫm về cuộc đời,...)
Em hiểu thêm điều gì về lão Hạc? (Nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương, nhân hậu và giàu lòng tự trọng,...)
Chi tiết nào khiến em ấn tượng nhất? Vì sao? (Lão Hạc khóc khi kể chuyện cậu Vàng, cho thấy tình cảm sâu nặng của lão,...)
III. Kết bài
Câu chuyện để lại cho em cảm xúc gì? (Thương cảm, xúc động trước hoàn cảnh và nỗi đau của lão Hạc,...)
Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương, cảm thông, sẻ chia và không vội phán xét người khác khi chưa hiểu hoàn cảnh của họ,... )
Bài siêu ngắn
Buổi trưa hôm ấy, tôi tình cờ có mặt tại nhà ông giáo và chứng kiến một cuộc trò chuyện khiến tôi nhớ mãi. Tôi vốn là người hàng xóm của lão Hạc nên biết lão có cuộc sống nghèo khổ, cô đơn và rất yêu quý cậu Vàng. Khi thấy lão bước vào với vẻ mặt buồn bã, tôi vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Lão Hạc chậm rãi bước vào nhà, khuôn mặt cúi gằm, đôi mắt đỏ hoe và dáng vẻ đầy mệt mỏi. Ông giáo rót nước mời lão rồi nhẹ nhàng hỏi han. Một lúc sau, lão Hạc nghẹn ngào báo rằng cậu Vàng đã bị bán. Ông giáo ngạc nhiên hỏi lại, còn lão Hạc thì cố gượng cười nhưng đôi môi cứ run lên. Lão kể rằng cậu Vàng vốn rất khôn ngoan và quấn quýt bên lão. Hôm bán nó, lão gọi nó lại, cho ăn bữa cuối rồi để người ta bắt đi. Nghĩ đến ánh mắt như trách móc của cậu Vàng, lão không kìm được nước mắt. Lão mếu máo khóc và tự trách mình đã lừa một con vật vốn rất tin tưởng mình. Nhìn lão, tôi thấy thương vô cùng vì hiểu rằng lão không chỉ mất một con chó mà còn mất đi người bạn thân thiết. Ông giáo dịu dàng an ủi, khuyên lão đừng quá đau buồn và coi như đã giúp cậu Vàng được hóa kiếp. Lão Hạc vẫn khóc nhưng dường như đã nhẹ lòng hơn đôi chút. Tôi nhìn hai người mà thấy căn nhà vốn yên tĩnh lại càng trở nên buồn bã. Ngoài sân, nắng vẫn trải vàng trên những hàng cây, nhưng trong lòng tôi chỉ còn cảm giác xót xa trước nỗi đau của lão. Cuộc trò chuyện sau đó chìm trong sự im lặng và những suy nghĩ nặng trĩu về cuộc đời nghèo khổ.
Rời khỏi nhà ông giáo, tôi vẫn không thôi nghĩ về những giọt nước mắt của lão Hạc. Tôi càng thương người nông dân nghèo khổ ấy và càng trân trọng tình yêu thương mà lão dành cho cậu Vàng. Qua câu chuyện, tôi hiểu rằng đằng sau một quyết định tưởng như bình thường có thể là cả một nỗi đau sâu sắc. Tôi tự nhắc mình phải biết yêu thương, cảm thông và sẻ chia với những người đang gặp khó khăn.
Bài tham khảo Mẫu 1
Buổi chiều hôm ấy, nắng vàng trải nhẹ trên con đường làng, những hàng tre đung đưa trong gió, tiếng chim ríu rít gọi nhau giữa vòm lá xanh. Tôi ghé qua nhà ông giáo và tình cờ gặp lão Hạc đang bước vào với dáng vẻ khác thường. Khuôn mặt lão hốc hác, đôi mắt đỏ hoe và đôi vai gầy như đang mang theo một nỗi buồn nặng trĩu. Tôi đứng lại bên hiên, vừa tò mò vừa lo lắng, không hiểu chuyện gì đã khiến lão trở nên như vậy. Không ngờ, những điều tôi chứng kiến sau đó lại trở thành một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi.
Lão Hạc vốn là một người nông dân nghèo, cuộc đời gặp nhiều bất hạnh. Vợ mất sớm, người con trai duy nhất vì nghèo không lấy được vợ nên phải đi làm ăn xa, để lão sống một mình trong căn nhà nhỏ. Những ngày tháng cô đơn ấy, cậu Vàng là người bạn thân thiết nhất của lão. Lão chăm sóc nó rất chu đáo, thường cho nó ăn những món ngon và trò chuyện với nó như thể đó là một người thân trong gia đình. Mỗi khi nhớ con, lão lại gọi cậu Vàng đến bên cạnh rồi thủ thỉ như muốn tìm một người để sẻ chia. Vì thế, cậu Vàng không chỉ là một con vật mà còn là niềm an ủi lớn lao trong cuộc sống của lão. Thế nhưng cuộc sống ngày càng túng thiếu, lão không còn đủ sức nuôi nó nên đành phải bán đi. Tôi nghĩ quyết định ấy chắc chắn đã khiến lão đau lòng, bởi lão phải tự tay chia tay người bạn đã gắn bó với mình trong những tháng ngày cô quạnh.
Lão Hạc bước vào nhà ông giáo, chậm rãi ngồi xuống tấm phản rồi cúi gằm mặt. Ông giáo thấy vẻ khác thường của lão nên rót một chén nước, nhẹ nhàng hỏi han. Lão cầm chén nước bằng đôi bàn tay run run nhưng mãi vẫn không nói được lời nào. Sau một lúc im lặng, lão nghẹn ngào báo tin cậu Vàng đã đi đời. Ông giáo ngạc nhiên hỏi lại thì lão xác nhận người ta vừa bắt nó xong. Lão kể rằng trước khi bán, lão đã cố tình cho cậu Vàng ăn một bữa thật ngon rồi gọi nó lại. Cậu Vàng nghe tiếng gọi liền chạy đến, vẫy đuôi mừng rỡ như mọi ngày. Nó đâu biết rằng những người bắt chó đã chờ sẵn ở đó. Khi người ta bất ngờ trói nó lại, lão Hạc chỉ biết đứng nhìn trong đau đớn. Lão nhớ đến ánh mắt của cậu Vàng và cảm thấy như nó đang trách mình vì đã lừa nó. Càng kể, giọng lão càng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe rồi những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra. Lão tự trách bản thân đã đối xử tệ bạc với một con vật luôn trung thành và tin tưởng mình. Nhìn đôi vai gầy của lão rung lên từng hồi, tôi thấy lòng mình nghẹn lại. Tôi hiểu rằng lão không chỉ đau vì mất cậu Vàng mà còn đau vì cảm thấy mình đã phụ lòng một người bạn thân thiết. Ông giáo ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi và khuyên lão đừng quá dằn vặt, coi như đã hóa kiếp cho cậu Vàng. Những lời ấy khiến lão bình tĩnh hơn đôi chút nhưng nỗi buồn vẫn hiện rõ trong ánh mắt.
Cuộc trò chuyện dần lắng xuống, căn nhà nhỏ trở nên yên tĩnh đến nao lòng. Tôi nhìn lão Hạc mà càng hiểu rằng phía sau vẻ ngoài khắc khổ là một trái tim vô cùng nhân hậu và giàu tình nghĩa. Cậu Vàng đối với lão không đơn thuần là một con chó mà còn là người bạn giúp lão vượt qua những ngày tháng cô đơn và là kỉ niệm gắn với người con trai đang ở nơi xa. Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh lão khóc và tự trách mình khi kể chuyện cậu Vàng, bởi những giọt nước mắt ấy cho thấy lão luôn trân trọng tình cảm và lòng tin của một con vật nhỏ bé. Qua câu chuyện, tôi cũng hiểu rằng cuộc sống nghèo khó đôi khi buộc con người phải lựa chọn những điều mình không hề mong muốn. Vì vậy, thay vì vội vàng phán xét, chúng ta cần biết nhìn vào hoàn cảnh và tấm lòng của mỗi người. Tôi càng thương lão Hạc bao nhiêu thì càng cảm phục vẻ đẹp tâm hồn của lão bấy nhiêu.
Bóng chiều hôm ấy dần buông xuống con đường làng, nhưng hình ảnh lão Hạc với đôi mắt đỏ hoe vẫn ở lại trong tâm trí tôi. Tôi càng nghĩ càng thương cho một con người nghèo khổ mà luôn sống nặng tình, nặng nghĩa. Câu chuyện giúp tôi hiểu rằng đằng sau mỗi hành động của một con người có thể là cả một nỗi niềm mà người ngoài khó lòng biết được. Bởi vậy, biết cảm thông và sẻ chia chính là cách để chúng ta trao cho nhau thêm hơi ấm giữa những lúc khó khăn.
Bài tham khảo Mẫu 2
Buổi sớm hôm ấy, những tia nắng đầu ngày xuyên qua vòm lá, rơi xuống sân nhà ông giáo thành từng đốm sáng lung linh. Tôi đang đứng bên hiên thì thấy lão Hạc chậm rãi bước vào, dáng người gầy guộc và khuôn mặt hốc hác khác hẳn mọi ngày. Đôi mắt lão đỏ hoe, đôi vai khẽ run, như thể vừa trải qua một chuyện gì rất đau lòng. Tôi lặng lẽ đứng lại, trong lòng vừa tò mò vừa lo lắng. Chẳng bao lâu sau, tôi mới hiểu được nỗi buồn đang đè nặng trong lòng lão.
Lão Hạc vốn là một người nông dân nghèo có cuộc đời nhiều bất hạnh. Vợ lão mất sớm, người con trai duy nhất vì nghèo không cưới được vợ nên phải bỏ đi làm ăn xa. Lão sống một mình trong căn nhà nhỏ và cậu Vàng là người bạn thân thiết nhất của lão. Lão yêu quý cậu Vàng như người thân, thường cho nó ăn những món ngon và trò chuyện với nó mỗi ngày. Mỗi khi nhớ con trai, lão lại tìm đến cậu Vàng để tâm sự, bởi trong căn nhà vắng vẻ ấy chẳng còn ai để lão sẻ chia. Thế nhưng cuộc sống ngày càng khó khăn, lão không còn đủ sức nuôi cậu Vàng nên đành phải bán nó. Tôi hiểu rằng quyết định ấy chắc chắn khiến lão đau đớn, bởi lão phải tự tay xa rời người bạn đã gắn bó với mình trong những tháng ngày cô độc.
Lão Hạc bước vào nhà ông giáo rồi ngồi xuống tấm phản, đôi bàn tay run run đỡ lấy chén nước. Ông giáo thấy lão khác thường nên nhẹ nhàng hỏi chuyện, nhưng lão chỉ cúi đầu im lặng. Một lúc sau, lão mới nghẹn ngào báo tin cậu Vàng đã đi đời. Ông giáo ngạc nhiên hỏi lại thì lão buồn bã xác nhận người ta vừa bắt nó xong. Lão kể rằng trước khi bán, lão đã cho cậu Vàng ăn một bữa thật ngon rồi gọi nó lại. Cậu Vàng nghe tiếng chủ gọi liền chạy đến, vẫy đuôi mừng rỡ mà không hề biết mình sắp bị bắt. Khi người ta bất ngờ trói nó lại, lão Hạc chỉ biết đứng nhìn với ánh mắt đau đớn. Lão nhớ đến ánh mắt của cậu Vàng lúc ấy và cảm thấy như nó đang trách mình vì đã lừa nó. Càng kể, giọng lão càng nghẹn lại, khuôn mặt nhăn nhúm và đôi mắt đỏ hoe. Rồi lão bật khóc, vừa khóc vừa tự trách mình đã đối xử tệ bạc với một con vật luôn trung thành. Tôi nhìn lão mà thấy lòng mình thắt lại, bởi tôi hiểu nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau mất một con chó mà còn là nỗi day dứt của một người luôn coi trọng tình nghĩa. Ông giáo nhẹ nhàng an ủi, khuyên lão đừng quá đau buồn và coi như đã hóa kiếp cho cậu Vàng. Lão nghe lời nhưng vẫn không thể giấu được vẻ đau khổ. Đôi mắt lão cứ nhìn xa xăm, như vẫn còn lưu luyến hình bóng người bạn nhỏ.
Căn nhà nhỏ dần trở nên im lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay những tàu lá ngoài sân. Tôi nhìn lão Hạc mà càng hiểu hơn vẻ đẹp trong tâm hồn của một người nông dân nghèo. Lão tuy thiếu thốn về vật chất nhưng lại giàu tình yêu thương, sống chân thành và luôn trân trọng sự gắn bó. Chi tiết khiến tôi xúc động nhất là lúc lão bật khóc và tự trách mình vì đã bán cậu Vàng. Những giọt nước mắt ấy khiến tôi hiểu rằng lão đã yêu quý cậu Vàng sâu sắc đến nhường nào. Tôi cũng nhận ra rằng đôi khi hoàn cảnh khắc nghiệt buộc con người phải làm những điều họ không mong muốn. Vì vậy, chúng ta cần biết cảm thông và nhìn nhận người khác bằng sự nhân ái thay vì vội vàng phán xét.
Sau hôm ấy, mỗi khi nghe tiếng chó sủa vọng từ cuối làng, tôi lại nhớ đến cậu Vàng và khuôn mặt buồn bã của lão Hạc. Một con chó nhỏ đã trở thành người bạn thân thiết, giúp tôi nhận ra vẻ đẹp của tình yêu thương trong một cuộc đời còn nhiều thiếu thốn. Tôi hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở sự giàu nghèo mà ở cách họ đối xử với những người và những điều mình yêu quý. Tôi sẽ luôn ghi nhớ điều ấy để biết sống nhân hậu hơn với mọi người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 3
Nắng trưa phủ xuống làng quê một màu vàng óng, những hàng cây đứng im trong gió, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng chim gọi bạn từ khu vườn xa. Tôi đang ở nhà ông giáo thì thấy lão Hạc bước vào với dáng vẻ vô cùng mệt mỏi. Lão cúi gằm mặt, bước chân chậm chạp và đôi mắt dường như đang cố giấu những giọt nước mắt. Ông giáo cũng nhận ra điều bất thường ấy nên chăm chú nhìn lão. Tôi đứng bên cạnh và chờ đợi, không biết chuyện gì đã khiến lão đau buồn đến thế.
Cuộc đời lão Hạc vốn đã chịu nhiều mất mát. Vợ mất sớm, con trai duy nhất vì nghèo không lấy được vợ nên phải đi làm ăn xa, để lại lão sống một mình. Cậu Vàng trở thành người bạn gần gũi nhất của lão trong những ngày tháng ấy. Lão coi nó như người thân, chăm sóc nó cẩn thận và thường trò chuyện với nó mỗi ngày. Có khi lão còn dành những món ăn ngon cho cậu Vàng dù cuộc sống của mình chẳng dư dả gì. Nhưng rồi cái nghèo cứ bủa vây, lão không đủ khả năng tiếp tục nuôi nó nên phải bán đi. Tôi nghĩ việc chia tay cậu Vàng đối với lão chẳng khác nào phải xa một người bạn thân thiết.
Lão Hạc ngồi xuống bên ông giáo, hai bàn tay run run đặt trên đầu gối. Ông giáo rót nước mời lão rồi nhẹ nhàng hỏi chuyện, nhưng lão vẫn im lặng hồi lâu. Cuối cùng, lão nghẹn ngào nói rằng cậu Vàng đã đi đời. Ông giáo ngạc nhiên hỏi lại, lão chỉ buồn bã gật đầu và nói người ta vừa bắt nó xong. Lão kể rằng trước khi bán, lão đã cho cậu Vàng ăn một bữa thật ngon rồi gọi nó lại. Cậu Vàng chạy đến, vui vẻ vẫy đuôi vì vẫn tin tưởng chủ. Nó không biết rằng người ta đang chờ sẵn để bắt mình. Khi bị trói lại, nó nhìn lão Hạc bằng ánh mắt khiến lão cảm thấy như đang bị trách móc. Lão đau đớn kể lại từng chuyện, giọng nói mỗi lúc một nghẹn ngào. Rồi lão bật khóc như một đứa trẻ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ. Lão tự trách mình vì đã lừa cậu Vàng, một con vật luôn yêu thương và trung thành với lão. Tôi nghe mà thấy sống mũi cay cay, trong lòng trào lên một nỗi thương cảm khó tả. Ông giáo ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi và cố giúp lão nguôi ngoai. Ông bảo lão rằng bán cậu Vàng cũng có thể coi như giúp nó hóa kiếp. Nghe vậy, lão Hạc cố gượng cười nhưng nỗi buồn vẫn hằn sâu trong ánh mắt.
Nhìn lão Hạc lúc ấy, tôi càng hiểu rằng nghèo khổ không thể làm mất đi vẻ đẹp của một tâm hồn nhân hậu. Cậu Vàng đối với lão không chỉ là một con vật mà còn là người bạn giúp lão vượt qua những tháng ngày cô đơn. Tôi nhớ nhất hình ảnh lão khóc và liên tục tự trách mình, bởi đó là lúc tình yêu thương của lão được thể hiện rõ nhất. Tôi cũng hiểu rằng mỗi người đều có những hoàn cảnh riêng và đôi khi họ phải đưa ra những lựa chọn đầy đau đớn. Vì thế, chúng ta cần biết cảm thông với người khác, nhất là những người đang phải chịu nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Câu chuyện khép lại trong sự im lặng của căn nhà nhỏ, nhưng nỗi xót xa trong lòng tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai. Tôi thương lão Hạc vì cuộc đời đã lấy đi của lão quá nhiều thứ, nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, vẻ đẹp tâm hồn của lão lại càng sáng rõ. Lão khiến tôi hiểu rằng tình yêu thương chân thành có thể khiến một người nghèo khổ vẫn trở nên đáng kính. Tôi mong mình sẽ luôn biết trân trọng tình cảm và dang tay giúp đỡ những người đang cần sự sẻ chia.
Bài tham khảo Mẫu 4
Chiều về, gió từ cánh đồng thổi qua những hàng tre, mang theo mùi rơm mới và tiếng lá xào xạc nghe thật dịu dàng. Tôi đến nhà ông giáo đúng lúc lão Hạc bước vào với vẻ mặt buồn bã. Lão không còn vẻ vui vẻ thường ngày mà cứ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe và bước chân nặng nề. Nhìn dáng vẻ ấy, tôi đoán chắc lão đang có chuyện chẳng lành. Tôi đứng gần đó và lặng lẽ chứng kiến cuộc trò chuyện giữa lão với ông giáo.
Lão Hạc là một người nông dân nghèo có số phận đáng thương. Vợ lão đã mất, người con trai duy nhất vì nghèo không cưới được vợ nên phải đi làm ăn xa. Lão sống một mình và cậu Vàng là người bạn thân thiết nhất của lão. Lão yêu quý nó, thường chăm sóc, trò chuyện và dành cho nó những món ăn ngon. Trong những ngày cô quạnh, cậu Vàng giúp lão có thêm một người để bầu bạn. Nhưng vì cuộc sống ngày càng túng thiếu, lão không thể tiếp tục nuôi cậu Vàng nên buộc phải bán nó. Tôi hiểu rằng đó là một quyết định khiến lão đau đớn, bởi cậu Vàng đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của lão.
Lão Hạc ngồi xuống tấm phản, nhận chén nước từ ông giáo nhưng mãi không nói được lời nào. Ông giáo thấy lão khác thường nên hỏi han, cuối cùng lão mới nghẹn ngào báo tin cậu Vàng đã đi đời. Ông giáo ngạc nhiên hỏi lại thì lão xác nhận người ta vừa bắt nó xong. Lão kể rằng trước khi bán, lão đã cho cậu Vàng ăn một bữa thật ngon rồi gọi nó lại. Cậu Vàng vui vẻ chạy đến, vẫy đuôi như mọi ngày mà chẳng hề hay biết chuyện gì sắp xảy ra. Khi người ta bắt và trói nó, lão chỉ biết đứng nhìn trong đau đớn. Lão nhớ đến ánh mắt của cậu Vàng và cảm thấy như nó đang trách mình vì đã lừa nó. Những lời kể của lão mỗi lúc một nghẹn ngào hơn. Lão bật khóc, đôi vai gầy rung lên, khuôn mặt nhăn nhúm vì đau khổ. Lão tự trách mình đã làm điều có lỗi với một con vật luôn tin tưởng và trung thành. Tôi nhìn cảnh ấy mà thấy thương lão vô cùng. Ông giáo cố gắng an ủi, khuyên lão đừng quá dằn vặt và coi như đã hóa kiếp cho cậu Vàng. Lão nghe lời nhưng vẫn không thể giấu được nỗi đau. Đôi mắt lão đỏ hoe, giọng nói đứt quãng khiến không khí trong căn nhà càng thêm buồn bã.
Sau khi nghe hết câu chuyện, tôi càng cảm phục tấm lòng của lão Hạc. Dù nghèo khổ và cô đơn, lão vẫn dành cho cậu Vàng một tình cảm sâu sắc, chân thành. Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh lão vừa khóc vừa tự trách mình, bởi điều đó cho thấy lão luôn sống nặng tình và coi trọng lòng tin. Tôi cũng hiểu rằng có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới cảm nhận hết được. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe và cảm thông trước hoàn cảnh của người khác. Đừng chỉ nhìn vào một hành động mà vội vàng đánh giá cả một con người.
Tôi vẫn nhớ mãi câu chuyện mình được chứng kiến trong căn nhà nhỏ của ông giáo. Nó khiến tôi thương cảm cho cuộc đời nhiều bất hạnh của lão Hạc và càng kính trọng tấm lòng nhân hậu của lão. Tôi hiểu rằng giữa những khó khăn của cuộc sống, tình yêu thương chính là điều giúp con người giữ được sự ấm áp trong tâm hồn. Tôi sẽ cố gắng biết quan tâm và sẻ chia với những người đang gặp khó khăn. Đó cũng là bài học đẹp mà câu chuyện đã để lại trong tôi.
Bài tham khảo Mẫu 5
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong veo, những giọt sương còn đọng trên lá và tiếng chim ríu rít vang lên từ những khu vườn quanh nhà. Tôi đang ở nhà ông giáo thì bắt gặp lão Hạc bước vào với dáng vẻ vô cùng khác thường. Lão đi chậm rãi, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt buồn đến nao lòng. Tôi nhìn lão mà trong lòng bất chợt dấy lên một cảm giác lo lắng. Những gì xảy ra sau đó đã khiến tôi không thể nào quên được hình ảnh người nông dân nghèo ấy.
Lão Hạc vốn có một cuộc đời nhiều bất hạnh. Vợ mất sớm, người con trai duy nhất vì nghèo không lấy được vợ nên phải bỏ đi làm ăn xa. Lão sống cô độc và chỉ có cậu Vàng ở bên làm bạn. Lão coi cậu Vàng như một người thân, thường cho nó ăn, chăm sóc nó và trò chuyện với nó mỗi ngày. Những lúc nhớ con trai, lão lại tìm cậu Vàng để tâm sự, bởi nó là niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống của lão. Nhưng rồi hoàn cảnh ngày càng khó khăn, lão không đủ sức nuôi nó nữa nên phải bán đi. Tôi biết rằng quyết định ấy không hề dễ dàng đối với lão. Cậu Vàng đã gắn bó với lão quá lâu và trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày tháng cô đơn của lão.
Lão Hạc ngồi xuống tấm phản, đôi tay run run nhận chén nước từ ông giáo. Ông giáo nhìn lão với vẻ lo lắng rồi nhẹ nhàng hỏi chuyện. Sau một hồi im lặng, lão mới nghẹn ngào báo tin cậu Vàng đã đi đời. Ông giáo hỏi lại, lão buồn bã nói rằng người ta vừa bắt nó xong. Lão kể rằng trước khi bán, lão đã cho cậu Vàng ăn một bữa thật ngon rồi gọi nó lại. Cậu Vàng chạy đến, vẫy đuôi mừng rỡ và hoàn toàn tin tưởng người chủ của mình. Nó đâu biết rằng những người bắt chó đang chờ sẵn. Khi bị trói lại, cậu Vàng nhìn lão bằng ánh mắt khiến lão cảm thấy như nó đang trách móc mình. Lão Hạc kể đến đâu thì giọng nghẹn đến đó, rồi những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống. Lão tự trách mình đã lừa cậu Vàng và cảm thấy mình có lỗi với người bạn nhỏ. Nhìn lão khóc, tôi thấy trong lòng đau xót vô cùng. Tôi hiểu rằng lão không chỉ thương cậu Vàng mà còn đau vì đã phải tự tay phá vỡ sự tin tưởng giữa mình và người bạn thân thiết. Ông giáo ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi và cố gắng giúp lão nguôi ngoai. Ông bảo rằng bán cậu Vàng cũng có thể coi như giúp nó hóa kiếp. Lão Hạc nghe vậy, cố gượng cười nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe và nỗi buồn vẫn chưa thể vơi đi.
Câu chuyện kết thúc nhưng hình ảnh lão Hạc với khuôn mặt đầy nước mắt vẫn khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi hiểu thêm rằng lão là một người nghèo khổ nhưng có trái tim vô cùng nhân hậu, luôn trân trọng tình cảm và lòng tin. Chi tiết lão đau đớn khi kể chuyện cậu Vàng khiến tôi ấn tượng nhất, bởi qua đó tôi cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc của lão dành cho một con vật nhỏ bé. Tôi cũng nhận ra rằng đôi khi hoàn cảnh có thể đẩy con người vào những lựa chọn bất đắc dĩ. Vì vậy, chúng ta càng cần biết cảm thông, chia sẻ và giúp đỡ những người đang phải chịu nhiều khó khăn. Sự tử tế đôi khi chỉ bắt đầu từ việc biết lắng nghe một câu chuyện và hiểu cho nỗi đau của người khác.
Rời khỏi nhà ông giáo, tôi vẫn mang theo một nỗi bâng khuâng khó tả. Tôi chợt nhận ra rằng một việc tưởng như rất nhỏ cũng có thể cho thấy phẩm chất đáng quý của một con người. Câu chuyện giúp tôi biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt bao dung hơn, bởi mỗi người đều có những hoàn cảnh và nỗi niềm riêng. Tôi cũng hiểu rằng tình yêu thương không chỉ dành cho con người mà còn có thể dành cho những con vật gần gũi quanh ta. Từ hôm ấy, tôi tự nhắc mình phải biết trân trọng những tình cảm chân thành và sống nhân ái hơn trong từng việc làm hằng ngày.
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện ấy theo trình tự thời gian “Trong giấc mơ, em được bà tiên cho ba điều ước và em đã thực hiện cả ba điều ước đó" hay nhất
- Top 105 Bài văn kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đã xảy ra với hai mẹ con chú chim trong một đêm mưa gió “Suốt đêm, mưa to, gió lớn...” hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và viết thành một câu chuyện ngắn "Con cò mà đi ăn đêm,..." hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện trên “Buổi sáng đầu hè, ông mặt trời ...”hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận