Viết bài văn kể về một lần gặp chú bộ đội>
- Em gặp chú bộ đội trong hoàn cảnh nào? (Một buổi sáng, trong dịp về quê, tại trường học, trong một lần tham gia hoạt động trải nghiệm,...) - Em gặp chú ở đâu? (Trên đường, tại sân trường, ở một doanh trại quân đội, trong buổi giao lưu,...) - Ấn tượng đầu tiên của em về chú bộ đội là gì? (Bộ quân phục màu xanh, dáng người khỏe khoắn, gương mặt rắn rỏi, nụ cười thân thiện,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em gặp chú bộ đội trong hoàn cảnh nào? (Một buổi sáng, trong dịp về quê, tại trường học, trong một lần tham gia hoạt động trải nghiệm,...)
- Em gặp chú ở đâu? (Trên đường, tại sân trường, ở một doanh trại quân đội, trong buổi giao lưu,...)
- Ấn tượng đầu tiên của em về chú bộ đội là gì? (Bộ quân phục màu xanh, dáng người khỏe khoắn, gương mặt rắn rỏi, nụ cười thân thiện,...)
II. Thân bài
a. Hoàn cảnh gặp gỡ
- Trước khi gặp chú bộ đội, khung cảnh xung quanh như thế nào? (Sân trường rộn ràng, doanh trại sạch sẽ, con đường làng yên bình,...)
- Chú bộ đội xuất hiện như thế nào? (Bước đi nhanh nhẹn, bộ quân phục ngay ngắn, chiếc mũ được đội chỉnh tề,...)
- Em có cảm xúc gì khi nhìn thấy chú? (Bất ngờ, tò mò, vui mừng và có chút ngưỡng mộ,...)
- Chú bộ đội đã làm gì hoặc nói gì với em? (Mỉm cười chào hỏi, hỏi thăm, trò chuyện thân mật,...)
b. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện
- Em và chú bộ đội đã trò chuyện về những điều gì? (Công việc của chú, cuộc sống trong quân ngũ, những nhiệm vụ hằng ngày,...)
- Chú kể cho em nghe những gì? (Tập luyện nghiêm túc, canh giữ quê hương, giúp đỡ người dân khi cần,...)
- Em cảm nhận thế nào khi nghe chú kể? (Thích thú, khâm phục và xúc động trước sự vất vả của người lính,...)
- Chú có hành động nào khiến em nhớ mãi? (Ân cần hỏi han, chỉ cho em cách gấp chăn, hướng dẫn động tác chào hoặc chia sẻ một câu chuyện đáng nhớ,...)
- Em đã hỏi chú điều gì? (Vì sao chú chọn làm bộ đội, chú nhớ nhà không, công việc có vất vả không,...)
- Chú trả lời ra sao? (Chân thành, vui vẻ và động viên em chăm chỉ học tập, sống có kỉ luật,...)
- Khoảnh khắc nào khiến em ấn tượng nhất? (Nghe chú nói về nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, nhìn chú nghiêm túc luyện tập hoặc thấy chú giúp đỡ mọi người,...)
c. Kết thúc cuộc gặp
- Trước khi chia tay, em và chú bộ đội đã làm gì? (Chào nhau, bắt tay, chụp ảnh kỉ niệm hoặc gửi lời chúc,...)
- Chú bộ đội đã nhắn nhủ em điều gì? (Chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương gia đình và có trách nhiệm với mọi người,...)
- Em cảm thấy thế nào khi rời đi? (Lưu luyến, xúc động, yêu quý và càng thêm kính trọng chú bộ đội,...)
- Sau cuộc gặp, em thay đổi suy nghĩ như thế nào? (Hiểu hơn về những hi sinh thầm lặng của người lính và càng trân trọng cuộc sống bình yên,...)
III. Kết bài
- Cuộc gặp gỡ để lại trong em cảm xúc gì? (Xúc động, vui vẻ, tự hào và khâm phục người lính,...)
- Em rút ra bài học gì? (Biết trân trọng cuộc sống hòa bình, yêu quê hương, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm,...)
- Em mong muốn điều gì? (Mong chú luôn mạnh khỏe, hoàn thành tốt nhiệm vụ và có thêm nhiều dịp được gặp những người lính đáng quý,...)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Một buổi sáng mùa hè, em có dịp gặp một chú bộ đội trong sân trường. Chú mặc bộ quân phục màu xanh, dáng người khỏe khoắn và nụ cười rất hiền. Cuộc gặp tuy ngắn nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp.
Hôm ấy, trường em tổ chức một buổi giao lưu với các chú bộ đội. Chú bước vào sân trường với dáng đi nhanh nhẹn. Chiếc mũ được đội ngay ngắn trên mái tóc gọn gàng. Em chăm chú nhìn bộ quân phục màu xanh quen thuộc. Chú mỉm cười và vui vẻ chào chúng em. Sau đó, chú kể về cuộc sống trong quân ngũ. Chú nói rằng mỗi ngày các chú đều phải tập luyện rất nghiêm túc. Công việc tuy vất vả nhưng chú luôn cảm thấy tự hào. Em mạnh dạn hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú cười và nói rằng dù nhớ nhà, chú vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Em càng nghe càng khâm phục sự kiên trì của chú. Trước khi kết thúc buổi giao lưu, chú nhắn chúng em phải chăm ngoan và học tập thật tốt. Lời dặn ấy khiến em nhớ mãi.
Khi ra về, em vẫn ngoái nhìn chú bộ đội đang đứng chào các bạn nhỏ. Em cảm thấy rất vui vì đã có một cuộc gặp gỡ đáng nhớ. Em càng thêm kính trọng những người lính đang ngày đêm góp sức bảo vệ quê hương. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm hơn.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong những kỉ niệm tuổi thơ, có một lần gặp chú bộ đội khiến em nhớ mãi. Đó là một buổi chiều khi em cùng mẹ đi qua một doanh trại quân đội. Hình ảnh người lính trong bộ quân phục xanh và nụ cười thân thiện đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc.
Hôm ấy, em nhìn thấy một chú bộ đội đang đứng trước cổng doanh trại. Chú có dáng người cao, khuôn mặt rắn rỏi và ánh mắt hiền hậu. Em tò mò nhìn chú nên chú mỉm cười chào em. Em lễ phép chào lại rồi mạnh dạn hỏi thăm chú. Chú vui vẻ kể rằng chú đang làm nhiệm vụ tại đây. Chú còn nói mỗi ngày các chú phải tập luyện và thực hiện nhiều công việc khác nhau. Em hỏi công việc có vất vả không. Chú cười và bảo rằng có những lúc rất mệt nhưng ai cũng cố gắng. Chú kể rằng điều khiến chú vui nhất là được góp phần bảo vệ quê hương. Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên sự khâm phục. Trước khi chia tay, chú dặn em phải chăm ngoan, học giỏi và biết yêu thương mọi người. Em cảm ơn chú rồi chào chú thật lễ phép. Chú vẫy tay chào em bằng một nụ cười ấm áp.
Trên đường về, em vẫn nhớ mãi cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay có sự góp sức của biết bao người lính. Em càng thêm yêu quý và kính trọng các chú bộ đội. Em mong các chú luôn mạnh khỏe và hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng lại để lại trong lòng ta những ấn tượng thật lâu. Với em, lần gặp một chú bộ đội trong ngày hội ở trường là một kỉ niệm như thế. Chú đã khiến em hiểu thêm về vẻ đẹp của người lính.
Hôm đó, sân trường đông vui hơn mọi ngày vì có các chú bộ đội đến giao lưu. Một chú bước đến gần chỗ em với bộ quân phục xanh ngay ngắn. Khuôn mặt chú rắn rỏi nhưng nụ cười lại rất thân thiện. Chú hỏi chúng em có thích gặp các chú không. Cả sân trường đồng thanh trả lời khiến chú bật cười. Sau đó, chú kể về những ngày luyện tập trong đơn vị. Chú nói các chiến sĩ phải luôn nghiêm túc và có tinh thần kỉ luật. Em chăm chú nghe từng lời chú kể. Em hỏi chú điều gì khiến chú yêu nghề bộ đội. Chú trả lời rằng được góp sức bảo vệ quê hương là niềm tự hào của người lính. Em nghe vậy càng cảm thấy khâm phục chú. Chú còn nhắc chúng em phải chăm chỉ học tập và rèn luyện sức khỏe. Trước khi ra về, chú bắt tay từng bạn và gửi lời chúc tốt đẹp. Em cũng lễ phép chào chú và mong một ngày nào đó lại được gặp chú.
Cuộc gặp ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Em không chỉ vui vì được trò chuyện với chú mà còn hiểu hơn về những người đang âm thầm làm nhiệm vụ. Từ đó, em càng biết trân trọng cuộc sống hòa bình và thêm yêu quê hương. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để trở thành người có ích cho đất nước.
Bài tham khảo Mẫu 1
Nắng sớm trải một lớp vàng óng lên con đường làng, những hàng cây khẽ lay mình trong làn gió mát, còn mây trắng thong thả trôi trên nền trời xanh biếc. Giữa khung cảnh trong trẻo ấy, em đã có một cuộc gặp gỡ thật đáng nhớ với một chú bộ đội. Chú xuất hiện trong bộ quân phục xanh gọn gàng, dáng người rắn rỏi và nụ cười hiền hậu. Cuộc gặp tuy chỉ diễn ra trong một buổi sáng nhưng đã để lại trong em những cảm xúc thật đẹp.
Hôm ấy, em cùng mẹ về quê thăm ông bà. Khi đi ngang qua một doanh trại quân đội, em nhìn thấy một chú bộ đội đang đứng trước cổng làm nhiệm vụ. Chú có nước da rám nắng, đôi mắt sáng và khuôn mặt nghiêm nghị nhưng rất thân thiện. Chiếc mũ xanh đội ngay ngắn trên đầu, đôi giày đen sạch sẽ, từng nếp áo phẳng phiu. Thấy em tò mò nhìn mình, chú mỉm cười rồi khẽ gật đầu chào. Em lễ phép chào lại và mạnh dạn hỏi chú đang làm gì. Chú vui vẻ trả lời rằng mình đang trực cổng doanh trại. Giọng nói trầm ấm của chú khiến em cảm thấy gần gũi như đang trò chuyện với một người quen. Em hỏi chú có thường xuyên phải trực như vậy không. Chú bảo rằng người lính luôn phải nghiêm túc với nhiệm vụ của mình, dù trời nắng hay mưa.
Thấy em thích thú, chú kể cho em nghe về cuộc sống của những người lính. Mỗi ngày, các chú thường thức dậy rất sớm, khi những giọt sương còn đọng trên lá và bầu trời chưa sáng hẳn. Sau đó, mọi người cùng tập luyện, học tập và thực hiện nhiệm vụ được giao. Có những ngày nắng gay gắt, mồ hôi thấm ướt vai áo, nhưng các chú vẫn kiên trì. Có những hôm mưa lớn, công việc vẫn không thể dừng lại. Em hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú mỉm cười rồi nói rằng tất nhiên là nhớ, nhưng mỗi khi nghĩ đến nhiệm vụ và sự bình yên của quê hương, chú lại có thêm động lực để cố gắng. Nghe vậy, em bỗng thấy lòng mình lắng xuống. Em nhận ra phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ của người lính là một trái tim giàu tình cảm. Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, chú còn dặn em phải chăm chỉ học tập, biết yêu thương gia đình và giúp đỡ mọi người.
Chẳng mấy chốc, mẹ gọi em tiếp tục lên đường. Em lễ phép chào chú và cảm ơn chú vì đã trò chuyện với em. Chú mỉm cười, vẫy tay rồi chúc em luôn chăm ngoan, học giỏi. Em đi được một đoạn vẫn ngoái lại nhìn. Dưới vòm cây xanh, chú vẫn đứng thẳng người trước cổng doanh trại. Nắng vàng phủ nhẹ lên vai áo, gió lay những tán cây, khiến khung cảnh bình dị ấy bỗng trở nên thật đẹp. Em chợt hiểu rằng sự bình yên của những con đường quê thân thuộc cũng có một phần được gìn giữ bởi những người lính như chú.
Cuộc gặp gỡ hôm ấy đã để lại trong em một tình cảm thật sâu sắc. Em yêu quý màu xanh áo lính và càng thêm kính trọng những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương. Hình ảnh chú bộ đội giữa nắng vàng và hàng cây xanh sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp trong tâm trí em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt và sống có trách nhiệm để trở thành người có ích cho quê hương.
Bài tham khảo Mẫu 2
Sau cơn mưa, bầu trời như được lau sạch, xanh trong đến tận cuối chân trời. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên cao, gió mang theo hơi đất ẩm len qua từng tán cây. Trên con đường còn loang loáng nước, em bất ngờ gặp một chú bộ đội đang giúp người dân dọn dẹp những cành cây bị gãy. Hình ảnh chú trong bộ quân phục xanh, giữa khung cảnh bình dị của làng quê, đã khiến em nhớ mãi.
Hôm đó, một trận mưa lớn vừa đi qua. Khi em cùng bố trở về nhà, con đường làng có nhiều cành cây nằm ngổn ngang. Một nhóm chú bộ đội từ doanh trại gần đó đã đến giúp bà con dọn dẹp. Một chú bộ đội có dáng người cao, vai rộng, khuôn mặt rám nắng đang cùng mọi người kéo một cành cây lớn ra khỏi đường. Chiếc áo quân phục của chú đã lấm vài vệt đất nhưng vẫn gọn gàng. Trên trán chú lấm tấm những giọt mồ hôi. Em đứng bên cạnh nhìn một lúc rồi mạnh dạn hỏi chú có cần giúp gì không. Chú quay lại, nở nụ cười hiền và bảo em có thể nhặt những cành cây nhỏ. Em vui vẻ làm theo. Vừa làm việc, em vừa quan sát chú. Dù công việc khá nặng nhọc, chú vẫn luôn vui vẻ và động viên mọi người.
Khi con đường đã gần được dọn sạch, chú ngồi nghỉ dưới một gốc cây. Em liền hỏi chuyện chú về cuộc sống của người lính. Chú kể rằng các chú thường phải thức dậy rất sớm để tập luyện. Có những ngày trời nắng như đổ lửa, có những hôm mưa gió lạnh buốt nhưng các chú vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ. Em hỏi chú có sợ vất vả không. Chú cười và nói rằng khó khăn là điều người lính phải biết vượt qua. Em lại hỏi vì sao chú chọn làm bộ đội. Chú nhìn những người dân đang dọn dẹp rồi nhẹ nhàng nói rằng chú muốn góp sức bảo vệ và giúp đỡ quê hương. Câu trả lời giản dị khiến em vô cùng xúc động. Em chợt hiểu rằng lòng yêu nước đôi khi được thể hiện qua những việc làm rất gần gũi. Không chỉ bảo vệ quê hương trong những nhiệm vụ lớn lao, các chú còn sẵn sàng có mặt khi người dân cần giúp đỡ. Trước lúc tiếp tục công việc, chú dặn em hãy chăm ngoan, học giỏi và biết giúp đỡ mọi người.
Khi con đường đã sạch sẽ, người dân vui vẻ cảm ơn các chú. Chú chỉ cười và nói rằng được giúp bà con là niềm vui của người lính. Em chào chú rồi theo bố về nhà. Đi được một đoạn, em quay đầu nhìn lại. Những người lính vẫn đang thu dọn dụng cụ dưới ánh nắng vừa ló ra sau những đám mây. Gió thổi qua hàng cây, những chiếc lá còn đọng nước rung rinh như đang vẫy chào. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy lòng mình thật ấm áp.
Từ cuộc gặp gỡ sau cơn mưa ấy, em càng thêm yêu quý những người lính. Em hiểu rằng đằng sau màu xanh quân phục là tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và một tấm lòng luôn hướng về mọi người. Em sẽ nhớ mãi nụ cười hiền của chú và lời dặn giản dị hôm nào. Em mong những người lính luôn mạnh khỏe, bình an và vững vàng trên mọi chặng đường.
Bài tham khảo Mẫu 3
Buổi chiều hôm ấy, nắng đã dịu, những vệt mây hồng trôi chậm trên bầu trời, còn gió từ cánh đồng thổi về mang theo hương lúa thơm dịu. Trong khung cảnh thanh bình ấy, em tình cờ gặp một chú bộ đội trên con đường trở về nhà. Chú đứng bên chiếc xe quân đội, bộ quân phục xanh nổi bật dưới ánh chiều. Chỉ một cuộc gặp ngắn ngủi nhưng hình ảnh người lính với nụ cười hiền đã khiến em nhớ mãi.
Em đang cùng chị đi bộ qua con đường ven cánh đồng thì nhìn thấy chú bộ đội đang giúp một bác nông dân sửa lại chiếc xe bị hỏng. Chú ngồi xuống kiểm tra từng bộ phận, đôi bàn tay thoăn thoắt làm việc. Gương mặt chú rám nắng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt ánh lên vẻ tập trung. Một lúc sau, chiếc xe lại có thể chạy được. Bác nông dân vui mừng cảm ơn chú. Chú chỉ cười rồi nói rằng giúp được bà con là điều rất vui. Em đứng gần đó, tò mò quan sát. Thấy em nhìn, chú hỏi em có muốn tìm hiểu về công việc của người lính không. Em vui vẻ gật đầu. Chú kể rằng người lính không chỉ tập luyện và làm nhiệm vụ trong doanh trại mà còn luôn sẵn sàng giúp đỡ người dân khi cần. Em nghe từng lời, trong lòng cảm thấy vô cùng khâm phục.
Em hỏi chú rằng cuộc sống trong quân đội có khó khăn không. Chú bảo rằng có những ngày rất vất vả. Khi thì phải tập luyện dưới nắng nóng, khi lại làm nhiệm vụ giữa những ngày mưa gió. Có những lúc xa gia đình lâu ngày, các chú cũng nhớ nhà da diết. Nhưng tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương luôn giúp các chú mạnh mẽ hơn. Chú kể rằng mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ, nhìn thấy mọi người bình an, chú lại cảm thấy mọi mệt nhọc đều xứng đáng. Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên một niềm kính phục. Trước đây, em chỉ nghĩ các chú bộ đội là những người mạnh mẽ. Bây giờ, em hiểu rằng sự mạnh mẽ ấy còn được tạo nên từ lòng yêu thương và tinh thần trách nhiệm. Chú dặn em rằng học sinh chưa cần làm những việc lớn lao, chỉ cần chăm chỉ học tập, biết yêu thương và sống tốt mỗi ngày. Em gật đầu thật mạnh, ghi nhớ lời chú.
Mặt trời dần khuất sau hàng cây, nhuộm cả cánh đồng bằng một màu vàng óng. Em chào chú rồi cùng chị tiếp tục đi về. Phía sau, chú lại trở về với công việc của mình. Gió chiều lay nhẹ vạt áo xanh, bóng chú kéo dài trên con đường đầy nắng. Em ngoái nhìn cho đến khi hình ảnh ấy khuất dần. Trong lòng em bỗng xuất hiện một cảm giác thật khó tả, vừa yêu mến vừa biết ơn.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ trong buổi chiều đầy gió ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp đối với em. Em hiểu rằng những người lính đang âm thầm góp sức để cuộc sống quanh mình luôn bình yên. Màu xanh áo lính từ đó trở nên thân thương hơn trong mắt em. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt và sống thật tử tế để không phụ những con người đang ngày ngày cống hiến cho quê hương.
Bài tham khảo Mẫu 4
Sáng sớm, những tia nắng đầu ngày len qua kẽ lá, đánh thức từng cánh hoa còn đẫm sương. Gió nhẹ đưa hương cỏ cây lan trên con đường nhỏ, những đám mây trắng lững lờ trôi giữa bầu trời cao rộng. Chính trong buổi sáng đẹp như một bức tranh ấy, em đã gặp một chú bộ đội khi cùng lớp đến tham quan doanh trại. Cuộc gặp gỡ ấy đã mở ra trước mắt em một hình ảnh thật đẹp về người lính.
Ngay khi bước qua cánh cổng doanh trại, em đã bị thu hút bởi không gian sạch sẽ và ngăn nắp. Những hàng cây đứng thẳng tắp, sân tập rộng rãi, từng đồ vật đều được sắp xếp gọn gàng. Một chú bộ đội được giao nhiệm vụ hướng dẫn chúng em. Chú có dáng người cao, khỏe, nước da rám nắng và khuôn mặt cương nghị. Thế nhưng khi nói chuyện với học sinh, chú luôn nở nụ cười hiền. Chú dẫn chúng em đi tham quan từng khu vực rồi kể về sinh hoạt hằng ngày. Em ngạc nhiên khi biết các chú phải thức dậy rất sớm. Chú còn chỉ cho chúng em nơi tập luyện và kể về những buổi rèn sức dưới nắng. Em chăm chú nghe, cảm thấy cuộc sống của người lính thật khác với những gì mình từng tưởng tượng. Chú bảo rằng mọi việc trong doanh trại đều cần sự nghiêm túc và đúng giờ. Em nhìn những hàng giày được xếp ngay ngắn rồi thầm khâm phục tính kỉ luật của các chú.
Sau đó, chúng em được ngồi trò chuyện với chú dưới một hàng cây. Gió thổi nhè nhẹ, những chiếc lá rung rinh trên đầu như đang cùng lắng nghe. Em mạnh dạn hỏi chú điều gì khiến chú yêu công việc của mình. Chú mỉm cười và nói rằng được góp sức cho quê hương là niềm tự hào của người lính. Chú kể về những ngày luyện tập trong nắng nóng, những lần làm nhiệm vụ giữa trời mưa và những khoảng thời gian phải xa gia đình. Em hỏi chú có buồn không. Chú thành thật rằng đôi khi rất nhớ nhà, nhưng các chú luôn động viên nhau để hoàn thành nhiệm vụ. Em nghe mà thấy lòng mình ấm lên. Em nhận ra người lính cũng có những nỗi nhớ, những mong muốn rất bình thường nhưng họ đã biết đặt trách nhiệm lên trên sự riêng tư. Chú còn dặn chúng em phải biết trân trọng những ngày tháng bình yên và cố gắng học tập. Lời dặn ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều.
Buổi tham quan nhanh chóng kết thúc. Trước khi ra về, em chạy đến chào chú và cảm ơn chú vì đã kể cho chúng em nghe nhiều điều bổ ích. Chú mỉm cười rồi vẫy tay chào. Khi chiếc xe của lớp chuyển bánh, em nhìn qua cửa kính và thấy chú vẫn đứng dưới hàng cây. Nắng rơi trên vai áo xanh, gió khẽ lay tà áo, phía sau là bầu trời trong veo. Hình ảnh ấy đẹp đến mức em không muốn rời mắt. Em hiểu rằng người lính đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ cuộc sống bình yên.
Từ ngày hôm ấy, em luôn dành cho người lính một tình cảm đặc biệt. Em kính trọng sự kiên trì, kỉ luật và tinh thần trách nhiệm của các chú. Em cũng hiểu rằng lòng yêu quê hương không chỉ nằm trong những lời nói mà còn được thể hiện bằng hành động mỗi ngày. Em sẽ ghi nhớ lời chú dặn và cố gắng trở thành một học sinh chăm ngoan, sống có trách nhiệm.
Bài tham khảo Mẫu 5
Chiều xuống, bầu trời nhuộm một màu vàng dịu, mây trắng thong thả trôi qua những ngọn cây, còn làn gió mát rượi từ cánh đồng đưa theo mùi lúa mới. Giữa khung cảnh yên bình ấy, em bắt gặp một chú bộ đội đang giúp một cụ già bên đường. Hình ảnh bộ quân phục xanh giữa màu trời chiều khiến em chú ý ngay lập tức. Cuộc trò chuyện sau đó đã giúp em hiểu thêm về vẻ đẹp bình dị của người lính.
Hôm ấy, em đang đạp xe về nhà thì nhìn thấy một cụ già loay hoay bên chiếc xe đạp bị tuột xích. Một chú bộ đội đi ngang qua liền dừng lại giúp cụ. Chú dựng xe sang một bên rồi cúi xuống sửa chiếc xe. Đôi tay chú lấm dầu nhưng động tác rất nhanh và cẩn thận. Cụ già liên tục cảm ơn, chú chỉ cười hiền và bảo rằng đó là việc mình nên làm. Em dựng xe bên đường rồi đứng nhìn. Khi sửa xong, chú còn kiểm tra lại phanh và nhắc cụ đi chậm để đảm bảo an toàn. Em thấy chú thật gần gũi nên mạnh dạn hỏi chuyện. Chú vui vẻ trả lời từng câu hỏi của em. Em hỏi chú có phải đang trên đường về doanh trại không. Chú gật đầu rồi bảo rằng doanh trại ở cách đó không xa. Em nhìn bộ quân phục xanh và cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.
Em hỏi cuộc sống của người lính có vất vả không. Chú kể rằng mỗi ngày đều có những nhiệm vụ khác nhau. Các chú phải tập luyện đều đặn, giữ gìn sức khỏe và luôn sẵn sàng khi có nhiệm vụ. Có những hôm trời mưa tầm tã, công việc vẫn phải tiếp tục. Có những ngày nắng nóng, cả sân tập như được phủ bởi một lớp hơi nóng nhưng mọi người vẫn cố gắng. Em hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú mỉm cười và nói rằng rất nhớ, nhất là những lúc xa nhà lâu ngày. Tuy nhiên, chú luôn nghĩ rằng mình đang làm một công việc có ý nghĩa nên không ngừng cố gắng. Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên sự khâm phục. Em hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết mệt mỏi hay nhớ thương mà là biết vượt qua những điều ấy để hoàn thành trách nhiệm. Chú còn dặn em rằng dù còn nhỏ, em vẫn có thể thể hiện tình yêu quê hương bằng cách chăm ngoan, học giỏi và biết giúp đỡ người khác.
Trời đã ngả về chiều, nắng dần nhạt trên những mái nhà. Em chào chú rồi tiếp tục đạp xe về nhà. Chú cũng lên xe trở về doanh trại. Gió thổi nhẹ làm tà áo xanh khẽ lay, bóng chú kéo dài trên con đường vàng nắng. Em quay lại nhìn thêm một lần rồi mới tiếp tục đi. Hình ảnh ấy cứ ở mãi trong tâm trí em, giản dị mà đẹp đẽ. Em cảm thấy thật may mắn vì đã có một cuộc gặp gỡ ý nghĩa như thế.
Có lẽ em sẽ còn gặp rất nhiều người trong những năm tháng sau này, nhưng hình ảnh chú bộ đội giữa buổi chiều đầy nắng và gió hôm ấy chắc chắn sẽ luôn đặc biệt. Em càng thêm yêu quý và kính trọng những người lính đang âm thầm cống hiến cho quê hương. Em cũng tự nhắc mình phải biết sống tử tế, chăm chỉ học tập và có trách nhiệm với những việc mình làm. Bởi đôi khi, những điều lớn lao lại bắt đầu từ một hành động nhỏ bé và chân thành.
Bài tham khảo Mẫu 6
Buổi sớm hôm ấy, nắng trải vàng trên những mái nhà, mây trắng bồng bềnh trôi giữa nền trời xanh, còn gió thì khẽ lay những hàng cây ven đường. Trong khung cảnh dịu dàng ấy, em bất ngờ gặp một chú bộ đội đang giúp một em nhỏ tìm đường về nhà. Dáng chú cao lớn trong bộ quân phục xanh nổi bật giữa dòng người qua lại. Nụ cười hiền và giọng nói ấm áp của chú khiến em nhanh chóng cảm thấy gần gũi.
Hôm đó, em cùng mẹ đi chợ về. Khi đến gần một ngã tư, em nhìn thấy một em nhỏ đang đứng bên đường với vẻ mặt lo lắng. Bên cạnh em là một chú bộ đội đang cúi xuống hỏi han. Chú có khuôn mặt rám nắng, mái tóc cắt ngắn và đôi mắt sáng. Sau khi nghe em nhỏ kể, chú nhẹ nhàng trấn an rồi hỏi địa chỉ nhà. Em cũng dừng lại để xem có thể giúp gì không. Chú mỉm cười và bảo em cùng tìm trên con đường gần đó. Một lúc sau, chú nhận ra khu phố mà em nhỏ đang nhắc đến và đưa em về nơi an toàn. Nhìn chú kiên nhẫn trò chuyện, em cảm thấy rất khâm phục. Trước khi rời đi, em nhỏ lễ phép cảm ơn chú. Chú chỉ xoa đầu em rồi mỉm cười, dặn em lần sau phải đi cùng người thân.
Trên đường trở lại đơn vị, em mạnh dạn hỏi chú vì sao chú lại nhiệt tình giúp đỡ như vậy. Chú nói rằng khi gặp người đang khó khăn, ai cũng nên dang tay giúp đỡ, nhất là người lính càng phải có trách nhiệm với nhân dân. Em hỏi cuộc sống của chú có vất vả không. Chú kể rằng có những ngày phải luyện tập dưới nắng nóng, có những hôm làm nhiệm vụ trong mưa gió. Dù vậy, chú luôn cố gắng vì biết công việc của mình có ý nghĩa. Em lại hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú cười, nói rằng rất nhớ, nhưng mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ và biết mọi người được bình an, chú lại cảm thấy vui. Em nghe mà trong lòng dâng lên sự kính trọng. Những lời nói giản dị của chú giúp em hiểu rằng sự mạnh mẽ của người lính không chỉ nằm ở sức khỏe mà còn ở tinh thần trách nhiệm và lòng yêu thương. Chú còn khuyên em hãy chăm chỉ học tập và biết giúp đỡ mọi người từ những việc nhỏ nhất.
Khi đến lúc chia tay, em lễ phép chào chú. Nắng lúc này đã lên cao, những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời. Gió thổi qua làm hàng cây xào xạc, còn chú vẫn đứng đó vẫy tay chào em. Màu xanh áo lính nổi bật giữa con đường đầy nắng khiến em cảm thấy thật ấm áp. Em đi xa rồi vẫn nhớ mãi nụ cười hiền của chú.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy đã để lại trong em một bài học đẹp về lòng nhân ái và trách nhiệm. Em hiểu rằng người lính không chỉ mạnh mẽ khi làm nhiệm vụ mà còn rất gần gũi, yêu thương nhân dân. Em càng thêm kính trọng những người đang khoác trên mình màu áo xanh. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt và biết quan tâm đến mọi người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 7
Cơn mưa vừa đi qua, bầu trời hiện lên trong trẻo, những giọt nước còn long lanh trên từng chiếc lá. Mây xám dần tan, để những tia nắng đầu tiên rơi xuống con đường ướt. Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy một chú bộ đội đang cùng người dân dọn dẹp sau mưa. Hình ảnh chú với đôi ủng lấm bùn và bộ quân phục xanh khiến em vừa tò mò vừa khâm phục.
Hôm ấy, mưa lớn khiến nhiều cành cây trong khu phố bị gãy. Em cùng bố ra ngoài xem tình hình thì bắt gặp các chú bộ đội đang hỗ trợ bà con. Một chú đang cẩn thận cưa một cành cây lớn chắn ngang đường. Khuôn mặt chú đỏ lên vì cố sức, những giọt mồ hôi hòa cùng nước mưa còn đọng trên trán. Sau khi cành cây được dọn sang một bên, chú lại nhanh chóng chuyển sang giúp một gia đình thu dọn đồ đạc. Em đứng nhìn một lúc rồi mạnh dạn hỏi chú có mệt không. Chú cười và bảo rằng chỉ cần mọi người an toàn thì mệt một chút cũng không sao. Em nghe vậy càng thêm ngưỡng mộ. Chú còn hỏi em có sợ mưa bão không. Em gật đầu rồi kể rằng em rất sợ tiếng sấm. Chú cười, động viên em phải bình tĩnh và luôn nghe lời người lớn khi trời mưa bão. Cách chú nói chuyện vừa nghiêm túc vừa thân thiện khiến em cảm thấy rất gần gũi.
Khi công việc tạm ổn, chú đứng dưới mái hiên nghỉ một lát. Em tranh thủ hỏi về cuộc sống của người lính. Chú kể rằng những ngày mưa gió thường là lúc các chú phải làm việc nhiều hơn. Khi người dân gặp khó khăn, các chiến sĩ sẽ cố gắng có mặt để hỗ trợ. Em hỏi chú có khi nào thấy sợ trước những trận mưa bão lớn không. Chú suy nghĩ một chút rồi nói rằng ai cũng có thể lo lắng, nhưng người lính cần bình tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ. Em nghe mà thấy vô cùng khâm phục. Chú kể thêm rằng trong đơn vị, các chiến sĩ luôn đoàn kết và giúp đỡ nhau. Nhờ vậy, mọi người có thể vượt qua những công việc khó khăn. Em nhận ra sức mạnh của người lính không chỉ đến từ sự rèn luyện mà còn đến từ tình đồng đội. Trước khi rời đi, chú dặn em phải biết trân trọng những ngày bình yên và luôn giữ gìn môi trường sống sạch đẹp. Em vui vẻ gật đầu và cảm ơn chú.
Chiều hôm ấy, khi những đám mây cuối cùng tan khỏi bầu trời, ánh nắng lại chiếu xuống con phố. Những chiếc lá rung rinh trong gió như vừa được hồi sinh sau cơn mưa. Các chú bộ đội thu dọn dụng cụ rồi trở về đơn vị. Em đứng nhìn theo bóng chú giữa con đường còn ướt nước và cảm thấy lòng mình thật ấm áp.
Từ cuộc gặp ấy, em càng hiểu hơn về sự tận tụy của những người lính. Các chú luôn sẵn sàng có mặt khi nhân dân cần, dù trời nắng hay mưa. Em kính trọng và biết ơn những con người thầm lặng ấy. Hình ảnh chú bộ đội giữa cơn mưa hôm nào sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp trong lòng em.
Bài tham khảo Mẫu 8
Mặt trời buổi sớm nhô lên sau rặng cây, rải những tia nắng óng ả xuống con đường làng. Gió nhẹ đưa mùi hoa cỏ thoang thoảng, những đám mây trắng như những chiếc thuyền nhỏ trôi lững lờ trên trời. Trong buổi sáng yên bình ấy, em đã có dịp gặp một chú bộ đội đang đi bộ trên con đường gần nhà. Cuộc gặp tuy tình cờ nhưng đã khiến em nhớ mãi bởi sự thân thiện và những câu chuyện ý nghĩa của chú.
Em đang trên đường đến trường thì nhìn thấy chú bộ đội đi phía trước. Chú mặc quân phục xanh, đeo chiếc ba lô gọn gàng trên vai và bước đi nhanh nhẹn. Vì tò mò, em đi chậm lại để quan sát. Khi đến gần, chú quay lại mỉm cười chào em. Em lễ phép chào chú rồi hỏi chú đang đi đâu. Chú nói chú đang trở về đơn vị sau khi hoàn thành một công việc. Em thấy chú rất thân thiện nên mạnh dạn hỏi thêm về cuộc sống của người lính. Chú vui vẻ kể rằng các chú thường phải rèn luyện sức khỏe và học tập nhiều điều để hoàn thành nhiệm vụ. Em hỏi chú có thích công việc của mình không. Chú cười và nói rằng rất yêu công việc ấy vì được góp một phần sức lực cho quê hương. Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên một niềm khâm phục.
Chúng em vừa đi vừa trò chuyện dưới những hàng cây. Chú kể rằng có những ngày các chiến sĩ phải tập luyện từ sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên. Có khi thời tiết nắng nóng, có khi mưa lạnh, nhưng mọi người vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Em hỏi chú có nhớ nhà không. Chú gật đầu và kể rằng những ngày xa gia đình là lúc các chú nhớ người thân nhất. Tuy nhiên, chú nói rằng nghĩ đến những người đang sống bình yên ở quê nhà, chú lại thấy mình cần cố gắng hơn. Em im lặng nghe và cảm thấy rất xúc động. Em nhận ra những người lính cũng có những tình cảm rất đỗi bình thường nhưng họ đã biết đặt trách nhiệm lên trên những mong muốn riêng. Chú còn dặn em rằng học sinh cũng có thể góp sức cho đất nước bằng cách chăm chỉ học tập và sống tốt. Em hứa sẽ ghi nhớ lời chú. Chẳng mấy chốc, chúng em đã đến ngã rẽ, nơi chú phải đi theo một con đường khác.
Em chào chú rồi tiếp tục đến trường. Chú đứng lại vẫy tay cho đến khi em đi xa. Nắng vẫn trải vàng trên con đường, gió vẫn nhẹ nhàng lay những hàng cây. Em ngoái nhìn lần cuối và thấy bóng chú dần khuất sau rặng cây. Trong lòng em bỗng dâng lên một cảm giác thật khó tả. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng những lời chú nói lại khiến em suy nghĩ rất lâu.
Từ ngày ấy, mỗi khi nhìn thấy những người mặc quân phục xanh, em lại nhớ đến chú. Em càng thêm kính trọng những người lính đang âm thầm làm nhiệm vụ vì quê hương. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay có sự đóng góp của rất nhiều con người. Em sẽ cố gắng học tập và sống thật tốt để góp một phần nhỏ bé vào quê hương của mình.
Bài tham khảo Mẫu 9
Chiều cuối thu, bầu trời cao và trong, những đám mây trắng trôi chậm giữa khoảng không rộng lớn. Nắng vàng rơi nhẹ trên những mái nhà, gió se se luồn qua hàng cây làm lá vàng xào xạc. Trong buổi chiều dịu dàng ấy, em đã gặp một chú bộ đội tại nhà văn hóa của khu phố. Chú đến tham gia một buổi giao lưu với người dân và đã để lại trong em nhiều ấn tượng tốt đẹp.
Ngay khi chú bước vào, em đã chú ý đến dáng người rắn rỏi và bộ quân phục xanh ngay ngắn. Chú có khuôn mặt rám nắng, mái tóc cắt ngắn và đôi mắt sáng. Khi gặp trẻ em, chú luôn nở nụ cười thân thiện. Sau phần giao lưu chung, em mạnh dạn đến gần và hỏi chuyện chú. Chú vui vẻ ngồi xuống bên cạnh em. Em hỏi chú làm bộ đội có khó không. Chú bảo rằng công việc có những lúc rất vất vả nhưng nếu có lòng quyết tâm thì có thể vượt qua. Em lại hỏi chú thường làm gì mỗi ngày. Chú kể về những buổi tập thể dục, những giờ luyện tập, học tập và những nhiệm vụ cần hoàn thành. Em chăm chú lắng nghe, cảm thấy cuộc sống của các chú thật nghiêm túc. Chú nói rằng mỗi người lính phải luôn rèn luyện để khi cần có thể hoàn thành nhiệm vụ thật tốt. Em nghe mà thấy khâm phục sự kiên trì của chú.
Chú còn kể cho em nghe về những lần các chiến sĩ tham gia giúp đỡ người dân. Khi mưa bão xảy ra, các chú có thể cùng mọi người dọn dẹp đường sá, hỗ trợ những gia đình gặp khó khăn. Khi quê hương cần, người lính luôn sẵn sàng lên đường. Em hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú cười và nói rằng rất nhớ, nhưng mỗi khi hoàn thành công việc và biết mọi người bình an, chú lại thấy vui. Em bỗng thấy sống mũi cay cay vì xúc động. Em hiểu rằng đằng sau dáng vẻ mạnh mẽ ấy là một người con luôn yêu thương gia đình. Chú bảo rằng tình yêu gia đình và tình yêu quê hương luôn gắn bó với nhau. Nghe câu nói ấy, em cảm thấy trong lòng mình có một điều gì đó thật đẹp đang lớn lên. Trước lúc chia tay, chú dặn em hãy cố gắng học tập và luôn biết ơn những người đã góp sức bảo vệ cuộc sống bình yên.
Buổi giao lưu kết thúc khi trời đã ngả chiều. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên sân, gió khẽ lay những chiếc lá vàng. Em chào chú và đứng nhìn chú bước đi. Bóng chú hòa vào màu trời đang dần chuyển sang sắc tím nhạt. Em vẫn nhớ mãi nụ cười hiền và giọng nói trầm ấm ấy. Cuộc gặp gỡ đã khiến buổi chiều hôm đó trở thành một buổi chiều đặc biệt.
Em rất vui vì đã có cơ hội gặp chú bộ đội. Qua cuộc trò chuyện, em càng hiểu và trân trọng những người đang âm thầm cống hiến cho quê hương. Em sẽ luôn ghi nhớ lời chú dặn và cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày. Em mong màu xanh áo lính sẽ luôn là màu xanh của niềm tin, bình yên và hi vọng.
Bài tham khảo Mẫu 10
Một buổi sáng đầu hè, ánh nắng trong veo rót xuống khu vườn, gió lay những cành cây xanh mướt, còn những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi trên nền trời cao. Em cùng bố đang đi trên con đường ven hồ thì bắt gặp một chú bộ đội đang giúp một cụ ông nhặt những món đồ bị rơi. Hình ảnh chú giữa khung cảnh yên bình ấy khiến em dừng lại quan sát. Từ cuộc gặp gỡ giản dị đó, em đã có thêm một kỉ niệm thật đáng nhớ.
Chú bộ đội có dáng người cao, vai rộng và nước da rám nắng. Bộ quân phục xanh được chú mặc rất ngay ngắn, chiếc mũ nằm gọn trên mái tóc cắt ngắn. Chú đang cúi xuống nhặt từng món đồ rồi cẩn thận đặt vào chiếc túi cho cụ ông. Khi thấy em đứng gần, chú mỉm cười. Em lễ phép chào chú rồi hỏi có cần giúp không. Chú vui vẻ bảo em nhặt những món đồ nhỏ còn nằm trên cỏ. Em nhanh chóng làm theo. Sau khi mọi thứ được thu dọn, cụ ông cảm ơn chú rất nhiều. Chú chỉ nhẹ nhàng nói rằng giúp đỡ mọi người là việc nên làm. Câu nói ấy khiến em cảm thấy rất ấm lòng. Em tò mò hỏi chú đang làm việc ở đâu. Chú nói doanh trại ở gần đó và hôm nay chú được nghỉ một lát nên đi dạo quanh khu vực. Em bất ngờ vì dù đang nghỉ, chú vẫn sẵn sàng giúp người khác.
Em hỏi chú về cuộc sống trong quân đội. Chú kể rằng mỗi ngày của người lính thường bắt đầu rất sớm. Khi mặt trời còn chưa ló khỏi chân trời, các chú đã thức dậy tập luyện. Có những hôm trời nắng nóng, mồ hôi chảy ướt lưng áo. Có những ngày mưa gió, việc luyện tập vẫn phải tiếp tục. Em hỏi chú có thấy buồn khi phải xa gia đình không. Chú mỉm cười rồi nói rằng có chứ, nhưng người lính phải biết vượt qua nỗi nhớ để hoàn thành nhiệm vụ. Chú kể rằng mỗi khi được nghe tin gia đình khỏe mạnh, chú lại cảm thấy yên tâm. Em lặng người trước những lời nói giản dị ấy. Em hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không có nỗi nhớ hay khó khăn mà là biết vượt qua chúng. Chú còn dặn em hãy biết quý trọng những ngày tháng bình yên và luôn sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và mọi người. Em vui vẻ hứa sẽ ghi nhớ lời chú.
Mặt trời lúc ấy đã lên cao hơn, ánh nắng lấp lánh trên mặt hồ. Gió thổi qua những hàng cây, làm lá xanh xào xạc như một khúc nhạc dịu dàng. Em chào chú rồi theo bố tiếp tục đi. Chú vẫn đứng đó, dưới bóng cây, nở nụ cười và vẫy tay chào. Hình ảnh màu xanh quân phục giữa trời xanh và hàng cây đã in sâu vào tâm trí em. Em cảm thấy cuộc gặp ấy tuy ngắn nhưng thật ý nghĩa.
Em sẽ luôn nhớ đến chú bộ đội đã gặp trong buổi sáng đầy nắng và gió ấy. Nhờ chú, em hiểu rằng những việc làm tốt đẹp dù nhỏ bé vẫn có thể đem đến niềm vui cho người khác. Em càng thêm kính trọng những người lính đang âm thầm góp sức bảo vệ quê hương. Em mong mình cũng sẽ biết sống tử tế, chăm chỉ học tập và sẵn sàng giúp đỡ mọi người như lời chú đã dặn.
Bài tham khảo Mẫu 11
Buổi sớm hôm ấy, bầu trời xanh trong như vừa được gột rửa, nắng vàng nhẹ nhàng hong khô những giọt sương còn đọng trên lá. Gió từ cánh đồng thổi về mang theo hương lúa non dịu ngọt. Trên con đường đến trường, em bất ngờ gặp một chú bộ đội đang giúp người dân sửa lại chiếc xe đạp bị hỏng. Hình ảnh người lính trong bộ quân phục xanh giữa khung cảnh thanh bình ấy khiến em tò mò và muốn trò chuyện với chú.
Chiếc xe đạp của một bác lớn tuổi bất ngờ bị tuột xích giữa đường. Bác loay hoay mãi mà không sửa được thì một chú bộ đội đi ngang qua đã dừng lại giúp đỡ. Chú nhanh chóng dựng xe, kiểm tra từng bộ phận rồi nhẹ nhàng sửa lại chiếc xích. Đôi bàn tay chú dính đầy dầu mỡ nhưng động tác rất thành thạo. Chỉ một lát sau, chiếc xe đã có thể chạy bình thường. Bác vui vẻ cảm ơn, còn chú chỉ cười hiền và nói rằng đó là việc nhỏ mà ai cũng có thể làm. Đứng bên cạnh, em cảm thấy rất khâm phục chú. Khi bác đạp xe đi rồi, em mạnh dạn bước đến chào chú. Chú hỏi em đang đi đâu và nhắc em phải đi học đúng giờ. Em kể rằng em rất thích màu xanh trên bộ quân phục của chú. Chú cười, bảo rằng đó là màu xanh của người lính, gắn với những ngày tháng rèn luyện và làm nhiệm vụ.
Em tò mò hỏi cuộc sống của chú có vất vả không. Chú kể rằng người lính thường phải thức dậy rất sớm để tập luyện, có khi phải hành quân dưới nắng nóng hoặc trong những ngày mưa lạnh. Em hỏi chú có nhớ gia đình không. Chú mỉm cười, nói rằng nhớ chứ, nhất là những ngày lễ hoặc khi nghe tin bố mẹ ở nhà không khỏe. Nhưng mỗi khi nghĩ đến nhiệm vụ của mình, chú lại tự nhủ phải cố gắng. Em nghe mà thấy lòng mình thật xúc động. Chú bảo rằng điều khiến chú vui nhất là được góp sức để mọi người có cuộc sống bình yên. Em chợt hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài rắn rỏi của người lính là một trái tim giàu tình yêu thương. Chú còn khuyên em hãy chăm chỉ học tập, biết giúp đỡ người khác và luôn giữ lời hứa. Những lời dặn giản dị ấy khiến em nhớ mãi.
Tiếng trống trường từ xa vang lên báo hiệu giờ học sắp bắt đầu. Em vội chào chú rồi chạy nhanh về phía cổng trường. Trước khi đi, em vẫn ngoái lại và thấy chú đang bước chậm trên con đường đầy nắng. Gió khẽ lay hàng cây, những chiếc lá rung rinh như đang vẫy chào người lính. Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng thấy con đường quen thuộc trở nên đẹp hơn rất nhiều.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đã giúp em hiểu thêm về những người lính bình dị quanh mình. Em càng kính trọng sự chăm chỉ, trách nhiệm và lòng tốt của các chú. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt và biết quan tâm đến mọi người. Mai này lớn lên, em vẫn sẽ nhớ hình ảnh chú bộ đội với đôi bàn tay lấm dầu và nụ cười hiền giữa buổi sớm đầy nắng.
Bài tham khảo Mẫu 12
Chiều hôm ấy, những đám mây trắng thong thả trôi trên nền trời xanh, nắng vàng nghiêng xuống mặt đường, còn gió thì mải miết chạy qua những hàng cây ven phố. Em cùng mẹ đến công viên thì nhìn thấy một chú bộ đội đang giúp một nhóm trẻ dựng lại chiếc lều nhỏ bị gió làm đổ. Dáng chú cao lớn, khỏe khoắn trong bộ quân phục xanh khiến em chú ý ngay từ đầu. Nhưng điều khiến em nhớ mãi lại chính là nụ cười gần gũi của chú.
Chiếc lều của các bạn nhỏ bị gió thổi nghiêng, mấy bạn loay hoay mãi vẫn không dựng được. Chú bộ đội đang đi ngang qua liền dừng lại giúp đỡ. Chú kiểm tra từng chiếc cọc, buộc lại dây rồi hướng dẫn các bạn giữ thật chắc. Chẳng mấy chốc, chiếc lều đã đứng vững dưới tán cây. Các bạn nhỏ vui vẻ cảm ơn chú. Chú xoa đầu một bạn nhỏ rồi bảo rằng lần sau phải dựng lều thật chắc để không bị gió cuốn. Em đứng gần đó quan sát và thấy chú rất vui vẻ. Khi mẹ em gọi, em mạnh dạn bước đến chào chú. Chú hỏi em có thích đi công viên không. Em gật đầu rồi tò mò hỏi chú đang làm nhiệm vụ ở đâu. Chú nói đơn vị của chú ở không xa nơi này. Chú còn kể rằng hôm nay chú được nghỉ nên tranh thủ đi dạo.
Câu chuyện giữa em và chú ngày càng tự nhiên. Em hỏi chú có thường được nghỉ như hôm nay không. Chú cười và nói rằng thời gian nghỉ không phải lúc nào cũng cố định vì người lính luôn phải sẵn sàng khi có nhiệm vụ. Em hỏi những ngày phải xa nhà chú có buồn không. Chú nhìn về phía hàng cây rồi kể rằng tất nhiên là có nhớ, nhưng các chú thường động viên nhau để vượt qua. Chú nói rằng mỗi khi nghĩ đến gia đình và quê hương, chú lại có thêm sức mạnh. Em hỏi điều gì khiến chú tự hào nhất. Chú trả lời rằng đó là khi mình hoàn thành tốt nhiệm vụ và biết rằng công sức của mình góp phần giữ gìn cuộc sống bình yên. Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên một niềm kính phục. Trước khi chia tay, chú còn dặn em rằng học sinh chưa cần làm những điều thật lớn lao, chỉ cần chăm chỉ học tập, sống tử tế và biết yêu thương mọi người. Em vui vẻ ghi nhớ từng lời.
Lúc em rời công viên, mặt trời đã dần khuất sau những mái nhà. Ánh chiều nhuộm vàng những vòm cây, gió nhẹ nhàng đưa tiếng lá xào xạc vang lên. Chú bộ đội vẫn ngồi trên chiếc ghế đá, lặng lẽ nhìn những đứa trẻ vui chơi. Em ngoái lại chào chú lần cuối rồi theo mẹ trở về nhà. Bóng chú giữa ánh chiều khiến em cảm thấy thật bình yên.
Từ cuộc gặp ấy, hình ảnh người lính trong suy nghĩ của em trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Em hiểu rằng các chú không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Em càng thêm yêu quý màu xanh áo lính. Em mong mình sẽ luôn ghi nhớ lời chú và cố gắng trở thành một người sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia.
Bài tham khảo Mẫu 13
Sau một đêm mưa, buổi sáng hiện ra trong trẻo lạ thường. Những giọt nước còn nằm trên đầu lá, nắng xuyên qua từng kẽ cây tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Gió nhẹ mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ non. Trên đường về nhà, em gặp một chú bộ đội đang cùng bà con khơi thông dòng nước bị đất đá chắn lại. Cuộc gặp gỡ giữa buổi sáng ấy đã để lại trong em một ấn tượng thật sâu sắc.
Con đường nhỏ gần nhà bị nước mưa làm ngập. Một đoạn rãnh thoát nước bị đất đá lấp kín khiến nước dồn lại thành từng vũng lớn. Chú bộ đội cùng vài người dân đang dùng xẻng xúc đất để khơi thông dòng chảy. Chú làm việc rất nhanh và không hề ngại bùn đất. Bộ quân phục xanh đã lấm những vệt bùn nhưng chú vẫn miệt mài làm việc. Em đứng nhìn một lúc rồi xin được giúp. Chú mỉm cười, đưa cho em một chiếc xẻng nhỏ và dặn em chỉ làm phần việc vừa sức. Em vui vẻ làm theo. Một lúc sau, dòng nước bắt đầu chảy qua rãnh. Mọi người ai cũng vui mừng. Chú bộ đội lau mồ hôi trên trán rồi cười thật tươi. Em thấy nụ cười ấy đẹp hơn cả ánh nắng đang chiếu trên những vũng nước.
Khi công việc gần hoàn thành, em ngồi nghỉ bên gốc cây và trò chuyện với chú. Em hỏi vì sao chú không ngại bẩn. Chú nói rằng khi người dân cần giúp đỡ thì việc khó đến đâu cũng phải cố gắng. Em hỏi chú đã từng làm những công việc như vậy nhiều lần chưa. Chú kể rằng các chiến sĩ thường tham gia giúp người dân khi có mưa bão, lũ lụt hoặc những lúc địa phương gặp khó khăn. Em hỏi chú có mệt không. Chú cười và nói rằng có mệt, nhưng nhìn thấy mọi người an toàn thì mọi vất vả đều trở nên nhẹ nhàng. Em nghe mà thấy lòng mình thật ấm áp. Chú còn kể rằng các chiến sĩ luôn nhắc nhau phải đoàn kết và giữ kỉ luật. Nhờ vậy, khi có việc khó, mọi người có thể cùng nhau vượt qua. Em nhận ra sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở thể lực mà còn ở tinh thần trách nhiệm. Chú dặn em sau này dù làm công việc gì cũng phải có trách nhiệm với việc mình làm. Em hứa sẽ ghi nhớ lời chú.
Đến trưa, dòng nước đã chảy thông, con đường cũng trở nên sạch sẽ hơn. Nắng vàng trải rộng trên mặt đất, những chiếc lá sau mưa rung rinh trong gió. Chú bộ đội cùng mọi người thu dọn dụng cụ rồi trở về đơn vị. Em đứng bên đường nhìn theo bóng chú. Màu áo xanh dần khuất sau hàng cây nhưng hình ảnh ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí em.
Em rất vui vì đã có một lần gặp chú bộ đội trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Nhờ cuộc gặp, em hiểu hơn về lòng dũng cảm, sự trách nhiệm và tình yêu thương của người lính dành cho nhân dân. Em càng trân trọng những ngày bình yên mình đang có. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt và biết giúp đỡ mọi người bằng những việc vừa sức mình.
Bài tham khảo Mẫu 14
Buổi chiều đầu đông, nắng không còn gay gắt mà chỉ nhẹ nhàng phủ lên cảnh vật một lớp vàng óng. Mây trắng lững lờ trôi, gió se lạnh luồn qua những tán cây làm vài chiếc lá khẽ rơi xuống mặt đường. Trong lúc chờ bố trước cổng một khu di tích, em tình cờ gặp một chú bộ đội đang đứng làm nhiệm vụ. Chú có dáng người rắn rỏi nhưng khuôn mặt lại rất hiền. Chỉ một cuộc trò chuyện ngắn cũng đủ khiến em nhớ mãi về chú.
Chú đứng ngay ngắn bên cổng, bộ quân phục xanh sạch sẽ, đôi giày được đánh bóng cẩn thận. Khi một đoàn khách đi qua, chú nhẹ nhàng hướng dẫn mọi người xếp hàng và nhắc các em nhỏ không chạy lung tung. Thấy một cụ già bước chậm, chú nhanh chóng đến đỡ cụ qua bậc thềm. Em nhìn thấy tất cả những việc ấy mà trong lòng vô cùng khâm phục. Khi khách đã vào bên trong, chú quay lại và bắt gặp ánh mắt của em. Chú mỉm cười chào em. Em lễ phép chào lại rồi hỏi chú đã đứng ở đây lâu chưa. Chú nói đã được một lúc nhưng công việc của chú là bảo đảm mọi người tham quan an toàn. Em hỏi chú có mệt không. Chú chỉ cười rồi nói rằng khi mọi việc diễn ra thuận lợi thì chú cũng thấy vui. Cách chú trả lời thật giản dị nhưng khiến em cảm thấy rất ấm lòng. Em mạnh dạn hỏi thêm về cuộc sống của người lính.
Chú kể rằng mỗi người lính đều có nhiệm vụ riêng nhưng ai cũng phải rèn luyện nghiêm túc. Có những ngày phải đứng gác nhiều giờ, có những hôm thời tiết khắc nghiệt nhưng các chú vẫn phải hoàn thành công việc. Em hỏi chú điều gì khiến chú cố gắng như vậy. Chú nói rằng vì trên vai người lính là trách nhiệm với Tổ quốc và nhân dân. Câu nói ấy khiến em lặng đi vài giây. Em hỏi chú có nhớ nhà không. Chú gật đầu và kể rằng những lúc xa gia đình, chú thường nhớ những bữa cơm cùng bố mẹ và những buổi chiều cả nhà quây quần. Tuy vậy, chú luôn tự nhắc mình phải hoàn thành nhiệm vụ trước. Em càng nghe càng cảm phục sự hi sinh thầm lặng của chú. Chú còn nói rằng đất nước được bình yên thì mọi người mới có thể học tập, làm việc và vui sống. Em nhận ra rằng những điều bình dị quanh mình đôi khi được tạo nên từ sự cố gắng của rất nhiều người.
Bố em đã đến đón. Trước khi rời đi, em lễ phép chào chú và cảm ơn vì đã trò chuyện với em. Chú mỉm cười, dặn em phải chăm ngoan, học tốt và biết yêu thương gia đình. Nắng chiều lúc ấy đã nhạt hơn, gió đưa những chiếc lá vàng bay nhẹ trên con đường. Em bước đi mà vẫn ngoái lại nhìn màu áo xanh đứng giữa cổng khu di tích.
Cuộc gặp gỡ ấy đã giúp em hiểu rằng người lính không chỉ mạnh mẽ mà còn rất gần gũi và giàu tình cảm. Em biết ơn những con người đang ngày đêm làm nhiệm vụ để giữ gìn bình yên cho mọi người. Hình ảnh chú bộ đội giữa buổi chiều đầu đông sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp đối với em. Em tự nhủ sẽ luôn trân trọng cuộc sống bình yên và cố gắng học tập thật tốt.
Bài tham khảo Mẫu 15
Một buổi sáng cuối xuân, bầu trời xanh cao, mây trắng trôi lững lờ, nắng dịu dàng rải xuống con phố những vệt sáng trong veo. Gió mang theo hương hoa từ những khu vườn gần đó, khiến lòng người cũng trở nên nhẹ nhõm. Trên đường cùng mẹ đến nhà người thân, em bắt gặp một chú bộ đội đang giúp một bác bán hàng sắp xếp lại những thùng hàng bị đổ. Em không ngờ cuộc gặp ngắn ngủi ấy lại để lại trong mình nhiều cảm xúc đến vậy.
Một chiếc xe chở hàng vừa đi qua khiến mấy thùng đồ của bác bán hàng bị nghiêng và đổ xuống vỉa hè. Bác đang loay hoay thì chú bộ đội gần đó bước tới giúp. Chú nhanh chóng dựng lại từng thùng hàng, sắp xếp ngay ngắn rồi kiểm tra xem có món đồ nào bị hỏng không. Bác bán hàng cảm ơn chú rối rít. Chú chỉ cười và nói rằng thấy người khác gặp khó khăn thì giúp một tay là chuyện bình thường. Em đứng bên cạnh, nhìn đôi bàn tay khỏe khoắn của chú làm việc thoăn thoắt. Khi mọi thứ đã xong, em lễ phép chào chú. Chú hỏi em đang đi đâu. Em kể cho chú nghe về chuyến đi của mình. Chú vui vẻ trò chuyện và hỏi em có thích màu áo xanh của chú không. Em gật đầu ngay. Chú cười, nói rằng màu áo ấy nhắc các chú phải luôn nhớ đến trách nhiệm của mình.
Em tò mò hỏi trách nhiệm của người lính là gì. Chú giải thích rằng người lính phải bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn cuộc sống bình yên và sẵn sàng giúp đỡ nhân dân khi cần. Em hỏi công việc ấy có khó không. Chú bảo rằng có những lúc rất vất vả, nhất là khi phải làm nhiệm vụ xa nhà hoặc trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Em hỏi chú có bao giờ muốn được ở nhà lâu hơn không. Chú cười hiền và nói rằng ai cũng nhớ nhà, nhưng mỗi người đều có trách nhiệm riêng cần hoàn thành. Em nghe mà thấy lòng mình xúc động. Chú kể rằng những lúc nhớ gia đình, các chiến sĩ thường động viên nhau và kể cho nhau nghe những câu chuyện vui. Nhờ vậy, mọi người cảm thấy gần gũi hơn. Em nhận ra tình đồng đội cũng là một sức mạnh giúp người lính vượt qua khó khăn. Chú dặn em rằng trong cuộc sống, nếu biết đoàn kết và quan tâm đến nhau thì mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Em gật đầu và thầm ghi nhớ lời chú.
Mẹ gọi em tiếp tục lên đường. Em chào chú rồi bước đi, nhưng vẫn quay đầu nhìn lại. Chú đang giúp bác bán hàng thêm một lần nữa kiểm tra những thùng đồ rồi mới rời đi. Nắng trải dài trên con phố, gió khẽ lay những tán cây và vài cánh hoa nhỏ bay theo chiều gió. Màu áo xanh của chú dần xa nhưng vẫn nổi bật giữa nền trời trong trẻo. Em cảm thấy buổi sáng hôm ấy thật đặc biệt.
Từ cuộc gặp gỡ ấy, em hiểu rằng lòng tốt có thể bắt đầu từ những việc rất giản dị. Em càng thêm yêu quý và kính trọng những người lính luôn sẵn sàng giúp đỡ nhân dân. Em cũng hiểu rằng mỗi người đều có thể góp phần làm cuộc sống tốt đẹp hơn bằng hành động của mình. Em sẽ cố gắng học tập, sống tử tế và biết sẻ chia để không phụ lòng những người đang âm thầm bảo vệ cuộc sống bình yên.
- Top 105 Bài văn kể về bà hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về người mẹ kính yêu của em hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về gia đình em với một người bạn em mới quen hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về một người hàng xóm mà em quý mến hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một người lao động trí óc mà em biết hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận