Viết bài văn kể lại một sự việc (câu chuyện) xảy ra làm cho em nhớ mãi>
- Em muốn kể lại sự việc hoặc câu chuyện nào khiến em nhớ mãi? (Một lần em giúp đỡ người khác, một sự việc xảy ra ở trường,...) - Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi sáng, một buổi chiều, ngày nghỉ, giờ học, trên đường đi học, ở trường, ở nhà,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể lại sự việc hoặc câu chuyện nào khiến em nhớ mãi? (Một lần em giúp đỡ người khác, một sự việc xảy ra ở trường,...)
- Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi sáng, một buổi chiều, ngày nghỉ, giờ học, trên đường đi học, ở trường, ở nhà,...)
- Điều gì khiến sự việc ấy in sâu trong trí nhớ của em? (Một hành động đẹp, một lời nói ý nghĩa, một khoảnh khắc bất ngờ,...)
II. Thân bài
a. Kể về hoàn cảnh trước khi sự việc xảy ra
- Trước khi câu chuyện bắt đầu, em đang ở đâu và đang làm gì? (Em đang đi học, chơi cùng bạn, ở nhà cùng gia đình, đi cùng bố mẹ,...)
- Khung cảnh lúc ấy như thế nào? (Bầu trời, ánh nắng, hàng cây, con đường, sân trường, âm thanh xung quanh,...)
- Lúc ấy tâm trạng của em ra sao? (Vui vẻ, bình thường, háo hức,...)
- Có dấu hiệu nào báo trước sự việc sắp xảy ra không? (Một âm thanh bất ngờ, một người xuất hiện, một lời nói, một hành động hoặc một tình huống,...)
b. Kể lại diễn biến chính của sự việc
- Sự việc bắt đầu như thế nào? (Kể rõ tình huống đầu tiên khiến câu chuyện xảy ra. Có thể là một người gặp khó khăn, một sự cố bất ngờ,...)
- Những chuyện gì diễn ra tiếp theo? (Kể theo trình tự hợp lí, chú ý các hành động, lời nói, nét mặt và cử chỉ của những người tham gia,...)
- Em đã làm gì trong tình huống ấy? (Chủ động giúp đỡ, tìm cách giải quyết, chạy đi báo người lớn, xin lỗi, động viên bạn,...)
- Những người xung quanh đã phản ứng như thế nào? (Có người giúp đỡ, động viên, cảm ơn, lo lắng, bất ngờ, vui mừng hoặc cùng em giải quyết vấn đề,...)
- Khoảnh khắc nào khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt, nụ cười, câu nói, bàn tay đưa ra giúp đỡ, tiếng gọi,...)
- Em cảm thấy như thế nào khi sự việc diễn ra? (Hồi hộp, lo lắng, bối rối, vui mừng, xúc động, bất ngờ, ân hận hoặc hạnh phúc,...)
- Sau đó sự việc kết thúc ra sao? (Mọi chuyện được giải quyết, người gặp khó khăn nhận được sự giúp đỡ, em nhận ra lỗi của mình, mọi người vui vẻ trở lại,...)
c. Kể về suy nghĩ và ý nghĩa của sự việc
- Sau khi sự việc kết thúc, em đã nghĩ gì?
- Điều gì trong câu chuyện khiến em xúc động hoặc suy nghĩ nhiều nhất? (Một sự quan tâm nhỏ bé, lòng tốt của một người, sự bao dung,...)
- Sự việc đã thay đổi em như thế nào? (Em trở nên cẩn thận hơn, biết quan tâm đến người khác, sống có trách nhiệm, biết trân trọng gia đình,...)
- Em rút ra được bài học gì? (Biết yêu thương và chia sẻ, dám nhận lỗi và sửa lỗi, biết giúp đỡ người khác, trân trọng những điều bình dị,...)
- Vì sao em nghĩ mình sẽ còn nhớ câu chuyện ấy rất lâu? (Vì đó là một kỉ niệm đặc biệt trong tuổi thơ, một sự việc khiến em thay đổi,...)
III. Kết bài
- Khi nhớ lại sự việc ấy, em có cảm xúc gì?
- Sự việc ấy đã trở thành kỉ niệm như thế nào trong tuổi thơ của em?
- Em mong muốn điều gì sau kỉ niệm ấy?
Bài siêu ngắn
Một buổi chiều trên đường đi học về, em gặp một cụ già đang loay hoay bên chiếc xe đạp. Nhìn dáng vẻ lúng túng của cụ, em liền dừng lại hỏi thăm và muốn giúp cụ.
Chiếc xe của cụ bị tuột xích nên không thể tiếp tục đi. Em không biết sửa xe nhưng đã giúp cụ dắt xe vào một cửa hàng gần đó. Cụ vừa đi vừa lo lắng vì sợ về nhà muộn. Đến cửa hàng, em nhanh chóng nhờ chú thợ sửa xe kiểm tra giúp cụ. Trong lúc chờ đợi, em đứng bên cạnh trò chuyện để cụ đỡ sốt ruột. Chỉ một lúc sau, chiếc xe đã được sửa xong và có thể tiếp tục đi. Cụ vui vẻ cảm ơn rồi nắm tay em, mỉm cười thật hiền. Nhìn nụ cười của cụ, em cảm thấy trong lòng thật vui và ấm áp. Cụ còn hỏi tên, trường học của em rồi căn dặn em luôn chăm ngoan, học giỏi. Em lễ phép chào cụ rồi tiếp tục đạp xe về nhà. Trên đường đi, em cứ nhớ mãi ánh mắt trìu mến và lời cảm ơn của cụ. Dù việc mình làm rất nhỏ, em vẫn cảm thấy vui vì đã giúp được một người đang gặp khó khăn.
Sự việc ấy tuy nhỏ nhưng giúp em hiểu rằng một hành động tốt có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em sẽ luôn cố gắng biết quan tâm và giúp đỡ mọi người khi có thể.
Bài tham khảo Mẫu 1
Mùi hoa sữa thoang thoảng theo gió len qua khung cửa lớp, tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng nói cười của học sinh sau giờ học. Một ngày ở trường tưởng như đã khép lại trong những âm thanh quen thuộc ấy, nhưng với em, buổi chiều hôm đó lại trở thành một dấu mốc đặc biệt. Em đã chứng kiến một người bạn đứng lên nhận lỗi trước cả lớp sau một việc làm khiến nhiều bạn hiểu lầm. Sự chân thành của bạn đã khiến em thay đổi cách nhìn về lòng dũng cảm và sự trung thực.
Mọi chuyện bắt đầu từ một chiếc hộp bút bị mất. Sau giờ ra chơi, bạn Lan trở về lớp và phát hiện chiếc hộp bút mới mua không còn trong ngăn bàn. Cả lớp lập tức xôn xao. Một vài bạn đoán rằng có người đã lấy nhầm, vài bạn khác lại nhớ đến một bạn thường ngồi gần bàn Lan. Không khí trong lớp đang vui vẻ bỗng trở nên nặng nề. Em cũng tò mò nhìn quanh nhưng không biết phải làm gì. Lan có vẻ buồn, cứ cúi xuống tìm kiếm hết lần này đến lần khác. Cô giáo bước vào, nghe các bạn kể lại rồi nhẹ nhàng nhắc cả lớp không nên vội vàng nghi ngờ bất cứ ai khi chưa biết rõ sự việc.
Cuối buổi, khi mọi người chuẩn bị ra về, một bạn trong lớp bất ngờ đứng lên. Bạn nói rằng lúc ra chơi, vì tò mò nên đã cầm chiếc hộp bút của Lan lên xem rồi đặt nó vào một ngăn bàn khác. Sau đó, bạn mải chơi nên quên mất. Bạn xin lỗi Lan và cả lớp, giọng nhỏ nhưng rất rõ ràng. Cả căn phòng im lặng. Lan ngẩng lên nhìn bạn, rồi nhẹ nhàng nói rằng bạn trả lại hộp bút là được, chỉ mong lần sau đừng tự ý lấy đồ của người khác. Cô giáo cũng mỉm cười và khen bạn đã dám nói thật. Sau đó, cả lớp cùng tìm và nhanh chóng tìm thấy chiếc hộp bút trong ngăn bàn phía cuối lớp. Nhìn bạn cầm lại món đồ, em thấy mọi người đều nhẹ nhõm. Điều khiến em nhớ nhất không phải là chiếc hộp bút mà là khoảnh khắc một người bạn đủ can đảm nhận lỗi dù biết mình có thể bị trách.
Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về câu chuyện ấy. Em hiểu rằng nói thật khi mình làm sai không phải lúc nào cũng dễ dàng. Con người thường sợ bị trách mắng, sợ người khác đánh giá nên đôi khi muốn im lặng hoặc tìm cách che giấu. Thế nhưng, lời nói thật đúng lúc có thể giúp một sự việc được giải quyết và giữ lại sự tin tưởng giữa mọi người. Từ hôm đó, em tự nhắc mình phải cẩn thận hơn trong lời nói và hành động, không vội vàng nghi ngờ người khác, đồng thời phải biết nhận lỗi nếu mình làm điều chưa đúng. Em cũng càng quý cô giáo hơn vì cô đã giúp cả lớp hiểu rằng giáo dục không chỉ là những bài học trong sách mà còn là cách sống với nhau mỗi ngày.
Thời gian rồi sẽ cuốn theo rất nhiều chuyện nhỏ của tuổi học trò, nhưng em tin mình sẽ còn nhớ buổi chiều ấy thật lâu. Hình ảnh người bạn đứng giữa lớp, gương mặt đỏ lên vì ngượng nhưng vẫn dũng cảm nói lời xin lỗi, đã trở thành một hình ảnh đẹp trong trí nhớ em. Từ một chiếc hộp bút bé nhỏ, chúng em học được một bài học không hề nhỏ về sự trung thực và lòng can đảm. Mỗi khi đứng trước một lỗi lầm, em sẽ nhớ đến buổi chiều ấy để tự nhắc mình rằng biết nhận sai không làm con người nhỏ bé đi, mà khiến ta trưởng thành hơn.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Thời gian giống như một dòng sông, cứ lặng lẽ trôi về phía trước, nhưng đôi khi một chiếc lá nhỏ rơi xuống cũng đủ làm mặt nước gợn lên mãi.” Trong dòng chảy tuổi thơ của em, một buổi chiều trên đường về nhà đã để lại một gợn sóng như thế. Hôm ấy, em tình cờ gặp một cậu bé nhỏ tuổi đang khóc bên vệ đường vì bị lạc mẹ. Chuyện xảy ra đã lâu nhưng mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm lên bởi khoảnh khắc những người xa lạ cùng chung tay giúp một đứa trẻ tìm được người thân.
Chiều hôm ấy, sau khi tan học, em đạp xe chầm chậm trên con đường quen thuộc. Nắng cuối ngày nghiêng xuống những mái nhà, trải một lớp ánh vàng nhạt trên hàng cây ven đường. Tiếng xe cộ thưa dần, gió mang theo mùi hoa từ những khu vườn nhỏ thoảng qua. Khi đi ngang qua một cửa hàng, em chợt nghe tiếng khóc khe khẽ. Nhìn sang bên đường, em thấy một cậu bé chừng năm, sáu tuổi đang đứng nép bên cột điện. Hai má em lấm tấm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe liên tục nhìn về phía dòng người qua lại. Trên tay cậu bé vẫn cầm một chiếc xe đồ chơi nhỏ. Em dựng xe rồi tiến lại gần hỏi chuyện. Cậu bé vừa khóc vừa nói mình đi theo mẹ nhưng lúc quay lại thì không thấy mẹ đâu nữa. Nghe vậy, em vừa thương vừa lo, bởi con đường lúc ấy vẫn có khá nhiều người qua lại.
Em ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng bảo cậu bé đừng khóc và hỏi tên mẹ, tên của mình. Cậu chỉ nhớ mẹ mặc áo màu xanh và hai mẹ con vừa đi mua đồ ở gần đó. Em không biết phải làm thế nào nên lập tức chạy vào cửa hàng gần nhất nhờ cô bán hàng giúp đỡ. Một chú xe ôm gần đó cũng dừng lại hỏi thăm. Mọi người cùng đưa cậu bé đến chỗ đông người, rồi nhờ người lớn liên hệ với khu vực xung quanh để tìm mẹ. Một lúc sau, từ phía cuối con đường vang lên tiếng gọi đầy hoảng hốt. Một người phụ nữ chạy vội tới, vừa nhìn thấy con đã ôm chầm lấy cậu bé. Cậu bé cũng òa khóc rồi nép vào lòng mẹ. Người mẹ liên tục cảm ơn mọi người, còn em chỉ đứng bên cạnh mỉm cười. Nhìn hai mẹ con ôm nhau, em cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng lan ra trong lòng. Đến lúc ấy, em mới nhận ra bàn tay mình cũng đang lạnh vì hồi hộp.
Trên đường về, hình ảnh cậu bé nắm chặt tay mẹ cứ hiện lên trong tâm trí em. Em nghĩ nếu lúc ấy mọi người đều đi qua mà không để ý, có lẽ cậu bé sẽ càng hoảng sợ hơn. Em hiểu rằng khi gặp một người đang cần giúp đỡ, điều quan trọng là phải bình tĩnh và tìm đến người lớn đáng tin cậy để cùng giải quyết. Từ câu chuyện ấy, em cũng nhận ra tình người đôi khi bắt đầu từ một câu hỏi rất đơn giản, một ánh mắt quan tâm hay một lần dừng lại giữa dòng người vội vã. Em tự nhắc mình phải biết quan sát và sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình.
Mỗi lần đi qua con đường ấy, em vẫn nhớ dáng cậu bé nhỏ xíu đứng bên cột điện và khoảnh khắc em nhìn thấy người mẹ chạy đến ôm con. Kỉ niệm ấy không có tiếng vỗ tay hay phần thưởng nào, nhưng lại khiến lòng em nhớ rất lâu. Nó giống như một đốm sáng nhỏ giữa buổi chiều, nhắc em rằng xung quanh mình luôn có những người sẵn lòng đưa tay giúp đỡ nhau. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự quan tâm và lòng nhân ái ấy để tuổi thơ không chỉ có những niềm vui của riêng mình mà còn có cả những lần biết làm cho người khác cảm thấy bình yên.
Bài tham khảo Mẫu 3
Mùi đất ẩm sau cơn mưa còn vương trên những bồn cây, từng giọt nước long lanh trên lá và sân trường phản chiếu một khoảng trời xanh nhạt. Sau giờ học hôm ấy, em đã nhìn thấy một hình ảnh khiến mình dừng bước. Một bạn nhỏ trong lớp đang ngồi một mình bên hành lang, lặng lẽ lau nước mắt vì vừa nhận được tin gia đình bạn gặp khó khăn. Từ câu chuyện ấy, cả lớp đã cùng nhau làm một việc mà đến giờ em vẫn xem là một trong những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi học trò.
Hôm đó, trời vừa tạnh mưa. Những đám mây xám còn lững lờ trên cao, gió thổi qua hàng cây làm những chiếc lá rung rinh. Khi các bạn lần lượt ra về, em quay lại lớp lấy quyển vở bỏ quên thì thấy Nam đang ngồi ở cuối hành lang. Bạn cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt vào nhau. Bình thường Nam là người khá vui vẻ, thường kể chuyện khiến cả nhóm cười vang, vậy mà hôm ấy bạn lại im lặng đến lạ. Em bước đến hỏi chuyện. Nam cố mỉm cười nhưng rồi nước mắt lại rơi xuống. Bạn kể rằng mẹ vừa gọi điện báo gia đình đang gặp khó khăn, nên có thể thời gian tới bạn phải nghỉ học một thời gian để phụ giúp gia đình. Nghe bạn nói, em thấy trong lòng nặng xuống. Em không biết phải an ủi thế nào, chỉ ngồi bên cạnh và bảo rằng Nam đừng quá lo lắng.
Ngày hôm sau, em kể chuyện ấy với cô giáo. Cô không nói ngay với cả lớp mà chỉ nhẹ nhàng tìm hiểu hoàn cảnh của Nam. Sau đó, cô trao đổi với lớp trưởng và đề nghị cả lớp cùng nghĩ cách giúp bạn. Mỗi người góp một chút trong khả năng của mình. Bạn góp vở, bạn tặng sách, người mang bút, người góp một khoản nhỏ để mua đồ dùng học tập. Em chọn những quyển sách mình đã học xong nhưng còn rất mới để tặng Nam. Khi chiếc túi được đặt lên bàn bạn, Nam đứng lặng một lúc. Bạn nhìn từng món đồ rồi ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. Nam nói cảm ơn nhưng giọng nghẹn lại. Cô giáo đặt tay lên vai bạn và bảo rằng đây không phải là sự thương hại mà là tình cảm của những người bạn muốn cùng nhau bước tiếp. Cả lớp vỗ tay. Nam nở một nụ cười rất tươi, nụ cười khiến căn phòng sau cơn mưa như sáng hơn.
Từ sau hôm ấy, Nam vẫn đi học đều đặn và cố gắng hơn trước. Những lúc bạn chưa hiểu bài, chúng em cùng nhau giảng lại. Khi bạn quên đồ dùng, mọi người sẵn sàng chia sẻ. Em nhận ra rằng sự giúp đỡ chân thành không nhất thiết phải bắt đầu từ điều gì lớn lao. Một quyển vở, một cây bút hay một lời động viên cũng có thể trở thành nguồn sức mạnh đối với một người đang gặp khó khăn. Quan trọng nhất là ta trao đi bằng sự chân thành và không khiến người nhận cảm thấy mình khác biệt. Kỉ niệm ấy khiến em biết quý hơn tình bạn và hiểu rằng một tập thể chỉ thật sự mạnh khi mọi người biết quan tâm đến nhau.
Nhiều năm sau, có lẽ chúng em sẽ không còn nhớ chính xác từng quyển vở đã tặng hôm ấy, nhưng em tin nụ cười của Nam sẽ vẫn ở lại trong trí nhớ mỗi người. Đó là nụ cười sau những giọt nước mắt, là ánh sáng nhỏ xuất hiện khi một người biết rằng mình không hề đơn độc. Với em, sự việc ấy giống như một trang giấy đẹp trong cuốn vở tuổi học trò, không cầu kì nhưng càng đọc lại càng thấy ấm áp. Em mong sau này dù đi đến đâu, mình vẫn giữ được thói quen đưa tay về phía người đang cần được sẻ chia.
Bài tham khảo Mẫu 4
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, tiếng đồng hồ tích tắc đều đều và ánh đèn vàng phủ xuống căn phòng nhỏ. Trong khoảng không yên tĩnh ấy, em đã trải qua một buổi tối khiến mình hiểu hơn về tình cảm của bố mẹ. Chỉ vì mải chơi mà quên mất lời mẹ dặn, em đã khiến mẹ buồn. Điều khiến em nhớ mãi không phải là lỗi lầm ấy lớn đến đâu, mà là ánh mắt buồn của mẹ khi em nhận ra mình đã vô tâm.
Chiều hôm đó, mẹ nhờ em trông em nhỏ một lúc để mẹ chuẩn bị bữa tối. Mẹ còn dặn em sau khi em nhỏ ngủ thì gấp giúp mẹ quần áo đã phơi. Em vui vẻ gật đầu nhưng trong đầu lại nghĩ đến trò chơi đang dang dở. Chờ em nhỏ ngủ được một lúc, em lén lấy đồ chơi ra ngồi chơi. Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Tiếng mưa mỗi lúc một rõ, nhưng em vẫn say sưa với trò chơi trước mặt. Đến khi mẹ từ bếp bước vào, em mới giật mình nhìn đồng hồ. Chồng quần áo vẫn nằm nguyên trên ghế, còn em nhỏ đã thức dậy và đang ngồi khóc. Mẹ vội chạy đến dỗ em rồi lặng lẽ gom quần áo mang đi gấp. Em đứng bên cạnh, không biết nói gì.
Mẹ không trách mắng. Chính sự im lặng ấy lại khiến em thấy khó chịu trong lòng hơn bất cứ lời trách phạt nào. Khi mẹ quay lại, em lí nhí xin lỗi và thú nhận rằng mình đã mải chơi nên quên lời mẹ. Mẹ nhìn em một lúc rồi nhẹ nhàng nói rằng mẹ không buồn vì quần áo chưa được gấp, mẹ buồn vì em đã nhận lời nhưng lại không thực hiện, khiến mẹ phải làm thay khi đang rất mệt. Câu nói ấy khiến em cúi đầu. Em chợt nhớ cả ngày mẹ đã bận rộn với công việc, nấu cơm, dọn dẹp và chăm sóc gia đình. Vậy mà một việc nhỏ mẹ nhờ, em cũng không làm được. Em xin lỗi mẹ lần nữa rồi chủ động gấp quần áo. Mẹ ngồi bên cạnh, không nói gì nhiều, chỉ khẽ mỉm cười khi thấy em bắt đầu sửa lỗi.
Đêm ấy, sau khi mọi việc đã xong, em nằm trên giường nhưng mãi không ngủ được. Tiếng mưa ngoài hiên vẫn rơi đều, còn trong đầu em cứ hiện lên gương mặt mệt mỏi của mẹ. Em hiểu rằng bố mẹ không cần những điều gì quá lớn lao từ con cái. Đôi khi, chỉ cần mình biết nghe lời, hoàn thành công việc được giao và chủ động giúp đỡ gia đình, bố mẹ đã cảm thấy vui lòng. Từ hôm đó, em tập sắp xếp thời gian hợp lí hơn. Mỗi khi bố mẹ nhờ việc gì, em cố gắng làm ngay thay vì hứa rồi để đó. Em cũng bắt đầu chủ động quét nhà, gấp quần áo và dọn bàn ăn để bố mẹ đỡ vất vả.
Mỗi khi trời mưa, tiếng nước rơi trên mái nhà lại đưa em trở về buổi tối năm ấy. Em không còn thấy buồn vì lỗi lầm của mình, bởi chính lỗi lầm ấy đã giúp em hiểu thêm một điều rất giản dị rằng yêu thương gia đình không chỉ nằm trong những lời nói ngọt ngào mà còn được thể hiện qua trách nhiệm mỗi ngày. Ánh mắt buồn của mẹ hôm ấy đã trở thành một lời nhắc nhẹ nhàng trong lòng em. Em mong mình sẽ lớn lên từng ngày bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành, để mái nhà luôn đầy tiếng cười và những người em yêu thương không phải buồn vì sự vô tâm của mình.
Bài tham khảo Mẫu 5
Mặt hồ buổi sớm phẳng lặng như một tấm gương lớn, những đám mây trắng trôi chậm trên nền trời và hàng cây ven đường khẽ lay động trong gió. Hôm ấy, trong một chuyến đi cùng gia đình, em đã chứng kiến một sự việc khiến mình suy nghĩ rất lâu. Một chiếc ví bị đánh rơi giữa nơi đông người đã trở thành nguyên nhân của một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng để lại trong em bài học sâu sắc về sự trung thực.
Gia đình em đang tham quan một khu vui chơi gần hồ. Người qua lại khá đông, tiếng trẻ nhỏ cười đùa hòa cùng tiếng chim và tiếng gió khiến không gian vô cùng náo nhiệt. Trong lúc đi theo bố mẹ, em nhìn thấy một chiếc ví nằm dưới chân ghế đá. Em cúi xuống nhặt lên và gọi bố. Chiếc ví khá dày, bên trong có tiền cùng một số giấy tờ. Em tò mò nhìn qua rồi lập tức đóng lại. Bố bảo em đứng yên tại chỗ, còn bố sẽ tìm cách liên hệ với người đánh mất. Em cùng bố ngồi chờ gần chiếc ghế. Mẹ cũng đi hỏi những người xung quanh xem có ai vừa đánh rơi đồ không.
Một lúc sau, một người đàn ông hớt hải chạy đến, liên tục nhìn xuống đất rồi hỏi mọi người có thấy chiếc ví của mình không. Bố em hỏi lại vài thông tin để xác nhận. Khi người đàn ông mô tả đúng chiếc ví và những giấy tờ bên trong, bố mới đưa lại cho chú. Người đàn ông mở ví, kiểm tra rồi thở phào nhẹ nhõm. Chú cảm ơn gia đình em rất nhiều và định gửi một chút tiền để cảm ơn nhưng bố nhẹ nhàng từ chối. Bố nói rằng đồ không phải của mình thì trả lại cho người đánh mất là điều nên làm. Người đàn ông bắt tay bố rồi quay sang cảm ơn em. Em hơi ngượng, chỉ mỉm cười. Khi chú rời đi, bố xoa đầu em và bảo rằng biết giữ sự ngay thẳng trong những lúc không ai bắt buộc mình phải làm điều đó mới thật sự đáng quý.
Trên đường tiếp tục chuyến đi, lời bố cứ vang lên trong đầu em. Em nghĩ đến số tiền trong chiếc ví và tưởng tượng nếu mình không trả lại thì người mất có thể sẽ lo lắng đến mức nào. Những giấy tờ bên trong còn quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều. Em nhận ra trung thực không phải là một điều gì xa vời. Nó được thể hiện ngay trong những lựa chọn nhỏ nhất của mỗi người, nhất là khi trước mắt mình có một thứ hấp dẫn nhưng không thuộc về mình. Kể từ hôm ấy, em luôn tự nhắc mình phải biết tôn trọng tài sản của người khác, không vì lợi ích trước mắt mà quên đi điều đúng đắn.
Buổi chiều hôm đó, mặt hồ vẫn xanh, gió vẫn thổi qua những hàng cây và gia đình em tiếp tục chuyến đi như dự định. Thế nhưng trong em đã có thêm một bài học mà có lẽ sẽ theo mình rất lâu. Em hiểu rằng một người đáng quý không phải vì họ có bao nhiêu tiền hay được bao nhiêu người khen ngợi, mà bởi cách họ lựa chọn điều đúng khi đứng trước những điều dễ khiến mình dao động. Kỉ niệm về chiếc ví nhỏ bên ghế đá vì thế vẫn nằm lại trong em như một viên sỏi nhỏ dưới đáy hồ, càng lặng im càng khiến em nhớ sâu hơn về bài học làm người.
- Top 105 Bài văn kể những kỉ niệm sâu sắc về thầy cồ và mái trường mến yêu hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại những kỉ niệm sâu sắc của ngày khai trường đầu tiên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một buổi tối sum họp đầm ấm trong gia đình em hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình bạn hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện đã làm thay đổi cuộc sống của em hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận