1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại kỉ niệm mà em nhớ nhất


- Em muốn kể về kỉ niệm nào? (một lần em mắc lỗi, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được người khác giúp đỡ, một kỉ niệm với gia đình, thầy cô hoặc bạn bè,...) - Vì sao em chọn kể kỉ niệm ấy? (kỉ niệm đặc biệt, để lại trong em nhiều cảm xúc,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về kỉ niệm nào? (một lần em mắc lỗi, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được người khác giúp đỡ, một kỉ niệm với gia đình, thầy cô hoặc bạn bè,...)

- Vì sao em chọn kể kỉ niệm ấy? (kỉ niệm đặc biệt, để lại trong em nhiều cảm xúc,...)

II. Thân bài

a. Giới thiệu hoàn cảnh

- Kỉ niệm diễn ra khi nào? (một buổi sáng, một buổi chiều, trong kì nghỉ hè, vào một ngày đặc biệt,...)

- Kỉ niệm diễn ra ở đâu? (ở nhà, trường học, quê, công viên, trên đường đi,...)

- Khi ấy em đang ở cùng những ai? (ông bà, bố mẹ, anh chị em, thầy cô, bạn bè,...)

- Trước khi sự việc xảy ra, mọi chuyện diễn ra như thế nào? (một ngày bình thường, một chuyến đi chơi,...)

b. Diễn biến kỉ niệm

- Điều gì đã xảy ra khiến kỉ niệm ấy trở nên đặc biệt?

- Em và những người xung quanh đã làm gì? (kể lại các hành động theo trình tự, chú ý những việc em trực tiếp tham gia)

- Trong lúc sự việc diễn ra, em đã có những cảm xúc gì? (vui mừng, háo hức, bất ngờ, lo lắng, sợ hãi, xúc động, ân hận,...)

- Những người xung quanh đã nói gì hoặc làm gì? (lời động viên, lời nhắc nhở, sự giúp đỡ, một câu nói khiến em nhớ mãi,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (một ánh mắt, nụ cười, câu nói,...)

c. Kết quả và điều em nhận ra

- Kỉ niệm kết thúc như thế nào? (mọi chuyện được giải quyết, em hoàn thành việc mình muốn làm, nhận được sự giúp đỡ, hiểu ra lỗi của mình,...)

- Sau sự việc, những người xung quanh có phản ứng ra sao? (vui mừng, động viên, tha thứ, khen ngợi, chia sẻ cảm xúc,...)

- Em cảm thấy thế nào sau kỉ niệm ấy? (vui vẻ, hạnh phúc, xúc động, biết ơn, ân hận, tự hào,...)

- Kỉ niệm ấy giúp em nhận ra điều gì? (biết trân trọng gia đình, yêu quý bạn bè,...)

III. Kết bài

- Em có cảm nghĩ gì khi nhớ lại kỉ niệm ấy? (bồi hồi, xúc động, vui vẻ, ấm áp, vẫn nhớ mãi dù thời gian đã trôi qua,...)

- Vì sao kỉ niệm ấy trở thành kỉ niệm đáng nhớ nhất của em? (vì mang đến cảm xúc đặc biệt, giúp em trưởng thành hơn,...)

 Em rút ra bài học gì từ kỉ niệm ấy? 

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm, nhưng em nhớ nhất là một lần vì mải chơi mà quên lời mẹ dặn. Kỉ niệm ấy tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một bài học sâu sắc.

Hôm ấy, sau giờ học, em gặp các bạn rủ chơi nên quên mất lời mẹ dặn phải về nhà sớm. Em mải mê chơi đùa đến khi sân trường dần vắng người mới chợt nhớ ra mình đã trễ giờ. Trên đường trở về, em vừa đi nhanh vừa lo lắng vì biết mẹ chắc hẳn đang chờ. Khi về đến nhà, em nhìn thấy mẹ đứng trước cổng với vẻ mặt lo lắng và liên tục nhìn ra con đường phía trước. Nhìn thấy em, mẹ vội bước đến hỏi vì sao em về muộn và có gặp chuyện gì không. Em cúi đầu kể thật rằng mình đã mải chơi nên quên lời mẹ dặn. Mẹ không mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc em lần sau phải biết báo cho người thân khi đi đâu và không được để mọi người phải lo lắng. Nghe những lời ấy, em càng thấy ân hận vì sự vô tâm của mình đã khiến mẹ buồn. Em xin lỗi mẹ và tự hứa sẽ ghi nhớ lời dặn, đồng thời luôn chủ động báo cho mẹ biết khi có việc về muộn.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, em vẫn thấy mình thật có lỗi. Kỉ niệm đã giúp em hiểu rằng những lời dặn dò của mẹ đều xuất phát từ tình yêu thương. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy và biết trân trọng những người thân yêu của mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong những năm tháng tuổi thơ, có những kỉ niệm dù giản dị nhưng vẫn ở lại thật lâu trong trái tim. Với em, đáng nhớ nhất là lần em được một người bạn giúp đỡ khi gặp khó khăn.

Hôm ấy, trong giờ ra chơi, em vô tình làm rơi hộp bút xuống sân trường khiến những chiếc bút văng ra khắp nơi. Em vội cúi xuống nhặt nhưng vì quá luống cuống nên càng nhặt càng thấy thiếu nhiều chiếc. Đúng lúc ấy, Lan nhìn thấy và nhanh chóng chạy đến giúp em tìm những chiếc bút đang nằm dưới gốc cây và gần bậc thềm. Bạn còn cẩn thận phủi sạch bụi trên từng chiếc bút rồi đặt lại ngay ngắn vào hộp. Có một chiếc bút bị lăn khá xa, Lan cũng kiên nhẫn đi tìm rồi mang về cho em. Nhìn nụ cười thân thiện của bạn, em cảm thấy rất ấm áp và vui sướng. Em cảm ơn Lan vì đã không ngần ngại giúp mình dù giờ ra chơi không còn nhiều. Lan chỉ mỉm cười và nói rằng nếu bạn bè gặp khó khăn thì giúp đỡ nhau là điều rất tự nhiên. Câu nói giản dị ấy khiến em càng cảm nhận được sự chân thành trong tình bạn. Từ hôm đó, chúng em càng thêm thân thiết và thường xuyên quan tâm, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như trong cuộc sống.

Kỉ niệm ấy tuy không lớn lao nhưng khiến em nhớ mãi. Em hiểu rằng tình bạn đẹp được tạo nên từ những hành động quan tâm, sẻ chia giản dị. Em sẽ luôn trân trọng người bạn đã giúp đỡ mình ngày hôm ấy.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Mỗi người đều có những kỉ niệm làm trái tim mình ấm áp mỗi khi nhớ lại. Với em, đáng nhớ nhất là chuyến về quê cùng gia đình vào một mùa hè.

Sáng hôm ấy, cả nhà em cùng nhau trở về quê thăm ông bà sau nhiều tháng xa cách. Con đường làng quen thuộc hiện ra với hàng cây xanh, cánh đồng lúa trải dài và những cơn gió mát rượi thổi qua cửa xe. Vừa đến nơi, em đã chạy thật nhanh vào sân và vui mừng ôm lấy ông bà sau những ngày mong nhớ. Buổi sáng, em được cùng ông đi thăm vườn, nghe ông kể chuyện về những cây ăn quả đã được ông chăm sóc từ nhiều năm trước. Đến chiều, em theo bà ra vườn hái rau rồi cùng bà chuẩn bị bữa cơm tối cho cả gia đình. Khi màn đêm buông xuống, mọi người quây quần bên mâm cơm giản dị, vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện vui trong ngày. Tiếng cười nói vang lên trong căn nhà nhỏ khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và bình yên. Những ngày ở quê trôi qua thật nhanh, bởi ngày nào cũng có những hoạt động gần gũi khiến em cảm thấy vui vẻ. Khi trở về thành phố, em vẫn ngoái nhìn mái nhà của ông bà qua ô cửa xe và lưu luyến mãi những ngày bình yên ấy.

Chuyến đi đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được ở bên những người mình yêu thương. Em mong gia đình sẽ luôn có thật nhiều khoảnh khắc vui vẻ và ấm áp như thế.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có người từng nói rằng tuổi thơ là khoảng trời trong veo, nơi mỗi kỉ niệm dù vui hay buồn đều âm thầm ở lại trong trái tim mỗi người. Với em, những năm tháng tuổi thơ cũng có biết bao câu chuyện đáng nhớ, nhưng có một kỉ niệm mỗi khi nghĩ đến, em vẫn thấy lòng mình chùng xuống. Đó là lần em mải chơi, quên lời mẹ dặn và khiến mẹ phải lo lắng suốt một buổi chiều.

Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè. Sau tiếng trống tan học, sân trường như được phủ bởi một lớp nắng vàng óng. Những cành phượng rung rinh trong gió, ve sầu râm ran trên vòm lá. Em vừa bước ra khỏi cổng trường thì gặp mấy người bạn đang rủ nhau chơi cầu lông ở sân gần đó. Ban đầu, em định từ chối vì mẹ đã dặn tan học phải về nhà ngay. Mẹ còn nói sẽ chờ em để cùng đi mua một vài món đồ. Thế nhưng, nhìn những người bạn đang ríu rít gọi mình, em lại nghĩ rằng chỉ chơi một lát chắc cũng không sao. Em chạy theo các bạn mà chẳng mảy may nghĩ đến lời mẹ dặn. Trận cầu bắt đầu trong tiếng cười nói rộn ràng. Quả cầu trắng nhỏ bay qua bay lại giữa khoảng sân, lúc lên cao, lúc sà xuống thấp. Mải mê với cuộc chơi, em chẳng để ý ánh nắng đã nhạt dần, bóng cây đã kéo dài trên mặt đất.

Đến khi một cơn gió mát thổi qua, em chợt nhìn lên bầu trời và giật mình nhận ra trời đã gần tối. Lúc ấy, lời mẹ dặn buổi sáng bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu. Em thấy tim mình đập nhanh, niềm vui vừa rồi lập tức nhường chỗ cho cảm giác lo lắng. Em vội vàng chào các bạn rồi chạy thật nhanh về nhà. Vừa đến đầu ngõ, em đã nhìn thấy mẹ đứng trước cổng. Mẹ không đi vào nhà mà cứ đứng đó, ánh mắt liên tục hướng ra con đường. Trên tay mẹ vẫn là chiếc túi nhỏ đã chuẩn bị từ trước. Nhìn thấy em, mẹ bước lại gần rồi nhẹ nhàng hỏi tại sao em về muộn. Em cúi gằm mặt, lí nhí kể lại mọi chuyện. Mẹ không mắng. Mẹ chỉ khẽ thở dài và nói rằng mẹ đã rất lo vì không biết em đi đâu, sợ em gặp chuyện chẳng lành. Ánh mắt mẹ lúc ấy không hề giận dữ mà buồn đến lặng im. Nhìn những sợi tóc mẹ bị gió làm rối, nhìn khuôn mặt đã thấp thoáng vẻ mệt mỏi, em bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Em nhận ra mình chỉ vì một cuộc vui mà quên mất có một người đang đứng trước cổng ngóng chờ mình. Em chạy đến ôm mẹ, nói lời xin lỗi. Mẹ xoa đầu em, giọng dịu dàng hơn và dặn rằng lần sau nếu muốn ở lại chơi thì phải báo trước cho mẹ biết.

Tối hôm ấy, nằm trong căn phòng nhỏ, em mãi không ngủ được. Ngoài cửa sổ, ánh trăng trải một vệt bạc trên nền sân, tiếng côn trùng khe khẽ vọng vào trong đêm. Em cứ nghĩ về khuôn mặt lo lắng của mẹ và thấy mình thật ân hận. Em hiểu rằng lời mẹ dặn không phải để ngăn em vui chơi mà là bởi mẹ luôn muốn em được an toàn. Từ hôm đó, em không còn tự ý đi chơi mà không báo với gia đình nữa. Mỗi khi có việc gì, em đều nhớ đến cảm giác thấp thỏm của mẹ ngày hôm ấy để tự nhắc mình phải biết suy nghĩ trước khi hành động.

Thời gian đã trôi qua, nhưng buổi chiều mùa hè ấy vẫn nằm nguyên trong một góc kí ức của em. Đó không phải là một kỉ niệm vui, nhưng lại là một trong những bài học quý giá nhất mà tuổi thơ đã trao cho em. Em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi nằm trong những lời dặn dò rất đỗi bình thường và rằng chỉ một phút vô tâm cũng có thể khiến người yêu thương mình phải buồn lòng. Em sẽ luôn ghi nhớ ánh mắt của mẹ ngày hôm ấy để biết sống cẩn thận hơn, biết vâng lời hơn và trân trọng hơn mái ấm luôn dang rộng vòng tay chờ đón em.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Lá lành đùm lá rách” là câu tục ngữ mà em đã được nghe từ khi còn nhỏ. Khi ấy, em chỉ hiểu đơn giản rằng mọi người cần biết yêu thương và giúp đỡ nhau. Mãi đến một ngày, chính em trở thành người nhận được sự sẻ chia từ một người bạn, em mới cảm nhận sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy. Kỉ niệm đó tuy giản dị nhưng đã trở thành một dấu ấn thật đẹp trong những năm tháng học trò của em.

Đó là một buổi sáng đầu tuần, khi sân trường vừa rộn ràng tiếng nói cười sau giờ chào cờ. Những hàng cây rung nhẹ trong gió, nắng sớm len qua từng kẽ lá rồi rơi xuống sân thành những đốm sáng lung linh. Hôm ấy, em mang đến lớp một chiếc hộp bút mới mà mẹ vừa mua tặng. Em rất thích nó nên cứ mở ra ngắm nghía rồi cẩn thận đặt trên bàn. Đến giờ ra chơi, vì vội vàng chạy theo các bạn ra sân, em vô tình làm chiếc hộp bút rơi xuống đất. Nắp hộp bật ra, những chiếc bút đủ màu sắc lăn tứ tung dưới chân bàn. Có chiếc lăn vào tận gầm ghế, có chiếc nằm sát chân tường. Em vội cúi xuống nhặt nhưng càng nhặt lại càng thấy thiếu. Đến khi kiểm tra lại, em phát hiện chiếc bút máy mà mình yêu thích nhất đã biến mất. Em tìm đi tìm lại quanh chỗ ngồi nhưng vẫn không thấy. Nhìn những bàn học đã vắng người, em bắt đầu thấy buồn và lo lắng. Chiếc bút ấy là món quà mẹ tặng, vậy mà chỉ vì bất cẩn, em đã làm mất nó.

Đúng lúc em đang ngồi thẫn thờ bên bàn, Lan bước vào lớp. Thấy em có vẻ buồn, bạn liền hỏi chuyện. Em kể cho Lan nghe rồi cúi xuống tiếp tục tìm. Không nói gì nhiều, Lan đặt cặp xuống và cùng em tìm kiếm. Hai đứa soi dưới gầm bàn, nhìn dọc theo chân ghế rồi lần lượt kiểm tra từng góc nhỏ trong lớp. Chiếc bút cứ như đã biến mất giữa những khe bàn chật hẹp. Em bắt đầu nản lòng và định bỏ cuộc thì Lan bỗng reo lên. Bạn chỉ tay về phía chiếc tủ cuối lớp. Hóa ra chiếc bút đã lăn rất xa, mắc lại phía sau một chiếc ghế. Lan cúi xuống nhặt lên rồi đưa cho em. Trong khoảnh khắc ấy, em vui đến mức cứ cầm chiếc bút trong tay mà cười mãi. Lan cũng cười theo và bảo rằng lần sau em nên cẩn thận hơn. Một câu nói rất nhẹ nhàng nhưng khiến lòng em ấm áp. Em chợt nhận ra Lan không chỉ giúp em tìm lại chiếc bút mà còn giúp em hiểu thế nào là sự quan tâm chân thành. Nếu lúc ấy Lan bỏ đi, có lẽ em vẫn có thể tự tìm được, nhưng sự đồng hành của bạn đã khiến một chuyện nhỏ trở nên đáng nhớ vô cùng.

Sau giờ ra chơi, hai đứa lại trở về chỗ ngồi. Tiếng trống vang lên, cô giáo bước vào lớp, nắng ngoài cửa sổ vẫn vàng dịu trên những trang vở. Em nhìn chiếc bút nằm ngay ngắn trong hộp và nhớ đến dáng Lan cúi xuống tìm cùng mình. Từ hôm đó, chúng em càng thân thiết hơn. Em cũng cẩn thận hơn với đồ dùng của mình và luôn cố gắng giúp Lan cũng như các bạn khi họ gặp khó khăn. Em hiểu rằng trong cuộc sống, đôi khi một việc làm rất nhỏ như cúi xuống nhặt giúp một món đồ, kiên nhẫn tìm kiếm cùng một người bạn hay nói một lời động viên cũng có thể đem đến niềm vui lớn lao. Điều quý giá nhất không nằm ở chiếc bút được tìm thấy mà nằm ở tình bạn chân thành em đã cảm nhận được trong buổi sáng hôm ấy.

Có những món quà rồi sẽ cũ, những đồ vật rồi có thể mất đi, nhưng sự tử tế mà người khác dành cho ta lại thường ở lại rất lâu. Mỗi lần nhìn thấy chiếc bút máy ấy, em lại nhớ đến Lan và buổi sáng đầy nắng trong lớp học năm nào. Kỉ niệm ấy dạy em biết trân trọng tình bạn và hiểu rằng giữa những ngày tháng bình thường, một bàn tay chìa ra đúng lúc cũng có thể khiến lòng người trở nên ấm áp. Em mong mình cũng sẽ luôn là một người bạn biết sẻ chia, để khi ai đó cần giúp đỡ, em có thể đem đến cho họ một chút niềm vui giống như Lan đã từng dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tuổi thơ của mỗi người giống như một dòng sông nhỏ, cứ lặng lẽ chảy qua năm tháng và mang theo biết bao hình ảnh thân thương. Có những ngày tưởng như rất bình thường nhưng khi thời gian trôi xa, ta lại nhớ đến da diết. Với em, một trong những kỉ niệm đẹp nhất là chuyến về quê thăm ông bà vào một mùa hè. Chuyến đi ấy không có những điều quá lớn lao, nhưng lại để lại trong em một khoảng trời bình yên mà mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy dịu dàng.

Sáng hôm ấy, từ khi mặt trời còn chưa lên cao, cả nhà em đã rộn ràng chuẩn bị. Mẹ xếp quần áo vào chiếc túi nhỏ, bố kiểm tra lại đồ đạc, còn em cứ chạy đi chạy lại vì nôn nóng được về quê. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, thành phố dần lùi lại phía sau. Những ngôi nhà cao tầng thưa dần, thay vào đó là những hàng cây xanh, những cánh đồng trải dài đến tận chân trời. Qua ô cửa kính, em nhìn thấy những thửa ruộng lúa đang thì con gái xanh mướt, từng làn gió thổi qua làm mặt ruộng gợn lên như những con sóng nhỏ. Chẳng bao lâu sau, con đường làng quen thuộc đã hiện ra. Vừa nhìn thấy mái nhà của ông bà thấp thoáng sau hàng cau, em đã reo lên sung sướng. Ông đứng trước hiên chờ cả nhà, còn bà từ trong nhà bước ra với nụ cười hiền hậu. Cảm giác được chạy ào vào vòng tay ông bà khiến em thấy chuyến đi dài bao nhiêu cũng thật xứng đáng.

Những ngày ở quê trôi qua chậm rãi nhưng đầy ắp niềm vui. Buổi sáng, em theo ông ra vườn. Khu vườn sau nhà xanh um, những chiếc lá còn đọng hơi sương, từng tia nắng xuyên qua tán cây tạo thành những vệt sáng nhỏ trên mặt đất. Ông chỉ cho em cách hái những quả chín và kể về từng gốc cây đã được ông chăm sóc từ nhiều năm trước. Buổi chiều, em theo bà ra vườn rau. Bàn tay bà thoăn thoắt hái từng mớ rau xanh, còn em vụng về làm theo khiến bà cứ bật cười. Đến tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Món ăn chẳng cầu kì, chỉ là bát canh rau, đĩa cá kho và vài món quen thuộc, vậy mà em thấy ngon lạ thường. Ngoài sân, gió đưa hương cây cỏ thoang thoảng. Tiếng côn trùng rỉ rả hòa cùng tiếng ông kể chuyện, tiếng bà cười và tiếng bố mẹ trò chuyện khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm áp. Đêm cuối cùng trước khi trở về, em nằm cạnh bà, nghe bà kể chuyện ngày xưa. Giọng bà chậm rãi, trầm ấm như đưa em vào một giấc mơ dịu dàng. Em chỉ muốn thời gian ngừng lại để những phút giây ấy kéo dài thêm một chút.

Ngày trở về cũng là lúc em bắt đầu thấy lưu luyến. Buổi sáng, ông bà đứng trước cổng tiễn cả nhà. Ông dặn em phải chăm ngoan, học giỏi, còn bà cứ nắm tay em thật lâu rồi dặn khi nào nhớ ông bà thì lại về chơi. Chiếc xe lăn bánh, hình bóng ông bà nhỏ dần phía sau. Em quay đầu nhìn qua cửa kính cho đến khi mái nhà quen thuộc khuất sau hàng cây. Trong lòng em bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Em nhớ khu vườn xanh mát, nhớ tiếng cười của bà, nhớ bàn tay ông chai sần khi dắt em đi quanh vườn và nhớ cả những bữa cơm giản dị mà ấm áp. Chuyến đi ấy giúp em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chẳng nằm ở những chuyến đi xa hay những điều thật đặc biệt. Hạnh phúc có khi chỉ là được trở về, được ngồi bên những người thân yêu và nghe những câu chuyện đã nghe bao lần mà vẫn thấy ấm lòng.

Đã nhiều mùa hè đi qua kể từ chuyến về quê ấy, nhưng những hình ảnh thân thương vẫn nằm nguyên trong kí ức của em như một bức tranh không phai màu. Mỗi khi nhớ đến con đường làng, khu vườn đầy nắng hay tiếng bà kể chuyện trong đêm, em lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng gia đình chính là nơi lưu giữ những điều giản dị mà quý giá nhất. Em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để ông bà luôn khỏe mạnh và những chuyến trở về quê sẽ còn nối dài, để tuổi thơ của em mãi có một miền kí ức xanh trong, nơi chỉ cần nhớ đến thôi cũng đủ khiến trái tim mỉm cười.

Bài tham khảo Mẫu 4

“Có công mài sắt, có ngày nên kim.” Câu tục ngữ quen thuộc ấy đã theo em qua biết bao bài học, nhưng chỉ đến một lần em nhận được điểm số mà mình từng rất mong chờ, em mới thực sự hiểu hết ý nghĩa của nó. Đó là một kỉ niệm nhỏ trong những năm tháng học trò nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy vui và tự hào, bởi phía sau niềm vui ấy là những ngày em đã cố gắng không bỏ cuộc.

Một buổi sáng đầu đông, khi sân trường còn vương hơi lạnh và những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi trên lối đi. Hôm ấy, cô giáo trả bài kiểm tra Toán mà cả lớp đã làm vào tuần trước. Từ tối hôm trước, em đã hồi hộp vì bài kiểm tra lần này có những dạng bài em chưa thật sự tự tin. Trong những phút chờ cô phát bài, tim em cứ đập nhanh. Khi cô bước xuống từng bàn, em vừa mong chờ vừa lo lắng. Tờ giấy kiểm tra được đặt trước mặt, em lật lên thật chậm. Nhìn con điểm đỏ nổi bật ở góc trang giấy, em sững lại vài giây rồi vui đến mức muốn reo lên. Em đã đạt điểm rất tốt, cao hơn nhiều so với những lần kiểm tra trước. Những con số và lời nhận xét của cô như bừng sáng trên trang giấy. Em nhớ đến những buổi tối ngồi bên bàn học, có lúc mệt mỏi nhưng vẫn cố làm lại những bài mình chưa hiểu.

Cô giáo đi ngang qua chỗ em, nhìn bài rồi mỉm cười. Cô nói rằng điểm số hôm nay không chỉ cho thấy em đã làm bài tốt mà còn cho thấy sự tiến bộ của em. Nghe cô nói, em thấy trong lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Em quay sang nhìn các bạn. Có bạn cũng vui vì đạt điểm cao, có bạn chưa được như mong muốn đang chăm chú xem lại bài. Em chợt hiểu rằng mỗi người đều có một hành trình riêng và điều quan trọng nhất là mình có thực sự cố gắng hay không. Tan học, em cẩn thận cất bài kiểm tra vào cặp, lòng cứ háo hức nghĩ đến lúc được khoe với bố mẹ. Về đến nhà, vừa nhìn thấy mẹ, em đã lấy bài ra đưa cho mẹ. Mẹ nhìn điểm số rồi ôm em vào lòng. Bố cũng vui vẻ khen em đã biết kiên trì. Niềm vui lúc ấy dường như không chỉ thuộc về riêng em mà còn là niềm vui của cả gia đình.

Tối hôm đó, em đặt bài kiểm tra ngay ngắn trên bàn học rồi ngồi nhìn thật lâu. Em nhớ lại những lần mình từng làm sai bài, từng buồn vì điểm chưa cao và từng có lúc muốn bỏ qua những bài khó. Nếu ngày ấy em không cố gắng, có lẽ hôm nay đã không có niềm vui này. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng kết quả tốt đẹp không tự nhiên mà đến. Nó được tạo nên từ những giờ học chăm chỉ, từ sự kiên trì và cả những lần biết đứng dậy sau thất bại. Em tự nhủ rằng mình sẽ không ngủ quên trên niềm vui của ngày hôm nay mà tiếp tục cố gắng để ngày mai tiến bộ hơn.

Có những niềm vui chỉ kéo dài một khoảnh khắc, nhưng bài học phía sau nó có thể theo ta suốt một chặng đường dài. Với em, điểm số hôm ấy không chỉ là một con số trên trang giấy mà còn là dấu mốc nhắc em nhớ về giá trị của sự cố gắng. Mỗi khi gặp một bài toán khó hay một việc khiến em muốn bỏ cuộc, em lại nhớ đến buổi sáng đầu đông ấy và tự nhủ rằng chỉ cần kiên trì thêm một chút, em sẽ có thể nhìn thấy thành quả của chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Con đường về quê hôm ấy trải dài dưới bầu trời xanh ngắt. Qua ô cửa xe, em nhìn thấy những cánh đồng đang vào mùa, từng mảng xanh nối tiếp nhau đến tận chân trời, thỉnh thoảng lại có đàn cò trắng chao nghiêng trên ruộng. Gió đồng luồn qua khe cửa mang theo mùi rơm mới và hương đất quen thuộc. Đã lâu em chưa về thăm ông bà, nên càng đến gần ngôi nhà nhỏ cuối con đường làng, lòng em càng nôn nao. Chuyến về quê ấy đã trở thành một trong những kỉ niệm em luôn muốn giữ thật lâu.

Vừa bước qua cánh cổng, em đã nghe tiếng ông gọi từ trong sân. Ông đứng dưới gốc khế, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy những nếp nhăn nhưng nụ cười vẫn hiền như em từng nhớ. Bà từ trong bếp đi ra, tay còn cầm chiếc khăn lau, vừa nhìn thấy em đã kéo vào nhà hỏi đủ thứ. Buổi trưa hôm ấy, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị. Có bát canh rau, đĩa cá kho và món trứng rán bà biết em thích. Em ăn ngon lành, còn bà cứ gắp thức ăn vào bát, sợ em ở thành phố ăn uống không đầy đủ. Những câu chuyện của ông bà cứ nối tiếp nhau, khi thì chuyện mùa màng, khi thì chuyện hàng xóm, khi lại là chuyện hồi nhỏ của bố mẹ khiến cả nhà cười vang.

Chiều xuống, ông dẫn em ra vườn. Ánh nắng cuối ngày rơi qua những tán cây thành từng mảng vàng nhạt trên nền đất. Em theo ông hái mấy quả ổi, rồi hai ông cháu ngồi dưới gốc cây uống nước. Ông kể rằng ngày trước bố em cũng thường trèo lên cây này hái quả và từng bị ngã một lần khiến bà phải chạy đi tìm. Em bật cười khi nghe chuyện bố ngày nhỏ, còn ông thì cười đến nheo cả mắt. Đến tối, cả nhà ngồi ngoài hiên. Trời quê không có ánh đèn sáng rực như thành phố, nên em nhìn thấy rất nhiều ngôi sao. Tiếng dế rỉ rả trong vườn, tiếng lá cây xào xạc, tiếng bà kể chuyện chậm rãi hòa vào nhau thành một âm thanh dịu dàng. Đêm ấy, em nằm trong căn phòng cũ, nghe tiếng gió ngoài cửa sổ mà chẳng muốn ngủ vì sợ sáng mai chuyến về quê đã đến lúc kết thúc.

Sáng hôm sau, khi xe chuẩn bị rời đi, bà cứ đứng bên cổng dặn em nhớ giữ gìn sức khỏe, còn ông lặng lẽ đặt vào tay em mấy quả ổi vừa hái. Xe chạy được một đoạn, em quay đầu lại vẫn thấy ông bà đứng dưới hàng cây, bóng người nhỏ dần giữa con đường làng. Em bỗng thấy sống mũi cay cay. Hóa ra điều khiến em nhớ nhất về quê không phải cánh đồng xanh hay những món ăn ngon, mà là cảm giác được trở về nơi có những người luôn chờ mình bằng tất cả yêu thương.

Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một vòm cây xanh hay nghe tiếng dế vang lên trong đêm, em lại nhớ đến khu vườn của ông bà. Những chuyến về quê có thể chỉ kéo dài vài ngày, nhưng tình cảm ông bà dành cho em thì chẳng đo đếm được bằng thời gian. Em chỉ mong mình luôn biết trân trọng những buổi sum họp giản dị ấy, để sau này khi ngoảnh lại, trong kí ức của mình vẫn còn nguyên một khoảng sân quê đầy nắng và bóng dáng ông bà đứng chờ nơi cánh cổng.

Bài tham khảo Mẫu 6

Chiều hôm ấy, sân trường rực lên dưới những dải đèn và sắc cờ đủ màu. Tiếng nhạc từ sân khấu theo gió lan qua những hàng cây, chạm vào từng ô cửa lớp đang mở. Sau tấm màn nhung, em khẽ siết hai bàn tay vào nhau, vừa háo hức chờ đợi, vừa mong thời gian trôi chậm lại. Chỉ một bước chân nữa thôi, em sẽ đứng giữa ánh đèn và trước vô số ánh mắt đang hướng về sân khấu. Em không biết rằng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại mở ra một kỉ niệm thật đẹp, để mỗi lần nhớ về những năm tháng học trò, lòng em vẫn bồi hồi như nghe thấy tiếng nhạc ngày hôm ấy. 

Đó là ngày trường tổ chức chương trình văn nghệ chào mừng năm học mới. Lớp em được chọn biểu diễn một tiết mục tập thể. Ban đầu, cô giáo giao cho em đứng ở hàng đầu vì em nhớ động tác khá tốt. Em vui lắm nhưng càng gần đến ngày biểu diễn, em càng lo. Trong những buổi tập, chỉ cần nghĩ đến cảnh mọi người nhìn mình, em đã thấy tim đập nhanh. Tối hôm trước ngày biểu diễn, em còn đứng trước gương tập đi tập lại từng động tác. Sáng hôm sau, sân trường được trang trí bằng những dải cờ đủ màu. Tiếng nhạc, tiếng nói cười và tiếng loa vang lên rộn rã. Khi tiết mục của lớp em sắp đến, em đứng sau cánh gà, hai tay cứ đan vào nhau.

Tiếng nhạc vang lên. Em bước ra sân khấu cùng các bạn. Những giây đầu tiên, chân em hơi cứng lại vì hồi hộp. Em nhìn xuống phía dưới và thấy cô giáo đang mỉm cười động viên. Ở hàng ghế phía trước, em còn nhìn thấy bố mẹ đang vẫy tay. Hình ảnh ấy khiến em bình tĩnh hơn. Em hít một hơi thật sâu rồi tập trung vào từng nhịp nhạc. Cả nhóm cùng nhau thực hiện những động tác đã tập hàng chục lần. Đến giữa bài, em dần quên mất sự sợ hãi ban đầu. Tiếng nhạc như cuốn em vào một thế giới khác, nơi em chỉ cần hòa mình cùng các bạn. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng. Em cúi chào rồi chạy nhanh vào phía sau sân khấu. Cảm giác lúc ấy thật khó tả. Em vừa vui, vừa nhẹ nhõm, vừa thấy tự hào vì mình đã không bỏ cuộc trước nỗi sợ.

Sau buổi biểu diễn, cô giáo khen cả lớp đã phối hợp rất tốt. Bố mẹ cũng nói rằng họ rất vui khi nhìn thấy em tự tin trên sân khấu. Em nhận ra điều khó khăn nhất hôm ấy không phải là nhớ động tác mà là chiến thắng sự lo lắng trong chính mình. Nếu cứ sợ hãi và muốn bỏ cuộc, có lẽ em đã bỏ lỡ một trải nghiệm thật đẹp. Từ đó, em mạnh dạn hơn khi đứng trước lớp phát biểu, tham gia các hoạt động chung và không còn quá sợ ánh mắt của mọi người.

Mỗi khi đi ngang qua sân trường, em vẫn nhớ đến ánh đèn hôm ấy và cảm giác hồi hộp trước khi bước ra sân khấu. Có những nỗi sợ chỉ lớn khi ta đứng từ xa nhìn nó, nhưng khi đủ can đảm bước qua, ta lại nhận ra mình mạnh mẽ hơn mình tưởng. Kỉ niệm ấy đã tặng em một món quà đặc biệt, đó là sự tự tin. Và em biết rằng trên hành trình lớn lên, sẽ còn nhiều sân khấu khác đang chờ mình bước tới.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mỗi buổi sáng, tiếng chim ríu rít ngoài vườn thường đánh thức trong em một miền kí ức rất đỗi dịu dàng. Em vẫn nhớ một ngày nọ, khi một chú chim nhỏ bất ngờ xuất hiện trước hiên nhà và khiến buổi sáng vốn bình thường trở nên thật đặc biệt. Cuộc gặp gỡ ấy chỉ kéo dài vài ngày ngắn ngủi, nhưng hình ảnh đôi cánh bé xíu ngày nào vẫn ở lại trong em, như một lời nhắc nhẹ nhàng về tình yêu thương và sự sống. 

Em nhẹ nhàng gọi mẹ rồi cùng mẹ kiểm tra xem chú chim có bị thương nặng không. Mẹ bảo em không được tự ý làm chú đau thêm nên chỉ giúp chú vào một chiếc hộp có lót khăn mềm, đặt ở nơi yên tĩnh và thoáng mát. Em lấy một chiếc nắp nhỏ làm khay nước rồi ngồi cách xa để chú chim không sợ. Ban đầu, chú cứ rúc vào góc hộp, đôi mắt liên tục đảo quanh. Em cũng chẳng biết phải làm gì ngoài việc ngồi nhìn và chờ đợi. Cứ một lúc, em lại lén nhìn xem chú đã khá hơn chưa. Có khi em thấy chú khẽ vỗ cánh, lòng lại vui lên. Em còn làm một tấm bảng nhỏ treo gần chiếc hộp và viết rằng đây là “ngôi nhà tạm thời” của một vị khách bé xíu. Mỗi lần nhìn thấy chú chim, em đều mong ngày nó có thể trở lại bầu trời.

Hai ngày sau, chú chim bắt đầu khỏe hơn. Nó đứng vững trên đôi chân nhỏ, đôi cánh cũng đã vỗ mạnh hơn. Sáng hôm ấy, em mang chiếc hộp ra khoảng sân rộng. Chú chim bước từng bước ra ngoài, nghiêng đầu nhìn xung quanh như đang làm quen với thế giới. Em đứng im, không dám lại gần. Rồi bất chợt, chú chim vỗ cánh, bay lên cành cây thấp trước sân. Em reo lên sung sướng. Chú đứng trên cành, rũ nhẹ đôi cánh rồi cất tiếng hót lích chích. Một lát sau, nó bay lên cao hơn, từ cành cây này sang cành cây khác, cuối cùng mất hút giữa màu xanh của bầu trời. Em đứng nhìn theo rất lâu. Trong lòng em vừa vui vì chú chim đã khỏe lại, vừa thấy tiếc vì người bạn nhỏ ấy đã rời đi.

Mẹ nhìn em rồi mỉm cười, bảo rằng yêu thương một con vật không có nghĩa là giữ nó bên mình mà đôi khi là giúp nó trở về với nơi nó thuộc về. Em nghe vậy và thấy câu nói ấy thật đúng. Nếu em giữ chú chim lại, có lẽ em sẽ được ngắm nó mỗi ngày, nhưng nó sẽ không còn có bầu trời rộng lớn để bay. Từ lần đó, em biết yêu thiên nhiên hơn. Em không còn thích bắt những chú chim ngoài vườn, luôn nhắc các bạn không làm hại những con vật nhỏ và cố gắng giữ cho khu vườn quanh nhà luôn xanh sạch.

Bây giờ, mỗi sáng nghe tiếng chim ríu rít ngoài vòm cây, em lại nhớ đến vị khách bé nhỏ năm nào. Chú chim ấy chỉ ở bên em trong vài ngày ngắn ngủi nhưng đã để lại một bài học thật dài. Em hiểu rằng lòng yêu thương không phải lúc nào cũng là giữ một điều gì đó ở cạnh mình, mà còn là biết trao cho nó cơ hội được sống tự do. Có lẽ vì thế, mỗi khi nhìn một cánh chim chao nghiêng giữa trời xanh, em lại thấy trong lòng mình có một niềm vui rất nhẹ, như thể đang gặp lại một người bạn nhỏ của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mùi đất ẩm hòa cùng hơi nắng khiến em vừa bước vào xưởng gốm đã thấy lòng mình rộn lên vì thích thú. Dưới mái ngói, những vệt nắng nghiêng nghiêng rơi trên những khối đất nâu đang chờ được đôi bàn tay nhỏ bé tạo hình. Nhìn các cô chú khéo léo nặn đất, em háo hức nghĩ rằng mình cũng sẽ làm được một món đồ thật đẹp. Nhưng khối đất trong tay lại chẳng dễ dàng nghe lời, và chính những phút vụng về rồi kiên nhẫn làm lại đã khiến buổi trải nghiệm hôm ấy trở thành một kỉ niệm khó quên. 

Cô hướng dẫn đặt trước mặt mỗi bạn một khối đất sét và chỉ từng bước cách tạo hình. Em háo hức đến mức tưởng tượng chiếc cốc của mình sẽ tròn trịa, đẹp chẳng khác gì những chiếc cốc trong cửa hàng. Thế nhưng khi bắt tay vào làm, mọi chuyện hoàn toàn không dễ dàng. Em vừa xoay bàn xoay, khối đất đã nghiêng sang một bên. Em cố sửa lại thì thành cốc méo mó. Bạn bên cạnh nhìn sản phẩm của mình rồi bật cười, còn em cũng không nhịn được cười theo. Em làm lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba, nhưng chiếc cốc vẫn chẳng chịu đứng thẳng. Có lúc em định bỏ cuộc, vò khối đất lại rồi nói rằng mình không làm được.

Cô hướng dẫn không làm thay mà ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng bảo em đừng cố ép đất quá mạnh. Cô đặt tay lên bàn xoay và hướng dẫn em giữ nhịp thật đều. Em làm theo từng chút một. Lần này, khối đất bắt đầu đứng vững hơn. Những ngón tay dính đầy đất của em chậm rãi vuốt thành miệng cốc, nắn lại thành đáy. Không biết đã bao lâu, chiếc cốc đầu tiên của em cuối cùng cũng thành hình. Nó vẫn hơi nghiêng, miệng chưa thật tròn, trên thân còn có vài dấu tay vụng về, nhưng khi nhìn nó, em vui đến mức cứ ngắm mãi. Cô bảo rằng chẳng có sản phẩm đầu tiên nào hoàn hảo, điều đáng quý là em đã không bỏ cuộc. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi.

Khi mang chiếc cốc đã hoàn thành về nhà, em đặt nó lên bàn và kể cho mẹ nghe câu chuyện trong buổi trải nghiệm. Mẹ nhìn chiếc cốc méo nhẹ rồi cười, bảo rằng chính những dấu vết vụng về ấy mới khiến nó trở thành chiếc cốc của riêng em. Em ngồi nhìn sản phẩm của mình và chợt hiểu rằng nhiều điều trong cuộc sống cũng giống như nặn đất. Nếu chỉ vì lần đầu chưa thành công mà bỏ cuộc, ta sẽ chẳng bao giờ biết mình có thể làm được đến đâu. Từ hôm ấy, khi gặp một việc khó, em cố gắng kiên nhẫn hơn thay vì vội vàng nói rằng mình không làm được.

Chiếc cốc ấy không đẹp hoàn hảo, nhưng em vẫn giữ nó trên bàn học. Mỗi lần nhìn thấy những đường nét hơi lệch trên thân cốc, em lại nhớ đến đôi bàn tay lấm đất và buổi chiều đầy tiếng cười hôm ấy. Có những trải nghiệm không cho ta một thành quả hoàn mỹ, nhưng lại để lại một bài học rất đẹp. Với em, chiếc cốc nhỏ ấy chính là lời nhắc rằng mọi điều tốt đẹp đều cần thời gian, kiên nhẫn và một chút can đảm để bắt đầu lại sau những lần chưa thành công.

Bài tham khảo Mẫu 9

Qua ô cửa xe, cánh đồng quê mở ra xanh mướt dưới bầu trời cao rộng. Những đám mây trắng trôi chậm, đàn cò chao nghiêng trên ruộng, còn những hàng cây ven đường cứ lùi dần về phía sau như những nét vẽ mềm trên một bức tranh. Mỗi lần nhìn thấy con đường làng quen thuộc, lòng em lại nôn nao như có ai khẽ gõ cửa một miền kí ức. Chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ấy đã để lại trong em một cảm giác ấm áp mà đến giờ em vẫn luôn nâng niu.

Vừa bước qua cánh cổng, em đã thấy ông đứng dưới gốc khế chờ sẵn. Mái tóc ông bạc hơn lần trước em gặp, nhưng nụ cười vẫn hiền và đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui. Bà từ trong bếp đi ra, kéo em vào lòng rồi hỏi đủ chuyện. Bữa cơm trưa hôm ấy chẳng có món gì cầu kì, chỉ là bát canh rau, đĩa cá kho và mấy món quê quen thuộc, vậy mà em ăn ngon lành đến mức bà cứ cười mãi. Buổi chiều, ông dẫn em ra vườn hái ổi. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rắc xuống nền đất những đốm sáng chập chờn. Ông vừa hái quả vừa kể chuyện ngày bé của bố, khiến em cười vang cả khu vườn.

Tối đến, cả nhà ngồi ngoài hiên. Thành phố nơi em sống hiếm khi nhìn thấy nhiều sao đến thế, còn ở quê, bầu trời đêm như được mở rộng ra vô tận. Tiếng dế rỉ rả dưới bụi cỏ, tiếng lá khẽ xào xạc, tiếng bà kể chuyện hòa vào nhau thành một bản nhạc dịu dàng. Em nằm cạnh ông bà, nghe ông nhắc đi nhắc lại những chuyện cũ, có chuyện em đã nghe nhiều lần nhưng vẫn muốn nghe thêm. Sáng hôm sau, khi chuẩn bị về, bà gói cho em ít bánh, ông hái mấy quả ổi đặt vào túi. Xe bắt đầu lăn bánh, em quay đầu lại nhìn qua cửa kính và thấy ông bà vẫn đứng bên cổng. Hai bóng người nhỏ dần giữa màu xanh của khu vườn, khiến lòng em bỗng chùng xuống.

Trên đường trở về, em cứ nghĩ mãi về bàn tay bà đặt lên vai mình, về giọng ông chậm rãi giữa đêm quê yên tĩnh. Em nhận ra có những điều tưởng như bình thường lại quý giá đến mức chỉ khi sắp rời xa, ta mới thấy mình muốn níu giữ. Từ đó, em cố gắng gọi điện hỏi thăm ông bà thường xuyên hơn, mỗi lần về quê cũng tự nhắc mình phải dành thật nhiều thời gian ở bên ông bà thay vì chỉ mải chơi.

Con đường quê năm ấy giờ có lẽ đã đổi khác, nhưng trong trí nhớ em vẫn còn nguyên màu trời xanh, hàng cây và bóng ông bà đứng trước cổng. Kỉ niệm ấy giống như một chiếc hộp nhỏ cất giữ hơi ấm của gia đình, mỗi lần mở ra lại khiến lòng em dịu xuống. Em chỉ mong thời gian đi chậm một chút, để những chuyến xe về quê vẫn còn nhiều lần được đưa em trở lại với mái nhà có ông bà chờ đợi.

Bài tham khảo Mẫu 10

Ánh sáng buổi sớm còn mỏng như một lớp voan phủ lên khung cửa, trong căn bếp đã vang lên tiếng bát đũa khe khẽ. Ngoài hiên, vài chú chim chuyền cành gọi nhau, còn nắng thì chậm rãi bò qua nền nhà. Hôm ấy mẹ gọi em dậy sớm để cùng làm bánh. Em vốn chỉ nghĩ đó sẽ là một buổi sáng bình thường, nhưng những mảng bột trắng trên tay, tiếng cười của mẹ và mùi bánh thơm lan khắp căn nhà đã khiến buổi sáng ấy trở thành một kỉ niệm em luôn muốn giữ lại.

Mẹ đặt trước mặt em một chiếc bát lớn, rồi lần lượt cho bột, trứng và sữa vào. Em háo hức trộn tất cả lên, nhưng vì dùng sức quá mạnh nên bột bay tung tóe khắp bàn. Một ít còn dính lên chóp mũi khiến mẹ bật cười. Em cũng cười theo, rồi lấy khăn lau mặt. Sau đó, mẹ chỉ cho em cách nhào bột thật nhẹ, làm từ từ để hỗn hợp hòa quyện. Em bắt chước từng động tác của mẹ. Đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt, còn tay em cứ vụng về mãi, lúc thì bột dính đầy ngón tay, lúc lại làm méo hình chiếc bánh.

Khi những chiếc bánh được đặt vào lò, hai mẹ con ngồi chờ bên cạnh. Mùi thơm dần lan ra, len qua căn bếp rồi chạy khắp các phòng. Em cứ vài phút lại hỏi mẹ xem bánh chín chưa. Mẹ bật cười, bảo em kiên nhẫn thêm một chút. Cuối cùng, tiếng chuông lò vang lên. Mẹ mở cửa, hơi nóng phả ra cùng mùi bánh thơm ngọt. Những chiếc bánh có cái tròn, cái méo, chẳng chiếc nào giống chiếc nào. Em cắn thử một miếng và thấy bánh hơi cứng. Em nhăn mặt, còn mẹ lại cười bảo lần đầu như vậy là tốt rồi. Hai mẹ con ngồi bên bàn, vừa ăn vừa chỉ ra những chiếc bánh “xấu nhất” rồi cười vang. Chẳng hiểu sao em thấy chiếc bánh hơi cháy cạnh hôm ấy lại ngon hơn tất cả những chiếc bánh em từng ăn.

Buổi sáng ấy khiến em nhận ra có những niềm vui chẳng cần phải được chuẩn bị cầu kì. Chỉ cần một căn bếp nhỏ, một người mình yêu thương và một khoảng thời gian thật sự dành cho nhau cũng đủ để ngày bình thường trở nên đáng nhớ. Em còn hiểu rằng trước đây mình thường chỉ nhìn thấy những món ăn mẹ làm mà ít khi nghĩ đến những công đoạn phía sau. Từ hôm đó, em bắt đầu chủ động phụ mẹ những việc nhỏ trong bếp, không phải vì nghĩ mình đã làm được điều gì lớn lao, mà vì muốn mẹ có thêm một đôi tay để sẻ chia.

Nhiều buổi sáng đã trôi qua kể từ hôm ấy, căn bếp cũng đã có thêm rất nhiều món ngon khác. Nhưng em vẫn nhớ nhất những chiếc bánh méo mó đầu tiên và tiếng cười của mẹ vang lên giữa căn nhà đầy nắng. Có lẽ kỉ niệm đẹp không phải lúc nào cũng nằm trong những chuyến đi xa hay những ngày đặc biệt. Đôi khi, nó chỉ nằm trong một buổi sáng bình thường, nơi ta được ở thật gần một người thân yêu và nhận ra rằng hạnh phúc vốn vẫn âm thầm có mặt quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 11

Buổi sáng, nắng còn chưa kịp hong khô những giọt nước đọng trên lan can, sân trường đã rộn lên tiếng bước chân và tiếng gọi nhau trong trẻo. Qua khung cửa lớp, em nhìn thấy những vệt nắng mỏng đang bò chậm trên nền gạch, giống như những dải lụa vàng ai vô tình bỏ quên. Giữa dòng bạn bè đang ríu rít, Tuấn ngồi lặng lẽ ở cuối bàn, đôi mắt cứ dừng mãi trên quyển vở đã sờn góc. Hôm ấy, em không biết rằng một việc làm rất nhỏ của mình sẽ trở thành kỉ niệm khiến em nhớ mãi mỗi khi nghĩ về tình bạn.

Tuấn là bạn mới chuyển đến lớp em. Bạn hiền, ít nói và học rất chăm, nhưng gia đình bạn đang gặp khó khăn. Chiếc cặp đã cũ, vài trang sách mỏng đến mức có thể nhìn thấy ánh sáng xuyên qua. Một hôm, cô giáo yêu cầu cả lớp làm bài tập, em chợt thấy Tuấn cứ loay hoay mãi mà không viết. Hỏi ra, em mới biết quyển vở của bạn đã hết giấy từ hôm trước. Tuấn cười, bảo rằng bạn sẽ cố tận dụng những trang còn trắng ở cuối vở. Câu nói nhẹ tênh ấy lại khiến em thấy lòng mình nặng xuống. Chiều hôm đó, em về kể với mẹ. Mẹ lấy cho em vài quyển vở mới và bảo rằng nếu muốn giúp bạn, hãy làm sao để Tuấn nhận được mà không cảm thấy mình đang được thương hại.

Sáng hôm sau, em đợi đến giờ ra chơi rồi kéo Tuấn ra một góc sân. Em đưa túi vở cho bạn và nói rằng mẹ em mua dư, em muốn chia cho bạn dùng cùng. Tuấn nhìn em, rồi nhìn những quyển vở còn thơm mùi giấy mới. Bạn im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ nói cảm ơn. Đôi mắt bạn long lanh khiến em bối rối, chẳng biết nói gì thêm. Em vội kéo bạn chạy ra sân chơi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Từ hôm ấy, Tuấn vui vẻ hơn. Chúng em cùng làm bài, cùng đổi truyện đọc và những giờ ra chơi cũng chẳng còn thấy bạn ngồi một mình. Vài tuần sau, Tuấn đạt điểm cao trong bài kiểm tra và chạy đến khoe với em. Nhìn nụ cười sáng bừng trên khuôn mặt bạn, em bỗng thấy việc mình làm hôm ấy thật đáng giá.

Sau kỉ niệm ấy, em hiểu rằng lòng tốt đôi khi không ồn ào như một lời khen, mà chỉ lặng lẽ nằm trong một hành động đúng lúc. Một quyển vở mới có thể chẳng đáng bao nhiêu, nhưng với người đang cần nó, đó có thể là một sự động viên rất lớn. Em cũng học được rằng giúp đỡ ai đó không phải để mình trở thành người tốt hơn trong mắt người khác, mà để người bên cạnh cảm thấy họ vẫn được yêu thương và tôn trọng. Từ đó, em để ý hơn đến những người xung quanh và không còn dễ dàng bỏ qua những điều nhỏ bé trước mắt.

Mỗi lần mở một quyển vở mới, em lại nhớ đến ánh mắt của Tuấn trong buổi sáng năm ấy. Có lẽ kỉ niệm ấy giống như một hạt mưa nhỏ rơi xuống lòng em, không tạo ra tiếng động lớn nhưng đủ để làm mềm đi một góc tâm hồn. Em vẫn tin rằng giữa cuộc đời rộng lớn, nếu mỗi người chịu trao nhau một chút ấm áp, những ngày khó khăn sẽ bớt lạnh lẽo hơn rất nhiều.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mỗi lần xe rẽ vào con đường làng, lòng em lại có cảm giác như vừa mở được một cánh cửa dẫn về miền kí ức. Ngoài cửa kính, những thửa ruộng xanh mướt trải dài, đàn cò trắng chấp chới trên nền trời, còn hàng tre ven đường cứ nghiêng mình trong gió như đang vẫy gọi. Hôm ấy, sau một thời gian dài bận học, cuối cùng em cũng được về thăm ông bà. Em cứ nghĩ đó chỉ là một chuyến về quê bình thường, nhưng những điều giản dị trong mấy ngày ngắn ngủi ấy lại ở lại trong em lâu hơn em tưởng.

Vừa thấy xe dừng trước cổng, ông đã bước ra. Mái tóc ông bạc hơn trước, lưng cũng hơi còng, nhưng giọng gọi tên em vẫn ấm áp như ngày nào. Bà từ trong bếp đi ra, bàn tay còn vương mùi khói bếp đã vội kéo em vào nhà. Bữa cơm hôm ấy chẳng có món gì sang trọng, chỉ là cá kho, rau luộc, bát canh nóng và đĩa trứng rán bà biết em thích. Vậy mà em ăn ngon lành, còn bà cứ gắp thêm thức ăn vào bát rồi hỏi em ở trường có vui không. Những câu hỏi của bà giản dị đến mức em nghe mãi thành quen, nhưng hôm ấy, chẳng hiểu sao em lại thấy chúng quý giá vô cùng.

Chiều xuống, ông dẫn em ra vườn. Hai ông cháu đi dưới hàng cây, ông vừa hái ổi vừa kể chuyện ngày bố còn nhỏ. Có những câu chuyện em đã nghe vài lần nhưng vẫn bật cười như lần đầu. Tối đến, em ngồi ngoài hiên cùng ông bà. Bầu trời quê đen thẳm và đầy sao, gió đưa mùi hoa cau thoảng qua, tiếng dế rúc dưới bụi cỏ nghe gần gũi đến lạ. Ông kể chuyện, bà ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại chen vào một câu. Em chỉ ngồi nghe, không muốn làm gì khác. Đến sáng ngày trở về, bà gói bánh cho em, ông hái mấy quả ổi đặt vào túi. Khi xe bắt đầu lăn bánh, em quay đầu nhìn lại và thấy ông bà vẫn đứng bên cánh cổng. Hai bóng người nhỏ dần giữa khu vườn xanh, còn lòng em thì cứ chùng xuống.

Trên đường về, em bỗng nhớ đến những điều rất nhỏ của mấy ngày qua: bàn tay bà đặt lên trán khi em ngủ, tiếng dép ông đi ngoài sân, tiếng cánh cổng mở mỗi sáng. Những âm thanh ấy vốn bình thường đến mức em chẳng mấy khi để ý, vậy mà khi rời xa lại trở thành những điều khiến em nhớ nhất. Em hiểu rằng thời gian không đứng yên chờ đợi ai. Ông bà sẽ già đi, còn em cũng sẽ lớn lên và có thêm nhiều con đường phải đi. Vì thế, em tự nhắc mình phải biết trân trọng từng lần được trở về, từng bữa cơm và từng phút giây còn có thể ngồi bên ông bà.

Đã nhiều mùa hè đi qua, nhưng con đường làng trong kí ức em vẫn xanh như buổi sáng hôm ấy. Có những nơi không cần phải đẹp đến choáng ngợp vẫn khiến ta muốn trở về, bởi nơi đó có người thương mình bằng thứ tình cảm chẳng cần điều kiện. Với em, quê không chỉ là một miền đất, mà còn là nơi có tiếng ông, giọng bà và một cánh cổng luôn mở ra để đón em trở lại.

Bài tham khảo Mẫu 13

Sau cơn mưa đêm, sân trường như vừa được gột rửa. Những tán lá xanh hơn, nền đất sẫm màu và từng giọt nước còn đọng trên đầu cỏ lấp lánh dưới nắng sớm. Cô giáo mang đến cho mỗi nhóm một cây non bé xíu, thân mảnh như một nét bút xanh giữa khoảng sân rộng. Khi nhận cây trên tay, em vừa háo hức vừa lo lắng, chẳng biết mình có thể chăm sóc để nó lớn lên hay không. Em đâu ngờ rằng từ một cây non nhỏ bé ấy, em lại có một kỉ niệm dạy mình biết kiên nhẫn và yêu thiên nhiên hơn.

Cô chia lớp thành từng nhóm rồi hướng dẫn chúng em đào đất. Em cùng các bạn thay nhau xúc từng xẻng đất, có lúc xẻng mắc vào rễ cây khiến cả nhóm phải cúi xuống gỡ, có lúc đất bắn lên giày làm ai cũng cười. Khi chiếc hố vừa đủ sâu, chúng em đặt cây xuống, một bạn giữ thân cây, một bạn vun đất, còn em cẩn thận dùng tay nén đất quanh gốc. Cuối cùng, cây cũng đứng thẳng. Nó nhỏ đến mức đứng cạnh chúng em chẳng khác gì một cành cây mảnh, khiến em cứ lo gió sẽ làm nó nghiêng ngả.

Những ngày sau đó, chúng em thay nhau chăm sóc cây. Có hôm trời nắng, lá cây rũ xuống, em và các bạn vội mang nước tưới. Có hôm mưa lớn, đất quanh gốc bị trôi đi, chúng em lại vun thêm đất và dựng cây đứng thẳng. Rồi một buổi sáng, em phát hiện trên cành cây xuất hiện một chiếc lá non. Nó xanh mướt, cuộn lại như một mầm nhỏ đang từ từ mở cánh cửa đầu tiên của đời mình. Em gọi các bạn đến xem, cả nhóm xúm quanh, vui như vừa nhận được một món quà. Từ hôm ấy, chúng em càng chăm cây cẩn thận hơn. Mỗi chiếc lá mới xuất hiện đều khiến chúng em thấy công sức của mình đã được đáp lại.

Thời gian trôi đi, cây non ngày nào đã cao hơn đầu em. Những chiếc lá xòe rộng, bóng cây bắt đầu phủ xuống một khoảng sân nhỏ. Em nhận ra cây không lớn lên trong một ngày, cũng giống như nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống không thể vội vàng mà có được. Muốn một mầm cây thành bóng mát, cần có đất, nước, ánh nắng và bàn tay chăm sóc mỗi ngày. Con người cũng vậy, muốn trưởng thành cần thời gian, cần cố gắng và cần cả sự kiên nhẫn với chính mình.

Mỗi mùa hè, khi nhìn những tán cây xanh rì trong sân trường, em lại nhớ đến cây non bé xíu ngày ấy. Em không biết nó còn nhớ những bàn tay từng vun đất quanh gốc hay không, nhưng em thì chắc chắn không quên. Có lẽ những điều chúng ta gieo xuống đất rồi sẽ lớn lên thành cây, còn những điều tốt đẹp ta gieo vào lòng mình sẽ lớn lên thành một phần con người ta. Và em rất vui vì mình đã từng có một buổi sáng cúi xuống bên một mầm cây nhỏ để học cách chờ đợi những điều đẹp đẽ.

Bài tham khảo Mẫu 14

Chiều hôm ấy, nắng rơi thành những vệt dài trên nền nhà, còn căn phòng nhỏ của em ngập trong những mảnh giấy màu, sợi dây và những chiếc bút nằm ngổn ngang. Ngoài cửa sổ, gió lay nhè nhẹ cành cây, thỉnh thoảng mang theo tiếng chim gọi nhau từ khu vườn. Ngày sinh nhật bố đang đến gần, nhưng em chẳng có tiền để mua một món quà thật đẹp. Sau một hồi nghĩ ngợi, em quyết định tự làm một món quà cho bố. Chính những giờ phút vụng về bên chiếc bàn học hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm em luôn giữ trong lòng.

Em lấy một tờ bìa cứng, vài tấm ảnh gia đình và những mẩu giấy màu còn thừa. Em định làm một tấm thiệp thật đẹp nhưng mọi chuyện chẳng đơn giản như em nghĩ. Cắt một đường thì lệch, dán một miếng giấy lại bị nhăn. Em viết lời chúc rồi thấy chữ xấu quá, đành xé đi viết lại. Có lúc em bực mình đến mức muốn bỏ cuộc. Nhưng nghĩ đến gương mặt bố khi nhận quà, em lại kiên nhẫn làm tiếp. Em chọn một bức ảnh cả nhà chụp cùng nhau, cẩn thận dán vào giữa tấm thiệp rồi viết những lời mình muốn nói ở phía dưới.

Tối sinh nhật bố, em hồi hộp giấu món quà sau lưng. Khi cả nhà ăn bánh xong, em bước đến trước mặt bố và đưa tấm thiệp. Bố mở ra thật chậm. Em nhìn mắt bố dừng lại ở bức ảnh rồi đọc từng dòng chữ. Một lúc sau, bố ngẩng lên nhìn em, nụ cười hiền hiện trên khuôn mặt. Bố bảo đây là món quà bố thích nhất vì em đã tự tay làm nó. Em thấy hơi ngượng, chỉ biết cúi đầu cười. Bố kéo em lại gần, xoa đầu em. Cái ôm hôm ấy chẳng dài, nhưng ấm áp đến mức em có cảm giác mọi ánh đèn trong phòng đều trở nên dịu hơn.

Sau hôm đó, em mới hiểu rằng có những món quà không được đo bằng giá tiền. Một tấm thiệp vụng về có thể không đẹp bằng những món đồ ngoài cửa hàng, nhưng bên trong nó có thời gian, sự cố gắng và những điều em chưa từng nói thành lời. Em cũng nghĩ đến những món quà bố mẹ dành cho em mỗi ngày. Đó có thể là bữa cơm nóng, chiếc áo được gấp ngay ngắn, lời nhắc mang áo mưa hay bàn tay kéo chăn khi em ngủ. Những điều ấy bình thường đến mức đôi khi em quên mất rằng chúng đều được tạo nên từ tình yêu.

Tấm thiệp năm ấy giờ đã hơi cũ, mép giấy cũng không còn phẳng như ban đầu. Nhưng bố vẫn cất nó trong ngăn tủ. Mỗi lần vô tình nhìn thấy, em lại nhớ đến buổi chiều đầy giấy màu và những lần cắt hỏng, dán lệch. Có lẽ tình yêu trong gia đình cũng giống như tấm thiệp ấy, không cần hoàn hảo mới trở nên quý giá. Chỉ cần ta thật lòng trao đi, những điều nhỏ bé nhất cũng có thể trở thành một món quà đủ sức ở lại rất lâu trong trái tim một người.

Bài tham khảo Mẫu 15

Chiều hôm ấy, bầu trời chậm rãi phủ xuống căn nhà một sắc nắng dịu dàng. Ngoài hiên, những tàu lá khẽ lay trong gió, còn trong bếp, bóng mẹ vẫn tất tả đi qua đi lại giữa những công việc quen thuộc. Tiếng quần áo sột soạt, tiếng khăn lau khẽ chạm mặt bàn cứ nối nhau trong khoảng chiều yên ắng. Nhìn đôi tay mẹ chẳng lúc nào ngơi nghỉ, em bỗng muốn làm một điều gì đó để mẹ được nhẹ nhõm hơn. Và lần đầu tiên xắn tay áo giúp mẹ việc nhà hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm thật dịu dàng trong lòng em. 

Hôm ấy mẹ có vẻ mệt sau một ngày làm việc nên em nói sẽ giúp mẹ quét và lau nhà. Mẹ hơi bất ngờ rồi mỉm cười đồng ý. Em cầm chổi, hí hửng quét thật nhanh nhưng chẳng bao lâu bụi lại bay tung lên, còn tóc thì rối bù. Đến lúc lau nhà, em vụng về đến mức làm nước đổ lên sàn. Nhìn nền nhà loang loáng nước, em đứng ngẩn ra, vừa ngượng vừa muốn bỏ cuộc. Mẹ không trách mà chỉ nhẹ nhàng chỉ cho em cách vắt khăn vừa đủ ẩm, cách lau từ trong ra ngoài để nền nhà nhanh khô. Em làm lại, lần này chậm rãi và cẩn thận hơn.

Khi căn nhà dần sạch sẽ, em nhìn đôi bàn tay mình đã đỏ lên vì cầm chổi và giặt khăn mà bất giác thấy mỏi. Chỉ một lúc làm việc thôi mà em đã thấy lưng hơi đau, hai chân nặng trĩu. Vậy mà mẹ vẫn làm những việc ấy gần như mỗi ngày, hết quét nhà, lau nhà lại nấu cơm, giặt quần áo rồi sắp xếp mọi thứ gọn gàng. Em chợt thấy thương mẹ vô cùng. Mẹ bước đến, xoa đầu em rồi bảo rằng em đã lớn rồi, biết san sẻ với mẹ là mẹ vui. Câu nói giản dị ấy khiến lòng em ấm lên. Em nhận ra giúp mẹ không chỉ là làm cho căn nhà sạch hơn, mà còn là cách để em san bớt một phần nhỏ những nhọc nhằn mẹ vẫn âm thầm mang theo.

Tối hôm ấy, ngồi bên mâm cơm, em thấy mọi thứ trong nhà dường như thân thuộc mà cũng khác đi. Chiếc sàn sạch bóng, chồng quần áo được gấp ngay ngắn và bữa cơm nóng trên bàn đều khiến em nghĩ đến bàn tay mẹ. Trước đây, em thường coi những điều ấy là hiển nhiên, nhưng sau lần tự mình làm thử, em mới hiểu phía sau một căn nhà gọn gàng là biết bao công sức lặng thầm. Từ hôm đó, em bắt đầu chủ động quét nhà, gấp quần áo, dọn bàn và phụ mẹ những việc vừa sức. Mỗi khi làm xong một việc nhỏ, nhìn mẹ có thêm thời gian nghỉ ngơi, em lại thấy trong lòng vui một cách rất khó tả.

Đã lâu rồi kể từ buổi chiều ấy, nhưng em vẫn nhớ ánh nắng vàng bên hiên và nụ cười hiền của mẹ khi nhìn em loay hoay với chiếc chổi. Có lẽ đó là lần đầu em hiểu rằng tình yêu của mẹ không chỉ nằm trong những cái ôm hay lời hỏi han, mà còn ẩn trong vô số công việc nhỏ bé được lặp lại mỗi ngày. Và em cũng hiểu, yêu thương đôi khi chẳng cần nói thành lời, chỉ cần lặng lẽ xắn tay áo lên và cùng người mình thương san sẻ một phần việc nhỏ.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...