1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất

Viết bài văn kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ


- Em đã gặp hoặc chứng kiến sự việc gì liên quan đến cây cối, thiên nhiên (Một lần ra vườn hái lá trầu cho bà,...) - Điều gì khiến em nảy ra ý tưởng tưởng tượng (Nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và tưởng tượng cây trầu có thể trò chuyện với mình,...) - Em cảm thấy thế nào trước cuộc gặp gỡ đặc biệt ấy (Bất ngờ, thích thú,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Dựa vào bài thơ “ Đánh thức trầu” của Trần Đăng Khoa, hãy viết một bài văn tự sự kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ.

I. Mở bài

- Em đã gặp hoặc chứng kiến sự việc gì liên quan đến cây cối, thiên nhiên (Một lần ra vườn hái lá trầu cho bà,...)

- Điều gì khiến em nảy ra ý tưởng tưởng tượng (Nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và tưởng tượng cây trầu có thể trò chuyện với mình,...)

- Em cảm thấy thế nào trước cuộc gặp gỡ đặc biệt ấy (Bất ngờ, thích thú,...)

II. Thân bài

a. Câu chuyện đời thường bắt đầu

- Em ra vườn để làm gì(Hái lá trầu cho bà, tưới cây hoặc chăm sóc giàn trầu,...)

- Khu vườn lúc ấy có khung cảnh như thế nào, (Trời trong xanh, nắng nhẹ...)

- Em nhìn thấy giàn trầu ra sao,...  (Những dây trầu xanh mướt, lá trầu to tròn,...)

- Em đã làm gì khi đến bên giàn trầu (Khẽ gọi trầu, đưa tay định hái một chiếc lá,...)

b. Câu chuyện tưởng tượng diễn ra

- Điều kì lạ gì bất ngờ xảy ra (Em nghe thấy tiếng cây trầu cất lời, khẽ rung những chiếc lá,...)

- Cây trầu đã nói gì với em (Nhắc em nhẹ tay, kể về cuộc sống và mong được chăm sóc,...)

- Em cảm thấy thế nào khi nghe cây trầu nói (Ngạc nhiên, bối rối,...)

- Em đã trò chuyện với cây trầu về điều gì (Hỏi cây có buồn khi bị hái lá, kể cho cây nghe việc bà nhờ hái trầu,...)

- Cây trầu trả lời em như thế nào (Không trách con người nhưng mong mọi người biết hái vừa đủ và không làm tổn thương cây,...)

- Cây trầu kể cho em nghe điều gì về cuộc sống của mình (Được bà chăm sóc, gắn bó với gia đình,...)

- Em nhận ra điều gì qua lời kể của cây trầu (Cây cối cũng có sự sống, cần được yêu thương và trân trọng,...)

c. Hành động và sự thay đổi của em

- Sau cuộc trò chuyện, em đã làm gì (Nhẹ nhàng chọn những chiếc lá phù hợp, không làm gãy cành hay tổn thương cây,...)

- Em còn làm gì để chăm sóc cây trầu(Tưới nước, vun gốc,...)

- Cây trầu phản ứng như thế nào (Lá rung rinh như đang mỉm cười và cảm ơn em,...)

- Khi trở về nhà, em kể lại câu chuyện cho ai (Kể cho bà,...)

- Bà nói gì khiến em càng hiểu hơn về cây cối 

- Từ đó, em thay đổi cách ứng xử với thiên nhiên như thế nào(Không bẻ cành, ngắt lá tùy tiện,...)

III. Kết bài

- Cuộc gặp gỡ với cây trầu để lại cho em cảm xúc gì (Thú vị, xúc động và nhớ mãi,...)

- Em hiểu thêm điều gì từ câu chuyện và bài thơ Đánh thức trầu

- Em tự nhắc mình điều gì

Bài siêu ngắn

Một buổi chiều dịu mát, em theo lời bà ra khu vườn sau nhà để hái vài lá trầu. Đứng trước giàn trầu xanh mướt đang rung rinh trong gió, em chợt nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu của Trần Đăng Khoa và bất ngờ nảy ra một ý nghĩ thật thú vị. Em tự hỏi nếu cây trầu cũng có thể trò chuyện thì cuộc trò chuyện ấy sẽ như thế nào.

Em bước thật nhẹ đến bên giàn trầu, nhìn những chiếc lá xanh bóng rồi đưa tay định hái một chiếc lá. Bỗng một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên khiến em giật mình, rồi một chiếc lá khẽ rung rinh như đang mỉm cười với em. Cây trầu hỏi em có thể hái vài chiếc lá được không và nhắc em hãy nhẹ tay vì những chiếc lá non vẫn còn đang lớn. Em ngạc nhiên hỏi cây có biết đau không, cây trầu dịu dàng trả lời rằng cây cối cũng có sự sống và rất cần được con người yêu thương. Em kể cho cây nghe rằng bà đang chờ những chiếc lá trầu để dùng trong bữa tối. Cây trầu nghe xong liền bảo em hãy chọn những chiếc lá già, còn chừa lại những chiếc lá non để cây tiếp tục lớn. Em lại hỏi cây có nhớ bà không, cây vui vẻ kể rằng bà đã chăm sóc mình suốt nhiều năm, ngày ngày tưới nước, vun gốc và nâng niu từng dây trầu. Nghe đến đó, em chợt nhận ra giàn trầu đã trở thành một phần thân thuộc của gia đình. Em nhẹ nhàng chọn vài chiếc lá già, không làm gãy cành và cẩn thận đặt những chiếc lá vào chiếc rổ nhỏ. Trước khi rời đi, em còn lấy gáo nước tưới quanh gốc, thấy những chiếc lá rung rinh như đang gửi lời cảm ơn. Cuộc trò chuyện tưởng tượng ấy khiến em cảm thấy cây trầu không còn là một loài cây bình thường mà giống như một người bạn nhỏ đáng yêu.

Khi trở vào nhà, em kể lại câu chuyện cho bà nghe và bà chỉ mỉm cười hiền hậu. Từ hôm ấy, em luôn nhớ rằng cây cối cũng có sự sống và cần được yêu thương, chăm sóc. Em sẽ biết trân trọng thiên nhiên từ những việc nhỏ nhất.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có những buổi sáng khu vườn quen thuộc bỗng trở nên thật kì diệu chỉ vì một điều rất nhỏ. Hôm ấy, mẹ nhờ em ra vườn hái vài lá trầu cho bà, còn bố đang chăm sóc những khóm cây bên cạnh. Nhìn giàn trầu xanh mướt trong nắng sớm, em chợt nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu của Trần Đăng Khoa và tưởng tượng ra một cuộc trò chuyện đặc biệt giữa em với cây trầu.

Em cầm chiếc rổ nhỏ bước ra vườn. Sau cơn mưa đêm, mọi vật như được phủ một lớp áo mới, cây cối xanh tươi, những giọt nước long lanh trên lá, chim chóc ríu rít chuyền cành. Giàn trầu nằm bên hàng rào, những dây trầu mềm mại quấn quanh cọc tre, từng chiếc lá to tròn, xanh bóng. Em bước đến gần, khẽ gọi trầu rồi đưa tay định hái một chiếc lá đã già. Mẹ đứng phía sau nhắc em chỉ hái vừa đủ và nhớ giữ lại những chồi non. Em gật đầu, nhẹ nhàng lựa từng chiếc lá rồi đặt vào chiếc rổ nhỏ. Bố ở phía xa đang tưới cây, thỉnh thoảng lại nhìn sang xem em có cần giúp đỡ không. Em vừa hái lá vừa ngắm những mầm non xanh biếc đang vươn lên. Khung cảnh khu vườn lúc ấy thật yên bình khiến em chỉ muốn đứng mãi bên giàn trầu.

Bỗng nhiên, khi em vừa định đưa tay hái thêm một chiếc lá, một tiếng xào xạc rất khẽ vang lên. Một chiếc lá trầu rung rinh rồi cất tiếng bảo em hãy nhẹ tay vì những chồi non bên cạnh còn nhỏ. Em giật mình, ngạc nhiên hỏi có phải cây trầu vừa nói chuyện với mình không. Cây trầu vui vẻ trả lời rằng nó muốn được em lắng nghe. Em hỏi cây có buồn khi bị hái lá không, cây bảo rằng nó không buồn nếu con người chỉ lấy vừa đủ và không làm tổn thương những cành non. Em kể rằng mẹ nhờ em hái lá cho bà nên cây trầu yên tâm, rồi chỉ cho em những chiếc lá đã trưởng thành. Cây còn kể rằng nó đã sống trong khu vườn này từ lâu và nhớ bàn tay bà thường vun đất, nhớ mẹ tưới nước, nhớ bố buộc lại những dây trầu sau những ngày gió lớn. Nó cũng nhớ những buổi chiều em ngồi bên cạnh ngắm cây lớn lên. Nghe những lời ấy, em vô cùng ngạc nhiên vì không ngờ một giàn trầu nhỏ bé lại lưu giữ nhiều kỉ niệm đến vậy. Em chợt hiểu rằng cây cối cũng có sự sống và rất cần được con người yêu thương, chăm sóc.

Sau cuộc trò chuyện, em nhẹ nhàng hái đủ số lá bà cần rồi dừng lại. Em lấy nước tưới quanh gốc, nhặt những chiếc lá khô và vun lại phần đất bị xô lệch. Những chiếc lá trầu rung rinh trong gió như đang mỉm cười với em. Khi trở vào nhà, em kể lại câu chuyện cho bà, mẹ và bố nghe. Bà xoa đầu em, mẹ mỉm cười còn bố bảo rằng dù cây trầu thật sự không biết nói, những điều em tưởng tượng vẫn giúp em hiểu được một bài học rất thật. Từ đó, em luôn cẩn thận khi hái lá, không bẻ cành và không ngắt những chồi non tùy tiện.

Cuộc trò chuyện tưởng tượng ấy khiến một buổi sáng bình thường trở thành một kỉ niệm thật đẹp. Mỗi lần nhìn giàn trầu xanh trước hiên, em lại nhớ đến người bạn nhỏ trong trí tưởng tượng của mình. Em càng yêu hơn những mầm xanh quanh nhà và hiểu rằng thiên nhiên cũng cần được đối xử bằng sự dịu dàng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Khu vườn nhà em có rất nhiều cây xanh, nhưng giàn trầu bên hàng rào luôn gợi cho em một cảm giác đặc biệt. Một buổi chiều, mẹ nhờ em ra hái vài lá trầu cho bà, còn bố đang sửa lại chiếc cọc cho giàn cây. Nhìn những chiếc lá rung rinh trong gió, em bất chợt nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và tưởng tượng rằng cây trầu có thể trò chuyện với mình.

Em mang chiếc rổ nhỏ ra vườn. Ánh nắng cuối ngày trải vàng trên lối đi, những bông hoa khẽ lay động, đàn bướm chập chờn bay quanh các khóm hoa. Giàn trầu xanh mướt nằm nép bên hàng rào, từng dây cây quấn quanh cọc, những chiếc lá tròn đầy và bóng mượt. Em đứng trước giàn trầu, khẽ gọi rồi đưa tay chọn một chiếc lá già. Mẹ đứng bên cạnh dặn em hái nhẹ tay để không làm gãy dây cây. Em cẩn thận làm theo lời mẹ, lựa những chiếc lá phù hợp rồi đặt vào rổ. Bố ở gần đó vừa sửa cọc vừa nhắc em để ý những chồi non mới mọc. Em gật đầu rồi tiếp tục hái thêm vài chiếc lá. Khi đã gần đủ số lá cần thiết, em cúi xuống nhìn những mầm xanh bé nhỏ đang nhú ra giữa các dây trầu. Em thấy chúng thật đáng yêu và tự nhiên muốn chăm sóc chúng cẩn thận hơn.

Đúng lúc ấy, một tiếng xào xạc vang lên. Một chiếc lá trầu rung rinh và bất ngờ cất tiếng nói rằng em hãy dừng tay. Em ngạc nhiên hỏi cây có phải đang nói chuyện với mình không. Cây trầu đáp rằng nó chỉ muốn nhắc em đừng làm đau những chồi non. Em hỏi cây có buồn mỗi khi bị hái lá, cây trả lời rằng nó không buồn nếu con người biết lấy vừa đủ và sử dụng những chiếc lá vào việc có ích. Em kể rằng mẹ nhờ em hái lá cho bà nên cây trầu vui vẻ chỉ cho em những chiếc lá đã trưởng thành. Cây còn kể rằng nó rất yêu khu vườn này vì mỗi ngày được nghe tiếng cười của gia đình. Nó nhớ bà thường chăm sóc cây, nhớ mẹ tưới nước và nhớ bố dựng lại cọc mỗi khi giàn trầu bị gió làm nghiêng. Nó cũng nhớ những lần em đứng bên cạnh ngắm những chiếc lá mới mọc. Em nghe mà thấy vừa bất ngờ vừa xúc động. Một giàn trầu nhỏ bé đã âm thầm chứng kiến bao nhiêu kỉ niệm của gia đình mà trước đây em chưa từng để ý. Em hỏi cây mong muốn điều gì nhất, cây bảo rằng nó chỉ mong được tiếp tục lớn lên trong sự chăm sóc và yêu thương của mọi người.

Nghe lời cây, em chỉ hái đủ số lá bà cần rồi đặt ngay ngắn vào rổ. Sau đó, em lấy nước tưới quanh gốc, nhặt cỏ dại và vun lại lớp đất bên dưới. Bố nhìn thấy liền mỉm cười khen em hôm nay biết chăm cây thật cẩn thận. Khi trở vào nhà, em kể cho mẹ và bà nghe câu chuyện kì lạ. Bà bảo rằng cây cối tuy không biết nói như con người nhưng vẫn có sự sống và rất cần được bảo vệ. Mẹ cũng nhắc em rằng chỉ một hành động nhỏ như không bẻ cành, không ngắt lá tùy tiện cũng đã là một cách yêu thiên nhiên. Em ghi nhớ lời mẹ và từ đó luôn nhẹ tay hơn mỗi khi chăm sóc cây cối.

Từ buổi chiều hôm ấy, giàn trầu trong mắt em không còn chỉ là một loài cây quen thuộc. Nó giống như một người bạn nhỏ luôn âm thầm ở bên gia đình. Mỗi khi nghe tiếng lá xào xạc, em lại mỉm cười và nhớ đến cuộc trò chuyện đặc biệt năm nào.

Bài tham khảo Mẫu 3

Một buổi sáng mùa hè, em theo bố ra khu vườn sau nhà. Mẹ nhờ em hái vài lá trầu để bà dùng nên bố dẫn em đến bên giàn cây. Giữa màu xanh mát của khu vườn, hình ảnh những chiếc lá trầu khiến em nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và nảy ra một câu chuyện tưởng tượng thật thú vị.

Em bước theo bố trên lối đi nhỏ dẫn ra vườn. Bầu trời cao xanh, nắng vàng dịu nhẹ, những tán cây rung rinh trong gió và tiếng chim ríu rít vang lên khắp nơi. Giàn trầu nằm cạnh hàng rào, những dây cây mềm mại quấn quanh cọc tre, từng chiếc lá xanh bóng xòe rộng như những bàn tay nhỏ. Bố bảo em chọn những chiếc lá đã trưởng thành để không ảnh hưởng đến chồi non. Em ngồi xuống, quan sát thật kĩ rồi khẽ gọi trầu trước khi hái. Em đưa tay chọn một chiếc lá lớn, nhẹ nhàng hái xuống rồi đặt vào rổ. Sau đó, em tiếp tục hái thêm vài chiếc nữa. Mỗi lần đưa tay, em đều cố gắng không làm gãy dây cây. Bố nhìn thấy vậy liền mỉm cười rồi tiếp tục chăm sóc những khóm hoa bên cạnh. Em ngắm những chồi non xanh biếc và thấy chúng tràn đầy sức sống. Khi đã hái gần đủ số lá, em định đưa tay lấy thêm một chiếc thì bỗng nghe tiếng xào xạc rất khẽ.

Một chiếc lá trầu rung rinh và cất tiếng hỏi em tại sao lại hái nó. Em giật mình, ngơ ngác nhìn quanh rồi hỏi cây có thật sự biết nói không. Cây trầu trả lời rằng nó muốn em hiểu cảm giác của cây cối. Em kể rằng mẹ nhờ em hái lá cho bà nên cây trầu bảo em cứ lấy những chiếc lá già nhưng hãy để lại những chồi non. Em hỏi cây có đau không khi bị hái lá, cây dịu dàng nói rằng nó không buồn khi những chiếc lá được sử dụng vào việc có ích, nhưng nó buồn nếu con người làm tổn thương cả cành cây. Em còn hỏi cây đã sống trong khu vườn bao lâu. Cây kể rằng nó đã lớn lên cùng gia đình em, từng được bà tưới nước, được mẹ nhổ cỏ và được bố dựng lại cọc sau những trận mưa lớn. Nó còn nhớ những ngày em theo bà ra vườn, ngồi bên giàn trầu và nghe bà kể chuyện. Em nghe mà vô cùng ngạc nhiên. Cây trầu nhỏ bé vậy mà lại biết và nhớ nhiều chuyện đến thế. Cây bảo rằng nó rất yêu khu vườn này vì nơi đây luôn có tiếng nói cười ấm áp của gia đình. Nghe đến đó, em chợt thấy giàn trầu như một người bạn lâu năm của mình.

Sau lời nhắc nhở của cây, em nhẹ nhàng hái đủ số lá rồi dừng lại. Em lấy nước tưới quanh gốc, nhặt những chiếc lá khô và vun lại phần đất bên dưới. Bố thấy em chăm cây liền hỏi có chuyện gì, em kể cho bố nghe cuộc trò chuyện vừa xảy ra. Bố không cười mà chỉ bảo rằng trí tưởng tượng đôi khi giúp con người hiểu được những điều mà mắt thường không nhận ra. Về nhà, em lại kể cho mẹ và bà nghe. Bà xoa đầu em và dặn rằng cây xanh cũng cần được nâng niu như mọi sự sống khác. Từ đó, em luôn cẩn thận khi hái lá, không bẻ cành và thường xuyên phụ bố mẹ chăm sóc khu vườn.

Cuộc trò chuyện ấy chỉ diễn ra trong trí tưởng tượng nhưng đã khiến em thay đổi cách nhìn về thiên nhiên. Từ một giàn trầu bình thường, em nhìn thấy cả một thế giới nhỏ bé đang sống và lớn lên từng ngày. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để biết yêu thương và bảo vệ màu xanh quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có những điều rất đỗi quen thuộc nhưng chỉ cần nhìn bằng một ánh mắt khác, ta sẽ phát hiện ra biết bao điều kì diệu. Một buổi chiều, mẹ nhờ em ra vườn hái trầu cho bà, còn bố đang tưới cây. Nhìn giàn trầu xanh mướt trước hiên, em chợt nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và tưởng tượng rằng cây trầu có thể nói với mình.

Em cầm chiếc rổ nhỏ bước ra vườn. Ánh nắng vàng nhẹ phủ xuống những luống rau, những khóm hoa và giàn trầu xanh rì. Gió thổi qua làm những chiếc lá rung rinh, vài giọt nước còn sót lại trên lá lấp lánh dưới nắng. Em đứng trước giàn trầu, khẽ gọi cây rồi đưa tay định hái một chiếc lá. Mẹ từ phía sau nhắc em chỉ nên lấy những chiếc lá đã già và nhớ giữ lại các chồi non. Em cẩn thận chọn từng chiếc lá, nhẹ nhàng hái xuống rồi đặt vào rổ. Bố đang tưới cây bên cạnh cũng nhắc em đừng kéo mạnh những dây trầu. Em gật đầu và tiếp tục công việc. Chẳng mấy chốc, trong rổ đã có vài chiếc lá xanh đẹp. Em định hái thêm một chiếc nữa thì bất ngờ nghe tiếng lá xào xạc.

Một chiếc lá trầu rung rinh và bất ngờ lên tiếng. Nó bảo em đừng vội vì phía dưới có một chồi non rất nhỏ. Em ngạc nhiên cúi xuống nhìn rồi hỏi cây có phải thật sự đang nói chuyện với mình không. Cây trầu bảo rằng nó muốn kể cho em nghe về cuộc sống của mình. Em hỏi cây có buồn khi bị hái lá không, cây trả lời rằng nó vui khi những chiếc lá của mình giúp ích cho con người, miễn là mọi người biết lấy vừa đủ. Em kể rằng mẹ nhờ em hái lá cho bà nên cây trầu bảo em chọn những chiếc lá già. Cây còn kể rằng nó đã được bà chăm sóc từ khi còn là một mầm nhỏ. Nó nhớ những buổi sáng mẹ tưới nước, những lần bố dựng lại cọc và cả những buổi chiều em đứng bên cạnh ngắm cây. Em nghe mà thấy thật xúc động. Cây trầu nói rằng điều nó mong muốn nhất là được sống khỏe mạnh trong khu vườn này và tiếp tục nhìn thấy gia đình em vui vẻ mỗi ngày. Em chợt hiểu rằng cây cối tuy im lặng nhưng vẫn âm thầm gắn bó với con người. Những lời cây nói khiến em càng yêu quý giàn trầu hơn.

Em nhẹ nhàng hái đủ số lá cần thiết rồi tưới nước cho cây. Em còn nhặt lá khô, vun đất và dựng lại một dây trầu bị nghiêng. Khi về nhà, em kể chuyện cho mẹ, bố và bà nghe. Bà mỉm cười bảo rằng biết lắng nghe thiên nhiên là một điều rất đẹp. Mẹ dặn em hãy giữ thói quen chăm sóc cây xanh, còn bố nói rằng khu vườn sẽ luôn xanh tốt nếu mỗi người đều biết góp một bàn tay nhỏ bé. Em vui vẻ ghi nhớ những lời ấy.

Từ đó, mỗi lần đi ngang qua giàn trầu, em đều dừng lại ngắm những chiếc lá xanh. Em không biết cây có thật sự nói chuyện hay không, nhưng em biết chắc rằng cuộc gặp gỡ ấy đã khiến trái tim mình dịu dàng hơn. Và có lẽ đó chính là món quà đẹp nhất mà trí tưởng tượng đã đem đến cho em.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sau một trận mưa nhẹ, khu vườn nhà em trở nên trong trẻo và xanh tươi hơn bao giờ hết. Mẹ nhờ em ra hái vài lá trầu cho bà, còn bố đang dọn lại những cành cây bị gió làm nghiêng. Đứng trước giàn trầu thân thuộc, em nhớ đến bài thơ Đánh thức trầu và bắt đầu tưởng tượng về một cuộc gặp gỡ kì diệu.

Em cầm chiếc rổ nhỏ đi ra vườn. Những chiếc lá còn đọng nước, dưới ánh nắng trông lấp lánh như được phủ một lớp pha lê. Những dây trầu xanh mềm mại quấn quanh cọc, từng chiếc lá to tròn xếp nối nhau. Em bước đến gần, khẽ gọi trầu rồi đưa tay chọn một chiếc lá đã già. Mẹ đứng bên cạnh nhắc em hái vừa đủ để cây tiếp tục phát triển. Em cẩn thận làm theo lời mẹ, nhẹ nhàng hái từng chiếc lá và đặt vào rổ. Bố ở phía bên kia khu vườn đang sửa lại một chiếc cọc nên thỉnh thoảng quay sang quan sát hai mẹ con. Em nhìn những chồi non đang nhú lên giữa các dây cây rồi cố gắng tránh không chạm vào chúng. Em vừa hái vừa thấy lòng thật vui vì công việc nhỏ bé này giúp mình làm được một việc có ích cho gia đình. Khi đã hái được vài chiếc lá, em đưa tay định hái thêm một chiếc nữa.

Bỗng một tiếng nói khe khẽ vang lên. Một chiếc lá trầu rung rinh bảo em hãy dừng lại vì ngay bên cạnh là một chồi non. Em ngạc nhiên hỏi cây có phải đang nói chuyện với mình không. Cây trầu dịu dàng trả lời rằng nó muốn nhắc em hãy biết trân trọng sự sống. Em hỏi cây có buồn khi bị hái lá, cây bảo rằng nó không buồn nếu con người chỉ lấy những gì cần thiết. Cây chỉ buồn khi những cành non bị bẻ gãy hoặc những chiếc lá bị ngắt một cách tùy tiện. Em kể rằng mẹ nhờ em hái lá cho bà nên cây trầu bảo em đã làm đúng khi lựa những chiếc lá già. Cây còn kể rằng nó rất yêu gia đình em vì bà thường chăm sóc, mẹ tưới nước và bố luôn sửa lại giàn cây. Nó nhớ cả những buổi chiều em ngồi dưới bóng cây chơi đùa. Em nghe mà thấy thật xúc động. Em nhận ra giàn trầu đã âm thầm chứng kiến tuổi thơ của mình và trở thành một phần thân thuộc của ngôi nhà. Em hỏi cây mong muốn điều gì, cây chỉ mong được tiếp tục lớn lên, được nhìn thấy gia đình vui vẻ và được sống trong khu vườn xanh mát. Những lời ấy khiến em càng thêm yêu quý cây trầu.

Sau đó, em nhẹ nhàng hái đủ số lá rồi dừng lại. Em lấy nước tưới cho cây, nhặt cỏ dại và vun lại phần đất quanh gốc. Những chiếc lá xanh rung rinh trong gió như đang cảm ơn em. Bố nhìn thấy liền khen em biết chăm cây, còn mẹ mỉm cười khi thấy em trở vào với chiếc rổ đầy lá. Em kể cho mẹ, bố và bà nghe cuộc trò chuyện tưởng tượng của mình. Bà bảo rằng cây cối không biết nói bằng lời nhưng vẫn luôn mang đến cho con người nhiều điều tốt đẹp. Lời bà khiến em càng hiểu rằng yêu thiên nhiên không phải là một điều gì lớn lao mà bắt đầu từ những hành động rất nhỏ.

Khu vườn hôm ấy vẫn bình yên như mọi ngày, nhưng trong mắt em, mọi thứ dường như đã trở nên gần gũi hơn. Tiếng lá trầu xào xạc như một lời nhắc nhở dịu dàng mà em sẽ không quên. Nhờ câu chuyện ấy, em biết sống chậm hơn, biết quan tâm hơn và biết nâng niu từng mầm xanh đang lớn lên quanh mình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải