1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về người hay nhất

Viết bài văn kể lại câu chuyện mà em đã trải nghiệm và có ấn tượng sâu sắc về một người thân trong gia đình


- Em muốn kể về người thân nào trong gia đình? (Mẹ, bố, bà, ông, anh, chị,...) - Em đã có kỉ niệm đáng nhớ nào với người thân ấy? (Một lần em bị ốm, một lần được người thân giúp đỡ, một chuyến về quê, một lần mắc lỗi và được khuyên bảo,...) - Ấn tượng sâu sắc nhất của em về người thân qua câu chuyện ấy là gì? (Tình yêu thương, sự hi sinh, lòng bao dung, sự quan tâm âm thầm,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Bài thơ “Mẹ” (Trần Quốc Ninh) gợi lên trong ta những kí ức bên người thân yêu. Hãy nhớ và viết bài văn ( dài khoảng 1 trang giấy thi) kể lại câu chuyện mà em đã trải nghiệm và có ấn tượng sâu sắc về một người thân trong gia đình.

I. Mở bài

- Em muốn kể về người thân nào trong gia đình? (Mẹ, bố, bà, ông, anh, chị,...)

- Em đã có kỉ niệm đáng nhớ nào với người thân ấy? (Một lần em bị ốm, một lần được người thân giúp đỡ, một chuyến về quê, một lần mắc lỗi và được khuyên bảo,...)

- Ấn tượng sâu sắc nhất của em về người thân qua câu chuyện ấy là gì? (Tình yêu thương, sự hi sinh, lòng bao dung, sự quan tâm âm thầm,...)

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào, trong hoàn cảnh nào? (Một buổi tối mưa, dịp nghỉ hè, một ngày em gặp chuyện buồn,...)

- Câu chuyện bắt đầu như thế nào? (Một ngày bình thường, một buổi sáng mùa đông, sau giờ học,...)

- Khi ấy, em đang ở đâu và làm gì? (Ở nhà, ở trường, trên đường về quê,...)

- Có sự việc gì bất ngờ hoặc đáng nhớ xảy ra? (Em bị ốm, làm mất đồ, gặp khó khăn trong học tập, buồn vì một chuyện nào đó,...)

- Người thân đã xuất hiện và quan tâm đến em như thế nào? (Hỏi han, an ủi, chăm sóc, giúp đỡ,...)

- Lúc đó em cảm thấy thế nào? (Lo lắng, buồn bã, bất ngờ, xúc động,...)

b. Diễn biến chính của câu chuyện

- Người thân đã làm gì để giúp đỡ hoặc động viên em? (Nấu cháo, đưa em đi khám, kiên nhẫn giảng bài, ở bên an ủi,...)

- Em nhớ nhất hành động, lời nói hay ánh mắt nào của người thân? (Một cái ôm, bàn tay dịu dàng, lời động viên, ánh mắt lo lắng,...)

- Trong quá trình ấy, sự việc diễn biến ra sao? (Khó khăn dần được giải quyết, em hiểu ra lỗi của mình, em lấy lại tinh thần,...)

- Em đã suy nghĩ và cảm nhận như thế nào trước tình yêu thương ấy? (Xúc động, biết ơn, ân hận, càng yêu thương và kính trọng người thân hơn,...)

- Câu chuyện có khoảnh khắc nào khiến em nhớ mãi không? (Một đêm người thân thức chăm em, một lời nói khiến em thay đổi suy nghĩ,...)

c. Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện

- Cuối cùng, câu chuyện kết thúc như thế nào? (Em khỏe lại, giải quyết được khó khăn, nhận ra lỗi lầm và sửa đổi,...)

- Sau sự việc ấy, tình cảm giữa em và người thân thay đổi ra sao? (Càng gần gũi, yêu thương và thấu hiểu nhau hơn,...)

- Em hiểu thêm điều gì về người thân? (Nhận ra tình yêu thương luôn âm thầm, sự hi sinh không đòi hỏi đáp lại,...)

- Câu chuyện giúp em thay đổi điều gì? (Biết quan tâm, chia sẻ, ngoan ngoãn, sống có trách nhiệm hơn,...)

III. Kết bài

- Kỉ niệm ấy để lại trong em cảm xúc gì? (Xúc động, yêu thương, biết ơn và trân trọng,...)

- Người thân có ý nghĩa như thế nào đối với em? (Là chỗ dựa, là người luôn yêu thương và đồng hành cùng em,...)

- Em muốn làm gì để đáp lại tình yêu thương ấy? (Chăm ngoan, học tốt, biết giúp đỡ và quan tâm đến người thân,...)

- Em mong điều gì cho gia đình? (Mong mọi người luôn mạnh khỏe, yêu thương nhau và những kỉ niệm đẹp sẽ mãi ở lại trong trái tim em,...)

Bài siêu ngắn

Mỗi khi nhớ về những ngày tháng bên gia đình, em luôn nhớ đến một buổi tối mẹ chăm sóc em khi em bị ốm. Hôm ấy, ngoài trời mưa rơi tí tách, còn trong căn phòng nhỏ, mẹ lặng lẽ ở bên em. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã khiến em cảm nhận sâu sắc tình yêu thương và sự hi sinh của mẹ. Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, lòng em vẫn thấy thật ấm áp.

Hôm ấy, sau khi đi học về, em cảm thấy người mệt mỏi và không muốn ăn cơm. Mẹ thấy em khác thường liền nhẹ nhàng hỏi han. Khi biết em bị sốt, mẹ nhanh chóng lấy khăn ấm lau trán cho em. Mẹ đo nhiệt độ rồi gọi điện hỏi bác sĩ cách chăm sóc. Đêm xuống, mẹ nấu cho em một bát cháo nóng rồi kiên nhẫn đút từng thìa. Em nằm trên giường, nghe tiếng mưa ngoài hiên mà thấy thương mẹ vô cùng. Đêm ấy, cứ một lúc mẹ lại thức dậy kiểm tra xem em đã đỡ sốt chưa. Có khi em tỉnh giấc, vẫn thấy mẹ ngồi bên cạnh với ánh mắt đầy lo lắng. Bàn tay mẹ nhẹ nhàng đặt lên trán khiến em cảm thấy yên tâm hơn. Đến gần sáng, cơn sốt của em dần hạ xuống. Mẹ mỉm cười khi thấy em đã khỏe hơn nhưng khuôn mặt vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhìn mẹ, em chợt hiểu tình yêu thương của mẹ luôn âm thầm và không bao giờ đòi hỏi được đáp lại. Kỉ niệm ấy khiến em càng yêu thương và biết ơn mẹ hơn.

Sau lần ấy, em càng trân trọng những phút giây được ở bên mẹ. Em hiểu rằng mẹ luôn là người sẵn sàng che chở cho em trước mọi khó khăn. Em tự nhủ sẽ chăm ngoan, học tốt và biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Mong mẹ luôn mạnh khỏe để mãi ở bên gia đình và yêu thương em như những ngày tháng bình yên ấy.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi khi những hạt mưa ngoài hiên rơi tí tách, em lại nhớ đến một đêm đặc biệt mà mẹ đã thức trắng để chăm sóc em. Đó là một kỉ niệm đã xảy ra từ khá lâu nhưng đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí em. Đêm hôm ấy, em mới cảm nhận rõ nhất vòng tay dịu dàng và tình yêu thương bao la của mẹ. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng trong cuộc đời, gia đình luôn là nơi bình yên nhất để mỗi người trở về.

Hôm ấy là một ngày cuối tuần, sau khi chơi đùa ngoài sân, em cảm thấy người mệt mỏi và uể oải. Ban đầu, em chỉ nghĩ mình hơi mệt nên vẫn cố ăn cơm cùng gia đình. Thế nhưng, đến tối, người em nóng ran, đầu đau và cổ họng khô rát. Mẹ đặt tay lên trán em rồi vội vàng lấy nhiệt kế đo. Khi thấy em sốt cao, khuôn mặt mẹ lập tức hiện lên vẻ lo lắng. Mẹ nhanh chóng lấy khăn ấm, nhẹ nhàng lau mặt và tay chân cho em. Ngoài trời, những cơn mưa mùa hạ mỗi lúc một nặng hạt, gió thổi làm những tán cây trước cửa rung lên xào xạc. Trong căn phòng nhỏ, mẹ vẫn lặng lẽ ở bên cạnh, chăm sóc em từng chút một. Em nhìn đôi mắt mẹ thấp thoáng vẻ mệt mỏi mà vừa thương vừa thấy yên lòng.

Mẹ nấu cho em một bát cháo nóng rồi kiên nhẫn đút từng thìa. Thấy em không muốn ăn, mẹ dịu dàng động viên em cố gắng ăn một chút để có sức. Sau khi em uống thuốc, mẹ kéo chăn ngay ngắn rồi ngồi bên cạnh quạt cho em ngủ. Đêm càng về khuya, tiếng mưa bên ngoài càng nhỏ dần nhưng mẹ vẫn chưa chịu nghỉ. Cứ một lúc, mẹ lại đưa tay lên trán em để kiểm tra xem cơn sốt đã hạ chưa. Có lần em tỉnh giấc giữa đêm, em thấy mẹ đang ngồi tựa vào thành giường, đôi mắt đã đỏ vì thiếu ngủ. Mẹ nhìn thấy em thức liền mỉm cười và hỏi em có thấy dễ chịu hơn không. Em khẽ gật đầu rồi nắm lấy bàn tay mẹ. Bàn tay ấy tuy hơi lạnh nhưng khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Em chợt nhận ra mẹ đã thức bên em suốt đêm mà chẳng hề than mệt. Càng nghĩ, em càng thương mẹ và thấy mình thật may mắn.

Đến gần sáng, cơn sốt của em dần hạ xuống. Mẹ thở phào nhẹ nhõm rồi mới chịu nằm xuống nghỉ ngơi. Nhìn gương mặt mẹ vẫn còn nét mệt mỏi, em thấy thương mẹ hơn bao giờ hết. Sau lần ấy, em hiểu rằng tình yêu của mẹ không phải lúc nào cũng được nói thành lời mà được thể hiện qua những việc nhỏ bé mỗi ngày. Em cũng tự nhủ phải biết giữ gìn sức khỏe, chăm ngoan và giúp mẹ những việc vừa sức để mẹ bớt vất vả.

Kỉ niệm về đêm mưa năm ấy đã trở thành một trong những kí ức đẹp nhất của em về mẹ. Mỗi khi nhớ lại hình ảnh mẹ ngồi bên giường trong ánh đèn vàng dịu, lòng em lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em biết mình không thể đền đáp hết tình yêu thương mà mẹ đã dành cho em, nhưng em có thể cố gắng học tập, sống ngoan ngoãn và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Em chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe để mái ấm gia đình mãi là nơi đầy ắp yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những buổi chiều bình dị trôi qua nhưng lại để lại trong lòng ta một dấu ấn thật sâu. Với em, đó là một buổi chiều ở quê khi em mắc lỗi và được bà nhẹ nhàng khuyên bảo. Câu chuyện ấy không có điều gì quá lớn lao nhưng đã giúp em hiểu được thế nào là sự bao dung và tình yêu thương. Từ kỉ niệm ấy, hình ảnh người bà hiền hậu càng trở nên thân thương trong trái tim em.

Hôm đó, em được bố mẹ đưa về quê thăm bà vào một buổi chiều mùa hè. Sau bữa cơm, em chạy ra sân chơi cùng mấy người anh chị họ. Trong lúc đùa nghịch, em vô tình va vào chiếc bàn nhỏ đặt bên hiên khiến lọ hoa bà yêu thích rơi xuống đất. Tiếng vỡ khô khốc vang lên giữa khoảng sân yên tĩnh khiến em giật mình. Nhìn những mảnh sứ nằm rải rác trên nền gạch, em vừa sợ vừa ân hận. Vì lo bà buồn, em vội chạy vào góc sân và im lặng. Một lát sau, bà bước ra hiên, nhìn thấy những cánh hoa nằm cạnh chiếc lọ vỡ. Bà không hề nổi giận mà chỉ nhẹ nhàng hỏi em chuyện gì đã xảy ra. Nghe giọng bà, em càng thấy xấu hổ và cúi đầu thú nhận tất cả.

Bà lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh em rồi bảo rằng ai cũng có lúc mắc lỗi. Điều quan trọng là khi làm sai, chúng ta phải biết thành thật và chịu trách nhiệm với việc mình làm. Bà cùng em nhặt từng mảnh vỡ, cẩn thận để em không bị thương. Vừa làm, bà vừa kể rằng chiếc lọ ấy đã cũ và dù rất quý nhưng nó không quan trọng bằng việc em biết nhận ra lỗi của mình. Em nghe từng lời bà nói mà sống mũi cay cay. Em lí nhí xin lỗi bà vì đã làm vỡ món đồ bà yêu thích lại còn định giấu chuyện. Bà mỉm cười, xoa đầu em rồi bảo bà rất vui vì cuối cùng em đã nói thật. Ánh nắng cuối ngày trải vàng trên mái tóc bạc của bà khiến hình ảnh ấy trở nên thật dịu dàng. Em ôm lấy bà và cảm nhận được hơi ấm thân thương từ vòng tay gầy guộc ấy. Khoảnh khắc đó khiến em hiểu rằng sự bao dung của bà không phải là bỏ qua lỗi lầm mà là giúp em biết sửa sai và trưởng thành hơn.

Sau lần ấy, em luôn ghi nhớ lời bà dặn. Mỗi khi mắc lỗi, em không còn tìm cách che giấu mà cố gắng thành thật và sửa chữa. Em cũng nhận ra rằng bà luôn yêu thương con cháu bằng một tình cảm âm thầm nhưng sâu sắc. Nhờ bà, em hiểu thêm giá trị của sự trung thực, lòng can đảm và trách nhiệm. Kỉ niệm nhỏ ấy đã trở thành một bài học mà em sẽ luôn mang theo trong cuộc sống.

Bà giống như một bóng cây dịu mát luôn dang rộng để che chở cho em trong những ngày nắng gắt. Em yêu kính và biết ơn bà vì những lời dạy giản dị mà sâu sắc. Em mong bà luôn mạnh khỏe, vui vẻ và ở bên gia đình thật lâu. Em sẽ cố gắng sống ngoan ngoãn, lễ phép và biết quan tâm đến bà để đáp lại phần nào tình yêu thương mà bà đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tuổi học trò có biết bao niềm vui nhưng cũng có những lúc ta phải đối mặt với thất bại. Em từng nghĩ một lần không đạt được kết quả như mong muốn sẽ khiến mình mất tự tin rất lâu. Thế nhưng, một kỉ niệm với bố đã giúp em thay đổi suy nghĩ ấy. Đó là lần bố ở bên động viên khi em thất bại trong một cuộc thi ở trường, một kỉ niệm mà em luôn trân trọng.

Hôm ấy, em trở về nhà khi trời đã nhá nhem tối. Con đường quen thuộc trước mắt dường như dài hơn mọi ngày vì lòng em đang nặng trĩu. Trên tay em là tờ giấy báo kết quả cuộc thi mà em đã rất mong chờ. Em không đạt được kết quả như mình hi vọng dù trước đó đã dành nhiều thời gian luyện tập. Vừa bước vào nhà, em lặng lẽ đặt cặp xuống rồi ngồi bên cửa sổ. Bố đang sửa lại chiếc xe đạp ở góc sân, thấy em im lặng liền bước đến hỏi han. Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của em, bố không hỏi dồn mà chỉ ngồi xuống bên cạnh. Em kể cho bố nghe mọi chuyện, giọng nghẹn lại vì thất vọng. Em còn nói rằng có lẽ mình không đủ giỏi nên mới không thể đạt được kết quả tốt.

Bố lắng nghe rồi nhẹ nhàng bảo rằng thất bại không thể quyết định khả năng của một người. Bố lấy tờ giấy báo kết quả, cùng em xem lại từng phần để tìm ra những điểm còn thiếu sót. Bố chỉ cho em thấy những lỗi nhỏ mà trước đây em chưa nhận ra. Sau đó, bố hỏi em rằng nếu có cơ hội thử lại, em có muốn cố gắng thêm một lần nữa không. Em nhìn bố rồi gật đầu. Bố mỉm cười và bảo rằng điều đáng quý nhất không phải là lúc nào cũng chiến thắng mà là biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tối hôm ấy, hai bố con cùng lập một kế hoạch học tập mới. Bố không làm bài thay em mà chỉ hướng dẫn để em tự tìm ra cách giải quyết. Những ngày sau đó, mỗi khi em gặp bài khó, bố đều kiên nhẫn động viên. Có những buổi tối, ánh đèn bàn vẫn sáng khi hai bố con cùng ngồi học. Dần dần, em lấy lại được sự tự tin và không còn sợ những bài tập khó như trước.

Từ câu chuyện ấy, em hiểu rằng bố không chỉ mong em đạt được thành tích cao mà còn mong em biết cố gắng và trưởng thành. Sự động viên của bố giống như một bàn tay vững chắc giúp em đứng lên sau thất bại. Em cũng nhận ra rằng đằng sau những lời khuyên giản dị của bố là tình yêu thương rất lớn. Nhờ bố, em học được cách nhìn thất bại bằng một thái độ bình tĩnh và tích cực hơn.

Đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến buổi tối hôm ấy và lời bố đã nói. Bố luôn là chỗ dựa vững chắc giúp em có thêm niềm tin vào bản thân. Em rất yêu thương, kính trọng và biết ơn bố. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, không ngại khó khăn và luôn kiên trì với những mục tiêu của mình để bố có thể tự hào về em.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mùi hương của những nồi cơm mới nấu, tiếng bát đũa khẽ vang lên trong căn bếp và dáng bà lặng lẽ chuẩn bị bữa ăn là những hình ảnh thân thương mà em luôn nhớ. Trong rất nhiều kỉ niệm bên người thân, em nhớ nhất một lần về quê vào mùa hè và được bà dạy cách nấu một món ăn truyền thống. Qua buổi chiều giản dị ấy, em cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu của bà dành cho con cháu. Đó cũng là một kỉ niệm đẹp mà em luôn muốn giữ gìn.

Hôm ấy, sau một thời gian dài không được về quê, em háo hức theo bố mẹ về thăm bà. Buổi chiều, khi nắng đã dịu, bà gọi em vào bếp cùng chuẩn bị bữa cơm. Gian bếp nhỏ thơm mùi hành, tỏi và những loại rau tươi bà vừa hái ngoài vườn. Bà bảo em hôm nay sẽ cùng bà làm món bánh mà em rất thích. Em vui vẻ xắn tay áo rồi đứng bên cạnh bà. Bà chậm rãi chỉ cho em từng công đoạn và nhắc em phải làm thật cẩn thận. Đôi bàn tay bà đã gầy đi nhiều nhưng vẫn thoăn thoắt làm từng việc. Mái tóc bạc của bà ánh lên dưới vệt nắng cuối ngày. Em chăm chú làm theo nhưng vì chưa quen nên lúc đầu vụng về, làm nguyên liệu rơi tung tóe. Em lo bà sẽ mắng nhưng bà chỉ bật cười hiền hậu. Bà bảo rằng lần đầu làm chưa tốt là chuyện bình thường, chỉ cần kiên nhẫn thì sẽ quen.

Bà tiếp tục hướng dẫn em từng bước. Bà vừa làm vừa kể cho em nghe những câu chuyện về những ngày còn trẻ, về những bữa cơm gia đình ngày trước. Em say mê lắng nghe, đôi tay cũng dần trở nên khéo léo hơn. Khi món bánh hoàn thành, bà đặt đĩa bánh nóng hổi lên bàn rồi gọi cả nhà cùng thưởng thức. Em ăn miếng bánh do chính tay mình làm mà thấy ngon hơn mọi lần. Bà nhìn em cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Em chợt nhận ra điều quý giá nhất không nằm ở món ăn mà ở khoảng thời gian hai bà cháu được ở bên nhau. Bà còn dặn em sau này dù bận rộn đến đâu cũng phải biết trân trọng những bữa cơm gia đình. Câu nói giản dị ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em hiểu rằng những món ăn bà nấu chứa đựng cả tình yêu thương và những kỉ niệm của gia đình. Buổi chiều hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp trong lòng em.

Từ lần đó, em càng yêu quý những phút giây được ở bên bà. Em hiểu rằng tình cảm gia đình đôi khi được gửi gắm qua những việc rất bình thường như một bữa cơm, một câu chuyện hay một lời nhắc nhở. Em cũng học được từ bà sự kiên nhẫn và cách trân trọng những điều giản dị. Em tự nhủ sẽ dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện và giúp bà những công việc vừa sức.

Kỉ niệm bên gian bếp nhỏ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em mỗi khi nhớ về bà. Em yêu mái tóc bạc, nụ cười hiền và đôi bàn tay đã dành cả cuộc đời để chăm sóc gia đình của bà. Em mong bà luôn khỏe mạnh để những mùa hè sau em vẫn có thể trở về, được ngồi bên bà và nghe những câu chuyện thân thương. Em sẽ luôn trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên bà, bởi đó là những món quà quý giá nhất của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chiều xuống, những tia nắng cuối ngày thường nhuộm vàng mái nhà và con đường trước ngõ. Có một buổi chiều như thế đã trở thành dấu ấn đặc biệt trong kí ức của em, bởi đó là lần anh trai đã giúp em vượt qua một khó khăn mà em tưởng mình không thể giải quyết. Từ một việc rất nhỏ, em nhận ra anh luôn âm thầm quan tâm và sẵn sàng ở bên em. Kỉ niệm ấy khiến tình cảm giữa hai anh em càng thêm gắn bó.

Hôm đó, em đang chuẩn bị một bài thuyết trình quan trọng cho lớp. Em đã dành nhiều thời gian nhưng càng làm càng thấy rối. Những ý tưởng trong đầu cứ lộn xộn khiến em chán nản và muốn bỏ cuộc. Em ngồi trước bàn học, vò nát mấy tờ giấy rồi bật khóc vì nghĩ mình không thể hoàn thành. Đúng lúc ấy, anh trai đi ngang qua và nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của em. Anh không trêu chọc mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Anh hỏi em đang gặp khó khăn ở đâu rồi kiên nhẫn nghe em kể. Sau đó, anh giúp em sắp xếp lại từng ý tưởng theo một trình tự rõ ràng. Anh bảo em đừng cố làm tất cả cùng một lúc mà hãy chia công việc thành từng phần nhỏ. Lời nói đơn giản ấy khiến em bình tĩnh hơn. Em bắt đầu làm lại bài từ đầu và cảm thấy mọi thứ dần trở nên dễ dàng.

Anh còn giúp em luyện cách trình bày trước khi em đến lớp. Lần đầu tiên, em nói quá nhỏ và quên mất nhiều ý. Anh không cười mà bảo em thử lại một lần nữa. Anh đứng đối diện làm khán giả rồi lắng nghe em trình bày. Sau mỗi lần, anh lại chỉ cho em một vài điểm cần sửa. Có lúc em mệt và muốn nghỉ, anh đưa cho em cốc nước rồi động viên em cố thêm một chút. Ngoài cửa sổ, bầu trời từ từ chuyển sang màu tím nhạt, nhưng hai anh em vẫn kiên nhẫn ngồi bên nhau. Cuối cùng, bài thuyết trình của em cũng hoàn thành. Nhìn những trang giấy đã được sắp xếp ngay ngắn, em vui đến mức bật cười. Anh xoa đầu em rồi bảo rằng chỉ cần bình tĩnh và cố gắng thì khó khăn nào cũng có thể giải quyết. Nghe câu nói ấy, em vừa vui vừa xúc động. Em nhận ra anh không chỉ giúp em hoàn thành một bài tập mà còn dạy em cách đối mặt với khó khăn bằng sự tự tin và kiên trì.

Ngày hôm sau, em mạnh dạn trình bày bài trước lớp và nhận được nhiều lời khen. Khi trở về nhà, việc đầu tiên em làm là chạy đến kể cho anh nghe. Anh chỉ cười rồi bảo đó là thành quả của chính em. Em hiểu rằng anh không muốn nhận lời cảm ơn mà chỉ mong em trưởng thành hơn sau mỗi lần thử sức. Từ đó, mỗi khi gặp khó khăn, em luôn nhớ đến buổi chiều hôm ấy và lời động viên của anh. Em cũng biết quan tâm, chia sẻ với anh nhiều hơn thay vì chỉ nhận sự giúp đỡ.

Đối với em, anh trai không chỉ là một người thân mà còn là một người bạn luôn đồng hành trong những lúc em cần nhất. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình được tạo nên từ những sự quan tâm âm thầm và chân thành. Em rất yêu quý và biết ơn anh. Em mong hai anh em sẽ luôn yêu thương, giúp đỡ nhau và cùng nhau lưu giữ thật nhiều kỉ niệm đẹp trong những năm tháng phía trước.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...