1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể lại một trải nghiệm hay nhất

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm đã đem lại cho em niềm vui, hạnh phúc


- Em muốn kể về trải nghiệm nào? (Một chuyến đi, một lần được giúp đỡ người khác,...) - Trải nghiệm ấy diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Vào dịp nghỉ hè, tại trường học,...) - Khi trải nghiệm ấy bắt đầu, em cảm thấy thế nào? (Háo hức, vui vẻ, hồi hộp, mong chờ,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về trải nghiệm nào? (Một chuyến đi, một lần được giúp đỡ người khác,...)

- Trải nghiệm ấy diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Vào dịp nghỉ hè, tại trường học,...)

- Khi trải nghiệm ấy bắt đầu, em cảm thấy thế nào? (Háo hức, vui vẻ, hồi hộp, mong chờ,...

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh diễn ra trải nghiệm

- Trải nghiệm bắt đầu như thế nào? (Chuẩn bị, gặp gỡ, nhận nhiệm vụ, bất ngờ xảy ra,...)

- Những ai cùng tham gia với em? (Ông bà, bố mẹ, anh chị em, thầy cô, bạn bè,...)

- Cảnh vật xung quanh có gì đáng nhớ? (Bầu trời, hàng cây, con đường, sân trường,...)

- Trong lúc ấy, em đã làm gì? (Tham gia, vui chơi, giúp đỡ, khám phá, cố gắng,...)

b. Những sự việc đáng nhớ

- Điều gì đặc biệt đã xảy ra? (Một món quà bất ngờ, một cuộc gặp gỡ, một thành công,...)

- Em đã có những cảm xúc gì? (Ngạc nhiên, xúc động, vui sướng, hạnh phúc,...)

- Những người xung quanh đã làm gì? (Chia sẻ, động viên, chúc mừng, cùng vui,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em vui và hạnh phúc nhất? (Được ôm vào lòng, nhận lời khen, hoàn thành việc tốt, nhìn thấy nụ cười của người thân,...)

c. Niềm vui và ý nghĩa của trải nghiệm

- Sau sự việc ấy, mọi người cảm thấy thế nào? (Vui vẻ, xúc động, phấn khởi, tự hào,...)

- Em đã làm gì để lưu giữ niềm vui ấy? (Trò chuyện, chụp ảnh, ghi nhớ, chia sẻ,...

- Trải nghiệm giúp em nhận ra điều gì? (Tình yêu thương, sự sẻ chia,...)

- Điều gì khiến em vẫn nhớ mãi khoảnh khắc ấy? (Cảm xúc chân thành, nụ cười, ...)

III. Kết bài

- Em cảm thấy thế nào khi nhớ lại trải nghiệm ấy? (Hạnh phúc, vui vẻ,...)

- Trải nghiệm đã để lại cho em điều gì? (Một kỉ niệm đẹp, một bài học ý nghĩa,...)

- Em mong muốn điều gì trong tương lai? (Có thêm nhiều trải nghiệm đẹp, tiếp tục lan tỏa niềm vui, luôn trân trọng những người bên cạnh,...)

Bài siêu ngắn

Nắng nhẹ trải trên sân trường, làm những hàng cây xanh trước lớp như cũng vui hơn trong ngày hội của trường. Từ sáng sớm, tiếng nói cười đã vang lên khắp sân, khiến em cảm thấy háo hức và mong chờ từng hoạt động. Em cùng các bạn nhanh chóng tập trung để chuẩn bị tham gia những trò chơi mà thầy cô đã tổ chức. Không khí vui tươi ấy đã mở đầu cho một ngày tràn ngập tiếng cười và đem đến cho em một niềm hạnh phúc thật khó quên.

Khi tiếng còi vang lên, em cùng các bạn bước vào phần thi kéo co trong tiếng cổ vũ rộn ràng của cả lớp. Ai cũng nắm thật chặt tay nhau và dồn hết sức để kéo sợi dây về phía đội mình, dù mồ hôi đã lấm tấm trên trán. Tiếng reo hò mỗi lúc một lớn khiến em vừa hồi hộp vừa phấn khích, chỉ mong cả đội có thể cùng nhau cố gắng đến cuối cùng. Khi sợi dây được kéo về phía đội em, tất cả chúng em đều bật cười sung sướng và ôm lấy nhau trong niềm vui chiến thắng. Cô giáo bước đến chúc mừng rồi trao cho mỗi bạn một món quà nhỏ khiến em càng cảm thấy ấm áp và tự hào. Sau phần thi, chúng em ngồi dưới bóng cây, vừa nghỉ ngơi vừa kể lại những khoảnh khắc vui nhộn vừa xảy ra. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của các bạn, em nhận ra điều khiến mình vui nhất không phải là phần thưởng mà là cảm giác được cùng mọi người cố gắng và chia sẻ niềm vui. Những tiếng cười trong trẻo hòa cùng làn gió mát khiến sân trường hôm ấy trở nên thân thương hơn bao giờ hết. Khi ngày hội kết thúc, em vẫn thấy trong lòng lâng lâng niềm vui bởi mình đã có một trải nghiệm thật đẹp bên thầy cô và bạn bè.

Trên đường về nhà, hình ảnh sân trường rực rỡ cùng tiếng cười của các bạn vẫn hiện lên trong tâm trí em. Em cảm thấy hạnh phúc vì đã được sống trong một ngày đầy ắp sự sẻ chia và những khoảnh khắc đáng yêu của tuổi học trò. Từ đó, em hiểu rằng niềm vui đôi khi không nằm ở những điều lớn lao mà được tạo nên từ sự đồng hành và tình cảm chân thành. Em sẽ luôn trân trọng những phút giây như thế để mỗi ngày đến trường đều trở thành một ngày thật ý nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 1

Buổi sáng hôm ấy, những tia nắng vàng óng rơi xuống sân trường qua kẽ lá, khiến từng khoảng sân như được phủ một lớp ánh sáng trong trẻo. Những lá cờ nhiều màu phấp phới trên hàng cây, tiếng trống, tiếng cười và tiếng gọi nhau tạo thành một bản nhạc rộn ràng của ngày hội. Từ các lớp học, học sinh lần lượt ùa xuống sân với những gương mặt háo hức, khiến mái trường vốn quen thuộc bỗng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Giữa không khí ấy, em cùng các bạn bước vào một ngày đầy ắp tiếng cười và những niềm vui mà em vẫn nhớ mãi.

Ngay từ đầu buổi, các lớp đã lần lượt tập trung về sân trường để tham gia những hoạt động thú vị do thầy cô tổ chức. Em cùng nhóm bạn được phân công tham gia phần thi kéo co nên ai cũng vừa hồi hộp vừa mong chờ tiếng còi bắt đầu. Khi hiệu lệnh vang lên, chúng em lập tức nắm chặt tay nhau, dồn hết sức kéo sợi dây về phía đội mình. Tiếng cổ vũ vang lên từ bốn phía khiến sân trường như rung lên trong một bầu không khí đầy náo nhiệt. Có lúc sợi dây bị kéo mạnh về phía đối phương, đôi chân em gần như trượt khỏi mặt đất nhưng tiếng các bạn hò reo lại tiếp thêm sức mạnh. Em ghì chân thật chắc, hai tay nắm chặt sợi dây và cùng mọi người cố gắng đến giây phút cuối cùng. Cuối cùng, sợi dây vượt qua vạch quy định trong tiếng reo hò vang dội của cả lớp. Chúng em ôm lấy nhau, khuôn mặt đỏ bừng vì mệt nhưng nụ cười thì rạng rỡ. Cô giáo bước đến chúc mừng và trao cho mỗi bạn một phần quà nhỏ khiến niềm vui trong em càng thêm trọn vẹn. Nhìn những gương mặt đang sáng lên vì hạnh phúc, em hiểu rằng chiến thắng sẽ càng có ý nghĩa khi nó được tạo nên từ sự đoàn kết và cố gắng của tất cả mọi người.

Sau phần thi, chúng em ngồi dưới những tán cây xanh để nghỉ ngơi và kể lại những khoảnh khắc hồi hộp vừa trải qua. Gió thổi nhè nhẹ làm những chiếc lá rung rinh trên đầu, tiếng cười của chúng em hòa cùng âm thanh náo nhiệt từ sân trường tạo thành một khung cảnh thật vui tươi. Bạn này kể về lúc suýt ngã, bạn kia nhắc lại vẻ mặt căng thẳng của cả đội, rồi tất cả cùng bật cười vì những chuyện tưởng nhỏ bé nhưng lại vô cùng đáng nhớ. Chẳng ai còn để ý đến đôi tay đã mỏi hay những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, bởi niềm vui được ở bên nhau đã xua tan mọi mệt mỏi. Nhìn những người bạn đang cười thật tươi, em cảm thấy tình bạn giữa chúng em dường như trở nên gần gũi hơn sau những phút giây cùng nhau cố gắng. Đến chiều, chúng em lại tiếp tục tham gia các trò chơi và cổ vũ cho những đội khác. Mỗi tiếng vỗ tay, mỗi tiếng reo hò đều làm sân trường thêm rộn ràng, khiến em chỉ mong ngày hội đừng kết thúc quá nhanh.

Khi những tiết mục cuối cùng khép lại, sân trường dần trở về vẻ yên tĩnh quen thuộc nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên những âm thanh vui vẻ của cả ngày. Em cùng các bạn dọn dẹp rồi đứng dưới hàng cây kể thêm vài câu chuyện trước khi trở về lớp. Cô giáo nhìn chúng em và mỉm cười, còn những chiếc lá trên cao vẫn lay động trong ánh nắng cuối ngày như muốn lưu giữ lại những tiếng cười vừa vang lên. Em chợt nhận ra rằng điều đáng quý nhất không phải là phần quà hay chiến thắng mà chính là khoảng thời gian chúng em được cùng nhau cố gắng, chia sẻ và vui chơi. Những phút giây ấy khiến mái trường thân quen trong mắt em trở nên gần gũi và đáng yêu hơn rất nhiều.

Trên đường về nhà, em vẫn nhớ đến sân trường rực rỡ, tiếng reo hò và những gương mặt bạn bè đầy niềm vui. Em cảm thấy thật may mắn khi tuổi thơ của mình có những ngày được học tập, vui chơi và lớn lên bên những người bạn thân thương. Từ đó, em càng hiểu rằng niềm vui sẽ trở nên trọn vẹn hơn khi được sẻ chia cùng những người xung quanh. Em mong những năm tháng học trò phía trước sẽ tiếp tục mang đến cho em thật nhiều khoảnh khắc trong trẻo và đáng quý như ngày hôm ấy.

Bài tham khảo Mẫu 2

Ánh nắng cuối chiều nghiêng qua khung cửa, nhuộm căn bếp nhỏ thành một màu vàng dịu dàng, còn mùi thơm từ những món ăn đang được chuẩn bị cứ lan nhẹ khắp căn nhà. Tiếng dao thớt, tiếng bát đũa va vào nhau và những câu chuyện vui vẻ của bố mẹ khiến không gian quen thuộc bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Hôm ấy, cả gia đình đang bí mật chuẩn bị một bữa cơm để mừng sinh nhật bà, còn em cũng háo hức góp sức vào từng công việc nhỏ. Chính từ những phút giây giản dị ấy, em đã cảm nhận được một niềm vui thật đỗi thân thương.

Mẹ giao cho em nhiệm vụ nhặt rau và sắp xếp bát đũa, còn bố cùng anh trai chuẩn bị những món ăn mà bà yêu thích. Căn bếp nhỏ nhanh chóng đầy ắp tiếng nói cười khi bố vụng về trang trí chiếc bánh sinh nhật còn anh trai liên tục trêu bố. Em vừa làm việc vừa cười đến đỏ cả mặt, thỉnh thoảng lại lén nếm thử món ăn rồi bị mẹ phát hiện. Mỗi người một việc nhưng ai cũng vui vẻ, khiến căn bếp vốn quen thuộc bỗng trở nên rộn ràng như một ngày hội nhỏ. Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, chúng em tắt bớt đèn rồi hồi hộp chờ bà trở về. Cánh cửa vừa mở, bà bước vào và bất ngờ khi cả nhà cùng cất tiếng chúc mừng. Gương mặt bà ánh lên niềm vui, đôi mắt hiền từ như sáng hơn dưới ánh đèn vàng dịu. Em chạy đến ôm bà và chúc bà luôn mạnh khỏe, còn bà nhẹ nhàng xoa đầu em bằng bàn tay đã có những nếp nhăn thân thương. Nhìn nụ cười của bà, em bỗng thấy lòng mình ấm áp và vui sướng đến khó tả. Em hiểu rằng món quà lớn nhất trong ngày hôm ấy chính là được nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc.

Sau bữa cơm, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau và cùng nghe bà kể những câu chuyện từ ngày bố còn nhỏ. Có chuyện khiến bố ngượng ngùng, có chuyện lại khiến cả nhà bật cười đến mức chẳng ai muốn dừng lại. Em ngồi sát bên bà, chăm chú lắng nghe từng lời kể và thỉnh thoảng lại hỏi thêm những điều mình tò mò. Khi chiếc bánh được mang ra, mọi người cùng hát mừng sinh nhật rồi bà nhắm mắt ước một điều gì đó. Em không biết điều ước của bà là gì nhưng trong lòng chỉ mong bà luôn mạnh khỏe để gia đình có thêm thật nhiều buổi sum họp như thế. Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt từng người, tiếng cười hòa với mùi thơm của bánh khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Sau khi mọi người dọn dẹp xong, em vẫn ngồi bên bà thêm một lúc và kể cho bà nghe chuyện trường lớp. Bà chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười rồi dặn em phải ngoan ngoãn, chăm chỉ và biết yêu thương mọi người. Em tựa đầu vào vai bà, cảm nhận sự bình yên đang lan nhẹ trong lòng và chỉ mong thời gian có thể trôi chậm hơn. Ngoài sân, những cành cây khẽ lay động trong gió, ánh trăng nhạt trải xuống khoảng sân yên tĩnh. Em chợt nhận ra rằng những phút giây được ở cạnh người thân, được nghe tiếng cười và được trao gửi yêu thương chính là những điều khiến cuộc sống trở nên đẹp đẽ.

Đêm ấy, khi nằm trên giường, em vẫn nhớ đến ánh mắt vui vẻ của bà và những tiếng cười vang lên quanh mâm cơm. Em thấy mình thật may mắn khi được sống trong một gia đình luôn yêu thương và quan tâm đến nhau. Em hiểu rằng hạnh phúc không cần phải tìm kiếm ở đâu xa, bởi đôi khi nó nằm ngay trong một bữa cơm sum họp và một vòng tay thân thương. Em sẽ luôn trân trọng những phút giây bình dị bên gia đình và mong mọi người mãi khỏe mạnh, vui vẻ để căn nhà luôn đầy ắp tiếng cười.

Bài tham khảo Mẫu 3

Con đường làng trải dài dưới bầu trời xanh rộng, hai bên là những hàng cây rì rào trong gió và những cánh đồng đang ánh lên màu xanh mướt của lúa non. Chiếc xe chầm chậm lăn qua những con đường quen thuộc, càng đưa em đến gần quê thì cảm giác mong chờ trong lòng càng trở nên rõ rệt. Phía cuối con đường là mái nhà nhỏ của ông bà, nơi luôn có một khu vườn xanh mát và những tiếng gọi thân thương chờ đón em trở về. Chuyến đi hôm ấy không có những điều quá đặc biệt nhưng lại đem đến cho em một niềm hạnh phúc thật sâu sắc.

Vừa bước qua cánh cổng, em đã thấy ông bà đứng chờ dưới hiên nhà với nụ cười hiền hậu. Em chạy đến ôm bà, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ mái tóc bạc khiến lòng mình bỗng ấm áp. Ông dẫn em ra vườn xem những luống rau xanh mướt và khoe cây ổi năm nay đã ra rất nhiều quả. Những chú chim chuyền cành ríu rít, vài chú bướm chập chờn trên khóm hoa khiến khu vườn quê trong mắt em đẹp như một bức tranh. Em cùng ông hái những quả ổi chín rồi mang vào rửa để cả nhà cùng thưởng thức. Buổi trưa, bà nấu những món ăn mà em yêu thích, còn em đứng bên cạnh phụ bà nhặt rau và kể chuyện trường lớp. Nhìn đôi bàn tay bà thoăn thoắt chuẩn bị bữa cơm, em cảm nhận được tình yêu thương được gửi gắm trong từng việc làm nhỏ bé. Khi cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm, tiếng nói cười hòa cùng tiếng gió ngoài vườn khiến căn nhà trở nên thật ấm áp. Em ăn ngon miệng hơn mọi ngày và chỉ mong bữa cơm kéo dài thêm một chút.

Buổi chiều, ông dẫn em ra cánh đồng phía sau làng để ngắm hoàng hôn. Bầu trời dần chuyển sang màu cam nhạt, những tia nắng cuối ngày rải vàng trên những thửa ruộng trải dài đến tận chân trời. Em ngồi bên ông trên bờ cỏ, nghe ông kể chuyện ngày xưa và cảm thấy thời gian như chậm lại. Những câu chuyện của ông không cầu kì nhưng qua giọng kể trầm ấm lại trở nên vô cùng hấp dẫn. Em kể cho ông nghe chuyện trường lớp, chuyện bạn bè và những điều thú vị xảy ra mỗi ngày. Ông chăm chú lắng nghe rồi mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng niềm hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên một người mình yêu thương và kể cho họ nghe những chuyện nhỏ bé của cuộc sống.

Khi trở về nhà, em cùng bà tưới cây rồi ngồi trước hiên nhặt những chiếc lá khô. Bà kể rằng mỗi lần em về, bà đều mong được nhìn thấy em lớn lên từng ngày và nghe em kể chuyện học hành. Nghe bà nói, em vừa vui vừa xúc động bởi em hiểu mình luôn được ông bà yêu thương và mong nhớ. Buổi tối, cả nhà lại quây quần trò chuyện dưới ánh đèn vàng, tiếng cười vang lên khiến căn nhà nhỏ càng thêm ấm áp. Em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để chuyến về quê không kết thúc quá nhanh.

Ngày trở về thành phố, em vẫn ngoái nhìn mái nhà nhỏ dần khuất sau hàng cây. Trong lòng em đầy ắp niềm vui vì đã có những giờ phút bình yên và hạnh phúc bên ông bà. Em hiểu rằng gia đình chính là nơi luôn dang rộng vòng tay chờ đón mình trở về, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu. Em mong sẽ có thêm nhiều dịp được trở về để nghe tiếng cười của ông bà và cùng những người thân yêu tận hưởng những ngày bình dị mà quý giá.

Bài tham khảo Mẫu 4

Ánh đèn vàng dịu dàng phủ xuống góc học tập quen thuộc, nơi một chiếc hộp nhỏ nằm im trên bàn và khiến em không thể nào rời mắt. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, chỉ còn vài ánh đèn lấp lánh giữa những mái nhà, nhưng trong lòng em lại rộn lên bởi sự tò mò và mong đợi. Mẹ chỉ mỉm cười bảo em chờ bố về rồi mới được mở món quà, khiến từng phút trôi qua dường như dài hơn bình thường. Đến khi chiếc hộp được mở ra, em mới hiểu rằng phía sau món quà bất ngờ ấy là một tình yêu thương giản dị mà bố mẹ đã âm thầm dành cho em.

Sau bữa cơm, mẹ nhẹ nhàng đặt chiếc hộp trước mặt em còn bố ngồi bên cạnh với nụ cười hiền hậu. Đôi tay em từ từ mở nắp hộp, và những cuốn sách mới tinh hiện ra dưới ánh đèn vàng. Đó là bộ sách mà em từng nhiều lần đứng ngắm trong hiệu sách nhưng chưa dám xin bố mẹ mua. Em nâng từng cuốn sách lên, vuốt nhẹ những trang giấy thơm mùi mới và cảm thấy niềm vui như tràn ra tận khóe mắt. Bố kể rằng bố mẹ đã âm thầm lựa chọn rất lâu vì muốn tìm những cuốn sách phù hợp với sở thích của em. Nghe vậy, em càng xúc động vì hiểu rằng món quà không chỉ có giá trị ở những trang sách mà còn chứa đựng sự quan tâm của bố mẹ. Em chạy đến ôm mẹ rồi quay sang cảm ơn bố, khiến cả hai người đều bật cười. Căn phòng nhỏ lúc ấy trở nên ấm áp bởi tiếng cười và niềm vui của cả gia đình. Em háo hức chọn ngay một cuốn để đọc và kể cho bố mẹ nghe những điều thú vị mình vừa khám phá. Mỗi câu chuyện trong sách dường như trở nên hấp dẫn hơn khi em biết rằng phía sau món quà là tình yêu thương của những người luôn âm thầm dõi theo mình.

Tối hôm đó, em ngồi bên bố mẹ đọc sách cho đến khi đồng hồ chỉ khá muộn. Có đoạn hay, em lại ngẩng lên kể cho bố mẹ nghe, còn bố mẹ chăm chú lắng nghe rồi đặt những câu hỏi khiến câu chuyện trở nên vui vẻ hơn. Em nhận ra niềm hạnh phúc không chỉ nằm trong những cuốn sách mà còn ở khoảng thời gian cả gia đình được ngồi bên nhau. Ánh đèn vàng phủ xuống bàn học, tiếng lật trang giấy khe khẽ hòa cùng tiếng cười khiến căn phòng trở nên thật yên bình. Em tự nhủ sẽ giữ gìn những cuốn sách thật cẩn thận và chăm chỉ đọc để món quà của bố mẹ trở nên có ý nghĩa hơn.

Những ngày sau đó, em thường dành thời gian đọc sách sau khi hoàn thành bài tập. Mỗi câu chuyện lại đưa em đến một thế giới mới, giúp em biết thêm nhiều điều thú vị và có thêm những suy nghĩ đẹp về cuộc sống. Thỉnh thoảng, em còn kể lại những câu chuyện hay cho bố mẹ nghe trong bữa cơm, khiến mọi người cùng bàn luận và cười vui vẻ. Em cảm thấy niềm vui từ món quà ấy không hề vơi đi mà ngày càng lớn hơn theo từng trang sách. Nhờ vậy, em cũng hình thành được thói quen đọc sách và bắt đầu yêu thích việc khám phá những điều mới mẻ.

Đến bây giờ, mỗi lần nhìn thấy những cuốn sách nằm ngay ngắn trên giá, em vẫn nhớ đến buổi tối đầy bất ngờ ấy. Em hiểu rằng điều khiến mình hạnh phúc nhất không phải món quà có giá trị bao nhiêu mà là tình yêu thương được gửi gắm trong món quà ấy. Em càng biết trân trọng sự quan tâm của bố mẹ và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, sống ngoan ngoãn để đáp lại tình cảm của gia đình. Với em, đó sẽ luôn là một niềm vui trong trẻo và đáng quý của những năm tháng tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Những chùm hoa giấy trước cửa lớp rung rinh trong làn gió nhẹ, còn tiếng ve từ những vòm cây ngoài sân cứ ngân lên như báo hiệu những ngày hè đang đến gần. Trong lớp học, những dải giấy màu được treo trên cửa sổ, những đĩa bánh kẹo đặt ngay ngắn trên bàn và những gương mặt rạng rỡ khiến không gian quen thuộc trở nên vui tươi hơn. Đó là ngày lớp em tổ chức một buổi liên hoan nhỏ trước khi bước vào kì nghỉ hè, khi mọi người cùng ngồi lại để chia sẻ những câu chuyện và tiếng cười. Giữa khoảnh khắc mùa hè đang gõ cửa ấy, em đã có một ngày thật vui và nhận ra mình yêu biết bao những tháng ngày được học tập, vui chơi bên thầy cô và bạn bè.

Ngay từ đầu buổi, cả lớp đã cùng nhau chuẩn bị những món ăn đơn giản và trang trí phòng học. Em cùng một vài người bạn cắt giấy màu thành những hình ngôi sao nhỏ rồi treo lên cửa sổ. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa khiến các hình giấy rung rinh, tạo nên những mảng màu lung linh trên nền tường. Sau khi mọi thứ hoàn thành, chúng em ngồi thành vòng tròn và lần lượt kể cho nhau nghe những chuyện vui trong năm học. Có bạn kể về lần quên sách, có bạn nhắc đến một trận thi đấu khiến cả lớp cười vang. Em cũng kể lại một kỉ niệm khiến mình nhớ mãi rồi cùng các bạn ôn lại những ngày đã cùng nhau học tập và vui chơi. Càng trò chuyện, em càng nhận ra lớp học này đã trở nên thân thuộc biết bao. Những người bạn từng chỉ gặp nhau mỗi ngày giờ đã trở thành những người cùng em chia sẻ rất nhiều niềm vui và khó khăn. Khi cô giáo bước vào, cả lớp đồng loạt hát tặng cô một bài hát và gửi những lời chúc chân thành. Nhìn nụ cười xúc động của cô, em cảm thấy niềm vui trong lòng mình càng thêm đầy đặn.

Sau đó, cô tổ chức một trò chơi nhỏ để cả lớp cùng tham gia. Chúng em chia thành từng nhóm và phải nhanh chóng phối hợp để hoàn thành nhiệm vụ được giao. Có lúc cả nhóm tranh luận vì mỗi người có một ý tưởng khác nhau, nhưng rồi ai cũng biết lắng nghe để tìm ra cách làm phù hợp. Khi hoàn thành trước thời gian quy định, chúng em sung sướng đập tay vào nhau và cười vang. Em nhận ra rằng điều vui nhất không phải là thắng cuộc mà là được cùng các bạn hợp tác và chia sẻ những phút giây thật thoải mái. Những tiếng cười trong trẻo cứ vang lên mãi dưới mái lớp thân quen, hòa cùng tiếng ve ngoài sân khiến buổi liên hoan càng thêm đáng nhớ.

Cuối buổi, cô giáo chụp cho cả lớp một bức ảnh lưu niệm. Mọi người đứng sát bên nhau, gương mặt ai cũng rạng rỡ dưới ánh nắng cuối ngày. Em nhìn qua từng khuôn mặt quen thuộc và bất chợt thấy thời gian trôi thật nhanh, bởi mới ngày nào chúng em còn ngượng ngùng làm quen mà giờ đã có biết bao điều để nhớ. Cả lớp cùng dọn dẹp rồi chào nhau ra về, nhưng chẳng ai muốn rời khỏi lớp quá nhanh. Em lặng lẽ nhìn những dải giấy màu còn lay động bên cửa sổ và cố ghi nhớ thật lâu khung cảnh thân thương ấy.

Trên đường về, em thấy lòng mình đầy ắp niềm vui xen lẫn một chút lưu luyến. Em hiểu rằng hạnh phúc của tuổi học trò đôi khi chỉ là được ngồi cạnh bạn bè, cùng cười trước những câu chuyện giản dị và cùng tạo nên những khoảnh khắc đáng yêu. Em càng thêm yêu lớp học, yêu thầy cô và những người bạn đã cùng mình đi qua một chặng đường đẹp. Em mong những năm tháng phía trước vẫn sẽ có thật nhiều ngày vui để chúng em tiếp tục đồng hành và giữ lại trong tim những điều trong trẻo nhất của tuổi học trò.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...