Viết bài văn viết thư cho người bạn học hồi ấy kể lại thật xúc động lần về thăm trường thú vị đó>
- Em viết thư cho ai, vào dịp nào? (Viết cho một người bạn thân thời tiểu học, sau hai mươi năm xa trường,...) - Vì sao em muốn viết thư? (Muốn kể cho bạn nghe chuyến trở về thăm mái trường cũ đầy kỉ niệm,...) - Cảm xúc khi nhớ về trường xưa? (Bồi hồi, xúc động, nhớ thầy cô, bạn bè và những năm tháng học trò,...)
Dàn ý
Tưởng tượng sau hai mươi năm em, về thăm lại trường cũ. Hãy viết thư cho người bạn học hồi ấy kể lại thật xúc động lần về thăm trường thú vị đó.
I. Mở bài
- Em viết thư cho ai, vào dịp nào? (Viết cho một người bạn thân thời tiểu học, sau hai mươi năm xa trường,...)
- Vì sao em muốn viết thư? (Muốn kể cho bạn nghe chuyến trở về thăm mái trường cũ đầy kỉ niệm,...)
- Cảm xúc khi nhớ về trường xưa? (Bồi hồi, xúc động, nhớ thầy cô, bạn bè và những năm tháng học trò,...)
II. Thân bài
a. Trên đường trở về trường
- Sau hai mươi năm, em trở về trường vào thời gian nào? (Một buổi sáng cuối thu, khi có dịp trở lại quê nhà,...)
- Con đường đến trường có gì thay đổi? (Con đường rộng hơn, hàng cây vẫn xanh, cảnh vật vừa quen vừa lạ,...)
- Tâm trạng của em lúc ấy thế nào? (Hồi hộp, bồi hồi, những kỉ niệm tuổi thơ lần lượt ùa về,...)
b. Những điều em nhìn thấy ở trường cũ
- Ngôi trường sau hai mươi năm thay đổi ra sao? (Cổng trường được sửa sang, lớp học khang trang hơn, sân trường rộng rãi,...)
- Có điều gì vẫn còn nguyên vẹn? (Hàng cây, góc sân, bồn hoa hoặc cây phượng gắn với những kỉ niệm xưa,...)
- Những kỉ niệm nào bất chợt trở về? (Giờ ra chơi, những buổi học, lần cùng bạn trực nhật, những trò chơi dưới sân trường,...)
- Em gặp lại ai? (Một thầy cô cũ, bác bảo vệ hoặc người lao công,...)
- Cuộc gặp gỡ diễn ra thế nào? (Thầy cô nhận ra em, hỏi thăm cuộc sống và nhắc lại những kỉ niệm ngày trước,...)
- Khoảnh khắc nào khiến em xúc động nhất? (Đứng dưới mái trường cũ, nghe tiếng trống trường hoặc nhìn lại lớp học thân quen,...)
c. Kết thúc chuyến thăm
- Trước khi rời trường, em đã làm gì? (Đi một vòng quanh sân trường, đứng dưới cây phượng, lưu lại những hình ảnh thân thương,...)
- Em nghĩ gì về người bạn cũ? (Ước gì bạn cũng có mặt để cùng ôn lại những kỉ niệm tuổi thơ,...)
- Em mong muốn điều gì? (Mong có ngày hai người cùng trở về trường, gặp lại thầy cô và bạn bè,...)
- Chuyến trở về giúp em hiểu điều gì? (Thời gian có thể làm cảnh vật đổi thay nhưng những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò vẫn luôn ở lại,...)
III. Kết bài
- Gửi lời nhắn đến người bạn. (Mong bạn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và nhớ về mái trường thân yêu,...)
- Nêu tình cảm của em. (Dù đã hai mươi năm trôi qua, tình bạn và những kỉ niệm dưới mái trường vẫn luôn là một phần đẹp đẽ trong kí ức,...)
- Lời kết thư. (Hẹn một ngày được cùng bạn trở về thăm trường cũ và ôn lại những năm tháng tuổi thơ,...)
Bài siêu ngắn
Hà Nội, ngày 20 tháng11 năm 2010
Bạn thân mến! Đã hai mươi năm rồi kể từ ngày chúng mình rời mái trường tiểu học thân yêu. Hôm nay, có dịp trở về quê, mình đã ghé thăm trường cũ và bao kỉ niệm tuổi thơ bỗng ùa về. Mình viết thư này để kể cho bạn nghe về chuyến trở về thật đặc biệt ấy.
Sáng hôm đó, mình đi trên con đường quen thuộc mà lòng bồi hồi khó tả. Con đường ngày xưa nhỏ hẹp nay đã rộng rãi hơn, nhưng hàng cây bên đường vẫn xanh mát như thuở chúng mình cùng nhau đến lớp. Cánh cổng trường hiện ra trước mắt khiến mình đứng lặng hồi lâu. Ngôi trường đã được sửa sang khang trang hơn, sân trường rộng và những dãy phòng học cũng sáng đẹp hơn trước. Thế nhưng, cây phượng già ở góc sân vẫn còn đó, tán lá xòe rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ. Nhìn cây phượng, mình nhớ đến những giờ ra chơi chúng mình thường ngồi dưới gốc cây kể chuyện và chơi đùa. Mình còn nhớ những buổi cùng bạn trực nhật, những lần chạy vội vào lớp khi tiếng trống vang lên. Đang chìm trong hồi ức, mình bất ngờ gặp cô giáo chủ nhiệm năm xưa. Cô nhìn mình thật lâu rồi nhận ra, nụ cười hiền hậu của cô vẫn giống hệt ngày nào. Cô hỏi thăm công việc và cuộc sống của mình rồi kể lại vài chuyện vui về lớp cũ. Nghe giọng cô, mình thấy thời gian như quay ngược, đưa mình trở về những ngày tháng hồn nhiên dưới mái trường. Trước khi ra về, mình đứng thật lâu dưới cây phượng, đưa tay chạm vào thân cây sần sùi và thầm cảm ơn nơi đã lưu giữ tuổi thơ của chúng mình. Mình ước lúc ấy bạn cũng có mặt để chúng ta cùng ôn lại những kỉ niệm đẹp đẽ ấy.
Mình rời trường khi nắng đã vàng hơn, trong lòng vừa vui vừa man mác buồn. Hai mươi năm có thể khiến ngôi trường đổi thay nhưng chẳng thể xóa nhòa những kỉ niệm thân thương. Mình mong một ngày nào đó chúng ta sẽ cùng trở về nơi này, gặp lại thầy cô và bạn bè năm xưa. Bạn nhớ giữ gìn sức khỏe và hãy hồi âm cho mình nhé!
Bạn cũ của bạn
Bài tham khảo Mẫu 1
Hà Nội, ngày 15 tháng 9 năm 2046
Lan thân mến! Hai mươi năm trôi qua kể từ ngày chúng mình rời mái trường tiểu học, vậy mà mỗi khi nhớ lại, mình vẫn nghe như đâu đây tiếng trống trường ngân vang giữa sân đầy nắng. Tuổi thơ giống như một trang sách đã khép lại, nhưng những kỉ niệm dưới mái trường thân yêu vẫn luôn được giữ nguyên trong một góc thật đẹp của trái tim. Vừa rồi, có dịp trở về quê, mình đã ghé thăm ngôi trường cũ và một chuyến trở về tưởng chỉ đơn giản như thế lại khiến mình xúc động vô cùng. Mình muốn kể cho cậu nghe để hai đứa cùng sống lại những năm tháng học trò trong trẻo ngày nào.
Sáng hôm ấy, mình đi trên con đường dẫn đến trường trong một cảm giác vừa háo hức vừa bồi hồi. Con đường ngày xưa chúng mình từng ríu rít bước đi nay đã rộng hơn, những ngôi nhà hai bên cũng thay đổi nhiều, nhưng hàng cây xanh vẫn rì rào trong gió như những người bạn cũ đang chào đón mình. Mình nhớ những buổi sáng chúng ta đeo chiếc cặp nhỏ trên vai, vừa đi vừa kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Có những hôm vì mải nói chuyện mà cả hai suýt muộn học, rồi lại cùng nhau chạy thật nhanh qua cánh cổng. Những kỉ niệm tưởng như rất nhỏ bé ấy bỗng trở nên thân thương đến lạ khi mình trở lại nơi này sau hai mươi năm.
Ngôi trường hiện ra trước mắt khiến mình đứng lặng vài giây. Cánh cổng đã được sửa sang, những dãy phòng học trở nên khang trang hơn, sân trường cũng rộng và sạch hơn trước. Thế nhưng, cây phượng già ở góc sân vẫn còn đó, những cành cây vươn rộng, tán lá xanh um như một chiếc ô khổng lồ. Nhìn cây phượng, mình nhớ những ngày hè chúng ta thường ngồi dưới gốc cây, nhặt từng cánh phượng đỏ ép vào trang vở. Mình bước qua hành lang, nhìn những ô cửa lớp và bất giác tưởng tượng tiếng cô giáo giảng bài, tiếng chúng mình đọc bài đồng thanh. Đang chìm trong dòng hồi ức, mình bất ngờ gặp cô giáo chủ nhiệm năm xưa. Cô đã có mái tóc bạc hơn trước nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng và nụ cười vẫn ấm áp như ngày nào. Cô nhận ra mình, nắm tay hỏi thăm cuộc sống rồi kể lại những câu chuyện về lớp cũ. Có lúc cô trò cùng bật cười vì những trò nghịch ngợm của chúng mình, có lúc cả hai lại im lặng vì nhớ những người bạn đã lâu chưa gặp. Mình thấy sống mũi cay cay khi nhận ra cô vẫn nhớ từng gương mặt học trò dù đã bao thế hệ đi qua.
Trước lúc rời trường, mình đi một vòng quanh sân rồi dừng lại dưới cây phượng. Mình đưa tay chạm vào thân cây sần sùi và có cảm giác như đang chạm vào chính tuổi thơ của chúng mình. Mình ước lúc ấy cậu cũng ở bên cạnh để chúng ta cùng ngồi dưới bóng cây, cùng kể lại những câu chuyện đã cũ. Khi bước qua cánh cổng, mình ngoái nhìn lần cuối và thấy mái trường nằm yên trong ánh nắng dịu dàng. Hai mươi năm đã làm cảnh vật đổi thay nhưng không thể lấy đi những kỉ niệm đẹp nơi đây. Chuyến trở về khiến mình càng hiểu rằng mái trường không chỉ là nơi chúng ta học chữ mà còn là nơi lưu giữ những tình bạn, những ước mơ và những tháng ngày hồn nhiên nhất.
Lan à, mình mong cậu luôn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc trên con đường phía trước. Dù chúng ta đã trưởng thành và mỗi người có một cuộc sống riêng, mình tin rằng những năm tháng dưới mái trường ấy sẽ mãi là chiếc cầu nối chúng ta với nhau. Nhất định một ngày nào đó, chúng mình sẽ cùng trở về nơi này, cùng ngồi dưới gốc phượng và kể cho nhau nghe thật nhiều câu chuyện của hai mươi năm xa cách nhé!
Bạn thân của cậu
Bài tham khảo Mẫu 2
Huế, ngày 28 tháng 10 năm 2046
Minh thân mến! Cậu có còn nhớ những buổi sáng chúng mình cùng nhau chạy qua sân trường khi tiếng trống đã vang lên không? Hai mươi năm đã đi qua, những cô cậu học trò ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng chỉ cần một âm thanh quen thuộc hay một mùi hương của hoa phượng cũng đủ khiến mình nhớ về tuổi thơ. Tuần trước, trong một lần trở về quê, mình đã ghé thăm trường cũ. Chuyến đi ấy đã mang đến cho mình một cảm giác thật khó tả nên mình muốn chia sẻ ngay với cậu.
Hôm ấy, trời cuối thu dịu mát, những đám mây trắng trôi chậm trên nền trời xanh. Mình bước từng bước trên con đường quen thuộc dẫn về trường. Cảnh vật đã thay đổi nhiều, con đường được mở rộng, những hàng quán nhỏ ngày trước không còn nữa. Thế nhưng, hàng cây bên đường vẫn xanh mướt, từng chiếc lá rung rinh trong gió khiến mình nhớ đến những ngày chúng ta cùng đi học. Mình nhớ chiếc cặp sách nhỏ, nhớ những quyển vở đầy hình vẽ và nhớ cả những câu chuyện không bao giờ kể hết trên đường đến lớp. Càng đến gần trường, lòng mình càng bồi hồi như một người đang chuẩn bị gặp lại một người bạn thân sau bao năm xa cách.
Cánh cổng trường hiện ra và mình bất giác mỉm cười. Ngôi trường đã khang trang hơn rất nhiều, những lớp học được sơn lại, sân trường có thêm nhiều bồn hoa và hàng ghế đá. Mình đi chậm qua từng dãy phòng, cố tìm lại những dấu vết quen thuộc của tuổi thơ. Cây bàng già ở cuối sân vẫn còn đứng đó, tán lá rộng che mát một khoảng sân. Mình nhớ những giờ ra chơi chúng ta từng ngồi dưới gốc bàng, chia nhau từng chiếc bánh nhỏ và kể những chuyện chẳng đâu vào đâu. Mình còn nhớ lần cậu quên mang bút, mình đã đưa cho cậu chiếc bút duy nhất trong hộp rồi cả hai cùng lo lắng khi cô gọi lên bảng. Những kỉ niệm ấy bỗng trở về rõ ràng đến mức mình có cảm giác chỉ cần quay lại là sẽ thấy hai đứa trẻ ngày nào đang chạy nhảy ngoài sân. Đúng lúc đó, mình gặp bác bảo vệ cũ. Bác nhìn mình một lúc rồi nhận ra, nụ cười của bác khiến mình xúc động vô cùng. Bác hỏi thăm cuộc sống hiện tại và kể rằng trường đã đón rất nhiều thế hệ học sinh mới. Mình nghe mà thấy thời gian trôi thật nhanh, chỉ có tình cảm dành cho mái trường là vẫn ở lại.
Trước khi ra về, mình ngồi thật lâu trên chiếc ghế đá dưới gốc bàng. Gió nhẹ thổi qua làm những chiếc lá rung lên, âm thanh ấy giống hệt tiếng thì thầm của quá khứ. Mình nhìn sân trường và tưởng tượng tiếng cười của chúng ta giữa những giờ ra chơi năm nào. Mình chụp một vài bức ảnh để lưu lại và nghĩ rằng nhất định phải gửi cho cậu. Khi bước ra khỏi cổng trường, mình ngoái lại thật lâu, lòng vừa vui vừa lưu luyến. Chuyến trở về giúp mình nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi ngôi trường, nhưng những kỉ niệm đẹp vẫn có thể sống mãi trong lòng mỗi người.
Mình mong cậu cũng có một ngày được trở về nơi ấy. Biết đâu khi hai đứa cùng đứng dưới gốc bàng năm xưa, chúng ta sẽ lại cười như những cô cậu học trò bé nhỏ của hai mươi năm trước. Hãy giữ gìn sức khỏe và nhớ hồi âm cho mình nhé. Mình rất mong ngày được cùng cậu trở lại mái trường thân yêu ấy.
Thân ái
Người bạn năm xưa
Bài tham khảo Mẫu 3
Đà Nẵng, ngày 7 tháng 11 năm 2046
Hương thân mến! Có những nơi dù đã rời xa rất lâu vẫn chỉ cần một lần trở lại là bao kỉ niệm lập tức ùa về. Với mình, mái trường tiểu học chính là một nơi như thế. Sau hai mươi năm, mình đã có dịp trở lại trường cũ và chuyến thăm ấy khiến mình xúc động hơn mình tưởng. Vì vậy, mình muốn viết thư kể cho cậu nghe về buổi trở về đầy ý nghĩa này.
Mình đến trường vào một buổi sáng trong trẻo, khi những tia nắng đầu ngày còn dịu dàng trên những tán cây. Con đường ngày trước chúng mình thường đi bộ nay đã thay đổi khá nhiều, những ngôi nhà mới mọc lên và dòng xe cũng đông đúc hơn. Tuy vậy, góc đường nơi hai đứa từng đứng chờ nhau vẫn còn đó. Nhìn cảnh vật, mình nhớ đến những buổi sáng chúng ta vừa đi vừa trò chuyện, có hôm mải vui đến mức tiếng trống trường vang lên mới cuống cuồng chạy. Mình nhớ những chiếc áo đồng phục trắng tinh, những quyển sách được ôm trước ngực và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Càng bước gần trường, những kỉ niệm ấy càng hiện lên rõ ràng như một thước phim cũ.
Ngôi trường ngày nay đã khác xưa rất nhiều. Cổng trường rộng hơn, các phòng học được xây dựng hiện đại và sân trường cũng được trang trí đẹp hơn. Nhưng cây phượng ở góc sân vẫn còn nguyên, thân cây to hơn trước, những cành cây vươn cao đón ánh nắng. Mình bước đến bên cây phượng và nhớ những ngày chúng ta thường nhặt hoa rơi, ép vào trang vở rồi tặng nhau. Mình đi qua lớp học cũ, nhìn những ô cửa sổ và tưởng tượng cảnh chúng ta ngồi ngay ngắn nghe cô giảng bài. Bất chợt, mình gặp cô giáo chủ nhiệm ngày trước đang đứng ở hành lang. Cô đã già hơn, mái tóc điểm nhiều sợi bạc nhưng giọng nói vẫn dịu dàng. Cô nhìn mình thật lâu rồi bất ngờ gọi đúng tên khiến mình vô cùng ngạc nhiên. Hai cô trò hỏi thăm nhau và cùng nhắc lại những câu chuyện của lớp ngày xưa. Cô còn nhớ cả những lần chúng mình cùng tham gia văn nghệ, những buổi lao động và những ngày cuối năm học. Nghe cô kể, mình thấy tuổi thơ như trở về thật gần. Có những kỉ niệm khiến mình bật cười, nhưng cũng có những khoảnh khắc khiến lòng mình chùng xuống vì nhớ những người bạn đã lâu không gặp.
Mình ngồi lại dưới gốc phượng cho đến khi nắng bắt đầu nghiêng. Gió thổi qua những tán lá, vài chiếc lá khẽ rơi xuống vai khiến mình bỗng thấy lòng bình yên đến lạ. Mình nghĩ đến cậu và tự hỏi nếu cậu có mặt ở đây thì chúng ta sẽ kể với nhau bao nhiêu chuyện. Trước lúc rời trường, mình đi chậm một vòng quanh sân, nhìn lại từng góc nhỏ quen thuộc rồi mới bước ra cổng. Mình ngoái lại lần cuối và thấy mái trường vẫn đứng đó giữa màu xanh của cây lá. Hai mươi năm đã trôi qua, nhưng nơi đây vẫn âm thầm giữ lại những tiếng cười, những ước mơ và tình bạn của chúng mình.
Hương à, có lẽ ai cũng có một nơi để nhớ về sau khi trưởng thành, và với mình, đó chính là mái trường năm ấy. Mình mong cậu dù bận rộn với cuộc sống vẫn luôn nhớ những năm tháng chúng ta từng có bên nhau. Một ngày không xa, chúng mình hãy cùng trở lại trường cũ nhé. Mình tin rằng dưới mái trường thân quen ấy, chúng ta sẽ tìm lại được những phần trong trẻo nhất của tuổi thơ.
Thương cậu thật nhiều
Bạn của cậu
Bài tham khảo Mẫu 4
Hải Phòng, ngày 12 tháng 12 năm 2046
Nam thân mến! Mùa đông năm nay, trong một lần trở về quê, mình đã ghé thăm mái trường tiểu học mà chúng ta từng gắn bó. Hai mươi năm xa cách khiến mình nghĩ ngôi trường chắc hẳn đã thay đổi rất nhiều, nhưng mình không ngờ chỉ một ánh nhìn qua cánh cổng cũng đủ khiến trái tim mình rung lên bởi bao kỉ niệm. Có những kí ức tưởng đã phai theo thời gian, vậy mà khi đứng trước nơi quen thuộc, tất cả lại trở nên rõ ràng đến lạ. Mình viết thư này để kể cậu nghe về buổi trở về đặc biệt ấy.
Hôm đó, trời se lạnh, những cơn gió cuối năm nhẹ nhàng lướt qua hàng cây bên đường. Mình đi trên con đường cũ mà trong lòng vừa háo hức vừa bồi hồi. Con đường đã rộng hơn, những ngôi nhà cũng cao và đẹp hơn, nhưng hàng cây xanh hai bên vẫn còn đó. Mỗi bước chân đưa mình về trường lại kéo theo một kỉ niệm. Mình nhớ những buổi sáng chúng ta cùng đạp xe, nhớ tiếng gọi nhau í ới trước cổng và những lần cùng nhau chia sẻ chiếc bánh nhỏ. Mình nhớ cả những hôm trời mưa, hai đứa đứng nép dưới mái hiên chờ người nhà đến đón. Những hình ảnh ấy cứ nối tiếp nhau hiện lên khiến mình có cảm giác thời gian hai mươi năm chưa từng tồn tại.
Khi bước qua cổng trường, mình ngỡ như vừa trở lại một thế giới thân quen. Dãy phòng học đã được sửa sang, những bức tường cũ được thay bằng màu sơn mới, sân trường cũng rộng rãi hơn. Nhưng cây phượng già vẫn đứng ở góc sân, nơi chúng ta từng ngồi mỗi giờ ra chơi. Mình đến gần, đặt tay lên thân cây và nhớ đến những buổi chúng ta cùng nhau chơi đùa dưới bóng mát. Mình còn nhớ những ngày cuối năm học, cả lớp cùng dọn vệ sinh rồi ngồi trò chuyện dưới gốc cây. Khi đang chìm trong hồi ức, mình gặp lại thầy giáo cũ. Thầy nhận ra mình và nở một nụ cười thật hiền. Thầy hỏi thăm cuộc sống hiện tại, rồi kể rằng nhiều học sinh cũ vẫn thỉnh thoảng quay về thăm trường. Mình và thầy cùng nhắc đến lớp học năm xưa, đến những lần chúng ta mắc lỗi rồi được thầy nhẹ nhàng khuyên bảo. Nghe thầy kể, mình chợt nhận ra những lời dạy ngày ấy đã theo mình suốt bao năm trưởng thành. Mình thấy biết ơn thầy và biết ơn cả mái trường đã cho mình những bài học đầu tiên về cuộc sống.
Chiều xuống, mình ngồi trên chiếc ghế đá nhìn sân trường ngập trong ánh nắng nhạt. Những chiếc lá phượng khẽ rung trong gió, tiếng chim ríu rít trên cành làm không gian trở nên bình yên. Mình lấy điện thoại chụp lại cánh cổng, cây phượng và dãy lớp học rồi nghĩ đến cậu. Giá mà cậu có mặt, chắc chúng ta sẽ cùng nhau đi hết từng góc sân, nhắc lại từng câu chuyện nhỏ. Khi ra về, mình ngoái nhìn mái trường lần cuối và cảm thấy lòng đầy lưu luyến. Chuyến trở về ấy giúp mình hiểu rằng mái trường không chỉ là một địa điểm của tuổi thơ mà còn là nơi lưu giữ những người đã dạy dỗ chúng ta và những tình bạn không dễ phai mờ.
Nam à, mình mong một ngày chúng ta sẽ cùng trở lại nơi này. Khi ấy, dù tóc đã có thể bạc đi và cuộc sống đã khác rất nhiều, mình tin chúng ta vẫn có thể cười vang dưới gốc phượng như những cô cậu học trò năm nào. Cậu hãy giữ gìn sức khỏe và nhớ đến lời hẹn này nhé. Mình chờ ngày chúng ta cùng trở về để tìm lại những mùa tuổi thơ đã xa.
Bạn cũ của cậu
Bài tham khảo Mẫu 5
Hà Nội, ngày 5 tháng 1 năm 2047
Mai thân mến! Những ngày đầu năm luôn khiến người ta muốn nhìn lại chặng đường đã qua, và mình cũng vậy. Sau hai mươi năm, mình bất chợt có dịp trở về mái trường tiểu học cũ, nơi chúng ta từng cùng nhau học tập, vui chơi và lớn lên từng ngày. Buổi trở về ấy không ồn ào, không có điều gì quá đặc biệt, nhưng lại khiến lòng mình rung động sâu sắc. Mình muốn kể cho cậu nghe để những kỉ niệm đẹp của chúng ta lại một lần nữa được gọi tên.
Sáng hôm ấy, tiết trời đầu năm trong trẻo, nắng nhẹ trải xuống con đường quen thuộc. Mình bước chậm trên con đường đến trường và ngỡ như đang đi lại bằng đôi chân của cô học trò ngày nào. Hai bên đường đã xuất hiện nhiều cửa hàng và ngôi nhà mới, nhưng hàng cây xanh vẫn đứng lặng lẽ như những người chứng kiến thời gian. Mình nhớ những buổi sáng chúng ta cùng nhau đến lớp, nhớ tiếng cười trong veo và những câu chuyện không bao giờ dứt. Mình nhớ cả những hôm tan học, hai đứa đứng trước cổng trường mãi không chịu về vì còn mải kể chuyện. Càng nhớ, lòng mình càng mong được nhìn thấy mái trường một lần nữa.
Cánh cổng trường hiện ra sau hàng cây khiến mình bất giác chậm bước. Ngôi trường đã thay đổi nhiều, những dãy phòng học khang trang hơn, sân trường sạch đẹp hơn và những bồn hoa cũng được chăm sóc cẩn thận. Thế nhưng, cây bàng già vẫn đứng ở góc sân, nơi chúng ta từng ngồi đọc sách vào những buổi trưa. Mình đến bên cây bàng, nhìn những cành cây vươn lên bầu trời và nhớ đến biết bao chuyện cũ. Mình đi qua hành lang, nhìn những lớp học sáng đèn và tưởng tượng tiếng cô giáo gọi học sinh, tiếng lật sách và tiếng cười vang lên sau mỗi giờ học. Đúng lúc ấy, mình gặp một cô giáo từng dạy lớp chúng ta. Cô đã lớn tuổi hơn rất nhiều nhưng vừa nhìn thấy mình, cô đã nở nụ cười nhận ra ngay. Cô hỏi thăm công việc, gia đình rồi nhắc lại những ngày chúng mình còn bé. Cô kể rằng mỗi năm vẫn có học sinh cũ trở về, có người thành công, có người bình dị, nhưng ai cũng mang theo những kỉ niệm về trường. Nghe cô nói, mình thấy lòng ấm áp vô cùng. Mình chợt hiểu rằng dù chúng ta có đi xa đến đâu, mái trường vẫn âm thầm dõi theo những thế hệ học trò đã từng trưởng thành từ nơi đây.
Trước khi rời trường, mình đứng dưới gốc bàng và nhìn sân trường lần cuối. Nắng xuyên qua những tán lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền sân. Mình chợt nhớ đến cậu và những người bạn năm xưa, nhớ tiếng cười vang lên trong những giờ ra chơi. Mình ước giá như lúc ấy tất cả chúng ta đều có thể trở về, cùng nhau ngồi dưới mái trường và kể cho nhau nghe những câu chuyện của hai mươi năm trưởng thành. Mình bước ra khỏi cổng trường mà lòng vẫn lưu luyến, nhưng chuyến trở về đã giúp mình nhận ra một điều thật đẹp. Thời gian có thể thay đổi con người, thay đổi cảnh vật, nhưng những kỉ niệm được tạo nên bằng tình bạn và yêu thương thì vẫn có thể ở lại mãi.
Mai thân mến, nếu một ngày cậu có dịp trở về quê, hãy ghé thăm mái trường của chúng ta nhé. Mình tin rằng chỉ cần đứng trước cánh cổng quen thuộc, cậu cũng sẽ nghe thấy tiếng gọi của tuổi thơ và nhớ đến những người bạn đã cùng mình đi qua những năm tháng đầu đời. Mình mong chúng ta sẽ có một ngày cùng trở lại nơi ấy, không phải để tiếc nuối thời gian đã qua mà để mỉm cười vì đã từng có một tuổi học trò thật đẹp.
Thân thương
Bạn của cậu
- Top 105 đoạn văn tưởng tượng bản thân là một chiếc lá vàng và kể lại hành trình đáng nhớ của mình với thông điệp cuộc sống: “Kết thúc là...” hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể lại một trải nghiệm về chuyến thăm quê của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện "Một buổi sáng tới trường sớm để làm trực nhật..." hay nhất
- Top 105 Bài văn kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ hay nhất
- Top 105 Bài văn hình dung sự việc và kể tiếp câu chuyện theo một trong hai hướng sau đây "Một bạn nhỏ mải vui đùa..." hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Đoạn văn dựa vào truyền thuyết “Sơn Tinh Thuỷ Tinh” em hãy thay lời Thuỷ Tinh kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó hay nhất
- Top 105 Đoạn văn nhập vai là mầm non kể lại cuộc đời mình khi bị một số bạn học sinh cố tình giẫm đạp lên hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai mình là Mùa Xuân để kể lại và tả lại chuyến du ngoạn đó "Sau những ngày mùa đông lạnh lẽo..." hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể lại cuộc nói chuyện của Dế Mèn và Dế choắt nhân một ngày Dế Mèn đến thăm mộ Dế Choắt hay nhất




Danh sách bình luận