1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một buổi tối sum họp đầm ấm trong gia đình em


- Em muốn kể về buổi tối sum họp nào của gia đình? (Một buổi tối cuối tuần, buổi tối sau một ngày làm việc và học tập, một bữa cơm đặc biệt,...) - Buổi tối ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Có những ai tham gia? (Một buổi tối mùa đông, một đêm mưa,. Có bố, mẹ, ông bà, anh chị em,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về buổi tối sum họp nào của gia đình? (Một buổi tối cuối tuần, buổi tối sau một ngày làm việc và học tập, một bữa cơm đặc biệt,...)

- Buổi tối ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Có những ai tham gia? (Một buổi tối mùa đông, một đêm mưa,. Có bố, mẹ, ông bà, anh chị em,...)

- Điều gì khiến buổi tối ấy trở nên đặc biệt? (Một bữa cơm có đầy đủ mọi người, những câu chuyện vui, tiếng cười của cả nhà,,...)

II. Thân bài

a. Kể về khung cảnh trước buổi tối sum họp

- Buổi tối hôm ấy bắt đầu như thế nào? (Sau một ngày học tập và làm việc, mọi người lần lượt trở về nhà. Ngoài trời đã tối, ánh đèn trong nhà được bật lên,...)

- Khung cảnh xung quanh gia đình lúc ấy như thế nào? (Có thể miêu tả bầu trời đêm, ánh trăng, tiếng gió, tiếng mưa,...)

- Mỗi người trong gia đình đang làm gì? (Mẹ chuẩn bị bữa cơm, bố sắp xếp bàn ghế, ông bà trò chuyện, anh chị em giúp việc nhà hoặc em phụ mẹ nhặt rau, dọn bàn,...)

- Em cảm thấy thế nào khi nhìn thấy mọi người cùng chuẩn bị? (Vui vẻ, háo hức, mong chờ,,...)

b. Kể lại buổi tối sum họp và những khoảnh khắc đáng nhớ

- Bữa cơm gia đình bắt đầu như thế nào? (Mọi người ngồi quanh bàn ăn, thức ăn được bày ra, mẹ gọi mọi người vào ăn cơm,...)

- Trong bữa cơm, mọi người đã trò chuyện về những điều gì? (Bố hỏi chuyện học tập, mẹ kể chuyện trong ngày, ông bà nhắc lại một kỉ niệm cũ,...)

- Có chuyện gì khiến cả nhà cùng vui hoặc bật cười? (Một câu chuyện hài hước, một lời nói ngây thơ của em nhỏ,...)

- Sau bữa cơm, cả nhà cùng làm gì? (Cùng rửa bát, uống trà, ăn hoa quả, xem một chương trình yêu thích,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em cảm thấy ấm áp nhất? (Có thể là lúc bố gắp thức ăn cho em, mẹ hỏi han việc học, ông kể chuyện ngày xưa, bà xoa đầu em,...)

- Em đã cảm thấy như thế nào? (Hạnh phúc, vui vẻ, bình yên, xúc động, thấy mình được yêu thương và may mắn khi có một gia đình luôn ở bên cạnh,...)

c. Kể về những suy nghĩ sau buổi sum họp

- Buổi tối dần kết thúc như thế nào? (Mọi người thu dọn bàn ăn, chuẩn bị nghỉ ngơi, bố mẹ nhắc em chuẩn bị sách vở cho ngày mai,...)

- Sau buổi tối ấy, em nhận ra điều gì? (Hiểu rằng hạnh phúc gia đình không nhất thiết phải đến từ những điều lớn lao mà có thể bắt đầu từ một bữa cơm đầy đủ người thân,...)

- Em cảm nhận thế nào về tình cảm gia đình? (Cảm thấy gia đình là nơi bình yên nhất, nơi mọi người luôn yêu thương, quan tâm, bao dung và sẵn sàng chia sẻ với nhau,...)

- Buổi tối ấy khiến em muốn làm gì? (Biết yêu thương, quan tâm đến bố mẹ và ông bà hơn, chủ động giúp đỡ việc nhà, chăm chỉ học tập,...)

- Em rút ra được bài học gì? (Biết trân trọng những phút giây sum họp,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại buổi tối sum họp ấy, em có cảm xúc gì?

- Buổi tối ấy đã để lại trong em kỉ niệm như thế nào?

- Em mong muốn điều gì cho gia đình mình? (Mong mọi người luôn mạnh khỏe, vui vẻ, yêu thương nhau và có thật nhiều buổi tối được quây quần bên nhau,..)

Bài siêu ngắn

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đã phủ một màu xanh thẫm, vài cơn gió nhẹ lướt qua hàng cây. Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng hắt xuống mâm cơm khiến không gian trở nên gần gũi và ấm áp lạ thường.

Mẹ vừa nấu cơm vừa gọi em phụ giúp, bố sắp xếp bàn ăn, còn ông bà ngồi trò chuyện. Khi cả nhà đông đủ, mọi người cùng ăn cơm và kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong ngày. Mẹ gắp cho em món ăn mà em thích, còn bố vui vẻ hỏi thăm chuyện học tập của em. Ông kể một câu chuyện vui khiến bố mẹ bật cười, còn em cũng cười đến mức suýt làm rơi chiếc thìa. Tiếng cười vang lên giữa căn phòng nhỏ khiến bữa cơm càng thêm vui vẻ. Bà nhẹ nhàng gắp thức ăn cho em rồi hỏi han chuyện ở lớp. Em hào hứng kể về những điều thú vị xảy ra trong ngày khiến mọi người chăm chú lắng nghe. Sau bữa ăn, cả nhà cùng ngồi uống nước và trò chuyện thêm. Ông kể cho em nghe những câu chuyện ngày trước, còn bố mẹ thỉnh thoảng lại góp lời khiến câu chuyện trở nên thật vui vẻ. Em ngồi giữa những người thân yêu, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Ngoài sân, tiếng côn trùng khe khẽ vang lên, hòa cùng tiếng nói cười thân thuộc trong nhà. Em chỉ mong những buổi tối bình dị và hạnh phúc như thế sẽ luôn kéo dài.

Đêm dần yên tĩnh, nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác hạnh phúc. Em hiểu rằng gia đình chính là nơi bình yên nhất để mỗi người trở về. Em sẽ luôn trân trọng những buổi tối giản dị mà đầy yêu thương như thế.

Bài tham khảo Mẫu 1

Những chiếc đèn nhỏ treo trước cửa lần lượt sáng lên khi trời vừa sẩm tối. Từ ngoài phố vọng vào tiếng trống lân khi khoan thai, khi dồn dập, lúc xa lúc gần. Trên bàn, những chiếc bánh tròn đầy màu sắc nằm cạnh đĩa bưởi đã được tỉa thành hình hoa. Đêm Trung thu năm ấy, gia đình em không đi đâu xa mà cùng nhau ở nhà phá cỗ. Chính buổi tối giản dị ấy lại trở thành một kỉ niệm khiến em nhớ mãi.

Chiều xuống, mẹ đã chuẩn bị một mâm hoa quả nhỏ. Bố mua cho em và em gái mỗi người một chiếc đèn lồng. Bà ngồi tỉa bưởi, đôi bàn tay khéo léo làm từng cánh hoa hiện ra trắng tinh. Ông ngồi bên cạnh vừa bóc nhãn vừa kể chuyện Trung thu ngày trước. Em và em gái chạy quanh nhà, lúc thì treo đèn, lúc lại giúp mẹ bày bánh. Căn nhà tràn ngập những âm thanh vui tươi. Tiếng giấy sột soạt khi em gấp chiếc đèn nhỏ, tiếng kéo lách cách, tiếng em gái cười khúc khích và tiếng trống lân từ ngoài đường vọng vào hòa thành một bản nhạc rộn ràng của đêm hội. Nhìn mọi người cùng chuẩn bị, em cảm thấy niềm vui lan ra trong lòng như một ánh sáng dịu dàng.

Khi mâm cỗ được bày xong, cả nhà cùng ngồi xuống. Mẹ cắt bánh thành từng miếng, bố rót nước, bà chia hoa quả cho các cháu. Ông kể rằng ngày bé ông thường tự làm đèn bằng giấy rồi cùng bạn bè đi khắp xóm. Em và em gái nghe say mê, thỉnh thoảng lại bật cười trước những câu chuyện ngộ nghĩnh. Bố hỏi chuyện học tập, mẹ dặn hai chị em phải biết yêu thương nhau. Sau đó, cả nhà cùng ra trước cửa ngắm đoàn múa lân đi ngang. Tiếng trống dồn dập, tiếng chũm chọe ngân vang, tiếng trẻ con reo lên náo nức làm cả con phố như bừng sáng. Em nắm tay em gái, còn bà đứng phía sau mỉm cười. Khi đoàn lân đi xa, cả nhà trở vào nhà tiếp tục trò chuyện. Không khí vẫn rộn ràng nhưng đã dịu lại, giống như một ngọn đèn nhỏ đang tỏa ánh sáng ấm áp trong đêm.

Đêm đã khuya, em gái ngủ gục trên vai mẹ. Bố nhẹ nhàng thu dọn những chiếc đèn, bà cất phần bánh còn lại, còn ông chậm rãi đóng cửa. Em nhìn mâm cỗ đã vơi đi quá nửa mà thấy tiếc nuối. Em ước thời gian có thể chậm lại để cả nhà được ngồi bên nhau lâu hơn. Lúc ấy, em hiểu rằng điều khiến Trung thu trở nên đẹp nhất không phải là những chiếc đèn lung linh hay tiếng trống rộn ràng mà là cảm giác có những người thân yêu ở bên cạnh để cùng chia sẻ niềm vui.

Nhiều mùa trăng đã đi qua, những chiếc đèn năm ấy cũng không còn nữa, nhưng âm thanh của đêm Trung thu vẫn ở lại trong trí nhớ em. Em nhớ tiếng trống lân, tiếng cười của em gái, giọng kể trầm ấm của ông và bàn tay mẹ dịu dàng đặt lên vai mình. Đó là một buổi tối chẳng cầu kì nhưng đã dạy em biết yêu hơn những phút giây đoàn tụ. Em mong gia đình mình sẽ luôn có những đêm như thế, khi mọi người tạm gác những bận rộn để ngồi cạnh nhau và cùng giữ lại một chút ánh sáng ấm áp cho tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Nhà là nơi để về, là nơi dù đi xa đến đâu ta vẫn mong một lần được trở lại.” Với em, mái nhà không chỉ là nơi che nắng che mưa mà còn là nơi lưu giữ những tiếng cười, những bữa cơm và những phút giây bình yên bên người thân. Trong rất nhiều kỉ niệm gia đình, em nhớ nhất một buổi tối cuối tuần khi cả nhà cùng sum họp sau những ngày ai cũng bận rộn với công việc riêng. Buổi tối ấy chẳng có điều gì thật lớn lao, nhưng sự gần gũi và yêu thương đã khiến nó trở thành một khoảng kí ức thật đẹp trong lòng em.

Chiều dần buông xuống sau những mái nhà, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt rồi nhanh chóng chìm vào màn đêm. Ngoài sân, những chiếc lá khẽ rung trong gió, tiếng côn trùng bắt đầu rả rích đâu đó. Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng được bật lên, xua đi vẻ tĩnh lặng của buổi tối. Mẹ từ trong bếp bước ra bước vào, lúc thì nhặt rau, lúc lại nêm nếm thức ăn. Mùi hành phi thơm phức quyện với mùi canh nóng lan khắp căn nhà khiến bụng em réo lên vì đói. Bố vừa đi làm về đã nhanh tay thay quần áo rồi giúp mẹ dọn bàn. Em cũng chạy tới lấy bát đũa, còn ông bà ngồi bên hiên chậm rãi trò chuyện. Nhìn mọi người cùng chuẩn bị bữa tối, em cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng len vào lòng.

Khi mâm cơm được dọn lên, cả nhà đã ngồi đông đủ. Những món ăn mẹ nấu tuy giản dị nhưng dưới ánh đèn trông thật hấp dẫn. Bố gắp cho em miếng cá rồi hỏi hôm nay em học hành thế nào. Em vui vẻ kể về tiết học ở trường và một câu chuyện khiến các bạn cười vang. Mẹ vừa nghe vừa mỉm cười, thỉnh thoảng lại nhắc em ăn chậm thôi. Ông nghe chuyện rồi kể lại một kỉ niệm thời còn nhỏ, giọng kể chậm rãi nhưng đầy thú vị. Bà ngồi bên cạnh thỉnh thoảng thêm vào một câu khiến cả nhà bật cười. Bữa cơm cứ thế kéo dài bởi những câu chuyện nối tiếp nhau. Sau khi ăn xong, em giúp mẹ dọn bát, bố pha nước, còn mọi người cùng ngồi ở phòng khách ăn hoa quả. Tiếng cười vang lên giữa căn phòng nhỏ khiến em cảm thấy mọi mệt mỏi dường như đều tan biến.

Đêm đã về khuya, từng người lần lượt chuẩn bị nghỉ ngơi. Mẹ nhắc em kiểm tra sách vở, bố đóng cửa, ông bà trở về phòng. Trước khi đi ngủ, em vẫn còn nhớ mãi hình ảnh cả nhà ngồi sát bên nhau dưới ánh đèn vàng. Em nhận ra rằng những phút giây sum họp không cần phải có một dịp đặc biệt mới trở nên quý giá. Chỉ cần mọi người cùng ăn một bữa cơm, hỏi han nhau vài câu và chia sẻ những chuyện vui buồn trong ngày cũng đã đủ làm nên hạnh phúc.

Buổi tối ấy đã trôi qua nhưng cảm giác ấm áp vẫn ở lại trong em. Em hiểu rằng gia đình giống như một ngọn đèn nhỏ luôn sáng trong cuộc đời, dù bên ngoài có bao nhiêu đổi thay thì ánh sáng ấy vẫn chờ ta trở về. Em mong bố mẹ, ông bà luôn mạnh khỏe để căn nhà thân yêu mãi vang lên tiếng nói cười. Và em sẽ cố gắng trân trọng từng bữa cơm, từng cuộc trò chuyện, bởi những điều tưởng như bình dị ấy lại chính là những mảnh ghép đẹp nhất của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều muộn buông xuống, những vệt nắng cuối ngày lặng lẽ trượt khỏi khung cửa sổ, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu dàng trong căn nhà nhỏ. Ngoài hiên, gió khẽ lay những tán cây, còn từ gian bếp, hương thức ăn thơm nồng theo làn hơi ấm lan ra khắp nhà. Sau một ngày ai cũng bận rộn với công việc riêng, tiếng mẹ gọi mọi người vào ăn cơm bỗng trở nên thân thương hơn bao giờ hết. Đó cũng là lúc em nhận ra, những phút giây cả gia đình cùng ngồi bên nhau chính là những khoảnh khắc bình yên nhất trong tuổi thơ của mình. 

Ngay từ lúc chiều muộn, mẹ đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Ngoài cửa sổ, bầu trời sẫm dần, những cơn gió lạnh luồn qua hàng cây làm lá khẽ xào xạc. Trong bếp, tiếng dao thớt vang lên đều đều, mùi thức ăn thơm nức khiến cả căn nhà như được đánh thức. Bố đi làm về, trên tay còn mang theo một túi trái cây. Vừa bước vào nhà, bố đã hỏi mẹ xem có cần giúp gì không. Em cũng chẳng chịu ngồi yên mà chạy đến phụ mẹ nhặt rau. Ông bà ngồi gần đó, vừa uống trà vừa kể cho nhau nghe chuyện hàng xóm. Không ai bảo ai, mỗi người một việc, vậy mà căn nhà nhỏ bỗng trở nên rộn ràng.

Đến bữa cơm, mẹ đặt lên bàn một nồi canh nóng, đĩa rau xanh và những món ăn quen thuộc. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu dàng của bữa cơm nhà. Bố hỏi em về bài kiểm tra hôm trước. Em kể rằng mình đã làm tốt hơn lần trước và được cô giáo khen. Mẹ nghe xong vui vẻ động viên em tiếp tục cố gắng. Ông thì kể chuyện hồi bố còn nhỏ, có lần bố mải chơi đến quên cả giờ cơm khiến mọi người bật cười. Bố nghe vậy chỉ cười ngượng ngùng rồi gắp thức ăn cho ông. Cả nhà cứ thế trò chuyện, lúc cười vang, lúc lại lắng xuống khi nghe một câu chuyện cảm động. Sau bữa ăn, em cùng mẹ dọn dẹp. Khi mọi thứ đã gọn gàng, cả nhà ngồi ngoài phòng khách, vừa ăn trái cây vừa trò chuyện. Ngoài kia gió vẫn thổi, nhưng trong căn phòng nhỏ chẳng ai cảm thấy lạnh.

Khi buổi tối dần khép lại, em nhìn quanh và thấy ai cũng mang một vẻ bình yên. Mẹ gấp lại chiếc khăn, bố rót thêm nước cho ông, bà nhẹ nhàng nhắc em chuẩn bị bài cho ngày mai. Những việc ấy nhỏ bé đến mức nếu không chú ý, người ta có thể dễ dàng bỏ qua. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại làm nên cảm giác được yêu thương. Em hiểu rằng gia đình không chỉ là nơi mọi người cùng sống mà còn là nơi mỗi người biết quan tâm, chia sẻ và dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất.

Đã lâu rồi, nhưng mỗi khi trời trở lạnh, em lại nhớ đến buổi tối mùa đông ấy. Em nhớ hơi ấm từ căn bếp, nhớ tiếng cười của bố mẹ và những câu chuyện của ông bà. Thời gian có thể khiến nhiều điều thay đổi, nhưng em tin những kỉ niệm về một mái nhà đầy yêu thương sẽ luôn ở lại. Em chỉ mong sau này dù mỗi người có bận rộn đến đâu, gia đình vẫn luôn tìm được những buổi tối để trở về, ngồi cạnh nhau và cùng kể cho nhau nghe những chuyện rất đỗi bình thường.

Bài tham khảo Mẫu 4

“Xuân đang về trên những mái nhà, xuân đang về trong tiếng cười trẻ thơ.” Mỗi khi Tết đến, trong lòng em lại rộn lên một niềm vui khó tả. Nhưng điều em mong chờ nhất không phải là những bộ quần áo mới hay những phong bao lì xì đỏ thắm, mà là khoảnh khắc cả gia đình cùng trở về bên nhau. Trong kí ức của em, đêm Ba mươi Tết năm ấy là một buổi tối đặc biệt. Khi phố phường đã lên đèn, mọi người trong gia đình cùng quây quần bên nồi bánh chưng, căn nhà nhỏ bỗng trở nên ấm áp và rộn ràng hơn bao giờ hết.

Chiều cuối năm trôi qua thật nhanh. Ngoài sân, những chậu hoa được bố sắp ngay ngắn, cành đào trước cửa rung rinh trong gió, những nụ hoa hồng phớt như đang chờ khoảnh khắc bung nở. Trong bếp, mẹ và bà tất bật chuẩn bị thức ăn. Tiếng dao thớt đều đều, tiếng bát đũa khẽ va vào nhau và mùi hành phi thơm nức khiến căn nhà ngập tràn không khí Tết. Bố lau lại bàn ghế, ông kiểm tra nồi bánh chưng đang đặt ngoài sân, còn em cùng anh trai phụ mẹ gói những chiếc bánh nhỏ. Khi trời tối hẳn, ánh đèn vàng hắt xuống sân, nồi bánh vẫn sôi ùng ục. Hơi nước trắng bay lên quyện với làn khói mỏng, mang theo mùi lá dong và gạo nếp thơm dịu. Em đứng bên cạnh ông, vừa sưởi ấm đôi tay vừa háo hức chờ thời khắc giao thừa.

Đến tối, cả nhà cùng ngồi quanh chiếc bàn nhỏ. Những món ăn cuối năm được bày ra đầy đặn, nào thịt gà, giò, nem, dưa hành và đĩa bánh chưng xanh. Bố nâng chén nước ngọt chúc mọi người một năm mới mạnh khỏe. Bà nhìn các cháu rồi mỉm cười, kể lại những cái Tết ngày xưa khi cuộc sống còn khó khăn. Ông kể chuyện thời bố còn nhỏ từng thức cả đêm trông nồi bánh, khiến bố bật cười vì vẫn còn nhớ rõ. Anh trai em kể một chuyện vui ở trường, mẹ đang gắp thức ăn cũng phải bật cười. Tiếng nói chuyện hòa cùng tiếng pháo hoa từ xa vọng lại, lúc gần lúc xa. Gần giao thừa, cả nhà cùng ra sân. Bầu trời đêm bỗng rực sáng bởi những chùm pháo hoa đủ màu. Em đứng giữa bố mẹ, ông bà và anh trai, nghe tiếng reo vui của mọi người mà thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy khiến em chỉ mong thời gian trôi thật chậm.

Sau khi giao thừa qua, mọi người trở vào nhà, uống trà và tiếp tục trò chuyện. Bà lấy đĩa mứt Tết, bố rót nước, mẹ hỏi em năm mới có dự định gì. Căn nhà đã yên tĩnh hơn ngoài phố nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười. Nhìn những người thân yêu ngồi cạnh nhau, em hiểu rằng Tết đẹp nhất không phải bởi hoa đào, bánh chưng hay pháo hoa mà bởi những người ta yêu thương đều có mặt. Đó là lúc những khoảng cách của một năm bận rộn được kéo gần lại bằng một mâm cơm và những câu chuyện thân tình.

Đêm Ba mươi năm ấy đã lùi xa, nhưng mỗi khi Tết đến, em vẫn nhớ ánh lửa hồng dưới nồi bánh, nhớ mùi lá dong, nhớ tiếng ông kể chuyện và tiếng cười của cả nhà giữa đêm giao thừa. Em mong thời gian có thể trôi thật chậm trong những mùa xuân sau này để gia đình luôn có những đêm sum họp đầy đủ và bình yên. Bởi với em, khoảnh khắc được ngồi giữa những người thân yêu chính là món quà đầu năm quý giá nhất.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sau một ngày mỗi người một công việc, căn nhà nhỏ lại rộn lên khi mọi người lần lượt trở về. Bố đặt chiếc cặp xuống ghế, mẹ từ gian bếp bước ra, ông bà cũng vui vẻ gọi các cháu lại gần. Chẳng mấy chốc, mâm cơm đã được dọn đầy giữa nhà, mọi người ngồi quây quần bên nhau, vừa ăn vừa kể những câu chuyện trong ngày. Ngoài cửa sổ, màn đêm lặng lẽ buông xuống, còn bên trong, ánh đèn vàng, mùi thức ăn thơm nồng và tiếng cười thân thuộc khiến căn nhà trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Với em, đó chính là một buổi tối sum họp bình dị nhưng đáng nhớ, bởi hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được nhìn thấy những người mình yêu thương cùng ngồi bên nhau. 

Hôm ấy, mọi người đều trở về nhà sớm hơn thường lệ. Khi em bước ra khỏi phòng, căn bếp đã thơm nức mùi thức ăn. Mẹ đang nấu cơm, mái tóc được buộc gọn sau gáy. Bố vừa lau bàn vừa nghe mẹ kể chuyện. Ông bà ngồi ngoài hiên, dưới ánh đèn dịu, chậm rãi trò chuyện. Ngoài sân, những cành cây đung đưa trong gió, vài tiếng chim cuối ngày còn vọng lại từ xa. Em chạy đến giúp mẹ dọn bát đũa. Chẳng bao lâu sau, mâm cơm đã đầy đủ và mọi người cùng ngồi xuống. Nhìn những gương mặt thân thương quanh bàn, em bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm và vui vẻ.

Bữa cơm bắt đầu bằng những câu hỏi quen thuộc. Bố hỏi em hôm nay học được gì, mẹ hỏi em có gặp khó khăn trong bài tập không. Em kể chuyện trường lớp, còn anh trai kể một chuyện vui khiến cả nhà cười vang. Ông bà cũng không chịu kém, lần lượt kể lại những chuyện từ ngày bố mẹ còn nhỏ. Có những câu chuyện em đã nghe nhiều lần nhưng vẫn thích thú lắng nghe. Đôi khi mọi người tranh nhau nói, rồi cùng bật cười vì chẳng ai chịu nhường ai. Ăn xong, em chủ động giúp mẹ dọn bàn. Sau đó cả nhà cùng ngồi ngoài phòng khách, vừa ăn trái cây vừa xem một chương trình quen thuộc. Em thích nhất là lúc bố mẹ ngồi gần ông bà, mọi người cùng bình luận về chương trình và cười vui như những người bạn thân thiết.

Khi đồng hồ điểm giờ nghỉ, mọi người bắt đầu thu dọn. Mẹ nhắc em đi đánh răng, bố kiểm tra lại cửa, ông bà chúc em ngủ ngon. Em trở về phòng nhưng vẫn nghe tiếng bố mẹ trò chuyện khe khẽ ngoài phòng khách. Âm thanh ấy rất bình thường, vậy mà em lại thấy thân thương đến lạ. Em chợt hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng cần những chuyến đi xa hay những món quà lớn. Đôi khi, hạnh phúc chỉ là được nghe một câu hỏi han, được ngồi ăn một bữa cơm nóng và được biết rằng phía sau mình luôn có gia đình yêu thương.

Buổi tối ấy đã qua từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy trong lòng có một khoảng sáng dịu dàng. Em mong những năm tháng sau này, dù mọi người có thêm nhiều công việc và những con đường riêng, gia đình vẫn luôn giữ được thói quen trở về bên nhau. Bởi với em, mái nhà không chỉ là nơi để trở về sau một ngày dài mà còn là nơi cất giữ những tiếng cười, những yêu thương và những kỉ niệm mà thời gian chẳng dễ gì làm phai nhạt.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...