1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại những kỉ niệm vui buồn tuổi thơ em


- Tuổi thơ của em có những kỉ niệm nào khiến em nhớ mãi? (Những lần vui chơi cùng bạn bè, những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình, một lần mắc lỗi, một lần gặp khó khăn,...) - Trong những kỉ niệm ấy, em muốn kể lại kỉ niệm vui hay buồn nào? (Một chuyến đi chơi đáng nhớ, một lần đạt được thành tích tốt, một lần làm người thân vui lòng, một lần mắc lỗi khiến em ân hận,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài 

- Tuổi thơ của em có những kỉ niệm nào khiến em nhớ mãi? (Những lần vui chơi cùng bạn bè, những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình, một lần mắc lỗi, một lần gặp khó khăn,...)

- Trong những kỉ niệm ấy, em muốn kể lại kỉ niệm vui hay buồn nào? (Một chuyến đi chơi đáng nhớ, một lần đạt được thành tích tốt, một lần làm người thân vui lòng, một lần mắc lỗi khiến em ân hận,...)

- Vì sao kỉ niệm ấy lại để lại ấn tượng sâu sắc trong em?(Vì đó là một khoảnh khắc chứa nhiều cảm xúc,...)

II. Thân bài: 

a. Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Kỉ niệm ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu?
- Khi ấy em là một đứa trẻ như thế nào?(Hồn nhiên, vô tư, thích khám phá,...)

- Những ai đã cùng em trải qua kỉ niệm ấy?
- Điều gì đã khiến kỉ niệm ấy xảy ra?
b. Kể lại diễn biến kỉ niệm đáng nhớ

- Sự việc đầu tiên trong kỉ niệm ấy diễn ra như thế nào?

- Trong kỉ niệm vui, điều gì khiến em cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ?/Trong kỉ niệm buồn, điều gì khiến em cảm thấy buồn bã, ân hận hoặc tiếc nuối?
- Có những hình ảnh, lời nói hoặc hành động nào khiến em nhớ mãi?
- Cảm xúc của em trong lúc sự việc diễn ra như thế nào?
c. Kết quả và bài học từ kỉ niệm

- Sau kỉ niệm ấy, mọi chuyện đã thay đổi như thế nào?
- Em đã làm gì sau sự việc đó?
- Kỉ niệm ấy giúp em hiểu ra điều gì?
- Điều gì trong kỉ niệm ấy khiến em nhớ nhất đến hôm nay?
III. Kết bài: 

- Khi nhớ lại kỉ niệm vui hoặc buồn ấy, em có cảm xúc như thế nào?( Bồi hồi, xúc động, vui vẻ, yêu quý những năm tháng tuổi thơ đã qua,...)

- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em?(Giúp em hiểu hơn về tình yêu thương, biết cố gắng, trưởng thành hơn,...)

- Em sẽ làm gì để giữ gìn những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ?

Bài siêu ngắn

Tuổi thơ là khoảng thời gian lưu giữ nhiều kỉ niệm đẹp đẽ và đáng nhớ. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, em có một kỉ niệm vui mà đến nay vẫn luôn nhớ mãi, đó là lần em cùng các bạn tham gia cuộc thi vẽ tranh ở trường.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào những năm đầu tiểu học, khi em còn là một cô bé luôn háo hức với những hoạt động mới lạ ở trường. Hôm đó, cô giáo bất ngờ thông báo lớp sẽ tham gia một cuộc thi vẽ tranh với chủ đề bảo vệ môi trường. Nghe cô nói, cả lớp ai cũng phấn khởi, còn nhóm em thì nhanh chóng tụm lại bàn bạc và lên ý tưởng. Chúng em cùng nhau chuẩn bị giấy, màu vẽ, bút chì và những dụng cụ cần thiết. Sau khi thống nhất ý tưởng, mỗi bạn đảm nhận một phần công việc để bức tranh trở nên sinh động và đẹp mắt hơn. Bạn thì vẽ những hàng cây xanh, bạn vẽ dòng sông trong veo, còn em cẩn thận tô màu cho những thùng rác và những bạn nhỏ đang nhặt rác trong công viên. Trong lúc làm, chúng em vừa chăm chú vừa trao đổi, đôi khi còn bật cười vì những nét vẽ ngộ nghĩnh của nhau. Sau một thời gian miệt mài, cuối cùng bức tranh cũng hoàn thành với nhiều hình ảnh tươi sáng và ý nghĩa. Khi cô giáo bước đến xem, cô mỉm cười hài lòng rồi dành cho chúng em những lời khen ấm áp. Đến lúc nghe cô công bố nhóm em đạt giải và trao phần thưởng, em vui sướng đến mức cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô cùng những gương mặt háo hức, vui mừng của các bạn, em cảm thấy mọi cố gắng của cả nhóm đều thật xứng đáng. Kỉ niệm nhỏ bé ấy đã trở thành một mảnh ghép đẹp trong tuổi thơ của em, nhắc em hiểu rằng khi biết đoàn kết và cùng nhau cố gắng, chúng ta có thể tạo nên những điều thật ý nghĩa. 

Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rằng sự đoàn kết và cố gắng có thể tạo nên những điều tốt đẹp. Đến nay, em vẫn luôn trân trọng khoảnh khắc vui vẻ ấy và xem đó là một món quà ý nghĩa của tuổi thơ. 

Bài tham khảo Mẫu 1

“Tuổi thơ là chiếc hộp nhỏ cất giữ những viên ngọc kí ức lấp lánh, mỗi khi mở ra lại mang theo những cảm xúc thật thân thương.” Trong chiếc hộp kí ức ấy, em luôn nhớ về những ngày tháng hồn nhiên bên gia đình, thầy cô và bạn bè. Đặc biệt, kỉ niệm vui về lần em cùng các bạn tham gia cuộc thi văn nghệ ở trường đã để lại trong em một dấu ấn khó quên.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào những năm đầu tiểu học, khi em còn là một cô học trò nhỏ luôn thích tham gia các hoạt động tập thể. Nhân dịp chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam, trường em tổ chức một chương trình văn nghệ đặc biệt. Khi cô giáo thông báo lớp sẽ chuẩn bị một tiết mục biểu diễn, cả lớp ai cũng háo hức. Em cùng các bạn được phân công tập một bài hát và múa minh họa. Những buổi chiều sau giờ học, sân trường ngập nắng, chúng em cùng nhau luyện tập từng động tác, từng lời hát dưới sự hướng dẫn tận tình của cô giáo. Dù có lúc còn vụng về, chúng em vẫn luôn cố gắng để tiết mục trở nên hoàn chỉnh hơn.

Ngày biểu diễn cuối cùng cũng đến. Sân trường hôm ấy được trang trí thật đẹp với những dải cờ nhiều màu sắc, những hàng ghế ngay ngắn và tiếng nói cười rộn ràng của thầy cô, học sinh. Khi đứng sau cánh gà chờ đến lượt mình, em vừa hồi hộp vừa mong chờ. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, nhìn thấy ánh mắt động viên của cô giáo và nụ cười của các bạn, em dần tự tin hơn. Chúng em cùng nhau biểu diễn bằng tất cả sự cố gắng và niềm vui. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp sân trường khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Khoảnh khắc cô giáo mỉm cười khen cả lớp đã biểu diễn rất tốt là hình ảnh mà em luôn nhớ mãi.

Sau buổi biểu diễn ấy, em cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Em hiểu rằng để đạt được kết quả tốt, mỗi người cần biết cố gắng, đoàn kết và luôn động viên nhau trong công việc chung. Kỉ niệm ấy không chỉ mang đến cho em niềm vui mà còn giúp em thêm yêu quý bạn bè, thầy cô và những hoạt động dưới mái trường thân thương.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, lòng em vẫn tràn đầy niềm vui và sự xúc động. Hình ảnh sân trường rực rỡ, tiếng vỗ tay, nụ cười của cô giáo và những người bạn thân thiết vẫn luôn là một phần đẹp đẽ trong tuổi thơ của em. Em sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc ấy và cố gắng tạo thêm nhiều kỉ niệm ý nghĩa trong những năm tháng học trò.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Thời gian có thể đưa tuổi thơ đi xa, nhưng những kỉ niệm đẹp vẫn ở lại như những tia nắng dịu dàng sưởi ấm trái tim mỗi người.” Trong hành trình lớn lên của mình, em đã có nhiều khoảnh khắc đáng nhớ bên gia đình, thầy cô và bạn bè. Trong số đó, kỉ niệm vui về lần đầu tiên em tự tay trồng được một cây hoa nhỏ cùng ông là điều em luôn nhớ mãi.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều mùa hè khi em còn học tiểu học. Hôm ấy, sau giờ học, em về quê thăm ông bà và được ông rủ ra khu vườn phía sau nhà trồng hoa. Khu vườn của ông lúc nào cũng xanh mát với những hàng cây ăn quả, những luống rau ngay ngắn và tiếng chim hót vang trên cành. Em rất thích thú khi được ông hướng dẫn cách xới đất, gieo hạt và chăm sóc cây. Đôi bàn tay nhỏ bé của em lần đầu được chạm vào lớp đất mềm, cảm giác vừa lạ lẫm vừa vô cùng vui vẻ.

Dưới ánh nắng vàng nhẹ của buổi chiều, hai ông cháu cùng nhau chăm sóc cây hoa nhỏ. Ông kiên nhẫn chỉ cho em cách đặt hạt giống xuống đất, cách tưới nước vừa đủ để cây có thể phát triển. Mỗi ngày sau đó, em đều háo hức ra vườn xem cây có lớn thêm không. Vài tuần sau, những chiếc lá xanh non bắt đầu nhú lên rồi cây hoa nhỏ dần nở những bông hoa xinh xắn. Nhìn thành quả do chính tay mình chăm sóc, em vui sướng vô cùng. Nụ cười hiền hậu của ông cùng lời khen dành cho em đã trở thành hình ảnh ấm áp mà em không thể nào quên.

Sau kỉ niệm ấy, em hiểu rằng những điều đẹp đẽ trong cuộc sống đều cần sự chăm chỉ và kiên nhẫn. Việc trồng một cây hoa nhỏ không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em học được cách yêu thương thiên nhiên và biết trân trọng công sức lao động. Kỉ niệm ấy cũng khiến tình cảm giữa em và ông trở nên gần gũi, gắn bó hơn.

Mỗi khi nhớ về tuổi thơ, em vẫn luôn nghĩ đến khu vườn xanh mát và buổi chiều bình yên bên ông. Đó là một kỉ niệm giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và niềm vui. Em sẽ luôn giữ gìn hình ảnh ấy trong trái tim mình như một món quà quý giá của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Có những niềm vui không đến từ những điều lớn lao mà bắt đầu từ những khoảnh khắc rất bình dị trong cuộc sống.” Tuổi thơ của em cũng có những phút giây như thế, những phút giây khiến em mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Kỉ niệm vui mà em ấn tượng nhất là lần em cùng các bạn giúp lớp giành được giải thưởng trong cuộc thi trang trí lớp học.

Kỉ niệm ấy diễn ra vào những ngày đầu năm học khi em còn là học sinh tiểu học. Nhà trường tổ chức cuộc thi trang trí lớp học để tạo không gian học tập thân thiện cho học sinh. Khi cô giáo phát động phong trào, cả lớp em đều rất hào hứng. Bạn thì chuẩn bị hoa giấy, bạn cắt những hình ảnh trang trí, còn em cùng một số bạn phụ trách làm góc học tập nhỏ. Sau giờ học, chúng em ở lại lớp để cùng nhau trang trí từng góc nhỏ. Căn phòng vốn quen thuộc dần trở nên rực rỡ hơn với những bức tranh, chậu cây xanh và những dòng chữ đầy ý nghĩa.

Ngày chấm thi đến, ai trong lớp cũng hồi hộp chờ đợi kết quả. Khi cô giáo bước vào thông báo lớp em đạt giải, cả lớp vỡ òa trong niềm vui. Những tiếng reo mừng vang lên, những nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên gương mặt từng bạn. Em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì công sức của cả lớp đã được ghi nhận. Điều khiến em nhớ nhất là ánh mắt vui vẻ của cô giáo khi nhìn thấy sự đoàn kết của học sinh. Cô khen rằng điều quan trọng nhất không phải là giải thưởng mà là tinh thần cùng nhau cố gắng của cả lớp.

Sau cuộc thi ấy, em nhận ra rằng khi mọi người biết đoàn kết và cùng chung sức, những việc tưởng chừng khó khăn cũng có thể hoàn thành tốt đẹp. Kỉ niệm ấy giúp em thêm yêu quý tập thể lớp, biết chia sẻ công việc với bạn bè và hiểu hơn giá trị của sự hợp tác.

Dù thời gian đã trôi qua, hình ảnh lớp học đầy màu sắc cùng những tiếng cười vui vẻ của bạn bè vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em. Kỉ niệm ấy giống như một bông hoa nhỏ nở mãi trong khu vườn tuổi thơ, nhắc em nhớ về những ngày tháng học trò hồn nhiên, trong sáng và đáng quý.

Bài tham khảo Mẫu 4

“Tuổi thơ như một dòng suối trong veo chảy qua năm tháng, để lại bên bờ những viên sỏi nhỏ mang tên kỉ niệm.” Trong dòng suối kí ức ấy, có những khoảnh khắc tuy giản dị nhưng lại trở thành dấu ấn không thể phai mờ. Với em, kỉ niệm vui về lần đầu tiên em tham gia một cuộc thi kể chuyện ở trường là một kỉ niệm đặc biệt, bởi nó đã giúp em vượt qua sự rụt rè và tin tưởng hơn vào bản thân mình.

Kỉ niệm ấy xảy ra khi em học lớp Bốn. Khi ấy, trường em tổ chức cuộc thi kể chuyện dành cho học sinh toàn trường. Nghe cô giáo thông báo, em rất thích thú nhưng cũng có chút lo lắng vì chưa từng đứng trước nhiều người để nói chuyện. Nhận thấy sự yêu thích của em với những câu chuyện hay, cô giáo đã động viên em đăng kí tham gia. Những ngày sau đó, em chăm chỉ luyện tập từng câu nói, từng cách thể hiện cảm xúc. Sau mỗi buổi học, cô lại ở lại hướng dẫn em cách ngắt giọng, cách thể hiện ánh mắt và truyền cảm xúc vào câu chuyện. Sự tận tình của cô khiến em cảm thấy tự tin hơn từng ngày.

Ngày cuộc thi diễn ra, sân trường trở nên náo nhiệt với những hàng ghế được sắp xếp ngay ngắn và tiếng cổ vũ vang lên khắp nơi. Đứng sau cánh gà, đôi tay em hơi run vì hồi hộp. Nhưng khi bước lên sân khấu, nhìn thấy ánh mắt động viên của cô giáo và những nụ cười thân thiện của bạn bè, em dần bình tĩnh hơn. Em kể câu chuyện bằng tất cả sự cố gắng và tình yêu dành cho nhân vật trong truyện. Khi phần thi kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khiến em vô cùng xúc động. Dù kết quả thế nào, khoảnh khắc được đứng trên sân khấu và nhận được sự động viên của mọi người đã trở thành niềm vui lớn đối với em.

Sau cuộc thi ấy, em nhận ra rằng chỉ cần có sự cố gắng và lòng quyết tâm, chúng ta có thể vượt qua những nỗi sợ của bản thân. Em không còn quá e ngại khi thể hiện ý kiến trước đám đông mà trở nên tự tin hơn trong học tập và các hoạt động tập thể. Kỉ niệm ấy không chỉ mang đến cho em niềm vui mà còn là bước ngoặt giúp em khám phá khả năng của chính mình.

Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại lần đầu đứng trên sân khấu ấy, trong lòng em vẫn nguyên vẹn cảm giác hồi hộp và hạnh phúc. Em luôn biết ơn cô giáo đã kiên nhẫn động viên, biết ơn bạn bè đã cổ vũ và biết ơn chính bản thân mình vì đã dám thử sức. Kỉ niệm ấy giống như một ngọn đèn nhỏ luôn soi sáng trong hành trình trưởng thành của em, nhắc nhở em rằng mỗi thử thách đều có thể trở thành một cơ hội để ta mạnh mẽ và tốt hơn từng ngày.

Bài tham khảo Mẫu 5

“Có những buổi chiều bình thường rồi cũng sẽ trở thành những miền kí ức dịu dàng mà ta muốn quay về.” Trong những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, em đã có nhiều kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình và bạn bè. Nhưng kỉ niệm vui về một lần em cùng các bạn tổ chức sinh nhật bất ngờ cho cô giáo chủ nhiệm vẫn luôn là hình ảnh ấm áp nhất trong tâm trí em.

Kỉ niệm ấy diễn ra vào những ngày cuối học kì khi em còn học tiểu học. Biết cô giáo luôn tận tình chăm sóc, yêu thương học sinh, cả lớp em đã bí mật chuẩn bị một món quà nhỏ dành tặng cô nhân ngày sinh nhật. Sau giờ học, chúng em cùng nhau trang trí lớp học bằng những bông hoa giấy, những dòng chữ chúc mừng và chuẩn bị một tấm thiệp do chính tay các bạn viết. Ai cũng cố gắng giữ bí mật để tạo bất ngờ cho cô. Căn phòng học quen thuộc hôm ấy trở nên đặc biệt hơn bởi trong đó chứa đựng tình cảm chân thành của cả lớp.

Khi cô giáo bước vào lớp, tất cả chúng em đồng thanh chúc mừng khiến cô vô cùng bất ngờ. Ánh mắt cô ngạc nhiên rồi dần trở nên xúc động khi nhìn thấy tấm thiệp và những món quà nhỏ. Cô không nói những lời quá lớn lao, chỉ nhẹ nhàng cảm ơn và ôm từng bạn vào lòng. Khoảnh khắc ấy khiến chúng em cảm nhận rõ hơn tình yêu thương mà cô dành cho lớp mình. Nhìn nụ cười hiền hậu của cô giữa căn phòng đầy tiếng cười, em thấy trong lòng thật vui và ấm áp.

Sau kỉ niệm ấy, em hiểu rằng niềm vui đôi khi không nằm ở những món quà đắt giá mà đến từ sự quan tâm, yêu thương chân thành dành cho nhau. Việc cả lớp cùng chung tay chuẩn bị một điều nhỏ bé đã giúp chúng em trở nên gắn bó hơn và biết cách thể hiện tình cảm với những người luôn quan tâm đến mình.

Thời gian có thể làm thay đổi nhiều điều, nhưng hình ảnh cô giáo đứng giữa lớp học ngày hôm ấy vẫn luôn là một phần kí ức đẹp trong trái tim em. Kỉ niệm ấy dạy em biết trân trọng những tình cảm giản dị, biết trao đi sự yêu thương và giữ gìn những mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống. Với em, đó không chỉ là một ngày vui của tuổi thơ mà còn là một bài học về lòng biết ơn, một món quà tinh thần sẽ theo em trên chặng đường trưởng thành.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...