Viết bài văn kể về một chuyến về thăm quê nội hoặc quê ngoại>
- Em muốn kể về chuyến về thăm quê nội hay quê ngoại? (Một chuyến về quê vào dịp nghỉ hè, ngày lễ, Tết hoặc một dịp đặc biệt của gia đình,...) - Chuyến đi ấy diễn ra vào thời gian nào? Em đi cùng những ai?
Dàn ý
I. Mở bài:
- Em muốn kể về chuyến về thăm quê nội hay quê ngoại? (Một chuyến về quê vào dịp nghỉ hè, ngày lễ, Tết hoặc một dịp đặc biệt của gia đình,...)
- Chuyến đi ấy diễn ra vào thời gian nào? Em đi cùng những ai?
- Điều gì khiến chuyến đi ấy trở thành một kỉ niệm đáng nhớ đối với em? (Vì em được khám phá cảnh đẹp quê hương, gặp gỡ người thân,…)
II. Thân bài:
a. Kể về sự chuẩn bị và hành trình về quê
- Trước chuyến đi, gia đình em đã chuẩn bị những gì? (Chuẩn bị quần áo, quà biếu ông bà, đồ dùng cần thiết và tâm trạng háo hức,...)
- Trên đường về quê, em đã nhìn thấy những cảnh vật gì?
- Cảm xúc của em khi đặt chân đến quê là gì?
(Vui mừng, háo hức khi nhìn thấy ông bà, người thân ra đón,...)
b. Kể lại những trải nghiệm đáng nhớ khi ở quê
- Khi về quê, em đã được gặp những ai?
- Ông bà và người thân đã đón tiếp em như thế nào?
- Em đã được tham gia những hoạt động gì ở quê? (Thăm vườn cây, ra đồng cùng ông bà, câu cá, thả diều, chơi với các bạn nhỏ trong xóm,...)
- Điều gì khiến em nhớ nhất trong chuyến đi? (Một bữa cơm gia đình ấm cúng, một buổi chiều ngắm hoàng hôn trên cánh đồng,...)
c. Nêu cảm xúc và ý nghĩa của chuyến đi
- Chuyến về quê đã đem lại cho em những cảm xúc gì?
- Em đã hiểu thêm điều gì sau chuyến đi? (Hiểu được cuộc sống giản dị nhưng giàu tình cảm của người dân quê, biết trân trọng nguồn cội,...)
- Chuyến đi ấy có thay đổi suy nghĩ của em như thế nào?
III. Kết bài:
- Khi nhớ lại chuyến về quê ấy, em cảm thấy như thế nào?
- Chuyến đi đã để lại trong em kỉ niệm gì?
- Em sẽ làm gì để giữ gìn tình cảm với quê hương?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mỗi lần hè về, quê ngoại lại hiện lên trong em như một bức tranh xanh mát. Kì nghỉ hè năm ngoái, em được bố mẹ đưa về thăm ông bà và có những ngày thật vui vẻ bên gia đình.
Trên đường đi, những cánh đồng lúa trải dài, hàng cây ven đường lay động trong gió. Vừa đến nơi, em đã thấy ông bà đứng trước cổng mỉm cười đón cháu. Em chạy thật nhanh đến ôm lấy bà, còn ông vui vẻ xoa đầu hỏi chuyện học tập. Những ngày ở quê trôi qua thật vui và bình yên. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau, nhổ cỏ và cho đàn gà ăn. Sau đó, em cùng ông tưới cây, nghe ông kể chuyện về những loài cây trong vườn. Buổi chiều, em rủ các bạn nhỏ trong xóm đi thả diều trên cánh đồng rộng. Những cánh diều đủ màu bay cao giữa bầu trời xanh khiến em thích thú vô cùng. Khi trời nhá nhem tối, em mới chạy về nhà trong tiếng gọi của bà. Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng hổi, cùng kể cho nhau nghe những chuyện vui trong ngày. Tiếng cười vang lên dưới ánh đèn vàng khiến căn nhà nhỏ càng thêm ấm áp. Những ngày bình dị ấy trôi qua thật nhanh, để lại trong em biết bao niềm vui.
Chuyến về quê đã để lại trong em một miền kí ức dịu dàng và ấm áp. Em mong những mùa hè sau, mình lại được trở về dưới mái nhà thân thương ấy, được vui chơi bên ông bà và tận hưởng những ngày bình yên nơi quê ngoại.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Có những chuyến đi không đưa ta đến nơi xa lạ mà lại đưa ta trở về với những điều thân thương nhất. Với em, chuyến về quê nội vào dịp Tết năm ấy là một kỉ niệm như thế.
Sáng sớm, em cùng bố mẹ lên đường trong niềm háo hức. Qua ô cửa xe, cánh đồng xanh mướt nối nhau đến tận chân trời, dòng sông lấp lánh dưới nắng. Càng gần quê, em càng mong nhanh chóng được gặp ông bà. Về đến nơi, em được ông bà ôm vào lòng và hỏi han đủ chuyện. Ngôi nhà nhỏ đã được trang hoàng rực rỡ với những cành hoa và câu đối ngày Tết. Em cùng các anh chị họ đi thăm vườn, hái những trái cây chín mọng rồi chạy nhảy trên con đường làng đầy nắng. Buổi chiều, mọi người cùng nhau chuẩn bị mâm cơm Tết, người rửa rau, người nấu ăn, người dọn bàn. Em cũng được bà hướng dẫn làm một vài món ăn đơn giản. Đến tối, cả gia đình quây quần bên nhau, cùng thưởng thức những món ăn ngon và kể cho nhau nghe những câu chuyện vui. Tiếng cười nối dài khiến căn nhà nhỏ lúc nào cũng rộn ràng. Em thích nhất là được ngồi bên ông bà nghe kể chuyện những cái Tết ngày trước. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của tình thân.
Rời quê mà lòng em cứ lưu luyến mãi. Trong hành trang trở về, ngoài những món quà của ông bà, em còn mang theo cả hương quê và hơi ấm tình thân. Em mong thời gian trôi thật nhanh để lại được trở về, được sống trong những ngày Tết sum vầy và hạnh phúc bên gia đình.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Trong dòng chảy của thời gian, có những kỉ niệm dù đã xa vẫn luôn sáng lên trong tâm trí. Em nhớ nhất chuyến về thăm quê ngoại cùng gia đình vào một ngày hè đầy nắng.
Con đường về quê mở ra trước mắt em với những hàng tre xanh rì, cánh đồng vàng óng và những mái nhà thấp thoáng sau vườn cây. Vừa đến nơi, em đã vui sướng chạy đến ôm lấy bà. Ông đứng bên cạnh mỉm cười, vui vẻ hỏi em suốt thời gian qua có chăm chỉ học tập không. Những ngày ở quê trôi qua thật chậm rãi và bình yên. Buổi sáng, em theo ông ra vườn hái những trái cây chín mọng rồi cùng ông tưới nước cho cây. Có hôm, ông còn dẫn em ra dòng sông nhỏ gần nhà để bắt cá. Em thích thú chạy dọc bờ sông, tiếng cười vang lên giữa không gian trong lành. Buổi trưa, em nằm nghỉ bên bà và nghe bà kể những câu chuyện về quê hương ngày trước. Chiều xuống, em ngồi bên bà ngắm mặt trời đỏ au dần khuất sau cánh đồng. Những tia nắng cuối ngày phủ lên cảnh vật một màu vàng dịu khiến khung cảnh quê ngoại càng trở nên đẹp đẽ. Em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để những ngày vui bên ông bà kéo dài thêm. Thế nhưng kì nghỉ cũng nhanh chóng kết thúc, em phải trở về thành phố cùng bố mẹ.
Chuyến đi đã khép lại nhưng sắc chiều quê vẫn như còn ở lại trong em. Em sẽ luôn trân trọng quê hương, nơi cất giữ những yêu thương trong trẻo nhất của tuổi thơ. Mỗi khi nhớ về những ngày bên ông bà, lòng em lại thấy bình yên và mong một ngày gần nhất được trở về thăm quê.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày.” Câu thơ quen thuộc ấy mỗi lần vang lên lại khiến em nhớ đến một miền quê bình dị với những hàng cây xanh mát, cánh đồng rộng thênh thang và mái nhà thân thương của ông bà. Đã lâu em chưa có dịp về quê ngoại nên kì nghỉ hè năm ngoái, khi nghe bố mẹ nói sẽ đưa em về thăm ông bà, em vui sướng vô cùng. Chuyến đi tuy chỉ kéo dài vài ngày nhưng đã để lại trong em những kỉ niệm thật đẹp và ấm áp.
Ngay từ tối hôm trước, em đã háo hức chuẩn bị quần áo và sắp xếp những món quà nhỏ để mang về biếu ông bà. Sáng hôm sau, khi trời còn dịu mát, cả gia đình đã lên đường. Qua ô cửa xe, thành phố đông đúc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường làng uốn quanh, những hàng cây xanh rì và cánh đồng lúa trải dài như tấm thảm khổng lồ. Thỉnh thoảng, em lại bắt gặp một dòng sông lấp lánh dưới ánh nắng hay những mái nhà nhỏ nép mình sau vườn cây. Càng gần quê, lòng em càng rộn ràng. Vừa nhìn thấy ngôi nhà quen thuộc, em đã reo lên vui sướng. Ông bà đứng trước cổng chờ sẵn, khuôn mặt rạng rỡ. Bà ôm em vào lòng, còn ông cười hiền rồi xoa đầu hỏi: “Cháu lớn nhanh quá rồi!”
Những ngày ở quê trôi qua chậm rãi mà vui biết bao. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau. Những giọt sương còn đọng trên lá long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Bà vừa làm vừa kể cho em nghe chuyện về khu vườn, về những cây ăn quả do ông bà tự tay vun trồng. Chiều đến, em cùng ông đi thăm ruộng rồi ra bờ sông chơi với các anh chị họ. Gió đồng thổi mát rượi, mang theo hương lúa thơm dịu dàng. Mấy đứa trẻ chúng em chạy trên con đường đất, tiếng cười trong veo hòa cùng tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây. Nhưng điều em nhớ nhất lại là bữa cơm tối hôm ấy. Trên chiếc bàn nhỏ, bà bày những món ăn giản dị mà em yêu thích. Ông kể chuyện ngày xưa, bố mẹ vừa nghe vừa cười, còn em cứ thấy lòng mình ấm lên bởi cảm giác cả gia đình đang ở thật gần nhau.
Chuyến đi ấy giúp em nhận ra quê ngoại không chỉ đẹp bởi những cánh đồng, dòng sông hay khu vườn xanh mát mà còn đẹp bởi tình yêu thương của những người thân nơi ấy. Ở quê, cuộc sống không ồn ào, vội vã như phố thị. Mọi thứ dường như chậm lại để con người có thời gian trò chuyện, quan tâm và ở bên nhau. Em hiểu hơn vì sao ông bà luôn yêu mảnh đất này đến vậy. Quê hương chính là nơi lưu giữ những câu chuyện của gia đình, những kỉ niệm của bao thế hệ và cả những tình cảm không dễ gọi thành lời.
Ngày trở về, em đứng thật lâu trước cổng, lưu luyến nhìn mái nhà nhỏ chìm trong màu nắng. Chiếc xe đã đi xa nhưng hình ảnh ông bà vẫn như còn ở trước mắt em, cùng mùi hương của vườn cây và tiếng gió xào xạc bên hàng tre. Chuyến về quê đã khép lại, nhưng trong em vẫn mở ra một khoảng trời bình yên để mỗi khi nhớ đến, lòng lại dịu dàng và ấm áp. Em tự nhủ sẽ luôn yêu quý quê ngoại, quan tâm đến ông bà và trân trọng những lần được trở về, bởi có những nơi ta chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ thấy lòng mình bình yên.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi.” Câu hát giản dị ấy đã gieo vào lòng em một tình cảm thật khó gọi tên mỗi khi nghĩ về quê nội. Quê nội của em nằm ở một vùng quê yên ả, nơi có những hàng tre rì rào trong gió, những con đường nhỏ quanh co và cánh đồng rộng mở đến tận chân trời. Trong rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ, em nhớ nhất chuyến về quê nội vào dịp Tết năm kia, khi cả gia đình có những ngày đoàn tụ thật vui vẻ và đầm ấm.
Từ nhiều ngày trước Tết, em đã mong ngóng chuyến đi. Mẹ chuẩn bị quần áo, bố mua những món quà nhỏ để biếu ông bà, còn em cứ hết nhìn lịch lại hỏi bao giờ mới được về quê. Cuối cùng, buổi sáng mong đợi cũng đến. Chiếc xe đưa gia đình em rời khỏi thành phố khi những tia nắng đầu ngày vừa len qua hàng cây. Hai bên đường, những ngôi nhà dần thưa hơn, thay vào đó là những cánh đồng xanh non, những bờ mương trong veo và hàng cây đứng im phăng phắc trong làn gió sớm. Đến khi chiếc xe rẽ vào con đường quen thuộc, em đã nhận ra cây đa đầu làng. Cảm giác thân thuộc bỗng ùa về. Ông bà đứng trước sân chờ chúng em. Vừa thấy em, bà đã kéo tay em vào nhà, hỏi han đủ điều rồi cười vui khi nhìn thấy cháu đã cao hơn lần trước.
Những ngày Tết ở quê mang một vẻ đẹp rất riêng. Sáng sớm, em cùng ông ra vườn chăm cây. Những nụ hoa còn đẫm sương rung rinh trong gió, tiếng chim ríu rít gọi nhau trên cành. Sau đó, em cùng các anh chị họ đi dạo quanh xóm, chúc Tết những người hàng xóm thân quen. Có lúc chúng em ngồi dưới gốc cây trước sân kể chuyện, có lúc lại chạy ra bãi đất rộng chơi đùa đến khi mặt trời nghiêng xuống phía cuối làng. Buổi chiều, em theo bà chuẩn bị bữa cơm. Gian bếp nhỏ thơm nức mùi thức ăn, khói bếp mỏng nhẹ bay lên khiến căn nhà càng thêm ấm cúng. Tối đến, mọi người ngồi quanh chiếc bàn gỗ, vừa ăn vừa kể chuyện. Tiếng cười lúc ấy vang lên thật tự nhiên, khiến em có cảm giác thời gian cũng muốn dừng lại lâu hơn.
Sau chuyến đi, điều còn đọng lại trong em không chỉ là cảnh sắc thanh bình của làng quê mà còn là sự gắn bó giữa những người thân trong gia đình. Em hiểu rằng cuộc sống ở quê tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương. Một bữa cơm có đủ ông bà, bố mẹ, con cháu; một câu hỏi thăm; một cái xoa đầu hay một nụ cười cũng có thể khiến lòng người ấm áp. Em cũng hiểu thêm rằng quê hương là nơi mỗi người luôn có một sợi dây vô hình gắn bó, dù đi đâu xa vẫn muốn một ngày được trở về.
Rồi ngày chia tay cũng đến. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, em ngoái đầu nhìn ông bà đang đứng bên cổng vẫy tay. Con đường làng cứ lùi dần phía sau, nhưng hình ảnh ấy lại in đậm hơn trong tâm trí em. Có lẽ quê hương không chỉ nằm trên một vùng đất nào đó, mà còn nằm trong những bữa cơm sum họp, trong tiếng gọi thân thương và vòng tay của những người luôn mong ta trở về. Em mong thời gian trôi thật nhanh để lại được nghe tiếng ông gọi ngoài sân và được trở về với mái nhà nội thân yêu.
Bài tham khảo Mẫu 3
“Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người.” Lời thơ như một lời nhắc nhở dịu dàng về nơi đã nuôi dưỡng trong mỗi người những tình cảm đầu tiên và sâu sắc nhất. Với em, quê ngoại là một miền kí ức như thế. Đó là nơi có ngôi nhà nhỏ nằm giữa vườn cây, có con đường đất chạy quanh làng và có bóng dáng bà luôn chờ em trước hiên nhà. Vì vậy, chuyến về quê ngoại vào một ngày hè năm ngoái đã trở thành một kỉ niệm mà em luôn nâng niu.
Chuyến đi bắt đầu vào một buổi sáng trong trẻo. Khi xe rời khỏi thành phố, em áp mặt vào cửa kính và thích thú ngắm cảnh vật bên ngoài. Những tòa nhà cao tầng dần biến mất, trước mắt em mở ra một bức tranh quê rộng lớn với đồng lúa xanh rì, những hàng cau thẳng tắp và những bụi tre đung đưa trong gió. Xa xa, vài cánh cò trắng chao liệng trên nền trời xanh. Dòng sông quê hiện ra lấp lánh như một dải lụa bạc rồi nhanh chóng khuất sau những rặng cây. Cảnh vật càng lúc càng gần gũi khiến em có cảm giác mình đang trở về một nơi đã quen từ rất lâu. Đến đầu làng, em đã nhận ra mái nhà của bà. Vừa bước xuống xe, em chạy thật nhanh vào sân. Bà ôm chầm lấy em, bàn tay gầy gầy vuốt mái tóc khiến em thấy lòng mình vui đến lạ.
Không cần những trò chơi hiện đại hay những con phố đông đúc, những ngày ở quê vẫn đem đến cho em vô số niềm vui. Buổi sáng, em cùng bà đi hái rau trong vườn. Khu vườn sau nhà xanh mướt, những quả ổi, quả xoài lấp ló giữa tán lá. Bà vừa hái rau vừa kể chuyện, giọng nói chậm rãi hòa vào tiếng chim hót. Một buổi chiều, em theo ông ra bờ ao câu cá. Mặt nước phẳng lặng soi bóng mây trời, thỉnh thoảng gợn lên những vòng tròn nhỏ khi một chú cá quẫy mình. Những hôm khác, em cùng các bạn nhỏ trong xóm thả diều trên cánh đồng. Cánh diều đủ màu bay cao giữa nền trời, sợi dây căng trong tay, còn tiếng cười của chúng em thì cứ theo gió bay xa. Đặc biệt, em nhớ nhất buổi chiều cuối cùng. Khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, cả cánh đồng nhuộm một màu vàng óng. Em ngồi bên hiên nhà, nghe bà kể những câu chuyện ngày trước và chợt thấy những phút giây bình dị ấy quý giá biết bao.
Chuyến về quê khiến em hiểu rằng có những điều tưởng như rất nhỏ bé lại có thể trở thành một phần đẹp đẽ của tuổi thơ. Đó là tiếng gà gáy mỗi sáng, mùi rơm mới, vị trái cây trong vườn, tiếng gió lùa qua hàng tre và nhất là những bữa cơm có ông bà ngồi bên cạnh. Em yêu hơn vẻ đẹp bình dị của quê hương và càng trân trọng tình cảm gia đình. Em cũng tự nhắc mình phải biết quan tâm đến ông bà nhiều hơn, giữ gìn những nét đẹp của quê hương và cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể góp một phần nhỏ bé làm cho quê hương ngày càng tươi đẹp.
Đến lúc phải trở về, em cứ đứng bên cổng nhìn mãi con đường làng quen thuộc. Nắng chiều rơi thành những vệt vàng trên lối nhỏ, gió khẽ lay những tàu lá chuối sau vườn như một lời chào tạm biệt. Em biết mình sẽ còn trở lại, nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy vẫn thấy sống mũi cay cay. Chuyến đi đã qua, song quê ngoại vẫn ở lại trong em bằng màu xanh của cây lá, bằng hương thơm của đồng quê và bằng tình yêu dịu dàng của ông bà. Để rồi sau này, dù dòng thời gian có đưa em đi đến những nơi xa hơn, em tin mình vẫn sẽ luôn nhớ có một miền quê bình yên đang chờ em trở về.
Bài tham khảo Mẫu 4
“Quê hương là nơi chân ta rời đi nhưng trái tim vẫn luôn tìm đường trở lại.” Có lẽ vì thế mà mỗi khi nhắc đến quê nội, trong em lại dâng lên một cảm giác vừa gần gũi vừa thân thương. Quê nội không có những con phố đông đúc hay những tòa nhà cao tầng, chỉ có con đường làng quanh co, hàng tre xanh rì và mái nhà nhỏ nằm nép bên khu vườn. Kì nghỉ hè vừa rồi, em được bố mẹ đưa về thăm ông bà nội. Chuyến đi ấy không dài nhưng đã gieo vào lòng em một khoảng trời kí ức thật dịu dàng.
Ngày về quê, em thức dậy từ rất sớm vì quá mong chờ. Mẹ xếp quần áo vào túi, bố cẩn thận chuẩn bị những món quà nhỏ dành cho ông bà, còn em cứ chạy ra chạy vào, chỉ mong được lên đường thật nhanh. Chiếc xe rời thành phố khi trời vừa hửng sáng. Qua cửa kính, những con đường đông đúc dần lùi lại phía sau, thay vào đó là những hàng cây nối tiếp nhau, những cánh đồng lúa xanh mướt và những mái nhà thấp thoáng sau vườn cây. Có lúc, em nhìn thấy đàn cò trắng bay ngang cánh đồng, đôi cánh chấp chới giữa nền trời trong veo. Khi xe rẽ vào con đường dẫn đến nhà ông bà, tim em bỗng đập nhanh hơn. Ông bà đã đứng ngoài cổng từ lúc nào. Vừa nhìn thấy em, bà nở nụ cười thật tươi rồi dang tay đón cháu. Chỉ một cái ôm của bà thôi cũng khiến quãng đường dài dường như tan biến.
Ở quê, ngày nào cũng có những điều nhỏ bé khiến em vui. Sáng sớm, em theo ông ra vườn. Ông chỉ cho em cách vun đất, tưới cây và hái những quả đã chín. Khu vườn đầy màu sắc, những quả cam vàng ươm nép dưới tán lá, mấy trái ổi xanh mát và những chùm nhãn lúc lỉu trên cành. Buổi trưa, em nằm trên chiếc võng trước hiên nhà, nghe tiếng võng kẽo kẹt hòa với tiếng chim ríu rít. Chiều đến, em cùng các anh chị họ ra cánh đồng thả diều. Gió đồng thổi lồng lộng, đưa những cánh diều bay cao giữa khoảng trời rộng lớn. Tối hôm ấy, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Bà gắp thức ăn cho em, ông kể chuyện ngày xưa, bố mẹ chăm chú lắng nghe. Ánh đèn vàng phủ lên khuôn mặt mọi người khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm áp lạ thường. Em chợt nhận ra, điều đáng nhớ nhất ở quê không phải là những trò chơi hay cảnh đẹp mà chính là những phút giây cả gia đình được ở bên nhau.
Mấy ngày ở quê giúp em hiểu thêm về cuộc sống giản dị của ông bà và những người dân nơi đây. Mỗi ngày đều bắt đầu bằng tiếng gà gáy, tiếp nối bằng những công việc quen thuộc rồi khép lại trong bữa cơm gia đình. Không có sự vội vã của phố thị, quê hương mang đến cho em cảm giác bình yên như một dòng nước mát. Em càng yêu hơn những hàng tre, cánh đồng và khu vườn đã gắn bó với gia đình từ bao năm. Quan trọng hơn, em hiểu rằng dù cuộc sống có thay đổi thế nào thì quê hương và tình thân vẫn luôn là những điều cần được trân trọng, gìn giữ.
Ngày chia tay, bà gói cho em ít trái cây trong vườn, còn ông đứng ngoài sân dặn em nhớ chăm ngoan, học giỏi. Chiếc xe từ từ chuyển bánh, tiếng bà gọi với theo cũng nhỏ dần phía sau. Em ngoái lại nhìn mãi mái nhà thân thuộc cho đến khi khuất hẳn sau hàng cây. Chuyến về quê đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn còn nguyên trong lòng em. Có lẽ sau này, em sẽ đi qua nhiều con đường rộng lớn hơn, nhìn thấy nhiều cảnh đẹp hơn, nhưng hình ảnh một buổi chiều quê đầy gió và vòng tay ấm áp của ông bà vẫn luôn là một nơi bình yên để em tìm về trong kí ức.
Bài tham khảo Mẫu 5
Những ngày hè luôn mang theo một sức hấp dẫn đặc biệt. Đó là tiếng ve ngân ran trên những tán cây, là ánh nắng vàng óng trải dài trên đường phố và cũng là khoảng thời gian em mong chờ nhất để được trở về quê ngoại. Quê ngoại của em nằm bên một dòng sông nhỏ, phía trước nhà là khoảng sân rộng, phía sau là khu vườn xanh mướt quanh năm. Ở đó có ông bà, có những món ăn quen thuộc và có biết bao điều bình dị mà thành phố không thể đem lại. Vì thế, chuyến về quê vào mùa hè năm ngoái đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp trong tuổi thơ em.
Hôm ấy, cả nhà em khởi hành khi trời vừa sáng. Từ tối hôm trước, em đã háo hức chuẩn bị quần áo và một vài món quà nhỏ dành tặng ông bà. Chiếc xe bon bon trên đường, đưa gia đình em rời xa những con phố đông đúc. Qua ô cửa kính, cảnh vật cứ thay đổi từng chút một. Những tòa nhà cao tầng dần thưa, rồi nhường chỗ cho những cánh đồng rộng mở, những hàng cây xanh rì và những mái nhà nép mình dưới vòm lá. Có lúc, em nhìn thấy một đàn trâu đang thong thả gặm cỏ bên bờ ruộng; lúc khác, vài cánh cò trắng vụt bay lên giữa màu lúa xanh. Khi chiếc xe đi qua cây cầu nhỏ bắc ngang dòng sông, em đã nhận ra những hàng dừa quen thuộc phía xa. Chẳng bao lâu sau, xe dừng trước cổng nhà ông bà. Bà đang quét sân, thấy em liền đặt chổi xuống rồi chạy ra đón. Ông từ trong nhà bước ra, khuôn mặt rạng rỡ. Em ôm chầm lấy bà, nghe giọng bà ríu rít hỏi chuyện mà cảm giác thân thương bỗng ùa về.
Những ngày sau đó, em được trải nghiệm cuộc sống ở quê theo một cách thật đặc biệt. Sáng sớm, em cùng bà ra chợ làng. Con đường nhỏ còn vương hơi sương, hai bên là những bụi hoa dại rung rinh trong gió. Bà vừa đi vừa chào hỏi những người hàng xóm quen biết. Trở về nhà, em phụ bà nhặt rau rồi cùng bà chuẩn bị bữa trưa. Buổi chiều, ông rủ em ra bờ sông. Hai ông cháu ngồi dưới một gốc cây lớn, ông kể về những ngày ông còn nhỏ, khi nơi đây vẫn còn rất ít nhà cửa. Dòng sông trước mặt lững lờ trôi, từng gợn nước nhỏ phản chiếu ánh nắng cuối ngày. Một buổi khác, em cùng các anh chị họ hái quả trong vườn rồi chơi đuổi bắt quanh sân. Đến tối, cả nhà ngồi ăn cơm dưới hiên. Bà nấu món canh chua mà em thích nhất, ông gắp cho em miếng cá ngon. Sau bữa cơm, mọi người ngồi hóng mát, tiếng côn trùng vang lên trong màn đêm, còn ánh trăng thì nhẹ nhàng phủ lên khu vườn một màu bạc dịu dàng. Đó là khoảnh khắc em cảm thấy quê ngoại thật gần gũi và bình yên.
Chuyến đi ấy khiến em nhận ra rằng có những niềm vui chẳng cần phải tìm kiếm ở đâu xa. Chỉ một buổi sáng theo bà đi chợ, một buổi chiều ngồi bên ông ngắm dòng sông hay một bữa cơm đủ đầy người thân cũng đủ trở thành những kỉ niệm đáng nhớ. Em hiểu hơn về cuộc sống giản dị của ông bà và càng trân trọng những tháng ngày được sống trong tình yêu thương của gia đình. Quê ngoại trong mắt em từ đó không chỉ đẹp bởi dòng sông, khu vườn hay những con đường làng, mà còn đẹp bởi những con người luôn dành cho nhau sự chân thành, ấm áp. Em tự nhủ sẽ thường xuyên hỏi thăm ông bà, biết yêu quý quê hương và gìn giữ những kỉ niệm đẹp của gia đình.
Ngày phải trở về, em cứ nấn ná mãi chẳng muốn bước lên xe. Bà gói cho em ít trái cây trong vườn, ông đứng bên cạnh dặn em khi nào nghỉ lại về chơi. Đến lúc xe chạy, em ngoái đầu nhìn qua cửa kính. Bóng ông bà nhỏ dần sau cánh cổng, dòng sông cũng khuất sau hàng cây, chỉ còn màu xanh của quê ngoại nằm lại trong mắt em. Chuyến đi đã kết thúc nhưng những ngày bình yên ấy vẫn ở lại trong lòng. Có lẽ, quê hương chẳng cần phải thật rộng lớn mới khiến người ta nhớ thương; chỉ cần nơi ấy có một mái nhà thân thuộc và những người luôn mong ta trở về, thế là đủ để trở thành một phần dịu dàng nhất của tuổi thơ.
Bài tham khảo Mẫu 6
“Có một nơi để trở về, đó là nhà, có một nơi để nhớ thương, đó là quê hương.” Mỗi khi nghe câu nói ấy, em lại nghĩ đến quê nội nơi có ông bà, có căn nhà cũ và những con đường đã in dấu bao kỉ niệm. Mùa hè năm nay, em được cùng bố mẹ về thăm ông bà nội sau một thời gian dài xa cách. Chuyến đi ấy đã cho em những ngày tháng thật vui và giúp em cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của tình thân.
Buổi sáng hôm ấy, cả nhà lên đường khi mặt trời còn chưa lên cao. Em ôm theo chiếc ba lô nhỏ, trong lòng háo hức như một chú chim sắp được sải cánh. Xe chạy qua những con phố đông người rồi dần tiến về vùng ngoại ô. Cảnh vật hai bên đường thay đổi từng chút một. Những tòa nhà cao tầng thưa dần, những cánh đồng xuất hiện nhiều hơn. Có nơi lúa đang thì con gái xanh mềm như tấm thảm, có nơi những bông lúa đã trĩu hạt, nghiêng mình trong gió. Khi về đến đầu làng, em nghe thấy tiếng chim hót và nhìn thấy hàng tre quen thuộc. Ông bà đã chờ ở sân. Bà cười hiền, nắm lấy tay em, còn ông hỏi ngay xem em có mệt không. Căn nhà nhỏ bỗng trở nên rộn ràng bởi tiếng cười nói của cả gia đình.
Sau khi nghỉ ngơi, em bắt đầu khám phá những điều thân thuộc mà lâu rồi chưa được nhìn thấy. Em theo bà ra vườn, phụ bà nhặt rau và hái những quả chín. Mùi đất ẩm, mùi lá cây và mùi trái cây hòa quyện khiến khu vườn có một hương vị rất riêng. Buổi chiều, ông rủ em đi câu cá bên ao. Mặt nước phẳng như gương, in bóng mây trời. Em ngồi im thật lâu, hồi hộp chờ chiếc phao khẽ động. Khi câu được con cá đầu tiên, em sung sướng đến mức reo lên, còn ông thì cười vang. Những buổi chiều khác, em cùng các anh chị họ chơi đá bóng, thả diều rồi chạy dọc con đường làng. Đêm xuống, cả nhà lại ngồi bên nhau. Bữa cơm quê giản dị nhưng thơm ngon, tiếng nói cười nối tiếp nhau. Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng thấy những ngày bình thường cũng có thể trở thành những ngày thật đẹp nếu có những người mình yêu thương ở bên.
Chuyến đi đã cho em một bài học mà trước đây em chưa từng nghĩ đến. Quê hương không nhất thiết phải là nơi có những điều lớn lao. Đôi khi, quê hương chỉ là một con đường nhỏ, một khu vườn, một dòng sông hay một căn bếp có người thân đang chờ ta. Những điều giản dị ấy lại âm thầm nuôi dưỡng tình yêu và khiến mỗi người luôn muốn tìm về nguồn cội. Em tự nhủ sẽ biết trân trọng hơn từng khoảnh khắc được ở bên ông bà, cố gắng học tập và sống tốt để không phụ lòng những người luôn yêu thương mình.
Chuyến đi đã lùi lại phía sau nhưng mỗi lần nhớ đến, em vẫn nghe như có tiếng gió quê thổi qua hàng tre và tiếng ông bà gọi mình từ ngoài sân. Có những kỉ niệm không cần phải thật đặc biệt mới đáng nhớ; chỉ cần trong đó có yêu thương, chúng sẽ tự nhiên ở lại thật lâu. Với em, chuyến về quê nội ấy chính là một kỉ niệm như vậy, giản dị, ấm áp và đủ sức làm lòng em dịu lại mỗi khi nhớ về.
Bài tham khảo Mẫu 7
“Quê hương là gì hở mẹ? Mà cô giáo dạy phải yêu.” Câu thơ ấy từng khiến em nhiều lần tự hỏi, vì sao quê hương lại có sức níu giữ con người đến thế? Có lẽ chỉ khi được tận mắt nhìn thấy cánh đồng trải dài, được nghe tiếng gió xào xạc trên hàng tre và được sống trong vòng tay yêu thương của ông bà, em mới hiểu. Chuyến về thăm quê nội vào những ngày nghỉ hè vừa qua đã giúp em cảm nhận rõ hơn điều ấy.
Mọi chuyện bắt đầu từ một câu nói của bố: “Cuối tuần này cả nhà mình về quê nhé!”. Em vui đến mức chạy ngay vào phòng chuẩn bị ba lô. Mẹ xếp quần áo, bố chuẩn bị quà, còn em háo hức tưởng tượng đủ thứ về những ngày sắp tới. Trên đường đi, em liên tục nhìn ra cửa kính. Những ngôi nhà cao tầng dần biến mất, thay vào đó là những cánh đồng rộng mênh mông. Lúa xanh rì đung đưa trong gió, từng đàn cò trắng chao nghiêng trên nền trời. Có lúc, xe chạy qua một cây cầu nhỏ, bên dưới là dòng sông trong veo phản chiếu ánh nắng. Khi xe vừa dừng trước cổng, em đã nghe tiếng bà gọi. Bà bước nhanh ra đón, ôm em vào lòng, còn ông vui vẻ xách giúp chiếc ba lô. Căn nhà thân thuộc hiện ra trước mắt khiến em có cảm giác như mình vừa trở lại một nơi đã rất lâu chưa được gặp.
Sáng hôm sau, em dậy cùng tiếng gà gáy. Bà đã ra vườn từ sớm, còn ông đang chăm mấy luống rau. Em chạy ra phụ bà tưới cây. Những giọt nước bắn lên lá, dưới ánh nắng sớm lấp lánh như những hạt thủy tinh. Buổi trưa, em nằm võng dưới gốc cây, nghe gió thổi nhè nhẹ rồi ngủ lúc nào không hay. Chiều đến, ông dẫn em đi quanh làng. Ông chỉ cho em cây đa đầu xóm, ngôi đình cổ và con đường ngày trước ông thường đi học. Em vừa đi vừa nghe, thấy mỗi góc quê đều có một câu chuyện riêng. Tối đến, cả nhà ăn cơm cùng nhau. Bà gắp thức ăn cho em, bố kể chuyện ở thành phố, ông cười vui rồi kể lại những kỉ niệm ngày xưa. Bữa cơm chẳng cầu kì nhưng đầy ắp tiếng cười khiến em cảm thấy thật hạnh phúc.
Chỉ vài ngày ngắn ngủi nhưng chuyến đi đã giúp em hiểu nhiều điều. Em hiểu rằng cuộc sống quê tuy giản dị nhưng không hề buồn tẻ. Mỗi hàng cây, bờ ruộng, dòng sông đều gắn với một câu chuyện và một phần kí ức của gia đình. Em cũng hiểu hơn tình yêu mà ông bà dành cho quê hương và con cháu. Từ đó, em càng trân trọng những bữa cơm sum họp, những cuộc trò chuyện giản dị và những khoảng thời gian được ở bên người thân. Em mong mình sẽ luôn giữ được tình yêu với quê hương và biết trân trọng nguồn cội của mình.
Lúc trở về, em đứng bên cửa xe nhìn mãi con đường làng đang lùi dần phía sau. Nắng chiều rót xuống những ruộng lúa một màu vàng óng, hàng tre khẽ rung như đang vẫy chào. Em chợt hiểu rằng có những nơi dù chỉ trở về vài ngày cũng đủ khiến ta nhớ cả một đời. Quê nội với em chính là nơi như thế – một miền đất bình dị nhưng có sức giữ chân trái tim bằng tình yêu của ông bà và những kỉ niệm trong veo của tuổi thơ.
Bài tham khảo Mẫu 8
“Có những miền quê đi qua một lần mà nhớ mãi, bởi ở đó có người thương đang đợi.” Với em, miền quê ấy chính là quê ngoại, nơi có ngôi nhà nhỏ nằm bên vườn cây và người bà luôn dành cho em những cái ôm thật chặt. Mỗi khi nhớ quê, em lại nhớ đến tiếng gà gáy sáng, mùi cơm mới và tiếng cười vang bên hiên nhà. Trong những lần trở về, chuyến đi vào dịp nghỉ lễ năm ngoái là kỉ niệm khiến em nhớ nhất.
Hôm ấy, cả nhà em khởi hành từ sáng sớm. Em đã chuẩn bị sẵn quần áo và một món quà nhỏ cho bà. Xe chạy qua những con phố đông người rồi dần rời xa thành phố. Cảnh vật hai bên đường thay đổi như một bức tranh đang được vẽ lại, những dãy nhà san sát biến thành những hàng cây xanh, những con đường rộng biến thành lối nhỏ quanh co, còn trước mắt em là cánh đồng trải dài dưới ánh nắng. Thỉnh thoảng, một đàn trâu thong thả gặm cỏ bên bờ ruộng, vài chú cò trắng sải cánh bay ngang trời. Khi đến nơi, em chưa kịp xuống xe thì bà đã đứng ở cổng chờ. Bà ôm em thật lâu, còn ông cười hiền hỏi em đi đường có mệt không. Nghe tiếng nói quen thuộc của ông bà, em thấy lòng mình vui như vừa tìm lại một món đồ quý giá.
Những ngày ở quê trôi qua bằng những niềm vui rất giản dị. Một sáng, em theo bà ra chợ làng. Con đường nhỏ rộn ràng tiếng chào hỏi, tiếng xe đạp và mùi thơm của những món ăn quê. Bà vừa đi vừa giới thiệu cho em từng người quen. Buổi chiều, em cùng ông ra vườn hái trái cây. Những chùm nhãn chín mọng, những quả ổi thơm lừng khiến em thích thú. Sau đó, ông dẫn em ra cánh đồng. Gió thổi mát rượi, hương lúa thoang thoảng trong không khí. Em chạy cùng các anh chị họ trên bờ ruộng, tiếng cười vang lên giữa không gian rộng lớn. Buổi tối, mọi người ngồi ngoài hiên. Bầu trời đầy sao, trăng treo lơ lửng trên những ngọn cây. Bà kể chuyện ngày xưa, ông thỉnh thoảng góp lời, còn em ngồi nghe say mê. Khoảnh khắc ấy bình dị đến mức em chỉ muốn thời gian chậm lại.
Sau chuyến đi, em nhận ra những điều làm mình nhớ quê nhất lại chẳng phải những món quà hay trò chơi. Đó là mùi khói bếp, tiếng gọi của bà, bàn tay ông chai sần khi dắt em đi qua con đường làng và những bữa cơm có đủ mọi người. Quê hương dạy em biết trân trọng những điều giản dị, biết yêu thương ông bà và nhớ về nguồn cội. Em tự nhủ sẽ thường xuyên gọi điện hỏi thăm ông bà, ngoan ngoãn và cố gắng học tập để những người thân yêu luôn vui lòng.
Đến ngày trở về, bà đứng bên cổng tiễn em, tay vẫn cầm chiếc khăn nhỏ em thường dùng. Em vẫy tay mãi cho đến khi bóng bà khuất sau hàng cây. Trên đường về, em nhìn những cánh đồng lùi lại phía sau mà lòng cứ bâng khuâng. Em biết mình sẽ còn trở lại nơi ấy, nhưng chuyến đi lần này vẫn sẽ được cất giữ thật kĩ trong ngăn kí ức tuổi thơ. Bởi quê hương đôi khi chẳng cần điều gì lớn lao để khiến ta thương nhớ, chỉ cần có một mái nhà, một bữa cơm và những người luôn dang tay chờ ta trở về.
Bài tham khảo Mẫu 9
Buổi chiều hôm ấy, khi ánh nắng cuối ngày nghiêng qua khung cửa sổ, em bất chợt nhớ đến mùi thơm của những trái ổi chín, tiếng gió lao xao trên hàng tre và tiếng bà gọi em từ ngoài sân. Tất cả những hình ảnh ấy đều thuộc về quê nội – nơi em luôn mong được trở về mỗi khi có dịp. Quê nội của em không có những con đường đông đúc hay những tòa nhà cao tầng, chỉ có những bờ ruộng trải dài, khu vườn xanh mát và mái nhà thân thuộc của ông bà. Kì nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến về quê thật vui và để lại trong em nhiều kỉ niệm khó quên.
Từ mấy ngày trước, em đã mong ngóng chuyến đi. Mẹ chuẩn bị quần áo, bố mua một ít bánh kẹo và trái cây làm quà, còn em tự tay chọn một chiếc khăn nhỏ để tặng bà. Sáng hôm lên đường, em dậy thật sớm, lòng háo hức đến mức chẳng còn buồn ngủ. Chiếc xe rời thành phố, chạy qua những con đường ngày càng vắng. Qua cửa kính, những ngôi nhà cao tầng dần biến mất, thay vào đó là những hàng cây xanh, cánh đồng lúa và những con đường nhỏ quanh co. Mặt trời vừa lên, ánh nắng trải thành từng dải vàng trên ruộng. Một đàn cò trắng bay ngang trời, đôi cánh nổi bật giữa nền trời trong trẻo. Khi chiếc xe rẽ vào con đường làng, em đã nhận ra cây bàng già trước cổng nhà ông bà. Ông đang tưới cây, còn bà đứng bên hiên. Vừa thấy em, bà vội đặt chiếc rổ xuống rồi bước nhanh ra đón. Em ôm lấy bà, còn ông cười hiền và xoa đầu em. Những lời hỏi han giản dị của ông bà khiến em thấy chuyến trở về này thật ấm áp.
Quê nội có rất nhiều điều thú vị chờ em khám phá. Buổi sáng, em theo ông ra vườn chăm cây. Ông dạy em cách hái những quả chín mà không làm gãy cành. Khu vườn lúc ấy đẹp như một bức tranh xanh, ánh nắng len qua những tán lá, rơi xuống mặt đất thành những đốm sáng nhỏ. Em thích nhất là những cây ổi sai trĩu quả. Ông hái cho em một quả vừa chín, vỏ xanh nhạt, ruột trắng và thơm dịu. Buổi chiều, em cùng các anh chị họ ra bờ đê chơi. Chúng em mang theo một chiếc diều giấy, chạy thật nhanh để đưa nó lên cao. Khi cánh diều đã no gió, nó chao nghiêng giữa bầu trời, lúc ẩn lúc hiện sau những đám mây trắng. Chiều xuống, chúng em ngồi trên bờ đê ngắm mặt trời đỏ rực từ từ khuất sau cánh đồng. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Bà kể chuyện ngày xưa, ông thỉnh thoảng lại góp vài câu khiến mọi người bật cười. Ngoài sân, ánh trăng rải xuống những tàu lá, tiếng côn trùng vang lên đều đều. Em ngồi giữa mọi người, cảm thấy căn nhà nhỏ sao mà ấm áp đến thế.
Sau chuyến đi, em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi có những cảnh vật quen thuộc mà còn là nơi lưu giữ tình cảm của gia đình. Em yêu những con đường làng, những bờ ruộng và khu vườn của ông bà, nhưng điều khiến em nhớ nhất vẫn là những khoảnh khắc được ở bên người thân. Em hiểu thêm về sự vất vả của ông bà, về cuộc sống giản dị của người dân quê và càng biết trân trọng những gì mình đang có. Em tự nhủ sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, thường xuyên hỏi thăm ông bà và giữ gìn những cảnh vật thân thương của quê hương.
Mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, trong tâm trí em lại hiện lên khu vườn xanh mát, cánh diều chao nghiêng trên bầu trời và mâm cơm ấm áp có ông bà ngồi bên. Quê nội từ đó không chỉ là một địa danh thân thuộc mà còn là nơi cất giữ những kỉ niệm dịu dàng nhất của tuổi thơ em. Em sẽ luôn trân trọng những phút giây được ở bên ông bà, yêu quý mảnh đất quê hương và mong rằng những mùa hè sau, em vẫn có thể trở về để nghe tiếng gió xào xạc qua hàng tre, ngắm cánh đồng trải dài dưới nắng và tìm lại cảm giác bình yên trong vòng tay người thân.
Bài tham khảo Mẫu 10
Mỗi buổi sớm yên ả, khi tiếng chim từ những tán cây đầu ngõ vang lên ríu rít, em lại có cảm giác lòng mình chùng xuống một cách dịu dàng. Trong những khoảnh khắc ấy, hình ảnh quê nội lại hiện lên thật rõ ràng, một nơi không ồn ào, không vội vã, chỉ có sự bình yên lan tỏa trong từng góc nhỏ. Kì nghỉ hè vừa qua, em cùng bố mẹ trở về thăm ông bà nội. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã để lại trong em biết bao cảm xúc khó quên.
Sáng hôm ấy, cả nhà em khởi hành từ rất sớm. Mẹ chuẩn bị quần áo, bố mang theo một túi quà nhỏ, còn em háo hức đến mức cứ chạy ra cửa nhìn ngóng. Khi xe rời thành phố, cảnh vật hai bên đường cũng dần thay đổi. Những ngôi nhà san sát thưa dần, nhường chỗ cho những hàng cây xanh mướt và cánh đồng rộng mênh mông. Mặt trời nhô lên sau những rặng cây, rải những tia nắng vàng óng xuống ruộng lúa. Xa xa, vài chú trâu thong thả gặm cỏ bên bờ ruộng, đàn cò trắng chấp chới bay trên nền trời xanh. Đến khi xe rẽ vào con đường làng, em nhận ra hàng tre quen thuộc trước nhà ông bà. Ông đã đứng ngoài sân từ lúc nào. Thấy em, ông nở nụ cười hiền rồi bước ra đón. Bà từ trong nhà chạy ra, kéo em vào lòng và hỏi han đủ chuyện. Cảm giác được trở về trong vòng tay ông bà khiến em vui đến nao lòng.
Ở quê, mỗi ngày đều có một niềm vui riêng. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau. Những giọt sương còn vương trên lá, dưới ánh nắng sớm long lanh như những hạt pha lê. Bà vừa làm vừa chỉ cho em từng loại rau, từng cây ăn quả rồi kể chuyện về khu vườn. Buổi chiều, ông dẫn em ra cánh đồng. Gió thổi lồng lộng, hương lúa thơm dịu dàng lan trong không khí. Em cùng các anh chị họ chạy trên con đường nhỏ, khi thì chơi đá bóng, lúc lại ngồi dưới gốc cây trò chuyện. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Những món ăn bà nấu tuy giản dị nhưng thơm ngon vô cùng. Ông kể chuyện ngày trước, bố mẹ cười vui, còn em vừa ăn vừa lắng nghe. Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc qua hàng cây. Khoảnh khắc bình dị ấy khiến em chỉ mong đêm dài thêm một chút để mọi người được ở bên nhau lâu hơn.
Những ngày ở quê giúp em hiểu rằng vẻ đẹp của quê hương không chỉ nằm trong cảnh vật mà còn nằm trong cuộc sống và tình người nơi ấy. Đó là tiếng bà gọi mỗi sáng, bàn tay ông nắm lấy tay em khi đi ra vườn, là bữa cơm có đầy đủ người thân và những câu chuyện tưởng chừng rất bình thường nhưng nghe mãi vẫn thấy vui. Em hiểu thêm rằng ông bà đã gắn bó với mảnh đất này bằng biết bao kỉ niệm và tình yêu. Vì vậy, em càng yêu quê nội hơn, đồng thời tự nhắc mình phải biết quan tâm đến ông bà, trân trọng gia đình và giữ gìn những tình cảm thân thương ấy.
Ngày trở về, ông bà đứng trước cổng tiễn chúng em. Bà dúi vào tay em một túi trái cây trong vườn, còn ông dặn em nhớ chăm ngoan, học giỏi. Chiếc xe lăn bánh, con đường làng dần khuất sau hàng cây nhưng em vẫn ngoái lại nhìn mãi. Em chợt hiểu rằng có những nơi không cần rộng lớn hay nổi tiếng vẫn có thể trở thành một phần rất sâu trong trái tim. Quê nội của em chính là nơi như thế, bình dị, thân thương và luôn có một mái nhà mở cửa chờ em trở về.
Bài tham khảo Mẫu 11
Giữa những chuyến trở về, hình ảnh gia đình sum vầy luôn hiện lên trong em như một dòng sông ấm áp chảy mãi không ngừng. Những suy nghĩ về tình cảm gia đình khiến em luôn mong ngóng một ngày được gặp lại người thân. Với em, quê ngoại chính là nơi tình yêu thương ấy hiện hữu rõ ràng nhất. Nơi đó có mái nhà nhỏ của ông bà, có khu vườn đầy cây trái và có những buổi chiều yên ả mà mỗi khi nhớ lại, lòng em lại thấy dịu dàng. Kì nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến về quê ngoại thật đáng nhớ.
Lần ấy, chuyến đi bắt đầu bằng một cơn mưa nhẹ. Khi cả nhà chuẩn bị lên đường, những hạt mưa lăn dài trên cửa kính, khiến phố phường như được phủ một lớp màn mỏng. Em cứ lo chuyến đi sẽ buồn vì trời mưa, nhưng càng đi xa, mưa càng ngớt. Qua ô cửa xe, em nhìn thấy những hàng cây còn đọng nước, những thửa ruộng xanh mướt và những con đường làng sạch bóng. Một lúc sau, bầu trời dần sáng lên, những tia nắng len qua mây, làm những giọt nước trên lá lấp lánh. Khi đến nơi, em đã thấy bà đứng bên hiên nhà. Vừa nhìn thấy em, bà vui mừng gọi lớn rồi ôm em thật chặt. Ông cũng bước ra, nụ cười hiền hiện rõ trên khuôn mặt. Sau một chặng đường dài, khoảnh khắc ấy khiến em thấy quê ngoại gần gũi đến lạ.
Những ngày sau đó trôi qua trong tiếng chim, tiếng gió và tiếng cười. Buổi sáng, em cùng bà quét sân rồi ra vườn hái rau. Sau trận mưa, khu vườn xanh mướt hơn hẳn. Lá cây còn đọng những giọt nước trong veo, đất mềm và thơm mùi ẩm. Bà hái rau, còn em xách chiếc giỏ nhỏ đi theo phía sau. Đến chiều, ông đưa em ra bờ sông. Dòng nước lững lờ trôi, mặt sông phản chiếu màu trời trong xanh. Em cùng ông ngồi câu cá, thỉnh thoảng lại nghe tiếng chim gọi nhau từ những bụi cây ven bờ. Một buổi tối, cả nhà ngồi ngoài hiên. Gió mát thổi qua, trăng sáng dịu dàng trên mái nhà. Bà kể chuyện hồi mẹ còn nhỏ, khiến cả nhà bật cười. Em chăm chú lắng nghe rồi bất chợt thấy những câu chuyện ấy quý giá biết bao, bởi chúng giúp em hiểu hơn về gia đình mình.
Chuyến đi không chỉ mang đến cho em những trải nghiệm thú vị mà còn giúp em nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống giản dị. Ở quê, chẳng cần những trò chơi cầu kì, em vẫn có thể vui cả ngày với một khu vườn, một dòng sông hay một cánh đồng. Điều khiến em hạnh phúc nhất chính là được sống chậm lại, được trò chuyện với ông bà và được nghe những câu chuyện về gia đình. Em hiểu rằng tình thân cần được vun đắp bằng những điều rất nhỏ, một lời hỏi thăm, một lần trở về, một bữa cơm cùng nhau. Từ đó, em càng biết yêu quý ông bà và trân trọng quê ngoại - nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm của gia đình.
Đã nhiều tháng trôi qua nhưng mỗi khi trời vừa tạnh mưa, em lại nhớ đến chuyến đi ấy. Em nhớ những chiếc lá còn đọng nước, nhớ con đường làng ướt ánh nắng và nhớ vòng tay ấm áp của bà dưới mái hiên. Kỉ niệm ấy giống như một giọt nắng nhỏ được cất giữ trong lòng, mỗi lần nhớ đến lại khiến em mỉm cười. Em mong một ngày gần nhất sẽ lại được xách ba lô lên đường, trở về với khu vườn xanh và tiếng gọi thân thương của ông bà.
Bài tham khảo Mẫu 12
“Có những chuyến đi không chỉ là di chuyển từ nơi này đến nơi khác, mà còn là hành trình trở về với yêu thương.” Mỗi khi nghĩ đến điều đó, em lại nhớ ngay đến quê nội, nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm ấm áp của gia đình em. Đó là nơi có con đường làng phủ bóng tre, có chiếc giếng nhỏ trước sân và có căn bếp lúc nào cũng thơm mùi thức ăn bà nấu. Vào dịp Tết vừa rồi, cả gia đình em đã trở về quê nội đón năm mới cùng ông bà. Những ngày đoàn tụ ngắn ngủi ấy đã trở thành một trong những kỉ niệm đẹp nhất của em.
Không khí Tết khiến chuyến đi dường như vui hơn mọi lần. Trước ngày về quê, mẹ chuẩn bị quần áo mới, bố mua bánh kẹo và những món quà nhỏ, còn em cẩn thận gói một tấm thiệp tự làm để tặng ông bà. Sáng sớm, xe bắt đầu chạy. Qua cửa kính, em nhìn thấy những con đường như được khoác lên vẻ tươi mới. Hai bên đường, cây cối xanh non, những ngôi nhà treo cờ và hoa rực rỡ. Càng gần quê, cảnh vật càng yên bình. Những cánh đồng trải rộng dưới nắng, từng đàn chim bay ngang trời, vài người nông dân đang chăm chỉ làm việc. Khi xe dừng trước cổng, em nghe tiếng bà gọi từ trong nhà. Em chạy vào, ôm chầm lấy bà rồi trao món quà nhỏ. Bà nhận tấm thiệp, cẩn thận ngắm từng dòng chữ và cười thật hiền. Ông đứng bên cạnh xoa đầu em, khen em đã lớn hơn nhiều.
Những ngày Tết ở quê tràn ngập niềm vui. Sáng mùng Một, em theo ông đi chúc Tết họ hàng. Con đường làng hôm ấy nhộn nhịp hẳn lên. Nhà nào cũng có hoa trước cửa, tiếng nói cười vang lên khắp xóm. Trở về nhà, em cùng bà chuẩn bị bữa cơm. Gian bếp nhỏ đỏ lửa, mùi thức ăn thơm phức lan khắp nhà. Buổi chiều, em cùng các anh chị họ ra bờ đê chơi. Gió thổi tung mái tóc, bầu trời xanh cao và những cánh đồng phía dưới như một tấm thảm khổng lồ. Chúng em vừa đi vừa kể chuyện, thỉnh thoảng lại dừng lại ngắm đàn cò trắng bay về phía cuối trời. Tối đến, cả nhà ngồi bên nhau. Ông kể chuyện những cái Tết ngày trước, bà thêm vào vài câu khiến mọi người bật cười. Ngoài sân, ánh trăng dịu dàng phủ lên hàng cây. Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười cứ vang lên mãi, khiến em cảm thấy Tết thật sự là những phút giây được đoàn tụ.
Sau chuyến về quê, em càng hiểu hơn ý nghĩa của hai tiếng “quê hương”. Quê hương không chỉ là nơi có cảnh đẹp mà còn là nơi có những người luôn mong ta trở về, có những câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và có những phong tục khiến gia đình thêm gắn bó. Em nhận ra mình thật may mắn khi được lớn lên trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ. Vì vậy, em sẽ cố gắng học tập, sống ngoan ngoãn, biết quan tâm đến người thân và giữ gìn những nét đẹp truyền thống của gia đình, quê hương.
Tết rồi cũng qua, những cành hoa trước sân dần thôi rực rỡ, nhưng dư âm của những ngày đoàn tụ vẫn còn nguyên trong em. Em nhớ tiếng cười của cả nhà, nhớ bàn tay bà thoăn thoắt bên bếp và nhớ dáng ông chậm rãi bước trên con đường làng. Có lẽ, điều quý giá nhất mà mỗi chuyến trở về mang lại không phải là những món quà ta mang theo, mà là cảm giác mình luôn có một nơi để thương, một mái nhà để nhớ và những người luôn chờ mình trở lại.
Bài tham khảo Mẫu 13
“Quê hương” là tiếng gọi thân thương mà mỗi người luôn mang theo trong hành trang của mình. Với em, tiếng gọi ấy gắn với quê nội, nơi có mái nhà nhỏ nằm sau hàng cau, có chiếc ao trong veo trước sân và có ông bà ngày ngày ngóng chờ con cháu trở về. Dù đã nhiều lần về quê, em vẫn luôn háo hức như lần đầu được đặt chân lên con đường làng quen thuộc. Đặc biệt, chuyến về thăm ông bà vào kì nghỉ hè năm ngoái đã để lại trong em một miền kí ức thật đẹp.
Hôm ấy, cả gia đình em lên đường khi trời còn mờ hơi sương. Em cẩn thận xếp vài bộ quần áo vào ba lô, không quên mang theo món quà nhỏ đã chuẩn bị cho ông bà. Chiếc xe bon bon trên đường, đưa em rời xa những con phố đông đúc. Qua ô cửa kính, cảnh vật dần thay đổi. Những tòa nhà cao tầng biến mất, trước mắt em là những bờ ruộng xanh rì, những con đường nhỏ uốn lượn giữa hàng cây và những mái nhà thấp thoáng trong vườn. Mặt trời từ từ nhô lên, nhuộm vàng những ngọn tre và cánh đồng phía xa. Khi xe dừng trước cổng, em lập tức nhìn thấy ông đang đứng bên cây cau, còn bà tất tả bước ra từ trong nhà. Bà ôm em thật chặt, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc. Ông cười hiền, hỏi em suốt quãng đường có mệt không. Chỉ vài câu hỏi giản dị ấy cũng khiến em cảm nhận rõ niềm vui của một người luôn mong ngóng cháu trở về.
Sau khi nghỉ ngơi, em bắt đầu tận hưởng những ngày hè bình yên ở quê. Sáng sớm, tiếng gà gáy đánh thức em dậy. Em theo ông ra chiếc ao trước nhà cho cá ăn rồi cùng ông chăm mấy luống rau. Ông chỉ cho em cách nhổ cỏ, vun đất và tưới cây. Đôi bàn tay ông đã chai sần nhưng động tác vẫn thật khéo léo. Buổi trưa, em nằm trên chiếc võng dưới gốc xoài, nghe tiếng lá xào xạc và tiếng chim gọi nhau trên cành. Đến chiều, mấy anh chị họ rủ em đi bắt cào cào ngoài bãi cỏ rồi cùng nhau chơi đuổi bắt. Khi nắng đã dịu, cả nhóm ngồi bên bờ ao, kể cho nhau nghe những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối. Tối đến, bà dọn cơm ra chiếc bàn gỗ giữa nhà. Món canh rau, đĩa cá kho, bát cà muối đều là những món ăn giản dị nhưng thơm ngon lạ thường. Trong ánh đèn vàng, tiếng ông kể chuyện hòa cùng tiếng cười của mọi người khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm áp.
Những ngày ở quê trôi qua chậm rãi nhưng lại khiến em cảm thấy thời gian thật quý giá. Em nhận ra cuộc sống nơi đây tuy giản dị nhưng có biết bao điều đáng yêu, buổi sáng nghe tiếng gà, buổi chiều ngắm cánh đồng, buổi tối quây quần bên mâm cơm. Quan trọng hơn, em hiểu rằng quê hương không chỉ là một nơi chốn mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm của gia đình. Qua lời kể của ông, em biết thêm nhiều câu chuyện về quê nội ngày trước; qua những việc bà làm mỗi ngày, em càng hiểu sự vất vả và tình yêu thương mà ông bà dành cho gia đình. Chuyến đi khiến em tự nhắc mình phải biết quan tâm đến ông bà, trân trọng những ngày được ở bên người thân và yêu quý mảnh đất đã gắn bó với gia đình từ bao đời.
Đến ngày trở về, em cứ đứng bên hiên nhìn mãi khu vườn xanh trước nhà. Bà gói cho em ít trái cây, ông lại dặn bao giờ rảnh thì về chơi. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, hàng cau và mái nhà nhỏ dần khuất sau những khúc quanh. Em không buồn như lúc phải chia tay một món đồ yêu thích, chỉ thấy trong lòng có một khoảng trống man mác. Em biết rồi mình sẽ trở lại, bởi quê nội không chỉ là nơi ông bà đang sống mà còn là nơi tuổi thơ của em được tưới mát bằng những ngày bình dị và yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 14
Mùi rơm mới phơi, tiếng gà gáy vang lên trong buổi sớm và những hàng cây xanh rì đung đưa trong gió luôn khiến em nhớ đến quê ngoại. Đó là một miền quê yên bình, nơi có ngôi nhà nhỏ của ông bà nằm giữa khu vườn đầy cây trái và con đường làng quanh co dẫn ra cánh đồng rộng lớn. Mỗi lần được trở về, em đều cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và vui vẻ hơn. Trong những chuyến đi ấy, em nhớ nhất là lần về quê ngoại vào dịp nghỉ hè năm ngoái.
Sáng hôm đó, cả gia đình em thức dậy thật sớm để chuẩn bị lên đường. Mẹ xếp quần áo, bố chuẩn bị những túi quà nhỏ mang về biếu ông bà, còn em háo hức đến mức cứ chạy ra chạy vào ngóng giờ khởi hành. Chiếc xe rời khỏi thành phố khi ánh nắng đầu ngày còn dịu nhẹ. Qua ô cửa kính, những con đường đông đúc dần thưa người, những ngôi nhà cao tầng cũng lùi lại phía sau. Trước mắt em mở ra những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây chạy dài theo con đường và những mái nhà nhỏ ẩn sau vườn cây. Xa xa, vài chú trâu thong thả gặm cỏ, đàn cò trắng chao nghiêng trên nền trời xanh. Khi xe rẽ vào con đường làng quen thuộc, em đã nhận ra hàng cau trước cổng nhà ông bà. Bà đứng chờ từ lúc nào, vừa nhìn thấy em đã vui mừng bước nhanh ra đón. Em chạy đến ôm bà, còn ông tươi cười xách giúp chiếc ba lô. Những câu hỏi han giản dị của ông bà khiến em thấy chuyến đường dài dường như chẳng còn chút mệt mỏi nào.
Những ngày ở quê trôi qua thật chậm rãi nhưng đầy ắp niềm vui. Buổi sáng, em theo bà ra khu vườn phía sau nhà. Khu vườn xanh mướt, những giọt sương còn đọng trên lá lấp lánh dưới nắng. Bà chỉ cho em cách hái rau, chăm cây rồi kể những câu chuyện về khu vườn mà ông bà đã vun trồng từ nhiều năm trước. Buổi chiều, ông đưa em ra bờ sông. Dòng nước lững lờ trôi, mặt sông rộng mở phản chiếu cả một khoảng trời trong xanh. Hai ông cháu ngồi câu cá, thỉnh thoảng lại trò chuyện về chuyện học hành, trường lớp. Có hôm, em cùng các anh chị họ ra cánh đồng thả diều. Gió đồng thổi lồng lộng, những cánh diều đủ màu bay cao giữa trời, còn tiếng cười của chúng em vang lên trong trẻo. Nhưng điều khiến em nhớ nhất là bữa cơm tối cuối cùng. Bà nấu những món ăn dân dã mà em yêu thích, ông ngồi bên kể chuyện, bố mẹ cùng mọi người trò chuyện vui vẻ. Ánh đèn vàng hắt xuống mâm cơm nhỏ, tiếng cười hòa với tiếng côn trùng ngoài vườn khiến căn nhà trở nên ấm áp vô cùng.
Chuyến đi ấy giúp em nhận ra rằng vẻ đẹp của quê hương đôi khi nằm trong những điều rất đỗi bình thường. Đó là một khu vườn xanh mát, một dòng sông lặng lẽ, tiếng gió thổi qua hàng cây hay bữa cơm giản dị có những người thân yêu ngồi cạnh. Em hiểu hơn về cuộc sống của ông bà, về sự cần cù của những người dân quê và về tình cảm gắn bó với mảnh đất đã nuôi dưỡng bao thế hệ. Quan trọng hơn, em nhận ra rằng gia đình chính là nơi khiến mỗi chuyến trở về trở nên ý nghĩa. Từ đó, em càng yêu quý quê ngoại, biết trân trọng những phút giây được ở bên ông bà và tự nhắc mình phải thường xuyên quan tâm, hỏi thăm những người thân yêu.
Ngày chia tay, em đứng trước cổng nhìn khu vườn một lần nữa. Bà gói cho em ít trái cây chín, còn ông dặn khi nào được nghỉ thì lại về chơi. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, con đường làng từ từ lùi lại phía sau, nhưng em vẫn ngoái đầu nhìn mãi cho đến khi mái nhà thân thuộc khuất hẳn. Chuyến đi đã kết thúc, song những ngày bình yên bên ông bà vẫn nằm nguyên trong kí ức của em như một khoảng trời xanh mát. Em biết rồi mình sẽ lại trở về, bởi quê ngoại không chỉ là nơi có những cảnh vật thân thương mà còn là nơi có những vòng tay luôn rộng mở đón em.
Bài tham khảo Mẫu 15
Mỗi khi mùa hè về, tiếng ve lại ngân lên trên những vòm cây, nắng trải vàng trên những con đường và trong lòng em lại hiện lên hình ảnh một miền quê thân thuộc. Đó là quê nội, nơi có mái nhà nhỏ nằm bên hàng cau, có khu vườn quanh năm xanh mát và có ông bà luôn mong ngóng những đứa cháu trở về. Quê nội không có những con phố đông đúc hay ánh đèn rực rỡ, nhưng lại có một vẻ đẹp bình dị khiến em nhớ mãi. Trong những kỉ niệm về nơi ấy, chuyến về thăm ông bà vào đầu kì nghỉ hè năm ngoái là điều em luôn nâng niu.
Sáng hôm ấy, khi thành phố còn chưa thức giấc hẳn, gia đình em đã chuẩn bị lên đường. Mẹ xếp quần áo vào va-li, bố cẩn thận đặt những món quà nhỏ dành cho ông bà vào một chiếc túi, còn em vui vẻ ôm theo chiếc ba lô chứa vài cuốn truyện yêu thích. Xe chạy qua những con phố quen thuộc rồi dần rời xa thành thị. Cảnh vật hai bên đường thay đổi từng chút một. Những dãy nhà san sát thưa dần, thay vào đó là những bờ ruộng xanh non, những hàng tre rì rào và những con đường nhỏ uốn quanh xóm làng. Mặt trời nhô lên sau rặng cây, rắc những hạt nắng óng vàng xuống cánh đồng. Xa xa, những cánh cò trắng bay là là trên ruộng lúa, vài bác nông dân đang cần mẫn làm việc. Khi chiếc xe rẽ vào con đường dẫn tới nhà ông bà, em nhận ra cây khế già bên hàng rào. Bà đã đứng trước cổng chờ sẵn. Vừa thấy em, bà dang tay ôm chặt rồi hỏi han đủ chuyện. Ông đứng bên cạnh mỉm cười hiền hậu, bàn tay đặt lên vai em như một lời chào thân thương. Em bỗng thấy lòng mình vui đến lạ.
Sau khi nghỉ ngơi, em nhanh chóng hòa vào cuộc sống nơi quê nội. Buổi sáng, em theo ông ra vườn. Ông chỉ cho em cách tưới cây, vun đất và hái những quả đã chín. Khu vườn hiện ra như một thế giới xanh nhỏ bé với những tán lá đan vào nhau, những quả ổi căng tròn và những chùm nhãn lúc lỉu trên cành. Buổi trưa, em nằm trên chiếc võng trước hiên, nghe tiếng gió luồn qua kẽ lá và tiếng chim ríu rít rồi thiếp đi lúc nào không hay. Chiều xuống, em cùng các anh chị họ ra bờ đê chơi. Chúng em chạy trên con đường cỏ, chơi đuổi bắt rồi ngồi nhìn cánh đồng đang chuyển dần sang màu vàng dưới ánh hoàng hôn. Gió mang theo mùi lúa thơm dịu, thổi tung mái tóc và làm những tà áo bay phần phật. Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Bà liên tục gắp thức ăn cho em, ông kể những câu chuyện từ ngày bố mẹ còn nhỏ. Ngoài sân, tiếng dế rả rích hòa cùng tiếng lá cây xào xạc. Một bữa cơm chẳng có món gì cầu kì nhưng lại khiến em cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Những ngày ngắn ngủi ấy đã giúp em hiểu thêm nhiều điều về quê hương và gia đình. Em nhận ra cuộc sống ở quê tuy đơn sơ nhưng chứa đựng rất nhiều vẻ đẹp, vẻ đẹp của thiên nhiên, của sự cần cù và nhất là của tình người. Mỗi góc sân, khu vườn hay con đường đều gắn với những câu chuyện của ông bà và gia đình. Em cũng hiểu rằng tình cảm dành cho quê hương không phải điều gì xa vời mà được nuôi dưỡng từ những việc rất nhỏ, biết yêu cây cối, giữ gìn cảnh vật, trân trọng những bữa cơm gia đình và quan tâm đến người thân. Sau chuyến đi, em càng thương ông bà hơn và tự nhủ phải cố gắng học tập, sống ngoan ngoãn để ông bà luôn vui lòng.
Ngày trở về, em cứ lưu luyến đứng bên cổng. Bà đặt vào tay em mấy quả ổi vừa hái trong vườn, còn ông dặn lần sau nhớ về lâu hơn. Xe bắt đầu chuyển bánh, hàng cau, mái nhà và khu vườn thân thuộc dần khuất sau những khúc quanh. Em ngồi im nhìn qua cửa kính, trong lòng vừa vui vì đã có những ngày thật đẹp, vừa thấy nhớ ngay khi chưa rời xa. Chuyến về quê ấy đã trở thành một khoảng trời trong veo của tuổi thơ em, nơi có màu xanh của cây lá, có hương đồng dịu ngọt và có tình yêu thương của ông bà luôn âm thầm chờ đợi.
- Top 105 Bài văn kể một chuyện vui (hoặc buồn) xảy ra trong lớp hay nhất
- Top 105 Bài văn kể cho bố mẹ nghe một câu chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười,...) mà em đã gặp ở trường hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại nỗi buồn hay một niềm vui của tuổi thơ đã qua hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận