Viết bài văn kể lại một trải nghiệm đã trở thành kỉ niệm sâu sắc nhất của em bằng một bài văn khoảng 1 trang giấy>
- Em muốn kể lại trải nghiệm nào? (Một kỉ niệm với gia đình, một hoạt động ở trường, một khoảnh khắc đặc biệt,...) - Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu và có những ai tham gia? (Một ngày hè, một buổi sáng, trong dịp lễ, ở trường, ở nhà, ở quê, cùng người thân, bạn bè,...) - Vì sao trải nghiệm ấy trở thành một kỉ niệm sâu sắc đối với em? (Mang lại niềm vui, niềm tự hào, ...)
Dàn ý
Trong cuộc sống, có trải nghiệm đem lại cho em niềm vui, niềm tự hào và hạnh phúc; có trải nghiệm để lại trong em nỗi buồn, nỗi sợ hãi và sự nuối tiếc, … Nhưng dù thế nào, từ những trải nghiệm đó, em cũng tự rút ra những bài học để trưởng thành hơn.
Hãy kể lại một trải nghiệm đã trở thành kỉ niệm sâu sắc nhất của em bằng một bài văn khoảng 1 trang giấy.
I. Mở bài
- Em muốn kể lại trải nghiệm nào? (Một kỉ niệm với gia đình, một hoạt động ở trường, một khoảnh khắc đặc biệt,...)
- Trải nghiệm ấy diễn ra khi nào, ở đâu và có những ai tham gia? (Một ngày hè, một buổi sáng, trong dịp lễ, ở trường, ở nhà, ở quê, cùng người thân, bạn bè,...)
- Vì sao trải nghiệm ấy trở thành một kỉ niệm sâu sắc đối với em? (Mang lại niềm vui, niềm tự hào, ...)
II. Thân bài
a. Hoàn cảnh
- Trải nghiệm bắt đầu trong hoàn cảnh nào? (Em đang tham gia hoạt động gì, ở đâu, cùng với ai,...)
- Những điều gì diễn ra trước khi trải nghiệm bắt đầu? (Không gian, thời gian, hoạt động của mọi người, những điều em nhìn thấy hoặc nghe thấy,...)
- Lúc ấy em có tâm trạng và cảm xúc như thế nào? (Háo hức, vui vẻ, hồi hộp, tò mò, mong chờ, lo lắng, buồn bã,...)
- Điều gì khiến trải nghiệm trở nên đặc biệt ngay từ đầu? (Một cuộc gặp gỡ, một hoạt động thú vị, một cảnh vật, một lời nói, một sự việc bất ngờ,...)
b. Diễn biến của trải nghiệm
- Những sự việc hoặc hoạt động chính diễn ra như thế nào? (Kể theo trình tự hợp lí, tập trung vào những chi tiết quan trọng,...)
- Những người xung quanh đã tham gia và tương tác với em như thế nào? (Cùng vui chơi, trò chuyện, giúp đỡ, động viên, chia sẻ, hợp tác,...)
- Em đã làm gì và đã trải qua những điều gì? (Tham gia, thử sức, khám phá, giúp đỡ, quan sát, trò chuyện, chia sẻ,...)
- Khoảnh khắc hoặc chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt, nụ cười, câu nói, cử chỉ, hành động,...)
- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào trong quá trình trải nghiệm? (Từ hồi hộp đến vui sướng, từ lo lắng đến nhẹ nhõm,...)
c. Kết thúc và ý nghĩa
- Trải nghiệm kết thúc như thế nào? (Em trở về nhà, một kỉ niệm khép lại,...)
- Ngay sau đó, em cảm thấy như thế nào? (Hạnh phúc, vui sướng, tự hào, xúc động, bâng khuâng, tiếc nuối, biết ơn,...)
- Trải nghiệm ấy giúp em hiểu thêm điều gì về cuộc sống, con người hoặc chính bản thân mình? (Hiểu hơn về tình thân, tình bạn, sự sẻ chia, lòng yêu thương, sự cố gắng, trách nhiệm,...)
- Sau trải nghiệm, em đã thay đổi hoặc muốn thay đổi điều gì? (Biết trân trọng những điều tốt đẹp, sống trách nhiệm hơn, mạnh dạn hơn, biết quan tâm và chia sẻ, cố gắng hoàn thiện bản thân,...)
III. Kết bài
- Em có cảm nhận gì khi nhớ lại trải nghiệm ấy? (Xúc động, hạnh phúc, tự hào, biết ơn, bâng khuâng,...)
- Trải nghiệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em? (Là một kỉ niệm sâu sắc, giúp em trưởng thành hơn và để lại một bài học đáng quý,...)
- Em sẽ làm gì để bài học từ trải nghiệm ấy trở thành hành trang cho mình? (Biết yêu thương, trân trọng, sẻ chia, sống tích cực và cố gắng tốt hơn mỗi ngày,...).
Bài siêu ngắn
Mỗi trải nghiệm đi qua đều để lại trong lòng em một dấu ấn riêng. Trong đó, em nhớ nhất là lần cùng mẹ tham gia một buổi quyên góp sách cho các bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Trải nghiệm ấy diễn ra vào một buổi sáng cuối tuần tại trường và đã khiến em hiểu hơn về giá trị của sự sẻ chia. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy ấm áp và xúc động.
Sáng hôm ấy, mẹ đưa em đến trường để tham gia chương trình quyên góp sách. Sân trường đông vui, những thùng sách được đặt ngay ngắn dưới hàng cây xanh. Em cùng các bạn lần lượt mang những cuốn sách mình đã chuẩn bị đến trao tặng. Khi nhìn thấy một bạn nhỏ rụt rè nhận cuốn truyện từ tay mình, em bất giác mỉm cười. Bạn ấy ôm cuốn sách vào ngực rồi khẽ nói lời cảm ơn khiến em cảm thấy rất vui. Mẹ đứng bên cạnh nhìn em và nhẹ nhàng động viên em hãy biết chia sẻ với mọi người. Em cùng các bạn tiếp tục sắp xếp sách, phân loại truyện và vở để gửi đến những bạn cần chúng. Đến cuối buổi, sân trường dần vắng nhưng những thùng sách đã đầy lên bởi sự góp sức của mọi người. Trên đường về, em kể cho mẹ nghe cảm xúc của mình và nhận ra rằng một món quà nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui lớn. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng khi biết cho đi bằng tấm lòng chân thành, bản thân cũng nhận lại được niềm hạnh phúc.
Buổi quyên góp hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Em càng hiểu hơn ý nghĩa của tình yêu thương và sự sẻ chia. Từ đó, em luôn cố gắng quan tâm đến mọi người bằng những việc làm vừa sức. Em sẽ giữ bài học ấy như một hành trang để sống tốt hơn mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 1
Chiều cuối thu, nắng trải nhẹ trên những hàng cây trước cổng trường, gió mang theo mùi lá khô xao xác khiến lòng người cũng trở nên dịu lại. Giữa khung cảnh ấy, em chợt nhớ đến một buổi chiều đặc biệt khi cùng mẹ tham gia chương trình quyên góp sách cho những bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Kỉ niệm ấy không có điều gì quá lớn lao nhưng lại khiến em cảm nhận sâu sắc niềm vui của việc trao đi yêu thương. Đến bây giờ, mỗi khi nhìn những cuốn sách cũ, em vẫn nhớ về buổi chiều hôm ấy với một niềm xúc động khó quên.
Hôm đó là một sáng cuối tuần, mẹ đưa em đến trường để tham gia chương trình quyên góp sách. Sân trường rộn ràng tiếng nói cười, dưới những tán cây xanh là nhiều thùng giấy được xếp ngay ngắn để đựng sách và vở. Em mang theo một túi sách nhỏ mà mình đã cẩn thận lựa chọn từ tối hôm trước. Đó là những cuốn truyện em từng rất yêu thích nên lúc đầu em có chút tiếc nuối khi phải đem tặng. Nhìn các bạn lần lượt mang sách đến, em cũng tự nhủ rằng những cuốn sách ấy sẽ có ích hơn nếu được trao cho một người đang cần chúng. Mẹ mỉm cười động viên rồi cùng em đặt từng cuốn sách vào thùng. Lúc ấy, trong lòng em vừa háo hức vừa mong chờ không biết những món quà nhỏ của mình sẽ đến với ai. Không khí vui tươi của buổi quyên góp khiến em dần quên đi cảm giác tiếc nuối ban đầu.
Khi chương trình bắt đầu, em cùng các bạn sắp xếp sách thành từng loại để dễ chuyển đi. Có bạn mang truyện, có bạn mang vở, có bạn còn cẩn thận viết những lời chúc nhỏ gửi đến người nhận. Em cũng lấy một tờ giấy màu, nắn nót viết lời chúc rồi đặt vào giữa một cuốn truyện. Một lúc sau, cô giáo đưa đến cho chúng em xem những bức thư cảm ơn của các bạn nhỏ đã từng nhận sách trong những lần quyên góp trước. Em chăm chú đọc từng dòng và bất giác thấy lòng mình ấm lên. Em hiểu rằng những cuốn sách tưởng như đã cũ đối với mình lại có thể trở thành món quà quý giá với một bạn nhỏ khác. Nhìn mẹ lặng lẽ giúp các thầy cô đóng những thùng sách, em càng cảm nhận rõ ý nghĩa của việc sẻ chia. Khi ra về, em không còn thấy tiếc những cuốn truyện mình đã tặng mà ngược lại còn cảm thấy vui vì chúng sẽ tiếp tục được yêu thương ở một nơi khác.
Buổi quyên góp kết thúc vào gần trưa, sân trường dần trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Trên đường về, em kể cho mẹ nghe những điều mình đã cảm nhận và mẹ chỉ nhẹ nhàng bảo rằng biết cho đi cũng là một cách để nhận lại niềm vui. Câu nói giản dị ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra hạnh phúc không chỉ đến từ việc mình nhận được một món quà mà còn đến từ khoảnh khắc mình giúp ai đó cảm thấy vui hơn. Từ trải nghiệm ấy, em biết trân trọng hơn những gì mình đang có và chủ động chia sẻ với mọi người bằng những việc làm nhỏ bé. Em cũng hiểu rằng lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Chỉ một cuốn sách, một lời động viên hay một hành động chân thành cũng có thể làm cuộc sống trở nên ấm áp hơn.
Mỗi khi nhớ lại buổi sáng hôm ấy, em vẫn hình dung rõ những thùng sách đầy ắp dưới hàng cây và nụ cười hiền của mẹ. Trải nghiệm ấy đã để lại trong em một bài học đẹp về sự sẻ chia và lòng yêu thương. Em hiểu rằng những điều tốt đẹp sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi được trao đi bằng tấm lòng chân thành. Em sẽ cố gắng sống biết quan tâm, biết giúp đỡ mọi người và trân trọng những gì mình đang có.
Bài tham khảo Mẫu 2
Mùi hoa sữa thoang thoảng theo gió len qua khung cửa, tiếng trống trường vang lên giữa buổi chiều trong trẻo khiến em bất giác nhớ về một ngày học thật đặc biệt. Đó là lần em cùng các bạn chuẩn bị một món quà nhỏ dành tặng cô giáo trước ngày Nhà giáo Việt Nam. Những giờ phút hôm ấy tuy đã trôi qua nhưng vẫn giữ một vị trí rất đẹp trong kí ức tuổi học trò của em. Nhờ trải nghiệm ấy, em hiểu hơn về tình cảm thầy trò và biết trân trọng những người luôn âm thầm dìu dắt mình.
Trước ngày 20 tháng 11, lớp em bí mật bàn bạc để chuẩn bị một món quà dành tặng cô. Cả lớp thống nhất làm một tấm thiệp lớn và trang trí bằng những bông hoa giấy do chính tay chúng em cắt dán. Sau giờ học, các bạn ở lại lớp, người cắt giấy, người viết chữ, người trang trí bảng. Em được giao nhiệm vụ viết lời chúc nên vừa vui vừa hồi hộp vì sợ chữ của mình chưa đủ đẹp. Căn phòng học lúc ấy ngập trong ánh nắng cuối chiều, những mảnh giấy màu nằm đầy trên bàn. Mọi người vừa làm vừa cười nói nhỏ để không bị cô phát hiện. Dù công việc khá đơn giản nhưng ai cũng cố gắng thật cẩn thận. Trong lòng em lúc ấy tràn đầy mong chờ khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của cô.
Ngày hôm sau, khi cô bước vào lớp, cả lớp đồng loạt đứng dậy chúc mừng khiến cô vô cùng bất ngờ. Tấm thiệp lớn được đặt ngay ngắn trên bàn giáo viên, bên trong là những lời chúc ngộ nghĩnh nhưng chân thành của từng bạn. Khi cô đọc đến lời chúc do em viết, cô mỉm cười rồi nhìn em thật lâu. Cô cảm ơn cả lớp và nói rằng món quà quý nhất chính là tình cảm mà chúng em dành cho cô. Nghe những lời ấy, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em nhớ đến những lần cô kiên nhẫn giảng lại bài cho cả lớp, những buổi cô ở lại muộn để giúp chúng em sửa bài. Lúc ấy, em nhận ra phía sau mỗi tiết học bình thường là rất nhiều sự tận tâm và yêu thương. Niềm vui của cô khiến chúng em cũng vui theo và cả lớp hôm ấy trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Sau buổi hôm ấy, em càng trân trọng những giờ học và những lời chỉ bảo của cô. Em hiểu rằng tình cảm không nhất thiết phải thể hiện bằng những món quà đắt tiền mà có thể được gửi gắm qua một tấm thiệp nhỏ, một lời chúc chân thành hay sự cố gắng trong học tập. Em cũng tự nhắc mình phải chăm ngoan và có trách nhiệm hơn để không phụ lòng thầy cô. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu thêm giá trị của sự biết ơn và khiến em biết nhìn những điều quen thuộc bằng một ánh mắt khác. Những bài học cô dạy không chỉ nằm trong trang sách mà còn giúp em biết sống tử tế hơn mỗi ngày.
Đến nay, mỗi khi nhìn thấy những tấm thiệp nhiều màu sắc, em lại nhớ đến buổi chiều cả lớp cùng nhau chuẩn bị món quà cho cô. Kỉ niệm ấy khiến những năm tháng học trò trong em trở nên đẹp đẽ và ấm áp hơn. Em biết ơn cô vì những điều cô đã dành cho chúng em và càng trân trọng tình cảm thầy trò. Em sẽ cố gắng học tập và sống tốt để những yêu thương cô trao gửi luôn được tiếp nối bằng những điều tốt đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 3
Con đường làng sau cơn mưa hiện lên trong veo dưới ánh nắng, những giọt nước còn đọng trên lá long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Khung cảnh ấy khiến em nhớ đến một buổi chiều về quê, khi một việc làm tưởng chừng rất nhỏ đã để lại trong em cảm xúc thật đặc biệt. Hôm ấy, em đã cùng bà giúp một cụ già mang những túi đồ nặng về nhà. Kỉ niệm giản dị ấy đã dạy em rằng sự tử tế đôi khi bắt đầu từ một hành động rất nhỏ.
Chiều hôm đó, sau khi cùng bà đi chợ về, em nhìn thấy một cụ già đang loay hoay bên con đường nhỏ. Cụ mang theo khá nhiều túi đồ nên bước đi có vẻ chậm chạp và khó khăn. Bà dừng lại hỏi thăm rồi bảo em cùng bà giúp cụ mang đồ về nhà. Lúc đầu, em hơi ngại vì con đường phía trước khá xa nhưng nhìn dáng cụ đã mệt, em nhanh chóng gật đầu. Em nhận lấy một túi đồ nhỏ còn bà đỡ giúp cụ chiếc túi nặng hơn. Trên đường đi, cụ liên tục cảm ơn khiến em thấy trong lòng có chút vui vui. Gió chiều thổi qua hàng tre, tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng bước chân chậm rãi trên con đường quê. Em nhận ra rằng chỉ một chút giúp đỡ cũng có thể khiến người khác cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Khi đến gần nhà cụ, em nhìn thấy một căn nhà nhỏ nằm nép bên hàng cau. Cụ nhận lại những túi đồ rồi nở nụ cười hiền hậu và cảm ơn hai bà cháu. Cụ còn lấy mấy quả ổi trong vườn đưa cho em nhưng em lễ phép từ chối vì nghĩ rằng giúp đỡ người khác không cần phải nhận lại điều gì. Bà nhìn em mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. Trên đường trở về, bà kể rằng khi thấy ai đó gặp khó khăn, nếu mình có thể giúp thì nên giúp bằng tất cả sự chân thành. Những lời bà nói khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em chợt hiểu rằng lòng tốt không phải là điều xa vời mà có thể xuất hiện ngay trên con đường mình đi mỗi ngày. Niềm vui lúc ấy thật nhẹ nhàng nhưng lại khiến lòng em ấm áp đến lạ.
Từ trải nghiệm ấy, em bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh. Khi thấy bạn gặp khó khăn trong học tập, em sẵn sàng giảng lại bài cho bạn. Khi người thân cần giúp đỡ, em chủ động làm những việc vừa sức thay vì chờ được nhắc nhở. Em hiểu rằng sự quan tâm chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thể hiện bằng hành động. Điều khiến em vui nhất không phải là lời cảm ơn của cụ mà là cảm giác mình vừa làm được một việc có ích. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng mỗi người đều có thể làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn bằng những việc rất nhỏ.
Buổi chiều ở quê hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp mà em luôn trân trọng. Hình ảnh cụ già mỉm cười cảm ơn và lời dặn dò của bà vẫn còn in đậm trong tâm trí em. Em hiểu rằng lòng tốt giống như một ngọn lửa nhỏ, nếu được trao đi sẽ có thể sưởi ấm nhiều trái tim. Em sẽ cố gắng sống tử tế, biết quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng những việc làm phù hợp với mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng trên sân trường, những vệt sáng vàng kéo dài dưới hàng cây khiến không gian bỗng trở nên yên ắng. Giữa khung cảnh ấy, em nhớ đến lần đầu tiên đứng trước cả lớp để thuyết trình về một chủ đề mà mình yêu thích. Đó là một trải nghiệm khiến em vừa hồi hộp vừa tự hào và cũng giúp em vượt qua sự rụt rè của chính mình. Đến bây giờ, em vẫn xem đó là một dấu mốc nhỏ trên hành trình trưởng thành.
Hôm ấy, cô giáo giao cho mỗi nhóm chuẩn bị một bài thuyết trình và trình bày trước lớp. Khi nghe cô gọi tên mình vào nhóm thuyết trình, em vừa vui vừa lo vì vốn không tự tin khi đứng trước nhiều người. Buổi tối hôm đó, em cùng các bạn chuẩn bị nội dung, tranh ảnh và phân chia phần trình bày. Em tập nói nhiều lần trước gương nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh cả lớp nhìn mình, tim lại đập nhanh. Sáng hôm sau, khi bước lên bục giảng, em cảm thấy đôi tay hơi run và giọng nói cũng nhỏ hơn bình thường. Nhìn những gương mặt quen thuộc phía dưới, em cố hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu. Những câu đầu tiên còn ngập ngừng nhưng sau đó em dần bình tĩnh hơn.
Các bạn trong nhóm lần lượt trình bày phần của mình, còn em cố gắng nói rõ ràng những điều đã chuẩn bị. Khi thấy một vài bạn mỉm cười động viên, em cảm thấy tự tin hơn. Em vừa nói vừa nhìn vào những hình ảnh đã chuẩn bị trên bảng nên không còn quá căng thẳng. Đến phần cuối, em mạnh dạn đặt một câu hỏi cho cả lớp và rất vui khi có nhiều cánh tay giơ lên. Cả lớp vỗ tay sau khi bài thuyết trình kết thúc khiến em bất ngờ và hạnh phúc. Cô giáo nhận xét nhóm em chuẩn bị chu đáo và đặc biệt khen em đã tự tin hơn rất nhiều. Nghe lời nhận xét ấy, em cảm thấy bao nhiêu lo lắng trước đó dường như tan biến. Em hiểu rằng đôi khi điều ngăn cản mình không phải là khả năng mà chính là nỗi sợ trong lòng mình.
Sau trải nghiệm ấy, em không còn quá sợ khi phải phát biểu trước lớp. Em biết chuẩn bị kĩ càng, luyện tập và mạnh dạn thể hiện suy nghĩ của mình. Em cũng hiểu rằng sự tự tin không tự nhiên mà có mà cần được rèn luyện qua từng cơ hội nhỏ. Mỗi lần đứng lên trình bày, em lại nhớ đến buổi thuyết trình đầu tiên để tự nhắc mình bình tĩnh và cố gắng. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng chỉ cần dám bước qua nỗi sợ, em sẽ khám phá được khả năng của chính mình. Đó là điều khiến em cảm thấy tự hào nhất về bản thân sau trải nghiệm ấy.
Buổi thuyết trình đầu tiên đã khép lại nhưng cảm giác hồi hộp và niềm vui hôm ấy vẫn còn nguyên trong em. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng trưởng thành đôi khi bắt đầu từ việc dám thử một điều mình chưa từng làm. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học hỏi nhưng giờ đây em đã tự tin hơn để bước về phía trước. Em sẽ luôn nhớ trải nghiệm ấy như một lời nhắc nhở rằng chỉ cần cố gắng, em có thể vượt qua những giới hạn của chính mình.
Bài tham khảo Mẫu 5
Buổi sáng mùa hè trong trẻo, tiếng chim ríu rít trên mái hiên hòa cùng mùi cơm mới từ căn bếp khiến ngôi nhà nhỏ trở nên thân thương đến lạ. Trong khoảng thời gian ấy, có một chuyến về quê cùng ông bà đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc. Không có những điều quá đặc biệt, chỉ là những ngày được sống chậm giữa khu vườn, con đường làng và những người thân yêu. Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến em hiểu hơn giá trị của gia đình và những phút giây được ở bên ông bà.
Hè năm ấy, bố mẹ đưa em về quê thăm ông bà trong vài ngày. Vừa bước qua cánh cổng cũ, em đã nghe tiếng ông gọi từ ngoài vườn và nhìn thấy bà đang lúi húi chuẩn bị bữa trưa. Khu vườn trước nhà xanh mướt, những chùm quả chín lấp ló sau tán lá. Buổi chiều, ông dẫn em đi quanh vườn, chỉ cho em từng loại cây và kể những câu chuyện về chúng. Em thích thú chạy theo ông, lúc thì hái rau, lúc lại phụ ông tưới nước. Bà ở trong bếp chuẩn bị những món ăn mà em yêu thích, thỉnh thoảng lại gọi em vào nếm thử. Cả căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười và những câu chuyện thân thuộc. Em cảm thấy những ngày ở quê trôi qua thật chậm nhưng vô cùng ấm áp.
Buổi tối, cả gia đình ngồi trước hiên nhà khi ánh trăng nhẹ nhàng phủ xuống khu vườn. Ông kể chuyện ngày xưa, bà ngồi bên cạnh vừa nghe vừa mỉm cười. Em chăm chú lắng nghe và bất chợt nhận ra mái tóc ông bà đã bạc đi nhiều hơn so với lần trước em về thăm. Đôi bàn tay bà cũng có thêm những nếp nhăn, bước chân ông không còn nhanh nhẹn như trước. Em bỗng thấy thương ông bà và muốn thời gian trôi chậm lại để những khoảnh khắc ấy kéo dài thêm. Em ngồi sát bên bà, nắm lấy bàn tay đã chai sần và kể cho bà nghe chuyện ở trường. Bà cười hiền, còn ông nhẹ nhàng xoa đầu em. Khoảnh khắc bình dị ấy khiến em cảm thấy mình thật may mắn khi có một gia đình luôn yêu thương và chờ đợi mình trở về.
Ngày trở về, em cứ ngoái nhìn mãi ngôi nhà nhỏ phía sau. Em hiểu rằng điều khiến chuyến về quê trở nên đáng nhớ không phải là những trò chơi hay món ăn ngon mà chính là tình yêu thương của ông bà. Trải nghiệm ấy giúp em biết trân trọng hơn những người thân đang ở bên mình và hiểu rằng thời gian không chờ đợi bất cứ ai. Từ đó, em cố gắng gọi điện hỏi thăm ông bà thường xuyên hơn và dành nhiều thời gian trò chuyện mỗi khi có dịp về quê. Em cũng tự nhắc mình phải ngoan ngoãn, chăm chỉ để ông bà luôn vui lòng.
Con đường quê hôm ấy đã khuất dần sau những hàng cây nhưng hình ảnh ông bà vẫn ở lại trong tâm trí em. Chuyến đi ngắn ngủi đã trở thành một kỉ niệm sâu sắc bởi nó giúp em cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của tình thân. Em hiểu rằng những phút giây được quây quần bên gia đình là những điều vô cùng quý giá. Em sẽ luôn biết yêu thương, quan tâm và trân trọng ông bà để những ngày tháng bên người thân trở thành những tháng ngày thật đẹp.
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một trải nghiệm sâu sắc của mình với người thân (Ông, bà, cha, mẹ...) để thể hiện sự trân trọng tình cảm ấy hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của mình hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một trải nghiệm thú vị của em bên những người thân yêu ấy hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Đoạn văn dựa vào truyền thuyết “Sơn Tinh Thuỷ Tinh” em hãy thay lời Thuỷ Tinh kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó hay nhất
- Top 105 Đoạn văn nhập vai là mầm non kể lại cuộc đời mình khi bị một số bạn học sinh cố tình giẫm đạp lên hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai mình là Mùa Xuân để kể lại và tả lại chuyến du ngoạn đó "Sau những ngày mùa đông lạnh lẽo..." hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể lại cuộc nói chuyện của Dế Mèn và Dế choắt nhân một ngày Dế Mèn đến thăm mộ Dế Choắt hay nhất




Danh sách bình luận