Viết bài văn kể về người mẹ của em >
- Em muốn kể về người mẹ của mình như thế nào? (Người luôn yêu thương, chăm sóc và đồng hành cùng em trong cuộc sống,...) - Mẹ có vị trí như thế nào trong lòng em? (Là người em yêu quý, kính trọng và luôn biết ơn,...) - Ấn tượng sâu sắc nhất của em về mẹ là gì? (Nụ cười dịu dàng, ánh mắt yêu thương, đôi bàn tay luôn chăm lo cho gia đình,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể về người mẹ của mình như thế nào? (Người luôn yêu thương, chăm sóc và đồng hành cùng em trong cuộc sống,...)
- Mẹ có vị trí như thế nào trong lòng em? (Là người em yêu quý, kính trọng và luôn biết ơn,...)
- Ấn tượng sâu sắc nhất của em về mẹ là gì? (Nụ cười dịu dàng, ánh mắt yêu thương, đôi bàn tay luôn chăm lo cho gia đình,...)
II. Thân bài
a. Giới thiệu về người mẹ
- Mẹ em tên là gì, năm nay khoảng bao nhiêu tuổi? (Mẹ tên..., khoảng...,)
- Mẹ có ngoại hình như thế nào? (Mái tóc, khuôn mặt, đôi mắt, nụ cười, dáng người,...)
- Mẹ thường ăn mặc như thế nào? (Trang phục giản dị, gọn gàng, phù hợp với công việc,...)
- Công việc hằng ngày của mẹ là gì? (Đi làm, chăm sóc gia đình, làm việc nhà,...)
- Mẹ có tính cách như thế nào? (Dịu dàng, chăm chỉ, đảm đang, kiên nhẫn, yêu thương mọi người,...)
- Mẹ thường quan tâm, chăm sóc em ra sao? (Chuẩn bị bữa ăn, nhắc em học bài, chăm sóc khi em mệt, lắng nghe và động viên em,...)
b. Một kỉ niệm đáng nhớ với mẹ
- Em nhớ nhất kỉ niệm nào giữa em và mẹ? (Một lần em bị ốm, gặp chuyện buồn, mắc lỗi hoặc gặp khó khăn trong học tập,...)
- Khi ấy, mẹ đã làm gì? (Ở bên chăm sóc, hỏi han, động viên, nhẹ nhàng giúp em vượt qua khó khăn,...)
- Mẹ đã nói hoặc làm điều gì khiến em xúc động? (Một lời dặn dò, cái ôm, ánh mắt lo lắng hoặc sự hi sinh âm thầm của mẹ,...)
- Em cảm thấy thế nào trước tình yêu thương của mẹ? (Xúc động, hạnh phúc, biết ơn và càng yêu mẹ hơn,...)
- Qua kỉ niệm ấy, em hiểu thêm điều gì về mẹ? (Hiểu rằng mẹ luôn âm thầm yêu thương và mong những điều tốt đẹp nhất cho em,...)
c. Những điều khiến em yêu thương và kính trọng mẹ
- Mẹ đã làm những gì cho gia đình? (Chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ, vun vén gia đình và luôn quan tâm đến mọi người,...)
- Mẹ đối xử với mọi người xung quanh như thế nào? (Hòa nhã, yêu thương, chân thành và sẵn sàng giúp đỡ người khác,...)
- Em học được điều gì từ mẹ? (Biết yêu thương, sống trách nhiệm, chăm chỉ, kiên trì và biết quan tâm đến gia đình,...)
- Em muốn làm gì để mẹ vui lòng? (Chăm ngoan, học tập tốt, biết giúp đỡ mẹ và cố gắng trở thành người tốt,...)
- Em mong điều gì cho mẹ? (Mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc và luôn ở bên gia đình,...)
III. Kết bài
- Mẹ để lại trong em những tình cảm gì? (Yêu thương, kính trọng, biết ơn và luôn tự hào về mẹ,...)
- Em nhận ra điều gì về tình mẹ? (Tình mẹ bao la, sâu sắc và luôn là điểm tựa ấm áp trong cuộc đời mỗi người,...)
- Em sẽ làm gì để thể hiện tình yêu với mẹ? (Biết vâng lời, chăm ngoan, cố gắng học tập và quan tâm đến mẹ bằng những việc nhỏ mỗi ngày,...)
- Em mong muốn điều gì cho mẹ và gia đình? (Mong mẹ luôn khỏe mạnh, gia đình luôn ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương,... )
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mẹ là người luôn dành cho em tình yêu thương dịu dàng và ấm áp nhất. Trong mắt em, mẹ không chỉ là người chăm sóc gia đình mà còn là người bạn luôn lắng nghe và động viên em. Mỗi khi nghĩ về mẹ, em lại thấy lòng mình thật bình yên và hạnh phúc.
Mẹ em có mái tóc đen mềm, đôi mắt hiền và nụ cười luôn dịu dàng. Mẹ là người chăm chỉ, đảm đang và luôn quan tâm đến mọi người. Mỗi sáng, mẹ thức dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Mẹ nhẹ nhàng gọi em dậy, nhắc em sửa soạn sách vở rồi mới yên tâm đi làm. Buổi tối, dù đã mệt, mẹ vẫn ngồi bên hỏi han chuyện học tập của em. Có lần em bị ốm, mẹ đã ở bên chăm sóc em suốt đêm. Mẹ lấy khăn lau trán, chuẩn bị nước và dịu dàng động viên em. Nhìn đôi mắt lo lắng của mẹ, em vừa thương vừa biết ơn. Khi em khỏe lại, mẹ mỉm cười vui vẻ khiến em cảm thấy thật ấm áp. Mẹ còn thường dạy em phải biết lễ phép, chăm chỉ và yêu thương mọi người. Những lời dạy giản dị ấy giúp em ngày càng trưởng thành hơn. Em hiểu rằng đằng sau mỗi việc nhỏ mẹ làm đều chứa đựng tình yêu thương lớn lao. Vì thế, em luôn cố gắng ngoan ngoãn và học tập thật tốt để mẹ vui lòng.
Em rất yêu thương và kính trọng mẹ của mình. Mẹ chính là người luôn che chở và tiếp thêm cho em sức mạnh. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc. Em sẽ cố gắng chăm ngoan để đáp lại tình yêu bao la của mẹ.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong tuổi thơ của mỗi người, có lẽ hình bóng mẹ luôn là hình ảnh thân thương nhất. Với em, mẹ giống như một ngọn đèn nhỏ luôn tỏa ánh sáng ấm áp trong mái nhà. Dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, mẹ vẫn dành cho em những điều tốt đẹp nhất.
Mẹ em có khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt sáng và giọng nói nhẹ nhàng. Mái tóc mẹ thường được buộc gọn phía sau mỗi khi làm việc nhà. Mẹ rất chăm chỉ và luôn chu đáo với từng thành viên trong gia đình. Mỗi ngày, mẹ lo từng bữa cơm, giấc ngủ và nhắc em chuẩn bị bài vở. Khi em gặp bài khó, mẹ kiên nhẫn ngồi bên hướng dẫn để em tự tìm ra cách làm. Khi em mắc lỗi, mẹ không quát mắng mà nhẹ nhàng phân tích để em hiểu điều đúng sai. Em nhớ nhất một lần em buồn vì làm bài chưa tốt. Mẹ ngồi cạnh, xoa đầu và bảo rằng chỉ cần cố gắng thì lần sau em sẽ tiến bộ. Lời động viên ấy khiến em lấy lại tự tin và quyết tâm hơn. Mẹ luôn dạy em phải biết sống chân thành, lễ phép và biết giúp đỡ người khác. Em nhận ra mẹ không chỉ chăm sóc mà còn dạy em cách trở thành một người tốt. Những việc mẹ làm tuy giản dị nhưng khiến ngôi nhà lúc nào cũng đầy hơi ấm. Càng lớn, em càng hiểu và trân trọng những hi sinh thầm lặng của mẹ.
Mẹ là người em yêu quý nhất trong gia đình. Tình yêu của mẹ giống như dòng suối trong lành luôn âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn em. Em mong mình sẽ luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ để mẹ có thêm nhiều niềm vui. Em chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh và mãi nở nụ cười dịu dàng bên gia đình.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Có những tình yêu không cần nói thành lời nhưng vẫn khiến trái tim ta cảm nhận được sự ấm áp. Với em, đó chính là tình yêu của mẹ. Hình ảnh mẹ tảo tần mỗi ngày đã trở thành một phần không thể thiếu trong những năm tháng tuổi thơ của em.
Mẹ em không cao lắm nhưng lúc nào cũng nhanh nhẹn và gọn gàng. Mái tóc đen, đôi mắt dịu hiền và nụ cười ấm áp khiến mẹ luôn gần gũi trong mắt em. Mẹ là người sống giản dị, chăm chỉ và rất yêu thương gia đình. Mỗi buổi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em thức dậy bằng giọng nói nhẹ nhàng. Trước khi em đến trường, mẹ luôn kiểm tra sách vở và dặn em học tập thật chăm chỉ. Buổi chiều trở về, mẹ thường hỏi em hôm nay ở trường có vui không. Có lần em làm mất một món đồ yêu thích và buồn bã cả buổi. Mẹ không trách mà cùng em bình tĩnh tìm lại món đồ ấy. Khi tìm thấy, mẹ mỉm cười rồi dặn em lần sau phải biết giữ gìn đồ dùng cẩn thận. Những lúc em gặp khó khăn, mẹ luôn là người đầu tiên động viên em cố gắng. Mẹ cũng dạy em biết xin lỗi khi mắc lỗi và biết cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ. Nhờ những lời dạy của mẹ, em hiểu rằng yêu thương không chỉ nằm ở lời nói mà còn thể hiện qua hành động. Em càng lớn càng nhận ra rằng những điều mẹ làm hằng ngày đều là những món quà vô giá.
Em yêu mẹ bằng tất cả sự kính trọng và biết ơn của mình. Mẹ là mái ấm bình yên, là người luôn dang tay đón em trở về sau mỗi ngày. Em mong sau này mình sẽ trở thành một người tốt để mẹ luôn tự hào. Dù thời gian có trôi qua, tình yêu em dành cho mẹ sẽ mãi không thay đổi.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ mẹ là tiếng gọi thân thương nhất. Mẹ không chỉ cho em hình hài mà còn dành cả những tháng năm âm thầm chăm sóc, chở che và dạy em nên người. Với em, mẹ giống như một vầng trăng dịu dàng luôn soi sáng những bước chân nhỏ bé của em trên đường đời. Mỗi khi nghĩ về mẹ, trong lòng em lại dâng lên một niềm yêu thương và biết ơn khó tả.
Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi, có dáng người nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Mái tóc đen thường được mẹ buộc gọn phía sau, để lộ khuôn mặt hiền hậu với đôi mắt luôn ánh lên vẻ dịu dàng. Em thích nhất là nụ cười của mẹ, bởi mỗi khi mẹ cười, những mệt mỏi dường như tan biến sau ánh mắt ấm áp. Mẹ là người chăm chỉ, đảm đang và luôn chu đáo với mọi người trong gia đình. Ngày nào cũng vậy, khi trời còn chưa sáng rõ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng rồi gọi em dậy đi học. Mẹ nhắc em mang đủ sách vở, mặc quần áo gọn gàng và không quên dặn phải lễ phép với thầy cô, hòa nhã với bạn bè. Sau giờ làm, mẹ lại trở về với bao công việc không tên trong gia đình. Đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt nấu cơm, giặt quần áo rồi sắp xếp mọi thứ thật ngăn nắp. Dù bận rộn, mẹ vẫn luôn dành thời gian hỏi han chuyện học tập và lắng nghe những câu chuyện nhỏ bé của em. Chính sự quan tâm giản dị ấy khiến em luôn cảm thấy mình được yêu thương và chở che.
Em nhớ nhất một lần em bị sốt vào giữa đêm. Người em nóng ran, đầu óc mệt mỏi, còn mẹ thì cứ thấp thỏm ngồi bên giường. Mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên trán em rồi vội lấy khăn ấm lau người cho em. Đêm ấy, mẹ gần như không ngủ, chỉ thỉnh thoảng lại cúi xuống hỏi em đã thấy dễ chịu hơn chưa. Trong ánh đèn vàng nhạt, em nhìn thấy đôi mắt mẹ đầy lo lắng và khuôn mặt có phần mệt mỏi. Đến sáng, khi em tỉnh dậy, mẹ vẫn ngồi bên cạnh, trên tay là bát cháo nóng thơm phức. Mẹ mỉm cười khi thấy em đã đỡ hơn, nụ cười khiến lòng em bỗng ấm áp lạ thường. Khi ấy, em mới hiểu tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói lớn lao mà hiện diện trong từng việc làm nhỏ bé mỗi ngày. Mẹ luôn âm thầm dành cho em những điều tốt đẹp nhất mà chẳng bao giờ mong nhận lại điều gì. Em thương đôi bàn tay đã trở nên chai sần vì công việc và thương cả những đêm mẹ thức trắng vì em. Kỉ niệm ấy khiến em càng yêu quý và trân trọng mẹ hơn.
Không chỉ chăm sóc em, mẹ còn dạy em nhiều bài học quý giá về cách sống. Mẹ thường nhắc em phải biết lễ phép, sống chân thành, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng lúc. Khi thấy ai gặp khó khăn, mẹ luôn sẵn lòng giúp đỡ trong khả năng của mình. Nhìn mẹ, em hiểu rằng sự tử tế đôi khi bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Em cũng học được ở mẹ sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm với gia đình. Vì thế, em luôn tự nhủ phải chăm ngoan, cố gắng học tập và biết giúp mẹ những công việc vừa sức. Em mong một ngày nào đó mình có thể trưởng thành, trở thành người khiến mẹ luôn cảm thấy tự hào. Với em, mẹ không chỉ là người thân yêu nhất mà còn là tấm gương đẹp để em noi theo.
Mẹ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã dành cho em. Dẫu mai này em có lớn lên, bước đi trên những con đường xa lạ, hình bóng mẹ vẫn sẽ luôn ở lại trong trái tim em. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và có thật nhiều ngày tháng bình yên bên gia đình. Em sẽ cố gắng từng ngày để đáp lại tình yêu thương bao la mà mẹ đã dành cho em.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có một nơi dù đi đâu em cũng muốn trở về, đó là mái nhà có mẹ đang chờ. Có một người dù em có lớn đến đâu vẫn luôn dang rộng vòng tay đón em, đó chính là mẹ. Tình yêu của mẹ không ồn ào mà lặng lẽ như dòng suối trong veo, ngày ngày chảy qua tuổi thơ và nuôi dưỡng tâm hồn em. Bởi vậy, mẹ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim em.
Mẹ em có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen óng và khuôn mặt phúc hậu. Đôi mắt mẹ không lớn nhưng lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng, nhất là khi mẹ nhìn các con. Mỗi khi mẹ cười, khóe mắt lại hiện lên những nếp nhỏ khiến em chợt nhận ra mẹ đã vất vả vì gia đình biết bao. Mẹ rất chăm chỉ, đảm đang và luôn suy nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân. Mỗi buổi sáng, mẹ thường dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn rồi mới gọi em thức giấc. Căn bếp nhỏ khi ấy luôn thơm mùi cơm nóng, tiếng bát đũa khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh. Trước khi em đi học, mẹ còn cẩn thận nhắc em kiểm tra lại sách vở và đồ dùng học tập. Buổi tối, sau một ngày làm việc, mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên khi em làm bài. Có bài khó, mẹ không làm thay mà gợi ý để em tự suy nghĩ và tìm ra câu trả lời. Nhờ vậy, em không chỉ tiến bộ hơn trong học tập mà còn học được cách kiên trì trước những điều chưa biết.
Một kỉ niệm với mẹ mà em luôn nhớ là lần em vô ý làm vỡ chiếc bình hoa mà mẹ rất yêu thích. Nhìn những mảnh vỡ nằm trên nền nhà, em vừa sợ vừa lo mẹ sẽ trách mắng. Khi mẹ bước vào, em lí nhí nhận lỗi và cúi đầu chờ mẹ nói. Nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không rồi cùng em dọn những mảnh vỡ. Sau đó, mẹ ân cần nhắc em lần sau phải cẩn thận hơn. Mẹ không la mắng nhưng ánh mắt nghiêm túc khiến em hiểu rằng mình đã làm một việc không đúng. Em thấy sống mũi cay cay vì thương mẹ và ân hận về sự bất cẩn của mình. Mẹ còn bảo rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, điều quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi. Lời nói ấy khiến em cảm nhận được sự bao dung và tình yêu thương sâu sắc của mẹ. Từ hôm đó, em luôn cẩn thận hơn trong mọi việc. Mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, em càng hiểu rằng mẹ không chỉ yêu thương mà còn luôn kiên nhẫn dạy em trưởng thành.
Em yêu mẹ không chỉ bởi mẹ chăm sóc em mỗi ngày mà còn bởi những phẩm chất tốt đẹp mẹ luôn thể hiện. Mẹ sống chân thành, biết quan tâm đến mọi người và luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ai đó cần. Mẹ dạy em phải biết yêu thương ông bà, kính trọng người lớn và hòa nhã với bạn bè. Mẹ cũng nhắc em rằng học tập quan trọng nhưng trở thành một người tử tế còn quan trọng hơn. Những lời dạy ấy theo em trong từng việc nhỏ của cuộc sống. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự chân thành, lòng nhân hậu và tinh thần trách nhiệm mà mẹ đã dạy. Em cũng muốn san sẻ với mẹ những công việc nhỏ để mẹ bớt vất vả. Chỉ một việc đơn giản như tự gấp quần áo hay dọn bàn học cũng khiến mẹ vui. Em hiểu rằng đó là cách thiết thực nhất để thể hiện tình yêu của mình.
Đối với em, mẹ là mái ấm, là nơi bình yên nhất sau mỗi ngày dài. Tình yêu của mẹ giống như ngọn lửa nhỏ luôn cháy âm thầm, sưởi ấm trái tim em trong mọi hoàn cảnh. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe và giữ mãi nụ cười hiền hậu trên môi. Em sẽ cố gắng học tập, sống tốt và yêu thương gia đình để không phụ những hi sinh thầm lặng của mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 3
Tuổi thơ của em được dệt nên từ rất nhiều âm thanh thân thuộc, tiếng chim ngoài cửa sổ, tiếng xe trên đường và đặc biệt là tiếng mẹ gọi mỗi sáng. Chỉ một tiếng gọi bình dị ấy cũng đủ khiến căn nhà trở nên ấm áp. Mẹ đã ở bên em từ những bước đi đầu tiên cho đến từng ngày em trưởng thành. Vì thế, trong trái tim em, mẹ luôn là người thân yêu và đáng kính nhất.
Mẹ em có mái tóc đen dài, khuôn mặt trái xoan và đôi mắt dịu dàng. Nụ cười của mẹ rất hiền, mỗi khi mẹ cười, cả khuôn mặt như bừng lên vẻ ấm áp. Dáng mẹ không cao nhưng luôn nhanh nhẹn, đặc biệt là khi tất bật với những công việc trong gia đình. Mẹ là người chăm chỉ và cẩn thận, việc gì qua tay mẹ cũng trở nên gọn gàng, ngăn nắp. Mỗi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em dậy bằng giọng nói nhẹ nhàng. Khi em còn ngái ngủ, mẹ đã giúp em chuẩn bị mọi thứ để kịp giờ đến trường. Chiều về, dù công việc khiến mẹ mệt mỏi, mẹ vẫn hỏi em về một ngày ở lớp. Có khi em kể một câu chuyện rất nhỏ, mẹ vẫn chăm chú lắng nghe như thể đó là điều quan trọng nhất. Những lúc em học bài, mẹ thường ngồi gần đó làm công việc của mình và thỉnh thoảng nhắc em nghỉ ngơi. Nhờ có mẹ, mỗi ngày của em luôn trôi qua trong sự chăm sóc dịu dàng và bình yên.
Em từng có một lần rất buồn vì kết quả học tập không được như mong muốn. Em trở về nhà với khuôn mặt buồn bã và chẳng muốn kể chuyện cho ai. Mẹ nhận ra ngay sự khác thường ấy nên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Sau khi nghe em kể, mẹ không trách mà hỏi em đã gặp khó khăn ở đâu. Mẹ cùng em xem lại những phần bài chưa hiểu và chỉ cho em cách khắc phục từng lỗi nhỏ. Mẹ bảo rằng một kết quả chưa tốt không thể quyết định khả năng của một người. Điều quan trọng là em phải biết nhìn lại, cố gắng và không bỏ cuộc. Những lời ấy giống như một làn gió mát thổi qua tâm trạng đang nặng trĩu của em. Em thấy mình bình tĩnh hơn và bắt đầu có thêm động lực để cố gắng. Những ngày sau đó, mẹ vẫn âm thầm nhắc em học bài và động viên mỗi khi em nản lòng. Cuối cùng, em đã tiến bộ hơn trong lần kiểm tra tiếp theo. Em hiểu rằng phía sau mỗi bước tiến của mình luôn có bóng dáng mẹ lặng lẽ đồng hành.
Mẹ còn là người dạy em nhiều điều mà sách vở không thể dạy hết. Mẹ dạy em biết yêu thương người thân, biết chia sẻ với những người gặp khó khăn và luôn giữ lời hứa. Khi em mắc lỗi, mẹ giúp em hiểu sai ở đâu để tự sửa chữa thay vì chỉ trách phạt. Khi em làm được một việc tốt, mẹ luôn mỉm cười khích lệ. Em rất yêu cách mẹ đối xử với mọi người, luôn nhẹ nhàng, chân thành và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Nhìn mẹ, em hiểu rằng vẻ đẹp của một con người không chỉ nằm ở dáng vẻ bên ngoài mà còn ở tấm lòng. Em muốn học theo mẹ để trở thành một người sống tử tế và có trách nhiệm. Em cũng sẽ cố gắng tự giác làm những việc nhỏ trong nhà để mẹ bớt vất vả. Mỗi khi thấy mẹ vui vì những việc mình làm, em lại cảm thấy trong lòng thật hạnh phúc. Em mong những năm tháng sau này sẽ có thật nhiều cơ hội để yêu thương và chăm sóc mẹ.
Nếu tuổi thơ là một khu vườn đầy hoa, thì mẹ chính là người đã âm thầm vun trồng khu vườn ấy bằng tình yêu thương. Em biết mình may mắn vì mỗi ngày đều được sống trong vòng tay ấm áp của mẹ. Em chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh, bình an và vui vẻ. Em sẽ cố gắng lớn lên thật tốt để tình yêu của mẹ luôn được đáp lại bằng những điều đẹp đẽ nhất.
Bài tham khảo Mẫu 4
Trong những trang kí ức đẹp nhất của tuổi thơ, hình ảnh mẹ luôn hiện lên thật gần gũi. Đó có thể là dáng mẹ bên căn bếp mỗi sớm mai, là bàn tay dịu dàng đặt lên trán khi em mệt, hay ánh mắt trìu mến dõi theo em trên đường đến trường. Những hình ảnh ấy giản dị nhưng đã trở thành những điều quý giá nhất đối với em. Mẹ chính là người khiến ngôi nhà nhỏ luôn tràn đầy hơi ấm.
Mẹ em có khuôn mặt tròn phúc hậu, mái tóc đen mượt và đôi mắt hiền. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại vì phải làm nhiều công việc nhưng lúc nào cũng ấm áp khi nắm lấy tay em. Mẹ có tính cách dịu dàng, kiên nhẫn nhưng cũng rất nghiêm túc khi dạy em điều hay lẽ phải. Mỗi ngày, mẹ luôn bận rộn với công việc nhưng chưa bao giờ quên chăm lo cho gia đình. Buổi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn và nhắc mọi người mang theo những thứ cần thiết. Buổi chiều, mẹ lại tất bật dọn dẹp, nấu cơm rồi hỏi han việc học của em. Những lúc em ngồi vào bàn học, mẹ thường đặt bên cạnh một cốc nước rồi mới yên tâm làm việc khác. Có hôm em học bài muộn, mẹ vẫn ngồi gần đó chờ em hoàn thành. Mẹ chẳng bao giờ than phiền về những công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Trái lại, mẹ luôn cố gắng để ngôi nhà trở thành nơi mọi người cảm thấy bình yên nhất. Chính sự tận tụy ấy khiến em càng thêm yêu và kính trọng mẹ.
Có một lần em bị đau chân sau khi chẳng may vấp ngã trên đường về nhà. Mẹ vừa nhìn thấy đã vội chạy lại đỡ em đứng dậy. Mẹ đưa em về nhà, nhẹ nhàng kiểm tra vết đau rồi cẩn thận chăm sóc cho em. Trong lúc ấy, mẹ liên tục hỏi em có đau lắm không và dặn em lần sau phải đi lại cẩn thận. Nhìn khuôn mặt lo lắng của mẹ, em vừa đau vừa thấy lòng mình ấm áp. Mẹ ngồi bên cạnh cho đến khi em cảm thấy dễ chịu hơn mới yên tâm làm việc. Đêm hôm ấy, mẹ còn ghé vào phòng mấy lần để xem em đã ngủ chưa. Sáng hôm sau, mẹ lại hỏi thăm rồi nhắc em nghỉ ngơi để nhanh khỏe. Sự chăm sóc âm thầm ấy khiến em nhận ra rằng chỉ cần em gặp một chút khó khăn, mẹ đã lo lắng biết bao. Em hiểu rằng tình yêu của mẹ luôn hiện diện trong những điều rất nhỏ. Có lẽ vì vậy mà vòng tay mẹ luôn là nơi em cảm thấy an toàn nhất.
Mẹ cũng là người luôn giúp em hiểu giá trị của sự tử tế. Mẹ dạy em biết kính trọng ông bà, lễ phép với người lớn và hòa đồng với bạn bè. Mẹ thường bảo rằng khi mình biết yêu thương người khác, cuộc sống cũng sẽ trở nên ấm áp hơn. Em học được ở mẹ sự chăm chỉ, kiên nhẫn và biết sống vì những người thân yêu. Mỗi ngày, em cố gắng tự giác học tập và làm những việc vừa sức để mẹ bớt vất vả. Em cũng tập nói những lời yêu thương thay vì chỉ giữ trong lòng. Đôi khi, một lời hỏi thăm hay một cái ôm cũng khiến mẹ vui cả ngày. Em mong sau này mình sẽ trưởng thành, có thể chăm sóc mẹ như cách mẹ từng chăm sóc em. Em biết con đường ấy còn rất dài nhưng em sẽ cố gắng từng bước. Bởi em muốn mẹ luôn cảm thấy những hi sinh của mình là xứng đáng.
Mẹ giống như một mái hiên rộng, luôn dang ra che chở cho em trước những cơn mưa của cuộc sống. Dù thời gian có trôi, em vẫn sẽ nhớ mãi những buổi sớm có tiếng mẹ gọi và những buổi tối có ánh mắt mẹ dịu dàng dõi theo. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc. Với em, được lớn lên trong tình yêu thương của mẹ chính là điều may mắn nhất.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có những người chỉ cần xuất hiện cũng khiến một ngày bình thường trở nên ấm áp hơn. Với em, người ấy chính là mẹ. Mẹ không làm những điều quá lớn lao, nhưng từng bữa cơm, lời nhắc nhở, ánh mắt lo lắng và nụ cười dịu dàng của mẹ đã góp nhặt thành một tình yêu rộng lớn. Mỗi khi nhìn mẹ, em luôn cảm thấy mình thật may mắn vì có một người luôn yêu thương mình vô điều kiện.
Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen và khuôn mặt hiền hậu. Đôi mắt mẹ luôn dịu dàng, nhưng em cũng có thể nhìn thấy trong đó những dấu vết của sự vất vả. Mẹ rất đảm đang, chăm chỉ và luôn đặt gia đình lên trên những mong muốn của riêng mình. Mẹ có thể bận rộn cả ngày nhưng vẫn nhớ em thích món ăn nào, hôm nay có bài kiểm tra hay không và cần chuẩn bị gì cho ngày mai. Mỗi sáng, mẹ thức dậy khi căn nhà còn chìm trong sự yên tĩnh. Tiếng bước chân và tiếng bát đũa khẽ vang lên báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Khi em thức dậy, mọi thứ gần như đã được mẹ chuẩn bị chu đáo. Mẹ thường mỉm cười hỏi em ngủ có ngon không rồi nhắc em nhanh chóng chuẩn bị đi học. Buổi tối, mẹ lại trở về với những công việc quen thuộc trong căn nhà nhỏ. Dù mệt, mẹ vẫn cố gắng dành thời gian trò chuyện với em. Chính những điều bình dị ấy đã khiến hình bóng mẹ trở nên thân thương trong từng góc nhỏ của tuổi thơ em.
Em nhớ có một buổi tối em lo lắng vì ngày hôm sau phải tham gia một hoạt động trước lớp. Em sợ mình nói không tốt và sẽ khiến các bạn cười. Mẹ nhận ra vẻ mặt buồn bã của em nên ngồi xuống bên cạnh hỏi chuyện. Sau khi nghe em kể, mẹ mỉm cười và bảo rằng ai cũng có lần đầu tiên, chỉ cần bình tĩnh và tự tin là được. Mẹ cùng em luyện lại phần chuẩn bị và khích lệ em thử nói bằng chính giọng của mình. Khi em nói sai, mẹ không chê mà nhẹ nhàng giúp em sửa lại. Nhờ sự động viên ấy, em dần cảm thấy tự tin hơn. Sáng hôm sau, trước khi em đến trường, mẹ còn nắm tay và chúc em thật bình tĩnh. Lời chúc giản dị ấy theo em suốt buổi hoạt động. Cuối cùng, em đã hoàn thành phần của mình tốt hơn em tưởng. Khi trở về kể cho mẹ nghe, em nhìn thấy nụ cười tự hào trên khuôn mặt mẹ. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng phía sau sự trưởng thành của em luôn có một người âm thầm tiếp thêm sức mạnh.
Không chỉ yêu thương em, mẹ còn dạy em cách sống sao cho có ích. Mẹ luôn nhắc em phải biết nói lời cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ và biết xin lỗi khi mình làm sai. Mẹ dạy em không được coi thường người khác chỉ vì họ khác mình. Khi gặp một người cần giúp đỡ, mẹ thường bảo em hãy làm điều tốt nếu mình có thể. Em học được ở mẹ sự chân thành, lòng nhân hậu và tinh thần trách nhiệm. Em muốn mang những điều tốt đẹp ấy theo mình trong suốt hành trình trưởng thành. Em cũng muốn trở thành một người con biết quan tâm đến mẹ chứ không chỉ nhận sự chăm sóc từ mẹ. Vì vậy, em sẽ cố gắng học tập, tự giác làm việc nhà và biết chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Em hiểu rằng không món quà nào có thể lớn hơn sự ngoan ngoãn và trưởng thành của một người con. Em chỉ mong mỗi ngày mình đều có thể làm một điều nhỏ khiến mẹ mỉm cười.
Trong lòng em, mẹ luôn là người đặc biệt nhất, là nơi em tìm thấy sự bình yên sau những vui buồn của cuộc sống. Tình yêu mẹ dành cho em giống như dòng sông lặng lẽ chảy mãi, không ồn ào nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và có thật nhiều niềm vui. Em sẽ trân trọng từng ngày được ở bên mẹ và cố gắng trở thành người con mà mẹ luôn tự hào.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mỗi khi nghe tiếng chim ríu rít ngoài hiên vào buổi sớm, em lại nhớ đến hình bóng mẹ đang tất bật chuẩn bị cho một ngày mới. Mẹ đã trở thành một phần thân thuộc trong từng góc nhỏ của mái nhà và trong cả những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi thơ em. Có lẽ vì thế mà dù đi đâu, em vẫn luôn nhớ về vòng tay dịu dàng của mẹ. Với em, mẹ là người em yêu thương, kính trọng và biết ơn nhất.
Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen mềm và khuôn mặt hiền hậu. Đôi mắt mẹ luôn ánh lên vẻ dịu dàng, nhất là mỗi khi nhìn em. Nụ cười của mẹ nhẹ nhàng như ánh nắng sớm, khiến căn nhà trở nên ấm áp hơn. Mẹ là người chăm chỉ, chu đáo và luôn nghĩ cho gia đình. Mỗi sáng, mẹ thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa ăn cho mọi người. Khi em còn ngái ngủ, mẹ đã nhẹ nhàng gọi em dậy và nhắc em sửa soạn sách vở. Trước khi em đến trường, mẹ luôn dặn em phải chăm chú nghe giảng và hòa nhã với bạn bè. Buổi chiều, mẹ lại trở về với những công việc quen thuộc trong nhà. Dù bận rộn, mẹ vẫn dành thời gian hỏi em về chuyện học tập. Có khi em kể những chuyện rất nhỏ ở lớp, mẹ vẫn chăm chú lắng nghe và mỉm cười. Em luôn cảm thấy thật hạnh phúc vì trong mắt mẹ, những điều em kể đều đáng được quan tâm.
Em nhớ nhất một lần em bị điểm thấp trong một bài kiểm tra. Trên đường về nhà, em cứ cúi gằm mặt vì sợ mẹ buồn. Mẹ nhìn thấy vẻ mặt khác thường của em liền nhẹ nhàng hỏi chuyện. Khi biết kết quả, mẹ không trách mắng mà cùng em xem lại những câu em làm sai. Mẹ chỉ ra nguyên nhân rồi động viên em cố gắng hơn trong lần sau. Mẹ bảo rằng một điểm số chưa tốt không đáng sợ bằng việc mình bỏ cuộc. Những lời nói ấy khiến em cảm thấy nhẹ lòng. Em hiểu rằng mẹ luôn muốn em tiến bộ chứ không bao giờ đặt nặng thành tích. Sau hôm ấy, mẹ giúp em lập thời gian biểu để học tập đều đặn hơn. Nhờ sự động viên của mẹ, em dần tự tin và tiến bộ rõ rệt. Mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến lời mẹ và tự nhủ phải cố gắng thêm một chút.
Mẹ còn dạy em rất nhiều bài học về cách sống. Mẹ luôn nhắc em phải biết yêu thương ông bà, lễ phép với người lớn và chân thành với bạn bè. Khi thấy ai gặp khó khăn, mẹ thường bảo em hãy giúp đỡ nếu có thể. Nhìn mẹ sống giản dị và tử tế, em cũng muốn trở thành một người như mẹ. Em cố gắng tự giác học tập, giữ gìn đồ dùng và phụ mẹ những công việc vừa sức. Mỗi khi thấy mẹ mỉm cười vì những việc mình làm, em cảm thấy rất vui. Em mong sau này mình sẽ trưởng thành và có thể chăm sóc mẹ thật tốt. Em biết chẳng điều gì có thể bù đắp hết những hi sinh mẹ đã dành cho em. Vì vậy, em sẽ trân trọng từng ngày được ở bên mẹ và luôn cố gắng làm mẹ vui.
Mẹ giống như một ngọn đèn nhỏ luôn soi sáng con đường em đi. Dù cuộc sống sau này có thay đổi thế nào, em vẫn muốn giữ mãi hình ảnh mẹ trong trái tim mình. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, bình an và có thật nhiều niềm vui. Em yêu mẹ và sẽ cố gắng trở thành người con ngoan để mẹ luôn cảm thấy tự hào.
Bài tham khảo Mẫu 7
Có một vòng tay luôn khiến em cảm thấy bình yên, đó là vòng tay của mẹ. Có một giọng nói dù rất quen thuộc nhưng mỗi lần nghe thấy vẫn khiến lòng em dịu lại. Mẹ đã đi cùng em qua từng ngày nhỏ bé, từ những bước chân đầu tiên đến những bài học đầu tiên. Bởi vậy, trong trái tim em, mẹ luôn là người thân yêu nhất.
Mẹ em có mái tóc dài đen óng, khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hiền. Mỗi khi mẹ cười, khuôn mặt mẹ như sáng lên bởi niềm vui. Dáng mẹ không cao nhưng lúc nào cũng nhanh nhẹn và gọn gàng. Mẹ là người rất chăm chỉ và luôn hết lòng vì gia đình. Buổi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị đồ ăn rồi gọi em thức giấc. Mẹ thường kiểm tra lại cặp sách để chắc chắn em không quên đồ dùng học tập. Khi em đi học về, mẹ luôn hỏi hôm nay ở lớp có chuyện gì vui. Nếu em có chuyện buồn, mẹ kiên nhẫn lắng nghe mà không vội phán xét. Những buổi tối, mẹ thường ngồi bên khi em học bài. Có bài khó, mẹ giúp em suy nghĩ từng bước để em tự tìm được cách giải. Nhờ có mẹ, em luôn cảm thấy việc học trở nên nhẹ nhàng hơn.
Một kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em tham gia một cuộc thi ở trường. Trước hôm thi, em rất hồi hộp vì sợ mình không làm tốt. Mẹ nhận ra sự lo lắng ấy nên động viên em bằng những lời thật nhẹ nhàng. Mẹ bảo rằng điều quan trọng nhất là em đã cố gắng hết sức. Tối hôm đó, mẹ còn giúp em chuẩn bị mọi thứ thật đầy đủ. Sáng hôm sau, mẹ đưa em đến trường và dặn em hãy bình tĩnh. Nhìn theo bóng mẹ rời đi, em bỗng thấy mình tự tin hơn rất nhiều. Trong cuộc thi, em cố gắng hết sức và hoàn thành phần thi của mình. Khi trở về, em kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Dù kết quả thế nào, mẹ vẫn ôm em và nói rằng mẹ tự hào vì em đã không bỏ cuộc. Lời nói ấy khiến em cảm động và hiểu rằng tình yêu của mẹ không phụ thuộc vào thành công hay thất bại.
Em yêu mẹ bởi mẹ luôn cho em cảm giác được tin tưởng và yêu thương. Mẹ dạy em rằng muốn làm được một việc tốt cần có sự kiên trì. Mẹ cũng dạy em biết quan tâm đến mọi người từ những việc nhỏ nhất. Em cố gắng học theo mẹ bằng cách sống chân thành và có trách nhiệm hơn. Em thường phụ mẹ dọn bàn ăn, gấp quần áo hoặc sắp xếp góc học tập. Những việc ấy tuy nhỏ nhưng khiến mẹ vui và em cũng thấy mình trưởng thành hơn. Em mong sau này có thể làm được nhiều điều tốt đẹp để mẹ luôn tự hào. Em cũng mong tình yêu thương giữa mẹ và em sẽ luôn bền chặt theo năm tháng.
Mẹ là người đã trao cho em những điều quý giá nhất của tuổi thơ. Em biết mình thật may mắn khi mỗi ngày đều được nghe tiếng mẹ gọi và nhìn thấy nụ cười thân thuộc ấy. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Em sẽ luôn yêu thương, kính trọng và cố gắng trở thành người con khiến mẹ yên lòng.
Bài tham khảo Mẫu 8
Nếu tuổi thơ là một bức tranh nhiều màu sắc thì mẹ chính là màu sắc dịu dàng nhất trong bức tranh ấy. Mẹ xuất hiện trong những buổi sáng đầy nắng, trong bữa cơm gia đình và cả những lúc em buồn vui. Không có điều gì quá lớn lao, nhưng từng việc mẹ làm đều khiến em cảm nhận được tình yêu thương. Vì thế, hình bóng mẹ luôn in đậm trong tâm trí em.
Mẹ em có khuôn mặt tròn, đôi mắt đen và mái tóc luôn được buộc gọn gàng. Đôi bàn tay mẹ nhỏ nhưng làm được rất nhiều việc. Mẹ nấu những món ăn thơm ngon, chăm sóc nhà cửa và luôn chuẩn bị mọi thứ cho gia đình. Mẹ là người dịu dàng, chăm chỉ và rất kiên nhẫn. Mỗi sáng, mẹ đánh thức em bằng một giọng nói nhẹ nhàng. Mẹ chuẩn bị bữa sáng rồi nhắc em ăn uống đầy đủ trước khi đến trường. Khi em đi học về, mẹ thường chờ em ở nhà và hỏi han một ngày của em. Những hôm em có nhiều bài tập, mẹ luôn động viên em cố gắng. Khi em làm bài xong, mẹ còn nhắc em chuẩn bị sách vở cho ngày hôm sau. Em thích nhất những buổi tối cả nhà quây quần bên nhau, bởi khi ấy tiếng cười của mẹ làm căn nhà trở nên thật ấm áp.
Em từng có một lần làm mẹ buồn vì không nghe lời. Hôm ấy, mẹ đã dặn em phải cẩn thận khi chơi nhưng vì mải vui, em đã làm hỏng một món đồ trong nhà. Em lo lắng và cúi đầu nhận lỗi. Mẹ không nổi giận mà nhẹ nhàng giải thích cho em hiểu vì sao hành động của mình chưa đúng. Mẹ bảo rằng ai cũng có thể mắc lỗi nhưng cần biết chịu trách nhiệm. Những lời ấy khiến em thấy ân hận. Em chủ động xin lỗi mẹ và hứa sẽ cẩn thận hơn. Mẹ xoa đầu em rồi mỉm cười tha thứ. Em nhận ra sự bao dung của mẹ không phải là nuông chiều mà là cách mẹ giúp em trưởng thành. Từ đó, em luôn cố gắng suy nghĩ trước khi làm một việc gì. Kỉ niệm ấy tuy nhỏ nhưng giúp em hiểu thêm về tình yêu thương và sự kiên nhẫn của mẹ.
Mẹ không chỉ chăm sóc mà còn là người thầy đầu tiên của em. Mẹ dạy em biết sống lễ phép, trung thực và biết quan tâm đến người khác. Em học được ở mẹ sự nhẫn nại và tinh thần trách nhiệm. Em cũng hiểu rằng những người yêu thương mình đôi khi phải nghiêm khắc để mình tốt hơn. Vì thế, em luôn trân trọng từng lời mẹ dặn. Em cố gắng học tập chăm chỉ và tự giác làm những việc nhỏ trong nhà. Em mong mình có thể giúp mẹ bớt đi phần nào những vất vả mỗi ngày. Sau này, dù lớn lên ở đâu, em vẫn sẽ nhớ những bài học mẹ đã dạy.
Mẹ là nơi trái tim em luôn tìm về mỗi khi mệt mỏi. Tình yêu của mẹ lặng lẽ nhưng sâu sắc, giống như dòng sông cứ âm thầm chảy mãi. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và có thật nhiều niềm vui. Em sẽ cố gắng từng ngày để trở thành người con ngoan và sống xứng đáng với tình yêu của mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 9
Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng đầu ngày len qua khung cửa, em thường bắt gặp bóng mẹ đang tất bật chuẩn bị cho cả gia đình. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc đến mức em tưởng nó sẽ mãi mãi ở đó. Nhưng càng lớn, em càng hiểu đằng sau những việc làm bình dị ấy là biết bao tình yêu và hi sinh. Mẹ chính là người em luôn yêu thương và kính trọng.
Mẹ em có mái tóc đen, đôi mắt hiền và nụ cười rất ấm áp. Dáng mẹ nhỏ nhắn nhưng luôn nhanh nhẹn trong mọi công việc. Mẹ thường mặc những bộ quần áo giản dị và gọn gàng. Mẹ chăm chỉ, đảm đang và luôn quan tâm đến cảm xúc của mọi người. Mỗi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em dậy đi học. Mẹ luôn nhớ những điều nhỏ nhặt như món em thích hay quyển sách em cần mang theo. Sau giờ làm, mẹ trở về nhà và tiếp tục chăm sóc gia đình. Dù mệt, mẹ vẫn hỏi em hôm nay học được gì và có chuyện gì vui. Những lúc em gặp bài khó, mẹ kiên nhẫn động viên em không bỏ cuộc. Em luôn cảm thấy mẹ giống như một người bạn có thể lắng nghe mọi tâm sự của mình.
Một lần, em bị mất một món đồ rất yêu thích và buồn bã tìm kiếm mãi không thấy. Mẹ thấy em sắp khóc nên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Mẹ bảo em bình tĩnh nhớ lại lần cuối mình nhìn thấy món đồ ở đâu. Hai mẹ con cùng nhau tìm từng chỗ một. Sau một lúc, cuối cùng em cũng tìm thấy nó ở một góc bàn học. Em vui mừng còn mẹ chỉ mỉm cười rồi nhắc em phải biết sắp xếp đồ dùng ngăn nắp. Nhìn nụ cười của mẹ, em chợt thấy xấu hổ vì trước đó mình đã quá vội vàng và buồn bã. Mẹ luôn kiên nhẫn với những điều nhỏ bé của em như thế. Mẹ không chỉ giúp em giải quyết một chuyện đơn giản mà còn dạy em cách bình tĩnh trước khó khăn. Từ đó, mỗi khi gặp vấn đề, em đều cố gắng suy nghĩ trước khi lo lắng. Em hiểu rằng mẹ chính là người luôn âm thầm giúp em trở nên mạnh mẽ hơn.
Mẹ còn dạy em cách sống bằng chính những hành động hằng ngày. Mẹ luôn đối xử chân thành với hàng xóm, bạn bè và những người xung quanh. Khi có ai cần giúp đỡ, mẹ thường không ngần ngại chia sẻ trong khả năng của mình. Nhìn mẹ, em hiểu rằng lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Em học cách biết nói lời cảm ơn, xin lỗi và biết chia sẻ với người khác. Em cũng cố gắng tự giác hơn trong học tập và việc nhà. Mỗi khi giúp được mẹ một việc nhỏ, em lại thấy lòng vui vui. Em mong mình sẽ lớn lên thành một người sống tử tế như mẹ. Em biết đó là cách đẹp nhất để đáp lại những điều mẹ đã dành cho em.
Mẹ là người luôn âm thầm đứng phía sau để em có thể tự tin bước về phía trước. Tình yêu ấy sẽ mãi là hành trang quý giá theo em trong những năm tháng sau này. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Em sẽ luôn yêu thương mẹ và cố gắng để những nụ cười trên môi mẹ xuất hiện thật nhiều.
Bài tham khảo Mẫu 10
Có những điều tưởng như rất bình thường nhưng khi nhìn lại, ta mới nhận ra chúng quý giá biết bao. Với em, đó là những buổi sáng có mẹ gọi dậy, những bữa cơm mẹ nấu và những lời dặn dò trước khi em đến trường. Tất cả đã tạo nên một tuổi thơ thật ấm áp. Người mang đến cho em những bình yên ấy chính là mẹ.
Mẹ em có khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt dịu dàng và mái tóc đen óng. Nụ cười của mẹ luôn khiến em cảm thấy gần gũi. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng nhanh nhẹn và đầy sức sống. Mẹ rất chăm chỉ, cẩn thận và yêu thương gia đình. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em thức giấc. Khi em chuẩn bị đi học, mẹ luôn nhắc em mang đủ sách vở và giữ gìn đồ dùng. Buổi chiều, mẹ hỏi em về những chuyện xảy ra ở lớp. Nếu em vui, mẹ vui cùng em; nếu em buồn, mẹ tìm cách an ủi. Buổi tối, mẹ thường ngồi bên khi em học bài. Có lúc mẹ cũng mệt nhưng vẫn cố gắng hoàn thành công việc rồi mới nghỉ ngơi. Em nhìn đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt làm việc và thấy thương mẹ vô cùng. Em hiểu rằng cuộc sống của gia đình luôn được vun vén từ những điều nhỏ bé mẹ âm thầm làm mỗi ngày.
Em nhớ một lần em phải làm một bài thuyết trình trước lớp nhưng rất sợ đứng trước đông người. Tối hôm ấy, em cứ ngồi mãi mà không dám luyện tập. Mẹ nhận ra điều đó nên nhẹ nhàng hỏi em đang lo lắng chuyện gì. Sau khi nghe em kể, mẹ bảo em thử đứng trước mẹ và trình bày như đang đứng trước cả lớp. Ban đầu, em nói lí nhí và liên tục quên lời. Mẹ không cười mà kiên nhẫn nghe rồi góp ý cho em từng chút. Mẹ còn nhắc em hít thở sâu và nhìn về phía trước khi nói. Sau nhiều lần luyện tập, em bắt đầu tự tin hơn. Sáng hôm sau, mẹ tiễn em đến cửa và chúc em thật bình tĩnh. Nhớ lời mẹ, em mạnh dạn hoàn thành phần trình bày của mình. Khi trở về, em vui vẻ kể cho mẹ nghe và nhận được một nụ cười đầy tự hào. Nhờ mẹ, em hiểu rằng đôi khi điều ta cần nhất không phải là một lời giải sẵn có mà là một người tin rằng ta có thể làm được.
Mẹ đã dạy em rất nhiều điều qua những việc tưởng chừng giản dị. Mẹ dạy em phải chăm chỉ, trung thực và biết chịu trách nhiệm với việc mình làm. Mẹ cũng dạy em phải biết yêu thương người thân và quan tâm đến những người xung quanh. Em muốn trở thành một người sống tốt như mẹ. Vì vậy, em cố gắng học tập, tự giác làm việc nhà và biết chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Em mong những việc nhỏ ấy có thể giúp mẹ bớt vất vả. Em cũng mong sau này mình sẽ trưởng thành nhưng vẫn giữ được những bài học mẹ đã trao. Dù thời gian có trôi qua, em tin tình yêu và lời dạy của mẹ sẽ luôn là hành trang quý giá nhất.
Mẹ là người đã cho em một tuổi thơ đầy yêu thương và những bài học không thể nào quên. Mẹ giống như mái nhà bình yên để mỗi khi mỏi mệt, em luôn muốn trở về. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình. Em sẽ cố gắng từng ngày để trở thành người con ngoan, để tình yêu của mẹ luôn được đáp lại bằng những điều tốt đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 11
“ Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” là câu ca dao đã theo bao thế hệ người Việt đi qua năm tháng mà mỗi lần đọc lên em lại thấy lòng mình dịu lại. Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ mẹ chính là người luôn dành cho ta tình yêu thương bao la và bền bỉ nhất. Với em, mẹ không chỉ là người chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là người luôn lắng nghe, động viên và dạy em những bài học đầu tiên. Bởi vậy, hình ảnh mẹ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim em.
Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen óng thường được buộc gọn sau gáy và khuôn mặt hiền hậu. Đôi mắt mẹ không quá to nhưng luôn ánh lên vẻ dịu dàng, nhất là mỗi khi mẹ nhìn em. Nụ cười của mẹ ấm áp như tia nắng sớm, khiến căn nhà nhỏ lúc nào cũng tràn ngập cảm giác bình yên. Mẹ là người chăm chỉ, đảm đang và luôn chu đáo với mọi thành viên trong gia đình. Mỗi buổi sáng, khi em còn đang say ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng và sắp xếp mọi thứ thật gọn gàng. Mẹ nhẹ nhàng gọi em dậy, nhắc em đánh răng, mặc quần áo và kiểm tra lại sách vở trước khi đến trường. Chiều nào đi học về, em cũng nhìn thấy mẹ bận rộn với công việc nhưng mẹ vẫn dành thời gian hỏi han chuyện học tập của em. Buổi tối, khi em ngồi vào bàn học, mẹ thường lặng lẽ làm việc bên cạnh. Nếu gặp bài khó, em chỉ cần gọi là mẹ sẽ đến, kiên nhẫn nghe em trình bày rồi gợi ý để em tự tìm ra cách giải. Những việc mẹ làm mỗi ngày tưởng như bình thường nhưng lại khiến em cảm nhận được tình yêu thương lớn lao.
Em nhớ nhất một lần mình bị điểm thấp trong một bài kiểm tra. Nhìn con điểm trên trang giấy, em buồn bã và lo mẹ sẽ thất vọng. Trên đường về nhà, em cứ nghĩ mãi không biết phải nói với mẹ thế nào. Khi biết chuyện, mẹ không hề trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi em đã sai ở đâu. Mẹ cùng em xem lại bài, chỉ cho em từng lỗi nhỏ và giúp em hiểu vì sao mình chưa làm tốt. Mẹ nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, điều quan trọng là biết nhận ra thiếu sót và cố gắng sửa chữa. Nghe những lời ấy, em thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Từ hôm đó, em chăm chỉ ôn bài và chủ động hỏi thầy cô khi chưa hiểu. Những lần kiểm tra sau, kết quả của em dần tiến bộ. Mỗi khi đạt được một điểm tốt, người đầu tiên em muốn khoe chính là mẹ. Em càng hiểu rằng phía sau những bước tiến nhỏ của mình luôn có bóng dáng mẹ âm thầm động viên.
Không chỉ chăm sóc em, mẹ còn dạy em cách sống tử tế. Mẹ thường nhắc em phải biết kính trọng ông bà, lễ phép với người lớn, chân thành với bạn bè và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi có thể. Nhìn mẹ đối xử ân cần với mọi người xung quanh, em càng muốn học theo mẹ. Em cố gắng tự giác học tập, biết phụ mẹ những việc vừa sức và không để mẹ phải nhắc nhở quá nhiều. Có những hôm mẹ đi làm về mệt, em chủ động rót cho mẹ một cốc nước rồi kể vài chuyện vui ở lớp. Chỉ một nụ cười của mẹ cũng khiến em cảm thấy việc mình làm thật ý nghĩa. Em mong mình sẽ ngày càng trưởng thành để có thể chăm sóc mẹ như mẹ đã chăm sóc em. Em biết tình yêu của mẹ không thể đo đếm bằng những điều lớn lao mà hiện diện trong từng bữa cơm, từng lời nhắc và từng ánh mắt dõi theo.
Mẹ giống như dòng suối mát lành luôn âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn em. Dù sau này em có lớn lên, có đi đến những nơi xa xôi, hình bóng mẹ vẫn luôn là nơi em muốn trở về. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ và bình an bên gia đình. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật tử tế và yêu thương mẹ bằng những việc nhỏ nhất mỗi ngày. Với em, được lớn lên trong vòng tay của mẹ chính là một trong những điều hạnh phúc nhất của cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 12
Từ thuở bé thơ, em đã được nghe những lời ru ngọt ngào của mẹ. Trong những câu hát ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên dịu dàng, bao dung và luôn dành trọn tình yêu cho con. Mỗi khi nghĩ về mẹ, trong tâm trí em lại hiện lên dáng người thân thuộc bên căn bếp, giọng nói dịu dàng và nụ cười hiền hậu. Mẹ đã trở thành người gần gũi nhất, người luôn ở bên em trong những niềm vui và cả những lúc em gặp khó khăn.
Mẹ em có mái tóc dài đen mượt, đôi mắt dịu dàng và khuôn mặt phúc hậu. Trên gương mặt mẹ đã có vài dấu vết của thời gian nhưng nụ cười vẫn luôn rạng rỡ. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại như trước bởi ngày nào cũng phải làm rất nhiều công việc. Mẹ thức dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi mới bắt đầu công việc của mình. Trước khi em đến trường, mẹ luôn kiểm tra xem em đã mang đủ sách vở hay chưa. Mẹ còn chỉnh lại cổ áo, vuốt mái tóc rồi dặn em đi đường cẩn thận. Những lời dặn ấy ngày nào em cũng nghe nhưng chưa bao giờ cảm thấy nhàm chán. Buổi chiều, mẹ thường đứng chờ em trước cửa với ánh mắt đầy mong ngóng. Em vừa bước vào nhà, mẹ đã hỏi hôm nay ở lớp có chuyện gì vui không. Buổi tối, mẹ lại ngồi cạnh khi em học bài và sẵn sàng giúp em khi gặp khó khăn. Mẹ giống như một ngọn đèn nhỏ luôn tỏa ánh sáng ấm áp trong cuộc sống của em.
Một kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em bị sốt vào đúng hôm trời mưa lớn. Đêm hôm ấy, người em nóng ran và rất mệt. Mẹ liên tục kiểm tra xem em có đỡ hơn không rồi lấy khăn ấm chăm sóc cho em. Cả đêm mẹ gần như không ngủ. Mỗi lần em tỉnh giấc, em đều thấy mẹ vẫn ngồi bên cạnh. Nhìn đôi mắt mẹ đỏ vì thiếu ngủ, em vừa thương vừa thấy mình thật may mắn. Sáng hôm sau, khi em khỏe hơn, mẹ mới yên tâm nghỉ ngơi. Em hỏi vì sao mẹ không ngủ, mẹ chỉ mỉm cười bảo rằng thấy em khỏe là mẹ vui rồi. Câu nói giản dị ấy khiến lòng em xúc động vô cùng. Em nhận ra tình yêu của mẹ luôn âm thầm mà sâu sắc, chẳng cần những lời nói lớn lao. Từ đó, em càng biết trân trọng những phút giây được ở bên mẹ.
Mẹ không chỉ chăm sóc em mà còn là người dạy em nhiều điều quý giá. Mẹ dạy em phải biết giữ lời hứa, biết nhận lỗi khi làm sai và biết cảm ơn khi được người khác giúp đỡ. Mẹ luôn bảo rằng một người tốt không phải là người làm được những điều thật lớn lao mà là người biết làm những việc tử tế mỗi ngày. Em ghi nhớ lời mẹ và cố gắng thực hiện bằng những việc vừa sức. Em biết tự sắp xếp góc học tập, phụ mẹ dọn bàn ăn và chủ động giúp đỡ bạn bè khi bạn gặp khó khăn. Mỗi khi thấy em tiến bộ, mẹ lại mỉm cười đầy tự hào. Nụ cười ấy trở thành động lực để em cố gắng hơn. Em mong sau này mình sẽ trưởng thành, tự tin và có một trái tim nhân hậu giống mẹ.
Trong trái tim em, mẹ luôn là người đẹp nhất, không phải bởi vẻ ngoài mà bởi tình yêu thương mẹ dành cho gia đình. Mẹ đã cho em một tuổi thơ đầy ắp tiếng cười và những bài học không bao giờ quên. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc và mãi ở bên em. Em sẽ cố gắng từng ngày để trở thành người con ngoan, biết yêu thương và trân trọng những hi sinh thầm lặng của mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 13
Có những câu hát chỉ cần vang lên một lần cũng đủ đánh thức trong lòng người nghe những kỉ niệm thân thương. Với em, mỗi khi nghe những giai điệu viết về mẹ, em lại nhớ đến dáng mẹ bên khung cửa, đôi bàn tay thoăn thoắt làm việc và ánh mắt luôn dõi theo em. Mẹ đã đồng hành cùng em từ những bước đi đầu tiên cho đến những ngày tháng học tập hôm nay. Tình yêu của mẹ giản dị mà sâu sắc, giống như ngọn lửa nhỏ luôn âm thầm sưởi ấm trái tim em.
Mẹ em không cao, dáng người cân đối và lúc nào cũng nhanh nhẹn. Mái tóc mẹ đen dài, thường được buộc gọn để thuận tiện làm việc. Khuôn mặt mẹ hiền hậu với đôi mắt luôn ánh lên vẻ yêu thương. Mỗi khi mẹ cười, em cảm thấy mọi mệt mỏi dường như tan biến. Mẹ rất chăm chỉ và luôn hết lòng vì gia đình. Buổi sáng, mẹ thức dậy sớm chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em dậy đi học. Mẹ luôn nhắc em ăn sáng đầy đủ, mang theo bình nước và kiểm tra lại sách vở. Những lời nhắc ấy tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao sự quan tâm. Khi em đi học về, mẹ thường hỏi han việc học và lắng nghe những câu chuyện xảy ra ở lớp. Có những hôm em kể mãi một chuyện rất nhỏ, mẹ vẫn kiên nhẫn nghe đến cuối. Buổi tối, mẹ lại ngồi gần để em học bài và nhắc em nghỉ ngơi đúng lúc. Em luôn cảm thấy căn nhà trở nên ấm áp hơn mỗi khi có mẹ ở bên.
Em từng có một khoảng thời gian rất buồn vì kết quả học tập chưa được như mong muốn. Em cảm thấy mình đã cố gắng nhưng vẫn chưa đạt được điều mình mong đợi. Có những hôm em ngồi trước bàn học mà nước mắt cứ muốn rơi. Mẹ nhìn thấy vậy nhưng không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Mẹ hỏi em điều gì khiến em buồn rồi kiên nhẫn nghe em tâm sự. Mẹ bảo rằng kết quả chưa tốt chỉ là một dấu hiệu để em biết mình cần cố gắng thêm. Mẹ giúp em lập lại thời gian biểu và hướng dẫn em cách học phù hợp hơn. Mỗi ngày, mẹ đều động viên em kiên trì dù chỉ tiến bộ một chút. Nhờ có mẹ, em dần lấy lại sự tự tin và không còn sợ những bài kiểm tra. Sau một thời gian, kết quả học tập của em tốt hơn trước. Khi em khoe với mẹ, mẹ chỉ mỉm cười nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui. Chính lúc ấy, em hiểu rằng điều mẹ mong muốn không phải là những điểm số hoàn hảo mà là thấy em biết cố gắng và trưởng thành.
Mẹ còn là người dạy em biết quan tâm đến những người xung quanh. Mẹ luôn sống chân thành, gặp ai cũng vui vẻ hỏi thăm và sẵn sàng giúp đỡ khi có thể. Nhìn mẹ, em hiểu rằng lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những việc thật lớn lao. Em tập làm những việc nhỏ như chia sẻ đồ dùng với bạn, giúp bạn khi bạn chưa hiểu bài và phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa. Những lúc mẹ mệt, em cố gắng làm một vài việc để mẹ được nghỉ ngơi. Có thể những việc ấy còn rất nhỏ nhưng em muốn mẹ biết rằng em luôn yêu thương mẹ. Em mong mình sẽ ngày càng trưởng thành và có thể chăm sóc mẹ nhiều hơn. Em cũng mong tình cảm giữa hai mẹ con sẽ luôn gần gũi, dù thời gian có trôi qua.
Mẹ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã dành cho em. Những lời mẹ dạy, những việc mẹ làm và cả những nụ cười của mẹ sẽ luôn ở lại trong kí ức của em. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và có thật nhiều niềm vui. Em sẽ cố gắng học tập, sống tốt và biết yêu thương để mỗi ngày đều có thể mang đến cho mẹ một chút hạnh phúc.
Bài tham khảo Mẫu 14
Người ta thường nói rằng trong cuộc đời mỗi người, mẹ chính là mái ấm bình yên nhất. Với em, điều ấy không chỉ là một lời nói mà là cảm nhận được từ những điều rất nhỏ trong cuộc sống. Đó là tiếng mẹ gọi em thức dậy mỗi sáng, là bữa cơm mẹ chuẩn bị sau một ngày bận rộn và là bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai khi em gặp chuyện buồn. Mẹ luôn xuất hiện trong những khoảnh khắc bình dị nhất nhưng cũng chính là người để lại trong em những tình cảm sâu đậm nhất.
Mẹ em có khuôn mặt trái xoan, mái tóc đen và đôi mắt dịu dàng. Dáng mẹ nhỏ nhắn nhưng luôn nhanh nhẹn, tháo vát. Mẹ thường mặc những bộ quần áo giản dị và luôn giữ nụ cười tươi trên môi. Mẹ là người rất chu đáo, từ những việc lớn đến những điều nhỏ bé trong gia đình. Mỗi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn rồi nhắc em kiểm tra cặp sách trước khi đến trường. Trên đường đi, em vẫn nhớ lời mẹ dặn phải cẩn thận và lễ phép với mọi người. Khi chiều xuống, mẹ thường chờ em trở về rồi hỏi han chuyện học hành. Nếu hôm ấy em vui, mẹ cũng vui theo. Nếu em buồn, mẹ luôn tìm cách khiến em nhẹ lòng hơn. Những tối học bài, mẹ thường ngồi bên làm công việc của mình và thỉnh thoảng hỏi em có cần giúp gì không. Sự hiện diện lặng lẽ ấy khiến em luôn cảm thấy yên tâm. Em hiểu rằng mẹ đã dành rất nhiều thời gian và công sức để chăm sóc em trưởng thành.
Có lần em vô tình làm mất một quyển sách mà mẹ vừa mua cho. Em rất lo nên cứ im lặng, không dám nói với mẹ. Nhưng mẹ nhanh chóng nhận ra vẻ mặt khác thường của em. Khi em thú nhận, mẹ không trách mà hỏi em đã tìm ở những đâu. Mẹ cùng em kiểm tra lại cặp sách, góc học tập rồi nhớ đến những nơi em đã đi qua. Cuối cùng, em tìm thấy quyển sách ở lớp. Em thở phào nhẹ nhõm và xin lỗi mẹ. Mẹ nhẹ nhàng nhắc em từ nay phải biết giữ gìn đồ dùng và chịu trách nhiệm với những việc mình làm. Em nhận ra mẹ luôn bao dung nhưng không bao giờ bỏ qua cơ hội dạy em một bài học. Nhờ mẹ, em hiểu rằng mắc lỗi không đáng sợ bằng việc không dám nhận lỗi. Từ đó, em cẩn thận hơn trong mọi việc và luôn cố gắng thành thật với mẹ. Kỉ niệm nhỏ ấy giúp em càng thêm yêu quý sự dịu dàng và cách dạy con đầy yêu thương của mẹ.
Ngoài việc chăm sóc gia đình, mẹ còn luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Mẹ thường chia sẻ thức ăn với hàng xóm, hỏi thăm những người gặp khó khăn và nhắc em biết giúp đỡ người khác bằng khả năng của mình. Em rất khâm phục cách mẹ sống chân thành mà không cần ai khen ngợi. Em muốn học theo mẹ nên cố gắng sống hòa đồng, biết sẻ chia và quan tâm đến bạn bè. Ở nhà, em cũng tập làm những việc vừa sức như gấp quần áo, quét nhà và sắp xếp góc học tập. Mỗi khi mẹ khen em đã lớn hơn một chút, em lại thấy trong lòng vui vô cùng. Em mong mình sẽ trở thành một người sống tử tế để mẹ luôn yên tâm và tự hào. Em cũng muốn dành nhiều thời gian hơn cho mẹ, bởi em hiểu thời gian bên gia đình là điều vô cùng quý giá.
Nếu tuổi thơ là một khu vườn đầy hoa, thì mẹ chính là người đã âm thầm chăm sóc để khu vườn ấy luôn xanh tươi. Mẹ cho em tình yêu, niềm tin và cả sức mạnh để bước qua những khó khăn đầu tiên của cuộc đời. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, bình an và vui vẻ. Dù sau này có lớn lên, em vẫn sẽ luôn nhớ những tháng ngày được nép bên mẹ và được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 15
Mỗi khi nghe những câu ca dao nói về công ơn cha mẹ, em lại nghĩ đến người phụ nữ luôn dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Tình yêu ấy không ồn ào mà hiện diện trong từng bữa cơm, từng lời dặn dò và từng ánh mắt dõi theo. Mẹ đã ở bên em từ khi em còn bé xíu, chăm sóc em qua từng ngày và kiên nhẫn dạy em những điều đầu tiên. Vì vậy, trong trái tim em, mẹ luôn là người đáng kính và đáng yêu nhất.
Mẹ em có mái tóc đen mềm mại, khuôn mặt hiền và đôi mắt sáng. Đôi mắt ấy luôn trở nên dịu dàng khi nhìn em. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng bận rộn với công việc gia đình. Mỗi sáng, mẹ chuẩn bị bữa ăn rồi gọi em thức dậy. Mẹ luôn nhớ nhắc em mang đủ sách vở, đeo khăn quàng ngay ngắn và đi học đúng giờ. Khi em bước ra khỏi nhà, mẹ thường đứng nhìn theo cho đến khi em khuất khỏi cổng. Buổi chiều, mẹ lại chờ tiếng mở cửa quen thuộc rồi hỏi em hôm nay ở lớp thế nào. Có khi em kể một chuyện rất vui, mẹ cười theo. Có lúc em gặp chuyện buồn, mẹ kiên nhẫn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên nhẹ nhàng. Những buổi tối, mẹ thường ngồi bên khi em học bài. Nếu em làm đúng, mẹ động viên, còn nếu em sai, mẹ giúp em tìm lại cách làm. Nhờ có mẹ, những ngày học tập của em luôn có thêm một người âm thầm đồng hành.
Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần em bị ngã khi đang chơi cùng các bạn. Lúc ấy, em vừa đau vừa sợ nên chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà. Vừa nhìn thấy em, mẹ đã vội vàng đến bên hỏi han. Mẹ nhẹ nhàng giúp em bình tĩnh rồi chăm sóc chỗ bị đau. Sau đó, mẹ không trách em vì đã chạy nhảy mà chỉ dặn em lần sau cần chú ý hơn. Những lời nói dịu dàng ấy khiến em cảm thấy yên tâm. Em nhận ra chỉ cần có mẹ ở bên, những chuyện khiến em lo lắng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Tối hôm ấy, mẹ còn nhiều việc phải làm nhưng vẫn ghé vào hỏi em đã đỡ chưa. Sự quan tâm của mẹ khiến em vô cùng xúc động. Em tự nhủ mình phải biết giữ gìn sức khỏe và cẩn thận hơn để mẹ không phải lo lắng. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về tình yêu thương mà mẹ luôn dành cho mình.
Mẹ còn dạy em biết sống có trách nhiệm và biết yêu thương. Mẹ thường bảo em phải biết tự làm những việc phù hợp với mình thay vì lúc nào cũng chờ người khác giúp đỡ. Vì thế, em tập tự chuẩn bị sách vở, giữ gìn đồ dùng và phụ mẹ một số công việc trong nhà. Khi thấy bạn gặp khó khăn, em nhớ lời mẹ và cố gắng giúp đỡ bạn bằng những việc nhỏ. Mẹ luôn vui khi thấy em biết quan tâm đến người khác. Em hiểu rằng những bài học mẹ dạy không chỉ giúp em trở thành một học sinh tốt mà còn giúp em trở thành một người tốt hơn. Em mong sau này mình có thể trưởng thành, tự lập và chăm sóc mẹ thật tốt. Em cũng mong mỗi ngày mình đều có thể làm một điều gì đó khiến mẹ mỉm cười.
Tình mẹ giống như một dòng sông hiền hòa, cứ lặng lẽ chảy qua tuổi thơ và nuôi dưỡng tâm hồn em bằng những yêu thương vô tận. Em biết mình sẽ không bao giờ có thể đong đếm hết những hi sinh của mẹ. Vì thế, em sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên mẹ và cố gắng trở thành người con ngoan. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và bình an. Dù mai này em có đi xa đến đâu, mẹ vẫn sẽ mãi là nơi bình yên nhất để em nhớ về và trở về.
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận