1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại chuyến về quê thăm bà


- Em muốn kể lại chuyến về quê thăm bà vào thời gian nào?(Một dịp nghỉ hè, kì nghỉ lễ, cuối tuần hoặc một ngày đặc biệt,...) - Ai là người đi cùng em trong chuyến đi ấy? - Vì sao em có chuyến về quê thăm bà? (Về thăm bà sau một thời gian xa cách, cùng gia đình về quê nghỉ ngơi,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài:  

- Em muốn kể lại chuyến về quê thăm bà vào thời gian nào?(Một dịp nghỉ hè, kì nghỉ lễ, cuối tuần hoặc một ngày đặc biệt,...) 

- Ai là người đi cùng em trong chuyến đi ấy?

- Vì sao em có chuyến về quê thăm bà? (Về thăm bà sau một thời gian xa cách, cùng gia đình về quê nghỉ ngơi,...)

- Chuyến đi ấy để lại trong em những cảm xúc gì?(Vui vẻ, háo hức, xúc động vì được gặp lại bà,...)

II. Thân bài: 

a. Chuẩn bị và trên đường về quê

- Trước khi về quê, em đã chuẩn bị những gì? (Sắp xếp quần áo,...) 

- Em cảm thấy như thế nào trước chuyến đi?

- Trên đường về quê, cảnh vật hiện ra như thế nào? (Miêu tả cánh đồng xanh mát, hàng cây ven đường, dòng sông, con đường làng,...)

- Có điều gì khiến em ấn tượng trên đường đi?

b. Những kỉ niệm khi gặp và ở bên bà

- Khi nhìn thấy bà, em cảm thấy như thế nào?(Vui mừng, xúc động,...)

- Bà đã đón em ra sao?(Bà ôm em vào lòng, hỏi thăm việc học,...)

- Em đã làm những gì cùng bà? (Hái rau, cho gà ăn, trò chuyện,...) 

- Khoảnh khắc nào trong chuyến đi khiến em nhớ nhất?

- Em cảm nhận được tình cảm của bà dành cho mình như thế nào?

c. Kết thúc chuyến đi và những kỉ niệm đáng nhớ

- Ngày trở về, cảm xúc của em như thế nào?(Lưu luyến, không muốn rời xa bà,...)

- Bà đã dặn dò em điều gì trước khi về?

- Điều gì còn đọng lại trong tâm trí em sau chuyến đi?

- Chuyến đi ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em?

III. Kết bài: 

- Em có cảm xúc gì sau chuyến đi?

- Em yêu quý điều gì nhất trong chuyến về quê ấy?

- Em sẽ làm gì để giữ gìn tình cảm với bà?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi lần được về quê, em đều cảm thấy vô cùng háo hức vì được gặp bà và tận hưởng không khí yên bình của làng quê. Chuyến về quê thăm bà vào dịp nghỉ hè vừa rồi đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp.
 
Trước ngày đi, em cùng bố mẹ chuẩn bị quần áo và mua ít quà cho bà. Trên đường về quê, em thích thú ngắm những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng tre rì rào trong gió và dòng sông hiền hòa uốn quanh làng. Vừa đến cổng, em đã thấy bà đứng chờ với nụ cười hiền hậu. Bà ôm em vào lòng, hỏi han việc học rồi dẫn em đi thăm vườn, cho gà ăn và hái những quả chín. Buổi chiều, em cùng bà tưới cây và nhổ cỏ trong vườn, vừa làm vừa nghe bà kể chuyện ngày xưa. Đến tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm, cùng nhau trò chuyện trong không khí thật ấm áp. Em thích nhất là được ngồi bên bà, nghe giọng bà kể chuyện và cảm nhận sự yêu thương qua từng lời nói. Những ngày ở quê trôi qua thật nhanh khiến em càng thêm yêu quý bà và cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Đến ngày trở về, bà dặn em phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ thường xuyên về thăm bà. Em ôm bà thật lâu, trong lòng lưu luyến và chỉ mong sớm được trở lại quê thăm bà.
 
Chuyến về quê ấy giúp em cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của bà và sự ấm áp của gia đình. Em sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt và trân trọng những khoảng thời gian được ở bên những người thân yêu.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Quê hương luôn là nơi chất chứa những điều bình dị và thân thương. Với em, niềm vui lớn nhất là được trở về quê để thăm bà sau những ngày xa cách. Chuyến đi ấy đã mang đến cho em thật nhiều cảm xúc khó quên.

Gia đình em về quê vào dịp nghỉ lễ. Từ trên xe, em say mê ngắm những con đường làng quanh co, những cánh đồng lúa trải dài và những đàn trâu thong thả gặm cỏ. Bà đã đứng trước sân từ sớm để đón cả nhà. Vừa gặp em, bà mỉm cười hiền từ rồi xoa đầu, ôm em vào lòng. Những ngày ở quê, em cùng bà tưới rau, quét sân, nhặt trứng gà và trò chuyện dưới gốc cây trước nhà. Buổi chiều, bà còn dẫn em ra vườn hái những quả chín và kể cho em nghe nhiều câu chuyện thú vị. Em thích nhất là được ngồi bên bà ngắm cảnh làng quê yên bình và nghe tiếng chim hót ngoài vườn. Đến tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm quê giản dị nhưng chan chứa tiếng cười. Những khoảnh khắc bình yên ấy khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và càng yêu quý bà hơn. Khi chia tay, bà nắm tay em dặn phải chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn và giữ gìn sức khỏe.

Đến bây giờ, hình ảnh mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu của bà vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Em mong sẽ sớm được trở về quê để lại được ở bên bà, cùng bà tận hưởng những ngày tháng bình yên và ấm áp.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Có những chuyến đi không xa nhưng lại mang theo biết bao yêu thương. Đối với em, chuyến về quê thăm bà vào cuối tuần vừa qua là một kỉ niệm thật đẹp mà em sẽ luôn ghi nhớ. Chuyến đi ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc ấm áp.

Ngay từ sáng sớm, em đã háo hức cùng bố mẹ lên đường. Càng về gần quê, khung cảnh càng yên bình với hàng cau cao vút, những vườn cây xanh mát và tiếng chim hót vang trên những cành tre. Thấy em bước xuống xe, bà vội vàng chạy ra đón rồi ôm em thật chặt. Bà chuẩn bị rất nhiều món ăn ngon mà em yêu thích khiến em cảm thấy vô cùng vui sướng. Sau bữa cơm, bà đưa em đi hái rau, cho cá ăn và kể những câu chuyện thú vị về tuổi thơ của bố. Em chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười trước những câu chuyện vui của bà. Buổi chiều, em cùng bà ngồi trước hiên nhà, ngắm khu vườn xanh mát và trò chuyện về việc học tập. Những giờ phút được ngồi bên bà khiến em cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Đến lúc ra về, bà đứng trước cổng vẫy tay mãi cho đến khi chiếc xe khuất bóng. Nhìn dáng bà nhỏ dần phía sau, em thấy lưu luyến và chỉ mong sớm được trở về thăm bà.

Chuyến về quê đã giúp em thêm yêu bà, yêu quê hương và trân trọng những phút giây sum họp gia đình. Em sẽ thường xuyên gọi điện hỏi thăm bà, chăm ngoan học giỏi và cố gắng về quê nhiều hơn mỗi khi có dịp.

Bài tham khảo Mẫu 1

"Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người."

Mỗi lần nghe hai câu thơ ấy, trong lòng em lại bồi hồi nhớ về mái nhà nhỏ của bà ở miền quê yên bình. Nơi ấy có hàng cau cao vút, có tiếng gà gáy mỗi sớm mai và hơn hết là vòng tay ấm áp của bà. Dịp nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến về quê thật ý nghĩa. Chuyến đi ấy không chỉ mang đến những niềm vui giản dị mà còn để lại trong em những kỉ niệm đẹp không bao giờ phai.

Từ mấy ngày trước, em đã háo hức chuẩn bị quần áo và cùng mẹ chọn những hộp bánh ngon làm quà cho bà. Sáng hôm khởi hành, cả gia đình lên xe khi mặt trời vừa ló rạng. Suốt quãng đường, em say mê ngắm nhìn cảnh vật hai bên. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài như tấm thảm khổng lồ, những đàn cò trắng chao nghiêng trên bầu trời trong xanh, dòng sông lững lờ trôi phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Càng đến gần quê, con đường bê tông nhỏ uốn lượn giữa những hàng tre xanh rì càng khiến lòng em rộn ràng. Em chỉ mong chiếc xe chạy nhanh hơn để sớm được gặp bà.

Xe vừa dừng trước cổng, em đã thấy bà đứng đợi từ lúc nào. Mái tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng nụ cười hiền hậu của bà vẫn ấm áp như ngày nào. Em chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy bà. Bà xoa đầu em, dịu dàng hỏi thăm việc học rồi nắm tay em vào nhà. Những ngày ở quê trôi qua thật êm đềm. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau, tưới cây, cho đàn gà ăn. Buổi chiều, hai bà cháu ngồi dưới gốc mít nghe tiếng chim hót, bà kể cho em nghe những câu chuyện thời thơ ấu của bố. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm quê giản dị với bát canh rau, đĩa cá kho và tiếng cười rộn rã. Trong ánh đèn vàng ấm áp, em cảm nhận rõ tình yêu thương bao la mà bà luôn dành cho con cháu.

Những ngày vui trôi qua thật nhanh. Đến lúc phải trở về thành phố, lòng em bỗng nặng trĩu. Bà cẩn thận gói cho em nào chuối, nào ổi, rồi nắm tay em dặn dò phải chăm ngoan, nghe lời bố mẹ và cố gắng học thật giỏi. Chiếc xe từ từ lăn bánh, em ngoái đầu nhìn theo. Hình bóng bà nhỏ dần trước cổng nhà, vẫn kiên nhẫn vẫy tay cho đến khi chiếc xe khuất sau rặng tre xanh. Khoảnh khắc ấy khiến sống mũi em cay cay. Em hiểu rằng dù đi đâu, quê hương và tình yêu của bà vẫn luôn là nơi bình yên nhất để em nhớ về.

Chuyến về quê đã trở thành một miền kí ức thật đẹp trong tuổi thơ của em. Em yêu mái nhà đơn sơ, yêu hương đồng gió nội và yêu biết bao người bà hiền từ luôn dành trọn tình thương cho con cháu. Em tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn và thường xuyên về thăm bà để những nụ cười hiền hậu ấy sẽ mãi nở trên gương mặt đã in dấu bao tháng năm.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có người từng nói: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc." Mỗi khi nghĩ đến câu nói ấy, em lại nhớ đến bà, người luôn dành cho em những cái ôm dịu dàng và những lời dặn ân cần. Vào dịp nghỉ lễ vừa qua, cả gia đình em đã trở về quê thăm bà. Chuyến đi tuy chỉ kéo dài vài ngày nhưng đã để lại trong em biết bao cảm xúc ngọt ngào và sâu lắng.

Sáng sớm, khi thành phố còn chìm trong làn sương mỏng, bố mẹ và em đã lên đường. Trên xe, em không ngừng tưởng tượng đến ngôi nhà ngói đỏ quen thuộc, khu vườn đầy cây trái và nụ cười hiền hậu của bà. Càng đi xa phố xá đông đúc, khung cảnh trước mắt càng đổi khác. Những cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mướt nối tiếp nhau đến tận chân trời. Những hàng dừa khẽ nghiêng mình trong gió, từng đàn trâu thong thả gặm cỏ bên triền đê, xa xa là dòng sông lấp lánh ánh nắng. Không khí trong lành và yên bình của làng quê khiến em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, háo hức hơn bao giờ hết.

Vừa bước xuống xe, em đã nghe tiếng bà gọi tên mình. Bà chậm rãi bước ra cổng, ánh mắt ánh lên niềm vui khi gặp lại con cháu. Em chạy đến ôm lấy bà, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ đôi bàn tay gầy gầy nhưng đầy yêu thương. Những ngày ở quê, bà luôn dành cho em những điều giản dị mà ấm áp. Bà nấu toàn những món em thích như cá đồng kho tộ, canh cua, cà pháo. Buổi chiều, bà đưa em ra vườn hái ổi, nhổ rau, rồi hai bà cháu ngồi dưới gốc bưởi vừa bóc lạc vừa trò chuyện. Đêm xuống, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng giọng kể chậm rãi của bà về những ngày xưa gian khó đã đưa em vào những câu chuyện đầy ý nghĩa. Mỗi lời bà kể đều chứa đựng những bài học về lòng nhân hậu, sự chăm chỉ và tình yêu gia đình.

Rồi ngày chia tay cũng đến. Bà chuẩn bị cho gia đình em một giỏ đầy quà quê với nào bưởi, nào trứng gà và mấy bó rau vừa cắt ngoài vườn. Bà nắm lấy tay em thật lâu, nhẹ nhàng dặn phải giữ gìn sức khỏe, chăm ngoan và nhớ gọi điện cho bà mỗi tuần. Khi xe rời khỏi cổng, em vẫn ngoái nhìn mãi bóng bà đứng dưới mái hiên, mái tóc bạc bay nhẹ trong gió. Hình ảnh ấy cứ theo em suốt quãng đường trở về, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim em bằng tình yêu thương vô điều kiện của bà.

Đối với em, quê hương không chỉ là những cánh đồng xanh hay những con đường làng rợp bóng tre, mà còn là nơi có bà luôn mong ngóng con cháu trở về. Chuyến đi ấy đã dạy em biết trân trọng từng phút giây được ở bên người thân. Em mong bà sẽ luôn mạnh khỏe để mỗi lần trở về quê, em lại được nép vào vòng tay yêu thương ấy và nghe bà kể những câu chuyện bình dị của quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 3

"Quê hương là chùm khế ngọt,
Cho con trèo hái mỗi ngày."

Mỗi lần đọc những vần thơ ấy, lòng em lại bâng khuâng nhớ về ngôi nhà nhỏ của bà ở quê. Nơi đó có mùi thơm của rơm mới, có tiếng gió lao xao qua hàng tre và có vòng tay yêu thương luôn rộng mở đón em trở về. Kì nghỉ cuối tuần vừa qua, em đã được cùng bố mẹ về thăm bà. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã để lại trong em biết bao kỉ niệm khó quên.

Trên đường về quê, em gần như không rời mắt khỏi khung cửa kính. Con đường nhựa dần nhường chỗ cho những lối làng nhỏ quanh co. Hai bên đường, những ruộng ngô xanh mướt khẽ đung đưa theo gió, những đàn vịt nối nhau bơi trên con mương nhỏ, tiếng chim ríu rít vang lên từ những vòm cây. Khung cảnh bình dị ấy khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. Khi mái ngói quen thuộc của bà hiện ra sau hàng cau cao vút, em vui đến mức reo lên vì biết mình đã về đến nơi.

Bà đang ngồi nhặt rau ngoài sân thì ngẩng lên nhìn thấy cả nhà. Bà bỏ vội chiếc rổ xuống rồi chậm rãi bước đến ôm em vào lòng. Đôi bàn tay bà đã nhăn nheo theo năm tháng nhưng vẫn dịu dàng như ngày nào. Những ngày ở quê, em được theo bà ra chợ từ sáng sớm, được giúp bà quét sân, tưới luống rau và hái những quả ổi chín thơm lừng trong vườn. Chiều xuống, bà dẫn em đi dạo quanh xóm, gặp ai bà cũng vui vẻ giới thiệu: "Cháu của tôi về chơi đấy!". Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm đầm ấm, tiếng cười nói hòa cùng tiếng dế kêu ngoài vườn tạo nên một không khí bình yên mà ở thành phố rất khó tìm thấy.

Đến ngày chia tay, em bỗng thấy lòng mình nặng trĩu. Bà cẩn thận xếp từng quả cam, bó rau và gói xôi vào giỏ để mang lên thành phố. Trước lúc xe lăn bánh, bà xoa đầu em rồi mỉm cười hiền hậu: "Lần sau lại về với bà nhé!". Chỉ một câu nói giản dị thôi cũng đủ khiến em lưu luyến suốt quãng đường trở về. Em hiểu rằng tình yêu của bà không cần những lời nói hoa mỹ mà luôn được gửi gắm trong từng bữa cơm, từng cái ôm và từng ánh mắt trìu mến.

Quê hương sẽ luôn là nơi để nhớ, còn bà sẽ luôn là người em yêu thương và kính trọng nhất. Em mong thời gian trôi thật chậm để bà luôn khỏe mạnh, để mỗi lần trở về, em lại được nghe tiếng bà gọi tên mình giữa khoảng sân đầy nắng và ngập hương quê dịu ngọt.

Bài tham khảo Mẫu 4

Buổi sớm mùa hè, ánh nắng vàng nhẹ trải dài trên con đường làng uốn lượn giữa những cánh đồng lúa xanh mướt. Từng làn gió mang theo hương lúa non thoảng qua, làm rung rinh hàng tre ven đường và xua đi cái oi ả của phố thị. Xa xa, mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau rặng cây xanh, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ. Trong khung cảnh ấy, chuyến về quê thăm bà vào dịp nghỉ hè vừa qua đã trở thành một trong những kỉ niệm đẹp nhất tuổi thơ của em.

Từ tối hôm trước, em đã cẩn thận gấp quần áo vào ba lô rồi cùng mẹ chọn ít hoa quả và hộp sữa làm quà cho bà. Sáng sớm hôm sau, cả gia đình lên đường khi bầu trời còn phảng phất màn sương mỏng. Càng rời xa phố xá đông đúc, cảnh vật càng trở nên bình yên. Hai bên đường là những cánh đồng lúa xanh mướt nối nhau đến tận chân trời. Những đàn cò trắng chao lượn trên cánh đồng, từng làn gió mang theo hương lúa non mát dịu ùa vào cửa xe. Xa xa, những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau rặng tre xanh khiến lòng em rộn ràng, chỉ mong được gặp bà thật nhanh.

Chiếc xe vừa dừng trước cổng, bà đã chống gậy bước ra đón. Thấy em, gương mặt bà rạng rỡ hẳn lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt như cũng mỉm cười. Em chạy đến ôm chầm lấy bà, cảm nhận vòng tay gầy gầy nhưng vô cùng ấm áp. Suốt những ngày ở quê, sáng nào bà cũng gọi em dậy thật sớm để cùng ra vườn hái rau, tưới cây và cho đàn gà ăn. Đến trưa, căn bếp nhỏ lại thơm lừng mùi cá kho, canh cua và bát cà muối do chính tay bà chuẩn bị. Buổi tối, hai bà cháu ngồi trước hiên nhà ngắm trăng lên, nghe tiếng ếch nhái kêu ngoài đồng và lắng nghe bà kể những câu chuyện về tuổi thơ của bố. Mỗi câu chuyện đều giản dị nhưng chan chứa biết bao yêu thương.

Những ngày vui dường như trôi qua rất nhanh. Sáng hôm trở về thành phố, bà dậy từ rất sớm gói cho em một túi đầy ổi, chuối và mấy quả bưởi vừa hái trong vườn. Bà nắm lấy tay em, dịu dàng dặn phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi xe chuyển bánh, em ngoái đầu nhìn lại. Dáng bà nhỏ bé đứng trước cổng, mái tóc bạc phơ khẽ lay trong gió, cánh tay vẫn không ngừng vẫy theo chiếc xe. Hình ảnh ấy khiến mắt em cay cay và mãi in sâu trong lòng.

Đối với em, quê hương đẹp nhất không chỉ bởi những cánh đồng xanh hay những hàng tre rì rào, mà còn bởi nơi ấy có bà luôn chờ đợi con cháu trở về. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt và dành nhiều thời gian hơn để về thăm bà, bởi em hiểu rằng những giây phút được ở bên người thân luôn là món quà quý giá nhất.

Bài tham khảo Mẫu 5

Làn sương sớm còn lững lờ trôi trên những cánh đồng, từng giọt sương long lanh đọng trên lá cỏ như những viên ngọc nhỏ. Gió nhẹ mang theo hương thơm của lúa mới và mùi đất quê quen thuộc khiến lòng người bỗng trở nên bình yên lạ thường. Mỗi lần trở về nơi ấy, mọi nhịp sống vội vã dường như chậm lại. Chuyến về quê thăm bà vào dịp nghỉ hè năm nay đã để lại trong em biết bao kỉ niệm ngọt ngào và ấm áp.

Từ khi bố mẹ thông báo sẽ về quê, em vui đến nỗi đếm từng ngày trên cuốn lịch nhỏ. Sáng hôm khởi hành, cả gia đình mang theo rất nhiều quà dành cho bà rồi lên đường từ sớm. Thành phố đông đúc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường làng quanh co, những hàng tre xanh rì rào trong gió và những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Xa xa, những đàn trâu thong thả gặm cỏ, vài cánh diều chấp chới bay giữa bầu trời xanh biếc. Cảnh vật bình dị ấy khiến em cảm thấy vô cùng thư thái và càng mong mau được gặp bà.

Bước qua cánh cổng quen thuộc, em đã thấy bà đứng trước hiên nhà với nụ cười hiền hậu. Vừa nhìn thấy em, bà dang rộng vòng tay ôm em thật chặt rồi nhẹ nhàng xoa đầu như ngày em còn bé. Những ngày ở quê trôi qua trong niềm vui giản dị. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái mướp, cắt rau và tưới những luống hoa trước sân. Buổi trưa, căn bếp nhỏ nghi ngút khói với mùi cá kho, canh rau và nồi cơm mới thơm lừng. Buổi tối, hai bà cháu ngồi trên chiếc chõng tre trước sân, ngắm bầu trời đầy sao và lắng nghe tiếng dế gáy râm ran. Bà kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, còn em ríu rít kể bà nghe chuyện học tập ở trường. Tiếng cười của hai bà cháu hòa cùng tiếng gió làm khoảng sân quê càng thêm ấm áp.

Rồi ngày chia tay cũng đến. Bà chuẩn bị từ sáng sớm một giỏ đầy trái cây trong vườn và mấy gói bánh quê để em mang lên thành phố. Trước lúc xe lăn bánh, bà nắm tay em thật lâu rồi dặn phải chăm ngoan, biết nghe lời bố mẹ và nhớ giữ gìn sức khỏe. Chiếc xe mỗi lúc một xa, nhưng hình ảnh bà đứng dưới mái hiên, nở nụ cười hiền từ và vẫy tay theo vẫn còn hiện rõ trong mắt em. Đó là khoảnh khắc khiến em vừa lưu luyến vừa xúc động.

Quê hương luôn có một sức hút thật đặc biệt, bởi nơi ấy không chỉ có cảnh đẹp mà còn có tình yêu thương vô bờ bến của bà. Em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để bà luôn khỏe mạnh, để mỗi mùa hè lại được trở về nép vào vòng tay ấm áp ấy và lưu giữ thêm thật nhiều kỉ niệm đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, cả cánh đồng quê như khoác lên mình một màu vàng óng ả. Tiếng sáo diều vi vu hòa cùng hương rơm mới khiến không gian trở nên thanh bình và gần gũi biết bao. Giữa những điều bình dị ấy, ngôi nhà nhỏ của bà luôn là nơi em mong được trở về nhất. Chuyến về quê thăm bà trong kì nghỉ vừa qua đã mang đến cho em những ngày tháng thật đáng nhớ.

Ngay từ tối hôm trước, em đã hồi hộp chuẩn bị quần áo và cẩn thận gói món quà nhỏ do chính tay mình làm để tặng bà. Suốt quãng đường về quê, em chăm chú nhìn qua cửa kính. Những hàng cau cao vút, những vườn chuối xanh um, con sông hiền hòa lặng lẽ chảy và những cây cầu nhỏ bắc qua mương nước hiện lên như một bức tranh thanh bình. Thỉnh thoảng, em còn bắt gặp các bác nông dân đang cười nói rộn rã trên cánh đồng. Càng đến gần quê, nhịp tim em càng rộn ràng vì chỉ ít phút nữa thôi sẽ được gặp người bà mà em luôn yêu quý.

Tiếng chó sủa vang lên khi xe vừa dừng trước cổng. Bà từ trong nhà bước ra, đôi mắt ánh lên niềm vui, nụ cười hiền hậu làm khuôn mặt bà như trẻ lại. Bà ôm em vào lòng rồi ân cần hỏi han đủ điều. Những ngày ở quê, bà đưa em đi thăm vườn, chỉ cho em cách chăm luống rau, hái những trái ổi chín và cho đàn gà ăn. Có buổi chiều, hai bà cháu cùng ngồi nhặt rau ngoài sân, nghe tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm đầm ấm. Nhìn bà liên tục gắp thức ăn cho con cháu, em cảm nhận rõ tình yêu thương lặng lẽ mà bao la của bà dành cho cả gia đình.

Khi phải trở về thành phố, lòng em bỗng nặng trĩu. Bà cẩn thận sửa lại cổ áo cho em rồi dúi vào tay em mấy quả cam vừa hái trong vườn. Bà đứng rất lâu trước cổng, dõi theo chiếc xe cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ cuối con đường. Dẫu chuyến đi đã khép lại, nhưng mùi hương của khu vườn, tiếng cười của bà và những bữa cơm quê đầm ấm vẫn luôn ở lại trong trái tim em như một phần tuổi thơ thật đẹp.

Có những yêu thương không cần nói thành lời mà vẫn đủ làm lòng người ấm áp suốt cả cuộc đời. Đối với em, bà chính là điều bình yên nhất của quê hương. Em sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi và tranh thủ về thăm bà thật nhiều để những tháng năm sau này không chỉ còn là nỗi nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mỗi độ hè về, những cánh đồng quê lại khoác lên mình màu xanh mướt của lúa non, những hàng tre khẽ nghiêng mình trong gió và dòng sông lặng lẽ trôi dưới bầu trời trong veo. Khung cảnh bình yên ấy luôn có sức níu giữ bước chân của những người con xa quê và cũng gợi lên trong em biết bao nỗi nhớ. Chính vì vậy, ngay khi nghỉ hè bắt đầu, cả gia đình em đã trở về quê để thăm bà sau nhiều tháng xa cách.

Từ sáng sớm, em đã thức dậy thật nhanh để cùng bố mẹ chuẩn bị hành lý và những món quà nhỏ dành tặng bà. Chiếc xe lăn bánh rời thành phố, đưa cả nhà đi qua những con đường rộng lớn rồi dần tiến vào vùng quê yên ả. Hai bên đường, những ruộng lúa nối tiếp nhau trải dài đến tận chân trời, từng đàn cò trắng bay lượn trên cánh đồng, còn những chú trâu thong thả gặm cỏ dưới bóng cây. Cảnh vật càng gần gũi bao nhiêu thì lòng em càng háo hức bấy nhiêu, chỉ mong được nhìn thấy ngôi nhà thân quen của bà.

Cánh cổng gỗ vừa mở, bà đã bước ra với nụ cười hiền hậu. Mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ nhắn của bà khiến em vừa thương vừa nhớ. Em ôm chầm lấy bà, còn bà thì nhẹ nhàng vuốt tóc rồi hỏi han đủ điều về việc học và cuộc sống. Những ngày ở quê, sáng nào bà cũng gọi em dậy sớm để cùng đi hái rau, tưới cây và cho đàn gà ăn. Đến trưa, căn bếp nhỏ thơm lừng mùi cá kho, bát canh cua và đĩa rau luộc xanh mướt. Buổi tối, hai bà cháu ngồi trước hiên nhà, vừa ngắm trăng vừa nghe bà kể những câu chuyện về tuổi thơ của bố. Những lời kể chậm rãi, ấm áp của bà khiến em cảm thấy thời gian như trôi chậm lại.

Chuyến đi ngắn ngủi rồi cũng đến lúc kết thúc. Trước khi cả nhà lên xe, bà cẩn thận gói cho em mấy quả bưởi, ít chuối chín và một túi lạc do chính tay bà trồng. Bà nắm tay em thật lâu rồi dặn phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ giữ gìn sức khỏe. Chiếc xe từ từ rời bánh, em ngoái nhìn qua cửa kính, vẫn thấy bà đứng lặng trước cổng, nụ cười hiền hậu chưa hề tắt. Hình ảnh ấy theo em suốt quãng đường trở về và trở thành kỉ niệm đẹp nhất của chuyến đi.

Có lẽ sau này em sẽ còn đi đến nhiều nơi, nhưng những ngày được trở về quê, được nghe tiếng bà gọi và được sống trong tình yêu thương giản dị ấy sẽ luôn là miền ký ức ấm áp nhất. Em chỉ mong bà luôn mạnh khỏe để mỗi lần hè sang, em lại được trở về trong vòng tay yêu thương của bà.

Bài tham khảo Mẫu 8

Buổi sớm ở làng quê luôn bắt đầu bằng tiếng gà gáy vang, làn khói bếp mỏng bay lên từ những mái nhà và mùi hương lúa chín thoang thoảng trong gió. Mọi thứ bình dị nhưng lại khiến lòng người cảm thấy thật nhẹ nhàng và yên bình. Có lẽ cũng vì yêu những điều thân thuộc ấy mà mỗi lần được trở về quê thăm bà, em đều háo hức như đang chờ đón một món quà quý giá.

Mấy ngày trước chuyến đi, em đã đếm từng ngày trên tờ lịch vì mong sớm được gặp bà. Mẹ chuẩn bị bánh kẹo, còn em cẩn thận gói bức tranh mình vừa vẽ để tặng bà. Trên đường về quê, khung cảnh bên ngoài cửa xe thay đổi từng chút một. Những hàng cau cao vút, những con kênh nhỏ trong veo, những cây cầu bê tông bắc ngang cánh đồng và những đàn vịt nối nhau bơi lội tạo nên một bức tranh quê thật thanh bình. Gió từ đồng ruộng thổi vào mát rượi, mang theo mùi thơm của rơm mới khiến em càng thêm thích thú.

Xe vừa dừng trước sân, bà đã chống gậy bước ra đón cả nhà. Gặp em, bà cười hiền rồi ôm em vào lòng như sợ cháu lại đi đâu mất. Những ngày ở quê trôi qua thật êm đềm. Em theo bà ra vườn hái ổi, nhổ cỏ, tưới rau và cho đàn gà ăn. Có buổi chiều, hai bà cháu cùng ngồi bóc lạc dưới gốc xoài, nghe tiếng chim líu lo trên cành. Đêm xuống, cả gia đình quây quần bên mâm cơm quê đầm ấm, bà liên tục gắp thức ăn cho em và kể những câu chuyện ngày xưa. Dưới ánh đèn vàng dịu, em cảm nhận rõ sự yêu thương và chăm sóc mà bà luôn dành cho con cháu.

Sáng hôm chia tay, bà dậy từ rất sớm để chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà mang theo. Trước khi xe lăn bánh, bà khẽ xoa đầu em rồi mỉm cười bảo: "Ngoan nhé, có thời gian lại về với bà." Câu nói ngắn gọn ấy cứ vang lên trong lòng em suốt chặng đường trở về. Em biết rằng dù khoảng cách có xa đến đâu, tình yêu thương của bà vẫn luôn là sợi dây gắn kết em với quê hương.

Quê hương không chỉ lưu giữ những cánh đồng xanh hay những con đường làng thân thuộc, mà còn cất giữ cả tình yêu bao la của bà dành cho con cháu. Em sẽ luôn trân trọng những chuyến về quê và mong sẽ có thật nhiều dịp được trở về để ngồi bên bà, nghe bà kể chuyện và lưu giữ thêm những ký ức đẹp của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 9

"Ai về tôi gửi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính bà."

Câu ca dao mộc mạc ấy luôn gợi lên trong em hình ảnh những người bà tần tảo, hết lòng yêu thương con cháu. Giữa nhịp sống hối hả của thành phố, em càng thêm mong những ngày được trở về quê để gặp bà, được ngồi bên hiên nhà nghe tiếng gió thổi qua hàng tre. Dịp nghỉ lễ vừa rồi, mong ước ấy đã trở thành hiện thực bằng một chuyến đi đầy ắp niềm vui.

Ngay từ tối hôm trước, em đã cẩn thận xếp quần áo vào ba lô và háo hức đến mức khó ngủ. Trên đường về quê, khung cảnh hai bên đường hiện lên đẹp như một bức tranh. Những hàng cau cao vút đón gió, những ruộng ngô xanh rì nối tiếp cánh đồng lúa chín vàng óng, những đàn trâu thong thả gặm cỏ bên triền đê và những cánh diều chao nghiêng trên nền trời xanh thẳm. Mỗi khung cảnh đi qua đều khiến em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp bình dị của quê hương.

Chiếc xe vừa dừng lại, bà đã bước nhanh ra sân đón cả nhà. Thấy em, bà mỉm cười hiền hậu rồi ôm em vào lòng. Những ngày ở quê, em được theo bà ra chợ từ sáng sớm, cùng bà nhặt rau, quét sân và hái những quả ổi chín thơm lừng. Buổi chiều, bà đưa em đi thăm những người hàng xóm thân quen. Ai cũng niềm nở hỏi han và khen em đã lớn. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm nóng hổi. Nhìn bà ân cần gắp từng miếng thức ăn cho con cháu, em cảm nhận được tình yêu thương bao la mà bà luôn âm thầm dành cho mọi người.

Rồi cũng đến lúc phải chia tay. Bà cẩn thận gói cho em ít bánh quê, mấy quả bưởi trong vườn và đứng tiễn cả nhà đến tận đầu ngõ. Xe đã đi khá xa nhưng em vẫn ngoái lại, thấy bóng bà nhỏ dần dưới rặng tre xanh. Trong lòng em dâng lên một nỗi nhớ khó diễn tả thành lời.

Đối với em, bà chính là hình ảnh đẹp nhất của quê hương. Chuyến đi ấy đã giúp em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được trở về bên những người mình yêu thương. Em sẽ luôn trân trọng từng lần được về quê và mong bà sẽ mãi khỏe mạnh để đón em trong những mùa hè sau.

Bài tham khảo Mẫu 10

"Quê hương mỗi người chỉ một,
Như là chỉ một mẹ thôi."

Hai câu thơ ấy luôn khiến trái tim em rung lên mỗi khi nghĩ về quê hương – nơi có con đường làng rợp bóng tre, có cánh đồng lúa thơm ngào ngạt và có người bà hiền từ luôn chờ con cháu trở về. Dịp nghỉ hè năm ngoái, em đã được cùng bố mẹ về quê thăm bà. Chuyến đi tuy không dài nhưng đã để lại trong em biết bao kỉ niệm đẹp và những cảm xúc khó quên.

Ngay từ sáng sớm, cả gia đình đã lên đường. Thành phố dần lùi lại phía sau, thay vào đó là những cánh đồng lúa xanh mướt nối tiếp nhau đến tận chân trời. Gió đồng mát rượi ùa qua ô cửa xe, mang theo hương thơm dịu nhẹ của lúa non và đất mới. Những đàn cò trắng sải cánh trên bầu trời, vài chú bé đang thả diều cười vang trên bãi cỏ, tất cả tạo nên một bức tranh quê thanh bình. Càng đến gần ngôi làng quen thuộc, lòng em càng rộn ràng vì sắp được gặp bà sau nhiều tháng xa cách.

Chiếc xe vừa dừng trước cổng, bà đã chống gậy bước ra với nụ cười hiền hậu. Em chạy đến ôm lấy bà, cảm nhận đôi bàn tay gầy nhưng vô cùng ấm áp đang xoa nhẹ lên mái tóc mình. Những ngày ở quê trôi qua thật yên bình. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau, tưới những luống hoa và nhặt trứng gà. Buổi chiều, hai bà cháu ngồi dưới gốc khế ăn những quả chín ngọt lịm, nghe tiếng chim ríu rít trên cành. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm nóng hổi. Bà vừa gắp thức ăn cho em vừa kể những câu chuyện về tuổi thơ của bố. Tiếng cười của cả nhà hòa cùng tiếng côn trùng ngoài vườn khiến không gian càng thêm đầm ấm.

Ngày chia tay đến nhanh hơn em tưởng. Bà cẩn thận gói cho em mấy quả ổi, ít lạc và bó rau xanh vừa hái ngoài vườn. Trước khi xe lăn bánh, bà nắm tay em thật chặt rồi dặn phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ gọi điện cho bà. Em ngoái nhìn qua cửa kính, thấy bà vẫn đứng lặng dưới bóng cây trước cổng, dõi theo chiếc xe cho đến khi khuất hẳn. Hình ảnh ấy cứ ở mãi trong tâm trí em.

Quê hương sẽ luôn là nơi em muốn trở về, bởi ở đó có bà với tình yêu thương dịu dàng và bao dung. Em mong mình sẽ có thật nhiều dịp được về quê để cùng bà chăm vườn, trò chuyện và lưu giữ thêm những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 11

"Quê hương là con diều biếc, /Tuổi thơ con thả trên đồng."  Mỗi lần nghe thấy giai điệu ấy, trong lòng em lại dâng lên nỗi nhớ về miền quê bình yên, nơi có con đường đất nhỏ quanh co, những cánh đồng lúa thơm mùi hương mới và mái nhà đơn sơ của bà nép mình dưới hàng cau xanh mát. Sau nhiều tháng bận rộn học tập, gia đình em đã có dịp trở về quê thăm bà. Chuyến đi ấy giống như một món quà ngọt ngào, để em được sống trong tình yêu thương của bà và cảm nhận vẻ đẹp mộc mạc của quê hương.

Ngay từ hôm trước, em đã cẩn thận xếp quần áo vào ba lô rồi cùng mẹ chuẩn bị ít bánh và hoa quả làm quà cho bà. Sáng sớm, chiếc xe bon bon rời thành phố, mang theo niềm háo hức của cả gia đình. Càng về gần quê, cảnh vật càng trở nên thanh bình. Hai bên đường là những cánh đồng lúa xanh rì trải dài như tấm thảm khổng lồ, từng đàn cò trắng chao lượn giữa bầu trời trong xanh. Gió đồng mát rượi ùa vào cửa xe mang theo hương lúa non dịu nhẹ. Xa xa, dòng sông uốn lượn như một dải lụa mềm, còn những hàng tre vẫn rì rào trong gió như đang chào đón những người con trở về.

Chiếc xe vừa dừng trước cổng, bà đã chống gậy bước ra với nụ cười hiền hậu. Vừa nhìn thấy em, đôi mắt bà ánh lên niềm vui, những nếp nhăn trên gương mặt như giãn ra theo nụ cười ấm áp. Em chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy bà. Bà vuốt tóc em, hỏi han chuyện học hành rồi nắm tay em vào nhà. Những ngày ở quê trôi qua thật yên bình. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau, tưới những khóm hoa và cho đàn gà ăn. Buổi chiều, hai bà cháu ngồi dưới gốc bưởi bóc ngô, nghe tiếng chim ríu rít trên cành. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm quê giản dị mà thơm ngon. Bà vừa gắp thức ăn cho em vừa kể những câu chuyện về tuổi thơ của bố, khiến cả nhà ai cũng chăm chú lắng nghe.

Thời gian vui vẻ trôi qua thật nhanh. Sáng hôm trở về, bà dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho em một giỏ đầy chuối, ổi và mấy bó rau xanh vừa hái ngoài vườn. Trước lúc chia tay, bà nắm chặt tay em rồi dịu dàng dặn phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ thường xuyên gọi điện về cho bà. Chiếc xe chầm chậm rời khỏi ngõ nhỏ, em ngoái đầu nhìn lại. Dáng bà vẫn đứng lặng trước cổng, mái tóc bạc khẽ bay trong gió, cánh tay không ngừng vẫy theo. Hình ảnh ấy khiến lòng em bỗng nghẹn ngào và lưu luyến mãi không thôi.

Quê hương không chỉ là nơi có những cánh đồng xanh, dòng sông hiền hòa hay tiếng chim ríu rít mỗi sớm mai, mà còn là nơi có bà luôn âm thầm chờ đợi con cháu trở về. Em sẽ luôn trân trọng những chuyến về quê, cố gắng học tập thật tốt để bà vui lòng và mong sẽ còn nhiều lần được trở về ngồi bên bà, lắng nghe những câu chuyện bình dị giữa khoảng sân ngập nắng quê nhà.

Bài tham khảo Mẫu 12

"Ta về ta tắm ao ta,
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn."

Câu ca dao mộc mạc đã nhắc nhở mỗi người luôn yêu quý và trân trọng quê hương của mình. Với em, quê hương không chỉ có cánh đồng lúa bát ngát, dòng sông trong veo hay những lũy tre xanh rì, mà còn có người bà hiền từ luôn mong ngóng con cháu. Vì thế, chuyến về quê thăm bà trong dịp nghỉ hè vừa qua đã trở thành một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.

Từ lúc xe còn chưa rời thành phố, em đã háo hức tưởng tượng đến ngôi nhà nhỏ của bà và khu vườn đầy cây trái. Con đường về quê hôm ấy như đẹp hơn mọi lần. Hai bên đường, những hàng cau vươn cao trong nắng, những cánh đồng lúa đung đưa theo từng cơn gió nhẹ tạo thành những làn sóng xanh mướt. Tiếng chim hót vang trên những tán cây, vài cánh diều lững lờ bay giữa nền trời trong xanh khiến khung cảnh quê hương càng thêm yên bình. Mỗi cảnh vật đi qua đều làm em thấy lòng mình nhẹ nhõm và háo hức hơn.

Cánh cổng gỗ quen thuộc vừa hiện ra, bà đã từ trong sân bước ra đón. Nụ cười hiền hậu của bà làm em quên hết mệt mỏi sau quãng đường dài. Em ôm lấy bà thật chặt, còn bà thì xoa đầu em rồi dẫn vào nhà. Những ngày ở quê, em được cùng bà quét sân, nhổ cỏ, tưới rau và hái những trái ổi chín thơm lừng. Có buổi chiều, hai bà cháu thong thả đi dọc bờ ruộng ngắm mặt trời dần khuất sau lũy tre. Tối đến, em nằm bên bà nghe tiếng côn trùng rả rích và những câu chuyện cổ tích mà bà đã kể biết bao lần nhưng em vẫn thích nghe mãi. Những khoảnh khắc bình dị ấy khiến em cảm nhận rõ tình yêu thương bao la của bà dành cho con cháu.

Ngày chia tay, bà đứng trước hiên nhà nhìn theo chiếc xe của gia đình em. Trên tay bà vẫn cầm chiếc khăn nhỏ để vẫy chào, còn ánh mắt thì lưu luyến không muốn rời. Em cũng không ngừng ngoái đầu nhìn lại cho đến khi mái nhà của bà khuất hẳn sau hàng tre xanh. Trong lòng em chợt hiểu rằng, dù mai này lớn lên có đi nhiều nơi, quê hương và ngôi nhà của bà vẫn luôn là nơi bình yên nhất để em trở về.

Bởi lẽ, quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, dạy ta biết yêu thương, biết nhớ về cội nguồn. Dù sau này có đi xa đến đâu, em tin rằng trong sâu thẳm trái tim mình vẫn luôn có một “ngôi nhà” mang tên quê hương nơi ấy có bóng dáng của bà, có những buổi chiều yên ả và những ký ức không bao giờ phai nhạt. Và chính những điều giản dị ấy sẽ là điểm tựa để em vững bước trên hành trình trưởng thành. Chính vì vậy, em sẽ luôn gìn giữ những kỉ niệm đẹp của chuyến đi ấy và mong mỗi năm đều được trở về quê, được nghe tiếng bà gọi, được sống trong hơi ấm của tình thân và tình yêu quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 13

"Con người có tổ có tông,
Như cây có cội, như sông có nguồn."

Câu ca dao mộc mạc ấy nhắc nhở mỗi người luôn nhớ về cội nguồn và những người thân yêu của mình. Với em, cội nguồn ấy chính là ngôi nhà nhỏ nằm giữa làng quê yên bình, nơi có người bà hiền hậu đã dành cả cuộc đời để yêu thương con cháu. Vì thế, mỗi lần được trở về quê thăm bà, em đều cảm thấy lòng mình ấm áp và bình yên. Chuyến đi vào dịp nghỉ hè vừa qua đã để lại trong em biết bao kỉ niệm đẹp.

Từ sáng sớm, cả gia đình đã chuẩn bị quà rồi lên đường. Chiếc xe rời thành phố, đưa em đi qua những con đường rộng lớn để đến với những con đường làng quanh co. Hai bên đường là màu xanh mênh mông của đồng lúa, những hàng tre đung đưa theo gió và những đàn cò trắng bay lượn trên bầu trời. Xa xa là những mái nhà nhỏ ẩn mình dưới tán cây, khói bếp chiều bay lên nhè nhẹ. Mỗi khung cảnh hiện ra đều khiến em thấy lòng mình bình yên và háo hức hơn vì sắp được gặp bà.

Bà đã đứng trước cổng từ lúc nào, đôi mắt ánh lên niềm vui khi nhìn thấy cả nhà. Em chạy đến ôm lấy bà, còn bà nhẹ nhàng vuốt tóc rồi nắm tay em vào sân. Những ngày ở quê trôi qua thật ấm áp. Em theo bà hái rau, tưới cây, cho gà ăn rồi cùng bà đi thăm những người hàng xóm. Buổi trưa, bà nấu những món ăn dân dã thơm lừng, còn buổi tối lại kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa dưới ánh trăng dịu mát. Tiếng cười của hai bà cháu hòa cùng tiếng côn trùng rả rích khiến khoảng sân nhỏ trở nên đầy ắp yêu thương.

Đến ngày chia tay, bà chuẩn bị cho em rất nhiều hoa quả trong vườn và không quên dặn phải chăm ngoan, học giỏi. Khi xe lăn bánh, em ngoái đầu nhìn lại, vẫn thấy bà đứng lặng trước cổng, nụ cười hiền hậu theo em mãi trên suốt quãng đường trở về. Hình ảnh ấy như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim em mỗi khi nhớ về quê hương.

Em hiểu rằng quê hương không chỉ được tạo nên từ những cánh đồng, dòng sông hay mái nhà thân thuộc, mà còn được vun đắp bằng tình yêu thương của những người thân yêu. Dù mai này lớn lên, có đi đến bất cứ nơi đâu, em vẫn sẽ luôn nhớ về quê hương, nhớ về bà như nhớ một phần tuổi thơ đẹp nhất của mình. Bởi chỉ cần còn có nơi để trở về, con người sẽ luôn thấy lòng mình bình yên và hạnh phúc.

Bài tham khảo Mẫu 14

"Ngó lên nuộc lạt mái nhà, Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu." Câu ca dao ấy khiến em hiểu rằng mỗi con người đều có một nơi để nhớ, một cội nguồn để yêu thương và trở về. Với em, cội nguồn ấy chính là quê hương nơi có bà đang từng ngày lặng lẽ chờ đợi con cháu. Chính vì thế, chuyến về quê thăm bà trong dịp nghỉ lễ vừa qua đã mang đến cho em thật nhiều niềm vui và những cảm xúc khó quên. 

Từ lúc xe bắt đầu rời thành phố, em đã chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh rì, những con sông lấp lánh ánh nắng và những hàng tre rì rào trong gió. Cảnh vật quê hương hiện lên bình yên như một bức tranh khiến lòng em nhẹ nhõm lạ thường. Mỗi mét đường đi qua đều đưa em đến gần hơn với ngôi nhà nhỏ có bà đang mong đợi.

Vừa bước xuống xe, em đã nghe tiếng bà gọi tên mình bằng giọng nói quen thuộc. Em chạy đến ôm bà thật chặt, còn bà mỉm cười hiền hậu rồi dắt em đi thăm khu vườn đầy cây trái. Những ngày ở quê, em cùng bà tưới rau, nhổ cỏ, cho gà ăn và ngồi nhặt rau dưới bóng mát của cây khế. Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng ngập tràn tiếng cười. Em thích nhất là những lúc ngồi bên bà nghe kể chuyện, bởi mỗi câu chuyện đều mang theo hơi ấm của tình thân và những bài học về lòng nhân hậu.

Ngày trở về, em bịn rịn ôm bà rất lâu. Bà vẫn đứng trước cổng nhìn theo chiếc xe cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ cuối con đường. Hình ảnh ấy khiến em hiểu rằng phía sau mỗi chuyến đi luôn có một người âm thầm chờ đợi, yêu thương và dõi theo mình bằng tất cả tấm lòng.

Quê hương rồi sẽ ở lại phía sau mỗi bước chân trưởng thành, nhưng sẽ không bao giờ rời khỏi trái tim của mỗi người. Mai này, dù cuộc sống có đưa em đi đến những miền đất mới, em vẫn sẽ luôn hướng về quê hương, về ngôi nhà nhỏ và về người bà kính yêu. Bởi nơi ấy không chỉ cất giữ tuổi thơ của em, mà còn gìn giữ những giá trị đẹp nhất để em mang theo suốt cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 15

"Cây có gốc mới nở cành xanh ngọn,/Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu." Mỗi lần nghe câu ca dao ấy, trong lòng em lại bồi hồi nhớ đến ngôi nhà nhỏ của bà ở quê. Đó là nơi có mái ngói cũ phủ màu thời gian, có hàng cau đung đưa trước gió, có khu vườn xanh mát và có người bà hiền từ luôn ngóng đợi con cháu trở về. Chính vì thế, chuyến về quê thăm bà trong dịp nghỉ hè vừa qua đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp, để mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp như vừa được trở về trong vòng tay yêu thương của bà.

Ngay từ sáng sớm, cả gia đình đã háo hức lên đường. Chiếc xe rời xa những con phố đông đúc, đưa em về với miền quê thanh bình. Qua ô cửa kính, em nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mướt nối nhau đến tận chân trời, từng cơn gió làm những bông lúa khẽ nghiêng mình như những con sóng nhỏ. Những hàng tre rì rào trong gió, con sông quê lấp lánh ánh nắng và đàn trâu thong thả gặm cỏ dưới bóng cây tạo nên một khung cảnh bình dị mà thân thương. Càng gần đến đầu làng, tim em càng đập nhanh vì biết chỉ ít phút nữa thôi sẽ được gặp bà.

Chiếc cổng quen thuộc vừa hiện ra, bà đã chống gậy bước ra đón. Thấy em, gương mặt bà bừng sáng bởi nụ cười hiền hậu. Em chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy bà, cảm nhận đôi bàn tay gầy gò nhưng ấm áp đang vuốt nhẹ mái tóc mình. Những ngày ở quê trôi qua thật êm đềm. Buổi sáng, em cùng bà tưới rau, hái mướp và nhặt những quả trứng gà còn ấm trong ổ. Buổi chiều, hai bà cháu ngồi dưới gốc khế vừa ăn trái cây vừa nghe tiếng chim hót líu lo. Khi hoàng hôn buông xuống, căn bếp nhỏ của bà lại đỏ lửa, mùi cơm mới quyện với mùi cá kho thơm lừng lan khắp ngôi nhà. Tối đến, em nép vào vai bà nghe bà kể chuyện cổ tích, chuyện làng xưa và những kỉ niệm thời bố còn nhỏ. Tiếng bà chậm rãi, dịu dàng như lời ru khiến em thấy bình yên biết bao.

Những ngày vui qua đi thật nhanh. Sáng hôm trở về, bà đã dậy từ tinh mơ để chuẩn bị cho em một túi đầy chuối chín, mấy quả bưởi thơm và ít đậu phộng do chính tay bà trồng. Trước lúc xe lăn bánh, bà nắm lấy tay em, dặn dò phải chăm ngoan, học giỏi và nhớ giữ gìn sức khỏe. Em ngoái đầu nhìn mãi qua ô cửa kính. Dáng bà nhỏ bé vẫn đứng dưới mái hiên, mái tóc bạc khẽ bay trong gió, cánh tay gầy gò vẫn không ngừng vẫy theo chiếc xe. Khoảnh khắc ấy khiến mắt em cay cay và lòng em bỗng thấy nhớ bà vô cùng.

Có lẽ rồi em sẽ lớn lên, sẽ đi qua nhiều miền đất mới và gặp gỡ nhiều điều thú vị, nhưng sẽ chẳng nơi nào mang đến cho em cảm giác bình yên như quê hương, nơi có người bà luôn âm thầm chờ đợi con cháu trở về. Em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không phải là những điều lớn lao, mà chỉ đơn giản là còn được nắm bàn tay bà, còn được nghe bà gọi tên mình giữa khoảng sân đầy nắng. Và em sẽ luôn gìn giữ những kỉ niệm ấy như một phần đẹp nhất của tuổi thơ, để dù đi đâu, trái tim em vẫn luôn hướng về quê nhà.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...