Viết bài văn kể về trải nghiệm một lần em giúp đỡ người khác


- Kỉ niệm em muốn kể là lần nào? (Giúp cụ già qua đường, dắt một em nhỏ bị lạc,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra khi nào và ở đâu? (Buổi sáng, buổi chiều, trên đường đi học, ...) - Điều gì khiến em nhớ mãi về lần giúp đỡ ấy?

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Khi giúp đỡ người khác dù là một việc rất nhỏ, em cũng sẽ cảm thấy

rất hạnh phúc. Hãy viết bài văn kể về trải nghiệm một lần em giúp đỡ người khác.

I. Mở bài

- Kỉ niệm em muốn kể là lần nào?  (Giúp cụ già qua đường, dắt một em nhỏ bị lạc,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra khi nào và ở đâu?  (Buổi sáng, buổi chiều, trên đường đi học, ...)

- Điều gì khiến em nhớ mãi về lần giúp đỡ ấy?  

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

- Lúc ấy em đang làm gì?  (Đang đi học, đi chơi, đi cùng người thân,...)

- Khung cảnh xung quanh lúc đó như thế nào?  (Con đường đông người, sân trường nhộn nhịp,...)

- Em nhìn thấy ai đang gặp khó khăn?  (Một cụ già khó qua đường, một em nhỏ bị lạc, một bạn gặp sự cố, một người cần được giúp đỡ,...)

- Lúc nhìn thấy sự việc, em cảm thấy thế nào?  (Lo lắng, thương cảm, bối rối,...)

b. Diễn biến lần giúp đỡ

- Em đã quyết định làm gì?  (Chủ động hỏi thăm, dìu qua đường, chỉ đường, gọi người lớn, giúp khuân đồ, động viên,...)

- Trong lúc giúp đỡ, người ấy có biểu hiện gì?  (Lo lắng, xúc động, vui mừng, nhẹ nhõm, biết ơn,...)

- Người ấy đã nói gì với em?  (Cảm ơn, lời động viên, lời nhắc nhở giản dị,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất?
(Một nụ cười, ánh mắt biết ơn, cái nắm tay, lời cảm ơn chân thành,...)

- Lúc ấy em cảm thấy như thế nào?  (Nhẹ nhõm, hạnh phúc,...)

- Sự việc kết thúc ra sao?  (Người ấy vượt qua khó khăn, tìm được người thân, đến được nơi cần đến, trở lại vui vẻ,...)

c. Những thay đổi sau lần giúp đỡ

- Sau sự việc, em nghĩ gì về hành động mình vừa làm?  (Em nhận ra việc mình làm tuy nhỏ nhưng đã giúp người khác bớt khó khăn,...)

- Em hiểu thêm điều gì về lòng tốt?  (Lòng tốt không cần bắt đầu từ những việc lớn. Một hành động đúng lúc cũng có thể đem đến niềm vui cho người khác,...)

- Từ kỉ niệm ấy, em đã thay đổi như thế nào?  (Biết quan tâm đến những người đang gặp khó khăn,...)

- Sau đó em đã làm những việc gì?  (Giúp đỡ bạn bè, hỗ trợ người thân,...)

- Cảm giác hạnh phúc khi giúp người khác khiến em muốn sống như thế nào?  (Chân thành hơn, biết sẻ chia hơn,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại lần giúp đỡ ấy, em cảm thấy thế nào?
- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa gì với em?
- Em mong muốn điều gì?
- Em sẽ làm gì từ bài học ấy?

Bài siêu ngắn

Một buổi chiều tan học, trên con đường đông người, em nhìn thấy một cụ bà đứng bên đường, vẻ mặt lo lắng vì chưa sang được đường. Em liền bước đến hỏi thăm và quyết định giúp cụ.

Em đứng cạnh cụ, chờ đến khi đèn giao thông chuyển xanh dành cho người đi bộ rồi mới nhẹ nhàng dắt cụ qua đường. Hai bà cháu đi chậm rãi, cẩn thận quan sát các phương tiện đang dừng lại. Khi sang đến bên kia đường an toàn, cụ thở phào nhẹ nhõm rồi nắm tay em, mỉm cười cảm ơn. Cụ còn khen em ngoan và dặn em luôn nhớ sang đường đúng nơi quy định. Nghe những lời giản dị ấy, em cảm thấy trong lòng thật vui và ấm áp. Nhìn cụ bước tiếp với vẻ yên tâm, em cũng thấy nhẹ nhõm. Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về việc vừa làm. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác đôi khi chỉ cần bắt đầu từ một hành động rất nhỏ. Không cần điều gì lớn lao, sự quan tâm đúng lúc cũng có thể khiến một người cảm thấy an toàn và được sẻ chia. Kỉ niệm ấy khiến em thấy mình trưởng thành hơn một chút. Em tự nhủ sẽ luôn chú ý đến những người xung quanh và giúp đỡ họ khi có thể.

Kỉ niệm ấy giống như một tia nắng dịu dàng còn ở lại trong lòng em. Từ đó, em biết quan sát xung quanh hơn và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng những việc vừa sức mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có những việc làm chỉ diễn ra trong vài phút nhưng lại để lại trong lòng ta một khoảng nhớ thật lâu. Với em, đó là một buổi sáng trên đường đến trường, khi em có dịp giúp một cụ già qua đường. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã khiến em hiểu rằng đôi khi một hành động rất nhỏ cũng có thể đem đến sự ấm áp và niềm vui cho một người đang cần được giúp đỡ.

Hôm ấy, trời vừa sáng, những tia nắng đầu ngày len qua hàng cây, trải xuống con đường một màu vàng dịu nhẹ. Sau khi tạm biệt mẹ, em đeo ba lô và nhanh chân đến trường. Con đường quen thuộc vốn yên bình bỗng trở nên đông đúc hơn bởi dòng người đi làm và học sinh đi học. Tiếng xe máy, tiếng còi xe hòa vào nhau tạo thành một âm thanh náo nhiệt. Khi đi đến gần một ngã tư, em chợt nhìn thấy một cụ già đang đứng bên vạch sang đường. Cụ mặc chiếc áo nâu đã bạc màu, tay chống một chiếc gậy nhỏ, đôi mắt không ngừng nhìn dòng xe đang qua lại. Cụ bước lên một bước rồi lại ngập ngừng lùi xuống. Nhìn dáng người gầy gò và vẻ mặt lo lắng của cụ, em vừa thương vừa băn khoăn. Em nghĩ nếu cứ đứng mãi như vậy, cụ sẽ rất khó sang được bên kia đường.

Không suy nghĩ nhiều, em tiến lại gần và lễ phép hỏi cụ có cần em giúp qua đường không. Cụ nhìn em, khuôn mặt đang căng thẳng bỗng dịu lại rồi khẽ gật đầu. Em đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay cụ và quan sát thật kĩ dòng xe trước khi cùng cụ bước qua đường. Mỗi bước đi, em đều chậm rãi để cụ không bị vấp. Có lúc một chiếc xe chạy đến gần khiến em hơi lo, nhưng em vẫn bình tĩnh chờ đến khi đường thông thoáng mới tiếp tục đi. Sang đến bên kia, cụ nắm nhẹ tay em và nở một nụ cười hiền hậu. Cụ cảm ơn em rồi còn dặn em phải đi học thật chăm ngoan. Chỉ một lời cảm ơn giản dị cùng ánh mắt trìu mến của cụ cũng khiến lòng em bỗng thấy ấm áp lạ thường. Khi nhìn cụ bước đi an toàn, em cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng như vừa làm được một điều thật ý nghĩa.

Trên đường đến trường, em cứ nghĩ mãi về chuyện vừa xảy ra. Em nhận ra việc mình làm chẳng hề lớn lao, chỉ là dành ra vài phút để giúp một người đang gặp khó khăn, vậy mà lại khiến cụ yên tâm hơn và bản thân em cũng cảm thấy hạnh phúc. Từ hôm ấy, em bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh. Em biết quan tâm đến bạn bè khi bạn quên đồ dùng học tập, sẵn sàng giúp mẹ mang những món đồ nhẹ và nhường đường cho người lớn tuổi. Em hiểu rằng lòng tốt không nhất thiết phải bắt đầu bằng những việc lớn lao. Đôi khi, một bàn tay đưa ra đúng lúc, một lời hỏi thăm chân thành hay một hành động nhỏ bé cũng có thể làm cuộc sống trở nên dịu dàng hơn.

Mỗi khi nhớ lại buổi sáng hôm ấy, em vẫn nhớ rõ nụ cười hiền của cụ già và cảm giác ấm áp lan trong lòng mình. Kỉ niệm ấy giống như một tia nắng nhỏ soi vào những ngày bình thường, giúp em hiểu rằng cho đi sự giúp đỡ cũng chính là nhận về niềm vui. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự quan tâm và lòng nhân ái ấy để biết sẻ chia với những người xung quanh. Bởi em tin rằng khi mỗi người biết trao đi một chút yêu thương, cuộc sống sẽ có thêm thật nhiều nụ cười.

Bài tham khảo Mẫu 2

Cuộc sống giống như một dòng sông luôn chảy về phía trước, và trên hành trình ấy, đôi khi ta bắt gặp một người đang cần một bàn tay đưa ra đúng lúc. Em đã từng có một trải nghiệm như thế vào một buổi chiều tan học, khi gặp một em nhỏ đang đứng khóc bên cổng công viên vì bị lạc người thân. Đó là một kỉ niệm không quá đặc biệt với mọi người, nhưng đối với em, nó lại trở thành một bài học đẹp về sự quan tâm và sẻ chia.

Chiều hôm ấy, sau giờ học, em không về nhà ngay mà ghé qua công viên gần trường để chờ mẹ. Bầu trời cuối ngày trong veo, những vệt nắng vàng còn vương trên những tán cây. Trong công viên, người lớn đưa trẻ nhỏ đi dạo, tiếng nói cười vang lên giữa những hàng cây xanh mát. Đang ngồi trên một chiếc ghế đá, em bỗng nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ ở gần đó. Nhìn sang, em thấy một em bé chừng năm tuổi đang đứng một mình bên lối đi. Khuôn mặt em đỏ hoe, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt vào nhau, đôi mắt liên tục nhìn về phía những người đang qua lại như mong tìm thấy một gương mặt quen thuộc. Em tiến lại gần, nhẹ nhàng hỏi chuyện. Em bé vừa khóc vừa nói rằng mình đi theo mẹ nhưng khi quay lại thì không nhìn thấy mẹ đâu nữa. Nghe vậy, em cũng thấy lo lắng và thương em vô cùng.

Em ngồi xuống bên cạnh để em bé bớt sợ rồi hỏi tên, tuổi và tên của mẹ. Em bé nhớ được tên mẹ nhưng không biết số điện thoại. Em nghĩ cách tốt nhất là tìm người lớn hỗ trợ nên nhanh chóng đưa em đến chỗ bảo vệ của công viên. Trên đường đi, em luôn nắm tay em bé để em không cảm thấy cô đơn. Đến chốt bảo vệ, em kể lại sự việc cho chú bảo vệ nghe. Chú lập tức thông báo tìm người thân của em qua loa phát thanh. Trong lúc chờ đợi, em ngồi cạnh em bé, kể cho em nghe vài câu chuyện vui để em bình tĩnh hơn. Một lúc sau, từ phía lối vào vang lên tiếng gọi đầy lo lắng. Một người phụ nữ vội vàng chạy đến, ôm chầm lấy em bé. Người mẹ xúc động cảm ơn em và chú bảo vệ. Em bé cũng lau nước mắt rồi mỉm cười với em. Nhìn hai mẹ con ôm nhau, em cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng, niềm vui dâng lên thật tự nhiên.

Trên đường về nhà, hình ảnh em bé lúc nãy cứ hiện lên trong tâm trí em. Nếu khi ấy em chỉ đi ngang qua mà không để ý, có lẽ em bé sẽ còn hoang mang và sợ hãi rất lâu. Từ câu chuyện ấy, em hiểu rằng quan tâm đến người khác đôi khi chỉ bắt đầu từ việc biết dừng lại và hỏi một câu hỏi chân thành. Sau đó, em cố gắng sống để ý hơn đến mọi người xung quanh, biết giúp bạn khi bạn gặp khó khăn, biết hỏi thăm khi thấy ai đó buồn và luôn tìm người lớn hỗ trợ khi gặp những tình huống mình không thể tự giải quyết. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không chỉ làm họ cảm thấy tốt hơn mà còn khiến chính mình trở nên vui vẻ và trưởng thành hơn.

Đến bây giờ, mỗi lần đi qua công viên ấy, em vẫn nhớ đến buổi chiều đặc biệt hôm nào. Em nhớ nhất là khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của em bé khi được gặp lại mẹ. Kỉ niệm ấy dạy em rằng lòng tốt giống như một ngọn đèn nhỏ, dù không rực rỡ nhưng vẫn đủ để soi sáng một góc đường cho người đang lạc bước. Em sẽ luôn cố gắng giữ trong mình sự chân thành, biết quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những kỉ niệm tuổi học trò không được ghi lại trong trang vở nhưng vẫn nằm nguyên trong một góc trái tim. Với em, đó là một buổi sáng đầu tuần khi em giúp một người bạn gặp sự cố trên đường đến trường. Chuyện xảy ra rất nhanh, nhưng chính từ khoảnh khắc ấy, em hiểu hơn giá trị của tình bạn và niềm hạnh phúc giản dị khi mình có thể giúp một người khác vượt qua khó khăn.

Hôm ấy, bầu trời cao và xanh, những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi phía trên hàng cây ven đường. Em đang đạp xe đến trường thì nghe thấy tiếng gọi phía trước. Nhìn lại, em nhận ra đó là Minh, một người bạn cùng lớp. Bạn đang đứng bên lề đường, chiếc xe đạp dựng bên cạnh, vẻ mặt khá bối rối. Hóa ra bánh xe của bạn bị xì hơi, trong khi trường học lại ở khá xa. Minh lo lắng nhìn đồng hồ rồi nhìn chiếc xe, chắc hẳn bạn sợ bị muộn học. Thấy vậy, em lập tức dừng xe. Em hỏi thăm rồi cùng bạn tìm cách giải quyết. Gần đó có một cửa hàng sửa xe nên em bảo Minh dắt xe đến đó, còn em đi cùng để bạn không phải một mình xoay xở.

Chú sửa xe kiểm tra rồi nói bánh xe của Minh bị thủng nên cần một lúc mới sửa xong. Vì sắp đến giờ vào lớp, Minh càng lo lắng. Em động viên bạn cứ bình tĩnh, sau đó lấy điện thoại báo cho cô giáo biết để cô không hiểu lầm rằng bạn nghỉ học. Trong lúc chờ sửa xe, em đứng cạnh Minh và trò chuyện để bạn bớt căng thẳng. Khi chiếc xe được sửa xong, hai chúng em lại nhanh chóng đến trường. Dù vậy, em không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Em chỉ cảm thấy nếu mình ở trong hoàn cảnh của Minh, em cũng sẽ mong có một người bạn sẵn sàng ở bên. Khi đến lớp, Minh nhìn em rồi cười thật tươi và cảm ơn. Nụ cười ấy khiến buổi sáng của em dường như trở nên trong trẻo hơn. Em thấy vui vì mình đã giúp bạn không còn lo lắng và có thể yên tâm vào học.

Sau sự việc ấy, em càng hiểu rằng tình bạn không chỉ được tạo nên bởi những giờ vui chơi hay những câu chuyện cười mà còn được vun đắp từ những lúc khó khăn. Một sự giúp đỡ đúng lúc có thể khiến người khác cảm thấy mình không đơn độc. Từ đó, em quan tâm hơn đến bạn bè trong lớp, sẵn sàng chia sẻ đồ dùng học tập, giúp bạn khi chưa hiểu bài và động viên bạn mỗi khi gặp chuyện buồn. Em cũng hiểu rằng khi giúp người khác bằng tấm lòng chân thành, bản thân mình sẽ nhận lại một niềm vui rất đặc biệt, nhẹ nhàng mà sâu sắc.

Kỉ niệm về buổi sáng hôm ấy vẫn theo em qua từng ngày tháng học trò. Mỗi khi nhớ đến vẻ mặt lo lắng của Minh rồi nụ cười nhẹ nhõm của bạn, em lại thấy lòng mình ấm áp. Em hiểu rằng tình bạn đẹp không nằm ở những điều quá lớn lao mà đôi khi chỉ là một người chịu dừng lại khi bạn mình cần. Em mong rằng mình sẽ luôn biết yêu thương, quan tâm và sẻ chia để những năm tháng học trò của em có thêm nhiều kỉ niệm đẹp và đáng nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong cuộc sống, có những niềm vui đến thật bất ngờ, không phải từ một món quà hay một phần thưởng mà từ chính việc mình làm điều tốt cho người khác. Em từng cảm nhận rõ điều ấy vào một buổi chiều trên đường đi học về. Khi đó, em đã giúp một cô bán hàng mang những túi đồ nặng vào cửa hàng. Chuyện chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng đã để lại trong em một cảm giác ấm áp mà đến nay em vẫn nhớ.

Hôm ấy, sau giờ tan học, con đường trước cổng trường đông đúc hơn thường ngày. Ánh nắng buổi chiều nghiêng xuống mặt đường, nhuộm những hàng cây ven phố thành màu vàng óng. Em vừa đi bộ vừa ngắm những chiếc lá rung rinh trong gió thì nhìn thấy một cô bán hàng đang loay hoay bên vỉa hè. Trước mặt cô là mấy túi hàng khá lớn. Có lẽ vì đồ quá nặng nên cô chỉ có thể xách từng túi một, đi được vài bước lại phải đặt xuống nghỉ. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. Dòng người vẫn đi qua, ai cũng có việc riêng. Nhìn cô một mình xoay xở, em chợt thấy thương và nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể giúp cô một tay.

Em bước đến, lễ phép hỏi cô có cần em mang giúp một vài túi vào cửa hàng không. Cô hơi bất ngờ rồi vui vẻ đồng ý. Em cẩn thận xách một túi đồ vừa sức, đi theo cô qua đoạn vỉa hè đông người. Chiếc túi tuy không quá nặng nhưng đi một đoạn em mới hiểu cô phải vất vả thế nào khi ngày nào cũng mang những món đồ như vậy. Đến cửa hàng, em đặt túi xuống rồi giúp cô sắp xếp gọn gàng. Cô nhìn em, nở một nụ cười hiền và cảm ơn. Cô còn nói rằng chỉ cần có người giúp một chút thôi cũng khiến công việc của cô nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nghe vậy, em thấy lòng mình vui đến lạ. Trước khi rời đi, em chào cô rồi tiếp tục con đường về nhà, nhưng bước chân dường như nhẹ hơn lúc trước.

Tối hôm ấy, em kể lại chuyện cho mẹ nghe. Mẹ mỉm cười và nói rằng khi biết quan tâm đến người khác, chúng ta cũng đang làm cho cuộc sống của mình trở nên đẹp hơn. Lời mẹ khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không nhất thiết phải là việc gì phi thường. Có khi chỉ cần bỏ ra vài phút, dùng đôi tay của mình làm một việc vừa sức, ta đã có thể giúp ai đó bớt đi một phần mệt nhọc. Từ đó, em chủ động giúp bố mẹ những việc trong nhà, giúp bạn bè khi các bạn cần và luôn cố gắng để ý đến những người xung quanh. Mỗi lần giúp được ai đó, em lại cảm thấy trong lòng có một niềm vui nhỏ bé nhưng thật trong trẻo.

Đã nhiều ngày trôi qua nhưng mỗi khi đi ngang qua cửa hàng ấy, em vẫn nhớ đến nụ cười của cô bán hàng. Kỉ niệm giản dị ấy giúp em hiểu rằng lòng tốt giống như một hạt giống nhỏ, chỉ cần được gieo bằng sự chân thành cũng có thể nảy lên những mầm xanh của yêu thương. Em sẽ cố gắng giữ thói quen biết quan tâm và sẻ chia, bởi em tin rằng một cuộc sống có ý nghĩa không chỉ là khi ta nhận được bao nhiêu mà còn là khi ta có thể đem đến niềm vui cho bao nhiêu người.

Bài tham khảo Mẫu 5

Người ta thường nói rằng niềm vui lớn đôi khi bắt đầu từ một việc làm rất nhỏ. Em đã từng hiểu rõ điều ấy trong một buổi chiều mưa nhẹ, khi trên đường trở về nhà, em bắt gặp một bác lớn tuổi bị ngã bên đường. Hình ảnh ấy đến giờ vẫn còn nguyên trong trí nhớ em, bởi từ một khoảnh khắc tưởng như rất bình thường, em đã học được cách biết quan tâm và chìa tay giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.

Chiều hôm đó, sau giờ học, bầu trời phủ một màu xám nhạt. Những hạt mưa nhỏ rơi lất phất, làm mặt đường trở nên ướt và bóng lên dưới ánh đèn. Em vội vàng đạp xe về nhà thì nhìn thấy phía trước có một bác lớn tuổi đang loay hoay bên chiếc xe đạp. Có lẽ đường trơn nên bác bị ngã. Chiếc xe nằm nghiêng bên lề đường, vài món đồ trong chiếc giỏ phía trước rơi xuống đất. Bác cố gắng ngồi dậy nhưng có vẻ khá khó khăn. Nhìn thấy vậy, em lập tức dừng xe và chạy lại. Em vừa lo bác bị đau vừa sợ bác không thể tự đứng lên. Em dựng chiếc xe sang một bên rồi hỏi bác có cần em giúp không.

Bác gật đầu. Em cẩn thận đỡ bác đứng dậy, sau đó nhặt những món đồ bị rơi và dựng lại chiếc xe. Bác đứng một lúc để lấy lại bình tĩnh rồi mới thử bước đi. Thấy bác vẫn ổn, em hỏi bác có muốn em đưa xe đến chỗ khô ráo không. Bác vui vẻ đồng ý. Hai bác cháu cùng dắt xe vào dưới mái hiên gần đó. Bác cảm ơn em, khuôn mặt đã bớt vẻ lo lắng. Bác còn mỉm cười hiền hậu và nói rằng giữa lúc trời mưa mà gặp được một bạn nhỏ biết quan tâm như em thật đáng quý. Nghe những lời ấy, em vừa ngượng ngùng vừa vui. Em không nghĩ mình làm được điều gì đặc biệt, nhưng nhìn bác đã an toàn, em cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Sau khi chắc chắn bác có thể tự về, em mới chào bác và tiếp tục đạp xe về nhà.

Suốt quãng đường còn lại, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà hai bên đường khiến em nghĩ mãi về chuyện vừa xảy ra. Em nhận ra rằng khi nhìn thấy người khác gặp khó khăn, điều quan trọng là không nên thờ ơ. Tuy nhiên, em cũng hiểu rằng khi gặp tình huống vượt quá khả năng của mình, cần tìm người lớn hỗ trợ để giúp đỡ một cách an toàn. Từ sau lần ấy, em chú ý hơn đến mọi người xung quanh, biết hỏi thăm khi thấy ai đó cần giúp và chủ động làm những việc vừa sức để san sẻ với gia đình, thầy cô và bạn bè. Cảm giác hạnh phúc sau lần giúp bác khiến em muốn sống tử tế hơn mỗi ngày, bởi một hành động nhỏ cũng có thể làm cho một khoảnh khắc khó khăn trở nên nhẹ nhàng hơn.

Mưa hôm ấy đã tạnh từ lâu, nhưng kỉ niệm vẫn còn ở lại trong em như một giọt nước trong veo. Em nhớ ánh mắt nhẹ nhõm của bác, nhớ nụ cười hiền hậu và cả niềm vui âm thầm trong lòng mình khi biết mình vừa làm được một điều có ích. Qua trải nghiệm ấy, em hiểu rằng lòng tốt không ở đâu xa, nó hiện diện trong cách chúng ta biết dừng lại, biết quan tâm và biết đưa tay giúp đỡ khi người khác cần. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để mỗi ngày sống chân thành hơn, biết sẻ chia hơn và góp một chút ấm áp nhỏ bé của mình vào cuộc sống quanh em.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...