Viết bài văn kể lại một truyện ngụ ngôn mà em biết bằng lời văn của mihf >
- Em muốn kể lại truyện ngụ ngôn nào? (Gợi ý: Có thể lựa chọn các câu chuyện như: Ếch ngồi đáy giếng, Thầy bói xem voi, Đẽo cày giữa đường, Quạ và cáo, Rùa và Thỏ, Chó sói và đàn cừu, Kiến và ve sầu,...) - Em biết câu chuyện đó qua đâu? (Gợi ý: Đọc trong sách truyện, sách báo; được ông bà, bố mẹ kể; nghe thầy cô kể trong giờ học; xem chương trình thiếu nhi,...)
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Em muốn kể lại truyện ngụ ngôn nào?
(Gợi ý: Có thể lựa chọn các câu chuyện như: Ếch ngồi đáy giếng, Thầy bói xem voi, Đẽo cày giữa đường, Quạ và cáo, Rùa và Thỏ, Chó sói và đàn cừu, Kiến và ve sầu,...)
- Em biết câu chuyện đó qua đâu?
(Gợi ý: Đọc trong sách truyện, sách báo; được ông bà, bố mẹ kể; nghe thầy cô kể trong giờ học; xem chương trình thiếu nhi,...)
- Vì sao em muốn kể lại câu chuyện ấy?
(Gợi ý: Vì câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật gần gũi, chứa đựng bài học ý nghĩa về cách sống; giúp em hiểu thêm về những điều đúng đắn trong cuộc sống.)
II. Thân bài:
a. Giới thiệu hoàn cảnh và các nhân vật trong truyện
- Câu chuyện diễn ra ở đâu? Vào thời gian nào?
- Những nhân vật nào xuất hiện trong câu chuyện?(Các loài vật, con người hoặc những nhân vật được nhân cách hóa có suy nghĩ, lời nói, hành động giống con người,...)
- Nhân vật chính có đặc điểm gì nổi bật? ( Kiêu căng, chủ quan, chăm chỉ, thông minh, thật thà,...)
- Cuộc sống ban đầu của nhân vật diễn ra như thế nào?
- Điều gì đã xảy ra khiến câu chuyện bắt đầu?
- Nhân vật đã có suy nghĩ hoặc hành động như thế nào?
b. Diễn biến câu chuyện
- Những sự việc nào tiếp tục xảy ra?(Các nhân vật trò chuyện, tranh luận, thực hiện hành động,...)
- Nhân vật chính gặp khó khăn hoặc thử thách gì?
- Nhân vật đã giải quyết tình huống ấy ra sao?
c. Kết thúc câu chuyện
- Cuối cùng, số phận của các nhân vật như thế nào?(Người tốt được khen ngợi, người mắc sai lầm nhận ra bài học,...)
- Điều gì trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? Vì sao?
- Bài học mà câu chuyện muốn gửi gắm là gì?
III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ và bài học
- Sau khi kể lại câu chuyện, em có cảm xúc gì?
- Câu chuyện giúp em hiểu thêm điều gì?
- Em sẽ làm gì để thực hiện bài học từ câu chuyện?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, em rất yêu thích câu chuyện “Rùa và Thỏ”. Em được biết câu chuyện này qua những cuốn sách dành cho thiếu nhi. Câu chuyện giúp em hiểu rằng sự kiên trì sẽ giúp con người vượt qua khó khăn và đạt được thành công.
Trong một khu rừng xanh tươi, Thỏ vốn chạy rất nhanh nên luôn tự hào về khả năng của mình. Thỏ thường chế giễu Rùa vì cho rằng bạn đi quá chậm chạp. Một hôm, Thỏ thách Rùa thi chạy để chứng minh mình giỏi hơn. Khi cuộc thi bắt đầu, Thỏ nhanh chóng chạy xa về phía trước và bỏ Rùa lại phía sau. Vì quá tự tin rằng mình sẽ thắng, Thỏ quyết định nằm dưới gốc cây nghỉ ngơi. Trong khi đó, Rùa vẫn chậm rãi bước từng bước về phía trước mà không hề nản lòng. Dù đường đi còn rất xa, Rùa vẫn kiên trì và không dừng lại. Đến khi Thỏ tỉnh dậy, Rùa đã gần đến đích nên Thỏ vội vàng chạy thật nhanh. Tuy nhiên, dù cố gắng hết sức, Thỏ vẫn không thể vượt qua Rùa và cuối cùng phải nhìn Rùa giành chiến thắng. Em ấn tượng nhất với hình ảnh Rùa chậm rãi tiến về phía trước, bởi đó là biểu tượng cho sự bền bỉ và quyết tâm. Qua câu chuyện, em hiểu rằng tài năng sẽ không có ý nghĩa nếu con người thiếu cố gắng và quá chủ quan.
Câu chuyện “Rùa và Thỏ” giúp em hiểu rằng không nên kiêu ngạo, coi thường người khác. Thành công không chỉ nhờ tài năng mà còn cần có sự chăm chỉ và bền bỉ. Em sẽ luôn cố gắng, kiên trì trong học tập để đạt được kết quả tốt.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Một câu chuyện ngụ ngôn mà em rất ấn tượng là “Thầy bói xem voi”. Em được nghe cô giáo kể câu chuyện này trong giờ học. Câu chuyện mang đến cho em bài học ý nghĩa về cách nhìn nhận và đánh giá mọi việc trong cuộc sống.
Ngày xưa, có năm ông thầy bói cùng muốn biết con voi có hình dáng như thế nào. Vì không nhìn thấy nên mỗi người chỉ sờ vào một bộ phận của con voi. Người sờ vòi bảo voi giống con đỉa, người sờ chân nói voi giống cái cột, người sờ tai lại cho rằng voi giống cái quạt. Mỗi người đều chỉ dựa vào phần mình cảm nhận được để đưa ra kết luận về cả con voi. Vì quá tin vào suy nghĩ của mình, họ không chịu lắng nghe ý kiến của những người còn lại. Cuối cùng, năm ông tranh cãi gay gắt và không ai chịu nhận mình sai. Em thấy buồn cười trước sự cố chấp của các ông thầy bói. Qua đó, em hiểu rằng nếu chỉ nhìn sự việc từ một phía, chúng ta rất dễ có những nhận xét sai lầm. Muốn hiểu đúng một vấn đề, mỗi người cần quan sát đầy đủ và suy nghĩ thật cẩn thận. Đồng thời, chúng ta cũng nên biết lắng nghe, tôn trọng những ý kiến khác với mình. Em ấn tượng nhất với chi tiết năm ông cùng sờ một con voi nhưng lại đưa ra những kết luận hoàn toàn khác nhau.
Qua câu chuyện “Thầy bói xem voi”, em hiểu rằng không nên chỉ nhìn một phần nhỏ mà vội vàng đánh giá toàn bộ sự việc. Con người cần biết lắng nghe, suy nghĩ cẩn thận và tôn trọng ý kiến của người khác. Đây là bài học mà em luôn ghi nhớ trong cuộc sống hằng ngày.
Bài tham khảo Mẫu 1
Giữa kho tàng truyện ngụ ngôn dân gian, có những câu chuyện tuy chỉ kể về những con vật nhỏ bé nhưng lại chứa đựng những bài học lớn lao về cách làm người. Mỗi câu chuyện như một tấm gương soi, giúp chúng ta nhìn lại suy nghĩ và hành động của bản thân. Trong số đó, em ấn tượng nhất với câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” câu chuyện đã giúp em hiểu rằng con người cần luôn khiêm tốn và không ngừng học hỏi.
Ngày xưa, có một chú ếch sống lâu ngày trong một cái giếng nhỏ. Xung quanh chú chỉ có vài con vật bé nhỏ như cua, nhái, ốc. Hằng ngày, ếch thường ngước nhìn lên bầu trời qua miệng giếng và thấy bầu trời chỉ bé bằng một chiếc vung. Vì chưa từng bước ra thế giới bên ngoài nên ếch nghĩ rằng nơi mình sống là cả vũ trụ rộng lớn. Chú luôn cho rằng mình là loài vật mạnh mẽ nhất, còn những con vật xung quanh đều nhỏ bé và kém cỏi hơn mình. Mỗi khi cất tiếng kêu, những con vật trong giếng đều sợ hãi khiến ếch càng thêm tự đắc.
Một năm nọ, trời mưa lớn kéo dài, nước trong giếng dâng cao và đưa ếch ra ngoài. Lần đầu tiên được nhìn thấy thế giới rộng lớn, chú vô cùng ngạc nhiên. Bầu trời không hề nhỏ bé như chú từng nghĩ mà cao rộng mênh mông. Xung quanh có biết bao loài vật khác lớn hơn và nhiều điều mới lạ mà chú chưa từng biết đến. Thế nhưng, vì vẫn giữ thói quen kiêu ngạo, ếch không nhận ra sự thay đổi ấy. Chú nghênh ngang đi lại, nhấc chân bước qua đường mà không quan sát xung quanh. Cuối cùng, một con trâu đi qua không nhìn thấy ếch nên đã giẫm chết chú.
Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” kết thúc bằng một bài học sâu sắc. Chú ếch đã phải trả giá vì sự hiểu biết hạn hẹp nhưng lại quá tự cao, coi thường mọi thứ xung quanh. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh chú ếch chỉ nhìn thấy một khoảng trời nhỏ bé nhưng lại nghĩ rằng mình đã hiểu cả thế giới. Hình ảnh ấy nhắc nhở mỗi người cần biết khiêm tốn và không ngừng học hỏi.
Câu chuyện đã giúp em hiểu rằng sự hiểu biết của mỗi người dù lớn đến đâu cũng chỉ là một phần nhỏ trong kho tàng tri thức vô tận. Điều quan trọng là chúng ta phải luôn có tinh thần ham học hỏi, biết lắng nghe và sẵn sàng thay đổi để trở nên tốt hơn mỗi ngày. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống khiêm tốn và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Bài tham khảo Mẫu 2
Giữa cuộc đời rộng lớn, mỗi người đều có một cách nhìn riêng về thế giới xung quanh. Nhưng nếu chỉ đứng ở một vị trí nhỏ bé và nhìn qua một góc hẹp, ta có thể bỏ lỡ rất nhiều điều quan trọng. Câu chuyện “Thầy bói xem voi” đã khéo léo gửi gắm bài học ấy qua một tình huống giản dị mà sâu sắc, giúp em hiểu rằng trước khi đánh giá một sự việc, cần biết quan sát bằng nhiều góc nhìn khác nhau.
Ở một ngôi làng nọ có năm ông thầy bói đều bị mù nhưng rất muốn biết hình dáng của con voi như thế nào. Một hôm, nhân có người dắt voi đi qua, các ông liền rủ nhau đến xem. Vì không thể nhìn thấy bằng mắt, mỗi người dùng tay sờ vào một bộ phận khác nhau của con voi để đoán hình dáng của nó. Người thứ nhất sờ vào vòi voi liền cho rằng voi giống như một con đỉa lớn. Người thứ hai sờ vào chiếc ngà lại khẳng định voi giống một chiếc đòn càn. Người thứ ba chạm vào chân voi thì quả quyết rằng voi giống như một cái cột nhà. Người thứ tư sờ vào tai voi lại nói voi giống như một chiếc quạt. Còn người cuối cùng sờ vào bụng voi thì cho rằng voi giống như một bức tường lớn.
Sau khi đưa ra nhận xét của mình, các ông thầy bói đều cho rằng mình đúng, còn người khác đều sai. Không ai chịu lắng nghe hay suy nghĩ xem ý kiến của những người còn lại có phần đúng nào không. Cuộc tranh luận ngày càng trở nên gay gắt, từ lời nói nhẹ nhàng chuyển thành cãi vã, ai cũng bảo vệ suy nghĩ của mình. Các ông không nhận ra rằng mỗi người chỉ biết một phần nhỏ của con voi chứ chưa hiểu được toàn bộ hình dáng của nó. Cuối cùng, cuộc tranh luận vẫn không có kết quả vì ai cũng cố chấp và không chịu nhìn nhận vấn đề một cách đầy đủ.
Câu chuyện “Thầy bói xem voi” kết thúc nhưng để lại trong em nhiều suy nghĩ. Hình ảnh năm ông thầy bói mỗi người chỉ sờ một bộ phận của con voi rồi khẳng định chắc chắn về toàn bộ con vật là chi tiết khiến em nhớ nhất. Qua câu chuyện, em hiểu rằng một sự việc có thể có nhiều khía cạnh khác nhau, vì vậy chúng ta cần quan sát cẩn thận, lắng nghe ý kiến của mọi người trước khi đưa ra nhận xét.
Câu chuyện đã để lại trong em nhiều suy ngẫm sâu sắc về cách nhìn nhận và ứng xử trong cuộc sống. Em hiểu rằng mỗi người không nên cố chấp với suy nghĩ của riêng mình mà cần biết lắng nghe, tiếp thu ý kiến của người khác và luôn nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Em sẽ ghi nhớ bài học ấy, luôn giữ thái độ khiêm tốn, cầu tiến để hoàn thiện bản thân trong học tập cũng như trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 3
Bên vệ đường yên bình, tiếng đục, tiếng bào vang lên từ đôi bàn tay của một người nông dân đang gửi gắm hi vọng vào những chiếc cày mình làm ra. Thế nhưng, chỉ vì quá tin vào những lời nhận xét của người qua đường, anh đã nhiều lần thay đổi công việc của mình và cuối cùng nhận lấy kết quả đáng tiếc. Câu chuyện “Đẽo cày giữa đường” đã giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, biết lắng nghe là điều cần thiết nhưng giữ được chính kiến mới là điều quan trọng.
Ngày xưa, có một người nông dân nghèo muốn làm nghề đẽo cày để bán kiếm sống. Anh nghĩ rằng chỉ cần làm ra những chiếc cày tốt, chắc chắn, phù hợp với việc đồng áng thì sẽ có nhiều người mua. Vì vậy, anh bỏ tiền mua gỗ, dựng một quán nhỏ bên đường rồi bắt đầu công việc của mình. Anh chăm chỉ đẽo từng chiếc cày, mong muốn tạo ra những sản phẩm thật đẹp để phục vụ bà con nông dân. Mỗi ngày, có nhiều người đi qua nhìn thấy anh làm việc. Tuy nhiên, thay vì suy nghĩ kĩ càng, anh lại luôn nghe theo lời nhận xét của mọi người.
Một người đi ngang qua thấy chiếc cày anh làm liền bảo: “Cày phải làm cao hơn một chút mới dễ dùng”. Nghe vậy, anh lập tức sửa lại theo lời người ấy. Một người khác đi qua lại nói rằng cày như vậy chưa đúng, cần phải làm thấp xuống. Anh cũng vội vàng thay đổi. Cứ mỗi lần có người góp ý, anh lại bỏ công sức sửa chữa mà không suy nghĩ xem lời khuyên ấy có phù hợp hay không. Cuối cùng, chiếc cày ban đầu vốn chắc chắn và có thể sử dụng được lại trở nên méo mó, không còn giống chiếc cày nữa. Những chiếc cày anh làm ra không ai mua, công sức và tiền bạc cũng dần mất hết.
Câu chuyện “Đẽo cày giữa đường” kết thúc bằng một bài học sâu sắc về cách suy nghĩ trong cuộc sống. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh người thợ cứ liên tục thay đổi sản phẩm của mình theo lời người qua đường mà không có một kế hoạch rõ ràng. Anh không biết lựa chọn ý kiến đúng đắn mà chỉ làm theo tất cả mọi người, cuối cùng dẫn đến thất bại.
Câu chuyện đã giúp em hiểu rằng trên hành trình trưởng thành, lời góp ý của mọi người xung quanh chính là những bài học quý giá giúp ta tiến bộ hơn. Tuy nhiên, mỗi người cũng cần biết tự suy nghĩ, phân tích và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Em sẽ luôn giữ thái độ cầu thị, biết lắng nghe nhưng không ngừng rèn luyện bản lĩnh và chính kiến riêng để ngày càng hoàn thiện bản thân.
Bài tham khảo Mẫu 4
Trong khu vườn cuộc sống, mỗi con người giống như một nhành cây nhỏ bé, nhưng khi biết gắn bó và che chở cho nhau, chúng ta sẽ tạo nên một sức mạnh bền vững. Câu chuyện “Câu chuyện bó đũa” đã mượn hình ảnh quen thuộc ấy để nhắc nhở mọi người về giá trị của tình yêu thương và sự đoàn kết. Câu chuyện tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một bài học thật sâu sắc.
Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ có một người cha già sống cùng các con trong một gia đình. Khi còn nhỏ, các con luôn yêu thương, giúp đỡ nhau, nhưng khi lớn lên, mỗi người lại có một suy nghĩ riêng, thường xuyên tranh cãi và không chịu nhường nhịn nhau. Người cha nhìn thấy các con ngày càng xa cách thì rất buồn lòng. Ông lo rằng sau khi mình qua đời, các con sẽ không biết yêu thương, đùm bọc nhau mà dễ bị người khác lợi dụng. Vì vậy, ông quyết định dạy cho các con một bài học bằng một cách rất đặc biệt.
Một hôm, người cha gọi các con lại bên giường và đưa cho mỗi người một chiếc đũa rồi bảo hãy bẻ gãy nó. Các con đều dễ dàng bẻ gãy chiếc đũa trong tay. Sau đó, ông đưa ra một bó đũa đã được buộc chặt và yêu cầu từng người thử bẻ. Dù đã cố gắng hết sức, không ai có thể làm gãy được bó đũa ấy. Nhìn thấy sự ngạc nhiên của các con, người cha nhẹ nhàng giải thích rằng những chiếc đũa khi đứng riêng lẻ thì rất yếu, nhưng khi tập hợp lại thành một bó thì trở nên vô cùng chắc chắn. Con người cũng vậy, nếu biết đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ nhau thì sẽ tạo nên một sức mạnh lớn lao.
Sau khi nghe lời dạy của cha, các con đều hiểu ra sai lầm của mình. Họ nhận ra rằng những cuộc tranh cãi, sự ích kỉ chỉ khiến tình cảm gia đình trở nên rạn nứt. Từ đó, các anh em biết yêu thương, nhường nhịn và cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Hình ảnh bó đũa tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng một bài học lớn lao, khiến em nhớ mãi.
Câu chuyện “Câu chuyện bó đũa” đã để lại trong em bài học quý giá về sự đoàn kết và yêu thương. Em hiểu rằng mỗi người tuy có thể nhỏ bé nhưng khi biết chung sức, đồng lòng sẽ tạo nên sức mạnh lớn lao. Em sẽ luôn cố gắng sống hòa thuận, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
Bài tham khảo Mẫu 5
Giữa những ngôi nhà nằm san sát bên nhau, điều giữ con người gần gũi không chỉ là khoảng cách mà còn là tình nghĩa xóm làng. Khi một người gặp hoạn nạn, sự quan tâm và sẻ chia của những người xung quanh chính là nguồn động viên vô cùng quý giá. Câu chuyện “Cháy nhà hàng xóm” tuy ngắn gọn nhưng đã giúp em nhận ra bài học sâu sắc về lòng tốt và sự yêu thương.
Trong một ngôi làng nhỏ yên bình, có một người đàn ông sống khép kín và ít quan tâm đến những người xung quanh. Ông luôn chỉ nghĩ cho bản thân mà chưa từng để ý đến khó khăn của hàng xóm. Một hôm, căn nhà bên cạnh bất ngờ bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa đỏ rực nhanh chóng lan rộng, khói đen nghi ngút bao trùm cả khu phố khiến mọi người vô cùng hoảng sợ. Không chút do dự, những người dân trong làng lập tức chạy đến giúp đỡ: người mang nước, người chuyển đồ đạc, người tìm cách dập lửa để cứu gia đình đang gặp nạn.
Thế nhưng, người đàn ông kia lại nghĩ rằng đó không phải chuyện của mình nên vẫn thản nhiên đứng nhìn. Ông cho rằng chỉ cần nhà mình không bị cháy thì không cần phải lo lắng. Ông không hề chạy đến giúp hàng xóm dù chỉ một chút sức lực. Nhưng chẳng bao lâu sau, ngọn lửa từ nhà bên cạnh lan sang nhà ông. Lúc này, ông mới cuống cuồng kêu cứu và mong mọi người giúp đỡ. Những người hàng xóm trước đó đã từng được ông giúp đỡ hay chưa thì nay đều rất khó khăn trong việc cứu chữa vì đám cháy đã quá lớn.
Cuối cùng, người đàn ông nhận ra sai lầm của mình. Ông hiểu rằng nếu trước đây mình biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ hàng xóm thì khi gặp khó khăn, ông cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ từ mọi người. Câu chuyện khiến em nhớ nhất là hình ảnh người đàn ông chỉ nghĩ đến sự bình yên của bản thân mà quên mất rằng mọi người luôn có mối liên hệ và cần giúp đỡ lẫn nhau.
Qua câu chuyện “Cháy nhà hàng xóm”, em hiểu rằng trong cuộc sống không ai có thể tồn tại một mình. Chúng ta cần biết yêu thương, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Một hành động tốt dù nhỏ bé cũng có thể tạo nên sự gắn kết và làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn. Em sẽ luôn cố gắng sống chan hòa, biết chia sẻ với mọi người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 6
Giống như những chiếc chìa khóa nhỏ mở ra cánh cửa của sự hiểu biết, các câu chuyện ngụ ngôn luôn mang trong mình những bài học quý giá về cuộc đời. Trong đó, em yêu thích nhất là câu chuyện “Rùa và Thỏ”. Em biết câu chuyện này qua những cuốn sách truyện thiếu nhi. Câu chuyện đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc bởi bài học về sự khiêm tốn, lòng kiên trì và tinh thần không bỏ cuộc trong cuộc sống.
Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát có rất nhiều loài vật cùng sinh sống. Trong đó, Thỏ nổi tiếng là con vật chạy nhanh nhất khu rừng. Vì quá tự hào về khả năng của mình, Thỏ thường xuyên khoe khoang và chế giễu những con vật chạy chậm hơn, đặc biệt là Rùa. Một hôm, nhìn thấy Rùa chậm chạp bước từng bước, Thỏ bật cười và cho rằng Rùa sẽ chẳng bao giờ có thể thắng được mình trong một cuộc thi chạy. Không tức giận trước lời trêu chọc ấy, Rùa bình tĩnh nhận lời thách đấu và quyết tâm chứng minh rằng chỉ cần cố gắng thì ai cũng có thể đạt được mục tiêu.
Ngày thi chạy diễn ra, các con vật trong khu rừng đều háo hức đến xem. Khi tiếng hiệu lệnh vang lên, Thỏ nhanh chóng lao về phía trước, bỏ xa Rùa một đoạn rất dài. Nhìn lại phía sau, thấy Rùa vẫn đang chậm rãi bước đi, Thỏ nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ chiến thắng nên quyết định nằm dưới gốc cây nghỉ ngơi một lát. Trong khi đó, Rùa không hề dừng lại. Dù từng bước đi rất chậm, chú vẫn kiên trì tiến về phía trước. Rùa tự nhủ rằng chỉ cần không bỏ cuộc thì nhất định sẽ có cơ hội thành công. Cuối cùng, khi Thỏ tỉnh dậy và vội vàng chạy về đích thì Rùa đã ở đó từ trước.
Kết quả cuộc thi khiến tất cả các con vật đều bất ngờ. Rùa giành chiến thắng còn Thỏ phải xấu hổ vì sự chủ quan và kiêu ngạo của mình. Điều khiến em nhớ nhất trong câu chuyện là hình ảnh chú Rùa nhỏ bé nhưng luôn cố gắng bước đi từng bước vững vàng, không bị ảnh hưởng bởi những lời chế giễu xung quanh. Chính sự kiên trì ấy đã giúp Rùa vượt qua đối thủ mạnh hơn mình.
Câu chuyện “Rùa và Thỏ” đã dạy em một bài học vô cùng ý nghĩa rằng trong cuộc sống, tài năng thôi chưa đủ mà còn cần có sự chăm chỉ, bền bỉ và tinh thần cố gắng. Con người không nên kiêu căng, coi thường người khác mà cần luôn khiêm tốn và nỗ lực hoàn thiện bản thân. Em sẽ ghi nhớ bài học này để cố gắng hơn trong học tập và trong những việc hằng ngày.
Bài tham khảo Mẫu 7
Giữa khu vườn của những câu chuyện ngụ ngôn, có những nhân vật tuy nhỏ bé nhưng lại tỏa sáng bởi trí tuệ và sự khéo léo. Những câu chuyện ấy không chỉ mang đến niềm vui mà còn gieo vào lòng người đọc những bài học sâu sắc về cách sống. Em đặc biệt yêu thích câu chuyện “Con quạ thông minh” mà em từng được đọc qua sách truyện thiếu nhi. Hình ảnh chú quạ kiên trì, bình tĩnh tìm cách giải quyết khó khăn đã để lại trong em nhiều suy nghĩ ý nghĩa.
Một ngày nọ, dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè, một chú quạ bay khắp nơi để tìm nước uống. Sau một hành trình dài, chú cảm thấy vô cùng khát nước. Cuối cùng, quạ nhìn thấy một chiếc bình nằm bên đường. Nó vui mừng bay đến gần và phát hiện trong bình có một ít nước. Tuy nhiên, mực nước trong bình quá thấp, chiếc mỏ của quạ không thể chạm tới được. Nếu bỏ cuộc, chú sẽ không có nước để uống và có thể kiệt sức giữa trời nóng.
Không chịu đầu hàng trước khó khăn, quạ bắt đầu suy nghĩ tìm cách. Chú quan sát xung quanh và nhìn thấy rất nhiều viên sỏi nhỏ nằm gần đó. Quạ liền nảy ra một ý tưởng thông minh: nhặt từng viên sỏi thả vào trong bình. Mỗi viên sỏi rơi xuống khiến mực nước trong bình dần dâng lên. Quạ kiên trì làm việc ấy cho đến khi nước dâng đủ cao. Cuối cùng, chú đã có thể uống được nước và tiếp tục hành trình của mình.
Câu chuyện kết thúc với hình ảnh chú quạ vui vẻ bay đi sau khi vượt qua thử thách bằng trí thông minh của mình. Điều khiến em ấn tượng nhất là chú quạ không bỏ cuộc khi gặp khó khăn mà biết quan sát, suy nghĩ và tìm ra giải pháp sáng tạo. Nhờ sự bình tĩnh và khéo léo, chú đã tự giúp mình vượt qua tình huống nguy hiểm.
Khép lại câu chuyện, em càng thêm khâm phục sự nhanh trí và khả năng tìm tòi của chú quạ nhỏ bé. Em nhận ra rằng không phải lúc nào sức mạnh cũng giúp con người vượt qua thử thách, mà đôi khi chính sự thông minh và sáng tạo mới là chìa khóa mở ra cách giải quyết. Em sẽ chăm chỉ học hỏi, quan sát và rèn luyện bản thân mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 8
Nếu hôm nay chỉ mải vui chơi mà quên chuẩn bị cho ngày mai, chúng ta sẽ phải đối mặt với điều gì khi khó khăn bất ngờ xuất hiện? Câu hỏi ấy đã được trả lời qua câu chuyện ngụ ngôn “Kiến và Ve sầu” mà em từng đọc. Với hình ảnh hai nhân vật nhỏ bé nhưng mang những tính cách trái ngược, câu chuyện đã giúp em nhận ra rằng sự chăm chỉ, kiên trì và biết suy nghĩ cho tương lai là những phẩm chất vô cùng đáng quý.
Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát có một chú Ve sầu và một đàn Kiến cùng sinh sống. Khi mùa hè đến, ánh nắng vàng trải khắp cánh rừng, cây cối xanh tươi, thức ăn tràn đầy khắp nơi. Những chú Kiến nhỏ bé ngày ngày chăm chỉ làm việc. Chúng nối đuôi nhau đi kiếm từng hạt thức ăn, tha về tổ và sắp xếp thật gọn gàng để dành cho những ngày khó khăn. Dù công việc nặng nhọc, những chú Kiến vẫn luôn cố gắng vì biết rằng mùa đông lạnh giá rồi sẽ đến.
Trái ngược với đàn Kiến, Ve sầu lại chỉ thích ca hát và vui chơi. Suốt những ngày hè rực rỡ, Ve sầu thường nằm trên cành cây, cất tiếng hát vang khắp khu rừng mà không hề nghĩ đến việc chuẩn bị thức ăn. Khi nhìn thấy đàn Kiến vất vả làm việc, Ve sầu còn cười và cho rằng những chú Kiến đã quá lo xa. Ve sầu nghĩ rằng thức ăn trong rừng còn rất nhiều, không cần phải mất công tích trữ. Thế rồi thời gian trôi qua, mùa đông lạnh lẽo kéo đến. Những cơn gió buốt thổi qua khu rừng, cây cối trở nên trơ trụi, thức ăn ngày càng khan hiếm. Lúc này, Ve sầu vừa đói vừa lạnh, không biết phải làm thế nào.
Không còn cách nào khác, Ve sầu đành tìm đến tổ Kiến để xin giúp đỡ. Nhìn thấy Ve sầu run rẩy trong giá rét, những chú Kiến nhớ lại mùa hè năm trước khi chúng miệt mài làm việc còn Ve sầu chỉ mải vui chơi. Tuy vậy, đàn Kiến vẫn giúp đỡ Ve sầu và khuyên chú từ nay cần biết chăm chỉ, chuẩn bị cho tương lai. Hình ảnh Ve sầu hối hận vì sự lười biếng của mình đã để lại trong em nhiều suy nghĩ.
Câu chuyện “Kiến và Ve sầu” giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng thành công luôn đến với những người biết cố gắng và chuẩn bị từ sớm. Em hiểu rằng mỗi bài học, mỗi việc làm chăm chỉ hôm nay sẽ trở thành hành trang quý giá cho tương lai. Em sẽ cố gắng rèn luyện tính tự giác, chăm chỉ và có trách nhiệm hơn trong học tập cũng như cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 9
Trên con đường đi qua cuộc sống, đôi khi con người không chỉ cần sự cố gắng mà còn cần biết lắng nghe, nhường nhịn và hợp tác với nhau. Bởi nếu ai cũng chỉ nghĩ cho bản thân, những khó khăn tưởng chừng nhỏ bé cũng có thể trở nên lớn hơn. Câu chuyện ngụ ngôn “Hai con dê qua cầu” tuy giản dị nhưng đã để lại trong em bài học sâu sắc về cách ứng xử và giải quyết vấn đề trong cuộc sống.
Ngày xưa, có hai chú dê sống ở hai bên bờ của một dòng suối. Một hôm, cả hai chú đều muốn sang bờ bên kia để tìm kiếm thức ăn ngon hơn. Muốn đến được nơi mình cần, chúng phải đi qua một chiếc cầu gỗ nhỏ bắc ngang dòng suối. Chiếc cầu rất hẹp, chỉ đủ cho một con vật đi qua. Dòng nước dưới cầu chảy xiết, chỉ cần sơ ý một chút cũng có thể bị rơi xuống.
Khi hai chú dê cùng bước lên cầu từ hai phía, chúng bất ngờ gặp nhau ở giữa cầu. Lẽ ra, một trong hai con chỉ cần lùi lại một chút để nhường đường cho bạn mình đi qua trước. Thế nhưng, cả hai đều không chịu nhường nhịn. Chú dê này cho rằng mình phải đi trước, chú dê kia cũng nghĩ như vậy. Hai chú bắt đầu tranh cãi, rồi tức giận dùng sừng húc vào nhau. Chiếc cầu nhỏ rung lên dữ dội, mất thăng bằng khiến cả hai chú dê cùng rơi xuống dòng nước bên dưới.
Sau sự việc ấy, hai chú dê đã nhận ra sai lầm của mình. Nếu biết bình tĩnh, nhường nhịn và hợp tác với nhau, cả hai đã có thể sang được bờ bên kia một cách an toàn. Hình ảnh hai chú dê chỉ vì không chịu nhường đường mà cùng gặp hậu quả khiến em nhớ mãi. Câu chuyện tuy ngắn nhưng đã cho thấy sự ích kỉ và cố chấp có thể khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.
Câu chuyện “Hai con dê qua cầu” đã để lại trong em một bài học thật ý nghĩa về cách đối nhân xử thế giữa con người với nhau. Em hiểu rằng sự nhường nhịn và hợp tác không chỉ giúp chúng ta giải quyết khó khăn mà còn làm cho các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn. Em sẽ luôn cố gắng sống chan hòa, biết lắng nghe và cùng mọi người tạo nên những điều tích cực trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 10
Giữa những bước chân mệt mỏi trên con đường dài, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể trở thành nguồn động viên lớn lao. Thế nhưng, khi con người chỉ biết nghĩ đến bản thân mà quên đi khó khăn của người khác, những điều bất ngờ có thể xảy ra. Câu chuyện “Lừa và Ngựa” đã để lại trong em nhiều suy nghĩ về giá trị của sự sẻ chia và bài học rằng biết giúp đỡ người khác cũng chính là đang gieo những điều tốt đẹp cho cuộc sống.
Ngày xưa, có một người nông dân nuôi một chú Lừa và một chú Ngựa để phục vụ công việc hằng ngày. Một hôm, người chủ chất rất nhiều hàng hóa lên lưng Lừa để mang ra chợ. Vì phải chở quá nhiều đồ nặng, Lừa cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Đi được một đoạn đường dài, Lừa thở dốc và quay sang cầu xin Ngựa: “Bạn có thể giúp tôi mang bớt một ít đồ được không? Tôi đã quá mệt rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này, tôi có thể sẽ không đi nổi nữa”.
Thế nhưng, Ngựa lại nghĩ rằng đó không phải là việc của mình. Nó cho rằng mình chỉ cần làm tốt phần việc của mình là đủ nên đã từ chối lời cầu giúp đỡ của Lừa. Dù rất mệt mỏi, Lừa vẫn phải cố gắng bước tiếp. Cuối cùng, vì mang quá nhiều đồ nặng trên lưng, Lừa kiệt sức và ngã xuống giữa đường. Người chủ thấy vậy liền lấy toàn bộ số hàng trên lưng Lừa chuyển sang cho Ngựa mang. Không những phải chở phần hàng của mình, Ngựa còn phải gánh thêm cả phần hàng mà trước đó Lừa đã mang.
Lúc này, Ngựa vô cùng hối hận vì đã không giúp đỡ Lừa khi bạn mình gặp khó khăn. Nếu lúc đầu Ngựa chịu chia sẻ một phần nhỏ công việc, có lẽ cả hai đã có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách nhẹ nhàng hơn. Hình ảnh Ngựa phải mang thêm số hàng nặng khiến em nhớ mãi, bởi nó cho thấy sự ích kỉ, thiếu quan tâm đến người khác cuối cùng có thể khiến bản thân gặp nhiều khó khăn hơn.
Một hành động tưởng như nhỏ bé đôi khi lại thể hiện rõ nhất tấm lòng của một con người. Qua câu chuyện “Lừa và Ngựa”, em nhận ra rằng sự quan tâm đúng lúc có thể giúp người khác vượt qua khó khăn, còn sự thờ ơ có thể khiến mọi việc trở nên đáng tiếc hơn. Câu chuyện sẽ luôn là lời nhắc nhở em phải biết sống trách nhiệm, quan tâm đến mọi người và không bao giờ quay lưng trước khó khăn của người khác.
Bài tham khảo Mẫu 11
Khi những ngày nắng ấm qua đi và mùa đông lạnh giá dần kéo đến, mỗi loài vật lại có cách riêng để chuẩn bị cho cuộc sống của mình. Có loài âm thầm làm việc, tích góp từng chút một, cũng có loài chỉ mải mê tận hưởng những niềm vui trước mắt. Sự khác biệt ấy đã tạo nên câu chuyện ngụ ngôn “Kiến và Châu chấu” mà em từng đọc trong sách truyện thiếu nhi. Câu chuyện không chỉ hấp dẫn bởi hình ảnh những nhân vật nhỏ bé mà còn giúp em hiểu được ý nghĩa của sự chăm chỉ và tinh thần trách nhiệm trong cuộc sống.
Một hôm, trong một khu rừng xanh tươi, có một chú Châu chấu và một đàn Kiến cùng sinh sống. Khi mùa hè đến, cây cối đâm chồi, hoa lá khoe sắc, thức ăn ở khắp nơi. Những chú Kiến nhỏ bé không ngừng làm việc. Từ sáng sớm, chúng đã cùng nhau đi tìm kiếm thức ăn, tha từng hạt nhỏ về tổ để dành cho những ngày giá rét. Dù công việc rất vất vả, các chú Kiến vẫn chăm chỉ và luôn vui vẻ vì biết rằng sự chuẩn bị hôm nay sẽ giúp chúng vượt qua khó khăn sau này.
Trong khi đó, Châu chấu lại chỉ thích vui chơi và ca hát. Mỗi ngày, chú nhảy nhót trên những cành cây xanh, tận hưởng ánh nắng ấm áp mà không hề nghĩ đến tương lai. Khi nhìn thấy đàn Kiến miệt mài làm việc, Châu chấu còn cười và cho rằng chúng quá lo xa. Chú nghĩ rằng thức ăn trong khu rừng luôn có sẵn, không cần phải mất thời gian tích trữ. Thế rồi mùa hè qua đi, mùa đông lạnh giá đến. Những cơn gió lạnh thổi qua khu rừng, cây cối khô héo, thức ăn trở nên khan hiếm. Lúc này, Châu chấu vừa đói vừa rét, không biết phải làm cách nào.
Không còn lựa chọn nào khác, Châu chấu tìm đến đàn Kiến để xin giúp đỡ. Nhìn thấy Châu chấu trong hoàn cảnh khó khăn, đàn Kiến đã giúp đỡ và khuyên chú cần biết chăm chỉ, chuẩn bị cho tương lai thay vì chỉ nghĩ đến niềm vui trước mắt. Châu chấu cảm thấy rất ân hận vì sự lười biếng của mình. Từ đó, chú quyết tâm thay đổi, học tập theo những chú Kiến chăm chỉ.
Câu chuyện “Kiến và Châu chấu” đã gieo vào lòng em một bài học đẹp về giá trị của sự chăm chỉ và ý chí vươn lên. Em hiểu rằng những hạt giống của sự cố gắng được gieo trồng hôm nay sẽ tạo nên những trái ngọt trong tương lai. Em sẽ luôn biết quý trọng từng phút giây, chăm chỉ học tập và chuẩn bị hành trang thật tốt cho chặng đường phía trước.
Bài tham khảo Mẫu 12
Giữa dòng đời rộng lớn, mỗi người đều có trong tay những “món quà” riêng mà đôi khi chỉ nhận ra giá trị khi đã đánh mất. Có những lúc vì mải mê chạy theo một điều đẹp đẽ nhưng xa vời, con người lại vô tình buông rơi hạnh phúc giản dị đang hiện hữu bên mình. Câu chuyện ngụ ngôn “Chú chó và cái bóng” mà em từng đọc qua những trang sách thiếu nhi đã giúp em cảm nhận sâu sắc bài học ấy. Hình ảnh chú chó nhỏ với chiếc bóng phản chiếu dưới dòng nước không chỉ tạo nên một câu chuyện thú vị mà còn gửi gắm lời nhắc nhở ý nghĩa về lòng tham và sự biết đủ.
Ngày xưa, có một chú chó sống trong một ngôi nhà nhỏ cùng người chủ tốt bụng. Một hôm, chú được chủ cho một miếng thịt ngon. Vui mừng vì có thức ăn, chú chó ngậm chặt miếng thịt trong miệng rồi chạy nhanh về nhà. Trên đường đi, chú phải bước qua một chiếc cầu nhỏ bắc ngang dòng suối trong veo. Dưới ánh nắng mặt trời, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương lớn phản chiếu mọi vật xung quanh.
Khi đi đến giữa cầu, chú chó bất ngờ nhìn xuống dòng nước và thấy một chú chó khác cũng đang ngậm một miếng thịt giống mình. Thực ra, đó chính là hình ảnh phản chiếu của chú dưới nước, nhưng chú chó ngốc nghếch lại không nhận ra điều ấy. Thấy “miếng thịt” của chú chó kia có vẻ cũng ngon như của mình, chú nảy sinh lòng tham và muốn lấy luôn cả hai miếng thịt. Nghĩ rằng chỉ cần sủa lớn, chú chó dưới nước sẽ đánh rơi miếng thịt, chú liền há miệng sủa vang.
Ngay lập tức, miếng thịt đang ngậm trong miệng chú rơi xuống dòng nước và bị cuốn đi. Lúc này, chú chó mới nhận ra mình đã mắc sai lầm. Miếng thịt mà chú nhìn thấy dưới nước chỉ là cái bóng của chính mình. Vì quá tham lam, chú không những không có thêm được miếng thịt nào mà còn đánh mất cả phần thức ăn vốn đang thuộc về mình. Hình ảnh chú chó đứng buồn bã nhìn dòng nước khiến em nhớ mãi, bởi đó là hậu quả của sự tham lam và thiếu suy nghĩ.
Dù câu chuyện đã khép lại nhưng hình ảnh chú chó vì mải mê với cái bóng mà đánh mất miếng mồi của mình vẫn khiến em nhớ mãi. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, sự tham lam và thiếu suy nghĩ có thể khiến con người phải nuối tiếc những điều tốt đẹp đang có. Em sẽ luôn cố gắng sống biết đủ, biết yêu thương và trân trọng từng niềm vui nhỏ bé mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 13
Mỗi ý tưởng mới giống như một hạt giống nhỏ được gieo xuống, nhưng để nảy mầm và trở thành điều có ích, nó cần được nuôi dưỡng bằng sự hiểu biết và khả năng thực hiện. Không phải ý tưởng nào hay cũng dễ dàng trở thành hiện thực nếu chúng ta chưa nhìn thấy những khó khăn phía trước. Em đã cảm nhận được bài học ấy qua câu chuyện ngụ ngôn “Đeo chuông cho mèo” mà em từng đọc. Câu chuyện tuy giản dị nhưng đã giúp em hiểu thêm về cách suy nghĩ cẩn thận và sự cần thiết của việc hành động phù hợp với hoàn cảnh.
Ngày xưa, trong một ngôi nhà nhỏ có rất nhiều chú chuột sinh sống. Cuộc sống của chúng luôn bị đe dọa bởi một chú mèo tinh ranh. Mỗi khi mèo xuất hiện, những chú chuột đều vô cùng sợ hãi. Chúng phải chạy trốn thật nhanh để tránh bị bắt. Ngày qua ngày, lũ chuột sống trong lo lắng và luôn mong muốn tìm ra cách để đối phó với kẻ thù nguy hiểm này.
Một hôm, các chú chuột tổ chức một cuộc họp để bàn cách giải quyết vấn đề. Sau một hồi suy nghĩ, một chú chuột trẻ tuổi đưa ra ý kiến: “Chúng ta hãy buộc một chiếc chuông nhỏ vào cổ mèo. Mỗi khi mèo đi đến, tiếng chuông sẽ vang lên báo hiệu để chúng ta kịp thời chạy trốn”. Nghe ý tưởng ấy, tất cả chuột đều vui mừng và cho rằng đó là một kế hoạch tuyệt vời. Chúng gật gù khen ngợi chú chuột thông minh đã nghĩ ra một cách rất hay.
Thế nhưng, khi mọi người hỏi: “Ai sẽ là người đeo chuông vào cổ mèo?”, cả đàn chuột bỗng im lặng. Không một chú chuột nào dám nhận nhiệm vụ nguy hiểm ấy. Chúng nhận ra rằng nghĩ ra ý tưởng thì dễ nhưng thực hiện được lại vô cùng khó khăn. Cuối cùng, cuộc họp kết thúc mà vẫn không tìm được cách nào để giải quyết vấn đề. Câu chuyện “Đeo chuông cho mèo” tuy đơn giản nhưng chứa đựng bài học sâu sắc. Điều khiến em nhớ nhất là khoảnh khắc cả đàn chuột vui mừng trước ý tưởng hay nhưng lại im lặng khi cần hành động. Qua câu chuyện, em hiểu rằng trong cuộc sống, khi làm bất cứ việc gì, chúng ta cần suy nghĩ thực tế, tính toán khả năng thực hiện chứ không chỉ đưa ra những lời nói hay.
Câu chuyện đã giúp em hiểu rằng một ý tưởng dù hay đến đâu cũng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được biến thành những việc làm cụ thể. Để đạt được kết quả tốt đẹp, con người cần biết suy nghĩ thấu đáo, chuẩn bị cẩn thận và kiên trì thực hiện mục tiêu của mình. Em sẽ luôn rèn luyện thói quen lập kế hoạch, hành động có trách nhiệm và biến những suy nghĩ tốt đẹp thành những việc làm thiết thực.
Bài tham khảo Mẫu 14
Một cơn gió có thể thổi tung những chiếc lá trên cành, nhưng một tia nắng ấm áp lại có thể khiến vạn vật thức tỉnh sau màn đêm lạnh giá. Qua câu chuyện “Gió và Mặt Trời”, em hiểu rằng không phải lúc nào sự mạnh mẽ hay áp đặt cũng đem lại kết quả tốt đẹp, đôi khi chính sự nhẹ nhàng và thấu hiểu mới là cách chinh phục hiệu quả nhất.
Ngày xưa, trên bầu trời cao xanh có Gió và Mặt Trời cùng sinh sống. Một hôm, hai người xảy ra cuộc tranh luận xem ai là người mạnh mẽ hơn. Gió tự hào khoe rằng mình có thể tạo ra những cơn cuồng phong dữ dội, làm cây cối nghiêng ngả và khiến mọi vật phải sợ hãi. Mặt Trời lại cho rằng sức mạnh của mình nằm ở những tia nắng ấm áp có thể sưởi ấm muôn loài. Sau một hồi tranh luận, cả hai quyết định thử sức bằng cách xem ai có thể khiến một người đàn ông đang đi trên đường cởi được chiếc áo khoác đang mặc trên người.
Gió là người bắt đầu cuộc thử thách trước. Nó gom hết sức mạnh, tạo ra những cơn gió thật mạnh thổi liên tục vào người đàn ông. Cơn gió mỗi lúc một dữ dội hơn khiến cây cối rung chuyển, bụi đất bay mù mịt. Thế nhưng, người đàn ông không những không cởi áo mà còn kéo chặt chiếc áo khoác hơn để chống lại cái lạnh. Dù đã cố gắng rất nhiều, Gió vẫn không thể hoàn thành thử thách. Cuối cùng, Gió đành chịu thua và nhường lượt cho Mặt Trời.
Đến lượt mình, Mặt Trời không dùng sức mạnh dữ dội mà chỉ nhẹ nhàng tỏa những tia nắng vàng ấm áp xuống mặt đất. Không khí dần trở nên dễ chịu, người đàn ông cảm thấy ấm áp hơn sau một quãng đường dài. Một lúc sau, ông tự cởi chiếc áo khoác ra để cảm nhận sự thoải mái của ánh nắng. Nhìn thấy kết quả ấy, Gió phải thừa nhận rằng sự dịu dàng và kiên nhẫn của Mặt Trời đã chiến thắng sức mạnh của mình. Qua cuộc thi, Gió cũng hiểu rằng không phải lúc nào dùng sức mạnh để ép buộc cũng có thể đạt được điều mình mong muốn.
Câu chuyện “Gió và Mặt Trời” giống như một lời nhắn nhủ ấm áp về cách con người chinh phục trái tim nhau. Em nhận ra rằng sự nóng giận và cưỡng ép thường khó mang lại kết quả tốt đẹp, còn lòng bao dung và sự nhẹ nhàng lại có sức mạnh cảm hóa kì diệu. Từ bài học ấy, em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân, biết bình tĩnh trước mọi tình huống và luôn dùng sự chân thành để đối xử với mọi người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 15
Ông cha ta từng dạy: “Lời nói đi đôi với việc làm.” Câu nói giản dị ấy chứa đựng một bài học sâu sắc về cách sống của con người, bởi những lời khuyên hay lời dạy bảo chỉ thật sự có ý nghĩa khi được chứng minh bằng chính hành động của bản thân. Chính vì vậy, câu chuyện ngụ ngôn “Cua mẹ và Cua con” đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Qua hình ảnh hai mẹ con nhà Cua, câu chuyện giúp em hiểu rằng trước khi muốn dạy bảo hay khuyên nhủ ai đó, mỗi người cần biết rèn luyện bản thân, trở thành một tấm gương tốt trong cuộc sống.
Ở một bãi cát rộng ven biển có hai mẹ con nhà Cua cùng sinh sống. Một buổi sáng, khi ánh nắng vàng trải nhẹ trên mặt biển, Cua con vui vẻ tập bò trên bãi cát. Thấy con mình cứ đi xiên sang hai bên, Cua mẹ liền cảm thấy không hài lòng. Cua mẹ nhẹ nhàng nói: “Con hãy cố gắng đi thẳng về phía trước, như vậy mới đẹp và nhanh hơn”. Cua con nghe lời mẹ nhưng vẫn loay hoay mãi mà chưa biết phải bước đi như thế nào.
Cua con liền ngước nhìn mẹ và lễ phép hỏi: “Mẹ ơi, mẹ hãy chỉ cho con cách đi thẳng được không? Mẹ đi thử cho con xem để con học theo”. Nghe vậy, Cua mẹ tự tin bước lên phía trước để làm mẫu cho con. Thế nhưng, dù cố gắng đến đâu, Cua mẹ vẫn chỉ có thể di chuyển ngang sang hai bên giống như đặc điểm vốn có của loài Cua. Nhìn thấy điều đó, Cua con nhẹ nhàng nói rằng nếu mẹ cũng chưa thể đi thẳng thì làm sao có thể dạy con làm được. Lúc ấy, Cua mẹ bỗng nhận ra lời nhắc nhở của con rất đúng. Cua mẹ hiểu rằng trước khi yêu cầu người khác thay đổi, bản thân mình cần cố gắng thực hiện điều đó trước.
Từ sau lần ấy, Cua mẹ không chỉ dùng lời nói để dạy con mà còn chú ý sửa đổi bản thân. Câu chuyện khiến em ấn tượng nhất ở chi tiết Cua mẹ nhận ra sai lầm của mình, bởi đó là lúc một người biết lắng nghe và dũng cảm nhìn nhận khuyết điểm. Qua hình ảnh hai mẹ con Cua, em hiểu rằng những lời khuyên sẽ trở nên thuyết phục hơn khi được thể hiện bằng những hành động cụ thể trong cuộc sống.
Truyện ngụ ngôn “Cua mẹ và Cua con” đã để lại trong em một bài học vô cùng ý nghĩa. Em hiểu rằng mỗi người cần biết sống chân thành, luôn tự rèn luyện bản thân và làm gương cho người khác. Khi muốn giúp đỡ hay khuyên bảo ai đó, chúng ta không nên chỉ nói bằng lời mà cần thể hiện bằng việc làm. Em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập, sửa chữa khuyết điểm và trở thành người có trách nhiệm hơn mỗi ngày.
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích mà em đã được học hoặc đã được đọc hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại buổi quyên góp, ủng hộ em là người được chứng kiến hoặc tham gia hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện sâu sắc, xúc động về tình người mà em từng trải qua hoặc chứng kiến trong cuộc sống hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện mà em nhớ mãi về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹ hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện đã đọc, đã nghe về tình bạn hoặc tình cảm gia đình hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi em là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về tâm tình của cây lúa hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng em về thăm trường cũ sau mười năm xa cách hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và xây dựng một câu chuyện về thế giới các loài vật (có sử dụng yếu tố miêu tả) hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên hay nhất




Danh sách bình luận