Viết bài văn kể lại một trải nghiệm sâu sắc của mình với người thân (Ông, bà, cha, mẹ...) để thể hiện sự trân trọng tình cảm ấy>
- Em muốn kể về người thân nào? ông, bà, cha, mẹ,... - Em muốn nói tới tair nghiệm nào? (Một lần em bị ốm, mắc lỗi, buồn bã,...) - Vì sao trải nghiệm ấy khiến em nhớ mãi? (Giúp em cảm nhận sâu sắc tình yêu thương của người thân.)
Dàn ý
Trong cuộc sống, những người thân yêu luôn dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Em hãy kể lại một trải nghiệm sâu sắc của mình với người thân (Ông, bà, cha, mẹ...) để thể hiện sự trân trọng tình cảm ấy.
I. Mở bài
- Em muốn kể về người thân nào? ông, bà, cha, mẹ,...
- Em muốn nói tới tair nghiệm nào? (Một lần em bị ốm, mắc lỗi, buồn bã,...)
- Vì sao trải nghiệm ấy khiến em nhớ mãi? (Giúp em cảm nhận sâu sắc tình yêu thương của người thân.)
II. Thân bài
a. Hoàn cảnh
- Trải nghiệm xảy ra vào thời gian nào, ở đâu? (Ở nhà, ở quê, trên đường đi, trong một chuyến đi,...)
- Khi ấy em và người thân đang làm gì? (Sinh hoạt, vui chơi, học tập, làm việc,...)
- Chuyện gì đã xảy ra? (Em bị ốm, gặp khó khăn, mắc lỗi, buồn vì một chuyện,...)
- Lúc đó em cảm thấy như thế nào? (Lo lắng, buồn, sợ hãi, ân hận,...)
b. Diễn biến
- Sự việc diễn ra như thế nào? (Kể theo trình tự hợp lí, từ lúc bắt đầu đến những diễn biến chính.)
- Người thân đã làm gì cho em? (Chăm sóc, giúp đỡ, động viên, bảo vệ, tha thứ, âm thầm hi sinh,...)
- Em đã nói gì hoặc làm gì? (Cảm ơn, xin lỗi, chia sẻ, giúp đỡ người thân,...)
- Chi tiết nào khiến em xúc động nhất? (Một lời nói, ánh mắt, cử chỉ, hành động,...)
c. Kết thúc, ý nghĩa
- Sự việc kết thúc như thế nào? (Em vượt qua khó khăn, nhận ra lỗi lầm, mọi người vui vẻ trở lại,...)
- Sau trải nghiệm, em cảm thấy thế nào? (Xúc động, biết ơn, hạnh phúc,...)
- Em nhận ra điều gì về tình cảm của người thân? (Luôn yêu thương, quan tâm và sẵn sàng hi sinh vì em.)
- Trải nghiệm giúp em thay đổi như thế nào? (Biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ,...)
III. Kết bài
- Khẳng định tình cảm của em dành cho người thân. (Yêu thương, kính trọng, biết ơn,...)
- Nêu ý nghĩa của trải nghiệm. (Là kỉ niệm sâu sắc, giúp em hiểu hơn giá trị của tình cảm gia đình.)
- Em sẽ làm gì để đáp lại tình yêu thương ấy? (Chăm ngoan, học tốt, biết quan tâm, giúp đỡ và chia sẻ với người thân.)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mẹ là người luôn ở bên chăm sóc và yêu thương em trong từng ngày. Em nhớ nhất một lần mình bị ốm nặng vào một đêm mùa đông. Trải nghiệm ấy khiến em càng hiểu và trân trọng tình yêu thương của mẹ.
Hôm ấy, sau khi đi học về, em thấy người mệt mỏi rồi sốt cao nên mẹ vô cùng lo lắng. Mẹ vội lấy khăn ấm lau người, đo nhiệt độ, chuẩn bị thuốc và ngồi bên cạnh chăm sóc em. Suốt đêm, mẹ gần như không ngủ, lúc thì sờ trán, lúc lại kéo chăn và nhẹ nhàng hỏi han em. Mỗi khi em tỉnh giấc, mẹ đều động viên em cố gắng nghỉ ngơi để nhanh khỏe. Nhìn khuôn mặt mẹ hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy yêu thương, em bỗng thấy thương mẹ vô cùng. Đến sáng, khi cơn sốt giảm dần, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm và nở nụ cười hiền với em. Em nắm lấy bàn tay mẹ, khẽ nói lời cảm ơn vì mẹ đã thức cả đêm để chăm sóc mình. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra tình yêu thương của mẹ luôn hiện diện trong những việc làm giản dị nhất. Em hiểu rằng mẹ luôn sẵn sàng chịu vất vả chỉ mong em được khỏe mạnh và bình an. Từ đó, em càng biết yêu thương, quan tâm và trân trọng những hi sinh thầm lặng mẹ dành cho mình.
Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một cảm xúc sâu sắc. Em càng yêu thương và biết ơn mẹ hơn. Em tự nhủ sẽ luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ và biết quan tâm đến mẹ.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Bố luôn là người nghiêm khắc nhưng cũng hết lòng yêu thương em. Em nhớ mãi một lần mình mắc lỗi vì mải chơi mà quên lời bố dặn. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu hơn tình yêu thương ẩn sau những lời nhắc nhở của bố.
Hôm đó, bố dặn em làm bài tập nhưng vì mải chơi với các bạn nên em quên mất và đến tối vẫn chưa hoàn thành. Khi bố hỏi, em còn tìm cách biện minh khiến bố im lặng và nhìn em bằng ánh mắt buồn. Bố không trách mắng mà nhẹ nhàng giải thích để em hiểu rằng mình cần có trách nhiệm với việc đã được giao. Nghe những lời ấy, em cảm thấy ân hận vì đã khiến người luôn tin tưởng mình phải thất vọng. Bố kiên nhẫn ngồi bên, giúp em sắp xếp lại công việc và hướng dẫn em hoàn thành bài tập. Nhìn dáng bố bình tĩnh chỉ bảo, em càng cảm nhận rõ sự yêu thương và bao dung của bố dành cho mình. Sau khi làm xong bài, em chủ động xin lỗi và hứa sẽ không để bố phải nhắc nhở nhiều lần nữa. Bố mỉm cười, xoa đầu em rồi dặn rằng biết nhận lỗi và sửa lỗi mới là điều quan trọng. Lời nói giản dị ấy khiến em hiểu rằng sự nghiêm khắc của bố xuất phát từ mong muốn em trở thành người tốt. Từ hôm đó, em cố gắng tự giác hơn và luôn ghi nhớ những lời bố dặn.
Đó là một trải nghiệm nhỏ nhưng giúp em nhận ra giá trị của sự bao dung và tình yêu thương. Em càng kính trọng và biết ơn bố hơn. Em sẽ cố gắng sống có trách nhiệm để bố luôn vui lòng.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Trong tuổi thơ của em, bà luôn là người mang đến những yêu thương dịu dàng và ấm áp. Em nhớ nhất lần bà chăm sóc khi em bị ốm trong một buổi hè ở quê. Kỉ niệm ấy khiến em càng trân trọng tình cảm sâu sắc của bà.
Hôm ấy, sau một buổi chơi ngoài sân, em thấy người mệt lả rồi nằm xuống giường, khiến bà nhanh chóng nhận ra em đang bị sốt. Bà vội lấy khăn lau trán, pha nước và nhẹ nhàng hỏi han để em cảm thấy dễ chịu hơn. Bà còn xuống bếp nấu một bát cháo nóng rồi kiên nhẫn dỗ dành em ăn từng thìa. Dù đã lớn tuổi, bà vẫn liên tục đi lại lấy nước, lấy thuốc và ngồi bên cạnh trông chừng em. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc cùng khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà, em bỗng thấy thương bà vô cùng. Em khẽ nói rằng mình đã đỡ mệt nhưng bà vẫn ngồi bên, nhẹ nhàng vuốt tóc cho đến khi em ngủ. Khi tỉnh dậy, em thấy bà vẫn ở cạnh và nở nụ cười hiền khi nhận ra em đã khỏe hơn. Em nắm lấy bàn tay bà và cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu thương qua từng cử chỉ dịu dàng. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng bà luôn dành cho em những điều tốt đẹp mà chẳng bao giờ mong được đáp lại. Từ đó, em càng yêu thương, kính trọng và muốn dành nhiều thời gian quan tâm đến bà hơn.
Kỉ niệm ấy đã trở thành một dấu ấn đẹp trong tuổi thơ của em. Em luôn biết ơn những yêu thương giản dị mà bà dành cho mình. Em sẽ cố gắng ngoan ngoãn và biết quan tâm để bà luôn vui.
Bài tham khảo Mẫu 1
Ánh đèn vàng hắt xuống căn phòng nhỏ, soi rõ khuôn mặt mẹ đang đầy vẻ lo âu bên giường. Ngoài cửa sổ, gió mùa thổi từng cơn lạnh buốt, còn em lúc ấy chỉ thấy người nóng ran vì cơn sốt. Đêm hôm đó, mẹ đã thức trắng để chăm sóc em, để lại trong em một kỉ niệm mà mỗi lần nhớ lại, lòng em vẫn thấy ấm áp. Nhờ khoảnh khắc ấy, em càng hiểu và trân trọng tình yêu thương mẹ luôn dành cho mình.
Hôm ấy là một buổi tối mùa đông, sau khi đi học về, em thấy người hơi mệt nhưng vẫn cố ngồi vào bàn học. Đến tối, trán em nóng ran, người lúc lạnh lúc nóng khiến mẹ vô cùng lo lắng. Mẹ vội lấy nhiệt kế đo cho em rồi chuẩn bị khăn ấm, nước uống và thuốc. Thấy em nằm co ro trong chăn, mẹ nhẹ nhàng kéo chăn lên rồi ngồi xuống bên cạnh. Ngoài trời, gió lạnh luồn qua khe cửa, những tán cây rung lên xào xạc. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng mẹ hỏi han và tiếng đồng hồ khe khẽ.
Suốt đêm hôm ấy, mẹ gần như không chợp mắt mà luôn dõi theo em. Cứ một lúc, mẹ lại đưa tay sờ trán, thay khăn rồi cho em uống nước. Có lần tỉnh giấc, em bắt gặp mẹ đang ngồi bên giường dưới ánh đèn vàng, mái tóc hơi rối và đôi mắt đã thấm mệt. Thấy em mở mắt, mẹ vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi em đã đỡ hơn chưa. Gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Em nắm lấy bàn tay mẹ, khẽ nói lời cảm ơn và xin lỗi vì đã khiến mẹ lo lắng. Mẹ chỉ mỉm cười, bảo rằng chỉ cần em khỏe là mẹ vui rồi.
Sau lần ấy, em bắt đầu để ý hơn đến những việc mẹ vẫn âm thầm làm cho mình mỗi ngày. Em nhận ra tình yêu của mẹ hiện diện trong từng bữa cơm, bộ quần áo được gấp ngay ngắn và những lời dặn dò trước khi đến trường. Em hiểu mẹ đã dành cho em rất nhiều thời gian và sức lực mà chẳng bao giờ kể công. Từ đó, em cố gắng ngoan ngoãn hơn, chủ động giúp mẹ những việc vừa sức. Em cũng biết giữ gìn sức khỏe để mẹ không phải lo lắng quá nhiều. Mỗi khi nhớ đến đêm hôm ấy, em lại thấy mình cần biết trân trọng mẹ bằng những hành động cụ thể hơn. Tình yêu của mẹ vì thế càng trở nên sâu sắc trong lòng em.
Đêm mùa đông ấy đã lùi xa nhưng hình ảnh mẹ ngồi bên giường vẫn còn nguyên trong tâm trí em. Em biết mình thật may mắn khi có một người mẹ luôn sẵn sàng thức trắng vì mình. Tình yêu của mẹ giống như hơi ấm âm thầm theo em qua từng ngày. Em sẽ cố gắng học tập, sống ngoan và biết yêu thương để mẹ luôn cảm thấy những hi sinh của mình là xứng đáng.
Bài tham khảo Mẫu 2
Chiếc đồng hồ trên tường chậm rãi điểm từng tiếng trong căn phòng yên tĩnh, còn em cứ cúi đầu trước ánh mắt trầm buồn của bố. Chưa bao giờ em cảm thấy một lỗi lầm của mình lại khiến lòng nặng nề đến thế. Buổi tối hôm ấy đã giúp em nhận ra phía sau sự nghiêm khắc của bố là niềm mong mỏi em trưởng thành từng ngày. Từ trải nghiệm ấy, em càng hiểu và trân trọng hơn tình yêu thương bố dành cho mình.
Chiều hôm đó, sau giờ học, mấy người bạn rủ em ở lại chơi bóng nên em mải mê đến quên cả thời gian. Trước khi đi, bố đã dặn em về nhà làm bài nhưng lúc ấy em chỉ nghĩ chơi thêm một lát cũng chẳng sao. Đến khi trời nhá nhem tối, em mới vội vàng trở về và nhớ ra bài tập vẫn còn nguyên trong cặp. Vừa bước vào nhà, nhìn thấy bố đang ngồi bên bàn chờ, em chợt thấy lo lắng. Bố hỏi em đã hoàn thành công việc chưa, em bối rối tìm cách giải thích. Nhìn nét mặt bố dần trầm xuống, em bắt đầu cảm thấy ân hận. Em biết mình đã không giữ lời hứa với bố.
Bố không quát mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi vì sao em lại quên lời đã hứa. Giọng bố bình tĩnh nhưng ánh mắt thoáng buồn khiến em không dám nhìn thẳng. Bố bảo rằng ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng biết mình sai mà tìm cách che giấu thì lỗi lầm càng đáng trách hơn. Nghe những lời ấy, em cúi đầu nhận lỗi và thấy xấu hổ vì đã khiến bố thất vọng. Bố kéo ghế ngồi bên cạnh, cùng em sắp xếp lại thời gian để hoàn thành bài tập. Ánh đèn bàn soi xuống trang vở, bóng bố đổ dài trên bức tường. Đến khi bài tập hoàn thành, em chủ động xin lỗi và hứa sẽ không để sự ham chơi khiến mình quên trách nhiệm nữa.
Từ ngày hôm đó, em luôn cố gắng hoàn thành bài vở trước khi vui chơi. Khi mắc lỗi, em không còn tìm cách che giấu mà học cách thành thật nhận lỗi và sửa chữa. Em cũng hiểu hơn những lời bố thường nhắc và không còn cảm thấy khó chịu khi được bố góp ý. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra tình yêu thương đôi khi đi cùng sự nghiêm khắc. Bởi người yêu thương ta thật lòng luôn mong ta trở thành người tốt. Mỗi lần bố nhắc nhở, em lại nhớ đến buổi tối hôm ấy để tự điều chỉnh bản thân. Em hiểu rằng sự nghiêm khắc của bố cũng là một cách yêu thương.
Mỗi khi mắc một lỗi nhỏ, em lại nhớ đến ánh mắt trầm lắng của bố trong buổi tối năm nào. Em biết ơn vì bố đã không chỉ cho em thấy mình sai ở đâu mà còn kiên nhẫn giúp em sửa sai. Kỉ niệm ấy giống như một cột mốc nhỏ trên con đường trưởng thành. Em mong những việc tốt mình làm mỗi ngày sẽ khiến bố yên tâm và tin tưởng hơn vào đứa con mà bố luôn yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 3
Tiếng ve râm ran trên những vòm cây, nắng hè trải vàng trên khoảng sân và mùi cháo nóng thoang thoảng từ căn bếp nhỏ. Em nằm trên chiếc giường quen thuộc, nghe tiếng bước chân bà lúc gần lúc xa và cảm nhận bàn tay dịu dàng đặt lên trán. Đó là một buổi chiều em bị ốm khi về quê nghỉ hè, một buổi chiều đã lưu lại trong em rất nhiều yêu thương. Mỗi khi nhớ về hình ảnh bà ngày hôm ấy, em lại thấy lòng mình dịu xuống.
Hôm ấy, sau một buổi chơi ngoài sân, em thấy đầu nặng trĩu và người mệt lả nên lặng lẽ vào nhà nằm nghỉ. Bà vừa nhìn thấy em đã bước đến, đặt tay lên trán rồi lo lắng nhận ra em đang sốt. Bà vội lấy khăn, pha nước và đỡ em nằm ngay ngắn trên chiếc giường gỗ quen thuộc. Căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng cuối ngày, nhưng em chỉ cảm thấy người nóng bừng và đôi mắt nặng trĩu. Nhìn bà tất bật bên cạnh, em thấy yên tâm hơn. Ngoài sân, tiếng ve vẫn ngân vang, còn trong nhà, bà lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ cho em.
Bà ngồi bên giường, liên tục thay khăn và hỏi em có thấy dễ chịu hơn không. Bà còn xuống bếp nấu một bát cháo nóng, thổi nguội từng thìa rồi kiên nhẫn dỗ em ăn. Đôi chân bà đã không còn nhanh nhẹn nhưng bà vẫn đi lấy nước, lấy thuốc và chẳng lúc nào rời khỏi em. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc với những nếp nhăn đang nhẹ nhàng lau trán, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em bảo bà nghỉ ngơi nhưng bà chỉ mỉm cười và nói rằng khi nào em khỏe bà mới yên tâm. Một lúc sau, cơn sốt dần hạ, bà vẫn ngồi cạnh vuốt tóc cho đến khi em chìm vào giấc ngủ. Em nắm lấy bàn tay bà và khẽ nói cảm ơn, còn bà chỉ cười hiền.
Sau trải nghiệm ấy, em bắt đầu quan tâm đến bà nhiều hơn. Em chủ động lấy nước, giúp bà những việc nhỏ và thường ngồi trò chuyện với bà mỗi buổi chiều. Em hiểu rằng bà đã dành cho em biết bao tình yêu thương trong suốt những năm tháng tuổi thơ. Nhìn mái tóc bà ngày càng bạc, bước chân ngày càng chậm, em càng hiểu những ngày được ở bên bà quý giá biết bao. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương bằng hành động và dành thời gian cho bà nhiều hơn. Những việc nhỏ ấy khiến tình cảm bà cháu trong em ngày càng sâu đậm. Em chỉ mong mình có thể đem lại cho bà thật nhiều niềm vui.
Mùa hè năm ấy đã qua từ lâu, nhưng mùi cháo nóng và bàn tay gầy guộc của bà vẫn còn nguyên trong kí ức. Em biết ơn bà vì đã dành cho em sự chăm sóc dịu dàng mà em sẽ không bao giờ quên. Em chỉ mong những ngày tháng bên bà còn thật dài để em có thể làm bà vui bằng những việc nhỏ. Mai này dù lớn lên, em vẫn sẽ giữ hình ảnh người bà hiền hậu ấy ở nơi ấm áp nhất trong trái tim mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Những hạt mưa cuối chiều rơi lộp độp trên mái hiên, bầu trời phủ một màu xám nhạt như hòa chung với nỗi buồn trong lòng em. Tờ giấy kiểm tra nằm nhàu nhĩ trên bàn, những con điểm đỏ khiến em chỉ muốn giấu nó thật sâu vào cặp. Bố bước vào phòng, không trách hỏi mà chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh em. Buổi chiều hôm ấy đã giúp em tìm lại niềm tin vào bản thân và hiểu hơn tình yêu thương của bố.
Hôm ấy, em trở về nhà sau giờ học với khuôn mặt buồn bã vì bài kiểm tra Toán không đạt kết quả tốt. Em cất cặp rồi ngồi bên cửa sổ, nhìn những đám mây xám trôi chậm trên bầu trời. Em sợ bố mẹ thất vọng nên định giấu tờ giấy kiểm tra vào trong cặp. Bố bước vào phòng, nhìn thấy vẻ mặt khác thường của em nhưng không vội hỏi. Một lúc sau, bố kéo ghế ngồi xuống và nhẹ nhàng hỏi em có chuyện gì. Nghe em kể, bố chỉ gật đầu rồi bảo em lấy bài kiểm tra ra để hai bố con cùng xem. Lúc ấy, em thấy lòng nhẹ đi đôi chút.
Bố kiên nhẫn xem từng câu sai và hỏi em vì sao lại làm như vậy. Có những bài em loay hoay mãi vẫn chưa hiểu, bố không làm thay mà chỉ gợi ý để em tự suy nghĩ. Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều, những giọt nước trượt dài trên ô cửa kính. Bố kể rằng khi còn nhỏ, bố cũng từng có những lần điểm kém và từng buồn giống em. Bố bảo một lần làm chưa tốt không có nghĩa những lần sau cũng sẽ thất bại. Nghe lời bố, em lấy giấy bút ra làm lại những câu mình sai và bắt đầu thấy tự tin hơn. Khi em hoàn thành bài, bố mỉm cười rồi xoa đầu, bảo rằng điều bố vui nhất là em đã không bỏ cuộc. Lúc ấy, em hiểu bố luôn muốn em mạnh mẽ hơn sau mỗi lần vấp ngã.
Sau trải nghiệm ấy, em không còn quá sợ hãi trước những điểm số chưa như ý. Em học cách bình tĩnh nhìn vào lỗi sai để tìm cách khắc phục thay vì chỉ buồn bã. Em cũng biết chia sẻ với bố mẹ khi gặp chuyện không vui. Quan trọng hơn, em hiểu rằng bố luôn ở bên và giúp em vững vàng trước những thất bại nhỏ. Những lời động viên hôm ấy đã trở thành nguồn sức mạnh để em cố gắng hơn trong học tập. Mỗi khi gặp một bài khó, em lại nhớ đến lời bố và tự nhủ rằng chỉ cần kiên trì, em sẽ tìm được cách giải quyết. Em cũng càng biết ơn sự đồng hành âm thầm của bố.
Buổi chiều mưa hôm ấy đã trở thành một dấu mốc đẹp trong những năm tháng học trò của em. Em nhớ ánh mắt bình tĩnh của bố, nhớ bàn tay đặt lên vai và giọng nói luôn mang đến cho em cảm giác yên tâm. Nhờ bố, em hiểu rằng thất bại không đáng sợ nếu mình biết đứng lên và bước tiếp. Em sẽ mang theo niềm tin ấy trên chặng đường phía trước và cố gắng trở thành người khiến bố có thể tự hào.
Bài tham khảo Mẫu 5
Ánh đèn bàn hắt xuống những trang giấy còn dang dở, bên cạnh là chiếc bút em cầm mãi mà chẳng viết được thêm dòng nào. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã phủ kín khoảng sân, còn em vẫn ngồi trước bài thuyết trình ngày mai với một tâm trạng rối bời. Mẹ vừa đi làm về, khuôn mặt còn vương vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kéo ghế ngồi cạnh khi thấy em buồn. Buổi tối ấy đã cho em hiểu rằng sự tin tưởng của mẹ có thể tiếp thêm sức mạnh cho em trong những lúc khó khăn nhất.
Hôm đó, em phải chuẩn bị một bài thuyết trình quan trọng nhưng loay hoay mãi vẫn không biết sắp xếp nội dung. Những ý tưởng rời rạc nằm trên nhiều mảnh giấy khiến em càng nghĩ càng rối. Mẹ vừa về đến nhà, thấy em chưa ăn cơm mà vẫn ngồi bên bàn học nên bước đến hỏi chuyện. Em kể cho mẹ nghe những khó khăn của mình và nói rằng em sợ không thể làm tốt bài thuyết trình. Mẹ nghe hết rồi nhẹ nhàng bảo em cứ bình tĩnh, hai mẹ con sẽ cùng tìm cách. Câu nói ấy khiến em cảm thấy yên tâm hơn.
Mẹ ngồi cạnh, giúp em sắp xếp những ý tưởng rời rạc thành từng phần rõ ràng. Mẹ gợi ý cách mở đầu, cách trình bày rồi để em tự lựa chọn những điều phù hợp. Có những đoạn em viết chưa rõ, mẹ đọc lại và kiên nhẫn chỉ cho em cách sửa. Căn phòng dần yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng đồng hồ khẽ tích tắc. Dù đã mệt sau một ngày làm việc, mẹ vẫn ngồi bên cho đến khi em hoàn thành từng phần của bài. Khi em định xóa hết vì thấy bài chưa tốt, mẹ nhẹ nhàng bảo rằng không ai có thể làm mọi thứ hoàn hảo ngay từ lần đầu. Lời nói ấy khiến em bình tĩnh lại và tiếp tục cố gắng. Cuối cùng, bài thuyết trình cũng hoàn thành, em vui mừng cảm ơn mẹ vì đã ở bên mình.
Ngày hôm sau, em đứng trước lớp trình bày bài làm bằng sự tự tin mà tối hôm trước mình chưa từng có. Khi cô giáo khen em tiến bộ, người đầu tiên em nghĩ đến chính là mẹ. Em hiểu rằng mẹ không chỉ giúp em hoàn thành một bài tập mà còn dạy em biết kiên trì trước khó khăn. Từ đó, mỗi khi gặp việc khó, em không còn dễ dàng bỏ cuộc mà luôn cố gắng tìm cách giải quyết. Em cũng biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn vì hiểu mỗi phút mẹ dành cho em đều chứa đựng rất nhiều yêu thương. Những thay đổi nhỏ ấy khiến em cảm thấy mình đang trưởng thành hơn từng ngày. Em càng trân trọng sự đồng hành âm thầm của mẹ.
Bài thuyết trình năm ấy rồi cũng khép lại, nhưng buổi tối dưới ánh đèn bàn vẫn ở lại trong tâm trí em. Em nhớ bàn tay mẹ đặt bên trang giấy, nhớ giọng nói kiên nhẫn và nụ cười luôn khiến em vững lòng. Mẹ đã cho em không chỉ một bài học về sự cố gắng mà còn một niềm tin để em mang theo trên những chặng đường sau này. Em mong mình sẽ lớn lên thật tốt, biết tự bước đi nhưng vẫn luôn biết quay về bên gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 6
Chiều hôm ấy, em vừa tan học thì một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống, khiến sân trường nhanh chóng vắng người. Đứng dưới mái hiên, em thấp thỏm nhìn ra cổng vì nhớ mình đã quên mang áo mưa. Trong lúc đang loay hoay chưa biết làm thế nào, em bất ngờ nhìn thấy mẹ từ xa đang vội vã chạy đến. Mái tóc mẹ ướt sũng, chiếc áo mưa mỏng không đủ che hết người nhưng mẹ vẫn mỉm cười khi nhìn thấy em. Khoảnh khắc ấy khiến em vừa vui mừng vừa thương mẹ đến nghẹn lòng. Em hiểu rằng dù bận rộn đến đâu, mẹ vẫn luôn nghĩ đến em trước tiên.
Hôm đó, vì buổi sáng trời nắng đẹp nên em không mang theo áo mưa khi đến trường. Đến cuối buổi, mây đen kéo kín bầu trời rồi mưa ào xuống, nước trắng xóa cả khoảng sân. Các bạn lần lượt được bố mẹ đón về, còn em chỉ biết đứng nép dưới mái hiên chờ đợi. Em bắt đầu lo lắng vì trời mỗi lúc một tối mà đường về nhà còn khá xa. Đúng lúc ấy, từ phía cổng trường, em nhìn thấy mẹ đang vội vàng chạy xe đến. Mẹ đưa áo mưa cho em rồi kéo em ngồi sát vào phía sau. Trên đường về, mẹ liên tục hỏi em có lạnh không và nhắc em ngồi thật chắc vì đường rất trơn. Nhìn đôi vai mẹ bị nước mưa tạt ướt, em thấy thương mẹ vô cùng.
Về đến nhà, mẹ lập tức lấy khăn khô lau tóc cho em rồi bảo em thay quần áo ấm. Em nhìn mái tóc mẹ nhỏ từng giọt nước mà thấy áy náy vì đã khiến mẹ phải chạy xe giữa trời mưa. Em vội lấy khăn đưa cho mẹ và nói rằng lần sau mình sẽ nhớ mang áo mưa. Mẹ không trách mà chỉ dặn em phải biết chuẩn bị đồ dùng cẩn thận trước khi đến trường. Sau đó, mẹ còn pha cho em một cốc nước ấm rồi mới đi thay bộ quần áo đã ướt. Nhìn mẹ tất bật chăm sóc mình, em chợt nhớ đến biết bao lần mẹ âm thầm lo lắng cho em. Em nhận ra mình đã quen với sự chăm sóc ấy đến mức đôi khi coi đó là điều hiển nhiên. Tối hôm đó, em chủ động giúp mẹ dọn bàn ăn và kể cho mẹ nghe những chuyện vui ở lớp.
Từ hôm ấy, em luôn kiểm tra đồ dùng trước khi đến trường và không bao giờ quên mang áo mưa khi thời tiết thay đổi. Em cũng bắt đầu để ý hơn đến những công việc mẹ vẫn làm mỗi ngày để chăm sóc gia đình. Khi thấy mẹ mệt, em chủ động lấy nước, dọn bàn hoặc giúp mẹ những việc vừa sức. Em hiểu rằng tình yêu thương không chỉ được thể hiện bằng lời nói mà còn nằm trong từng hành động âm thầm. Hình ảnh mẹ vội vã chạy đến trường giữa trời mưa khiến em càng trân trọng sự hi sinh của mẹ. Em tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn để mẹ không phải lo lắng vì những lỗi nhỏ của mình. Nhờ trải nghiệm ấy, em biết yêu thương gia đình bằng những việc làm cụ thể hơn.
Cơn mưa hôm ấy đã qua từ lâu nhưng hình ảnh mẹ xuất hiện trước cổng trường vẫn còn nguyên trong tâm trí em. Mỗi khi trời đổ mưa, em lại nhớ đến đôi vai mẹ ướt lạnh và bàn tay luôn cố che chắn cho em. Em hiểu rằng tình yêu của mẹ không nằm ở những điều lớn lao mà hiện diện trong từng việc nhỏ mỗi ngày. Em càng thương mẹ hơn và biết mình cần trân trọng những phút giây được ở bên mẹ. Em sẽ cố gắng ngoan ngoãn, tự giác và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn để mẹ bớt vất vả.
Bài tham khảo Mẫu 7
Mùi khói bếp quyện trong làn gió chiều, tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây và ánh nắng cuối ngày phủ vàng con đường làng quen thuộc. Hôm ấy, vì mải chơi với các bạn, em đã trở về nhà muộn hơn lời bà dặn. Khi chạy đến đầu ngõ, em nhìn thấy bà đang đứng trước cổng, đôi mắt liên tục hướng về phía con đường. Dáng bà nhỏ bé giữa buổi chiều đang dần tối khiến em bất giác thấy ân hận. Em hiểu rằng đằng sau sự chờ đợi ấy là cả một tình yêu thương sâu sắc mà bà luôn dành cho em. Trải nghiệm đó khiến em biết trân trọng hơn từng khoảnh khắc được ở bên bà.
Chiều hôm ấy, sau khi làm xong bài tập, mấy người bạn rủ em ra cánh đồng chơi thả diều. Em vui vẻ đi theo mà quên mất lời bà dặn phải trở về trước khi trời tối. Những cánh diều đủ màu bay cao khiến em mải mê đến mức không để ý thời gian. Khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, em mới giật mình nhận ra mình đã về muộn. Em vội chạy thật nhanh về nhà, trong lòng bắt đầu lo lắng. Từ xa, em đã nhìn thấy bà đứng trước cổng, dáng người nhỏ bé trong ánh chiều nhạt. Vừa nhìn thấy em, bà bước nhanh ra rồi hỏi vì sao em về muộn. Giọng bà không gay gắt nhưng vẻ lo lắng trên khuôn mặt khiến em cúi đầu.
Bà nắm tay em dắt vào nhà rồi rót cho em một cốc nước. Bà kể rằng lúc trời bắt đầu tối, bà đã nhiều lần đi ra cổng nhìn về phía con đường vì sợ em gặp chuyện chẳng lành. Nghe vậy, em bỗng thấy lòng chùng xuống và thương bà vô cùng. Nhìn bàn tay bà gầy guộc với những nếp nhăn, em nhớ đến bao lần bà đứng trước cổng chờ em. Em nhận ra mình đã quen với sự quan tâm ấy đến mức đôi khi không nghĩ đến cảm xúc của bà. Em ngồi xuống bên cạnh, kể cho bà nghe chuyện buổi chiều và chủ động xin bà tha lỗi. Bà xoa đầu em, bảo rằng bà không giận, chỉ mong em biết nghe lời để bà luôn được yên tâm. Em hứa sẽ báo trước nếu có việc khiến mình về muộn.
Từ hôm đó, em luôn nhớ báo trước cho bà nếu có việc khiến mình trở về muộn. Em cũng thường chủ động giúp bà những việc nhỏ trong nhà và dành thời gian ngồi trò chuyện cùng bà. Em hiểu rằng bà không cần những món quà đắt tiền, điều bà mong muốn nhất chỉ là em được bình an và biết nghe lời. Mỗi lần nhìn thấy bà đứng trước hiên nhà, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy và càng thương bà hơn. Em nhận ra những người thân luôn âm thầm chờ đợi, lo lắng và dõi theo chúng ta mà đôi khi chúng ta chẳng hề nhận ra. Vì vậy, em tự nhắc mình phải biết trân trọng tình cảm ấy bằng sự quan tâm chân thành. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng sự yêu thương cũng cần được đáp lại bằng yêu thương.
Mỗi khi chiều xuống, hình ảnh bà đứng trước cổng lại hiện lên trong tâm trí em. Em thương mái tóc bạc, thương đôi chân đã chậm chạp nhưng vẫn cố bước ra đường tìm cháu. Tình yêu của bà giống như ánh đèn nhỏ luôn sáng trước hiên nhà, lặng lẽ chờ em trở về. Em sẽ giữ gìn tình cảm ấy bằng sự ngoan ngoãn, quan tâm và những việc làm khiến bà luôn cảm thấy yên lòng. Em mong những năm tháng bên bà sẽ thật dài để em có thêm nhiều cơ hội chăm sóc và trò chuyện cùng bà.
Bài tham khảo Mẫu 8
Hương nắng cuối chiều rơi nhẹ trên hiên nhà, làn gió thoảng mang theo mùi hoa quen thuộc khiến không gian trở nên dịu dàng hơn. Trong những khoảnh khắc bình yên ấy, em thường nhớ đến bàn tay mẹ từng nhẹ nhàng đặt lên trán em trong một đêm mưa lạnh. Bàn tay ấy nhỏ bé nhưng luôn đem đến cho em cảm giác được chở che và yêu thương. Đêm hôm đó đã trở thành một kỉ niệm sâu sắc, giúp em hiểu hơn về tình mẹ bao la.
Chiều hôm ấy, sau khi đi học về, em cảm thấy người mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng ngồi vào bàn học. Đến tối, trán em nóng ran, đầu đau và toàn thân rã rời. Mẹ đặt tay lên trán rồi vội vàng lấy nhiệt kế kiểm tra cho em. Biết em sốt cao, mẹ nhanh chóng chuẩn bị nước ấm, thuốc và một chiếc khăn mềm để chườm trán. Ngoài trời, mưa mỗi lúc một nặng hạt, những hàng cây trước cửa rung lên trong gió. Em nằm trên giường, vừa mệt vừa lo lắng khi nhìn khuôn mặt đầy vẻ bất an của mẹ. Mẹ nhẹ nhàng động viên em cứ yên tâm nghỉ ngơi vì mọi chuyện đã có mẹ lo. Căn phòng nhỏ dần chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng mẹ khẽ bước đi bên cạnh.
Đêm càng khuya, mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên giường, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ trán và thay khăn cho em. Mỗi lần em khát nước, mẹ lại đỡ em ngồi dậy rồi đưa từng ngụm nước ấm. Có lúc em tỉnh giấc, bắt gặp mẹ đang tựa vào thành giường với đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ. Em bảo mẹ đi nghỉ nhưng mẹ chỉ mỉm cười rồi bảo em cứ ngủ cho khỏe. Nhìn mái tóc mẹ rối nhẹ dưới ánh đèn vàng, lòng em bỗng dâng lên một niềm thương khó tả. Gần sáng, cơn sốt của em bắt đầu giảm, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Em khẽ nắm lấy bàn tay mẹ và nói lời cảm ơn. Mẹ xoa đầu em, nở nụ cười dịu dàng rồi bảo chỉ cần em khỏe là mẹ vui.
Sáng hôm sau, em đã đỡ mệt và được mẹ đưa đi khám. Trên đường về, nhìn đôi mắt còn phảng phất vẻ thiếu ngủ của mẹ, em càng thấy thương mẹ hơn. Em hiểu rằng phía sau mỗi lần mẹ chăm sóc, nhắc nhở đều là một tình yêu thương sâu sắc. Từ trải nghiệm ấy, em tự nhắc mình phải biết giữ gìn sức khỏe và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn và chia sẻ với mẹ những công việc nhỏ trong gia đình. Em cũng hiểu rằng những điều mẹ làm cho em tuy âm thầm nhưng luôn chứa đựng tình yêu thương lớn lao. Kỉ niệm về đêm mưa ấy sẽ mãi nhắc em biết trân trọng những phút giây được ở bên mẹ.
Mỗi khi nhớ lại đêm mẹ thức trắng bên giường, lòng em vẫn dâng lên niềm xúc động khó tả. Em càng yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ vì những hi sinh âm thầm mẹ đã dành cho em. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình mẫu tử là món quà vô giá mà em cần biết trân trọng. Em sẽ cố gắng chăm ngoan, học tốt và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn để đáp lại tình yêu thương ấy.
Bài tham khảo Mẫu 9
Ánh đèn vàng hắt xuống góc bàn học, soi lên mái tóc mẹ đang cúi bên những trang sách của em. Mẹ vẫn thường ở đó, lặng lẽ lắng nghe và kiên nhẫn chỉ bảo mỗi khi em gặp khó khăn. Có một buổi tối, chính sự dịu dàng của mẹ đã khiến em đủ can đảm nói ra một lỗi lầm mà mình cố giấu. Từ khoảnh khắc ấy, em càng thấm thía hơn giá trị của sự bao dung và niềm tin trong tình mẹ con.
Chiều hôm ấy, sau khi đi học về, em ngồi vào bàn nhưng lại mải mê đọc một cuốn truyện rất hấp dẫn. Vì quá say mê những trang sách, em quên mất bài tập cô giáo giao. Tối đến, mẹ bước vào phòng và hỏi em đã hoàn thành bài chưa. Vì sợ mẹ trách, em vội vàng nói rằng mình đã làm xong. Mẹ tin lời em, chỉ nhẹ nhàng nhắc em chuẩn bị sách vở cho ngày mai. Lúc ấy, em hơi áy náy nhưng vẫn nghĩ sáng hôm sau mình có thể làm bài thật nhanh. Thế nhưng sáng hôm sau, em không kịp hoàn thành bài trước giờ đến lớp. Suốt buổi học, em thấp thỏm và không ngừng nghĩ đến lời nói dối của mình. Càng nghĩ, em càng thấy ân hận và chỉ mong nhanh chóng trở về nhà để nói thật với mẹ.
Chiều về, mẹ đang ngồi gấp quần áo bên cửa sổ thì gọi em lại hỏi chuyện. Em cúi đầu, lí nhí kể hết mọi việc rồi lặng lẽ chờ mẹ trách mắng. Mẹ im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói rằng điều khiến mẹ buồn không phải vì em quên bài. Mẹ buồn vì em đã không thành thật với mẹ khi mắc lỗi. Nghe vậy, em thấy sống mũi cay cay và ân hận vô cùng. Em bước đến ôm mẹ, xin lỗi và hứa sẽ không nói dối để che giấu lỗi lầm nữa. Mẹ xoa đầu em, bảo rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, quan trọng là biết nhận lỗi và sửa lỗi. Lời nói giản dị ấy khiến em nhận ra mẹ luôn muốn em trở thành một người sống chân thành và có trách nhiệm.
Sau lần ấy, em bắt đầu sắp xếp thời gian học tập hợp lí hơn. Em luôn hoàn thành bài trước khi đọc truyện hoặc vui chơi để không lặp lại lỗi cũ. Khi gặp khó khăn, em cũng mạnh dạn nói với mẹ thay vì tìm cách che giấu. Em nhận ra mẹ không mong em lúc nào cũng hoàn hảo, mẹ chỉ mong em biết sống trung thực và chịu trách nhiệm với việc mình làm. Những lời mẹ nhắc nhở vì thế không còn khiến em khó chịu mà trở thành điều em luôn ghi nhớ. Em càng hiểu rằng sự nghiêm khắc của mẹ cũng xuất phát từ tình yêu thương. Trải nghiệm ấy giúp em trưởng thành hơn và biết trân trọng niềm tin mẹ dành cho mình. Em tự hứa sẽ cố gắng trở thành một người con khiến mẹ có thể luôn tin tưởng.
Đến bây giờ, ánh mắt bao dung của mẹ trong buổi chiều hôm ấy vẫn in đậm trong tâm trí em. Em càng hiểu rằng sự tin tưởng và tình yêu thương của mẹ là điều vô cùng quý giá. Kỉ niệm ấy nhắc em phải luôn sống trung thực, biết nhận lỗi và sửa chữa lỗi lầm. Em sẽ cố gắng trở thành một người con ngoan để mẹ luôn yên lòng.
Bài tham khảo Mẫu 10
Hương cau thoang thoảng theo làn gió len qua khoảng sân quê, hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những vòm cây xanh. Dưới mái hiên cũ, bà vẫn thường ngồi đó với mái tóc bạc và đôi bàn tay gầy gầy, kiên nhẫn chờ em trở về. Hình ảnh thân thương ấy luôn khiến em cảm thấy quê nhà gần gũi và ấm áp đến lạ. Một lần vô tình làm vỡ món đồ bà yêu quý đã giúp em hiểu sâu sắc hơn sự bao dung của người bà mà em hết lòng yêu kính.
Kì nghỉ hè năm ấy, em được bố mẹ đưa về quê thăm bà. Buổi chiều, bà xuống bếp chuẩn bị cơm còn em chạy chơi quanh nhà với chú mèo nhỏ. Trong lúc đuổi theo nó, em vô tình va vào chiếc bàn kê gần cửa sổ. Chiếc bình gốm đặt trên bàn chao đảo rồi rơi xuống nền nhà. Tiếng vỡ vang lên khiến em đứng sững, tim đập thình thịch. Nhìn những mảnh bình nằm rải rác, em vừa sợ vừa ân hận vì biết đó là món đồ bà rất yêu quý. Em không bỏ chạy mà đứng yên chờ bà, trong lòng thấp thỏm không biết phải nói thế nào.
Nghe tiếng động, bà vội chạy lên và nhìn thấy những mảnh gốm dưới nền nhà. Em cúi đầu kể lại mọi chuyện rồi lí nhí xin lỗi bà. Bà không trách mắng mà lập tức hỏi em có bị thương ở đâu không. Sau khi thấy em không sao, bà mới nhẹ nhàng cùng em thu dọn những mảnh vỡ. Bà kể chiếc bình ấy đã được ông tặng từ rất lâu nên có ý nghĩa đặc biệt với bà. Nghe vậy, em càng ân hận và nghĩ bà chắc hẳn rất buồn. Thế nhưng bà chỉ xoa đầu em rồi bảo rằng chiếc bình có thể thay thế, còn em thì quan trọng hơn tất cả. Câu nói ấy khiến mắt em cay cay và em càng thương bà hơn.
Buổi tối hôm ấy, em chủ động giúp bà dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa cơm. Trong lòng em vẫn nhớ mãi sự dịu dàng của bà khi đối diện với lỗi lầm của mình. Em hiểu rằng bà không dung túng cho sự bất cẩn mà muốn em biết nhận lỗi và sửa đổi. Từ hôm đó, em luôn cẩn thận hơn trong mọi việc, nhất là khi sử dụng những đồ vật quý giá. Em cũng học được rằng khi mắc lỗi, điều quan trọng nhất là phải thành thật và dũng cảm chịu trách nhiệm. Sự bao dung của bà khiến em không còn quá sợ hãi trước lỗi lầm mà biết nhìn nhận chúng để trưởng thành hơn. Em hiểu rằng những món đồ có thể mất đi, nhưng tình yêu thương giữa người thân lại là điều không gì thay thế được. Kỉ niệm ấy trở thành một bài học nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với em.
Mỗi lần trở về quê, em vẫn nhớ đến mái hiên và đôi bàn tay gầy của bà. Chiếc bình đã vỡ nhưng tình yêu thương của bà vẫn nguyên vẹn trong kí ức của em. Em càng yêu quý, kính trọng và biết ơn bà hơn sau trải nghiệm ấy. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học về lòng bao dung mà bà đã dạy và cố gắng quan tâm đến bà nhiều hơn.
Bài tham khảo Mẫu 11
Cha trong kí ức của em luôn gắn với những con đường quen thuộc, những buổi sớm vội vàng và bóng lưng lặng lẽ giữa nắng mưa. Cha chẳng thường nói những lời ngọt ngào, nhưng tình yêu dành cho em lại hiện lên trong từng việc nhỏ. Đặc biệt, có một buổi sáng mưa, hình ảnh cha đưa em đến trường vẫn in đậm trong tâm trí em. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng phía sau sự ít lời của cha là một tình yêu sâu nặng và âm thầm.
Tối hôm trước, em lo lắng vì sáng hôm sau có bài kiểm tra Toán. Một số bài khó khiến em nhìn mãi mà vẫn không hiểu, càng học càng thấy nản. Thấy em buồn, cha ngồi xuống bên cạnh và kiên nhẫn hướng dẫn từng bài. Cha không làm thay mà chỉ gợi ý để em tự suy nghĩ và tìm ra cách giải. Ngoài cửa sổ, mưa rơi tí tách, ánh đèn vàng phủ lên trang vở một màu ấm áp. Đến khi em hiểu bài, cha mới mỉm cười bảo em nghỉ sớm. Nhờ sự động viên ấy, em cảm thấy tự tin hơn và không còn quá lo lắng về bài kiểm tra sáng hôm sau. Em đi ngủ với tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau, trời vẫn mưa rất to nhưng cha vẫn đưa em đến trường. Cha chuẩn bị áo mưa, kiểm tra lại cặp sách rồi cẩn thận dặn em giữ sách vở cho khỏi ướt. Trên đường đi, gió thổi mạnh khiến màn mưa nghiêng ngả trước mặt. Cha lái xe thật chậm và nhiều lần kéo lại áo mưa để em không bị lạnh. Đến cổng trường, cha còn nhắc em đọc kĩ đề và bình tĩnh làm bài. Khi bước xuống xe, em bất chợt nhận ra vai áo cha đã ướt sẫm vì phần áo mưa phía sau che cho em nhiều hơn. Nhìn bóng cha khuất dần trong màn mưa, lòng em bỗng dâng lên niềm thương và biết ơn sâu sắc. Em đứng nhìn theo cho đến khi bóng cha chỉ còn là một chấm nhỏ giữa con đường ướt.
Bài kiểm tra hôm ấy diễn ra thuận lợi hơn em nghĩ. Khi về nhà, em vui vẻ kể cho cha nghe rằng mình đã làm bài khá tốt. Cha không hỏi em được bao nhiêu điểm mà chỉ hỏi em có cố gắng hết sức hay không. Câu hỏi ấy khiến em hiểu rằng cha luôn quan tâm đến sự tiến bộ hơn là thành tích của em. Em kể cho cha nghe chuyện vai áo cha bị ướt và nói rằng em rất thương cha. Cha chỉ cười rồi xoa đầu em, như thể đó là một việc hết sức bình thường. Từ trải nghiệm ấy, em hiểu rằng tình yêu của cha thường được thể hiện bằng những hành động âm thầm. Em tự nhủ phải cố gắng học tập, sống có trách nhiệm và biết quan tâm đến cha nhiều hơn. Em cũng hiểu rằng những điều cha làm cho em có thể rất nhỏ bé nhưng đều chứa đựng sự yêu thương lớn lao.
Mỗi khi trời đổ mưa, hình ảnh cha lặng lẽ đưa em đến trường lại hiện lên trong tâm trí em. Em càng yêu thương và biết ơn cha vì những hi sinh âm thầm mà cha luôn dành cho em. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu hơn giá trị của tình phụ tử và sự chở che trong gia đình. Em sẽ cố gắng học tập, sống có trách nhiệm và trưởng thành hơn để cha luôn tự hào về em.
Bài tham khảo Mẫu 12
Bàn tay bà đã in dấu những tháng năm vất vả nhưng vẫn luôn ấm áp mỗi khi nắm lấy tay em. Dưới mái hiên quen thuộc, giọng bà chậm rãi và dịu dàng thường xoa dịu những buồn vui trong lòng đứa cháu nhỏ. Chiều hôm ấy, sau một chuyện không vui ở trường, em đã tìm về bên bà và kể lại tất cả. Những lời khuyên giản dị cùng ánh mắt bao dung của bà đã để lại trong em một kỉ niệm mà đến giờ em vẫn luôn trân trọng.
Hôm đó, trong giờ ra chơi, em và người bạn thân xảy ra tranh cãi vì một chuyện nhỏ. Em nghĩ bạn không giữ lời hứa, còn bạn lại cho rằng em đã hiểu lầm mình. Vì quá nóng giận, em đã nói vài lời khiến cả hai đều buồn. Suốt những tiết học sau đó, em chẳng thể tập trung mà chỉ thấy trong lòng vừa giận vừa ân hận. Tan học, em lặng lẽ bước về nhà dưới hàng cây quen thuộc. Vừa nhìn thấy bà đang ngồi bên hiên, em bỗng cảm thấy nhẹ lòng hơn. Bà nhìn em rồi hỏi nhỏ hôm nay có chuyện gì khiến em buồn. Trước ánh mắt dịu dàng của bà, em bắt đầu kể lại mọi chuyện.
Bà kiên nhẫn lắng nghe từ đầu đến cuối mà không ngắt lời em. Khi em kể xong, bà nhẹ nhàng bảo rằng lúc nóng giận, con người rất dễ nói những lời khiến người khác tổn thương. Bà khuyên em bình tĩnh nhìn lại sự việc và thử đặt mình vào vị trí của bạn. Bà cũng kể một câu chuyện về thời trẻ, khi bà từng vì một hiểu lầm mà giận một người bạn thân. Sau đó, bà nhận ra mình cũng có phần sai và đã chủ động xin lỗi để giữ gìn tình bạn. Nghe lời bà, em chợt nhận ra mình cũng đã quá nóng nảy và chưa chịu lắng nghe bạn. Bà nắm lấy tay em rồi bảo rằng biết nhận lỗi không làm mình yếu đi mà khiến mình trưởng thành hơn. Lời bà nói khiến nỗi buồn trong em dần tan biến và em quyết định sẽ chủ động làm hòa với bạn.
Tối hôm ấy, em lấy hết can đảm nhắn tin xin lỗi bạn và nói rõ những điều mình đã hiểu lầm. Bạn cũng chân thành xin lỗi em, rồi cả hai nhanh chóng làm hòa với nhau. Sáng hôm sau, chúng em lại cùng nhau trò chuyện và vui vẻ như trước. Khi kể lại chuyện ấy, bà mỉm cười và ánh mắt ánh lên niềm vui. Em hiểu rằng bà không chỉ yêu thương mà còn luôn giúp em học cách giải quyết những khó khăn trong cuộc sống. Từ trải nghiệm ấy, em biết kiềm chế cảm xúc, biết lắng nghe và không vội vàng phán xét người khác. Em cũng nhận ra gia đình luôn là nơi bình yên để em tìm về mỗi khi gặp chuyện buồn. Những lời khuyên của bà sẽ luôn là hành trang quý giá giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Em vẫn nhớ buổi chiều bên hiên nhà và bàn tay ấm áp của bà khi nắm lấy tay em. Nhờ trải nghiệm ấy, em càng yêu thương, kính trọng và biết ơn bà hơn. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình thân luôn là điểm tựa dịu dàng mỗi khi em gặp khó khăn. Em sẽ cố gắng ngoan ngoãn, biết sẻ chia và quan tâm đến bà bằng những việc nhỏ mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 13
Mùi cơm mới thơm dịu len qua gian bếp, hòa cùng tiếng chén đũa khẽ chạm vào nhau tạo nên âm thanh thân thuộc của một buổi tối gia đình. Dưới ánh đèn ấm áp, mẹ vẫn thường ngồi bên cạnh em, lặng lẽ hỏi han từng chuyện nhỏ ở trường. Em nhớ nhất một buổi tối khi em buồn bã vì kết quả học tập không như mong đợi. Sự động viên nhẹ nhàng của mẹ hôm ấy đã giúp em hiểu rằng tình yêu thương không chỉ là những lời khen mà còn là sự đồng hành trong những lúc ta thất vọng nhất.
Chiều hôm ấy, cô giáo trả bài kiểm tra mà em đã rất tự tin trước đó. Thế nhưng khi nhìn điểm số trên trang giấy, em sững người vì kết quả thấp hơn nhiều so với mong đợi. Suốt quãng đường về nhà, em cứ cúi đầu, trong lòng nặng trĩu và chỉ sợ mẹ sẽ thất vọng. Về đến nhà, em cất bài kiểm tra vào cặp rồi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ. Mẹ nhận ra vẻ khác thường nên nhẹ nhàng hỏi em có chuyện gì không. Em cố giấu nhưng cuối cùng vẫn lấy bài kiểm tra ra và đưa cho mẹ. Nhìn những dòng điểm số, em lí nhí nói rằng em đã rất cố gắng nhưng vẫn làm bài chưa tốt. Mẹ không trách mắng mà chỉ kéo em lại gần, nhẹ nhàng hỏi em đã sai ở đâu. Câu hỏi ấy khiến em bình tĩnh hơn và bắt đầu nhìn lại bài làm của mình.
Mẹ cùng em xem từng câu sai và chỉ ra những chỗ em chưa hiểu. Có những bài em làm sai vì đọc đề quá nhanh, có bài lại do em chưa nắm chắc kiến thức. Mẹ không làm thay mà kiên nhẫn hướng dẫn để em tự tìm ra nguyên nhân. Thấy em cúi đầu buồn bã, mẹ mỉm cười và bảo rằng một điểm số chưa tốt không thể quyết định khả năng của một người. Điều quan trọng là sau mỗi lần vấp ngã, mình biết đứng lên và cố gắng thêm một chút. Lời mẹ nói khiến những giọt nước mắt đang chực rơi trong mắt em bỗng trở nên nhẹ nhõm. Em kể cho mẹ nghe nỗi lo rằng mình đã khiến mẹ thất vọng. Mẹ xoa đầu em rồi nói rằng mẹ chỉ buồn nếu em bỏ cuộc trước khó khăn. Nghe đến đó, em ôm lấy mẹ và cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng.
Tối hôm ấy, em tự lập một thời gian biểu học tập mới và ghi lại những phần kiến thức mình còn yếu. Mẹ vẫn ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhắc em nghỉ ngơi rồi tiếp tục học. Những ngày sau đó, em chăm chỉ hơn và không còn quá sợ những bài toán khó. Em hiểu rằng mẹ không chỉ mong em đạt được điểm cao mà còn muốn em biết kiên trì trước những thử thách. Nhờ sự động viên của mẹ, em dần lấy lại tự tin và cố gắng tiến bộ từng ngày. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng phía sau mỗi bước trưởng thành của em luôn có bóng dáng mẹ âm thầm đồng hành. Em càng trân trọng những lời động viên giản dị mà mẹ dành cho mình. Kỉ niệm ấy cũng dạy em biết bình tĩnh trước thất bại và không dễ dàng bỏ cuộc.
Mỗi khi nhìn lại bài kiểm tra năm ấy, em vẫn nhớ đến nụ cười dịu dàng của mẹ. Em càng yêu thương và biết ơn mẹ vì đã luôn ở bên em cả khi em thành công lẫn lúc thất vọng. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng tình yêu thương của mẹ chính là điểm tựa để em mạnh mẽ bước tiếp. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, sống tự tin và luôn trân trọng sự đồng hành của mẹ.
Bài tham khảo Mẫu 14
Chiều quê chậm rãi trôi qua trong tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây, còn ánh nắng cuối ngày trải một màu vàng nhạt lên sân nhà. Mỗi lần trở về quê, em lại thích ngồi bên bà nghe những câu chuyện về những năm tháng xa xưa. Giọng bà khi ấy chậm rãi, ấm áp như một dòng suối nhỏ chảy qua miền kí ức. Một lần bà bị mệt đã khiến em nhận ra rằng người luôn chăm sóc mình cũng cần được yêu thương và quan tâm.
Hôm ấy là một buổi chiều hè, em đang ngồi đọc sách dưới hiên thì nghe bà ho liên tục trong bếp. Chạy vào, em thấy bà đang ngồi nghỉ trên chiếc ghế nhỏ, khuôn mặt có vẻ mệt mỏi. Em lo lắng hỏi bà có thấy khó chịu ở đâu không rồi vội lấy nước cho bà uống. Bà bảo chỉ hơi mệt vì buổi sáng đã làm việc nhiều nhưng em vẫn không yên tâm. Em chạy sang gọi mẹ và kể lại tình hình của bà. Sau đó, mẹ kiểm tra rồi đưa bà đến phòng khám gần nhà. Trên đường đi, em cứ nắm chặt tay bà và không ngừng hỏi bà có đỡ hơn chưa. Nhìn dáng bà chậm rãi bước đi, em bỗng thấy thương bà vô cùng.
Bác sĩ bảo bà chỉ bị mệt do làm việc quá sức và cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Nghe vậy, em mới thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn thấy trong lòng xót xa. Về nhà, em lấy gối kê cao đầu cho bà rồi mang nước đặt bên cạnh giường. Em còn giúp bà gấp quần áo, quét sân và lấy những món đồ bà cần để bà không phải đi lại nhiều. Bà nhìn em rồi mỉm cười, bàn tay gầy nhẹ nhàng vuốt tóc em. Bà bảo rằng hôm nay em đã lớn thật rồi, biết chăm sóc bà như một người lớn. Nghe câu nói ấy, em vừa vui vừa thấy sống mũi cay cay. Em chợt nhớ đến biết bao lần bà đã chăm sóc em khi em còn nhỏ mà chưa bao giờ than mệt.
Vài ngày sau, sức khỏe của bà dần tốt hơn và khuôn mặt lại trở nên hồng hào. Mỗi buổi sáng, em đều chủ động giúp bà những công việc vừa sức và nhắc bà nghỉ ngơi đúng giờ. Bà vẫn thường cười hiền rồi kể cho em nghe những câu chuyện cũ bên chén trà thơm. Em nhận ra rằng tình yêu thương không phải lúc nào cũng cần thể hiện bằng những điều lớn lao. Đôi khi chỉ một cốc nước, một lời hỏi han hay một bàn tay nắm chặt cũng đủ khiến người thân cảm thấy ấm lòng. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng ông bà, cha mẹ cũng cần được quan tâm và chăm sóc. Em tự nhủ sẽ không chỉ nhận tình yêu thương từ người thân mà còn phải biết trao đi bằng những việc nhỏ mỗi ngày. Kỉ niệm ấy khiến tình cảm của em dành cho bà càng thêm sâu sắc.
Mái tóc bạc và nụ cười hiền của bà luôn là hình ảnh em yêu quý nhất trong gia đình. Sau lần ấy, em càng thương, kính trọng và biết ơn bà vì những năm tháng bà đã dành cho con cháu. Kỉ niệm ấy nhắc em phải biết quan tâm đến người thân trước khi những điều bình thường trở thành đáng nhớ. Em sẽ cố gắng sống ngoan ngoãn, yêu thương và chăm sóc bà bằng tất cả sự chân thành của mình.
Bài tham khảo Mẫu 15
Buổi sớm hôm ấy, nắng trong veo rải xuống con đường trước ngõ, còn những giọt sương vẫn long lanh trên hàng cây. Giữa không gian yên bình, hình ảnh cha đứng trước cửa chuẩn bị chiếc xe quen thuộc khiến em cảm thấy thật gần gũi. Cha không nói nhiều, nhưng mỗi việc cha làm đều khiến em cảm nhận được sự quan tâm âm thầm. Đặc biệt, một lần cha giúp em vượt qua nỗi sợ đã trở thành kỉ niệm khiến em luôn trân trọng tình cảm cha con.
Hôm ấy, lớp em tổ chức một cuộc thi thuyết trình và em được cô giáo chọn làm đại diện cho nhóm. Ban đầu, em rất vui vì đây là cơ hội để thể hiện khả năng của mình. Thế nhưng càng gần đến ngày thi, em càng lo lắng vì phải đứng trước rất nhiều bạn và thầy cô. Tối hôm trước cuộc thi, em ngồi trước bài thuyết trình mà lòng rối bời. Em nói với cha rằng em sợ mình quên lời và làm cả nhóm thất vọng. Cha không cười cũng không trách mà chỉ ngồi xuống bên cạnh, bảo em thử nói cho cha nghe như đang đứng trước lớp. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu trình bày, nhưng chỉ được vài câu đã lúng túng và quên mất phần tiếp theo. Em cúi đầu buồn bã, nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ không thể làm tốt.
Cha kiên nhẫn bảo em đừng vội bỏ cuộc và cùng em chia bài thành từng phần nhỏ để dễ nhớ. Cha còn nhắc em rằng điều quan trọng không phải là nói thật hoàn hảo mà là truyền đạt điều mình hiểu bằng sự tự tin. Sau đó, cha đóng vai người nghe để em luyện tập nhiều lần. Mỗi khi em nói vấp, cha chỉ mỉm cười và bảo em thử lại. Ngoài cửa sổ, đêm đã xuống rất sâu nhưng ánh đèn bàn vẫn soi rõ những trang giấy đầy nét bút. Đến khi em có thể trình bày trôi chảy, cha mới bảo em đi ngủ để giữ sức cho ngày mai. Trước khi tắt đèn, cha còn nói rằng dù kết quả thế nào, cha vẫn tự hào vì em đã dám thử sức. Câu nói ấy khiến em cảm thấy nhẹ nhõm và có thêm niềm tin vào bản thân.
Ngày hôm sau, em bước lên sân khấu với trái tim vẫn đập nhanh nhưng không còn hoảng sợ như trước. Em bình tĩnh trình bày từng phần và cố gắng nhìn xuống những người bạn đang mỉm cười cổ vũ. Khi phần thi kết thúc, cả nhóm em nhận được lời khen của cô giáo vì sự chuẩn bị nghiêm túc. Trên đường về, em vui vẻ kể cho cha nghe mọi chuyện và cảm ơn cha vì đã giúp em tự tin hơn. Cha chỉ cười rồi bảo rằng người cần vượt qua nỗi sợ cuối cùng vẫn là chính em. Câu nói ấy giúp em hiểu rằng cha không làm thay em mà luôn đứng phía sau để tiếp thêm sức mạnh. Từ trải nghiệm ấy, em biết mạnh dạn đối diện với khó khăn thay vì trốn tránh. Em cũng hiểu rằng sự động viên đúng lúc của người thân có thể trở thành nguồn sức mạnh rất lớn. Kỉ niệm ấy sẽ luôn nhắc em biết trân trọng sự đồng hành âm thầm của cha.
Mỗi khi đứng trước một thử thách mới, em lại nhớ đến buổi tối cha kiên nhẫn ngồi bên cạnh mình. Em càng yêu thương, kính trọng và biết ơn cha vì luôn tin tưởng vào khả năng của em. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng tình cha không ồn ào nhưng luôn là điểm tựa vững chắc. Em sẽ cố gắng sống tự tin, chăm ngoan và trưởng thành hơn để không phụ lòng yêu thương của cha.
- Top 105 Bài văn kể lại một trải nghiệm đã trở thành kỉ niệm sâu sắc nhất của em bằng một bài văn khoảng 1 trang giấy hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của mình hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một trải nghiệm thú vị của em bên những người thân yêu ấy hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi trải nghiệm đáng nhớ của bản thân hay nhất
- Top 105 Đoạn văn dựa vào truyền thuyết “Sơn Tinh Thuỷ Tinh” em hãy thay lời Thuỷ Tinh kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó hay nhất
- Top 105 Đoạn văn nhập vai là mầm non kể lại cuộc đời mình khi bị một số bạn học sinh cố tình giẫm đạp lên hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai mình là Mùa Xuân để kể lại và tả lại chuyến du ngoạn đó "Sau những ngày mùa đông lạnh lẽo..." hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể lại cuộc nói chuyện của Dế Mèn và Dế choắt nhân một ngày Dế Mèn đến thăm mộ Dế Choắt hay nhất




Danh sách bình luận