1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về người hay nhất

Viết bài văn kể và tả lại một nhân vật mà em cho là ấn tượng nhất trong thế giới huyền diệu


- Em đã gặp nhân vật nào trong giấc mơ? (Cô Tấm, Thạch Sanh, nàng Bạch Tuyết, cô bé Lọ Lem, nàng tiên cá,...) - Giấc mơ diễn ra vào thời gian nào và đưa em đến đâu? (Một đêm trăng sáng, trong khu rừng cổ tích, bên dòng sông lung linh, giữa một tòa lâu đài,...) - Nhân vật nào khiến em ấn tượng nhất? (Một nhân vật hiền hậu, dũng cảm, nhân ái, giàu nghị lực,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Trong mơ, em được gặp gỡ rất nhiều nhân vật trong những câu chuyện cổ tích. Hãy kể và tả lại một nhân vật mà em cho là ấn tượng nhất trong thế giới huyền diệu.

I. Mở bài

- Em đã gặp nhân vật nào trong giấc mơ? (Cô Tấm, Thạch Sanh, nàng Bạch Tuyết, cô bé Lọ Lem, nàng tiên cá,...)

- Giấc mơ diễn ra vào thời gian nào và đưa em đến đâu? (Một đêm trăng sáng, trong khu rừng cổ tích, bên dòng sông lung linh, giữa một tòa lâu đài,...)

- Nhân vật nào khiến em ấn tượng nhất? (Một nhân vật hiền hậu, dũng cảm, nhân ái, giàu nghị lực,...)

- Khi được gặp nhân vật ấy, em cảm thấy thế nào? (Bất ngờ, thích thú, vui sướng, hồi hộp,...)

II. Thân bài

a. Cuộc gặp gỡ trong giấc mơ

- Em nhìn thấy nhân vật ấy xuất hiện như thế nào? (Bước ra từ khu rừng, cưỡi ngựa, đứng bên dòng suối, xuất hiện giữa ánh sáng lung linh,...)

- Khung cảnh xung quanh lúc đó có gì đặc biệt? (Cây cối xanh tươi, hoa nở rực rỡ, chim hót, ánh trăng óng ánh, những đám mây đủ màu,...)

- Nhân vật có ngoại hình ra sao? (Khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt sáng, mái tóc dài, dáng người khỏe khoắn, trang phục đặc trưng,...)

- Điều gì ở ngoại hình của nhân vật khiến em chú ý nhất? (Nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, vẻ ngoài mạnh mẽ, bộ trang phục đẹp mắt,...)

- Em và nhân vật đã trò chuyện về điều gì? (Cuộc sống, những việc đã xảy ra trong câu chuyện, ước mơ, những điều tốt đẹp trong cuộc sống,...)

b. Tả nhân vật và diễn biến cuộc gặp

- Nhân vật có tính cách như thế nào? (Hiền lành, dũng cảm, thông minh, nhân hậu, chăm chỉ, giàu lòng yêu thương,...)

- Qua lời nói, em nhận ra điều gì ở nhân vật? (Nói chuyện nhẹ nhàng, chân thành, biết quan tâm và động viên người khác,...)

- Qua hành động, nhân vật thể hiện phẩm chất gì? (Giúp đỡ người gặp khó khăn, bảo vệ người yếu đuối, chia sẻ với mọi người,...)

- Có sự việc bất ngờ nào xảy ra trong lúc hai người trò chuyện? (Một con vật bị thương, một người gặp nạn, khu rừng xuất hiện phép màu,...)

- Nhân vật đã làm gì trước sự việc ấy? (Nhanh chóng giúp đỡ, dùng sự thông minh để giải quyết, dũng cảm bảo vệ mọi người,...)

- Em đã cùng nhân vật làm gì? (Giúp đỡ một người, khám phá khu rừng, trò chuyện, tham gia một cuộc phiêu lưu,...)

- Khoảnh khắc nào trong cuộc gặp khiến em nhớ nhất? (Một lời khuyên, một hành động đẹp, ánh mắt hoặc nụ cười của nhân vật,...)

- Nhân vật đã nói hoặc dạy em điều gì? (Phải biết yêu thương, sống tốt, dũng cảm vượt qua khó khăn, không ích kỉ,...)

c. Kết thúc giấc mơ và ý nghĩa

- Cuộc gặp gỡ kết thúc như thế nào? (Nhân vật chia tay em, biến mất giữa ánh sáng, trở về thế giới cổ tích,...)

- Em cảm thấy thế nào khi phải chia tay nhân vật? (Lưu luyến, tiếc nuối, xúc động và mong muốn được gặp lại,...)

- Sau cuộc gặp, em hiểu thêm điều gì về nhân vật? (Nhân vật không chỉ có vẻ ngoài ấn tượng mà còn có những phẩm chất đáng quý,...)

- Nhân vật để lại cho em bài học gì? (Biết sống nhân hậu, dũng cảm, chăm chỉ, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người,...)

- Em có thay đổi suy nghĩ hoặc quyết tâm làm điều gì sau giấc mơ? (Cố gắng học tập, sống tốt hơn, biết quan tâm đến mọi người,...)

III. Kết bài

- Khi tỉnh dậy, em còn nhớ những gì về cuộc gặp gỡ? (Hình ảnh nhân vật, lời nói, nụ cười, khung cảnh huyền diệu,...)

- Nhân vật ấy để lại trong em tình cảm như thế nào? (Yêu mến, khâm phục, ngưỡng mộ và nhớ mãi,...)

- Em mong muốn điều gì? (Được gặp lại nhân vật trong một giấc mơ khác, được bước vào thế giới cổ tích thêm một lần nữa,...)

- Em sẽ làm gì để những điều tốt đẹp nhân vật truyền cho em trở thành việc làm trong cuộc sống? (Biết yêu thương, giúp đỡ mọi người và cố gắng trở thành người tốt hơn mỗi ngày,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Một đêm trăng sáng, em chìm vào giấc ngủ và bất ngờ bước vào một khu rừng cổ tích. Giữa những tán cây xanh, em nhìn thấy cô Tấm đang nhẹ nhàng bước đến. Em vui mừng và hồi hộp vì được gặp nhân vật mình yêu thích.

Cô Tấm mặc chiếc áo nâu giản dị, mái tóc đen dài và có đôi mắt hiền dịu. Em rụt rè chào cô rồi hỏi về cuộc sống sau những ngày tháng gian khổ. Cô mỉm cười, kể rằng dù từng gặp nhiều bất công, cô vẫn luôn cố gắng sống tốt. Đúng lúc ấy, em nhìn thấy một chú chim nhỏ bị mắc trong bụi cây. Cô Tấm lập tức bước đến, nhẹ nhàng gỡ những cành cây để cứu chú chim. Nhìn đôi bàn tay dịu dàng của cô, em càng cảm phục tấm lòng nhân hậu ấy. Cô bảo em rằng khi gặp người hay con vật cần giúp đỡ, chúng ta không nên thờ ơ. Em cùng cô chăm sóc chú chim rồi thả nó về với bầu trời. Chú chim vỗ cánh bay lên, để lại tiếng hót trong trẻo giữa khu rừng. Cô Tấm nhìn theo và nở một nụ cười thật đẹp. Em hỏi cô bí quyết để luôn mạnh mẽ, cô khuyên em hãy giữ lòng tốt và không bỏ cuộc trước khó khăn. Những lời nói ấy khiến em cảm thấy thật ấm áp.

Bỗng một làn gió thổi qua, khu rừng dần tan vào ánh sáng và cô Tấm vẫy tay chào em. Em tỉnh giấc nhưng vẫn nhớ mãi cuộc gặp kỳ diệu ấy. Em tự nhủ sẽ luôn sống nhân hậu và biết giúp đỡ mọi người.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong một giấc mơ kỳ diệu, em thấy mình đứng bên một dòng sông trong veo dưới ánh trăng. Từ phía xa, một chàng trai khỏe mạnh bước đến. Em nhận ra đó chính là Thạch Sanh nên vô cùng thích thú.

Thạch Sanh mặc bộ quần áo giản dị, trên vai mang chiếc rìu quen thuộc. Khuôn mặt chàng cương nghị nhưng ánh mắt lại hiền hòa. Em hỏi điều gì giúp chàng luôn dũng cảm trước thử thách. Chàng mỉm cười và nói rằng người tốt cần có lòng tin, không được sợ hãi trước khó khăn. Đột nhiên, từ trong rừng vang lên tiếng kêu cứu yếu ớt. Em cùng Thạch Sanh chạy đến và thấy một chú nai nhỏ đang bị thương. Chàng nhanh chóng cúi xuống chăm sóc cho chú nai. Em cũng tìm lá thuốc và nước sạch để giúp chàng. Một lúc sau, chú nai đứng dậy và chậm rãi trở về khu rừng. Em rất khâm phục vì Thạch Sanh mạnh mẽ nhưng luôn yêu thương những sinh vật nhỏ bé. Chàng nhắc em rằng sức mạnh thực sự còn nằm trong một trái tim nhân hậu. Trước khi chia tay, chàng dặn em hãy luôn dũng cảm bảo vệ điều đúng đắn. Em ghi nhớ lời chàng như một bài học quý giá.

Ánh trăng bỗng sáng lấp lánh rồi khu rừng dần biến mất. Em tỉnh dậy mà vẫn nhớ rõ dáng Thạch Sanh bên dòng sông. Cuộc gặp giúp em hiểu thêm về lòng dũng cảm và sự nhân hậu.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Một đêm hè, sau khi đọc truyện về nàng Lọ Lem, em thiếp đi và bước vào một thế giới cổ tích rực rỡ. Trước mắt em là một tòa lâu đài bao quanh bởi những vườn hoa thơm ngát. Giữa khu vườn, em nhìn thấy Lọ Lem đang chăm sóc những bông hồng.

Lọ Lem có mái tóc óng mượt, đôi mắt dịu dàng và nụ cười trong trẻo. Em hỏi cô về những ngày tháng khó khăn trước đây. Cô nhẹ nhàng kể rằng dù cuộc sống không dễ dàng, cô vẫn luôn tin vào những điều tốt đẹp. Bỗng một chú bướm nhỏ bị mắc giữa những cành hoa. Lọ Lem lập tức cúi xuống và nhẹ nhàng gỡ chú bướm ra. Chú bướm bay lên rồi đậu trên bàn tay cô như để cảm ơn. Em ngạc nhiên trước sự dịu dàng ấy và hỏi vì sao cô luôn đối xử tốt với mọi người. Lọ Lem mỉm cười bảo rằng lòng tốt sẽ khiến cuộc sống trở nên đẹp đẽ hơn. Hai chúng em cùng đi dạo trong khu vườn đầy hoa. Cô chỉ cho em một cây hồng nhỏ đang nở những nụ đầu tiên. Cô dặn em hãy kiên trì chăm sóc những điều tốt đẹp dù chưa nhìn thấy kết quả. Em cảm thấy lời nói ấy giống như một tia nắng ấm áp. Em thầm hứa sẽ ghi nhớ bài học ấy.

Tiếng chuông lâu đài vang lên, Lọ Lem vẫy tay rồi biến mất giữa những cánh hoa. Em tỉnh giấc mà vẫn còn lưu luyến. Em càng yêu mến Lọ Lem và muốn học theo sự hiền hậu, kiên trì của cô.

Bài tham khảo Mẫu 1

Đêm ấy, sau khi đọc xong truyện Tấm Cám, em nằm bên cửa sổ nghe tiếng gió xào xạc rồi dần chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, em thấy mình đang đứng giữa một khu vườn cổ tích rộng lớn, nơi những bông hoa đủ màu khoe sắc dưới ánh trăng dịu dàng. Từ phía cuối con đường phủ đầy cánh hoa, một cô gái mặc áo nâu bước tới. Nhìn dáng người nhỏ nhắn và nụ cười hiền hậu ấy, em nhận ra ngay cô Tấm, nhân vật mà em luôn yêu mến.

Cô Tấm xuất hiện giữa khu vườn với vẻ đẹp dịu dàng và trong trẻo. Mái tóc đen dài óng ả buông nhẹ xuống bờ vai, đôi mắt cô sáng và hiền như mặt hồ mùa thu. Cô mặc một bộ áo nâu giản dị, bên ngoài khoác chiếc khăn màu xanh nhạt. Khi nhìn thấy em, cô mỉm cười rồi nhẹ nhàng hỏi em từ đâu đến. Em kể rằng mình đã đọc câu chuyện về cuộc đời cô và rất khâm phục sự hiền lành, chịu thương chịu khó của cô. Cô chỉ mỉm cười và nói rằng dù cuộc sống có lúc khó khăn, con người vẫn nên giữ một trái tim trong sáng. Giọng cô dịu dàng như một làn gió xuân khiến em cảm thấy vô cùng gần gũi.

Đúng lúc ấy, từ bụi cây gần đó vang lên tiếng động khe khẽ. Em và cô cùng bước lại thì thấy một chú chim nhỏ đang mắc giữa những cành cây. Tấm lập tức cúi xuống, cẩn thận gỡ từng nhánh cây để cứu chú chim. Sau một lúc, chú chim được tự do, vỗ cánh bay lên rồi hót líu lo trên cành cao. Cô Tấm mỉm cười nhìn theo và bảo em rằng bất cứ sinh vật nào cũng đáng được yêu thương. Em hỏi cô làm thế nào để luôn giữ được lòng tốt sau những điều không vui đã trải qua. Cô nhẹ nhàng trả lời rằng nếu vì những điều xấu xa mà trở nên lạnh lùng, con người sẽ đánh mất những điều đẹp đẽ trong chính mình. Lời nói ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra vẻ đẹp của Tấm không chỉ nằm ở khuôn mặt dịu dàng mà còn ở một tâm hồn nhân hậu.

Vầng trăng dần khuất sau những đám mây, khu vườn cổ tích cũng bắt đầu nhạt màu. Cô Tấm vẫy tay chào em rồi bước dần vào màn sương bạc. Em lưu luyến gọi theo nhưng bóng cô đã biến mất. Ngay lúc ấy, em tỉnh giấc và nhận ra mình vẫn đang nằm trên chiếc giường quen thuộc. Dù cuộc gặp chỉ là một giấc mơ, em vẫn nhớ mãi nụ cười hiền hậu và lời nhắn nhủ của cô Tấm.

Từ hôm đó, hình ảnh cô Tấm luôn hiện lên trong tâm trí em mỗi khi em nghĩ về những nhân vật cổ tích. Em càng yêu mến vẻ đẹp dịu dàng và tấm lòng nhân hậu của cô. Giấc mơ ngắn ngủi ấy đã đem đến cho em một bài học thật đẹp về cách sống. Em tự hứa sẽ biết yêu thương, giúp đỡ mọi người và luôn giữ cho mình một trái tim trong sáng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Một đêm hè, khi những vì sao lấp lánh ngoài khung cửa sổ, em ngủ thiếp đi và bước vào một thế giới thật khác lạ. Trước mắt em là một khu rừng xanh thẳm, nơi ánh trăng rót xuống từng vệt sáng bạc trên mặt đất. Tiếng chim hót vang lên giữa những tán cây, còn những bông hoa nhỏ thì rung rinh trong gió. Bỗng một chàng trai cao lớn xuất hiện với chiếc rìu trên vai. Em nhận ra ngay đó là Thạch Sanh, người anh hùng dũng cảm trong câu chuyện cổ tích em từng đọc.

Thạch Sanh có dáng người khỏe khoắn, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt sáng. Chàng mặc bộ quần áo màu nâu giản dị, trên vai là chiếc rìu quen thuộc. Dù có vẻ ngoài mạnh mẽ, chàng lại nói chuyện rất nhẹ nhàng và thân thiện. Em rụt rè tiến lại gần rồi chào chàng. Thạch Sanh mỉm cười hỏi em có phải từ thế giới con người đến đây không. Em vui vẻ kể rằng em rất ngưỡng mộ lòng dũng cảm của chàng. Chàng nói rằng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ mà là vẫn cố gắng làm điều đúng đắn dù gặp khó khăn.

Đột nhiên, từ phía bụi cây vang lên tiếng kêu yếu ớt. Thạch Sanh lập tức dừng bước rồi chạy về phía âm thanh ấy. Một chú nai nhỏ đang nằm bên gốc cây, chân bị mắc vào những dây leo. Chàng nhẹ nhàng gỡ dây leo rồi kiểm tra cho chú nai. Em cũng nhanh chóng tìm nước sạch để giúp chàng. Chẳng bao lâu, chú nai đã có thể đứng dậy và chạy về phía khu rừng. Thạch Sanh mỉm cười và nói rằng người mạnh mẽ càng cần biết che chở cho những sinh vật yếu ớt. Em rất khâm phục hành động của chàng. Trước khi tiếp tục lên đường, chàng còn dặn em rằng trong cuộc sống hãy luôn bảo vệ điều đúng và đừng bỏ cuộc trước thử thách.

Bỗng tiếng gió thổi mạnh làm những chiếc lá bay tung lên. Ánh sáng quanh em dần trở nên mờ nhạt, còn Thạch Sanh cũng xa dần. Em tỉnh giấc khi ánh nắng ban mai đã tràn qua cửa sổ. Trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác tiếc nuối vì cuộc gặp quá ngắn ngủi. Hình ảnh Thạch Sanh dũng cảm mà nhân hậu vẫn hiện lên thật rõ trong tâm trí em.

Giấc mơ ấy giúp em hiểu rằng sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở khả năng chiến đấu mà còn nằm trong lòng nhân ái. Em càng thêm khâm phục Thạch Sanh vì chàng luôn biết bảo vệ những người yếu đuối. Em cũng muốn học theo sự dũng cảm và tốt bụng của chàng. Những điều đẹp đẽ trong giấc mơ sẽ trở thành động lực để em sống tốt hơn mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 3

Sau một ngày học tập, em nằm xuống giường và thiếp đi trong tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ. Trong giấc mơ, em thấy mình đang đứng trước một tòa lâu đài lung linh dưới bầu trời đầy sao. Những con đường lát đá trải dài giữa các luống hoa, ánh trăng phủ lên cảnh vật một màu bạc dịu dàng. Trong khu vườn, một cô gái đang chăm sóc những khóm hồng. Em nhận ra đó chính là Lọ Lem và vui mừng chạy đến gần.

Lọ Lem có mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh trong veo và gương mặt dịu dàng. Cô mặc một chiếc váy xanh nhạt giản dị, tà váy khẽ lay động theo từng cơn gió. Khi thấy em, cô nở nụ cười thân thiện rồi hỏi em có muốn cùng cô đi dạo không. Em vui vẻ kể rằng em rất khâm phục cô vì dù từng trải qua nhiều khó khăn, cô vẫn luôn giữ được lòng tốt. Lọ Lem mỉm cười và nói rằng cuộc sống có lúc giống như một khu vườn, sẽ có ngày đầy nắng nhưng cũng có lúc xuất hiện những cơn mưa. Điều quan trọng là con người phải biết kiên nhẫn chờ những ngày nắng trở lại.

Đang trò chuyện, chúng em bỗng nghe thấy tiếng vỗ cánh yếu ớt. Nhìn xuống dưới một bụi hoa, em thấy một chú bướm nhỏ đang mắc trong những cành lá. Lọ Lem lập tức ngồi xuống, nhẹ nhàng gỡ chú bướm ra. Chú bướm bay lên, lượn vài vòng quanh hai chúng em rồi đậu trên một bông hồng. Lọ Lem nhìn theo, đôi mắt ánh lên niềm vui. Cô nói rằng chỉ một hành động nhỏ cũng có thể đem đến sự sống và niềm vui cho một sinh vật bé nhỏ. Em hỏi cô điều gì giúp cô luôn hiền hậu dù đã trải qua nhiều bất công. Cô trả lời rằng nếu giữ được lòng tốt, con người sẽ luôn tìm thấy ánh sáng ngay cả trong những ngày tối tăm. Em nghe mà thấy trong lòng như có một tia nắng ấm áp len vào.

Tiếng chuông lâu đài bỗng ngân vang giữa màn đêm. Lọ Lem nhẹ nhàng vẫy tay chào em rồi bước về phía tòa lâu đài đang chìm trong ánh sáng. Những bông hoa trước mắt em dần nhòe đi, mọi thứ trở nên xa xôi. Em tỉnh giấc khi những tia nắng đầu tiên đang len qua rèm cửa. Giấc mơ đã tan nhưng hình ảnh Lọ Lem vẫn còn nguyên trong tâm trí em.

Em càng yêu mến Lọ Lem bởi vẻ đẹp tâm hồn trong sáng và lòng nhân hậu của cô. Cuộc gặp gỡ trong mơ giúp em hiểu rằng những điều tốt đẹp luôn bắt đầu từ một trái tim biết yêu thương. Em sẽ ghi nhớ lời cô và cố gắng sống vui vẻ, kiên trì, biết quan tâm đến mọi người. Biết đâu một ngày nào đó, Lọ Lem lại xuất hiện trong giấc mơ của em với nụ cười dịu dàng ấy.

Bài tham khảo Mẫu 4

Một đêm mưa, tiếng nước rơi tí tách bên hiên nhà đưa em vào một giấc ngủ thật sâu. Khi mở mắt, em thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, phía xa là những đám mây hồng trôi bồng bềnh trên nền trời xanh. Bỗng từ cuối con đường xuất hiện một chàng trai đang gánh những bó lúa vàng. Em nhận ra đó là Lang Liêu, nhân vật trong câu chuyện Bánh chưng, bánh giày mà em từng học. Em vui mừng chạy đến và hồi hộp chào chàng.

Lang Liêu có dáng người khỏe mạnh nhưng khuôn mặt lại hiền lành, chất phác. Chàng mặc bộ quần áo nâu đã bạc màu, đôi bàn tay rám nắng vì thường xuyên làm việc. Em hỏi chàng về những ngày tháng khó khăn khi còn là một người con nghèo. Lang Liêu kể rằng dù không có nhiều của cải, chàng luôn chăm chỉ lao động và yêu quý những hạt gạo do chính mình làm ra. Giọng chàng chậm rãi, chân thành khiến em cảm thấy rất gần gũi. Chàng dẫn em đi qua một cánh đồng lúa đang chín vàng. Gió thổi qua làm những bông lúa cúi đầu, tạo thành những làn sóng vàng nối tiếp nhau.

Đúng lúc ấy, chúng em nhìn thấy một nhóm người đang chuẩn bị những hạt gạo để làm bánh. Lang Liêu vui vẻ hướng dẫn em cách chọn những hạt gạo ngon nhất. Chàng bảo rằng mỗi hạt gạo đều chứa đựng mồ hôi của người nông dân. Chúng em cùng rửa lá, vo gạo rồi xếp từng nguyên liệu ngay ngắn. Đôi bàn tay Lang Liêu thoăn thoắt nhưng vô cùng cẩn thận. Chàng kể cho em nghe về ý nghĩa của bánh chưng và bánh giày, về đất trời và công lao của cha mẹ. Em càng nghe càng hiểu rằng những món ăn quen thuộc cũng có thể chứa đựng cả một câu chuyện về truyền thống dân tộc. Lang Liêu khuyên em phải biết trân trọng hạt gạo và những người lao động. Lời nói ấy khiến em cảm thấy những cánh đồng trước mắt bỗng trở nên đẹp hơn.

Mặt trời dần khuất sau những đám mây, cánh đồng vàng cũng chìm trong ánh chiều dịu nhẹ. Lang Liêu mỉm cười chào em rồi bước xa dần trên con đường làng. Em tỉnh giấc nhưng trong lòng vẫn còn nguyên cảm giác lưu luyến. Cuộc gặp đã giúp em hiểu hơn về lòng hiếu thảo, sự chăm chỉ và truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em vẫn nhớ mãi dáng chàng trai chất phác giữa cánh đồng lúa vàng.

Từ giấc mơ ấy, em càng biết trân trọng những bữa cơm gia đình và những hạt gạo thân thuộc. Em hiểu rằng đằng sau mỗi thành quả đều có biết bao công sức và tình yêu thương. Hình ảnh Lang Liêu sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp trong thế giới cổ tích của em. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập và biết yêu thương, kính trọng cha mẹ hơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đêm ấy, sau khi nghe mẹ kể một câu chuyện cổ tích về biển cả, em chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Khi mở mắt, em thấy mình đang đứng bên một bờ biển xanh trong, nơi những con sóng bạc đầu nối nhau chạy vào bờ. Xa xa là một tòa lâu đài dưới lòng biển, phát ra thứ ánh sáng xanh lung linh. Từ trong làn nước trong veo, một cô gái có mái tóc dài bồng bềnh bước về phía em. Em nhận ra nàng tiên cá, nhân vật đã để lại trong em nhiều ấn tượng nhất.

Nàng tiên cá có mái tóc óng mượt, đôi mắt xanh trong và gương mặt rạng rỡ. Chiếc đuôi cá lấp lánh dưới ánh sáng, mỗi lần nàng chuyển động lại tạo nên những gợn sóng nhỏ. Nàng vui vẻ đưa tay chào em rồi dẫn em khám phá thế giới dưới biển. Xung quanh là những rặng san hô đủ màu, những đàn cá nhỏ tung tăng và những cánh rong biển đung đưa theo dòng nước. Em thích thú hỏi nàng về cuộc sống dưới đại dương. Nàng kể rằng nơi đây tuy đẹp nhưng cũng có rất nhiều điều cần được bảo vệ. Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa lòng biển.

Đang trò chuyện, chúng em nhìn thấy một chú rùa biển nhỏ đang mắc giữa những mảnh rác. Nàng tiên cá lập tức bơi đến và cẩn thận gỡ từng mảnh rác ra khỏi nơi chú rùa bị mắc. Em cũng giúp nàng thu gom những mảnh rác còn nằm gần đó. Sau khi được giải thoát, chú rùa chậm rãi bơi về phía những rặng san hô. Nàng nhìn theo rồi nói rằng biển cả chỉ có thể giữ được vẻ đẹp khi con người biết yêu quý và bảo vệ thiên nhiên. Em nhìn xung quanh và chợt thấy những mảnh rác nhỏ cũng có thể làm tổn thương những sinh vật đáng thương. Nàng còn dặn em khi trở về thế giới của mình hãy nhắc mọi người không vứt rác bừa bãi. Em vui vẻ gật đầu và hứa sẽ thực hiện lời nàng.

Bỗng tiếng sóng biển vang lên mỗi lúc một rõ, lâu đài và nàng tiên cá dần biến mất trong làn nước xanh. Em giật mình tỉnh giấc và thấy nắng sớm đã tràn vào căn phòng. Giấc mơ đã kết thúc nhưng hình ảnh nàng tiên cá vẫn còn rất rõ trong tâm trí em. Em tiếc nuối vì chưa kịp nói lời tạm biệt với nàng. Tuy vậy, em biết mình đã nhận được một bài học thật đẹp về tình yêu thiên nhiên.

Từ đó, mỗi khi nhìn thấy biển hoặc một dòng nước trong xanh, em lại nhớ đến nàng tiên cá trong giấc mơ. Em hiểu rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở ngoại hình mà còn ở một trái tim biết yêu thương và bảo vệ sự sống. Em sẽ cố gắng giữ gìn môi trường bằng những việc nhỏ nhất trong cuộc sống. Có lẽ cuộc gặp gỡ ấy sẽ mãi là một trong những giấc mơ đẹp nhất của em.

Bài tham khảo Mẫu 6

Ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng phủ lên những trang sách, còn em vẫn say mê đọc truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh. Hình ảnh vị thần núi tài giỏi cứ hiện lên trong tâm trí khiến em vô cùng thích thú. Đêm ấy, khi chìm vào giấc ngủ, em bất ngờ bước vào một thế giới kì diệu và được gặp Sơn Tinh. Cuộc gặp gỡ ấy đã để lại trong em một ấn tượng thật sâu sắc.

Sơn Tinh xuất hiện giữa một ngọn núi cao, xung quanh là mây trắng bồng bềnh và những hàng cây xanh ngát. Chàng có thân hình cao lớn, khỏe khoắn, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt sáng. Bộ quần áo màu nâu xanh giản dị khiến chàng trông giống như một người con của núi rừng. Thấy em, chàng nở nụ cười thân thiện rồi hỏi em có yêu thiên nhiên không. Em vui vẻ kể rằng em rất thích những cánh rừng xanh và những dòng suối trong veo. Sơn Tinh chỉ tay về phía những hàng cây và nói rằng thiên nhiên là người bạn luôn che chở cho con người. Giọng nói của chàng vang lên giữa núi rừng nghe thật ấm áp.

Đang trò chuyện, chúng em bỗng nghe tiếng nước ào ào từ phía xa vọng lại. Một trận mưa lớn khiến dòng suối dâng cao, nước cuồn cuộn chảy về phía bản làng. Sơn Tinh lập tức chạy đến, dùng sức mạnh nâng những tảng đá lớn để ngăn dòng nước. Em cùng người dân nhanh chóng chuyển những cành cây và đất đá đến giúp chàng. Gió thổi mạnh, mây đen phủ kín bầu trời nhưng Sơn Tinh vẫn bình tĩnh và kiên cường. Chỉ một lúc sau, dòng nước được chuyển hướng, bản làng đã trở nên an toàn. Nhìn những người dân vui mừng, chàng mỉm cười hiền hậu. Chàng nói rằng sức mạnh chỉ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để bảo vệ mọi người. Lời nói ấy khiến em càng thêm kính phục chàng.

Cơn mưa dần tạnh, bầu trời hiện lên một chiếc cầu vồng rực rỡ. Sơn Tinh đứng trên đỉnh núi, vẫy tay chào em rồi khuất dần sau những đám mây trắng. Em chạy theo nhưng cảnh vật trước mắt bỗng nhòe đi. Khi tỉnh giấc, em thấy ánh nắng buổi sáng đang tràn qua cửa sổ. Dù cuộc gặp chỉ là một giấc mơ, hình ảnh Sơn Tinh vẫn hiện lên thật rõ ràng trong tâm trí em.

Từ cuộc gặp gỡ ấy, em hiểu rằng sức mạnh đáng quý nhất là sức mạnh được dùng để làm điều tốt. Em càng khâm phục Sơn Tinh bởi lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm. Em tự nhủ sẽ biết yêu thiên nhiên, giúp đỡ mọi người và không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Hình ảnh vị thần núi giữa mây trời và núi rừng sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong thế giới cổ tích của em.

Bài tham khảo Mẫu 7

Tiếng chim hót ngoài vườn hòa cùng ánh nắng dịu dàng khiến buổi sáng trở nên thật trong trẻo. Em ngồi bên cửa sổ đọc lại truyện Bạch Tuyết và cứ mãi nhớ đến cô gái hiền hậu trong câu chuyện. Tối hôm đó, em chìm vào một giấc mơ kì lạ và thấy mình đang đứng giữa một khu rừng phủ đầy tuyết trắng. Giữa khung cảnh lung linh ấy, em đã gặp Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết bước ra từ sau những hàng cây, trên người là chiếc váy xanh đỏ quen thuộc. Mái tóc đen óng nổi bật trên làn da trắng, đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng khiến em cảm thấy rất gần gũi. Nàng vui vẻ nắm tay em rồi dẫn em đi qua một con đường phủ đầy tuyết. Em kể rằng em rất yêu mến nàng vì nàng luôn hiền hậu và biết quan tâm đến mọi người. Bạch Tuyết mỉm cười, nói rằng lòng tốt có thể sưởi ấm con người ngay cả giữa mùa đông lạnh giá. Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống vai nàng, lấp lánh dưới ánh nắng như những hạt pha lê.

Đang đi, chúng em nghe tiếng động nhỏ dưới một gốc cây. Một chú thỏ trắng đang run rẩy vì lạnh. Bạch Tuyết lập tức cúi xuống bế chú thỏ lên, nhẹ nhàng phủ chiếc khăn choàng quanh người nó. Em cùng nàng tìm một nơi kín gió rồi kiếm thức ăn cho chú. Một lúc sau, chú thỏ khỏe hơn và nhảy nhót quanh hai chúng em. Bạch Tuyết vui vẻ nhìn theo rồi bảo rằng khi thấy một sinh vật đang gặp khó khăn, chúng ta không nên thờ ơ. Em rất xúc động trước sự dịu dàng của nàng. Qua hành động nhỏ ấy, em càng hiểu rằng lòng nhân hậu chính là vẻ đẹp đáng quý nhất. Em còn nhận ra rằng Bạch Tuyết không chỉ xinh đẹp mà còn có một trái tim vô cùng ấm áp.

Mặt trời dần lên cao, những bông tuyết bắt đầu lấp lánh. Bạch Tuyết đứng bên con đường nhỏ, vẫy tay chào em rồi bước về phía ngôi nhà trong rừng. Em muốn chạy theo nhưng cảnh vật trước mắt dần trở nên mờ nhạt. Em giật mình tỉnh giấc và thấy ánh sáng ban mai đang chiếu qua cửa sổ. Trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác lưu luyến về cuộc gặp gỡ đặc biệt ấy.

Bạch Tuyết đã để lại trong em một bài học thật đẹp về lòng nhân hậu. Em hiểu rằng một hành động quan tâm dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em sẽ cố gắng sống dịu dàng, biết chia sẻ và giúp đỡ mọi người xung quanh. Hình ảnh Bạch Tuyết giữa khu rừng tuyết trắng sẽ luôn là một phần đẹp đẽ trong giấc mơ tuổi thơ của em.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mùi hương lúa chín theo làn gió từ cánh đồng thổi vào khiến em nhớ đến truyện Cây khế mà bà từng kể. Em vẫn luôn ấn tượng với người em hiền lành, chất phác và không tham lam trong câu chuyện ấy. Một lần chìm vào giấc ngủ, em thấy mình lạc đến một khu vườn xanh mát và gặp chính người em. Cuộc gặp bất ngờ ấy đã giúp em hiểu thêm nhiều điều về lòng tốt và sự biết đủ.

Người em có dáng người gầy gò, khuôn mặt hiền hậu và đôi mắt luôn ánh lên vẻ chân thành. Bộ quần áo nâu giản dị đã cũ, đôi bàn tay rám nắng vì quanh năm chăm sóc ruộng vườn. Thấy em đứng dưới gốc khế, ông vui vẻ mời em ngồi xuống nghỉ. Em hỏi ông vì sao ông vẫn giữ được sự lương thiện dù từng bị người thân đối xử không công bằng. Ông chỉ mỉm cười rồi bảo rằng con người không nên vì lòng tham mà đánh mất tình thân. Gió nhẹ thổi qua, những chùm khế vàng rung rinh trên cành. Khung cảnh bình yên khiến lời nói của ông càng trở nên sâu sắc.

Bỗng một chú chim lớn bay đến đậu trên cành khế. Người em không hề sợ hãi mà nhẹ nhàng đứng sang một bên để chú chim ăn những quả khế chín. Em tò mò hỏi ông vì sao không đuổi chim đi. Ông mỉm cười và nói rằng cây khế có nhiều quả, chia sẻ một phần cũng chẳng làm mình mất đi niềm vui. Sau khi ăn no, chú chim vỗ cánh bay lên bầu trời xanh. Người em nhìn theo với ánh mắt hiền hậu rồi nhắc em rằng biết đủ và biết chia sẻ sẽ khiến cuộc sống trở nên nhẹ nhàng. Em nghe từng lời và cảm thấy rất xúc động. Em hiểu rằng lòng tốt đôi khi bắt đầu từ những việc bình dị nhất. Chính sự lương thiện ấy đã khiến người em trở nên đáng quý trong mắt em.

Chiều xuống, ánh nắng vàng trải dài trên khu vườn. Người em đứng bên cây khế, mỉm cười vẫy tay chào em rồi bước về phía ngôi nhà nhỏ. Em cũng vẫy tay nhưng chỉ trong chớp mắt, bóng ông đã hòa vào ánh chiều. Em tỉnh giấc và thấy căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt. Dù giấc mơ đã kết thúc, những lời ông nói vẫn còn vang lên trong tâm trí em.

Em hiểu rằng sự lương thiện và lòng biết đủ luôn mang đến những điều tốt đẹp. Em càng yêu mến người em bởi ông không chỉ hiền lành mà còn biết sống bao dung và chân thành. Em sẽ cố gắng không tham lam, biết chia sẻ và trân trọng những gì mình đang có. Hình ảnh cây khế trĩu quả trong khu vườn xanh sẽ mãi là một hình ảnh đẹp trong kí ức của em.

Bài tham khảo Mẫu 9

Ánh nắng buổi chiều rơi xuống mặt hồ thành những vệt vàng lung linh, khiến em nhớ đến câu chuyện Sự tích Hồ Gươm đã học. Em luôn khâm phục Lê Lợi, người anh hùng có lòng yêu nước và ý chí lớn lao. Trong một giấc mơ, em bất ngờ được trở về khung cảnh xưa và gặp ông bên một mặt hồ rộng lớn. Cuộc gặp gỡ ấy khiến em vô cùng xúc động và tự hào.

Lê Lợi xuất hiện trong bộ trang phục giản dị, dáng người khỏe mạnh và khuôn mặt cương nghị. Đôi mắt ông sáng, ánh lên vẻ quyết đoán nhưng vẫn có sự gần gũi. Ông đứng bên bờ hồ, lặng nhìn mặt nước đang gợn sóng dưới ánh trăng. Em mạnh dạn bước đến và chào ông. Ông mỉm cười hỏi em có biết vì sao người dân phải luôn đoàn kết để bảo vệ quê hương không. Em trả lời rằng chỉ khi mọi người cùng chung sức thì đất nước mới có thể vượt qua khó khăn. Ông gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm tin.

Bỗng mặt hồ nổi lên những gợn sóng lớn. Một con rùa khổng lồ từ từ trồi lên khỏi mặt nước, trên mai phản chiếu ánh sáng vàng rực. Em kinh ngạc đứng nhìn còn Lê Lợi vẫn bình tĩnh. Con rùa tiến lại gần ông rồi cúi đầu như muốn nhắc lại một lời hẹn xưa. Một lát sau, nó từ từ lặn xuống mặt hồ. Em hỏi ông về điều kỳ lạ vừa xảy ra. Lê Lợi nhìn mặt nước rồi nói rằng những điều thiêng liêng luôn gắn với lòng yêu nước và trách nhiệm với non sông. Em lắng nghe từng lời, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Hình ảnh người anh hùng đứng bên mặt hồ cùng con rùa thần khiến em nhớ mãi.

Gió bỗng thổi mạnh, những đám mây trắng phủ dần mặt trăng. Lê Lợi vẫy tay chào em rồi bóng dáng ông cũng dần tan vào màn sương. Em muốn gọi ông nhưng tiếng nói chưa kịp vang lên thì đã tỉnh giấc. Ngoài cửa sổ, trời vừa sáng và những tia nắng đầu ngày đang chiếu xuống hàng cây. Em nằm yên, cố nhớ lại từng khoảnh khắc của cuộc gặp.

Giấc mơ giúp em hiểu hơn về lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết. Em càng kính phục những người đã góp sức bảo vệ quê hương, đất nước. Em tự nhủ phải chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm và biết trân trọng lịch sử dân tộc. Hình ảnh Lê Lợi bên Hồ Gươm sẽ luôn là một dấu ấn đẹp trong tâm trí em.

Bài tham khảo Mẫu 10

Sau cơn mưa, bầu trời trong veo, những giọt nước còn đọng trên lá cây lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Em ngồi đọc truyện Cô bé quàng khăn đỏ và tưởng tượng về khu rừng xanh trong câu chuyện. Khi chìm vào giấc ngủ, em thấy mình đang đứng trên một con đường nhỏ đầy hoa dại. Từ phía trước, một cô bé mặc chiếc áo choàng đỏ đang bước đến. Em nhận ra ngay Cô bé quàng khăn đỏ và vui mừng chạy đến chào cô.

Cô bé có mái tóc nâu mềm mại, đôi mắt sáng và khuôn mặt đáng yêu. Chiếc khăn đỏ nổi bật giữa màu xanh của khu rừng khiến cô giống như một bông hoa nhỏ đang bước đi dưới nắng. Cô vui vẻ hỏi em có muốn cùng mình đến thăm bà không. Em kể rằng em rất thích câu chuyện của cô và tò mò muốn biết cô đã thay đổi như thế nào sau những chuyện xảy ra trước đây. Cô mỉm cười và nói rằng mình đã hiểu phải biết cẩn thận, lắng nghe lời người thân và không nên quá tin người lạ. Hai chúng em vừa đi vừa trò chuyện, tiếng chim hót vang lên giữa những tán cây xanh.

Đi được một đoạn, chúng em nghe thấy tiếng động phía sau bụi cây. Cô bé lập tức dừng lại và cẩn thận quan sát xung quanh. Một chú sóc nhỏ đang mắc chân vào dây leo. Cô bé nhanh chóng chạy đến giúp chú thoát ra. Em cũng cùng cô nhẹ nhàng gỡ những cành cây vướng quanh chú sóc. Khi được tự do, chú sóc nhảy lên một cành cây rồi líu ríu như muốn cảm ơn. Cô bé vui vẻ nói rằng dù chỉ là một việc nhỏ, giúp đỡ người khác khi họ cần cũng là điều đáng quý. Em rất vui vì nhận ra cô bé trong giấc mơ đã trưởng thành và cẩn thận hơn. Cuộc gặp ấy khiến em hiểu rằng mỗi trải nghiệm đều có thể giúp con người trở nên tốt hơn.

Mặt trời dần nghiêng về phía cuối rừng, những tia nắng trở nên dịu dàng. Cô bé vẫy tay chào em rồi tiếp tục con đường đến nhà bà. Em đứng nhìn theo cho đến khi bóng cô khuất sau hàng cây. Khi tỉnh dậy, em vẫn còn nhớ rõ chiếc khăn đỏ nổi bật giữa khu rừng xanh. Em cảm thấy lòng mình thật vui vì đã có một cuộc gặp gỡ đặc biệt.

Giấc mơ ấy giúp em hiểu rằng lòng tốt luôn có thể làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn. Em cũng học được cách cẩn thận, biết lắng nghe lời người thân và sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Cô bé quàng khăn đỏ trong giấc mơ đã trở thành một người bạn nhỏ đáng nhớ của em. Em mong rằng một ngày nào đó, cô bé sẽ lại xuất hiện trong một giấc mơ thật đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 11

Ánh trăng len qua khung cửa, rắc những vệt sáng dịu dàng lên trang sách đang mở. Trước khi đi ngủ, em vừa đọc xong truyện Sọ Dừa và trong lòng vẫn còn nhớ mãi hình ảnh chàng trai có vẻ ngoài khác biệt nhưng giàu nghị lực. Có lẽ vì thế mà khi chìm vào giấc ngủ, em đã bước vào một thế giới cổ tích đầy màu sắc. Giữa cánh đồng lúa chín vàng, em bất ngờ gặp Sọ Dừa, nhân vật khiến em vừa tò mò vừa yêu mến.

Sọ Dừa hiện ra với dáng người nhỏ bé, khuôn mặt hiền hậu và đôi mắt sáng. Chàng mặc bộ quần áo nâu giản dị, giọng nói nhẹ nhàng và nụ cười luôn ấm áp. Thấy em ngạc nhiên nhìn mình, chàng vui vẻ hỏi em có điều gì muốn biết không. Em mạnh dạn kể rằng em rất khâm phục chàng vì dù có hình dáng khác thường, chàng vẫn luôn tự tin và chăm chỉ. Sọ Dừa mỉm cười rồi nói rằng điều đáng quý nhất của một con người không nằm ở vẻ ngoài mà ở tấm lòng và những việc mình làm. Gió đồng thổi nhè nhẹ, mang theo hương lúa chín thơm nồng. Em cảm thấy lời nói của chàng thật giản dị mà sâu sắc.

Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh thổi qua khiến những bó lúa vừa gặt bị đổ xuống. Sọ Dừa lập tức chạy đến giúp những người nông dân dựng lại từng bó lúa. Em cũng nhanh chóng cúi xuống nhặt những bông lúa bị rơi. Chẳng bao lâu, cánh đồng lại trở nên gọn gàng. Sọ Dừa vui vẻ nói rằng chỉ cần mọi người cùng chung sức thì công việc khó khăn cũng có thể hoàn thành. Em hỏi chàng điều gì đã giúp chàng vượt qua những ánh nhìn thiếu thiện cảm của người khác. Chàng nhẹ nhàng đáp rằng chỉ cần mình sống tốt thì không cần phải buồn vì lời đánh giá của người khác. Em nghe mà càng thêm khâm phục sự tự tin và nghị lực của chàng. Qua cuộc trò chuyện, em hiểu rằng vẻ đẹp tâm hồn mới là điều làm nên giá trị của một con người.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả cánh đồng thành một màu vàng óng. Sọ Dừa đứng bên con đường nhỏ, vẫy tay chào em rồi khuất dần sau hàng cây. Em muốn chạy theo nhưng cảnh vật trước mắt bỗng nhòe đi. Khi tỉnh giấc, em vẫn còn nhớ rất rõ ánh mắt hiền hậu của chàng. Cảm giác ấm áp từ cuộc gặp gỡ kỳ diệu ấy vẫn còn nguyên trong lòng em.

Từ giấc mơ ấy, em hiểu rằng không nên đánh giá bất cứ ai chỉ qua vẻ bề ngoài. Em càng yêu mến Sọ Dừa bởi chàng có một tâm hồn đẹp, sự tự tin và ý chí mạnh mẽ. Em tự nhủ sẽ biết trân trọng mọi người và luôn cố gắng vượt qua những khó khăn của bản thân. Hình ảnh chàng trai giữa cánh đồng lúa vàng sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong thế giới cổ tích của em.

Bài tham khảo Mẫu 12

Tiếng lá tre xào xạc ngoài sân hòa cùng ánh trăng khiến không gian trở nên yên bình đến lạ. Cuốn truyện Cây tre trăm đốt nằm trên bàn vẫn còn mở, những hình ảnh trong truyện cứ hiện lên trong tâm trí em. Rồi em chìm vào giấc ngủ và thấy mình đang đứng giữa một rừng tre xanh ngát. Từ phía con đường nhỏ, một chàng trai chất phác bước đến. Em nhận ra đó chính là anh Khoai.

Anh Khoai có dáng người khỏe mạnh, nước da rám nắng và đôi bàn tay chai sần vì lao động. Anh mặc bộ quần áo nâu giản dị, trên vai vắt một chiếc khăn cũ. Thấy em, anh vui vẻ chào rồi hỏi em có thích khu rừng tre này không. Em kể rằng em rất khâm phục anh vì dù bị đối xử bất công, anh vẫn không bỏ cuộc. Anh cười hiền và nói rằng người lao động chân chính luôn có thể ngẩng cao đầu. Giọng nói mộc mạc của anh vang lên giữa rừng tre khiến em cảm thấy thật gần gũi. Những thân tre cao vút lay động trong gió như đang đồng tình với lời anh nói.

Đang trò chuyện, chúng em nghe tiếng gọi từ phía xa. Một người dân đang cố kéo một bó tre nặng nhưng không thể nhấc lên. Anh Khoai lập tức chạy đến giúp. Anh hướng dẫn mọi người cùng buộc dây rồi phối hợp kéo bó tre lên khỏi mặt đất. Em cũng góp sức giữ những cành tre nhỏ sang một bên. Chỉ một lúc sau, công việc đã hoàn thành. Anh Khoai vui vẻ nói rằng khi mọi người biết đoàn kết thì việc nặng cũng trở nên nhẹ nhàng. Em hỏi anh điều gì giúp anh luôn giữ được sự lạc quan sau những chuyện không công bằng. Anh đáp rằng chỉ cần mình sống ngay thẳng, chăm chỉ thì không cần cúi đầu trước bất cứ khó khăn nào. Câu nói ấy khiến em rất xúc động. Em nhận ra bên trong người nông dân giản dị ấy là một ý chí mạnh mẽ và một lòng tự trọng đáng quý.

Một cơn gió thổi qua làm cả rừng tre rì rào. Anh Khoai vẫy tay chào em rồi đi về phía con đường làng. Bóng anh dần khuất sau những thân tre xanh. Em tỉnh giấc và nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Giấc mơ đã tan nhưng âm thanh rì rào của rừng tre dường như vẫn còn vang trong tâm trí em.

Em càng hiểu hơn giá trị của sự chăm chỉ, ngay thẳng và đoàn kết. Anh Khoai đã cho em thấy rằng người lao động tuy bình dị nhưng luôn có một sức mạnh đáng kính. Em sẽ cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ và sống thật thà. Hình ảnh anh Khoai giữa rừng tre xanh sẽ mãi là một kỉ niệm thật đẹp trong tâm trí em.

Bài tham khảo Mẫu 13

Mùi hương hoa hồng thoang thoảng từ ngoài ban công đưa em vào một giấc ngủ dịu êm. Trong giấc mơ, em thấy mình đang đứng trước một tòa lâu đài rực rỡ ánh đèn, xung quanh là những khóm hoa khoe sắc dưới bầu trời đầy sao. Giữa khu vườn, một cô gái đang cúi xuống chăm sóc từng bông hồng. Mái tóc vàng óng và nụ cười dịu dàng khiến em nhận ra ngay Lọ Lem. Em vui mừng bước đến bên cô như gặp lại một người bạn thân quen.

Lọ Lem vẫn mang vẻ đẹp trong trẻo như em từng tưởng tượng. Mái tóc vàng mềm mại buông trên vai, đôi mắt xanh dịu dàng và khuôn mặt luôn ánh lên sự vui tươi. Cô mặc một chiếc váy xanh nhạt, tà váy khẽ lay động trong gió. Em hỏi cô cuộc sống hiện tại có khiến cô quên những tháng ngày khó khăn trước đây không. Lọ Lem mỉm cười và nói rằng chính những ngày tháng ấy đã dạy cô biết trân trọng hạnh phúc. Cô kể rằng một bữa cơm gia đình, một lời hỏi han hay một bàn tay giúp đỡ đôi khi còn quý hơn những món quà lấp lánh. Em lặng nghe, cảm thấy những lời cô nói giống như những giọt nắng ấm rơi xuống lòng mình.

Bỗng một chú chim nhỏ bay đến đậu bên khóm hoa. Nó có vẻ mệt mỏi và không thể bay lên cao. Lọ Lem nhẹ nhàng đưa tay đỡ chú chim rồi đặt nó vào một chiếc tổ nhỏ trên cành cây. Em cùng cô tìm những hạt nhỏ làm thức ăn cho chú. Một lúc sau, chú chim khỏe hơn và cất tiếng hót trong trẻo. Lọ Lem nhìn theo rồi bảo rằng yêu thương không nhất thiết phải là những việc lớn lao. Chỉ cần biết quan tâm đúng lúc, một hành động nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em gật đầu và chợt hiểu vì sao cô luôn được mọi người yêu mến. Vẻ đẹp của Lọ Lem không chỉ nằm ở khuôn mặt mà còn tỏa ra từ một trái tim nhân hậu.

Những ngôi sao trên bầu trời dần mờ đi, ánh sáng quanh khu vườn cũng nhạt dần. Lọ Lem đứng dưới giàn hoa hồng, mỉm cười vẫy tay chào em. Em muốn nói thêm với cô thật nhiều điều nhưng cảnh vật trước mắt bỗng tan vào một màn sương trắng. Khi tỉnh dậy, em vẫn còn nhớ nụ cười dịu dàng ấy. Ngoài cửa sổ, ánh sáng ban mai đang nhẹ nhàng phủ xuống những mái nhà.

Cuộc gặp gỡ trong giấc mơ giúp em hiểu rằng lòng nhân hậu luôn khiến con người trở nên đẹp đẽ. Em càng yêu mến Lọ Lem vì cô không chỉ xinh đẹp mà còn biết yêu thương và chia sẻ. Em sẽ cố gắng quan tâm đến mọi người từ những việc nhỏ nhất. Hình ảnh cô gái bên khóm hoa hồng sẽ luôn ở lại trong những trang cổ tích đẹp nhất của em.

Bài tham khảo Mẫu 14

Tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên đưa em vào một giấc ngủ sâu. Khi mở mắt trong mơ, em thấy mình đang đứng trước một hang động rộng lớn giữa khu rừng xanh. Những viên đá trong hang phát sáng, tạo thành những vệt màu lung linh trên vách đá. Từ phía sâu bên trong, một chàng trai bước ra với chiếc rìu trên vai. Khuôn mặt cương nghị nhưng nụ cười hiền hậu ấy khiến em nhận ra ngay Thạch Sanh.

Thạch Sanh có thân hình khỏe khoắn, đôi mắt sáng và vẻ mặt mạnh mẽ. Chàng mặc bộ quần áo nâu giản dị, mái tóc hơi rối vì vừa đi qua khu rừng. Chàng vui vẻ hỏi em có sợ nơi này không. Em lắc đầu rồi kể rằng em rất khâm phục lòng dũng cảm của chàng. Thạch Sanh mỉm cười và nói rằng sức mạnh không phải để khoe khoang mà để bảo vệ những người cần được giúp đỡ. Chàng nói chuyện bình tĩnh, chân thành khiến em cảm thấy chàng gần gũi hơn rất nhiều so với hình ảnh trong truyện.

Bỗng từ sâu trong hang vang lên tiếng kêu cứu. Thạch Sanh lập tức cầm chiếc rìu tiến về phía trước. Em đi theo và nhìn thấy một nhóm người đang bị mắc kẹt sau những tảng đá lớn. Chàng nhanh chóng tìm cách di chuyển từng tảng đá để mở đường cho họ. Em cùng những người khác nhặt các viên đá nhỏ sang một bên. Sau một hồi cố gắng, lối đi cuối cùng cũng được mở ra. Những người được cứu vui mừng cảm ơn Thạch Sanh nhưng chàng chỉ mỉm cười. Chàng nói rằng khi có khả năng giúp đỡ người khác thì không nên đứng nhìn. Em rất xúc động trước lời nói ấy. Qua hành động của chàng, em hiểu rằng lòng dũng cảm luôn đi cùng tình yêu thương và trách nhiệm.

Bên ngoài hang động, ánh trăng đã lên cao. Thạch Sanh đưa em ra khỏi khu rừng rồi dừng lại bên một dòng suối trong veo. Chàng vẫy tay chào em, bóng dáng dần hòa vào ánh trăng. Em còn chưa kịp nói lời tạm biệt thì đã tỉnh giấc. Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt nhưng cảm giác hồi hộp của cuộc gặp vẫn còn nguyên. Em nằm yên một lúc lâu, cố nhớ lại từng khoảnh khắc kỳ diệu.

Em sẽ không quên hình ảnh Thạch Sanh mạnh mẽ mà nhân hậu trong giấc mơ ấy. Chàng giúp em hiểu rằng lòng dũng cảm không chỉ là đối mặt với nguy hiểm mà còn là biết đứng về phía điều đúng. Em tự nhủ phải biết bình tĩnh trước khó khăn và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Giấc mơ ấy đã khiến thế giới cổ tích trong em trở nên sống động và ý nghĩa hơn.

Bài tham khảo Mẫu 15

Hương thơm của nếp mới dường như vẫn còn vương trong căn bếp sau bữa cơm tối. Em nhớ đến câu chuyện Bánh chưng, bánh giày mà cô giáo từng kể rồi nằm xuống giường, chìm dần vào giấc ngủ. Khi mở mắt, em thấy mình đang đứng giữa một ngôi làng cổ xưa với những mái nhà tranh nép bên cánh đồng lúa xanh. Dưới gốc cây đa, một chàng trai đang cẩn thận lựa từng hạt gạo. Nhìn dáng vẻ hiền hậu ấy, em nhận ra ngay Lang Liêu.

Lang Liêu có khuôn mặt chất phác, đôi mắt sáng và dáng người khỏe mạnh. Chàng mặc bộ quần áo nâu giản dị, đôi bàn tay rám nắng vì thường xuyên lao động. Thấy em, chàng mỉm cười rồi mời em ngồi xuống bên cạnh. Em hỏi chàng vì sao lại chọn hạt gạo để làm món quà dâng vua. Lang Liêu nhẹ nhàng giải thích rằng gạo là thứ nuôi sống con người và được tạo nên từ mồ hôi của người nông dân. Vì thế, dù món quà không quý giá về vật chất nhưng lại chứa đựng tấm lòng chân thành. Em nhìn những hạt gạo trắng tinh trong tay chàng và chợt thấy chúng trở nên thật đẹp.

Lang Liêu đưa em đến một khoảng sân rộng, nơi mọi người đang chuẩn bị làm bánh. Chúng em cùng rửa lá dong, vo gạo và chuẩn bị đỗ xanh. Chàng kiên nhẫn hướng dẫn em cách xếp từng lớp nguyên liệu ngay ngắn. Vừa làm, chàng vừa kể về ý nghĩa của bánh chưng và bánh giày, về đất trời và công lao của cha mẹ. Em chăm chú lắng nghe, trong lòng dâng lên niềm tự hào về truyền thống dân tộc. Chàng còn nhắc em phải biết kính trọng cha mẹ và trân trọng những người làm ra hạt gạo. Khi những chiếc bánh được xếp ngay ngắn trên sân, tiếng cười nói của mọi người khiến không khí trở nên ấm áp. Em cảm giác như mình đang được sống giữa một ngày hội của dân tộc từ rất xa xưa.

Mặt trời dần khuất sau lũy tre, nhuộm bầu trời thành một màu cam dịu. Lang Liêu đứng bên những chiếc bánh vừa gói, mỉm cười nhìn em. Chàng vẫy tay chào rồi bước về phía ngôi nhà nhỏ. Cảnh vật trước mắt em dần mờ đi và em tỉnh giấc trong tiếng chim hót buổi sớm. Dù giấc mơ đã kết thúc, những lời Lang Liêu nói vẫn vang lên trong tâm trí em. Em nằm yên một lúc, cảm nhận sự ấm áp còn sót lại từ cuộc gặp kỳ diệu.

Em hiểu rằng những món ăn truyền thống không chỉ mang hương vị quê hương mà còn chứa đựng tình yêu gia đình và niềm tự hào dân tộc. Em càng yêu mến Lang Liêu bởi lòng hiếu thảo, sự chăm chỉ và cách chàng trân trọng lao động. Em sẽ cố gắng giữ gìn những truyền thống tốt đẹp của gia đình và quê hương. Giấc mơ ấy sẽ mãi là một chuyến trở về đầy màu sắc trong thế giới cổ tích của em.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...