1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với người thầy mà em nhớ mãi (theo ngôi kể thứ nhất)


- Em muốn kể lại kỉ niệm nào giữa em và người thầy mà em luôn nhớ mãi? (Một lần thầy giúp em vượt qua khó khăn trong học tập, một lần em mắc lỗi được thầy nhẹ nhàng khuyên bảo,...) - Người thầy ấy là ai? Thầy đã dạy em vào thời gian nào? (Giới thiệu tên thầy, môn học thầy phụ trách,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài: Giới thiệu người thầy và kỉ niệm sâu sắc em muốn kể

- Em muốn kể lại kỉ niệm nào giữa em và người thầy mà em luôn nhớ mãi? (Một lần thầy giúp em vượt qua khó khăn trong học tập, một lần em mắc lỗi được thầy nhẹ nhàng khuyên bảo,...)

- Người thầy ấy là ai? Thầy đã dạy em vào thời gian nào? (Giới thiệu tên thầy, môn học thầy phụ trách,...)

- Vì sao kỉ niệm ấy lại để lại trong em ấn tượng sâu sắc?

II. Thân bài: Kể lại diễn biến kỉ niệm với người thầy

a. Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Kỉ niệm ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? (Trong lớp học, sân trường, một buổi học đặc biệt, giờ kiểm tra,..)

- Lúc đó em đang trong hoàn cảnh như thế nào?(Em gặp khó khăn trong học tập, buồn vì kết quả chưa tốt, mắc lỗi,...) 

- Em có suy nghĩ và cảm xúc gì trước khi sự việc xảy ra? (Lo lắng, buồn bã, sợ hãi, thiếu tự tin,...)

b. Kể lại những sự việc chính trong kỉ niệm

- Thầy đã làm gì khi nhận thấy hoàn cảnh của em? (Thầy hỏi han, động viên, giúp em tìm ra cách giải quyết,...)

- Lời nói, hành động nào của thầy khiến em nhớ nhất?

- Em đã phản ứng như thế nào trước sự quan tâm của thầy?

- Trong quá trình diễn ra sự việc, có chi tiết nào khiến kỉ niệm trở nên đáng nhớ?

c. Kết quả và ý nghĩa của kỉ niệm

- Sau sự việc ấy, em đã thay đổi như thế nào? (Em chăm chỉ hơn, tự tin hơn,...)

- Thầy có ảnh hưởng như thế nào đối với em?

- Điều gì trong kỉ niệm ấy khiến em luôn nhớ mãi?

III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về người thầy và kỉ niệm đáng nhớ

- Hiện tại khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy như thế nào? (Xúc động, biết ơn, yêu quý và kính trọng thầy,...)

- Em muốn gửi gắm điều gì đến người thầy của mình?

- Em sẽ làm gì để thể hiện sự biết ơn đối với thầy? 

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Có những kỉ niệm theo năm tháng sẽ dần phai nhạt, nhưng cũng có những kỉ niệm luôn ở lại trong tim mỗi người. Đối với em, kỉ niệm sâu sắc nhất là lần được thầy chủ nhiệm động viên khi em buồn vì bài kiểm tra Toán đạt điểm chưa cao ở năm học lớp Bốn. Chính sự quan tâm của thầy đã giúp em lấy lại niềm tin vào bản thân.

Hôm ấy, sau giờ học, em lặng lẽ ngồi trong lớp vì rất buồn và sợ thầy trách mắng. Thấy vậy, thầy bước đến bên em và nhẹ nhàng hỏi han. Khi biết em buồn vì điểm số, thầy không trách mà kiên nhẫn chỉ cho em từng lỗi sai trong bài. Thầy còn hướng dẫn em cách làm lại những câu chưa đúng để em hiểu bài hơn. Sau đó, thầy mỉm cười và nói rằng chỉ cần cố gắng thì em nhất định sẽ tiến bộ. Nghe những lời động viên ấy, em cảm thấy nhẹ lòng và có thêm niềm tin vào bản thân. Giọng nói ấm áp cùng ánh mắt hiền từ của thầy khiến em vô cùng xúc động. Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn và mạnh dạn hỏi thầy khi gặp bài khó. Mỗi ngày, em đều cố gắng sửa những lỗi mình từng mắc và hoàn thành bài tập đầy đủ hơn. Nhờ sự động viên của thầy, kết quả học tập của em dần tiến bộ và em không còn sợ những bài kiểm tra như trước.

Mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn thấy lòng mình thật ấm áp. Em biết ơn người thầy đã không chỉ dạy em kiến thức mà còn tiếp thêm cho em sự tự tin và động lực. Em sẽ luôn cố gắng học thật tốt để không phụ lòng yêu thương và mong mỏi của thầy.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Mái trường là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi học trò, và người em luôn nhớ nhất là thầy giáo đã dạy em biết nhận lỗi và sửa lỗi. Dù thời gian đã trôi qua, kỉ niệm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong lòng em.

Trong một giờ học, em mải nói chuyện với bạn nên không chú ý nghe giảng. Cuối buổi học, em lo lắng khi được thầy gọi ở lại. Thầy nhẹ nhàng hỏi vì sao em lại mất tập trung trong giờ học. Em lí nhí kể lại sự việc và cảm thấy rất ân hận vì hành động của mình. Thầy không hề trách mắng mà kiên nhẫn phân tích để em hiểu rằng học sinh cần biết tập trung và tôn trọng thầy cô. Giọng nói điềm đạm cùng ánh mắt bao dung của thầy khiến em càng cảm thấy có lỗi. Thầy còn nhắc em rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa chữa. Nghe những lời ấy, em thành thật xin lỗi thầy và hứa sẽ không tái phạm. Từ hôm đó, em luôn cố gắng chú ý nghe giảng, nghiêm túc học tập và thực hiện tốt nội quy của lớp. Nhờ lời dạy chân thành của thầy, em dần trưởng thành hơn và biết chịu trách nhiệm về những việc mình làm.

Đến hôm nay, em vẫn luôn biết ơn sự bao dung và tận tâm của thầy. Kỉ niệm ấy đã dạy em bài học quý giá về ý thức, trách nhiệm và cách sửa chữa lỗi lầm. Em sẽ chăm ngoan, học giỏi và luôn ghi nhớ lời dạy của thầy để trở thành một học sinh tốt.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Tuổi thơ của em gắn liền với những bài học và tình yêu thương của thầy cô giáo. Trong số đó, điều khiến em nhớ mãi là lần thầy giáo tận tình giúp em theo kịp bài học sau nhiều ngày em phải nghỉ vì bị ốm. Kỉ niệm ấy đã để lại trong em những cảm xúc thật đẹp.

Ngày đầu tiên trở lại lớp, em rất lo lắng vì không hiểu bài và sợ không theo kịp các bạn. Thấy vậy, thầy ân cần hỏi thăm sức khỏe và động viên em đừng quá lo lắng. Sau giờ học, thầy dành thời gian hướng dẫn lại từng bài học mà em còn thiếu. Thầy kiên nhẫn giảng từng phần, giải thích những chỗ khó để em dễ hiểu hơn. Có những bài em chưa hiểu ngay, thầy vẫn nhẹ nhàng giảng lại mà không hề tỏ ra khó chịu. Những lời động viên dịu dàng cùng nụ cười hiền hậu của thầy đã tiếp thêm cho em sự tự tin. Em chăm chỉ làm lại các bài tập và mạnh dạn hỏi thầy những điều mình chưa hiểu. Nhờ sự giúp đỡ tận tình ấy, em dần bắt kịp các bạn trong lớp. Kết quả học tập của em cũng ngày càng tiến bộ khiến em cảm thấy rất vui. Em càng cảm nhận rõ hơn tình yêu thương và sự tận tâm mà thầy luôn dành cho học trò.

Mỗi lần nhớ về người thầy ấy, em đều cảm thấy biết ơn và xúc động. Em hiểu rằng thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn trao cho học trò tình yêu thương và niềm tin. Em sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với công lao dạy dỗ của thầy.

Bài tham khảo Mẫu 1

"Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy."

Mỗi lần đọc câu ca dao ấy, em lại nhớ đến người thầy đã dành cho em biết bao tình yêu thương và sự tận tụy. Trong suốt những năm tháng học tiểu học, em có nhiều kỉ niệm đẹp với thầy cô, nhưng điều khiến em nhớ mãi là lần em mắc lỗi và được thầy nhẹ nhàng khuyên bảo. Chính kỉ niệm ấy đã giúp em trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm với bản thân.

Đó là một buổi sáng đầu tuần của năm học lớp Bốn. Ánh nắng dịu dàng len qua khung cửa sổ, những chậu hoa mười giờ ngoài hành lang đang nở rực rỡ. Trong giờ học Toán, vì mải trò chuyện với bạn nên em không nghe thầy giảng bài. Khi thầy gọi lên bảng làm bài tập, em lúng túng, đứng lặng người vì không biết cách giải. Cả lớp im phăng phắc, khuôn mặt em nóng bừng vì xấu hổ. Em nghĩ chắc chắn mình sẽ bị thầy phê bình trước lớp nên chỉ biết cúi đầu, lòng đầy lo lắng.

Thế nhưng, trái với suy nghĩ của em, thầy chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nhẹ nhàng bảo em trở về chỗ ngồi. Cuối giờ học, thầy gọi em ở lại. Giọng thầy trầm ấm và chậm rãi. Thầy không trách mắng mà ân cần hỏi vì sao em không tập trung nghe giảng. Em lí nhí nhận lỗi vì đã nói chuyện riêng. Thầy nhìn em bằng ánh mắt bao dung rồi nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, điều quan trọng là biết nhận ra lỗi và cố gắng sửa chữa. Thầy còn kiên nhẫn giảng lại bài toán cho em từng bước một. Nhìn bàn tay thầy cẩn thận viết từng phép tính lên bảng, em vừa xúc động vừa thấy ân hận vì đã làm thầy phải mất thêm thời gian.

Từ ngày hôm đó, em luôn tự nhắc mình phải chăm chú nghe giảng và không còn nói chuyện riêng trong giờ học nữa. Mỗi bài tập em đều cố gắng làm cẩn thận, những điều chưa hiểu em mạnh dạn hỏi thầy. Kết quả học tập của em ngày càng tiến bộ, đặc biệt môn Toán đã trở thành môn học em yêu thích. Điều em nhớ nhất không phải là bài học hôm ấy mà là nụ cười hiền hậu, giọng nói dịu dàng và sự kiên nhẫn của thầy. Thầy không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách biết nhận lỗi, biết sửa sai và luôn cố gắng vươn lên.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ về kỉ niệm ấy, lòng em vẫn dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng phía sau mỗi bước trưởng thành của học trò luôn có bóng dáng âm thầm của những người thầy tận tụy. Em sẽ luôn chăm ngoan, học thật giỏi và sống thật tốt để những lời dạy của thầy mãi là hành trang quý giá trên con đường em lớn lên.

Bài tham khảo Mẫu 2

"Không thầy đố mày làm nên." Câu tục ngữ giản dị ấy từ lâu đã nhắc nhở mỗi người phải luôn kính trọng và biết ơn thầy cô giáo. Mỗi người thầy đều để lại trong lòng học trò những dấu ấn riêng, còn với em, kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em được thầy giáo động viên sau khi thất bại trong cuộc thi kể chuyện của trường. Dù đã nhiều năm trôi qua, hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn ở lại trong trái tim em.

Hôm ấy là vòng chung kết cuộc thi kể chuyện. Từ sáng sớm, sân trường đã rực rỡ cờ hoa, tiếng cười nói vang khắp các dãy lớp. Em hồi hộp đứng sau cánh gà, hai bàn tay cứ nắm chặt vào nhau. Khi bước lên sân khấu, nhìn xuống hàng trăm ánh mắt đang hướng về mình, em bỗng quên mất một đoạn của câu chuyện. Em đứng lặng vài giây rồi lúng túng đọc tiếp. Bài thi của em không được như mong muốn. Bước xuống sân khấu, em chỉ muốn bật khóc vì nghĩ mình đã làm thầy thất vọng.

Thầy lặng lẽ bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai em rồi đưa em ra góc sân đầy bóng mát của cây phượng. Thầy không hề trách móc mà mỉm cười hiền hậu. Thầy bảo rằng thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là mất đi sự tự tin. Thầy kể cho em nghe rằng ngày còn nhỏ, thầy cũng từng nhiều lần đứng run trên sân khấu rồi quên lời như em. Chính nhờ không bỏ cuộc mà thầy mới có được sự tự tin của ngày hôm nay. Nghe những lời tâm sự chân thành ấy, em thấy lòng mình dịu lại. Em lau nước mắt, mạnh dạn hứa với thầy sẽ cố gắng nhiều hơn trong những lần sau.

Từ hôm đó, em chăm chỉ luyện tập trước gương, mạnh dạn phát biểu trong lớp và tích cực tham gia các hoạt động của trường. Vài tháng sau, em đại diện lớp tham gia cuộc thi khác và đã hoàn thành phần thi rất tự tin. Khi nhìn xuống dưới sân khấu, em bắt gặp nụ cười hiền cùng ánh mắt đầy khích lệ của thầy. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng phía sau mỗi bước tiến của học trò luôn có sự dõi theo âm thầm của người thầy.

Kỉ niệm ấy giống như một ngọn lửa nhỏ luôn sưởi ấm và tiếp thêm cho em lòng dũng cảm mỗi khi gặp khó khăn. Em sẽ mãi ghi nhớ sự tận tâm của thầy và không ngừng cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với niềm tin mà thầy đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 3

"Có một nghề bụi phấn bám đầy tay, người ta vẫn gọi đó là nghề cao quý nhất." Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh thầy cô miệt mài bên trang giáo án, em lại nhớ đến người thầy đã để lại trong em một kỉ niệm không bao giờ quên. Đó là lần em bị ốm phải nghỉ học gần một tuần và tưởng rằng mình sẽ không theo kịp các bạn. Chính sự yêu thương và tận tụy của thầy đã giúp em vượt qua những ngày tháng đầy lo lắng ấy.

Sau nhiều ngày sốt cao, em trở lại trường với tâm trạng nặng trĩu. Ngoài sân, nắng thu dịu nhẹ trải vàng trên những tán bàng đang bắt đầu thay lá. Tiếng trống trường vang lên quen thuộc nhưng trong lòng em lại đầy thấp thỏm. Em nhìn những trang vở trắng còn bỏ dở mà thấy buồn vì đã lỡ quá nhiều bài học. Trong giờ học, thầy nhận ra em vẫn còn bối rối nên sau buổi học đã gọi em ở lại. Thầy ân cần hỏi thăm sức khỏe rồi lấy tập giáo án, kiên nhẫn giảng lại từng bài em còn thiếu.

Suốt gần một giờ đồng hồ, thầy chậm rãi viết từng dòng phấn trắng lên bảng, giải thích từng phép tính và từng bài văn. Có lúc thấy em chưa hiểu, thầy lại mỉm cười giảng lại bằng một cách khác. Giọng nói trầm ấm của thầy hòa cùng tiếng ve cuối mùa ngoài cửa sổ khiến em cảm thấy lòng mình bình yên lạ thường. Trước khi ra về, thầy còn dặn em nếu có bài nào chưa hiểu thì cứ mạnh dạn hỏi, thầy sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ. Sự quan tâm ấy khiến mắt em cay cay vì xúc động.

Nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy, em nhanh chóng theo kịp các bạn trong lớp. Em học tập chăm chỉ hơn, không còn ngại phát biểu và luôn cố gắng hoàn thành bài tập đầy đủ. Điều em nhớ nhất không chỉ là những bài học thầy giảng mà còn là ánh mắt hiền từ, nụ cười ấm áp và sự kiên nhẫn của thầy trong buổi chiều hôm ấy. Thầy đã dạy em rằng chỉ cần có quyết tâm và có người luôn tin tưởng mình thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Đến hôm nay, mỗi lần nhớ về người thầy ấy, trong em lại dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Có lẽ theo năm tháng, nhiều điều sẽ đổi thay, nhưng hình ảnh người thầy tận tụy bên bục giảng cùng những lời động viên chân thành sẽ mãi là ngọn đèn soi sáng con đường học tập và trưởng thành của em.

Bài tham khảo Mẫu 4

"Lời thầy cô như dòng sông lặng lẽ, chở bao ước mơ học trò đến những bến bờ tốt đẹp." Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, thầy cô luôn là những người âm thầm gieo vào tâm hồn học trò những hạt giống của tri thức và lòng nhân ái. Với em, người thầy để lại ấn tượng sâu sắc nhất là thầy Minh, giáo viên chủ nhiệm năm lớp Bốn. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần thầy giúp em vượt qua nỗi buồn khi em đạt kết quả chưa tốt trong một bài kiểm tra quan trọng.

Ngày hôm ấy, tiết trời đầu đông se lạnh, những cơn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ mang theo mùi hương dịu dàng của những hàng cây ngoài sân trường. Sau khi nhận lại bài kiểm tra Toán, em buồn bã khi nhìn con điểm thấp hơn nhiều so với mong đợi. Những nét mực đỏ trên trang giấy khiến em cảm thấy thất vọng về bản thân. Em lặng lẽ cất bài vào ngăn bàn, không dám nhìn lên bảng vì sợ thầy sẽ buồn. Trong giờ ra chơi, khi các bạn vui vẻ trò chuyện ngoài sân, em vẫn ngồi một mình trong lớp, vừa lo lắng vừa tự trách vì đã chưa cố gắng đủ nhiều.

Thầy Minh nhận ra sự khác thường của em nên nhẹ nhàng bước đến hỏi han. Thầy không trách mắng mà ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn xem lại từng lỗi sai trong bài kiểm tra cùng em. Thầy chỉ ra những chỗ em chưa hiểu, hướng dẫn cách làm bài cẩn thận hơn và động viên em đừng mất niềm tin chỉ vì một lần chưa đạt kết quả tốt. Em vẫn nhớ mãi ánh mắt hiền từ và giọng nói ấm áp của thầy khi ấy: thầy tin rằng nếu chăm chỉ, em nhất định sẽ tiến bộ. Những lời động viên giản dị ấy giống như một tia nắng nhỏ xua tan sự buồn bã trong lòng em.

Sau buổi trò chuyện với thầy, em bắt đầu thay đổi cách học của mình. Em lập thời gian biểu, chăm chỉ ôn bài, mạnh dạn hỏi thầy những điều chưa hiểu và không còn sợ mắc lỗi nữa. Những bài kiểm tra sau đó, kết quả của em dần được cải thiện. Nhưng điều quý giá nhất mà thầy mang đến cho em không chỉ là sự tiến bộ trong học tập mà còn là bài học về sự kiên trì và lòng tin vào bản thân. Em hiểu rằng mỗi thất bại đều có thể trở thành bước đệm để chúng ta cố gắng hơn.

Thời gian trôi qua, có thể em sẽ quên đi nhiều bài học trong sách vở, nhưng chắc chắn em sẽ không bao giờ quên bài học yêu thương mà thầy đã dành cho mình. Thầy không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người nâng đỡ tâm hồn học trò bằng sự bao dung và tận tụy. Em luôn biết ơn thầy Minh và tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với niềm tin và tình cảm mà thầy đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 5

"Có một nghề không trồng cây vào đất, mà cho đời những đóa hoa thơm. Có một nghề không gieo hạt xuống ruộng, mà gieo vào lòng người những ước mơ." Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô luôn là những người để lại dấu ấn đặc biệt bằng tình yêu thương và sự tận tâm thầm lặng. Đối với em, người thầy mà em luôn kính trọng và nhớ mãi là thầy Nam, giáo viên chủ nhiệm của em năm lớp Năm. Kỉ niệm sâu sắc nhất giữa em và thầy là lần thầy giúp em vượt qua sự tự ti khi em không dám tham gia cuộc thi viết chữ đẹp của trường.

Ngày ấy, phong trào thi viết chữ đẹp được tổ chức trong trường khiến các bạn trong lớp ai cũng hào hứng luyện tập. Nhìn những trang vở sạch đẹp của các bạn, em cũng rất muốn thử sức nhưng lại lo sợ vì nghĩ rằng chữ của mình chưa đủ đẹp. Em từng viết sai nhiều lần, nét chữ còn chưa đều nên dần trở nên thiếu tự tin. Trong những giờ luyện viết, em thường lặng lẽ ngồi phía cuối lớp, không dám giơ tay đăng kí tham gia. Nhìn thấy điều đó, thầy Nam đã âm thầm quan sát và nhận ra sự lo lắng trong lòng em.

Sau giờ học hôm ấy, thầy gọi em ở lại và nhẹ nhàng trò chuyện. Thầy không hỏi vì sao em không đăng kí thi mà chỉ đưa cho em xem những trang giấy thầy đã chuẩn bị sẵn. Thầy bảo rằng mỗi người đều có điểm mạnh riêng, điều quan trọng không phải là mình giỏi ngay từ đầu mà là có dám cố gắng hay không. Thầy kiên nhẫn hướng dẫn em cách cầm bút, cách điều chỉnh từng nét chữ và động viên em luyện tập mỗi ngày. Hình ảnh thầy ngồi bên cạnh, cẩn thận sửa từng dòng chữ cho em giữa ánh nắng chiều vàng nhạt của lớp học đã trở thành một kỉ niệm không thể nào quên.

Nhờ sự động viên của thầy, em dần lấy lại sự tự tin. Mỗi ngày, em dành thời gian luyện viết, kiên trì sửa từng nét chữ chưa đẹp. Đến ngày thi, dù không đạt giải cao nhất nhưng em đã hoàn thành phần thi bằng tất cả sự cố gắng của mình. Khi nhận thấy sự tiến bộ của em, thầy mỉm cười đầy tự hào và khen rằng điều đáng quý nhất chính là sự nỗ lực. Từ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng thầy không chỉ dạy em cách viết đẹp hơn mà còn dạy em biết tin tưởng vào bản thân và không bỏ cuộc trước khó khăn.

Cho đến bây giờ, mỗi khi cầm cây bút viết những dòng chữ trên trang vở, em vẫn nhớ đến hình ảnh người thầy năm nào với ánh mắt hiền từ và sự kiên nhẫn vô cùng. Có những người thầy không chỉ xuất hiện trong một năm học mà còn ở lại trong trái tim học trò bằng những điều giản dị nhất. Em sẽ luôn ghi nhớ công ơn của thầy, cố gắng học tập và sống thật tốt để trở thành niềm tự hào của những người đã luôn yêu thương, dìu dắt em trên con đường trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong cuộc đời đi học, ai cũng có những người thầy, người cô để lại ấn tượng sâu sắc, nhưng với tôi, hình ảnh thầy Nam, người dạy Văn năm lớp 7, mãi là một ngọn đèn ấm áp chiếu sáng tâm hồn tôi. Kỉ niệm về buổi chiều mưa năm đó cùng lời dạy của thầy đã trở thành bài học làm người mà tôi không bao giờ quên.

Năm ấy, tôi là một đứa trẻ ham chơi, hiếu thắng và có phần tự mãn với sức học của mình. Trong một bài kiểm tra môn Văn một tiết, vì quá chủ quan và muốn đạt điểm cao nhanh chóng, tôi đã lén mở tài liệu dưới gầm bàn. Thầy Nam nổi tiếng là nghiêm khắc nhưng vô cùng tinh tế. Thầy không bắt quả tang hay làm tôi xấu hổ trước cả lớp. Thầy chỉ lặng lẽ đi qua, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn tôi hai cái rồi tiếp tục bước đi.

Hành động ấy khiến tôi run rẩy suốt cả tiết học. Cuối buổi, thầy nhẹ nhàng bảo tôi ở lại gặp thầy một chút. Khi các bạn đã về hết, căn phòng học trở nên im vắng. Tôi đứng cúi gằm mặt, chuẩn bị tinh thần cho một trận mắng nảy lửa hoặc một lá đơn trình diện phụ huynh. Nhưng thầy Nam chỉ thở dài, lấy ra một chiếc khăn lau vết mực lem trên tay tôi, rồi ôn tồn nhắc nhở tôi rằng thầy biết tôi thông minh và muốn đạt kết quả tốt, nhưng điểm số thật thu được từ sự nỗ lực của chính mình mới có giá trị. Thầy bảo một con điểm cao xây trên sự dối trá giống như ngôi nhà xây trên cát, chỉ cần một cơn sóng nhẹ là tan biến, và thầy tin tôi có thể đứng bằng chính đôi chân của mình.

Lời nói ấm áp nhưng sâu sắc của thầy như chạm vào lòng tự trọng của một đứa trẻ. Nước mắt tôi giọt ngắn giọt dài lăn trên má vì xấu hổ và hối hận. Thầy không phạt tôi điểm kém bài kiểm tra đó mà cho tôi cơ hội làm lại một bài khác vào tuần sau. Từ hôm ấy, tôi lao vào học tập bằng tất cả sự trung thực và cố gắng của mình. Bài kiểm tra gỡ điểm sau đó đạt điểm cao, không phải điểm tuyệt đối, nhưng là điểm số khiến tôi tự hào nhất.

Nhiều năm trôi qua, hình ảnh thầy Nam với ánh mắt bao dung và lời dạy về sự trung thực vẫn luôn đi theo tôi. Thầy không chỉ dạy tôi tri thức từ những trang sách, mà còn dạy tôi cách làm một người tử tế và biết đối mặt với sai lầm của chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 7

"Nếu ví tuổi học trò là một khu vườn đầy hoa, thì thầy cô chính là những người âm thầm vun trồng để những bông hoa ấy ngày càng rực rỡ." Trong khu vườn kí ức của tuổi học trò, có những khoảnh khắc dù đã qua đi vẫn luôn giữ nguyên vẻ đẹp trong lòng mỗi người. Với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần thầy giáo dạy Tiếng Việt giúp em vượt qua nỗi sợ hãi khi em không tự tin vào khả năng viết của mình. Người thầy ấy đã khiến em hiểu rằng chỉ cần cố gắng, ai cũng có thể tiến bộ và tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Năm đó, lớp em tổ chức cuộc thi viết bài văn hay để chọn những bài xuất sắc tham gia thi cấp trường. Các bạn trong lớp đều hào hứng chuẩn bị, còn em lại cảm thấy lo lắng vì nghĩ rằng văn của mình chưa hay. Mỗi khi nhìn những bài viết đầy cảm xúc của các bạn, em càng trở nên tự ti và không dám chia sẻ suy nghĩ của mình. Trong một tiết Tập làm văn, khi thầy yêu cầu cả lớp trình bày ý tưởng cho bài viết, em chỉ ngồi im lặng, mắt nhìn xuống trang giấy trắng. Thầy đã nhận ra sự khác thường ấy và nhẹ nhàng hỏi thăm em sau giờ học.

Chiều hôm đó, lớp học vắng hơn thường ngày. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua ô cửa sổ, trải những vệt vàng dịu dàng trên nền gạch. Thầy ngồi cạnh em, đọc từng dòng văn em viết rồi chỉ ra những điểm đáng khen. Thầy bảo rằng mỗi bài viết đều mang dấu ấn riêng của người viết, điều quan trọng nhất là phải biết quan sát và viết bằng cảm xúc thật của mình. Sau đó, thầy hướng dẫn em cách sắp xếp ý, cách lựa chọn từ ngữ và khuyến khích em mạnh dạn thể hiện suy nghĩ. Sự kiên nhẫn của thầy khiến em cảm thấy được động viên rất nhiều.

Từ lời khuyên của thầy, em bắt đầu yêu thích môn Tiếng Việt hơn. Em thường đọc thêm sách, quan sát những điều nhỏ bé xung quanh và chăm chỉ luyện viết mỗi ngày. Bài văn của em dần tiến bộ, em cũng tự tin hơn khi phát biểu trước lớp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng đôi khi chỉ cần một lời động viên đúng lúc cũng có thể thay đổi suy nghĩ của một người. Thầy không chỉ dạy em cách viết một bài văn hay mà còn dạy em biết tin vào khả năng của chính mình.

Thời gian có thể khiến nhiều kỉ niệm dần lùi xa, nhưng hình ảnh người thầy tận tụy bên trang giấy trắng năm nào sẽ mãi ở lại trong tâm trí em. Em biết ơn thầy vì đã nhìn thấy điều tốt đẹp trong em ngay cả khi em chưa nhận ra điều đó. Sau này dù đi đến đâu, em vẫn sẽ luôn ghi nhớ bài học thầy trao tặng: hãy luôn cố gắng, bởi sự nỗ lực chân thành sẽ giúp mỗi người trở nên tốt đẹp hơn từng ngày.

Bài tham khảo Mẫu 8

Chiều cuối thu, những tia nắng vàng nhẹ nhàng trải xuống sân trường, hàng phượng già khẽ lay trong gió, để lại những chiếc lá nhỏ trên lối đi quen thuộc. Giữa khoảng sân thân thương ấy, em đã có một kỉ niệm không bao giờ quên với thầy Quân, người giáo viên chủ nhiệm năm lớp Năm của em. Đó là lần thầy giúp em vượt qua nỗi buồn và tìm lại sự tự tin sau khi em mắc một sai lầm trong học tập.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào những ngày cuối học kì I. Khi đó, em rất lo lắng vì bài kiểm tra Tiếng Việt của mình đạt kết quả không như mong đợi. Nhìn những dòng nhận xét của thầy trên trang giấy, em cảm thấy buồn và thất vọng về bản thân. Em đã cố gắng học nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót. Suốt buổi học hôm ấy, em ngồi im lặng, không còn hào hứng trò chuyện cùng các bạn như mọi ngày. Thầy Quân nhận ra sự thay đổi của em. Sau giờ học, khi lớp học chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, thầy nhẹ nhàng gọi em lại để hỏi chuyện.

Trước sự quan tâm của thầy, em đã kể hết những lo lắng trong lòng. Em thú nhận rằng em sợ mình không thể học tốt và sợ sẽ khiến thầy thất vọng. Thầy không trách mắng mà chỉ mỉm cười động viên. Thầy lấy bài kiểm tra của em ra, cùng em xem lại từng lỗi sai và chỉ cho em cách khắc phục. Thầy nói rằng một bài kiểm tra chưa tốt không thể quyết định khả năng của một người, điều quan trọng là phải biết cố gắng sau mỗi lần chưa thành công. Ánh mắt hiền từ, giọng nói nhẹ nhàng của thầy lúc ấy khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Em nhận ra rằng thầy luôn tin tưởng vào em nhiều hơn chính bản thân em.

Sau buổi trò chuyện ấy, em bắt đầu thay đổi. Em lập kế hoạch học tập rõ ràng hơn, chăm chỉ ôn bài và không còn ngại hỏi thầy khi gặp bài khó. Mỗi lần em có tiến bộ, dù chỉ là một điều nhỏ, thầy đều vui vẻ động viên. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy, kết quả học tập của em dần được cải thiện. Nhưng điều quý giá nhất mà thầy mang đến cho em không chỉ là kiến thức mà còn là niềm tin, sự kiên trì và cách nhìn nhận bản thân bằng thái độ tích cực.

Đến bây giờ, khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn cảm thấy biết ơn thầy Quân vô cùng. Có những người thầy không chỉ xuất hiện trong một chặng đường học tập mà còn để lại những dấu ấn theo ta suốt cuộc đời. Thầy đã trao cho em không chỉ những bài học trong sách vở mà còn là bài học về lòng tin, sự cố gắng và nghị lực vượt qua khó khăn. Em sẽ luôn ghi nhớ tình cảm ấy và cố gắng trở thành một người tốt, bởi đó chính là cách đẹp nhất để em đáp lại sự yêu thương mà thầy đã dành cho mình.

Bài tham khảo Mẫu 9

Buổi sáng hôm ấy, sân trường ngập tràn ánh nắng dịu dàng. Những hàng cây đứng im trong làn gió nhẹ, tiếng chim ríu rít trên những cành lá xanh khiến không gian trở nên thật yên bình. Giữa khung cảnh quen thuộc ấy, em đã có một kỉ niệm vô cùng đáng nhớ với cô Lan, người giáo viên chủ nhiệm đã luôn yêu thương và quan tâm đến em trong những năm tháng tiểu học. Đó là lần cô giúp em vượt qua sự tự ti khi em cảm thấy mình chưa đủ khả năng để tham gia một hoạt động của lớp.

Năm đó, lớp em tổ chức một buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Các bạn trong lớp ai cũng háo hức đăng kí những tiết mục mình yêu thích, còn em chỉ lặng lẽ ngồi dưới góc lớp vì nghĩ rằng mình hát không hay và không thể biểu diễn trước mọi người. Em rất thích được đứng trên sân khấu nhưng lại sợ mắc lỗi, sợ mọi người cười khi mình không làm tốt. Nhận thấy sự im lặng của em, cô Lan đã nhẹ nhàng đến bên hỏi chuyện. Cô không vội khuyên bảo mà lắng nghe những suy nghĩ trong lòng em. Lúc ấy, em mới nói ra nỗi lo lắng mà bấy lâu nay vẫn giấu kín.

Cô Lan mỉm cười, nhẹ nhàng bảo rằng ai cũng có những điểm chưa hoàn hảo, nhưng nếu không thử sức thì sẽ không bao giờ biết mình có thể làm được những gì. Sau đó, cô dành thời gian tập luyện cùng em từng lời hát, từng động tác nhỏ. Những buổi chiều ở lại lớp, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, tiếng đàn vang lên hòa cùng giọng hát còn vụng về của em đã trở thành một kí ức thật đẹp. Có những lúc em hát sai, cô không trách mà kiên nhẫn sửa lại. Sự động viên và ánh mắt tin tưởng của cô đã giúp em dần lấy lại sự tự tin.

Đến ngày biểu diễn, dù vẫn còn hồi hộp nhưng em đã mạnh dạn bước lên sân khấu. Nhìn xuống phía dưới, em thấy cô Lan đang mỉm cười động viên. Nhờ sự chuẩn bị và khích lệ của cô, em đã hoàn thành tiết mục của mình thật tốt. Sau hôm đó, em trở nên mạnh dạn hơn trong các hoạt động của trường lớp. Em hiểu rằng đôi khi điều ngăn cản chúng ta không phải là khó khăn mà chính là sự thiếu tin tưởng vào bản thân. Cô đã giúp em nhận ra rằng chỉ cần cố gắng, mỗi người đều có thể vượt qua giới hạn của chính mình.

Thời gian trôi qua, nhiều kỉ niệm tuổi học trò có thể dần mờ đi, nhưng hình ảnh cô Lan tận tình hướng dẫn và luôn tin tưởng vào em vẫn mãi in sâu trong tâm trí. Em biết ơn cô vì đã không chỉ dạy em kiến thức mà còn giúp em có thêm sự tự tin và lòng dũng cảm. Em sẽ luôn ghi nhớ tình cảm ấy như một món quà quý giá của tuổi học trò và cố gắng sống thật tốt để xứng đáng với những điều tốt đẹp cô đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 10

Cơn mưa đầu mùa vừa đi qua, để lại trên sân trường những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh nắng trong trẻo. Những tán cây xanh mướt rung rinh trong gió, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đất trời sau mưa. Trong khung cảnh thân thương ấy, em nhớ về một kỉ niệm đặc biệt với thầy Hùng, người giáo viên đã giúp em nhận ra giá trị của sự cố gắng sau một lần em muốn bỏ cuộc trong học tập.

Khi ấy, em đang học lớp Bốn và gặp rất nhiều khó khăn với môn Toán. Những bài toán dài với nhiều bước giải khiến em thường xuyên cảm thấy bối rối. Sau vài lần làm bài chưa tốt, em bắt đầu chán nản và nghĩ rằng mình không thể học giỏi môn học này. Trong giờ học, em ít phát biểu hơn, cũng không còn hào hứng làm bài như trước. Thầy Hùng nhận ra sự thay đổi ấy nên sau tiết học đã gọi em ở lại. Lớp học lúc ấy rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt quay đều và ánh nắng cuối ngày đang dần nghiêng qua khung cửa.

Thầy ngồi cạnh em, nhẹ nhàng hỏi về những điều khiến em lo lắng. Khi biết em đang mất tự tin, thầy không hề trách móc mà kiên nhẫn giảng lại những phần kiến thức em chưa hiểu. Thầy lấy những ví dụ gần gũi để bài học trở nên dễ dàng hơn. Có bài thầy giảng đến lần thứ hai, thứ ba chỉ để chắc chắn rằng em đã hiểu. Thầy còn động viên rằng mỗi người có một tốc độ học tập khác nhau, điều quan trọng là không được bỏ cuộc. Những lời nói giản dị cùng sự tận tâm của thầy khiến em cảm thấy mình được quan tâm và có thêm động lực để cố gắng.

Sau ngày hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em chăm chỉ làm bài tập, dành nhiều thời gian ôn luyện và mạnh dạn hỏi thầy khi gặp khó khăn. Dần dần, những con số và bài toán không còn khiến em sợ hãi như trước. Kết quả học tập của em cũng tiến bộ hơn từng ngày. Điều khiến em vui nhất không phải là những điểm số cao mà là cảm giác mình đã chiến thắng được sự tự ti của chính mình. Thầy Hùng đã dạy em rằng thành công không đến từ việc chưa từng gặp khó khăn, mà đến từ sự kiên trì vượt qua những khó khăn ấy.

Đã lâu rồi em không còn được học thầy mỗi ngày, nhưng những lời động viên năm nào vẫn luôn là nguồn động lực trong lòng em. Thầy giống như người gieo một hạt giống nhỏ của niềm tin, để rồi theo thời gian hạt giống ấy lớn lên thành sự tự tin và ý chí vươn lên. Em sẽ luôn trân trọng kỉ niệm với thầy và ghi nhớ rằng trên hành trình trưởng thành, sự yêu thương và dẫn dắt của thầy cô chính là những hành trang vô cùng quý giá.

Bài tham khảo Mẫu 11

Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên len qua từng kẽ lá, sân trường hiện lên thật trong trẻo và bình yên. Tiếng trống trường vang lên quen thuộc hòa cùng tiếng nói cười của học sinh khiến nơi đây luôn chứa đựng biết bao kỉ niệm đẹp. Trong dòng kí ức của tuổi học trò, em vẫn luôn nhớ về thầy Đức, người giáo viên chủ nhiệm năm lớp Năm đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Kỉ niệm em không bao giờ quên là lần thầy giúp em nhận ra lỗi sai của bản thân và dạy em bài học về sự trách nhiệm.

Ngày hôm ấy, lớp em có một tiết kiểm tra quan trọng. Vì chủ quan, em đã không ôn bài thật kĩ nên khi làm bài gặp rất nhiều khó khăn. Khi nhận lại bài kiểm tra, em buồn bã vì kết quả không như mong đợi. Không chỉ vậy, em còn tìm cách đổ lỗi cho việc đề bài khó thay vì thừa nhận rằng mình chưa cố gắng đủ. Trong giờ sinh hoạt cuối tuần, thầy Đức đã nhẹ nhàng nhắc đến sự việc ấy. Em lo lắng nghĩ rằng thầy sẽ trách mắng trước lớp, nhưng thầy chỉ gọi em ở lại sau giờ học để trò chuyện. Khi ấy, lớp học trở nên yên tĩnh, ánh nắng cuối chiều phủ nhẹ lên những chiếc bàn quen thuộc.

Thầy không trách móc mà hỏi em về nguyên nhân khiến kết quả học tập chưa tốt. Trước sự chân thành của thầy, em đã thành thật kể lại việc mình chưa chăm chỉ ôn tập. Thầy nhìn em bằng ánh mắt hiền từ rồi nói rằng điều đáng quý không phải là một người luôn đạt kết quả tốt, mà là người biết nhìn nhận thiếu sót và cố gắng sửa chữa. Sau đó, thầy hướng dẫn em cách sắp xếp thời gian học tập hợp lí hơn. Thầy còn kể cho em nghe về những lần thầy từng gặp khó khăn và phải kiên trì như thế nào để đạt được mục tiêu. Những lời dạy giản dị ấy đã khiến em vô cùng xúc động và quyết tâm thay đổi.

Từ sau lần trò chuyện với thầy, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Em không còn học bài qua loa mà biết chuẩn bị bài trước khi đến lớp, biết tự kiểm tra lại những phần kiến thức mình còn yếu. Nhờ sự hướng dẫn và động viên của thầy, kết quả học tập của em dần tiến bộ. Quan trọng hơn, em học được cách chịu trách nhiệm với việc mình làm và không tìm lí do để che giấu khuyết điểm của bản thân. Đó là bài học mà em nghĩ sẽ theo em rất lâu trong cuộc sống.

Thời gian có thể làm những năm tháng học trò dần lùi xa, nhưng hình ảnh thầy Đức với nụ cười hiền hậu và những lời khuyên chân thành vẫn luôn ở lại trong tâm trí em. Thầy không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người giúp em trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cách sống. Em sẽ luôn ghi nhớ sự tận tâm của thầy, cố gắng rèn luyện mỗi ngày để trở thành người tốt hơn, bởi đó chính là lời cảm ơn ý nghĩa nhất dành cho người thầy đã từng yêu thương và dìu dắt em.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những buổi chiều ở mái trường thân thương đã trở thành những mảnh ghép đẹp trong kí ức tuổi thơ của em. Hình ảnh hàng cây nghiêng mình trong gió, tiếng ve ngân vang và bóng dáng thầy cô bên trang giáo án luôn gợi cho em cảm giác ấm áp, gần gũi. Trong những năm tháng học tập, người để lại cho em nhiều tình cảm nhất là cô Mai, giáo viên chủ nhiệm năm lớp Bốn. Kỉ niệm sâu sắc nhất với cô là lần cô giúp em vượt qua sự buồn bã khi em mắc lỗi và cảm thấy có lỗi với tập thể lớp.

Hôm đó, lớp em được giao nhiệm vụ chuẩn bị góc học tập xanh để tham gia phong trào thi đua của trường. Các bạn trong lớp cùng nhau trang trí, sắp xếp những chậu cây nhỏ và những bức tranh do chính mình làm ra. Vì muốn hoàn thành nhanh phần việc được giao, em đã tự ý di chuyển một chiếc giá đựng sách mà chưa hỏi ý kiến các bạn. Không may, một vài cuốn sách bị rơi xuống đất và góc học tập mà cả lớp đã chuẩn bị bị xáo trộn. Nhìn thành quả của các bạn bị ảnh hưởng, em cảm thấy rất buồn và lo lắng. Em ngồi lặng một góc, không biết phải nói lời xin lỗi như thế nào với mọi người.

Cô Mai nhận ra vẻ mặt buồn bã của em nên nhẹ nhàng đến hỏi chuyện. Khi nghe em kể lại mọi việc, cô không hề trách mắng mà chỉ bảo em rằng ai cũng có lúc sơ suất, điều quan trọng là biết nhận lỗi và tìm cách khắc phục. Cô cùng em sắp xếp lại góc học tập, hướng dẫn em xin lỗi các bạn và cùng nhau hoàn thành công việc còn dang dở. Trong lúc làm, cô luôn động viên rằng một tập thể sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi mọi người biết lắng nghe, chia sẻ và tha thứ cho nhau. Sự bao dung của cô khiến em cảm thấy vừa xúc động vừa biết ơn.

Sau sự việc ấy, em trở nên cẩn thận hơn trong mọi việc và luôn suy nghĩ trước khi hành động. Em cũng hiểu rằng một lời xin lỗi chân thành có thể giúp con người trở nên gần gũi hơn. Nhờ lời dạy của cô, em biết quan tâm đến cảm xúc của những người xung quanh, biết hợp tác và có trách nhiệm hơn với công việc chung. Kỉ niệm nhỏ ngày hôm ấy đã trở thành một bài học lớn giúp em trưởng thành trong suy nghĩ và cách cư xử.

Mỗi khi nhớ về cô Mai, trong lòng em luôn tràn đầy sự kính trọng và yêu quý. Có những người thầy, người cô không chỉ dạy ta những kiến thức trong sách vở mà còn âm thầm dạy ta cách làm một con người tốt đẹp hơn. Em sẽ luôn giữ gìn kỉ niệm ấy như một món quà quý giá của tuổi học trò và cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng những người đã luôn yêu thương, dìu dắt em.

Bài tham khảo Mẫu 13

Mỗi khi tiếng trống trường vang lên giữa sân trường rợp bóng cây, trong em lại hiện về biết bao kỉ niệm thân thương của những năm tháng học trò. Có những kỉ niệm tuy giản dị nhưng lại chứa đựng tình cảm lớn lao, khiến ta nhớ mãi không quên. Với em, người để lại dấu ấn sâu đậm nhất chính là thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm năm lớp Bốn. Kỉ niệm em luôn trân trọng là lần thầy động viên em sau khi em mắc lỗi trong một bài thuyết trình trước lớp.

Hôm ấy, lớp em có tiết sinh hoạt với hoạt động trình bày ý tưởng về một chủ đề học tập. Em được các bạn tin tưởng giao nhiệm vụ đại diện nhóm trình bày sản phẩm. Trước đó, em đã chuẩn bị rất nhiều nhưng vì quá hồi hộp khi đứng trước cả lớp nên đã quên mất một số nội dung quan trọng. Phần trình bày của em trở nên lúng túng, chưa thể hiện được hết công sức của cả nhóm. Bước xuống chỗ ngồi, em cảm thấy buồn và tự trách bản thân vì sợ đã làm ảnh hưởng đến các bạn. Suốt tiết học sau đó, em cứ cúi đầu, không còn vui vẻ như mọi ngày.

Sau giờ học, thầy Bình gọi em ở lại. Căn phòng học lúc ấy thật yên tĩnh, ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ, phủ lên những trang vở còn dang dở. Thầy không trách em mà chỉ nhẹ nhàng hỏi về cảm xúc của em lúc đó. Khi nghe em chia sẻ sự lo lắng và thất vọng của mình, thầy mỉm cười động viên rằng ai cũng có lần chưa làm tốt, nhưng mỗi lần như vậy sẽ giúp chúng ta học được thêm kinh nghiệm. Thầy chỉ cho em cách chuẩn bị nội dung khoa học hơn, cách luyện tập để tự tin khi nói trước mọi người. Sự kiên nhẫn và tin tưởng của thầy đã giúp em cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Sau lần ấy, em luôn cố gắng rèn luyện khả năng trình bày và mạnh dạn tham gia các hoạt động của lớp. Em tập nói trước gương, chuẩn bị bài cẩn thận hơn và không còn quá sợ hãi khi đứng trước đám đông. Nhờ sự hướng dẫn của thầy, em đã tiến bộ từng ngày và trở nên tự tin hơn. Điều em nhận được sau kỉ niệm ấy không chỉ là một bài học về cách thuyết trình mà còn là bài học về việc dám đối mặt với thiếu sót để hoàn thiện bản thân.

Đến bây giờ, dù đã trải qua nhiều năm học, em vẫn luôn nhớ đến hình ảnh thầy Bình với ánh mắt hiền từ và lời động viên ấm áp ngày hôm ấy. Có những người thầy không cần làm những điều quá lớn lao nhưng vẫn có thể thay đổi suy nghĩ của học trò bằng sự yêu thương chân thành. Em sẽ luôn biết ơn thầy và cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, xứng đáng với sự tin tưởng mà thầy đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 14

Sân trường vào những ngày đầu hè luôn mang một vẻ đẹp thật đặc biệt. Những chùm phượng đỏ rực rỡ trên cành, tiếng ve ngân vang trong nắng và những bước chân quen thuộc trên hành lang đã lưu giữ biết bao kỉ niệm của tuổi học trò. Trong những năm tháng ấy, cô Hương, giáo viên chủ nhiệm lớp Năm, là người đã để lại trong em tình cảm sâu sắc nhất. Kỉ niệm em nhớ mãi là lần cô giúp em vượt qua nỗi sợ hãi khi em mắc lỗi trong một cuộc thi của trường.

Khi đó, trường em tổ chức cuộc thi làm báo tường nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam. Lớp em đã cùng nhau chuẩn bị rất nhiều ngày để hoàn thành sản phẩm. Em được giao nhiệm vụ viết phần giới thiệu cho tờ báo của lớp. Vì muốn bài viết thật hay, em đã tự ý sửa lại một số nội dung mà chưa trao đổi với các bạn trong nhóm. Khi cô và các bạn xem lại, mọi người nhận ra phần trình bày chưa phù hợp với ý tưởng chung. Em cảm thấy vô cùng ân hận vì nghĩ rằng mình đã khiến công sức của cả lớp bị ảnh hưởng. Em im lặng ngồi một mình, không dám tham gia cùng các bạn chỉnh sửa lại.

Nhận thấy sự buồn bã của em, cô Hương nhẹ nhàng đến bên hỏi chuyện. Khi biết nguyên nhân, cô không trách mắng mà ân cần phân tích cho em hiểu rằng làm việc chung cần có sự lắng nghe và tôn trọng ý kiến của mọi người. Cô bảo rằng sai lầm không khiến một người trở nên xấu đi, chỉ cần người đó biết nhận ra và sửa chữa. Sau đó, cô cùng em trao đổi với các bạn, giúp cả nhóm tìm ra cách hoàn thiện tờ báo. Nhờ sự hướng dẫn của cô, em không chỉ sửa được lỗi của mình mà còn nhận được sự cảm thông từ các bạn. Ánh mắt động viên và nụ cười dịu dàng của cô lúc ấy khiến em vô cùng xúc động.

Từ kỉ niệm ấy, em hiểu hơn về tinh thần trách nhiệm và cách làm việc cùng tập thể. Em luôn nhắc nhở bản thân phải biết lắng nghe, suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động và dũng cảm nhận lỗi khi mắc sai sót. Nhờ cô Hương, em không chỉ học được một bài học trong học tập mà còn hiểu thêm nhiều điều về cách ứng xử trong cuộc sống. Những lời dạy của cô đã giúp em trưởng thành hơn từng ngày.

Cho đến hôm nay, mỗi khi nhìn thấy những trang giấy, những dòng chữ hay hình ảnh về mái trường, em lại nhớ đến cô Hương với tất cả sự kính yêu. Kỉ niệm năm ấy giống như một hạt giống nhỏ được cô gieo vào tâm hồn em, để rồi theo thời gian lớn lên thành sự trưởng thành và lòng biết ơn. Em sẽ luôn cố gắng sống tốt, học tập chăm chỉ để đáp lại tình cảm và sự tận tâm mà cô đã dành cho em trong những năm tháng học trò đẹp đẽ nhất.

Bài tham khảo Mẫu 15

Có những khoảnh khắc trong quãng đời học sinh tuy đã đi qua từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn nguyên vẹn những cảm xúc của ngày hôm ấy. Đó có thể là một lời động viên, một ánh mắt quan tâm hay một hành động giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương. Với em, người thầy để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là thầy Nam, giáo viên chủ nhiệm năm lớp Năm. Kỉ niệm em luôn ghi nhớ là lần thầy giúp em vượt qua nỗi buồn khi em từng nghĩ mình không thể tiến bộ trong học tập.

Thời gian ấy, em gặp khá nhiều khó khăn với môn Toán. Những bài toán có nhiều bước giải khiến em thường mất bình tĩnh và dễ nản lòng. Sau một vài lần nhận điểm chưa tốt, em bắt đầu cảm thấy thất vọng về bản thân. Trong lớp, em không còn mạnh dạn giơ tay phát biểu như trước, mỗi khi gặp bài khó em thường bỏ qua thay vì cố gắng tìm cách giải quyết. Một buổi chiều sau giờ học, khi các bạn đã ra về, em vẫn ngồi lại bên bàn học với vẻ mặt buồn bã. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua khung cửa sổ, phủ lên lớp học một màu vàng dịu nhẹ. Chính lúc ấy, thầy Nam bước đến và nhẹ nhàng hỏi thăm em.

Thầy ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe những điều em đang lo lắng. Khi biết em cảm thấy mất tự tin vì kết quả học tập chưa tốt, thầy không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng động viên. Thầy lấy một bài toán em làm sai, cùng em phân tích từng bước để tìm ra nguyên nhân. Có những phần em chưa hiểu, thầy giảng lại thật chậm rãi, dùng những ví dụ gần gũi để em dễ hình dung hơn. Thầy nói rằng không ai có thể giỏi ngay từ đầu, điều quan trọng là phải biết cố gắng và không bỏ cuộc trước khó khăn. Lời nói ấy cùng ánh mắt đầy tin tưởng của thầy đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực.

Sau lần trò chuyện hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em chăm chỉ học bài hơn, dành thời gian luyện tập mỗi ngày và luôn cố gắng hoàn thành những bài tập còn khó. Khi gặp vấn đề chưa hiểu, em mạnh dạn hỏi thầy thay vì im lặng như trước. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy, kết quả học tập của em dần tiến bộ. Nhưng điều quý giá nhất mà thầy mang đến cho em không chỉ là những kiến thức trong sách vở, mà còn là niềm tin vào bản thân và sự kiên trì khi gặp thử thách. Thầy đã giúp em hiểu rằng mỗi người đều có thể tiến bộ nếu luôn cố gắng bằng tất cả khả năng của mình.

Đến nay, dù đã rời xa lớp học năm nào, em vẫn luôn nhớ đến hình ảnh thầy Nam bên bảng đen, với giọng nói ấm áp và nụ cười hiền hậu. Có những người thầy chỉ đồng hành cùng ta trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng những điều tốt đẹp họ trao gửi lại có thể theo ta suốt cả cuộc đời. Em sẽ luôn ghi nhớ sự quan tâm, tận tụy của thầy và cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, bởi đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà em muốn dành tặng cho người thầy kính yêu của mình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...