1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể về một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi


- Em muốn kể lại kỉ niệm nào với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi? (Một lần bạn giúp đỡ em khi gặp khó khăn, một món quà bạn tặng, một lần hai bạn hiểu lầm rồi làm hòa,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em và người bạn ấy bao nhiêu tuổi? (Khi còn học tiểu học, trong một năm học, vào dịp nghỉ hè, một ngày đặc biệt hoặc một khoảng thời gian đáng nhớ của tuổi thơ,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài:

- Em muốn kể lại kỉ niệm nào với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi? (Một lần bạn giúp đỡ em khi gặp khó khăn, một món quà bạn tặng, một lần hai bạn hiểu lầm rồi làm hòa,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em và người bạn ấy bao nhiêu tuổi? (Khi còn học tiểu học, trong một năm học, vào dịp nghỉ hè, một ngày đặc biệt hoặc một khoảng thời gian đáng nhớ của tuổi thơ,...)

- Vì sao kỉ niệm ấy đến bây giờ vẫn khiến em xúc động và nhớ mãi?
(Vì người bạn đã dành cho em một tình cảm chân thành, giúp em vượt qua khó khăn, chia sẻ với em lúc buồn hoặc để lại một khoảnh khắc đẹp mà em không thể quên,...)

II. Thân bài:

a. Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm

- Kỉ niệm ấy diễn ra ở đâu? Vào thời gian nào?
- Khi ấy khung cảnh xung quanh như thế nào?
(Bầu trời, ánh nắng, hàng cây, tiếng chim, sân trường, lớp học, con đường hoặc những âm thanh quen thuộc,...)

- Lúc đó em và người bạn đang làm gì? Có những ai ở bên? (Hai bạn đang học bài, vui chơi, cùng đi học, tham gia một hoạt động, trò chuyện,...)

- Mối quan hệ giữa em và người bạn ấy trước khi kỉ niệm xảy ra như thế nào?  (Hai bạn là bạn thân, thường xuyên học tập, vui chơi, chia sẻ với nhau và đã có nhiều kỉ niệm đẹp từ trước,...)

b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm

- Điều gì bất ngờ hoặc đặc biệt đã xảy ra?  (Kể rõ nguyên nhân và những sự việc diễn ra theo trình tự để người đọc hiểu được câu chuyện,...)

- Người bạn đã làm gì hoặc nói gì khiến em xúc động?  (Một lời động viên, một hành động giúp đỡ, một món quà nhỏ, sự nhường nhịn, lời xin lỗi, sự quan tâm hoặc một việc làm chân thành,...)

- Em đã phản ứng như thế nào trước hành động của bạn? (Ngạc nhiên, vui mừng, xúc động, nghẹn ngào, bật khóc, mỉm cười hoặc cảm thấy vô cùng biết ơn,...)

- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào trong từng khoảnh khắc? (Từ bất ngờ đến xúc động, từ buồn bã đến vui mừng, từ lo lắng đến nhẹ nhõm hoặc từ ngỡ ngàng đến cảm thấy ấm áp,...)

- Chi tiết nào trong kỉ niệm khiến em nhớ nhất?
c. Kết quả và ý nghĩa của kỉ niệm

- Cuối cùng, sự việc đã kết thúc như thế nào? (Em vượt qua được khó khăn, hai người hiểu nhau hơn, tình bạn trở nên gắn bó hơn,...)

- Sau kỉ niệm ấy, em hiểu thêm điều gì về người bạn của mình? (Hiểu rằng bạn là người chân thành, tốt bụng, biết quan tâm, luôn sẵn sàng chia sẻ và ở bên em khi cần thiết,...)

- Kỉ niệm ấy đã làm tình bạn giữa em và người bạn thay đổi như thế nào? (Hai bạn thêm yêu quý, tin tưởng, quan tâm và biết trân trọng nhau hơn,...)

- Kỉ niệm ấy đã giúp em nhận ra điều gì về tình bạn? (Hiểu rằng tình bạn đẹp được tạo nên từ sự chân thành, sẻ chia, yêu thương, biết lắng nghe và luôn giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn,...)

III. Kết bài:

- Khi nhớ lại kỉ niệm với người bạn tuổi thơ ấy, em cảm thấy như thế nào?
- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em?
- Em muốn nhắn nhủ điều gì với bản thân về tình bạn?

Bài siêu ngắn

Tuổi thơ của em có biết bao kỉ niệm đẹp bên bạn bè, nhưng em nhớ nhất là lần Minh giúp em khi em bị ngã trên sân trường. Kỉ niệm nhỏ ấy đã khiến em cảm nhận được sự chân thành và ấm áp của tình bạn.

Hôm ấy, trong giờ ra chơi, em cùng Minh chạy nhảy dưới hàng cây. Vì mải vui, em chẳng may vấp ngã, đầu gối bị đau khiến em bật khóc. Minh lập tức chạy đến đỡ em dậy, phủi bụi trên quần áo rồi dìu em xuống phòng y tế. Bạn còn ngồi bên cạnh động viên và hỏi han khiến em nhanh chóng bình tĩnh lại. Nhìn ánh mắt lo lắng của Minh, em vừa xúc động vừa biết ơn. Sau khi cô y tế kiểm tra, thấy em không bị thương nặng, Minh mới yên tâm mỉm cười. Trước khi quay lại lớp, bạn còn cẩn thận nhắc em đi đứng chậm rãi hơn. Sự quan tâm chân thành ấy khiến em cảm thấy tình bạn thật gần gũi và đáng quý. Từ hôm đó, chúng em càng thân thiết và luôn quan tâm, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như cuộc sống.

Mỗi khi nhớ lại buổi ra chơi hôm ấy, em vẫn thấy lòng mình ấm áp. Em hiểu rằng một người bạn tốt luôn biết sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ khi ta gặp khó khăn. Em sẽ luôn trân trọng tình bạn đẹp ấy.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Bạn bè là nghĩa tương tri, sao cho sau trước một bề mới nên.” Câu ca dao ấy mỗi lần vang lên trong tâm trí lại khiến em nghĩ về những người bạn đã cùng mình đi qua những năm tháng tuổi thơ trong trẻo. Trong số những kỉ niệm ấy, em nhớ nhất một buổi chiều mưa năm em học lớp Bốn, khi người bạn thân Minh đã ở bên và giúp em vượt qua một tình huống khó khăn. Kỉ niệm ấy tuy đã qua nhưng vẫn nằm nguyên trong kí ức của em như một vệt nắng ấm giữa những ngày tuổi thơ.

Ngày hôm ấy, sau giờ học, bầu trời đang trong xanh bỗng phủ đầy những đám mây xám. Gió từ ngoài sân trường thổi vào làm những tán cây rung lên xào xạc. Khi tiếng trống tan học vang lên, từng tốp học sinh vội vã ra về. Em và Minh cũng nhanh chóng thu dọn sách vở. Vì buổi sáng em quên mang áo mưa nên lúc bước ra khỏi lớp, nhìn màn mưa trắng xóa trước sân trường, em đứng ngẩn người. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những giọt nước nối nhau rơi xuống mái hiên tạo thành âm thanh rì rào. Em lo lắng vì nhà khá xa trường và không biết phải làm thế nào.

Minh nhìn thấy vẻ mặt bối rối của em liền hỏi chuyện. Biết em không có áo mưa, bạn lập tức bảo em cùng đi chung. Chiếc áo mưa của Minh không đủ rộng nên hai đứa phải nép sát vào nhau. Minh còn nghiêng phần áo về phía em, còn vai bạn thì dần ướt. Trên con đường về, gió thổi mạnh khiến chiếc áo mưa liên tục phần phật. Em ái ngại bảo Minh che cho mình như vậy sẽ bị ướt, nhưng bạn chỉ cười và nói rằng nhà bạn gần hơn, cứ để bạn đưa em về trước. Nhìn mái tóc Minh ướt nước mưa, em thấy sống mũi cay cay. Một việc làm nhỏ bé mà chân thành khiến em cảm thấy ấm áp hơn cả ánh nắng.

Khi về đến đầu ngõ, em cảm ơn Minh và chạy vào nhà. Qua khung cửa, em vẫn thấy bạn quay lưng bước đi dưới màn mưa. Hình ảnh ấy khiến em nhớ mãi. Từ hôm đó, tình bạn giữa chúng em càng trở nên gắn bó. Em hiểu rằng tình bạn đẹp không chỉ được tạo nên từ những giờ vui chơi, những câu chuyện cười mà còn được vun đắp bằng sự quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Em cũng tự nhủ mình phải biết quan tâm đến bạn bè bằng những hành động chân thành như Minh đã từng làm.

Thời gian trôi qua, những cơn mưa tuổi thơ cũng dần trở thành một phần kí ức. Thỉnh thoảng, khi nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, em lại nhớ đến chiếc áo mưa nhỏ và bóng dáng người bạn ngày ấy. Có lẽ điều khiến một kỉ niệm sống mãi không phải vì sự việc lớn lao, mà bởi trong khoảnh khắc ấy ta đã cảm nhận được một tình cảm thật đẹp. Em sẽ luôn trân trọng tình bạn ấy và mong rằng mình cũng có thể trở thành một người bạn biết yêu thương, sẻ chia như Minh.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Tuổi thơ như một cánh diều, bay đi rồi vẫn để lại trong lòng người những sợi dây kí ức.” Mỗi khi nghĩ về những năm tháng hồn nhiên ấy, em lại nhớ đến biết bao tiếng cười, những buổi cùng bạn bè chạy dưới sân trường và những câu chuyện nhỏ bé mà ấm áp. Trong những kỉ niệm ấy, có một lần em mắc lỗi khiến em vô cùng buồn, nhưng chính người bạn thân Lan đã giúp em hiểu được thế nào là sự bao dung và chân thành. Kỉ niệm ấy đã trở thành một dấu ấn mà em luôn nhớ đến mỗi khi nghĩ về tình bạn.

Đó là một buổi chiều cuối tuần, sau giờ học, lớp học đã vắng dần. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua cửa sổ, trải những vệt vàng dài trên nền gạch. Em và Lan ở lại lớp để hoàn thành một bài trang trí cho góc học tập. Vì muốn làm thật nhanh để còn xuống sân chơi, em vô tình làm đổ hộp màu của Lan khiến một vài chiếc bút màu bị gãy. Nhìn những chiếc bút nằm lăn trên nền lớp, em sững người. Em biết Lan rất yêu quý hộp màu ấy vì đó là món quà chị gái tặng bạn. Lòng em lập tức trở nên nặng trĩu.

Lan bước đến, nhìn những chiếc bút màu rồi im lặng. Em cúi đầu xin lỗi, trong lòng thấp thỏm chờ bạn trách móc. Lan không nói gì ngay. Một lúc sau, bạn nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không rồi cùng em nhặt những chiếc bút lên. Em ngạc nhiên nhìn bạn. Em cứ nghĩ Lan sẽ giận, nhưng bạn chỉ bảo rằng đồ vật có thể thay thế, còn tình bạn thì đáng quý hơn. Câu nói giản dị ấy khiến em xúc động. Em vội hứa sẽ cẩn thận hơn và sẽ tìm cách sửa lại những chiếc bút bị hỏng. Hai đứa cùng nhau dọn dẹp, rồi Lan còn chỉ cho em cách sắp xếp đồ dùng để không làm chúng bị rơi nữa.

Sau hôm ấy, em luôn nhớ đến cách Lan đã đối xử với mình. Bạn không làm em xấu hổ trước mọi người, cũng không trách móc nặng lời mà chọn cách nhẹ nhàng giúp em nhận ra lỗi của mình. Em hiểu rằng sự bao dung không có nghĩa là bỏ qua mọi lỗi lầm, mà là biết giúp người khác sửa sai bằng sự chân thành. Tình bạn giữa chúng em cũng trở nên gần gũi hơn. Em cố gắng cẩn thận hơn với đồ dùng của mình và của người khác, đồng thời học cách bình tĩnh, biết tha thứ khi bạn bè mắc lỗi.

Nhiều năm sau, có thể em sẽ không còn nhớ chính xác những chiếc bút màu hôm ấy có màu gì, nhưng chắc chắn em vẫn nhớ ánh nắng cuối chiều trong lớp học và câu nói của Lan. Kỉ niệm ấy giống như một trang giấy nhỏ trong cuốn sổ tuổi thơ, không rực rỡ nhưng luôn khiến em muốn mở ra đọc lại. Nhờ người bạn ấy, em hiểu rằng tình bạn đẹp không phải là chưa từng mắc lỗi với nhau, mà là sau những vụng về vẫn có thể nắm tay nhau bước tiếp bằng sự chân thành và yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Có một người bạn tốt giống như có thêm một vì sao trong bầu trời tuổi nhỏ.” Những năm tháng thơ bé của em từng có biết bao niềm vui bên bạn bè, nhưng cũng có một kỉ niệm khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại. Đó là ngày em bị ốm ngay trước một buổi thi của lớp và người bạn thân Quân đã âm thầm mang vở đến nhà giúp em chép lại bài. Việc làm ấy không lớn lao, nhưng sự quan tâm chân thành của bạn đã khiến em cảm thấy tuổi thơ của mình thật may mắn.

Hôm ấy, sau khi tan học, người em nóng ran và mệt mỏi. Về đến nhà, em nằm xuống giường, chẳng còn sức để mở cặp. Sáng hôm sau, em vẫn chưa khỏe nên phải nghỉ học. Ngoài cửa sổ, bầu trời xanh nhạt, vài nhành cây rung rinh trong gió. Em nằm trên giường mà trong lòng sốt ruột vì hôm ấy lớp có một bài kiểm tra. Em lo mình sẽ bỏ lỡ bài học và không biết các bạn đã học đến đâu. Mẹ bảo em cứ nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng em vẫn không thôi nghĩ đến những trang vở còn bỏ trống.

Đến gần trưa, tiếng chuông cửa vang lên. Em bất ngờ khi thấy Quân đứng ngoài cổng, trên tay ôm một chồng vở. Bạn bảo cô giáo đã nhờ bạn mang bài đến cho em và còn chép giúp những phần quan trọng để em dễ theo dõi. Quân ngồi bên cạnh giường, vừa chỉ cho em bài học vừa kể vài chuyện vui ở lớp. Thấy em mệt, bạn còn nhắc em không cần cố học ngay, khi khỏe rồi hãy đọc lại từ từ. Nhìn những dòng chữ ngay ngắn trong cuốn vở, em xúc động đến mức chỉ biết nói cảm ơn. Quân cười, bảo rằng bạn bè thì phải giúp nhau. Trước khi về, bạn còn đặt lên bàn một tờ giấy nhỏ ghi lại những bài cô dặn cả lớp chuẩn bị. Cử chỉ ấy giản dị nhưng khiến lòng em ấm lên.

Sau khi khỏe lại, em trở lại trường và cố gắng hoàn thành những phần bài còn thiếu. Quân vẫn kiên nhẫn giảng lại cho em những chỗ chưa hiểu. Nhờ có bạn, em không cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau. Em nhận ra tình bạn không chỉ nằm trong những giờ ra chơi cùng nhau cười đùa mà còn hiện diện trong những lúc một người gặp khó khăn và người kia sẵn sàng đưa tay giúp đỡ. Kỉ niệm ấy cũng khiến em tự nhắc mình rằng khi bạn bè cần, em phải biết quan tâm và giúp đỡ bằng tất cả khả năng của mình.

Tuổi thơ rồi sẽ đi qua cùng những mùa phượng nở, nhưng những tình cảm chân thành thì có thể ở lại rất lâu. Mỗi khi mở lại cuốn vở có nét chữ của Quân, em lại nhớ đến buổi trưa hôm ấy và cảm thấy lòng mình dịu lại. Em biết mình đã may mắn khi có một người bạn biết quan tâm bằng những việc làm giản dị. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là một góc ấm áp trong tuổi thơ, nhắc em biết sống chân thành và biết nâng niu những tình bạn đẹp mà mình có.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tuổi thơ giống như một khu vườn nhỏ, nơi mỗi ngày đều nở thêm một vài bông hoa của niềm vui, tình bạn và những kỉ niệm trong trẻo. Có bông hoa rực rỡ, có bông hoa giản dị nhưng hương thơm lại ở rất lâu trong lòng người. Trong khu vườn tuổi thơ của em, kỉ niệm về một lần được người bạn thân giúp đỡ khi em gặp khó khăn vẫn luôn là một bông hoa như thế. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp bởi tình bạn chân thành mà bạn đã dành cho em.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi sáng cuối thu, khi em và Mai đang cùng nhau đến trường. Con đường quen thuộc hôm ấy phủ đầy những chiếc lá vàng. Gió nhẹ lướt qua hàng cây, làm những chiếc lá khẽ rung rinh rồi chao xuống mặt đường. Vì mải nhìn một đàn chim đang chuyền cành, em không để ý một đoạn đường trơn phía trước nên chẳng may trượt chân ngã. Chiếc cặp văng sang một bên, sách vở rơi tung tóe. Đầu gối em đau buốt, khiến em ngồi im, vừa xấu hổ vừa lo lắng vì sợ bị muộn học. Mai lập tức quay lại, nhặt từng quyển sách giúp em rồi đỡ em đứng dậy. Nhìn vẻ mặt lo lắng của bạn, em bỗng thấy nỗi đau dường như nhẹ đi rất nhiều.

Mai dìu em đến một chiếc ghế đá gần đó. Bạn phủi những chiếc lá dính trên quần áo, kiểm tra vết xước rồi nhẹ nhàng hỏi em có đau lắm không. Khi thấy em vẫn còn ngần ngại vì sợ đến lớp muộn, Mai bảo em cứ ngồi nghỉ, còn bạn sẽ mang cặp giúp. Trên đường đến trường, Mai liên tục nhắc em đi chậm, cẩn thận từng bước. Đến lớp, bạn còn kể lại sự việc với cô giáo để cô giúp em xử lí vết thương. Cả buổi học hôm ấy, Mai thỉnh thoảng lại quay sang hỏi em có còn đau không. Sự quan tâm giản dị ấy khiến em xúc động vô cùng. Em nhận ra rằng đôi khi tình bạn không cần những lời nói thật lớn lao, chỉ một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ khiến người khác cảm thấy mình không hề đơn độc.

Sau hôm ấy, em càng trân trọng Mai hơn. Em cũng tự nhủ nếu một ngày bạn gặp khó khăn, em sẽ cố gắng ở bên và giúp bạn giống như cách bạn đã từng làm với em. Kỉ niệm ấy dạy em hiểu rằng tình bạn đẹp được xây dựng từ những điều rất nhỏ, từ một ánh mắt quan tâm, một lời hỏi han hay một hành động giúp đỡ chân thành. Nhờ có Mai, buổi sáng mùa thu tưởng như bình thường ấy đã trở thành một phần thật đẹp trong tuổi thơ của em.

Đôi khi, những kỉ niệm đáng nhớ nhất lại không đến từ những chuyến đi xa hay những món quà đặc biệt, mà nằm trên một con đường quen thuộc, trong một buổi sáng bình dị và bên cạnh một người bạn luôn biết quan tâm. Mỗi khi bắt gặp những chiếc lá vàng bay trong gió, em lại nhớ đến Mai và buổi sáng năm ấy. Em thầm cảm ơn người bạn đã cho em hiểu rằng trong những năm tháng tuổi thơ, có một người sẵn sàng đưa tay nâng mình dậy chính là một điều vô cùng quý giá.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có những buổi chiều tuổi thơ trôi qua nhẹ như một làn gió, nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài phút mà lại nằm lại trong trí nhớ suốt nhiều năm. Với em, một buổi chiều cuối năm học chính là một khoảnh khắc như thế. Đó là lần em và người bạn thân An phải chia tay vì gia đình bạn chuyển đến một nơi khác. Không có điều gì quá lớn lao xảy ra, chỉ có những lời nói giản dị và một món quà nhỏ, vậy mà đến giờ nghĩ lại, em vẫn thấy sống mũi cay cay.

Hôm ấy, sân trường ngập trong ánh nắng dịu. Những chùm phượng đỏ rung rinh trên vòm lá, từng cánh hoa rơi xuống sân như những đốm lửa nhỏ. Tiếng trống tan học vang lên quen thuộc nhưng chẳng hiểu sao hôm ấy lại khiến lòng em buồn đến lạ. An báo với em rằng ngày hôm sau bạn sẽ theo gia đình chuyển đi. Em sững người, không biết phải nói gì. Bao nhiêu hình ảnh quen thuộc bỗng ùa về trong tâm trí, từ những buổi cùng nhau học bài, những lần chia nhau chiếc bánh, đến những giờ ra chơi hai đứa chạy dưới hàng cây. Em cứ nghĩ chúng em sẽ còn ngồi cạnh nhau thật lâu, vậy mà một lời thông báo lại khiến những ngày tháng ấy bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

An lấy trong cặp ra một chiếc móc khóa nhỏ hình ngôi sao rồi đặt vào tay em. Bạn bảo muốn em giữ nó để nhớ đến mình. Em nhìn món quà nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay mà chẳng biết nói gì. An vẫn cười, nhưng đôi mắt bạn đã long lanh. Em cố gắng mỉm cười để bạn không buồn, rồi lấy từ cặp một tấm ảnh hai đứa chụp trong ngày hội của trường tặng lại bạn. Chúng em ngồi dưới gốc phượng, kể cho nhau nghe những điều muốn làm nếu sau này có dịp gặp lại. Tiếng bạn bè gọi nhau ngoài sân vẫn rộn ràng, nắng vẫn vàng trên những tán cây, nhưng khoảng sân quen thuộc hôm ấy đối với em dường như rộng hơn rất nhiều. Khi An đứng dậy ra về, em nhìn theo bóng bạn nhỏ dần sau cánh cổng mà lòng nghẹn lại. Em hiểu rằng có những người bạn dù không còn ở cạnh mỗi ngày vẫn có thể để lại một khoảng rất đẹp trong trái tim mình.

Sau ngày ấy, em và An vẫn thỉnh thoảng viết thư cho nhau. Chúng em kể về trường mới, những người bạn mới và những chuyện vui trong cuộc sống. Khoảng cách khiến hai đứa không thể cùng nhau đi học mỗi ngày, nhưng không thể làm những kỉ niệm đẹp biến mất. Chiếc móc khóa hình ngôi sao vẫn được em giữ cẩn thận. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến sân trường đầy nắng, sắc phượng đỏ và nụ cười của An. Nhờ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng tình bạn chân thành không nhất thiết phải luôn ở bên cạnh nhau. Điều quan trọng là dù thời gian có trôi, ta vẫn biết trân trọng những người từng làm tuổi thơ của mình trở nên đẹp hơn.

Năm tháng học trò rồi sẽ đi qua, những hàng phượng cũng sẽ thay nhau đón những mùa hoa mới. Có lẽ An và em sẽ còn lớn lên, sẽ có những con đường riêng và những người bạn mới, nhưng em tin rằng góc sân trường năm ấy vẫn sẽ nằm đâu đó trong kí ức của cả hai. Nếu có ai hỏi em tuổi thơ đã để lại điều gì quý giá nhất, có lẽ em sẽ nghĩ đến những người bạn đã từng cùng mình cười, cùng mình buồn và cùng mình lớn lên. Với em, An chính là một phần dịu dàng như thế.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...