1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể về một ngày hội mà em biết


- Em muốn kể về ngày hội nào mà em biết? (Một ngày hội ở trường, ngày hội quê hương, lễ hội truyền thống,...) - Ngày hội ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em biết đến hoặc tham gia ngày hội ấy cùng những ai? (Một ngày đầu xuân, dịp lễ, ngày nghỉ,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về ngày hội nào mà em biết? (Một ngày hội ở trường, ngày hội quê hương, lễ hội truyền thống,...)

- Ngày hội ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em biết đến hoặc tham gia ngày hội ấy cùng những ai? (Một ngày đầu xuân, dịp lễ, ngày nghỉ,...)

- Điều gì khiến ngày hội ấy để lại trong em ấn tượng sâu sắc? (Không khí đông vui, những hoạt động đặc sắc, các trò chơi dân gian,...)

II. Thân bài

a. Kể về khung cảnh trước khi ngày hội bắt đầu

- Ngày hội được tổ chức ở đâu? Vào thời gian nào? (Một sân đình, sân trường, quảng trường, khu di tích, làng quê,...)

- Quang cảnh nơi tổ chức ngày hội trước giờ khai hội như thế nào? (Mọi người đến ngày càng đông, cờ hoa được trang trí rực rỡ,...)

- Những ai tham gia ngày hội? (Người dân địa phương, các bạn nhỏ, người lớn, khách tham quan, thầy cô, học sinh, nghệ nhân hoặc những người đến từ nhiều nơi khác nhau,...)

- Mọi người đã chuẩn bị những gì cho ngày hội? (Trang trí sân khấu, dựng gian hàng, chuẩn bị trang phục, dụng cụ cho các trò chơi, món ăn, ...)

- Tâm trạng của em trước khi ngày hội bắt đầu như thế nào? (Háo hức, mong chờ,...)

b. Kể lại diễn biến chính của ngày hội

- Ngày hội bắt đầu như thế nào? (Tiếng trống vang lên, người dẫn chương trình tuyên bố khai hội, mọi người tập trung về khu vực chính,...)

- Những hoạt động nào diễn ra trong ngày hội? (Các tiết mục ca hát, múa, biểu diễn nghệ thuật, trò chơi dân gian, thi đấu thể thao,...)

- Hoạt động nào khiến em ấn tượng nhất? (Một trò chơi vui nhộn, một tiết mục nghệ thuật đặc sắc, một cuộc thi hấp dẫn,...)

- Mọi người đã tham gia ngày hội như thế nào? (Mọi người hào hứng tham gia, cổ vũ, trò chuyện,...)

- Không khí ngày hội thay đổi như thế nào trong từng hoạt động? (Từ sự háo hức ban đầu đến lúc sôi nổi, náo nhiệt, hồi hộp trong các cuộc thi,...)

- Em đã có cảm xúc như thế nào khi hòa mình vào ngày hội? (Vui vẻ, thích thú, bất ngờ, hồi hộp, tự hào,...)

- Chi tiết nào trong ngày hội khiến em nhớ nhất? (Một tiếng trống, một điệu múa, sắc màu của cờ hoa, nụ cười của mọi người, một trò chơi dân gian,...)

c. Kể về kết thúc và ý nghĩa của ngày hội

- Ngày hội kết thúc như thế nào? (Các hoạt động dần kết thúc, người tham gia cùng thu dọn, những tiết mục cuối cùng diễn ra,...)

- Mọi người có những biểu hiện như thế nào khi ngày hội kết thúc? (Vui vẻ, lưu luyến, chúc mừng người chiến thắng,...)

- Điều gì khiến em nhớ nhất sau ngày hội? (Một hoạt động đặc sắc, một hình ảnh đẹp,...)

- Ngày hội đã đem lại cho em điều gì? (Giúp em có thêm niềm vui, hiểu thêm về văn hóa, truyền thống quê hương,...)

- Qua ngày hội, em hiểu thêm điều gì? (Hiểu rằng mỗi ngày hội không chỉ đem đến niềm vui mà còn góp phần gìn giữ những nét đẹp văn hóa, gắn kết mọi người và giúp thế hệ trẻ thêm yêu quê hương, trân trọng truyền thống,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại ngày hội ấy, em có cảm xúc gì?

- Ngày hội đã để lại trong em kỉ niệm như thế nào?

- Em mong muốn điều gì sau ngày hội?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Ngày hội quê hương luôn mang đến cho em cảm giác thật vui và gần gũi. Em nhớ nhất một ngày hội được tổ chức tại sân đình của làng. Cờ hoa rực rỡ, tiếng trống vang lên và mọi người từ khắp nơi cùng tụ về khiến không gian trở nên náo nhiệt.

Ngày hội có nhiều hoạt động hấp dẫn như múa hát, chơi kéo co, bịt mắt bắt dê và các gian hàng ẩm thực. Từ sáng sớm, sân đình đã đông vui với tiếng nói cười rộn rã. Những lá cờ nhiều màu tung bay trên cao, hòa cùng tiếng trống khiến không khí càng thêm náo nức. Em thích nhất trò kéo co vì tiếng reo hò vang lên không ngớt khi hai đội cùng cố gắng. Các thành viên trong đội nắm chặt sợi dây, dồn hết sức kéo về phía mình. Có lúc một đội tưởng như sắp giành chiến thắng nhưng đội còn lại vẫn không bỏ cuộc. Nhìn những gương mặt vui vẻ, hào hứng của mọi người, em cũng cổ vũ theo. Sau trò chơi, mọi người cùng cười nói và chúc mừng nhau. Em còn được thưởng thức nhiều món ăn dân dã do các gia đình trong làng chuẩn bị. Nhìn mọi người cùng tham gia, em cảm nhận rõ sự gắn bó và đoàn kết của quê hương.

Mỗi lần nhớ đến ngày hội ấy, trong lòng em lại hiện lên những sắc màu rực rỡ và âm thanh vui tươi. Em hiểu rằng những ngày hội không chỉ đem đến niềm vui mà còn giúp mọi người thêm yêu quê hương và trân trọng những nét đẹp truyền thống.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong kí ức của em, có một ngày hội thiếu nhi để lại nhiều hình ảnh thật đẹp. Ngày hội được tổ chức tại một công viên rộng rãi với những lá cờ đủ màu tung bay trong gió. Tiếng cười nói của các bạn nhỏ khiến cả không gian như tràn đầy sức sống.

Sau phần khai hội, nhiều hoạt động lần lượt diễn ra như biểu diễn văn nghệ, vẽ tranh, chơi trò chơi dân gian và thi tài năng. Sân khấu được trang trí bằng những chùm bóng bay và những dải ruy-băng nhiều màu sắc. Các bạn nhỏ háo hức đứng thành từng nhóm để chờ đến lượt tham gia. Em thích nhất những tiết mục biểu diễn trên sân khấu bởi mỗi bạn đều thể hiện sự tự tin và đáng yêu. Có bạn hát rất hay, có bạn múa mềm mại, lại có bạn kể chuyện khiến cả khán giả bật cười. Tiếng vỗ tay vang lên sau từng tiết mục khiến ai cũng cảm thấy vui vẻ. Sau đó, em cùng các bạn tham gia vẽ tranh và chơi một số trò chơi dân gian. Có lúc em chưa làm tốt nhưng các bạn bên cạnh luôn động viên khiến em càng thêm hào hứng. Đến cuối ngày, chúng em cùng nhau chụp ảnh lưu niệm và kể cho nhau nghe những điều thú vị đã trải qua. Dù đã thấm mệt, khuôn mặt bạn nào cũng rạng rỡ vì một ngày vui trọn vẹn.

Ngày hội đã cho em một ngày thật nhiều niềm vui và những kỉ niệm đáng nhớ. Em càng hiểu rằng tuổi thơ sẽ đẹp hơn khi có những khoảnh khắc được vui chơi, khám phá và cùng mọi người tạo nên những kỉ niệm trong trẻo.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Có một ngày hội truyền thống mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy trong lòng rộn ràng như nghe lại tiếng trống hội năm nào. Ngày hội được tổ chức ở một khu di tích với đông đảo người dân và khách tham quan. Những gian hàng, cờ hoa và trang phục nhiều màu sắc khiến nơi đây mang một vẻ đẹp vừa náo nhiệt vừa đậm đà bản sắc.

Em được xem các tiết mục múa hát, thưởng thức những món ăn truyền thống và tham gia một số trò chơi dân gian. Từ cổng khu di tích, em đã nhìn thấy những dải cờ đủ màu tung bay trong gió. Tiếng trống hội vang lên từng hồi khiến mọi người háo hức tập trung về sân chính. Em ấn tượng nhất với màn biểu diễn nghệ thuật bởi những động tác uyển chuyển hòa cùng tiếng nhạc khiến mọi người chăm chú dõi theo. Những bộ trang phục rực rỡ càng làm tiết mục trở nên sinh động và hấp dẫn. Sau đó, em cùng gia đình đi tham quan các gian hàng và thưởng thức một vài món ăn truyền thống. Em còn được tham gia một trò chơi dân gian cùng các bạn nhỏ ở đó. Tiếng cười, tiếng cổ vũ và tiếng trống hòa vào nhau tạo nên một không khí vô cùng náo nhiệt. Qua từng hoạt động, em cảm nhận được sự gìn giữ và truyền lại những nét đẹp văn hóa từ thế hệ này sang thế hệ khác. Em thấy vui vì mình được tận mắt chứng kiến những phong tục đã gắn bó với quê hương từ bao đời.

Ngày hội đã qua nhưng những hình ảnh đẹp vẫn ở lại trong trí nhớ của em. Em mong rằng những ngày hội như thế sẽ luôn được gìn giữ để trẻ em hôm nay có cơ hội hiểu hơn về truyền thống, còn những giá trị đẹp của quê hương thì mãi được tiếp nối.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Người ơi, người ở đừng về...” Âm thanh ngọt ngào của những làn điệu quan họ từ lâu đã trở thành một nét đẹp rất riêng của vùng Kinh Bắc. Qua những trang sách, những câu chuyện và những hình ảnh em từng được biết, Hội Lim hiện lên trong em như một bức tranh mùa xuân vừa rực rỡ vừa đằm thắm. Đó là ngày hội mang đậm vẻ đẹp văn hóa truyền thống, nơi con người gặp gỡ, vui chơi và cùng gìn giữ những giá trị đẹp đẽ được trao truyền qua bao thế hệ. Dù chưa có dịp trực tiếp tham dự, em vẫn rất ấn tượng với Hội Lim và muốn kể lại những điều em biết về ngày hội đặc biệt ấy.

Mỗi độ xuân về, khi những cơn gió lạnh đã trở nên dịu nhẹ và cây cối bắt đầu khoác lên mình màu xanh non tươi mới, vùng đất Kinh Bắc lại rộn ràng trong không khí Hội Lim. Ngày hội được tổ chức ở vùng Lim thuộc tỉnh Bắc Ninh, trong một không gian rộng lớn với những ngôi làng cổ, mái đình, cây đa và những con đường đông vui người qua lại. Từ sớm, mọi người đã nô nức tìm về. Những bộ trang phục đẹp mắt hòa cùng sắc cờ, sắc hoa khiến cảnh vật như được phủ thêm một lớp màu tươi sáng. Tiếng bước chân, tiếng trò chuyện, tiếng cười nói nối tiếp nhau tạo thành âm thanh náo nức. Khắp nơi, những khu vực vui chơi, những sân khấu và địa điểm biểu diễn được chuẩn bị chu đáo. Người lớn háo hức, trẻ nhỏ tò mò, khách tham quan chăm chú ngắm nhìn từng hoạt động. Giữa không khí ấy, em có cảm giác cả vùng quê Kinh Bắc như thức dậy trong một nhịp sống mới, vừa tưng bừng mà vẫn giữ được vẻ yên bình, duyên dáng vốn có.

Điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt của Hội Lim chính là những hoạt động văn hóa truyền thống phong phú. Nổi bật nhất là những màn hát quan họ. Các liền anh, liền chị trong trang phục truyền thống cất lên những câu hát mượt mà, lúc ngân nga tha thiết, lúc nhẹ nhàng như lời tâm tình. Giọng hát vang lên giữa không gian mùa xuân khiến người nghe như được đưa về một miền quê cổ kính và đậm tình người. Không chỉ có quan họ, ngày hội còn có nhiều trò chơi dân gian như đấu vật, kéo co, đu tiên và các hoạt động vui chơi khác. Mỗi trò chơi lại mang một vẻ hấp dẫn riêng. Ở một góc sân, tiếng reo hò vang lên khi những người tham gia kéo co cùng dồn sức. Ở nơi khác, những người chơi say mê trong cuộc thi đấu vật, còn người xem đứng xung quanh cổ vũ nhiệt tình. Những tiếng vỗ tay, tiếng cười và tiếng gọi nhau hòa vào nhau làm không khí ngày hội càng thêm náo nhiệt. Điều khiến em ấn tượng nhất là dù đông người, mọi hoạt động vẫn mang vẻ thân tình. Người ta đến hội không chỉ để vui chơi mà còn để gặp gỡ, trò chuyện, thưởng thức những nét đẹp văn hóa của quê hương.

Khi ngày hội dần đi về cuối, những hoạt động vẫn để lại trong lòng người tham dự nhiều dư âm đẹp. Những câu hát quan họ như còn vương trên những con đường, những tiếng cười dường như vẫn ngân vang giữa sắc xuân. Qua những gì được biết về Hội Lim, em cảm nhận được tình yêu quê hương và sự trân trọng truyền thống của người dân Kinh Bắc. Đằng sau những lời ca, trò chơi và hoạt động vui tươi là cả một quá trình gìn giữ những giá trị văn hóa từ thế hệ này sang thế hệ khác. Em nghĩ đó chính là điều khiến Hội Lim không chỉ là một ngày hội vui vẻ mà còn là một nơi để mỗi người tìm về với cội nguồn.

Mỗi khi nghe một làn điệu quan họ vang lên, trong trí tưởng tượng của em lại hiện ra một miền Kinh Bắc rực rỡ sắc xuân với những mái đình, những tà áo truyền thống và những nụ cười thân thiện. Hội Lim giúp em hiểu rằng truyền thống không phải là điều xa xôi mà có thể sống động trong từng câu hát, từng trò chơi và từng cuộc gặp gỡ. Em mong rằng những nét đẹp ấy sẽ luôn được gìn giữ để những thế hệ nhỏ tuổi như em hôm nay có thể hiểu, yêu và tự hào hơn về văn hóa quê hương đất nước.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Trang sách mở ra những chân trời mới, nơi trí tưởng tượng được bay xa và tri thức không có giới hạn.” Mỗi lần nghe câu nói ấy, em lại nghĩ đến những trang sách nhỏ bé nhưng có thể đưa con người đi thật xa. Với em, một trong những ngày hội đáng nhớ nhất chính là Ngày hội đọc sách được tổ chức tại trường. Không có những sân khấu lớn hay những cuộc vui ồn ào, ngày hội ấy chinh phục em bằng màu sắc của những trang sách, bằng những câu chuyện thú vị và bằng cảm giác bình yên khi được cùng bạn bè bước vào thế giới rộng lớn của tri thức.

Ngay từ khi bước qua cổng trường, em đã nhận ra hôm ấy mọi thứ có vẻ khác với thường ngày. Sân trường được trang trí bằng những tấm áp phích nhiều màu sắc, những dây cờ nhỏ rung rinh trong gió và những bảng giới thiệu sách được đặt ở nhiều vị trí. Dưới những tán cây quen thuộc, các bàn sách được sắp xếp ngay ngắn thành từng khu vực. Có bàn dành cho truyện thiếu nhi, có nơi trưng bày sách khoa học, lịch sử, địa lí và những cuốn sách viết về quê hương, đất nước. Những bìa sách đủ màu sắc nằm cạnh nhau khiến các gian hàng giống như những khu vườn nhỏ đầy hoa. Thầy cô đi lại hướng dẫn học sinh, các bạn ríu rít gọi nhau tìm sách. Có bạn đứng đọc say mê, có bạn cẩn thận lật từng trang, có bạn lại hào hứng giới thiệu cho người khác một cuốn sách mình yêu thích. Em cũng nhanh chóng hòa vào dòng người ấy, lòng đầy háo hức vì không biết mình sẽ tìm thấy điều thú vị nào sau những trang giấy đang nằm trước mắt.

Sau phần khai mạc, ngày hội trở nên sôi nổi hơn với nhiều hoạt động. Một số bạn lần lượt giới thiệu những cuốn sách mình yêu thích trước đông đảo học sinh. Có bạn kể về một nhân vật dũng cảm, có bạn chia sẻ một câu chuyện cảm động về tình yêu thương, có bạn lại nói về những điều thú vị mình học được từ một cuốn sách khoa học. Em đặc biệt thích khu vực trưng bày sách vì ở đó có rất nhiều cuốn sách mà trước đây em chưa từng biết đến. Em cầm lên một cuốn sách viết về thiên nhiên và say mê đọc từng trang. Những cánh rừng xanh thẳm, những dòng sông, những loài động vật tưởng như xa lạ bỗng hiện ra trước mắt qua từng dòng chữ. Càng đọc, em càng có cảm giác mình đang bước qua một cánh cửa để đến một thế giới khác. Bên cạnh đó còn có hoạt động vẽ tranh theo sách và thi kể chuyện. Tiếng vỗ tay vang lên sau mỗi phần trình bày. Các bạn cổ vũ nhau rất nhiệt tình, còn thầy cô luôn nở nụ cười khích lệ. Điều làm em nhớ nhất là hình ảnh một bạn nhỏ đứng trước mọi người kể lại câu chuyện mình yêu thích bằng giọng kể trong trẻo và đầy tự tin. Nhìn bạn, em nhận ra rằng một cuốn sách hay không chỉ đem đến kiến thức mà còn có thể giúp mỗi người mạnh dạn thể hiện suy nghĩ của mình.

Đến cuối ngày hội, những gian sách dần được sắp xếp lại, những tấm áp phích vẫn còn rung nhẹ trong gió. Sân trường trở lại vẻ quen thuộc nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác thích thú. Em đã hiểu thêm rằng sách không chỉ là những trang giấy nằm im trên giá mà giống như những người bạn thầm lặng, luôn sẵn sàng kể cho chúng ta nghe về thế giới. Qua ngày hội, em càng nhận ra giá trị của việc đọc và hiểu rằng muốn có một cuốn sách hay, nhiều người đã phải dành rất nhiều công sức để viết, minh họa, in ấn và gìn giữ.

Có lẽ điều đẹp nhất mà ngày hội đọc sách để lại trong em không phải là một món quà hay một cuốn sách cụ thể, mà là niềm yêu thích đối với việc đọc. Từ hôm ấy, mỗi khi có thời gian rảnh, em lại muốn tìm một cuốn sách để mở ra và khám phá. Những trang sách nhỏ bé đã giúp tuổi thơ của em có thêm nhiều cánh cửa dẫn đến những vùng đất mới. Em tin rằng nếu biết yêu sách và đọc sách bằng một trái tim ham học hỏi, chúng ta sẽ luôn có thêm những người bạn đặc biệt đồng hành trên con đường trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi khi nhớ về hình bóng quê hương, em lại nhớ đến những con đường thân thuộc, những mái nhà nép dưới hàng cây và những con người hiền hòa, gần gũi. Trong những điều gắn với quê hương, em thích nhất là những ngày hội được tổ chức vào dịp đầu năm. Không gian vốn yên bình bỗng trở nên rộn ràng bởi cờ hoa, tiếng trống, tiếng cười và những trò chơi dân gian. Một ngày hội ở quê mà em từng được tham dự đã để lại trong em rất nhiều hình ảnh đẹp và khiến em thêm yêu nơi chốn thân thương ấy.

Con đường dẫn vào khu vực tổ chức ngày hội hôm ấy đông vui hơn thường ngày. Từ xa, em đã nhìn thấy những lá cờ nhiều màu tung bay trên cao. Sân đình được quét dọn sạch sẽ, những gian hàng nhỏ được dựng lên ngay ngắn. Mọi người trong làng ai cũng bận rộn chuẩn bị. Người sắp xếp bàn ghế, người trang trí khu vực tổ chức trò chơi, người chuẩn bị những món ăn truyền thống. Các bà, các mẹ mặc những bộ quần áo đẹp, trẻ nhỏ ríu rít chạy theo người lớn. Bầu trời trong xanh, ánh nắng dịu dàng trải xuống những mái nhà và hàng cây. Tiếng nói cười mỗi lúc một đông hơn. Có cảm giác cả làng cùng thức dậy trong một niềm vui chung. Em đi cùng gia đình, vừa bước đi vừa ngắm nhìn cảnh vật và cảm thấy háo hức trước những hoạt động sắp diễn ra.

Tiếng trống khai hội vang lên từng hồi khiến mọi người nhanh chóng tập trung về khu vực chính. Sau phần mở đầu, các hoạt động lần lượt diễn ra. Những tiết mục văn nghệ mang âm hưởng quê hương khiến sân đình trở nên rộn ràng. Các cô chú biểu diễn những điệu múa mềm mại, những bạn nhỏ hát những bài ca vui tươi khiến mọi người vỗ tay không ngớt. Nhưng điều khiến em thích thú nhất vẫn là những trò chơi dân gian. Ở giữa sân, một cuộc thi kéo co bắt đầu. Hai đội đứng đối diện nhau, bàn tay nắm chặt sợi dây, chân bám xuống đất. Khi hiệu lệnh vang lên, cả hai bên cùng dồn sức. Tiếng reo hò của người xem vang lên từng đợt. Có lúc đội bên này tưởng như sắp thắng, nhưng đội bên kia lại cố gắng kéo mạnh và giành lại lợi thế. Cuối cùng, một đội chiến thắng trong tiếng vỗ tay giòn giã. Sau đó, em còn được xem các trò chơi khác và thưởng thức những món ăn dân dã do người dân trong làng chuẩn bị. Điều làm em vui nhất là ở đâu cũng có những nụ cười. Người lớn vui vẻ trò chuyện, trẻ nhỏ chạy nhảy, còn những người tham gia trò chơi đều cổ vũ cho nhau dù kết quả thắng hay thua.

Khi mặt trời dần nghiêng về phía cuối trời, các hoạt động của ngày hội cũng lần lượt kết thúc. Những gian hàng được thu dọn, ghế ngồi được xếp lại, sân đình dần trở nên vắng hơn. Thế nhưng, những âm thanh vui vẻ của một ngày hội dường như vẫn còn đọng lại trong không gian. Em nhìn mọi người cùng nhau dọn dẹp mà cảm thấy rất ấm áp. Ngày hội không chỉ đem đến những giờ phút vui chơi mà còn khiến những người trong làng có dịp gặp gỡ, trò chuyện và cùng làm một việc chung. Qua đó, em hiểu rằng những phong tục, trò chơi và hoạt động truyền thống chỉ có thể tồn tại lâu dài khi mỗi người đều biết yêu quý và góp sức gìn giữ.

Rời sân đình, em vẫn còn ngoái nhìn những lá cờ đang lay động trong gió. Ngày hội đã trôi qua nhưng dư âm của nó vẫn theo em trên con đường trở về. Em nhớ tiếng trống, nhớ tiếng cười, nhớ những bàn tay cùng nắm chặt sợi dây kéo co và nhớ nhất cảm giác mọi người trong làng như gần gũi với nhau hơn. Có lẽ tuổi thơ không chỉ được tạo nên từ những chuyến đi xa hay những điều lớn lao. Đôi khi, một ngày hội giản dị giữa quê nhà cũng đủ trở thành một mảnh kí ức đẹp, để sau này khi lớn lên, em vẫn muốn quay về tìm lại sắc cờ, tiếng trống và những niềm vui trong trẻo của những ngày xưa.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mùa xuân về thường mang theo những chồi non xanh biếc, những làn mưa bụi mỏng như tơ và cả tiếng gọi náo nức của những ngày hội quê hương. Trong bức tranh mùa xuân ấy, hội chợ quê luôn có một vẻ đẹp rất riêng. Những con đường vốn quen thuộc bỗng rực rỡ sắc màu, người người gặp nhau trong tiếng cười và những gian hàng dân dã nối tiếp nhau. Em đã từng được tham dự một hội chợ quê cùng gia đình và đến bây giờ, những hình ảnh giản dị mà ấm áp của ngày hội ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Từ ngoài đường làng, em đã nghe thấy tiếng nói cười rộn rã vọng ra. Khoảng sân rộng vốn ngày thường khá yên tĩnh nay được trang trí bằng những dải cờ nhiều màu tung bay trong gió. Những gian hàng nhỏ được dựng thành từng khu, bên trên bày đủ loại sản vật của quê hương. Nào là những rổ rau xanh mướt, những mẹt bánh dân gian, những giỏ hoa tươi và nhiều món ăn thơm nức. Người lớn tất bật chuẩn bị hàng hóa, trẻ nhỏ kéo tay nhau chạy đi xem hết gian này đến gian khác. Mùi bánh mới hấp hòa cùng mùi ngô nướng và hương hoa khiến không khí càng trở nên hấp dẫn. Em đi bên bố mẹ, vừa ngắm nhìn cảnh vật vừa háo hức chờ đợi những hoạt động sắp diễn ra.

Khi ngày hội bắt đầu, tiếng loa vang lên giữa sân, mọi người nhanh chóng tập trung về khu vực chính. Sau phần khai mạc là những tiết mục văn nghệ vui tươi do người dân và các bạn nhỏ trong làng biểu diễn. Tiếng hát trong trẻo hòa cùng tiếng đàn, tiếng vỗ tay tạo nên một bầu không khí thật náo nhiệt. Sau đó, nhiều hoạt động thú vị tiếp tục diễn ra. Em thích nhất là khu vực trò chơi dân gian. Những người tham gia thi kéo co cùng nắm chặt sợi dây, chân đứng vững trên mặt đất và dồn hết sức về phía sau. Mỗi khi một đội có dấu hiệu vượt lên, tiếng cổ vũ lại vang lên dồn dập. Có lúc em cũng vô thức nắm tay mẹ, hồi hộp dõi theo từng bước chân của các đội. Sau trò chơi, em cùng bố mẹ đi tham quan các gian hàng. Em được thưởng thức bánh quê, xem những người thợ khéo léo làm đồ thủ công và nghe những câu chuyện về các sản vật được trưng bày. Mỗi gian hàng như mở ra một góc nhỏ của cuộc sống quê hương, bình dị nhưng đầy sức sống.

Đến khi các hoạt động cuối cùng kết thúc, dòng người bắt đầu thưa dần. Những gian hàng được thu dọn nhưng trên khuôn mặt mọi người vẫn còn nguyên vẻ vui tươi. Em nhìn những người bán hàng cùng nhau sắp xếp đồ đạc, nhìn các bạn nhỏ lưu luyến chưa muốn rời đi mà thấy ngày hội thật gần gũi. Em nhận ra rằng một hội chợ quê không chỉ là nơi mua bán hay vui chơi. Đó còn là dịp để mọi người gặp gỡ, chia sẻ những sản vật mình làm ra và cùng nhau tạo nên một không gian đậm tình làng nghĩa xóm.

Trên đường trở về, em vẫn còn nhớ tiếng cười, những gian hàng đầy màu sắc và mùi thơm của những món bánh dân dã. Ngày hội đã qua nhưng trong lòng em vẫn như còn một khoảng sân nhỏ đầy nắng, nơi mọi người gặp nhau bằng những nụ cười thân thiện. Có lẽ chính những điều bình dị ấy đã làm nên vẻ đẹp của quê hương và khiến em luôn mong một ngày nào đó được trở lại giữa không khí rộn ràng của hội chợ quê.

Bài tham khảo Mẫu 5

Giữa những ngày hè đầy nắng, có những lúc chỉ cần nghe một tiếng trống vang lên cũng đủ khiến cả không gian như bừng tỉnh. Đó là âm thanh quen thuộc trong những ngày hội thể thao của quê em. Mỗi lần ngày hội diễn ra, sân vận động nhỏ lại trở nên đông vui khác thường. Người lớn, trẻ em cùng tập trung về một nơi, tiếng cổ vũ nối tiếp nhau và những cuộc thi sôi nổi khiến bầu không khí tràn đầy sức sống. Em đã từng được theo bố đến xem một ngày hội như vậy và đó là một kỉ niệm mà em nhớ mãi.

Ngay từ lúc đến nơi, em đã thấy sân vận động được trang trí rất đẹp. Những lá cờ nhiều màu được treo dọc theo lối vào, những hàng ghế được sắp xếp ngay ngắn. Trên sân, các vận động viên đang khởi động. Người tập chạy, người tập nhảy, người trò chuyện cùng đồng đội. Khán giả ngồi kín một phần khán đài, tiếng nói chuyện và tiếng cười tạo thành một âm thanh rộn ràng. Bầu trời cao và trong, ánh nắng phủ lên mặt sân một màu vàng óng. Em ngồi cạnh bố, mắt liên tục dõi theo những người đang chuẩn bị thi đấu. Càng nhìn, em càng cảm thấy tò mò và mong chờ.

Ngày hội lần lượt diễn ra nhiều nội dung như chạy tiếp sức, nhảy bao bố, kéo co và các cuộc thi dành cho nhiều lứa tuổi. Mỗi khi một cuộc thi bắt đầu, cả sân lại trở nên sôi động. Em nhớ nhất phần chạy tiếp sức. Những vận động viên đứng thành hàng, khuôn mặt ai cũng tập trung. Khi tiếng còi vang lên, người đầu tiên lập tức lao về phía trước. Đôi chân chạy nhanh, cánh tay vung mạnh, từng bước chân như mang theo cả sự quyết tâm. Khi trao gậy cho người tiếp theo, cả đội gần như nín thở chờ đợi. Có đội dẫn trước, có đội bám sát phía sau. Đến lượt cuối cùng, một vận động viên bất ngờ tăng tốc khiến khán giả đồng loạt đứng bật dậy. Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò vang lên như những đợt sóng. Em cũng hét lên cổ vũ dù chẳng quen biết những người đang thi đấu. Cuối cùng, đội về đích đầu tiên nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt. Điều khiến em thích nhất không phải chỉ là người thắng cuộc mà còn là hình ảnh các vận động viên bắt tay, động viên nhau sau cuộc thi.

Khi các nội dung cuối cùng hoàn thành, sân vận động dần trở lại vẻ bình thường. Những người tham gia thi đấu nghỉ ngơi, khán giả trò chuyện về những khoảnh khắc vừa diễn ra. Có người vui mừng vì giành chiến thắng, có người tiếc nuối nhưng vẫn nở nụ cười. Nhìn cảnh mọi người cùng chia sẻ niềm vui, em hiểu rằng thể thao không chỉ là cuộc đua để tìm ra người nhanh nhất hay khỏe nhất. Điều quan trọng hơn là tinh thần cố gắng, sự đoàn kết và thái độ tôn trọng nhau trong mỗi cuộc thi.

Trên đường về, tiếng cổ vũ dường như vẫn còn vang trong trí nhớ của em. Ngày hội thể thao đã cho em những phút giây thật sôi nổi nhưng đồng thời cũng để lại một bài học nhẹ nhàng. Trong bất cứ việc gì, nếu biết cố gắng hết sức, phối hợp với mọi người và không bỏ cuộc trước khó khăn, chúng ta đều có thể tiến bộ. Em mong những ngày hội như thế sẽ tiếp tục được tổ chức để mọi người có thêm cơ hội gặp gỡ, vận động và cùng nhau tạo nên những ngày thật nhiều năng lượng.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mỗi dịp Tết đến, những con đường lại khoác lên mình một màu áo mới. Cành đào hồng thắm, chậu quất vàng tươi, những câu đối đỏ và tiếng cười nói rộn ràng khiến lòng người cũng trở nên náo nức. Nhưng có một ngày hội Tết em từng tham gia không chỉ mang đến không khí mùa xuân mà còn gieo vào lòng em một cảm giác thật ấm áp. Đó là ngày hội bán hàng Tết do trường tổ chức để gây quỹ giúp đỡ những bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Những món đồ nhỏ bé được trao đổi hôm ấy đã trở thành những món quà lớn của tình yêu thương.

Sân trường vốn quen thuộc bỗng trở nên rực rỡ như một khu chợ xuân thu nhỏ. Những gian hàng được dựng thành từng khu, phía trên trang trí bằng hoa giấy, dây đèn và những tấm biển nhiều màu. Mỗi lớp phụ trách một gian hàng khác nhau. Có lớp bán bánh kẹo, có lớp bán đồ thủ công, có lớp bày những món ăn ngày Tết và cũng có lớp bán những chậu cây nhỏ xinh. Các bạn học sinh ai cũng bận rộn. Người sắp xếp hàng hóa, người trang trí bàn, người ghi chép, người giới thiệu sản phẩm. Những chiếc bánh được xếp ngay ngắn, những giỏ quà được buộc nơ cẩn thận, những món đồ thủ công tuy nhỏ bé nhưng chứa đầy sự khéo léo. Thầy cô đi lại giữa các gian hàng, vừa hướng dẫn vừa động viên học sinh. Em cùng các bạn trong lớp cũng háo hức chuẩn bị gian hàng của mình. Trong lòng em khi ấy có niềm vui của một ngày hội nhưng xen vào đó còn là mong muốn bán được thật nhiều để số tiền thu được có thể giúp những bạn đang gặp khó khăn.

Khi ngày hội bắt đầu, sân trường nhanh chóng trở nên đông vui. Tiếng gọi mời, tiếng cười nói và tiếng nhạc xuân hòa vào nhau tạo nên một bầu không khí náo nhiệt. Các bạn học sinh từ những lớp khác lần lượt đến tham quan và mua hàng. Có bạn đứng rất lâu trước một món đồ thủ công rồi mới quyết định mua. Có bạn mua một chiếc bánh nhỏ dù không thực sự cần, chỉ vì biết số tiền ấy sẽ được góp vào quỹ giúp bạn nghèo. Các thầy cô cũng đến từng gian hàng ủng hộ. Có lúc gian hàng của lớp em đông đến mức chúng em phải chia nhau người tính tiền, người gói đồ, người giới thiệu sản phẩm. Dù khá bận rộn, ai cũng vui vẻ. Điều khiến em xúc động nhất là khi cô giáo nói rằng mỗi món hàng bán được đều góp thêm một phần nhỏ để giúp các bạn có hoàn cảnh khó khăn có một cái Tết đủ đầy hơn. Nhìn những đồng tiền được đặt vào chiếc hộp quyên góp, em bỗng cảm thấy chúng thật đặc biệt. Chúng không chỉ là tiền mua bán mà còn chứa trong đó sự sẻ chia của rất nhiều người.

Cuối buổi, các gian hàng dần được thu dọn. Những chiếc bàn được xếp lại, những giỏ hàng trống dần nhưng khuôn mặt ai cũng ánh lên niềm vui. Thầy cô tổng kết số tiền thu được và thông báo rằng toàn bộ số tiền sẽ được dùng để hỗ trợ những bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Khi nghe điều ấy, cả sân trường vang lên những tràng vỗ tay. Em chợt hiểu rằng một ngày hội có thể bắt đầu bằng những món đồ rất bình thường nhưng lại tạo nên những điều thật ý nghĩa. Mỗi người góp một chút, nhiều tấm lòng cùng hướng về một nơi, sự giúp đỡ nhỏ bé sẽ trở thành một vòng tay lớn.

Ngày hội bán hàng Tết đã qua nhưng mỗi khi nhìn thấy những gian hàng xuân, em lại nhớ đến buổi hôm ấy. Em nhớ sắc đỏ của những bao lì xì, nhớ mùi thơm của bánh, nhớ tiếng cười của bạn bè và đặc biệt nhớ cảm giác ấm áp khi biết mình đã làm được một việc có ích. Tết không chỉ đẹp bởi hoa đào, bánh chưng hay những bộ quần áo mới. Với em, mùa xuân còn đẹp bởi khi con người biết mở lòng, biết chia sẻ thì niềm vui sẽ không chỉ dừng lại ở một người mà có thể lan ra rất nhiều trái tim.

Bài tham khảo Mẫu 7

“Chiếc đèn ông sao, sao năm cánh tươi màu...” Giai điệu quen thuộc ấy mỗi khi vang lên lại khiến em nhớ đến những đêm Trung thu lung linh của tuổi thơ. Trong rất nhiều mùa trăng đã đi qua, em nhớ nhất là ngày hội Trăng rằm được tổ chức ở xóm em. Dưới ánh trăng tròn dịu dàng, giữa tiếng trống rộn rã và những chiếc đèn đủ sắc màu, em đã có một buổi tối thật vui vẻ bên bạn bè, gia đình và những người hàng xóm thân thương.

Khi trời còn chưa tối hẳn, khoảng sân rộng giữa xóm đã bắt đầu đông vui. Những dây cờ nhỏ được treo quanh sân, trên sân khấu là những chùm bóng bay đủ màu sắc. Phía trên cao, bầu trời chuyển dần từ màu xanh nhạt sang xanh thẫm, từng ngôi sao nhỏ lấp lánh như những hạt bụi bạc. Vầng trăng từ từ nhô lên sau những mái nhà, tròn và sáng như một chiếc đĩa vàng treo giữa trời. Các cô chú trong xóm tất bật chuẩn bị bàn ghế, bánh kẹo và những phần quà nhỏ. Trẻ em thì ríu rít chạy quanh, bạn cầm đèn ông sao, bạn cầm đèn cá chép, có bạn còn mang theo chiếc đèn tự làm bằng giấy màu. Em theo mẹ đến dự hội, lòng háo hức đến mức chỉ mong trời mau tối để chương trình bắt đầu.

Khi tiếng trống vang lên từng hồi, tất cả mọi người nhanh chóng tập trung về sân chính. Những tiết mục văn nghệ lần lượt xuất hiện. Các anh chị lớn biểu diễn những bài hát về Trung thu, các bạn nhỏ múa những điệu múa vui tươi trong tiếng vỗ tay giòn giã của khán giả. Nhưng sôi động nhất vẫn là màn múa lân. Hai chú lân đỏ vàng nhảy lên, cúi xuống rồi lắc đầu tinh nghịch theo tiếng trống dồn dập. Mỗi lần chú lân tiến gần, đám trẻ lại reo lên thích thú. Sau màn múa lân, chúng em được rước đèn quanh xóm. Hàng chục chiếc đèn nối nhau thành một dòng ánh sáng lung linh trên con đường quen thuộc. Ánh trăng rắc xuống mặt đường một lớp bạc dịu dàng, hòa cùng ánh đèn khiến cả con đường như biến thành một dòng sông ánh sáng. Tiếng trống vang vọng, tiếng cười trong trẻo nối tiếp nhau, người lớn đứng bên đường mỉm cười nhìn lũ trẻ. Khi đoàn rước đèn trở lại sân, mọi người cùng nhau phá cỗ. Mâm cỗ được bày đầy bánh nướng, bánh dẻo, hoa quả và những chiếc kẹo đủ màu. Em vừa ăn bánh vừa trò chuyện với bạn bè, trong lòng ngập tràn niềm vui.

Đêm hội dần khép lại khi vầng trăng đã lên cao giữa bầu trời. Những chiếc đèn lần lượt được mang về nhà, sân xóm cũng vắng dần. Các cô chú cùng nhau thu dọn bàn ghế, còn chúng em vẫn lưu luyến đứng trò chuyện dưới ánh trăng. Nhìn những người lớn âm thầm chuẩn bị cho chúng em một đêm hội vui vẻ, em cảm nhận được sự quan tâm thật ấm áp của mọi người. Ngày hội không chỉ mang đến những món quà hay những trò chơi mà còn giúp trẻ em trong xóm có cơ hội được vui chơi cùng nhau và khiến tình cảm giữa những người hàng xóm thêm gần gũi.

Đêm Trung thu đã lùi lại phía sau, nhưng mỗi khi nghe giai điệu quen thuộc về chiếc đèn ông sao, trong tâm trí em lại hiện lên một vầng trăng tròn, một khoảng sân đầy ánh đèn và những gương mặt rạng rỡ tiếng cười. Em hiểu rằng có những niềm vui chẳng cần phải thật lớn lao mới trở thành kỉ niệm đẹp. Đôi khi, chỉ cần một đêm trăng, một chiếc đèn nhỏ và những người thân thương cùng ở bên nhau cũng đủ làm tuổi thơ sáng lên bằng thứ ánh sáng dịu dàng mà thời gian khó lòng xóa nhòa.

Bài tham khảo Mẫu 8

Sắc đỏ, sắc vàng của những chùm bóng bay rung rinh trong gió, tiếng nhạc vui tươi vang lên giữa khoảng sân rộng và những gương mặt trẻ thơ rạng rỡ khiến không gian như sáng bừng lên. Đó chính là khung cảnh của ngày hội Tết Thiếu nhi 1 tháng 6 mà em từng được tham dự. Ngày hôm ấy, sân hội ngập tràn tiếng cười với những tiết mục văn nghệ vui tươi, những trò chơi hấp dẫn và những món quà nhỏ xinh dành tặng các bạn nhỏ. Dù thời gian đã trôi qua, mỗi khi mùa hè trở lại, em vẫn nhớ rõ cảm giác háo hức, vui sướng và ấm áp của mình trong ngày hội đặc biệt ấy. 

Từ lúc em cùng mẹ đến nơi tổ chức, khung cảnh đã vô cùng nhộn nhịp. Khoảng sân rộng được trang trí bằng những dây cờ nhiều màu và những chùm bóng bay đủ hình dáng. Trên sân khấu, phông nền được trang trí bằng những bông hoa giấy rực rỡ, phía trước là những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, màu sắc của sân khấu, quần áo và bóng bay hòa vào nhau khiến nơi đây giống như một khu vườn đầy hoa. Trẻ em từ khắp nơi lần lượt kéo đến. Bạn mặc chiếc váy xinh xắn, bạn diện bộ quần áo mới, có bạn còn ôm trên tay một món đồ chơi nhỏ. Tiếng gọi nhau, tiếng cười nói hòa với tiếng nhạc tạo thành một bản nhạc rộn ràng. Em vừa bước vào đã thấy lòng mình lâng lâng vì háo hức.

Sau màn chào mừng, những tiết mục văn nghệ bắt đầu. Các anh chị biểu diễn những bài hát vui tươi, các bạn nhỏ múa những điệu múa đáng yêu trong tiếng vỗ tay không ngớt của khán giả. Có lúc sân khấu trở nên sôi động với những tiết mục nhảy, rồi lại lắng xuống khi một bạn nhỏ cất giọng hát về tình cảm gia đình. Em chăm chú dõi theo từng tiết mục, hết vỗ tay lại reo lên thích thú. Sau đó, ngày hội chuyển sang phần trò chơi. Chúng em được tham gia ném vòng, chuyền bóng, kéo co và thi chạy tiếp sức. Em thích nhất là cuộc thi chuyền bóng. Các đội đứng thành hàng, người trước chuyền thật nhanh cho người sau. Có lúc quả bóng bất ngờ rơi xuống khiến cả đội luống cuống, nhưng rồi mọi người lại bật cười và nhanh chóng tiếp tục. Tiếng cổ vũ vang lên khắp sân, những bàn tay nhỏ liên tục vỗ vào nhau. Khi trò chơi kết thúc, chúng em được nhận những phần quà xinh xắn. Cầm món quà trên tay, em vui đến mức cứ ngắm mãi. Em hiểu rằng niềm vui của ngày hội không chỉ nằm ở những trò chơi mà còn ở sự quan tâm mà người lớn đã dành cho chúng em.

Đến cuối chương trình, những tiết mục cuối cùng khép lại trong tiếng vỗ tay kéo dài. Các bạn nhỏ lưu luyến chưa muốn ra về, nhiều bạn còn rủ nhau chụp ảnh và kể lại những trò chơi vừa tham gia. Những người tổ chức bắt đầu thu dọn sân khấu, xếp lại bàn ghế và gom những món đồ trang trí. Nhìn khoảng sân vừa náo nhiệt nay dần trở nên yên tĩnh, em bỗng thấy tiếc nuối. Em nhận ra ngày hội không chỉ đem đến cho trẻ em một ngày vui mà còn thể hiện sự yêu thương và chăm sóc của gia đình, nhà trường cùng cộng đồng. Nhờ có những hoạt động như vậy, chúng em được vui chơi, được giao lưu và có thêm những kỉ niệm đẹp trong những năm tháng tuổi thơ.

Trên đường trở về, món quà nhỏ vẫn được em ôm cẩn thận trong tay. Nắng hè trải dài trên con đường, gió khẽ lay những tán cây và đâu đó vẫn còn văng vẳng tiếng nhạc từ khu vực ngày hội. Em thấy lòng mình nhẹ tênh và vui vẻ. Ngày hội Tết Thiếu nhi năm ấy đã trở thành một ô cửa nhỏ mở ra trong kí ức, chỉ cần nhớ lại là em lại nhìn thấy sắc màu rực rỡ, nghe thấy tiếng cười và cảm nhận được sự ấm áp của những người đã dành cho trẻ em một ngày thật đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 9

Những dải đèn nhỏ lấp lánh trên sân trường, sắc đỏ của câu đối và những cành hoa giấy rực rỡ khiến ngôi trường quen thuộc bỗng mang một vẻ đẹp khác hẳn ngày thường. Tiếng nhạc xuân vang lên đâu đó, hòa cùng tiếng cười nói của học sinh làm không khí trước thềm năm mới trở nên náo nức. Trong khung cảnh ấy, em đã được tham dự buổi văn nghệ mừng Tết do trường tổ chức. Đó là một chương trình không quá lớn nhưng chứa đầy tiếng cười, sắc màu và những khoảnh khắc đẹp mà em vẫn nhớ mãi.

Từ đầu giờ chiều, sân trường đã đông vui hơn thường lệ. Sân khấu được dựng ở phía trước sân, phía sau là tấm phông đỏ nổi bật với những cành mai vàng và những họa tiết mang đậm không khí mùa xuân. Hai bên sân khấu là những chậu hoa nhỏ đang khoe sắc. Những dải dây trang trí được treo trên hàng rào, gặp gió lại khẽ lay động như những chiếc nơ đang nhảy múa. Các bạn học sinh lần lượt kéo đến, người mặc đồng phục, người khoác những bộ trang phục biểu diễn nhiều màu sắc. Những bạn tham gia văn nghệ thì bận rộn chỉnh lại trang phục, tập thử động tác và nhắc nhau từng chi tiết nhỏ. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng nhạc thử vang lên từ sân khấu và những tiếng cười trong trẻo khiến em cảm nhận rất rõ mùa xuân đang đến thật gần. Em ngồi cùng các bạn trong lớp, lòng háo hức chờ đợi chương trình bắt đầu.

Khi tiếng nhạc mở màn vang lên, cả sân trường như cùng hướng về phía sân khấu. Tiết mục đầu tiên là một bài hát về mùa xuân do các anh chị lớp trên biểu diễn. Những giọng hát trong trẻo hòa vào tiếng nhạc rộn ràng, làm không khí càng thêm vui tươi. Tiếp đó là những tiết mục múa với tà áo nhiều màu xoay nhẹ theo từng nhịp nhạc. Những cánh tay mềm mại đưa lên, hạ xuống, lúc lại cùng nhau tạo thành những hình ảnh đẹp mắt dưới ánh đèn sân khấu. Có tiết mục nhảy sôi động khiến cả sân trường vỗ tay theo nhịp, cũng có tiết mục kịch ngắn kể về tình cảm gia đình trong những ngày Tết khiến mọi người vừa cười vừa cảm động. Em thích nhất là tiết mục múa về mùa xuân của các bạn nhỏ. Trên sân khấu, những bông hoa giấy được đưa lên cùng lúc, tạo thành một vườn hoa rực rỡ. Khi tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Nhìn những gương mặt đỏ hồng vì hồi hộp nhưng rạng rỡ vì vui sướng của các bạn biểu diễn, em càng cảm nhận được công sức mà mọi người đã bỏ ra để có một chương trình thật đẹp.

Buổi văn nghệ kết thúc bằng một tiết mục tập thể. Thầy cô và học sinh cùng vỗ tay theo tiếng nhạc, nhiều bạn còn đứng lên hòa theo những động tác đơn giản trên sân khấu. Khi những ánh đèn cuối cùng tắt đi, sân trường vẫn còn đầy tiếng trò chuyện. Các bạn biểu diễn trở về chỗ ngồi, có người mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. Thầy cô gửi lời chúc năm mới đến toàn thể học sinh và nhắc chúng em biết yêu thương gia đình, chăm chỉ học tập trong năm mới. Em nhận ra rằng buổi văn nghệ không chỉ giúp mọi người vui vẻ mà còn là dịp để học sinh thể hiện sự tự tin, khả năng sáng tạo và tinh thần đoàn kết. Đằng sau vài phút đứng trên sân khấu là rất nhiều buổi tập, những lần sửa động tác và cả sự động viên của thầy cô, bạn bè.

Khi ra về, em vẫn còn nghe tiếng nhạc xuân vang khe khẽ trong sân trường. Những cành hoa trang trí khẽ rung trong gió, ánh nắng cuối ngày trải lên những dãy hành lang quen thuộc một màu vàng dịu. Em thấy mùa Tết dường như đã đến gần hơn bao giờ hết. Buổi văn nghệ ấy không chỉ mang đến cho em niềm vui mà còn để lại một cảm giác ấm áp về mái trường, nơi thầy cô và bạn bè cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ. Có lẽ sau này, khi đã rời xa mái trường, em vẫn sẽ nhớ một mùa xuân với sân trường rực rỡ, tiếng nhạc vang lên và những nụ cười trong trẻo của tuổi học trò.

Bài tham khảo Mẫu 10

Tiếng hát quan họ ngân nga giữa không gian làng quê, khi gần khi xa, lúc mềm mại như dòng nước trôi qua bến vắng, lúc lại rộn ràng hòa cùng tiếng cười của người đi hội. Những chiếc áo tứ thân đủ màu thấp thoáng giữa dòng người khiến khung cảnh Hội Lim trở nên vừa đông vui vừa mang đậm vẻ đẹp truyền thống. Trong một lần được cùng gia đình đến Bắc Ninh, em may mắn được tham dự Hội Lim và có một ngày hội thật đáng nhớ. Những hình ảnh, âm thanh và nét văn hóa đặc sắc nơi đây đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu đậm.

Từ sáng sớm, con đường dẫn lên đồi Lim đã có rất đông người qua lại. Cờ hội tung bay trong gió, những gian hàng được dựng dọc theo lối đi, còn dòng người từ nhiều nơi đổ về ngày một đông. Các cô, các chị mặc áo tứ thân, đầu đội khăn mỏ quạ, khuôn mặt tươi tắn giữa sắc màu rực rỡ của ngày hội. Những chàng trai trong trang phục giản dị đứng bên các liền anh, liền chị chuẩn bị cho những tiết mục quan họ. Trên đồi, cây cối xanh tươi, bầu trời cao rộng và gió xuân thổi nhẹ khiến không khí càng thêm dễ chịu. Em đi bên bố mẹ, vừa bước vừa ngắm cảnh, trong lòng háo hức vì lần đầu được tận mắt chứng kiến một lễ hội nổi tiếng mà trước đây em chỉ biết qua sách báo và những chương trình truyền hình.

Khi hội bắt đầu, không gian nhanh chóng trở nên rộn ràng. Những làn điệu quan họ vang lên từ các lán hát, khi thì trong trẻo, tha thiết, khi lại vui tươi, nhịp nhàng. Em cùng bố mẹ dừng lại bên một chiếc thuyền nhỏ được trang trí giữa hồ. Trên thuyền, các liền chị mặc áo tứ thân, đội nón quai thao, cất tiếng hát mềm mại. Những chiếc nón nghiêng nghiêng theo từng nhịp, tà áo lay động trong gió xuân. Ở phía đối diện, các liền anh chăm chú lắng nghe rồi đáp lại bằng những câu hát đối. Em không hiểu hết ý nghĩa của từng lời ca nhưng vẫn cảm nhận được sự duyên dáng và tình cảm trong cách họ hát cho nhau nghe. Rời khu vực hát quan họ, em còn được xem nhiều hoạt động dân gian khác và tham quan những gian hàng bày bán các món quà quê. Tiếng trò chuyện, tiếng cười nói hòa cùng tiếng hát tạo nên một không khí vừa náo nhiệt vừa đậm chất làng quê Bắc Bộ. Điều làm em thích nhất là dù có rất đông người, ngày hội vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống qua trang phục, âm nhạc và những phong tục được gìn giữ từ bao đời.

Khi buổi hội dần đi đến cuối, dòng người bắt đầu thưa hơn. Những tiếng hát quan họ vẫn còn vang lên ở một vài lán hội, như muốn níu chân người đi. Em cùng bố mẹ rời khỏi đồi Lim nhưng trong lòng vẫn còn lưu luyến. Nhìn những cô gái trong tà áo tứ thân và nghe tiếng hát ngân xa, em càng hiểu rằng một lễ hội truyền thống không chỉ là nơi vui chơi mà còn là một cách để những giá trị văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Hội Lim giúp em biết thêm về dân ca quan họ, về vẻ đẹp của con người và vùng đất Bắc Ninh, đồng thời khiến em thêm trân trọng những nét văn hóa lâu đời của dân tộc.

Trên đường trở về, tiếng hát quan họ dường như vẫn còn ngân nga trong tâm trí em. Em nhớ màu áo tứ thân, nhớ những chiếc nón quai thao, nhớ không gian đồi Lim rộn ràng trong gió xuân và nhớ nhất những giọng hát mượt mà như lời tâm tình. Chuyến đi đã qua nhưng Hội Lim vẫn giống như một trang sách nhiều màu sắc được mở ra trong tuổi thơ em. Mỗi khi nghe một làn điệu quan họ vang lên, em lại thấy mình như được trở về giữa không gian hội xuân năm ấy và càng thêm yêu những vẻ đẹp truyền thống mà cha ông đã gìn giữ qua bao thế hệ.

Bài tham khảo Mẫu 11

Tiếng trống hội dồn dập vang lên giữa khoảng sân rộng, từng hồi nối tiếp nhau như đánh thức cả không gian sau những ngày bình yên. Cờ hội tung bay trong gió, dòng người chen vai đứng kín quanh khu vực thi đấu, ai nấy đều hướng mắt về phía sân với vẻ hồi hộp, mong chờ. Em đã từng được cùng gia đình tham dự một hội chọi trâu và đó là một trải nghiệm đặc biệt đối với em. Không chỉ được chứng kiến không khí náo nhiệt của ngày hội, em còn có dịp cảm nhận rõ hơn nét văn hóa truyền thống được người dân gìn giữ qua nhiều thế hệ.

Từ sáng sớm, khu vực tổ chức hội đã đông đúc. Con đường dẫn vào sân hội rực rỡ sắc cờ, hai bên có nhiều hàng quán và gian hàng nhỏ. Người lớn trò chuyện, trẻ em háo hức chạy theo bố mẹ, tiếng loa thông báo vang lên giữa những âm thanh náo nhiệt. Bên trong sân, khán giả đứng thành từng vòng quanh khu vực thi đấu. Những người tham gia đưa trâu đến từ sớm và chuẩn bị cho phần thi của mình. Những chú trâu có vóc dáng khỏe khoắn, bước đi chắc chắn, được chăm sóc cẩn thận. Em đứng bên bố mẹ, nhìn sân hội đông kín người mà vừa tò mò vừa hồi hộp. Trước mắt em là một lễ hội mà từ trước đến nay em mới chỉ được nghe kể qua lời người lớn.

Khi tiếng trống vang lên, mọi người lập tức hướng mắt về phía sân. Hai chú trâu được đưa vào khu vực thi đấu, sau đó bắt đầu đối đầu. Chúng di chuyển chậm rãi, quan sát nhau rồi bất ngờ lao về phía trước. Tiếng trống dồn dập hòa cùng tiếng reo hò khiến không khí trở nên căng thẳng. Mỗi lần hai con trâu chạm sừng, khán giả lại đồng loạt ồ lên. Có lúc một chú trâu lùi lại, tưởng như đã mất lợi thế, nhưng chỉ ít lâu sau lại tiến lên đầy mạnh mẽ. Người xem liên tục cổ vũ, ánh mắt chăm chú dõi theo từng chuyển động trên sân. Em vừa hồi hộp vừa bất ngờ trước sức mạnh của những con vật vốn thường ngày vẫn thong thả gặm cỏ ngoài đồng. Sau mỗi lượt thi, người dân đưa trâu ra khỏi sân và chuẩn bị cho những phần tiếp theo. Bên ngoài khu vực thi đấu, các gian hàng vẫn đông người qua lại, tiếng nói cười tạo nên một bầu không khí náo nhiệt của ngày hội.

Khi các phần thi cuối cùng khép lại, tiếng trống dần thưa hơn. Khán giả lần lượt rời sân, nhiều người vẫn còn bàn luận sôi nổi về những màn thi đấu vừa diễn ra. Em cùng bố mẹ hòa vào dòng người trở về, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh những lá cờ hội tung bay và tiếng trống vang rền giữa sân. Điều khiến em ấn tượng không chỉ là những màn thi đấu mạnh mẽ mà còn là sự chuẩn bị công phu và tình cảm của người dân dành cho lễ hội. Em hiểu rằng những ngày hội như thế không chỉ tạo nên niềm vui mà còn giúp mọi người gặp gỡ, giao lưu và gìn giữ những phong tục đã gắn bó với quê hương từ lâu đời.

Trên đường về, tiếng trống hội vẫn như còn vang đâu đó trong trí nhớ của em. Chuyến đi giúp em có thêm một trải nghiệm đặc biệt và hiểu hơn về không khí của một lễ hội truyền thống. Em nghĩ rằng những nét văn hóa ấy sẽ trở nên đẹp hơn khi được gìn giữ bằng sự trân trọng và những cách tổ chức phù hợp, để mỗi lần nhắc đến hội chọi trâu, người ta không chỉ nhớ đến sự sôi động mà còn nhớ đến một nét văn hóa đã gắn bó với đời sống cộng đồng từ bao đời.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mùi lá dong xanh ngai ngái quyện với hương gạo nếp thơm dịu, tiếng nói cười râm ran và những rổ đậu xanh, gạo nếp được bày ngay ngắn khiến sân đình những ngày giáp Tết trở nên nhộn nhịp lạ thường. Dưới mái hiên, người lớn thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu, trẻ nhỏ tò mò đứng bên quan sát. Đó là khung cảnh em từng được chứng kiến trong hội gói bánh chưng của làng. Với em, đây không chỉ là một ngày hội vui vẻ mà còn là dịp để em hiểu thêm về một phong tục đẹp đã gắn bó với mỗi gia đình Việt Nam trong những ngày Tết.

Từ khi em cùng mẹ đến sân đình, không khí đã rất đông vui. Những chiếc bàn dài được kê ngay ngắn dưới mái bạt. Trên bàn là từng bó lá dong xanh mướt, những thúng gạo nếp trắng ngần, những bát đậu xanh vàng óng và những miếng thịt đã được chuẩn bị sẵn. Các cô chú, ông bà và các anh chị chia thành từng nhóm để cùng nhau gói bánh. Người lau lá, người đong gạo, người chuẩn bị đậu và thịt. Tiếng dao thớt, tiếng trò chuyện và tiếng cười hòa vào nhau khiến cả sân đình như một căn bếp lớn. Bên ngoài, những dải cờ nhiều màu đung đưa trong gió. Trẻ em chúng em thì chạy quanh, lúc xem người lớn gói bánh, lúc lại tò mò hỏi cách buộc lạt. Em đứng cạnh mẹ, chăm chú quan sát từng công đoạn và háo hức chờ đến lượt mình được tham gia.

Khi phần hội bắt đầu, mọi người cùng tập trung về những dãy bàn đã được chuẩn bị. Các đội lần lượt thực hiện từng công đoạn. Những chiếc lá dong được xếp thành hình vuông, gạo nếp được đổ vào giữa rồi đến một lớp đậu xanh, một miếng thịt và thêm một lớp đậu, lớp gạo. Những bàn tay khéo léo gấp các mép lá lại thật vuông vắn rồi buộc lạt. Có người làm nhanh thoăn thoắt, có người cẩn thận chỉnh từng góc bánh cho thật đẹp. Em cũng được mẹ hướng dẫn làm một chiếc bánh nhỏ. Lúc đầu, em vụng về khiến lá dong cứ xô lệch, gạo nếp tràn ra ngoài. Mẹ bật cười rồi nhẹ nhàng chỉ cho em cách giữ các góc lá. Sau vài lần thử, cuối cùng em cũng hoàn thành được chiếc bánh của mình. Dù chưa thật vuông vắn, em vẫn thấy vui vô cùng. Những chiếc bánh sau khi gói xong được xếp thành từng hàng, xanh mướt như những ô vuông nhỏ. Tiếng cười nói vang lên khi mọi người cùng nhau so sánh những chiếc bánh đẹp nhất. Đặc biệt, phần luộc bánh diễn ra trong sự mong chờ của mọi người. Những nồi bánh lớn tỏa hơi ấm, khói bếp bay lên hòa vào không khí se lạnh, mang theo một mùi thơm khiến ai cũng thấy Tết đang đến thật gần.

Đến cuối ngày, những chiếc bánh chưng đã được xếp ngay ngắn trên bàn. Các đội cùng nhau thu dọn lá thừa, rửa dụng cụ và sắp xếp lại sân đình. Mọi người tuy mệt nhưng trên gương mặt ai cũng hiện rõ niềm vui. Em nhìn những chiếc bánh xanh vuông vức mà thấy chúng không chỉ được làm từ gạo nếp, đậu xanh và thịt mà còn chứa đựng công sức, sự khéo léo và tình cảm của rất nhiều người. Qua hội gói bánh, em hiểu thêm rằng bánh chưng không chỉ là món ăn quen thuộc trong ngày Tết mà còn gắn với truyền thống gia đình và những câu chuyện về cội nguồn. Những hoạt động như thế giúp trẻ em chúng em có cơ hội được tận mắt nhìn thấy, được tự tay làm và hiểu hơn về những phong tục đẹp của dân tộc.

Khi rời sân đình, mùi lá dong và hương bánh chưng dường như vẫn còn vương trên áo. Em ngoái lại nhìn những nồi bánh đang nghi ngút khói và thấy lòng mình ấm áp. Có lẽ điều đẹp nhất của hội gói bánh không nằm ở việc ai làm được chiếc bánh vuông vắn nhất mà ở khoảnh khắc mọi người cùng ngồi bên nhau, cùng làm việc, cùng trò chuyện và cùng chờ Tết đến. Sau này, dù có đi đâu, em vẫn muốn giữ trong mình hình ảnh sân đình những ngày cuối năm, nơi sắc xanh của lá dong hòa với hơi ấm của bếp lửa và tình người.

Bài tham khảo Mẫu 13

Tiếng trống trường vang lên trong trẻo giữa buổi sớm, từng âm thanh ngân ra rồi lan dọc theo những dãy hành lang còn vương mùi nắng mới. Trên sân trường, những lá cờ đỏ tung bay trong gió, hàng cây xanh khẽ lay động và những bộ đồng phục trắng nổi bật giữa khoảng sân rộng. Ngày khai giảng năm học mới đã đến, mang theo niềm vui, sự háo hức và cả những mong chờ về một hành trình mới. Với em, lễ khai giảng không chỉ là buổi lễ quen thuộc đầu năm mà còn giống như một ngày hội đặc biệt, nơi thầy cô và học sinh cùng nhau mở cánh cửa bước vào một năm học mới.

Từ rất sớm, sân trường đã trở nên nhộn nhịp. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn dưới sân, phía trước là sân khấu được trang trí bằng cờ, hoa và những tấm bảng mang lời chúc mừng năm học mới. Các thầy cô trong trang phục chỉnh tề đứng đón học sinh, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Từng tốp học sinh lần lượt bước qua cổng trường. Các bạn lớp dưới còn có chút bỡ ngỡ, còn học sinh lớp trên thì ríu rít trò chuyện sau những ngày nghỉ hè. Trên cao, bầu trời xanh trong, những đám mây trắng trôi chậm giữa nền trời. Gió nhẹ lướt qua hàng cây làm những chiếc lá rung rinh, thỉnh thoảng vài chú chim chuyền cành hót líu lo. Em ngồi giữa các bạn trong lớp, vừa trò chuyện vừa nhìn lên sân khấu và cảm nhận một niềm háo hức khó tả. Một năm học mới đang thực sự bắt đầu.

Khi tiếng trống báo hiệu vang lên, mọi tiếng trò chuyện dần lắng xuống. Buổi lễ mở đầu bằng nghi thức chào cờ trang nghiêm. Lá cờ đỏ từ từ được kéo lên, nổi bật giữa nền trời xanh. Sau đó, thầy hiệu trưởng bước lên phát biểu và gửi những lời chúc tốt đẹp đến thầy cô cùng học sinh. Giọng thầy vang rõ giữa sân trường, nhắc chúng em biết trân trọng thời gian học tập và cố gắng trong năm học mới. Em chăm chú lắng nghe, trong lòng vừa vui vừa tự nhắc mình phải cố gắng hơn. Phần được mong chờ nhất là khoảnh khắc tiếng trống khai trường vang lên. Thầy hiệu trưởng cầm dùi trống, rồi những tiếng trống đầu tiên vang lên dồn dập, mạnh mẽ. Tùng, tùng, tùng. Âm thanh ấy như đánh thức cả sân trường. Tiếng vỗ tay và tiếng reo vui lập tức vang lên. Những chú chim trên hàng cây vụt bay lên, còn chúng em thì nhìn nhau cười rạng rỡ. Sau đó, các tiết mục văn nghệ chào mừng lần lượt được biểu diễn. Những bài hát về mái trường, thầy cô và tuổi học trò vang lên khiến không khí buổi lễ thêm tươi vui. Những tràng pháo tay nối tiếp nhau như gửi lời chào đến một năm học mới đầy hi vọng.

Khi chương trình khép lại, sân trường vẫn còn rộn ràng tiếng nói cười. Các bạn học sinh trở về lớp, vừa đi vừa bàn luận về những tiết mục vừa xem. Thầy cô đứng ở hành lang đón chúng em bằng những nụ cười thân thiện. Nhìn sân trường sau buổi lễ, em cảm thấy nơi đây vừa quen thuộc vừa mới mẻ. Em hiểu rằng một năm học không chỉ có những bài học trong sách vở mà còn có những ngày tháng cùng bạn bè cố gắng, cùng nhau vui chơi và trưởng thành. Lễ khai giảng giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng mỗi người cần biết trân trọng thời gian, đặt ra mục tiêu và nỗ lực từng ngày để không bỏ lỡ những điều tốt đẹp của tuổi học trò.

Trên đường về lớp, em nghe tiếng lá cây xào xạc phía sau lưng và bất giác thấy lòng mình đầy mong đợi. Một năm học mới vừa mở ra với biết bao điều chưa biết đang chờ phía trước. Em muốn mình sẽ chăm chỉ hơn, tự tin hơn và biết trân trọng từng khoảnh khắc bên thầy cô, bạn bè. Có thể sau này em sẽ quên đi một vài bài học cụ thể, nhưng tiếng trống khai trường, lá cờ đỏ trong nắng sớm và cảm giác háo hức của ngày hôm ấy chắc chắn sẽ còn ở lại rất lâu trong kí ức tuổi học trò của em.

Bài tham khảo Mẫu 14

Những lá cờ đỏ sao vàng nối nhau trải dài trên con đường làng, phấp phới trong làn gió thu, khiến cả không gian như được nhuộm một màu rực rỡ. Từ sân hội, tiếng nhạc và tiếng cười vọng ra từng đợt, xen lẫn tiếng gọi nhau của những người đang tất bật chuẩn bị gian hàng. Tết Độc lập mùng 2 tháng 9 năm ấy đã biến một khoảng sân vốn quen thuộc thành nơi hội tụ của niềm vui và tình làng nghĩa xóm. Em được cùng gia đình tham dự ngày hội và có một buổi tối thật đáng nhớ với những hoạt động vừa vui tươi vừa ý nghĩa.

Ngay từ chiều, khu vực tổ chức ngày hội đã đông vui. Trên sân, những gian hàng nhỏ được dựng thành từng dãy. Mỗi gian lại mang một vẻ riêng với những tấm bảng trang trí, dây cờ và những món hàng được bày ngay ngắn. Có gian bán bánh, có gian bán nước, có nơi bày những món ăn dân dã do các gia đình cùng nhau chuẩn bị. Người lớn vừa sắp xếp hàng hóa vừa trò chuyện, còn trẻ em chúng em thì chạy đi chạy lại xem từng gian hàng. Đặc biệt, số tiền thu được từ hoạt động bán hàng được dùng để ủng hộ những gia đình còn khó khăn trong khu dân cư. Biết được điều đó, em càng thấy những gian hàng nhỏ trở nên ý nghĩa. Khi trời bắt đầu dịu nắng, sân hội ngày càng đông. Những lá cờ trên cao lay động trong gió, tiếng nói cười hòa cùng tiếng nhạc tạo nên một không khí rộn ràng như ngày Tết.

Khi chương trình văn nghệ bắt đầu, mọi người tập trung về khu vực sân khấu. Những tiết mục hát, múa lần lượt được biểu diễn. Các cô chú, anh chị và cả những bạn nhỏ trong xóm đều tự tin đứng trên sân khấu. Có bài hát mang âm hưởng hào hùng về quê hương, đất nước, có tiết mục lại vui tươi khiến cả sân hội vỗ tay theo nhịp. Em thích nhất là tiết mục tốp ca của các anh chị thanh niên. Những giọng hát hòa vào nhau vang lên giữa không gian rộng khiến em cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Sau phần văn nghệ, mọi người cùng tham gia các trò chơi và hoạt động tập thể. Đến khi trời tối hẳn, một đống củi lớn được chuẩn bị giữa sân. Ngọn lửa trại bừng lên, những tia lửa nhỏ bay lên trong màn đêm. Mọi người nắm tay nhau thành vòng tròn, vừa hát vừa bước theo nhịp. Ánh lửa soi sáng những gương mặt đang cười rạng rỡ. Trẻ em chạy quanh, người lớn vỗ tay, tiếng hát lúc gần lúc xa hòa cùng tiếng cười tạo nên một khung cảnh vô cùng ấm áp. Em cũng hòa vào vòng tròn, cảm giác như khoảng cách giữa mọi người đã được xóa đi, chỉ còn lại niềm vui chung của một ngày hội.

Đêm hội dần về khuya, ngọn lửa trại nhỏ hơn rồi chỉ còn những đốm than đỏ hồng. Các gian hàng được thu dọn, mọi người cùng nhau nhặt rác và sắp xếp lại sân hội. Dù đã thấm mệt, ai cũng vui vẻ vì một ngày hội thành công. Em đặc biệt ấn tượng với việc mọi người cùng góp sức để giúp đỡ những người còn khó khăn. Một món bánh, một chai nước hay một món hàng nhỏ có thể không đáng bao nhiêu, nhưng khi nhiều người cùng chung tay, những điều nhỏ bé ấy lại tạo thành một sự sẻ chia lớn. Em cũng hiểu rằng Tết Độc lập không chỉ là dịp để vui chơi mà còn là lúc mỗi người thêm trân trọng cuộc sống bình yên, biết yêu quê hương và biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Khi theo bố mẹ trở về, em vẫn còn nhớ ánh lửa trại đỏ rực giữa màn đêm và tiếng hát vang lên trong gió. Ngày hội đã khép lại nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn ở lại trong em. Em nhớ những gian hàng đầy màu sắc, nhớ những bàn tay cùng góp sức và nhớ vòng tròn mọi người nắm tay nhau quanh ngọn lửa. Có lẽ, ý nghĩa đẹp nhất của ngày hội chính là khiến mỗi người nhận ra rằng niềm vui sẽ trọn vẹn hơn khi được sẻ chia. Tết Độc lập năm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp, giúp em thêm yêu quê hương và tự hào về những ngày tháng bình yên mà mình đang có.

Bài tham khảo Mẫu 15

Mùi thơm dịu của những trái cây chín quyện trong gió, màu xanh của tán lá xen lẫn những chùm quả vàng óng khiến khu vườn vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng. Tiếng bước chân, tiếng gọi nhau và tiếng cười vang lên giữa những hàng cây trĩu quả. Đó là khung cảnh em từng được chứng kiến trong một hội hái quả được tổ chức ở quê. Một ngày hội tưởng chừng giản dị nhưng đã đem đến cho em rất nhiều niềm vui và những hình ảnh đẹp về cuộc sống lao động.

Từ sáng sớm, khu vườn đã có đông người tập trung. Những hàng cây ăn quả nối tiếp nhau, cành nào cũng nặng trĩu những chùm quả đang vào độ chín. Dưới ánh nắng nhẹ, những quả cam vàng, quả bưởi xanh, những chùm nhãn nâu óng ánh hiện lên giữa màu lá. Người lớn chuẩn bị giỏ, thùng và những chiếc kéo nhỏ để hái quả. Các cô chú chia nhau thành từng nhóm, có người trèo lên những bậc thang thấp để hái quả trên cao, có người đứng phía dưới đỡ giỏ. Trẻ em chúng em được giao những việc vừa sức như nhặt quả đã hái, xếp vào giỏ hoặc mang những chiếc rổ nhỏ đến từng nhóm. Không khí vừa bận rộn vừa vui vẻ. Tiếng chim gọi nhau trên những tán cây hòa cùng tiếng cười nói khiến khu vườn như tràn đầy sức sống.

Khi hội hái quả bắt đầu, mọi người cùng nhau bước vào từng khu vực đã được phân công. Những bàn tay thoăn thoắt đưa lên, nhẹ nhàng xoay từng quả rồi đặt vào giỏ. Có những chùm quả nằm khuất sau tán lá khiến mọi người phải tìm thật kĩ mới phát hiện ra. Mỗi lần có ai hái được một chùm quả lớn, những người xung quanh lại reo lên thích thú. Em cũng được mẹ giao một chiếc giỏ nhỏ để nhặt những quả đã được hái xuống. Lúc đầu em còn vụng về, nhưng một lúc sau đã quen tay. Mùi trái cây thơm mát lan trong không khí, bàn tay em đôi lúc dính chút nhựa cây nhưng em vẫn thấy vui. Sau khi hái xong, mọi người đem quả về khu vực tập trung để phân loại. Những quả đẹp được xếp riêng, những quả nhỏ hơn được đặt vào giỏ khác. Có nhóm còn thi xem ai hái được nhiều và nhanh hơn. Tiếng cổ vũ vang lên giữa vườn, khiến công việc vốn quen thuộc trở thành một hoạt động đầy tiếng cười.

Đến cuối buổi, những chiếc giỏ đã đầy ắp hoa trái. Các cô chú cùng nhau cân, đóng vào từng túi rồi sắp xếp gọn gàng. Một phần trái cây được chia cho những gia đình tham gia, phần khác được dùng để bán hoặc gửi tặng những người có hoàn cảnh khó khăn. Em nhìn những thành quả lao động được xếp thành từng hàng mà thấy rất vui. Qua ngày hội, em hiểu rằng để có một trái cây thơm ngon đến tay người dùng, người trồng phải bỏ ra rất nhiều công sức. Em cũng nhận ra rằng khi mọi người cùng chung tay, công việc sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn và niềm vui cũng được nhân lên.

Trên đường về, em vẫn nhớ màu vàng óng của những chùm quả dưới nắng và tiếng cười vang giữa khu vườn. Ngày hội hái quả đã giúp em có một trải nghiệm thật gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống lao động. Em hiểu thêm giá trị của từng mùa quả và càng biết trân trọng những thành quả được làm nên từ mồ hôi, sự chăm chỉ của người nông dân. Sau này, nếu có dịp trở lại khu vườn ấy vào mùa quả chín, em chắc chắn sẽ nhớ đến một ngày hội đầy nắng, đầy hương thơm và đầy những nụ cười.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...