1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một trận thi đấu thể thao


- Em muốn kể lại trận thi đấu thể thao nào mà em đã được xem hoặc tham gia? (Một trận bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, kéo co, chạy tiếp sức, bóng rổ hoặc một cuộc thi thể thao khác,...) - Trận thi đấu ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em xem hay trực tiếp tham gia? (Một buổi hội thao ở trường, ngày hội thể thao, cuộc thi giữa các lớp, một trận đấu ở sân vận động hoặc một hoạt động thể thao cùng gia đình, bạn bè,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại trận thi đấu thể thao nào mà em đã được xem hoặc tham gia? (Một trận bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, kéo co, chạy tiếp sức, bóng rổ hoặc một cuộc thi thể thao khác,...)

- Trận thi đấu ấy diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em xem hay trực tiếp tham gia? (Một buổi hội thao ở trường, ngày hội thể thao, cuộc thi giữa các lớp, một trận đấu ở sân vận động hoặc một hoạt động thể thao cùng gia đình, bạn bè,...)

- Điều gì khiến trận thi đấu ấy để lại trong em ấn tượng sâu sắc? (Trận đấu diễn ra sôi nổi, có những pha thi đấu hấp dẫn, một tình huống bất ngờ, sự cố gắng của các vận động viên hoặc tinh thần đoàn kết khiến em nhớ mãi,...)

II. Thân bài

a. Kể về khung cảnh trước trận thi đấu

- Trận thi đấu diễn ra ở đâu? Vào thời gian nào? (Miêu tả sân vận động, sân trường, nhà thi đấu hoặc địa điểm tổ chức. Có thể kể thêm thời tiết, ánh nắng, hàng cây, tiếng gió và khung cảnh xung quanh,...)

- Quang cảnh nơi diễn ra trận đấu như thế nào? (Khán giả đến đông, tiếng nói cười rộn ràng, sân thi đấu được chuẩn bị sạch đẹp, cờ và băng rôn được trang trí, mọi người háo hức chờ đợi,...)

- Những ai tham gia trận thi đấu? (Giới thiệu các đội hoặc vận động viên tham gia, trang phục, đặc điểm nổi bật và sự cổ vũ dành cho mỗi bên,...)

- Trước khi trận đấu bắt đầu, các vận động viên đã chuẩn bị như thế nào? (Khởi động, kiểm tra dụng cụ, trò chuyện với đồng đội, tập thử hoặc động viên nhau,...)

- Tâm trạng của em trước khi trận đấu bắt đầu như thế nào? (Háo hức, hồi hộp, tò mò, mong chờ hoặc có chút lo lắng cho đội mình yêu thích,...)

b. Kể lại diễn biến chính của trận thi đấu

- Khi trận đấu bắt đầu, diễn biến diễn ra như thế nào? (Các vận động viên nhanh chóng nhập cuộc, thi đấu quyết tâm, phối hợp với đồng đội và tìm cách giành lợi thế,...)

- Trong trận đấu có những tình huống đáng chú ý nào? (Một pha ghi điểm đẹp mắt, cú sút mạnh, đường chuyền chính xác, màn bứt phá bất ngờ, pha cứu thua, cú đánh xuất sắc hoặc một tình huống khiến mọi người hồi hộp,...)

- Các vận động viên đã thể hiện tinh thần thi đấu như thế nào? (Quyết tâm, nhanh nhẹn, bình tĩnh, khéo léo, kiên trì, đoàn kết và không dễ dàng bỏ cuộc,...)

- Diễn biến trận đấu thay đổi ra sao? (Một bên dẫn trước, bên còn lại cố gắng đuổi theo, thế trận trở nên cân bằng, khoảng cách điểm số thay đổi hoặc trận đấu ngày càng gay cấn,...)

- Khán giả đã cổ vũ như thế nào?(Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo, tiếng gọi tên đội hoặc vận động viên vang lên. Mọi người hồi hộp theo dõi từng khoảnh khắc,...)

- Em đã có cảm xúc như thế nào trong từng khoảnh khắc? (Hồi hộp, phấn khích, bất ngờ, vui sướng, lo lắng, tiếc nuối hoặc tự hào trước sự cố gắng của các vận động viên,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em nhớ nhất? (Một bàn thắng, một pha ghi điểm, màn lội ngược dòng, khoảnh khắc quyết định kết quả hoặc hình ảnh các vận động viên động viên nhau sau một tình huống khó khăn,...)

c. Kể về kết quả và ý nghĩa của trận thi đấu

- Kết quả cuối cùng của trận đấu như thế nào? (Một đội hoặc một vận động viên giành chiến thắng, hai bên hòa nhau hoặc kết quả được quyết định trong những giây phút cuối cùng,...)

- Các vận động viên đã phản ứng như thế nào sau trận đấu? (Người chiến thắng vui mừng, người chưa giành chiến thắng có chút tiếc nuối nhưng vẫn cố gắng giữ tinh thần vui vẻ, các vận động viên bắt tay và chúc mừng nhau,...)

- Khán giả đã có phản ứng như thế nào? (Vỗ tay chúc mừng, reo hò, động viên những người thi đấu hoặc cùng chia sẻ niềm vui và sự tiếc nuối,...)

- Điều gì khiến em ấn tượng nhất sau trận đấu? (Sự cố gắng, tinh thần đoàn kết, lòng quyết tâm, thái độ thi đấu nghiêm túc hoặc cách các vận động viên tôn trọng đối thủ,...)

- Qua trận thi đấu, em hiểu thêm điều gì? (Hiểu được giá trị của sự kiên trì, tinh thần đồng đội, lòng quyết tâm, sự tự tin và thái độ fair play trong thể thao,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại trận thi đấu thể thao ấy, em có cảm xúc gì? (Hào hứng, vui vẻ, hồi hộp, tự hào hoặc vẫn nhớ rõ những khoảnh khắc sôi nổi trên sân,...)

- Trận thi đấu đã để lại cho em kỉ niệm như thế nào?

- Em rút ra được bài học gì từ trận thi đấu?

Bài siêu ngắn

Chiều hôm ấy, sân trường bỗng trở nên náo nhiệt hơn hẳn bởi một trận bóng rổ giữa hai đội học sinh. Những hàng cây rung rinh trong gió, tiếng bóng nảy đều trên mặt sân và tiếng cổ vũ khiến em vô cùng mong chờ. Em cùng các bạn đứng bên ngoài sân, chăm chú dõi theo từng bước chạy của các cầu thủ.

Ngay khi trận đấu bắt đầu, các cầu thủ nhanh chóng chuyền bóng và tiến về phía rổ. Có lúc một đội ghi điểm trước khiến khán giả reo vang, nhưng đội còn lại không hề bỏ cuộc. Các cầu thủ liên tục di chuyển, chuyền bóng cho nhau và tìm cơ hội ghi điểm. Mỗi lần bóng tiến gần đến rổ, chúng em lại hồi hộp nín thở dõi theo. Đến những phút cuối, tỉ số vẫn rất sít sao khiến không khí trên sân càng trở nên căng thẳng. Một cầu thủ bất ngờ thực hiện cú ném chính xác, đưa bóng vào rổ trong tiếng vỗ tay vang dội. Các bạn trong đội lập tức chạy đến chúc mừng nhau, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Trận đấu kết thúc với chiến thắng dành cho đội của bạn ấy. Dù rất vui mừng, các cầu thủ vẫn vui vẻ bắt tay và chúc mừng đối thủ sau trận đấu. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy trận đấu không chỉ hấp dẫn mà còn thật đẹp bởi tinh thần thể thao.

Em rất thích khoảnh khắc các cầu thủ bắt tay và chúc mừng nhau sau trận đấu. Qua cuộc thi, em hiểu rằng chiến thắng rất đáng quý, nhưng tinh thần cố gắng, đoàn kết và tôn trọng đối thủ còn đáng trân trọng hơn.

Bài tham khảo Mẫu 1

Sân trường hôm ấy như rộng hơn bởi tiếng bước chân, tiếng cười nói và những tràng vỗ tay nối tiếp nhau không dứt. Dưới vòm cây xanh đang rung rinh trong nắng, học sinh các lớp tụm lại thành từng nhóm, háo hức chờ đợi ngày hội thể thao bắt đầu. Giữa không khí náo nức ấy, em đặc biệt mong chờ cuộc thi kéo co của lớp mình. Đó là một trận thi đấu tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp về sức mạnh của tình đoàn kết.

Từ sáng sớm, sân trường đã khoác lên mình một vẻ khác lạ. Những lá cờ nhỏ tung bay trong gió, hàng cây bên sân rung rinh dưới ánh nắng trong trẻo. Học sinh các lớp tập trung đông đủ, tiếng nói cười hòa cùng tiếng loa phát thanh tạo nên một âm thanh náo nhiệt. Ở giữa sân, khu vực thi đấu đã được chuẩn bị sẵn. Sợi dây thừng dài nằm trên nền sân, hai đầu được đánh dấu rõ ràng. Đội lớp em đứng thành một hàng, ai cũng mặc đồng phục thể thao và khuôn mặt ánh lên vẻ háo hức. Trước khi thi đấu, chúng em cùng nhau khởi động, xoa tay và động viên nhau cố gắng. Dù ngoài miệng ai cũng nói phải thật bình tĩnh nhưng trong lòng em hồi hộp vô cùng. Em cứ nhìn sợi dây nằm giữa sân rồi tưởng tượng đến khoảnh khắc cả đội cùng dồn sức kéo nó về phía mình.

Tiếng còi vang lên, cuộc thi bắt đầu. Hai đội lập tức nắm chặt sợi dây. Những bàn tay siết vào dây, đôi chân bám chắc xuống mặt đất. Ban đầu, thế trận khá cân bằng. Sợi dây lúc nghiêng về bên này, lúc lại nhích sang bên kia. Tiếng cổ vũ của các bạn vang lên không ngớt. Có bạn đứng ngoài liên tục gọi tên từng thành viên trong đội, có bạn vỗ tay theo nhịp để tiếp thêm sức mạnh. Đội em dần bị kéo lùi lại. Em nghe tiếng bạn đội trưởng hô lớn rằng mọi người hãy cùng cố gắng. Ngay lập tức, cả đội đồng loạt dồn sức. Em nghiến răng, hai chân ghì xuống đất, hai tay nắm chặt đến nóng ran. Sợi dây tưởng như không nhúc nhích bỗng từ từ dịch chuyển. Tiếng reo hò càng lúc càng lớn. Khi vạch đánh dấu vượt qua phía đội em, cả nhóm gần như bật lên vì sung sướng. Chúng em ôm lấy nhau, tiếng cười hòa trong những tiếng vỗ tay vang dội cả sân trường. Khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ sức mạnh của sự đồng lòng.

Sau trận đấu, dù mồ hôi đã thấm ướt lưng áo, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Thầy giáo phụ trách đến chúc mừng và nhắc chúng em rằng điều đáng quý nhất không chỉ là chiến thắng mà còn là tinh thần đoàn kết trong suốt cuộc thi. Nhìn những người bạn đã cùng mình nắm chặt một sợi dây, cùng cố gắng trong một khoảnh khắc, em càng hiểu rằng khi mọi người biết chung sức, những điều tưởng như khó khăn cũng có thể trở nên nhẹ nhàng hơn. Trận kéo co hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp mà em luôn muốn giữ lại trong những năm tháng học trò.

Có lẽ sau này em sẽ được xem nhiều cuộc thi thể thao lớn hơn, nhưng hình ảnh sân trường ngập nắng, tiếng hò reo vang lên từng đợt và những bàn tay cùng nắm chặt sợi dây vẫn sẽ ở lại trong kí ức của em. Trận thi đấu ấy dạy em biết rằng trong một tập thể, mỗi người đều có một phần sức mạnh riêng. Khi những sức mạnh nhỏ bé ấy cùng hướng về một phía, chúng sẽ tạo thành một sức mạnh thật lớn. Đó cũng là điều khiến em nhớ mãi về buổi sáng đầy tiếng cười ấy.

Bài tham khảo Mẫu 2

Buổi sáng hôm ấy, con đường dẫn vào sân vận động đã đông vui hơn thường ngày. Từ xa, em đã nghe thấy tiếng cổ vũ vọng lại từng hồi, lúc dồn dập, lúc rộn ràng như những đợt sóng nối tiếp nhau. Trên đường chạy, những vạch trắng nằm thẳng tắp dưới nắng sớm, còn các vận động viên đang khởi động với vẻ tập trung. Giữa khung cảnh ấy, em cùng các bạn háo hức chờ đợi cuộc thi chạy tiếp sức. Em không ngờ những phút giây ngắn ngủi trên đường chạy lại đem đến cho mình nhiều cảm xúc đến thế.

Hôm ấy, sân vận động của trường rộn ràng từ rất sớm. Bầu trời xanh trong, nắng trải thành từng vệt vàng trên đường chạy. Hai bên đường, học sinh ngồi thành từng nhóm, trên tay cầm những lá cờ nhỏ để cổ vũ cho đội mình. Các vận động viên lần lượt bước ra sân. Ai cũng mặc trang phục thể thao gọn gàng, khuôn mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Trước giờ thi, các bạn khởi động, chạy thử vài vòng rồi trao đổi với nhau về cách phối hợp. Em ngồi cùng các bạn trong lớp, vừa trò chuyện vừa hồi hộp chờ tiếng còi. Nhìn những chiếc gậy tiếp sức được đặt trong tay các vận động viên, em tò mò không biết cuộc đua sẽ diễn ra như thế nào.

Khi tiếng còi vang lên, các vận động viên lập tức lao về phía trước. Những bước chân liên tiếp đập xuống đường chạy, nhanh và mạnh. Người đầu tiên của mỗi đội cố gắng tạo khoảng cách, sau đó trao chiếc gậy cho người tiếp theo. Có những lần việc trao gậy diễn ra rất nhanh khiến khán giả vỗ tay thích thú. Nhưng đến lượt chạy thứ ba, một vận động viên bất ngờ đánh rơi chiếc gậy. Bạn ấy khựng lại trong giây lát rồi lập tức quay lại nhặt lên và tiếp tục chạy. Đội của bạn bị chậm hơn, nhưng không ai bỏ cuộc. Các thành viên còn lại vẫn chạy hết sức khi đến lượt mình. Đến chặng cuối, hai đội dẫn đầu gần như ngang nhau. Cả sân vận động bỗng im đi trong vài giây rồi tiếng hò reo lại bùng lên khi các vận động viên tăng tốc. Một bạn về đích trước trong tiếng vỗ tay vang dội. Em cũng đứng bật dậy cổ vũ. Nhưng điều khiến em nhớ nhất không phải là người chiến thắng mà là hình ảnh bạn làm rơi gậy vẫn chạy hết sức đến cuối cùng.

Sau cuộc thi, các vận động viên đứng thành từng nhóm. Người thắng vui mừng, người chưa đạt kết quả tốt có chút tiếc nuối nhưng vẫn bắt tay và chúc mừng đối thủ. Thầy cô cũng động viên các bạn bằng những tràng pháo tay. Nhìn những gương mặt đỏ bừng vì mệt nhưng vẫn nở nụ cười, em hiểu rằng thể thao không chỉ dạy con người cách chiến thắng mà còn dạy cách đứng dậy sau một lần vấp ngã. Có thể kết quả của cuộc thi sẽ được ghi vào bảng thành tích, nhưng sự cố gắng của mỗi vận động viên mới là điều đáng nhớ nhất.

Trên đường về, trong đầu em vẫn hiện lên hình ảnh những chiếc gậy lần lượt được trao qua tay và những bước chân không ngừng chạy về phía trước. Cuộc thi hôm ấy đã cho em một bài học giản dị mà sâu sắc. Trong cuộc sống cũng vậy, có thể có lúc chúng ta chậm hơn người khác hoặc gặp một sai sót bất ngờ, nhưng chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta vẫn có thể tiếp tục tiến về phía trước. Em nghĩ đó mới là phần thưởng đẹp nhất mà cuộc thi hôm ấy đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều xuống chậm trên sân trường, để lại một khoảng trời xanh nhạt phía trên mái nhà thi đấu. Ánh nắng cuối ngày len qua những tán cây, rải những vệt sáng dài trên lối đi. Bên trong nhà thi đấu, từng hàng ghế đã có người ngồi kín, tiếng trò chuyện xen lẫn tiếng vợt chạm cầu tạo thành một âm thanh rất riêng. Em cùng các bạn háo hức chờ đợi trận cầu lông sắp diễn ra. Không ai biết trước trận đấu sẽ gay cấn đến mức nào, chỉ biết rằng ngay từ lúc ấy, em đã cảm thấy một sự hồi hộp khó tả.

Buổi chiều hôm ấy, sân trường ngập trong ánh nắng dịu. Nhà thi đấu của trường mở rộng cửa, bên trong đã có khá đông học sinh ngồi theo dõi. Những chiếc ghế được xếp thành từng hàng quanh sân. Trên nền sân, vạch trắng hiện lên rõ ràng. Hai vận động viên bước vào khu vực thi đấu trong tiếng vỗ tay của mọi người. Một bạn mặc áo thể thao màu sáng, dáng người nhanh nhẹn. Bạn còn lại có vẻ điềm tĩnh hơn, trước khi thi đấu còn cúi xuống chỉnh lại dây giày rồi mới cầm vợt bước vào vị trí. Em ngồi ở hàng ghế phía trước cùng các bạn và cảm thấy vô cùng háo hức. Không khí trong nhà thi đấu lúc ấy giống như được kéo căng bởi sự mong chờ.

Tiếng còi bắt đầu vang lên. Quả cầu đầu tiên bay lên rồi lao nhanh qua lưới. Hai vận động viên liên tục di chuyển, khi tiến lên, khi lùi xuống, lúc đánh sang trái, lúc bất ngờ đưa cầu về phía bên phải. Tiếng vợt chạm cầu vang lên đều đặn. Có những pha cầu khiến mọi người tưởng như sắp kết thúc nhưng người chơi vẫn kịp lao tới cứu cầu. Đặc biệt, ở một lượt đấu, bạn đang bị dẫn điểm bất ngờ tung một cú đánh rất mạnh khiến quả cầu bay sát đường biên. Cả nhà thi đấu ồ lên rồi vỗ tay rào rào. Thế trận từ đó trở nên cân bằng hơn. Em hồi hộp đến mức cứ vô thức nắm chặt hai bàn tay. Đến những điểm cuối cùng, cả hai đều đã thấm mệt nhưng không ai tỏ vẻ muốn bỏ cuộc. Cuối cùng, một cú đánh chính xác đưa quả cầu rơi xuống phần sân đối phương. Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc. Người chiến thắng mỉm cười, còn hai bạn tiến lại gần bắt tay nhau. Khán giả đồng loạt vỗ tay chúc mừng cả hai.

Sau trận đấu, em thấy các vận động viên lau mồ hôi rồi trò chuyện rất vui vẻ. Người thắng không hề tỏ ra kiêu ngạo, còn người thua cũng không buồn bã quá lâu. Hai bạn cùng cười và chúc nhau cố gắng hơn trong những lần thi đấu sau. Hình ảnh ấy khiến em ấn tượng hơn cả những đường cầu đẹp mắt. Em hiểu rằng một trận đấu chỉ thực sự đẹp khi người tham gia biết tôn trọng nhau, biết vui với thành công của mình nhưng cũng biết trân trọng sự cố gắng của đối thủ. Thể thao vì thế không chỉ rèn luyện cơ thể mà còn giúp con người học cách sống đẹp.

Khi rời khỏi nhà thi đấu, tiếng vợt và tiếng vỗ tay dường như vẫn còn vang đâu đó trong trí nhớ của em. Trận cầu lông ấy đã khiến em thêm yêu những hoạt động thể thao và hiểu rằng đằng sau mỗi chiến thắng là rất nhiều nỗ lực âm thầm. Em tự nhủ mình cũng sẽ học cách kiên trì như những vận động viên hôm ấy, bởi đôi khi điều đáng tự hào nhất không phải là vượt qua người khác mà là vượt qua sự nản lòng của chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiều hôm ấy, sân vận động như bừng tỉnh sau một ngày dài. Những vệt nắng cuối ngày còn vương trên mặt sân, gió nhẹ lay những hàng cây bên đường chạy, còn tiếng bước chân và tiếng gọi nhau của các vận động viên vang lên rộn rã. Từ trên khán đài, em có thể nhìn thấy cả một khoảng sân rộng đang chờ đợi những cuộc tranh tài. Em cùng bố đến xem một trận bóng chuyền và đã có một buổi chiều thật đáng nhớ.

Trận đấu được tổ chức tại nhà thi đấu của huyện vào một ngày cuối tuần. Từ ngoài cổng, em đã cảm nhận được không khí náo nhiệt. Người xem lần lượt tìm chỗ ngồi, tiếng trò chuyện hòa với tiếng cổ vũ tạo thành một âm thanh rộn ràng. Trên sân, hai đội bước ra khởi động. Các vận động viên mặc trang phục thể thao gọn gàng, chuyền bóng cho nhau rất nhịp nhàng. Có người bật cao đập bóng, có người nhanh chóng cúi xuống đỡ bóng. Nhìn những động tác ấy, em vừa thích thú vừa hồi hộp chờ trận đấu bắt đầu. Bố ngồi cạnh còn chỉ cho em cách quan sát vị trí của từng người trên sân nên em càng chăm chú theo dõi.

Tiếng còi vang lên. Quả bóng được phát đi, mở đầu cho một cuộc tranh tài sôi nổi. Hai đội liên tục chuyền bóng qua lại. Có lúc bóng bay cao sát lưới, có lúc một vận động viên bất ngờ bật lên đập mạnh khiến cả khán đài ồ lên. Đội áo xanh dẫn trước ở những phút đầu, nhưng đội áo trắng nhanh chóng lấy lại thế cân bằng bằng những pha phối hợp chính xác. Có một tình huống khiến em nhớ mãi. Quả bóng tưởng như đã rơi xuống sân nhưng một vận động viên vẫn lao người về phía trước, dùng tay đỡ bóng cứu được một pha nguy hiểm. Đồng đội lập tức chuyền bóng và một cú đập mạnh đưa bóng sang sân bên kia. Khán giả đứng bật dậy vỗ tay. Em cũng reo lên sung sướng. Những phút cuối diễn ra vô cùng căng thẳng. Từng điểm số đều khiến mọi người hồi hộp. Cuối cùng, đội áo trắng giành chiến thắng với cách biệt rất nhỏ. Các cầu thủ ôm lấy nhau vui mừng, còn đội bạn tiến đến bắt tay và chúc mừng.

Trên đường về, bố hỏi em điều gì khiến em nhớ nhất về trận đấu. Em nghĩ một lúc rồi nói rằng em thích nhất hình ảnh các vận động viên luôn hỗ trợ nhau, dù có lúc bị dẫn điểm vẫn không bỏ cuộc. Qua trận đấu, em hiểu rằng một người giỏi chưa chắc đã tạo nên một đội mạnh. Muốn đi xa, mỗi người cần biết tin tưởng, phối hợp và nâng đỡ đồng đội. Bài học ấy không chỉ có trên sân bóng mà còn rất cần thiết trong học tập và cuộc sống.

Trận đấu kết thúc, trời cũng chập choạng tối, mọi người nối nhau ra về, khi ánh đèn đường nối dài trên con phố, em vẫn nhớ những đường bóng bay qua lưới và tiếng vỗ tay vang lên từng đợt. Trận bóng chuyền đã cho em một buổi chiều đầy hào hứng, nhưng điều ở lại lâu hơn cả lại là tinh thần đoàn kết của những người chơi. Em mong rằng mình cũng sẽ biết cùng bạn bè cố gắng, biết chia sẻ phần việc và không bỏ mặc nhau khi gặp khó khăn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một buổi sáng đầu đông, sân trường phủ đầy ánh nắng dịu. Những giọt sương còn đọng trên đầu ngọn cỏ, hàng cây rung rinh trong làn gió mát và khoảng sân rộng đã trở nên nhộn nhịp bởi tiếng bước chân của học sinh. Hôm ấy, em được xem cuộc thi chạy tiếp sức trong ngày hội thể thao. Dù cuộc thi chỉ kéo dài vài phút, những gì diễn ra trên đường chạy lại khiến em hồi hộp, vui sướng rồi lắng lại trong lòng bằng một cảm giác thật đặc biệt.

Ngay từ khi các đội xuất hiện, sân trường đã náo nhiệt hẳn lên. Các bạn vận động viên mặc đồng phục thể thao, đứng thành từng nhóm bên vạch xuất phát. Người thì cúi xuống buộc lại dây giày, người khởi động tay chân, người tranh thủ nói nhỏ với đồng đội. Trên đường chạy, những vạch trắng thẳng tắp kéo dài dưới ánh nắng. Các bạn học sinh đứng hai bên liên tục gọi tên đội mình. Em cũng đứng cùng các bạn trong lớp, mắt không rời khỏi những chiếc gậy tiếp sức. Em tò mò không biết liệu việc trao gậy có dễ dàng như mình tưởng hay không.

Tiếng còi vang lên, các vận động viên lao đi. Những bước chân nhanh như gió khiến tiếng cổ vũ lập tức bùng lên. Người đầu tiên chạy rất nhanh và trao gậy chính xác cho người thứ hai. Đến lượt thứ ba, một vận động viên của đội em bất ngờ trượt chân. Bạn ngã xuống rồi lập tức đứng dậy, nhặt chiếc gậy đang nằm trên đường chạy. Trong khoảnh khắc ấy, em thấy bạn có vẻ hơi bối rối. Nhưng từ phía ngoài, các bạn trong đội đồng loạt hô lớn để động viên. Bạn lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục chạy. Đội em bị bỏ xa nhưng không ai bỏ cuộc. Đến lượt cuối cùng, bạn chạy nhanh hết sức, cố gắng rút ngắn khoảng cách với đội phía trước. Cả lớp cùng reo hò, tiếng cổ vũ dồn dập như những nhịp trống. Cuối cùng, đội em không giành được vị trí cao nhất nhưng tất cả các thành viên đều chạy đến đích. Khi các bạn trở về, cả lớp ùa tới vỗ vai và động viên. Nụ cười của bạn vừa ngã khiến em nhớ mãi.

Sau cuộc thi, cô giáo tập hợp cả lớp lại. Cô không trách vì chúng em chưa đạt thành tích cao mà khen tinh thần cố gắng của các bạn. Cô nói rằng điều quan trọng là khi gặp sự cố, chúng ta không được bỏ cuộc và càng không nên để một người trong tập thể cảm thấy mình đang phải cố gắng một mình. Em nhìn những người bạn xung quanh và bỗng thấy lớp học của mình gần gũi hơn. Một cuộc chạy tiếp sức hóa ra không chỉ là cuộc đua của đôi chân mà còn là cuộc thử thách về sự tin tưởng và động viên.

Mỗi khi nhớ lại buổi sáng hôm ấy, em vẫn hình dung được hình ảnh người bạn đứng dậy sau cú trượt chân rồi tiếp tục chạy về phía trước. Hình ảnh ấy giống như một lời nhắc nhở âm thầm rằng trong cuộc sống, có thể chúng ta sẽ đôi lần chậm lại, đôi lần mắc lỗi, nhưng chỉ cần còn đủ quyết tâm, ta vẫn có thể bước tiếp. Với em, đó là một trong những bài học đẹp nhất mà sân trường đã trao tặng.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...