1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về người hay nhất

Viết bài văn kể lại câu chuyện về một người có tài


- Em muốn kể về người có tài nào? (Một nhà khoa học, bác sĩ, nghệ sĩ, vận động viên, nhà phát minh, người thợ giỏi,...) - Em biết đến người ấy qua đâu? (Đọc sách, xem báo, nghe thầy cô kể, xem chương trình truyền hình hoặc được người thân kể lại,...) - Điều gì khiến em ấn tượng nhất về tài năng của người ấy? (Tài năng nổi bật, sự thông minh, sáng tạo, khéo léo, kiên trì,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về người có tài nào? (Một nhà khoa học, bác sĩ, nghệ sĩ, vận động viên, nhà phát minh, người thợ giỏi,...)

- Em biết đến người ấy qua đâu? (Đọc sách, xem báo, nghe thầy cô kể, xem chương trình truyền hình hoặc được người thân kể lại,...)

- Điều gì khiến em ấn tượng nhất về tài năng của người ấy? (Tài năng nổi bật, sự thông minh, sáng tạo, khéo léo, kiên trì,...)

II. Thân bài

a. Giới thiệu về người có tài

- Người ấy tên là gì? Người ấy làm nghề gì?

- Người ấy có hoàn cảnh sống và tuổi thơ như thế nào? (Sinh ra trong gia đình bình thường, yêu thích công việc từ nhỏ, sớm bộc lộ năng khiếu,...)

- Người ấy có tài năng nổi bật ở lĩnh vực nào? (Học tập, khoa học, nghệ thuật, thể thao, thủ công,...)

- Tài năng ấy được thể hiện qua những đặc điểm nào? (Thông minh, nhanh nhạy, khéo léo, có khả năng sáng tạo hoặc ghi nhớ đặc biệt,...)

b. Câu chuyện thể hiện tài năng của người ấy

- Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào, ở đâu?

- Khi ấy, người ấy đang làm gì?

- Có sự việc hoặc vấn đề khó khăn nào xảy ra? (Một bài toán khó, một cuộc thi, một công việc đòi hỏi sự khéo léo, một sản phẩm cần được sáng tạo,...)

- Người ấy đã làm gì để giải quyết vấn đề? (Suy nghĩ, quan sát, thử nghiệm, tìm cách mới, kiên trì thực hiện,...)

- Tài năng của người ấy được thể hiện rõ nhất qua hành động, lời nói hoặc sản phẩm nào?

- Mọi người xung quanh đã phản ứng ra sao? (Bất ngờ, khâm phục, vui mừng, khen ngợi,...)

- Cuối cùng, người ấy đã đạt được kết quả gì? (Giải quyết được khó khăn, tạo ra sản phẩm, đạt thành tích cao, giúp đỡ được mọi người,...)

c. Điều em học được từ người có tài

- Em khâm phục nhất điều gì ở người ấy? (Tài năng, sự thông minh, óc sáng tạo, lòng say mê,...)

- Theo em, tài năng của người ấy có phải tự nhiên mà có không? Vì sao? (Bên cạnh năng khiếu còn có sự chăm chỉ, học hỏi, rèn luyện và kiên trì,...)

- Tài năng ấy đã đem lại điều gì cho bản thân và mọi người? (Giúp ích cho gia đình, cộng đồng, đất nước, mang đến những điều tốt đẹp,...)

- Em học được gì từ người ấy? (Chăm chỉ học tập, mạnh dạn khám phá, kiên trì trước khó khăn, biết phát huy điểm mạnh của bản thân,...)

- Em sẽ làm gì để rèn luyện bản thân và phát triển khả năng của mình?

III. Kết bài

- Người có tài ấy để lại trong em tình cảm như thế nào? (Khâm phục, yêu mến, kính trọng và ngưỡng mộ,...)

- Em mong muốn bản thân sẽ như thế nào trong tương lai? (Không ngừng học hỏi, chăm chỉ rèn luyện, phát huy khả năng và trở thành người có ích,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trước đây, em từng đọc một bài báo giới thiệu về giáo sư Ngô Bảo Châu và rất ấn tượng trước tài năng của ông. Em đặc biệt khâm phục khả năng toán học cùng niềm say mê học hỏi không ngừng nghỉ của ông. Càng tìm hiểu, em càng hiểu rằng tài năng luôn cần được nuôi dưỡng bằng sự chăm chỉ và bền bỉ.

Ngô Bảo Châu là một nhà toán học nổi tiếng của Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã có niềm yêu thích đặc biệt với toán học. Ông luôn say mê tìm tòi những bài toán khó và không ngại dành nhiều thời gian suy nghĩ. Trong quá trình học tập, có những vấn đề khiến ông phải suy nghĩ rất lâu. Thay vì bỏ cuộc, ông kiên trì tìm nhiều cách giải khác nhau. Ông đọc thêm sách, trao đổi với thầy cô và không ngừng mở rộng kiến thức. Nhờ tài năng và sự cố gắng, ông đạt được nhiều thành tích nổi bật trong lĩnh vực toán học. Thành công của ông khiến nhiều người Việt Nam cảm thấy tự hào. Em khâm phục nhất là dù đạt được nhiều thành tựu, ông vẫn luôn say mê nghiên cứu và học hỏi. Qua đó, em hiểu rằng tài năng chỉ có thể tỏa sáng khi đi cùng sự nỗ lực.

Người ấy giúp em hiểu rằng phía sau một tài năng lớn luôn là cả một quá trình học tập nghiêm túc. Em tự nhủ phải chăm chỉ học tập và kiên trì hơn khi gặp bài khó. Em mong mình cũng có thể phát huy tốt khả năng của bản thân để trở thành người có ích.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong một lần xem chương trình truyền hình, em biết đến nghệ sĩ piano Đặng Thái Sơn. Những ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn cùng âm thanh trong trẻo đã khiến em vô cùng ngưỡng mộ. Em đặc biệt ấn tượng bởi tài năng âm nhạc và sự khổ luyện của ông.

Đặng Thái Sơn là một nghệ sĩ piano tài năng của Việt Nam. Từ khi còn nhỏ, ông đã dành nhiều thời gian cho việc học và luyện đàn. Mỗi ngày, ông đều kiên trì tập luyện để từng nốt nhạc vang lên chính xác và giàu cảm xúc. Có những bản nhạc rất khó nhưng ông không vì thế mà nản lòng. Ông luyện đi luyện lại từng đoạn, chú ý đến từng âm thanh nhỏ. Khi biểu diễn, đôi bàn tay ông di chuyển nhẹ nhàng và chính xác trên phím đàn. Những giai điệu vang lên khiến người nghe như được bước vào một thế giới đầy màu sắc. Tài năng của ông đã được khẳng định qua nhiều thành tích lớn trên sân khấu quốc tế. Em rất xúc động khi biết đằng sau những phút biểu diễn đẹp đẽ là biết bao giờ luyện tập bền bỉ. Điều đó giúp em hiểu rằng tài năng không chỉ nằm ở năng khiếu mà còn được tạo nên từ sự khổ công rèn luyện. Em càng thêm khâm phục người nghệ sĩ tài hoa ấy.

Tấm gương của Đặng Thái Sơn giúp em hiểu giá trị của sự kiên trì. Em sẽ cố gắng luyện tập thật chăm chỉ trong những việc mình yêu thích. Em tin rằng nếu luôn nỗ lực, mỗi người đều có thể làm cho khả năng của mình ngày càng tốt hơn.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Một buổi tối, khi xem một chương trình về những nhà khoa học Việt Nam, em được biết đến giáo sư Trần Đại Nghĩa. Câu chuyện về một người tài giỏi nhưng luôn hết lòng vì đất nước khiến em rất xúc động. Hình ảnh người kĩ sư miệt mài nghiên cứu giữa những năm tháng khó khăn đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc.

Trần Đại Nghĩa là một nhà khoa học tài năng, có nhiều đóng góp cho đất nước. Ông vốn có niềm say mê đặc biệt với khoa học và luôn ham học hỏi. Khi trở về Việt Nam, ông đã dành kiến thức của mình để phục vụ cuộc kháng chiến. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, việc nghiên cứu và chế tạo các loại vũ khí gặp rất nhiều khó khăn. Tuy vậy, ông cùng các cộng sự vẫn kiên trì tìm tòi và thử nghiệm. Ông nghiên cứu tài liệu, tính toán cẩn thận rồi tìm cách áp dụng kiến thức vào thực tế. Có những lần thử nghiệm chưa đạt kết quả như mong muốn nhưng ông không nản chí. Sau nhiều cố gắng, những sản phẩm do ông và đồng đội nghiên cứu đã góp phần phục vụ đất nước. Em rất khâm phục tài năng đi cùng tinh thần trách nhiệm của ông. Ông đã dùng trí tuệ của mình không phải để tìm kiếm danh lợi mà để đóng góp cho quê hương. Từ đó, em càng hiểu rằng tài năng chỉ thật sự đáng quý khi được sử dụng để làm những việc có ích.

Câu chuyện về Trần Đại Nghĩa khiến em thêm kính trọng những người dùng trí tuệ để cống hiến cho đất nước. Em hiểu rằng học tập không chỉ để đạt thành tích mà còn để có kiến thức giúp ích cho mọi người. Em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập, rèn luyện khả năng và nuôi dưỡng những ước mơ tốt đẹp của mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Nắng sớm len qua khung cửa, trải một vệt vàng óng lên trang sách em đang đọc. Giữa những câu chuyện về những con người tài giỏi, em đặc biệt ấn tượng với thầy Nguyễn Ngọc Ký, người thầy đã vượt qua hoàn cảnh đặc biệt để học tập và cống hiến. Em biết đến thầy qua một bài đọc trong sách và càng đọc, em càng khâm phục tài năng cùng nghị lực phi thường của thầy. Hình ảnh đôi chân kiên trì thay cho đôi tay để viết từng dòng chữ đã khiến em nhớ mãi.

Nguyễn Ngọc Ký sinh ra ở Nam Định và từ nhỏ đã không may mắc bệnh khiến đôi tay bị liệt. Với một học sinh, đôi tay vốn là người bạn thân thiết để cầm bút, lật sách và viết từng dòng chữ. Vì thế, việc đến trường đối với cậu bé Ký khi ấy tưởng như một ước mơ rất xa. Thế nhưng, cậu không chịu khuất phục trước hoàn cảnh. Cậu bắt đầu tập viết bằng chân. Ban đầu, cây bút liên tục rơi xuống đất, những nét chữ run rẩy, méo mó, đôi chân đau nhức sau mỗi lần luyện tập. Có khi mồ hôi thấm ướt trang vở, nhưng cậu vẫn kiên trì nhặt bút lên và tập lại. Ngày qua ngày, những nét chữ dần ngay ngắn hơn. Từ một việc tưởng như không thể, cậu bé Ký đã tìm được cách để tiếp tục con đường học tập của mình.

Không chỉ viết chữ bằng chân, Nguyễn Ngọc Ký còn nổi tiếng bởi sự thông minh và khả năng học tập đáng nể. Thầy luôn chăm chỉ nghe giảng, đọc sách và suy nghĩ về những điều mình chưa hiểu. Những bài toán khó không khiến thầy nản lòng mà càng thôi thúc thầy tìm cách giải. Trong những giờ học, thầy luôn tập trung và cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ như các bạn. Nhờ sự nỗ lực bền bỉ, thầy đạt thành tích cao trong học tập và sau này trở thành một nhà giáo. Từ đôi chân tưởng như chỉ có thể bước đi, thầy đã dùng chúng để viết nên những trang sách, những bài học và cả một cuộc đời đầy ý nghĩa. Tài năng của thầy vì thế càng trở nên đáng quý bởi nó được nuôi dưỡng bằng ý chí mạnh mẽ. Câu chuyện ấy khiến em hiểu rằng tài năng không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những điều lớn lao mà có thể được tạo nên từ sự cố gắng mỗi ngày.

Điều khiến em khâm phục nhất ở thầy Nguyễn Ngọc Ký chính là thầy không để hoàn cảnh quyết định tương lai của mình. Thầy đã biến khó khăn thành động lực, biến điều tưởng như bất lợi thành một cách để khẳng định khả năng của bản thân. Từ thầy, em học được sự kiên trì, lòng ham học và tinh thần không dễ dàng bỏ cuộc. Em hiểu rằng khi gặp một bài học khó hay một việc chưa làm tốt, em cần bình tĩnh cố gắng thay vì nản chí. Em sẽ chăm chỉ học tập và rèn luyện để phát huy những khả năng mình đang có.

Hình ảnh người thầy miệt mài viết từng dòng chữ bằng đôi chân vẫn luôn khiến em xúc động mỗi khi nhớ đến. Thầy Nguyễn Ngọc Ký không chỉ là một người có tài mà còn là tấm gương sáng về nghị lực và lòng ham học. Câu chuyện về thầy giúp em tin rằng chỉ cần có quyết tâm, con người có thể vượt qua rất nhiều giới hạn. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để cố gắng hơn trên con đường học tập của mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Ánh chiều rơi xuống mặt hồ thành những vệt sáng lung linh, khiến em chợt nghĩ đến những người đã dùng trí tuệ của mình để làm nên những điều lớn lao. Trong một lần đọc sách về các nhà khoa học Việt Nam, em biết đến giáo sư Trần Đại Nghĩa. Câu chuyện về một người dành tài năng và kiến thức của mình để phục vụ đất nước đã để lại trong em niềm kính phục sâu sắc. Em ấn tượng nhất với sự thông minh, khả năng nghiên cứu và tinh thần cống hiến của ông.

Trần Đại Nghĩa là một nhà khoa học tài năng của Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã có niềm say mê với sách vở và khoa học. Ông luôn ham học hỏi, thích tìm hiểu những điều mới mẻ và có khả năng tư duy rất tốt. Sau nhiều năm học tập và nghiên cứu, ông có được vốn kiến thức khoa học sâu rộng. Khi trở về Việt Nam, ông không chọn cuộc sống yên ổn mà quyết định đem tài năng của mình phục vụ đất nước. Trong những năm tháng chiến tranh, điều kiện nghiên cứu vô cùng thiếu thốn. Phòng làm việc đơn sơ, dụng cụ không đầy đủ, vật liệu khan hiếm nhưng ông vẫn không ngừng tìm tòi. Những trang giấy đầy công thức và những bản tính toán nối tiếp nhau dưới ánh đèn khuya.

Công việc nghiên cứu khi ấy đòi hỏi rất nhiều kiến thức và sự chính xác. Trước những nhiệm vụ khó khăn, ông cùng các cộng sự miệt mài suy nghĩ, tính toán và thử nghiệm. Mỗi khi một phương án chưa đạt kết quả như mong muốn, ông lại tìm nguyên nhân để sửa đổi. Có những ngày công việc kéo dài đến khuya nhưng ông vẫn giữ sự tập trung và quyết tâm. Nhờ tài năng cùng kinh nghiệm nghiên cứu, ông đã có những đóng góp quan trọng cho nền khoa học và công cuộc kháng chiến của đất nước. Điều khiến em khâm phục là ông không dùng tài năng để tìm kiếm sự nổi tiếng cho riêng mình. Ông đem kiến thức đã học được biến thành sức mạnh phục vụ quê hương. Từ những trang tài liệu khô khan, ông đã tạo nên những giá trị thiết thực cho cuộc sống. Qua đó, em hiểu rằng tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sử dụng vì những điều tốt đẹp.

Càng tìm hiểu về Trần Đại Nghĩa, em càng nhận ra rằng tài năng luôn cần đi cùng lòng say mê và trách nhiệm. Ông đã cho em hiểu giá trị của việc học tập nghiêm túc và biết vận dụng kiến thức vào thực tế. Em học được cách kiên trì trước những vấn đề khó và không ngại tìm tòi những điều mới. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập, mở rộng hiểu biết và cố gắng phát huy khả năng của mình. Em mong rằng sau này, dù làm công việc gì, mình cũng có thể dùng những điều đã học để giúp ích cho mọi người.

Tên tuổi của giáo sư Trần Đại Nghĩa khiến em thêm tự hào về những con người tài giỏi của dân tộc. Hình ảnh người khoa học lặng lẽ bên những trang tài liệu đã giúp em hiểu rằng phía sau một thành tựu lớn luôn là rất nhiều công sức. Em sẽ ghi nhớ tấm gương ấy như một lời nhắc nhở phải học tập bằng tất cả sự nghiêm túc và say mê. Đó cũng là cách để em từng bước biến khả năng của mình thành những điều có ích.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tiếng đàn vang lên trong một buổi biểu diễn có thể khiến cả căn phòng đang ồn ào bỗng trở nên yên lặng. Một lần xem chương trình giới thiệu về những tài năng âm nhạc Việt Nam, em được biết đến nghệ sĩ Đặng Thái Sơn. Những ngón tay của ông lướt trên phím đàn nhẹ nhàng mà chính xác, khiến những giai điệu tưởng như vô hình trở thành những dòng cảm xúc đầy màu sắc. Từ khoảnh khắc ấy, em rất muốn tìm hiểu về người nghệ sĩ tài hoa này.

Đặng Thái Sơn là một nghệ sĩ piano nổi tiếng của Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã có niềm yêu thích đặc biệt với âm nhạc và sớm bộc lộ năng khiếu. Piano là một nhạc cụ đòi hỏi người chơi phải có đôi tay khéo léo, khả năng cảm thụ âm thanh và sự tập trung cao độ. Để chơi được một bản nhạc hoàn chỉnh, người nghệ sĩ phải ghi nhớ từng nốt, từng nhịp và từng sắc thái. Đặng Thái Sơn đã dành rất nhiều thời gian để luyện tập. Mỗi ngày, ông kiên trì ngồi bên cây đàn, tập đi tập lại những đoạn nhạc khó. Có những nốt nhạc tưởng chừng đơn giản nhưng để chơi thật đẹp lại cần rất nhiều công sức. Chính sự chăm chỉ và lòng say mê đã giúp tài năng của ông ngày càng được bộc lộ rõ nét.

Em từng xem hình ảnh ông biểu diễn trên sân khấu và ấn tượng nhất với đôi bàn tay di chuyển mềm mại trên những phím đàn. Khi bản nhạc vang lên, lúc thì âm thanh nhẹ nhàng như những giọt mưa, lúc lại dồn dập như những con sóng đang vỗ bờ. Gương mặt ông tập trung, đôi mắt như chìm vào thế giới riêng của âm nhạc. Tài năng của ông đã được khẳng định bằng nhiều thành tích lớn, đặc biệt là chiến thắng tại Cuộc thi Piano Quốc tế Tchaikovsky năm 1980. Thành công ấy đã mang đến niềm tự hào cho nhiều người Việt Nam. Thế nhưng, phía sau ánh đèn sân khấu là những tháng ngày luyện tập nghiêm túc và bền bỉ. Em hiểu rằng một tài năng lớn không thể chỉ dựa vào năng khiếu mà còn cần sự khổ luyện. Chính tình yêu dành cho âm nhạc đã giúp ông vượt qua những giờ tập dài và những yêu cầu khắt khe của nghệ thuật.

Từ câu chuyện về Đặng Thái Sơn, em hiểu rằng muốn giỏi một việc, trước hết phải thật sự yêu thích và kiên trì với việc ấy. Em khâm phục cách ông dành tâm huyết cho từng nốt nhạc và luôn cố gắng hoàn thiện bản thân. Em học được rằng không nên bỏ cuộc chỉ vì một lần làm chưa tốt. Trong học tập, em sẽ cố gắng kiên trì hơn, tập trung hơn và dành thời gian rèn luyện những điều mình còn yếu. Em cũng muốn tìm ra khả năng riêng của mình để từng bước phát triển nó.

Mỗi khi nghe tiếng piano ngân lên, em lại nhớ đến người nghệ sĩ tài hoa ấy. Đặng Thái Sơn giúp em hiểu rằng tài năng giống như một hạt giống, muốn nở thành bông hoa đẹp thì phải được chăm sóc bằng đam mê và nỗ lực. Em rất khâm phục ông và mong mình cũng có thể kiên trì theo đuổi những điều tốt đẹp. Bài học về sự say mê và rèn luyện ấy chắc chắn sẽ còn theo em thật lâu.

Bài tham khảo Mẫu 4

Những cánh chim bay cao trên nền trời xanh luôn khiến em tò mò về ước mơ được chinh phục bầu trời của con người. Khi đọc một cuốn sách về những phát minh làm thay đổi thế giới, em biết đến hai anh em Wilbur Wright và Orville Wright. Em đặc biệt thích thú trước câu chuyện về hai người thợ sửa xe đạp đã dành nhiều năm nghiên cứu để biến giấc mơ bay thành hiện thực. Tài năng sáng tạo và tinh thần kiên trì của họ khiến em vô cùng khâm phục.

Wilbur Wright và Orville Wright là hai anh em người Mỹ có niềm say mê đặc biệt với việc chế tạo máy bay. Từ những quan sát về chim chóc trên bầu trời, họ nảy ra ý tưởng tìm cách giúp con người bay được. Hai anh em bắt đầu đọc sách, nghiên cứu các tài liệu về khí động học và tìm hiểu cách giữ thăng bằng trong không trung. Sau đó, họ tự làm những mô hình nhỏ để thử nghiệm. Công việc không hề dễ dàng vì khi ấy chưa có những máy móc hiện đại hỗ trợ. Họ phải tự tính toán, tự chế tạo nhiều bộ phận và quan sát từng thay đổi nhỏ. Trong căn phòng làm việc, những bản vẽ, dụng cụ và mô hình được đặt khắp nơi. Hai anh em dành rất nhiều thời gian để tìm ra cách điều khiển một chiếc máy bay.

Quá trình thử nghiệm trải qua không ít khó khăn. Có những chiếc máy bay không thể cất cánh, có chiếc mất thăng bằng hoặc không bay đúng hướng. Sau mỗi lần thất bại, hai anh em lại cùng nhau xem xét nguyên nhân rồi thay đổi thiết kế. Họ không coi thất bại là dấu chấm hết mà xem đó là một bài học giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Cuối cùng, ngày 17 tháng 12 năm 1903, tại Kitty Hawk, chiếc máy bay của họ đã thực hiện chuyến bay có động cơ và có điều khiển được ghi nhận rộng rãi. Khoảnh khắc chiếc máy bay rời khỏi mặt đất chắc hẳn đã đem đến niềm vui lớn lao cho hai anh em. Ước mơ tưởng như chỉ có trong những câu chuyện viễn tưởng đã trở thành hiện thực nhờ trí tuệ và sự bền bỉ. Thành công ấy mở ra một bước tiến quan trọng cho ngành hàng không sau này.

Câu chuyện của hai anh em Wright khiến em hiểu rằng tài năng cần được nuôi dưỡng bằng sự tò mò và lòng kiên trì. Em khâm phục khả năng quan sát, óc sáng tạo và tinh thần không sợ thất bại của họ. Em học được rằng khi gặp một vấn đề khó, thay vì vội vàng bỏ cuộc, chúng ta cần bình tĩnh suy nghĩ và thử nhiều cách khác nhau. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, mạnh dạn đặt câu hỏi và rèn luyện khả năng sáng tạo của mình. Em tin rằng những cố gắng nhỏ hôm nay sẽ giúp em tiến bộ từng ngày.

Từ câu chuyện về hai anh em Wright, em càng tin rằng những ước mơ lớn lao có thể bắt đầu từ những suy nghĩ rất giản dị. Tài năng của họ đã mở ra một con đường mới cho con người chinh phục bầu trời. Em vừa khâm phục vừa cảm thấy được truyền thêm động lực để học hỏi và khám phá. Em mong rằng mình cũng sẽ biết nuôi dưỡng những ước mơ đẹp bằng sự chăm chỉ và quyết tâm.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi trang sách mở ra trước mắt em giống như một cánh cửa dẫn đến những miền tri thức rộng lớn. Trong một lần đọc về các nhà khoa học nổi tiếng, em được biết đến Thomas Edison, một người có tài năng sáng tạo đặc biệt. Em ấn tượng với cách ông luôn đặt câu hỏi trước những điều quen thuộc và tìm cách biến ý tưởng thành những phát minh có ích. Câu chuyện về ông khiến em hiểu rằng trí thông minh chỉ thật sự tỏa sáng khi đi cùng sự chăm chỉ và lòng kiên trì.

Thomas Edison là một nhà phát minh nổi tiếng người Mỹ. Từ nhỏ, ông đã rất tò mò về thế giới xung quanh và thường đặt ra nhiều câu hỏi. Ông thích quan sát cách mọi vật hoạt động rồi tự tìm cách thử nghiệm. Khi trưởng thành, niềm say mê ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn. Ông dành rất nhiều thời gian trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu và chế tạo các thiết bị mới. Những chiếc bàn đầy dụng cụ, dây dẫn, giấy ghi chép và các mô hình nhỏ đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong cuộc sống của ông. Edison không ngại thử những cách làm khác nhau để tìm ra phương án tốt nhất. Ông có khả năng quan sát tinh tế, tư duy sáng tạo và đặc biệt kiên trì với những ý tưởng của mình.

Một trong những câu chuyện khiến em nhớ nhất là quá trình nghiên cứu để tạo ra loại đèn điện có thể sử dụng lâu dài. Công việc ấy đòi hỏi rất nhiều lần thử nghiệm và điều chỉnh. Có những vật liệu không phù hợp, có những cách làm chưa đem lại kết quả như mong muốn. Mỗi lần như vậy, Edison lại cẩn thận ghi chép, tìm nguyên nhân rồi tiếp tục thử. Trong phòng thí nghiệm, ánh sáng từ những dụng cụ nghiên cứu soi lên những trang giấy đầy chữ. Ông và các cộng sự miệt mài làm việc trong thời gian dài để tìm ra giải pháp. Cuối cùng, những nỗ lực ấy đã góp phần tạo nên loại đèn điện thực dụng, có ảnh hưởng lớn đến đời sống. Điều làm em khâm phục không chỉ là phát minh mà còn là cách ông đối diện với thất bại. Ông cho thấy rằng mỗi lần thử chưa thành công đều có thể đem lại một bài học quý giá. Nhờ sự kiên trì ấy, những ý tưởng trong đầu ông dần trở thành những sản phẩm hữu ích.

Tấm gương của Thomas Edison giúp em hiểu rằng người có tài không phải là người luôn thành công ngay từ lần đầu tiên. Tài năng cần được rèn luyện bằng sự chăm chỉ, óc sáng tạo và tinh thần không bỏ cuộc. Em học được cách bình tĩnh nhìn lại những lỗi sai thay vì buồn bã khi mình chưa làm tốt. Trong học tập, em sẽ cố gắng suy nghĩ nhiều hơn, chủ động tìm hiểu những điều mình chưa biết và kiên trì với những bài tập khó. Em cũng muốn rèn luyện khả năng sáng tạo để có thể tự mình tìm ra những cách giải quyết mới.

Câu chuyện về Thomas Edison đã để lại trong em sự khâm phục sâu sắc. Em nhận ra rằng đằng sau mỗi phát minh lớn là biết bao giờ suy nghĩ, thử nghiệm và lao động miệt mài. Tài năng chỉ thực sự có giá trị khi mang đến những điều tốt đẹp cho cuộc sống. Em sẽ ghi nhớ bài học ấy và cố gắng học tập, khám phá để từng bước phát triển khả năng của chính mình.

Bài tham khảo Mẫu 6

Buổi sáng, khi những tia nắng đầu ngày còn vương trên hàng cây trước sân, em thường thích ngồi bên cửa sổ đọc những câu chuyện về những con người tài giỏi. Qua một cuốn sách viết về các danh nhân Việt Nam, em được biết đến giáo sư Tạ Quang Bửu, một nhà khoa học có tài năng đặc biệt và có nhiều đóng góp cho đất nước. Càng đọc, em càng khâm phục trước vốn hiểu biết rộng lớn, trí tuệ sắc bén và tinh thần say mê khoa học của ông. Điều khiến em ấn tượng nhất là ông luôn biết đem tài năng của mình phục vụ những công việc có ích.

Tạ Quang Bửu là một nhà khoa học và nhà giáo dục nổi tiếng của Việt Nam. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã thể hiện khả năng học tập xuất sắc và niềm say mê với nhiều lĩnh vực khoa học. Ông không chỉ giỏi toán mà còn có hiểu biết sâu rộng về vật lí, ngoại ngữ và nhiều ngành tri thức khác. Trong quá trình học tập, ông luôn chăm chú nghiên cứu, đọc sách và tìm hiểu những điều mới mẻ. Những trang sách dày, những công thức khó và những vấn đề khoa học phức tạp không làm ông e ngại. Trái lại, càng gặp vấn đề khó, ông càng muốn tìm hiểu đến cùng. Nhờ trí thông minh và khả năng tự học, vốn kiến thức của ông ngày càng phong phú. Ông còn có khả năng ghi nhớ tốt và suy nghĩ rất logic. Chính những phẩm chất ấy đã giúp tài năng của ông ngày càng được phát huy.

Điều khiến em nhớ nhất là câu chuyện về sự say mê học tập và nghiên cứu của ông. Trong những năm tháng đất nước còn gặp nhiều khó khăn, ông vẫn dành nhiều tâm huyết cho khoa học và giáo dục. Ông cùng các nhà khoa học khác nghiên cứu, trao đổi và tìm cách đưa kiến thức khoa học vào phục vụ cuộc sống. Có những vấn đề phức tạp đòi hỏi phải suy nghĩ trong thời gian dài, nhưng ông không dễ dàng bỏ cuộc. Ông thường đọc rất nhiều tài liệu, ghi chép cẩn thận rồi trao đổi với những người cùng nghiên cứu. Mỗi ý tưởng mới lại mở ra một hướng tìm tòi mới. Nhờ tài năng và sự tận tâm, ông có những đóng góp quan trọng cho nền khoa học và giáo dục nước nhà. Em đặc biệt khâm phục việc ông không giữ kiến thức cho riêng mình mà luôn mong muốn truyền lại cho thế hệ sau. Với ông, hiểu biết chỉ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để xây dựng đất nước.

Qua tấm gương của Tạ Quang Bửu, em hiểu rằng một người có tài phải luôn biết học hỏi và rèn luyện bản thân. Tài năng không phải là chiếc chìa khóa tự nhiên mở được mọi cánh cửa mà cần được bồi đắp bằng sự chăm chỉ mỗi ngày. Em học được ở ông tinh thần ham hiểu biết, khả năng tự học và thái độ nghiêm túc trước công việc. Mỗi khi gặp một bài học khó, em sẽ cố gắng suy nghĩ kĩ hơn thay vì vội vàng bỏ cuộc. Em cũng muốn đọc thêm nhiều sách để mở rộng hiểu biết và phát hiện những khả năng của chính mình.

Tên tuổi của Tạ Quang Bửu để lại trong em sự kính trọng và khâm phục sâu sắc. Ông cho em thấy vẻ đẹp của một trí tuệ lớn luôn gắn với lòng say mê học tập và tinh thần cống hiến. Những trang sách viết về ông không chỉ giúp em biết thêm một người tài giỏi mà còn gieo vào em mong muốn học hỏi nhiều hơn. Em sẽ cố gắng rèn luyện từng ngày để kiến thức mình có được trở thành hành trang hữu ích cho tương lai.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mỗi khi nhìn những bức tranh rực rỡ treo trong phòng triển lãm, em lại thấy trước mắt mình mở ra một thế giới đầy màu sắc. Trong một lần xem chương trình giới thiệu về những nghệ sĩ Việt Nam, em biết đến họa sĩ Tô Ngọc Vân. Những tác phẩm giàu sức biểu cảm và tài năng hội họa của ông đã khiến em vô cùng thích thú. Em đặc biệt khâm phục cách ông biến những cảnh vật bình dị thành những hình ảnh có sức sống và vẻ đẹp riêng.

Tô Ngọc Vân là một họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam. Từ khi còn trẻ, ông đã dành nhiều tình yêu cho hội họa và sớm bộc lộ năng khiếu nghệ thuật. Ông có khả năng quan sát tinh tế và cảm nhận vẻ đẹp của con người, thiên nhiên bằng một cái nhìn rất riêng. Trước một cảnh vật bình thường, ông có thể nhận ra những màu sắc, đường nét và ánh sáng mà người khác dễ bỏ qua. Ông luôn chăm chú quan sát cuộc sống rồi đưa những điều mình nhìn thấy vào tranh. Những gam màu được lựa chọn hài hòa, đường nét mềm mại và cách thể hiện đầy cảm xúc đã tạo nên vẻ đẹp đặc biệt cho các tác phẩm của ông. Bên cạnh năng khiếu, ông còn dành nhiều thời gian học tập, rèn luyện và tìm tòi nghệ thuật. Chính sự kết hợp giữa tài năng và lao động nghiêm túc đã giúp ông tạo nên dấu ấn riêng trong nền hội họa Việt Nam.

Điều khiến em ấn tượng là cách ông đưa vẻ đẹp của cuộc sống vào từng bức tranh. Một người phụ nữ, một góc phố hay một cảnh vật quen thuộc qua bàn tay người họa sĩ lại trở nên mềm mại và đầy sức sống. Để có được một tác phẩm đẹp, ông phải quan sát rất lâu, lựa chọn bố cục rồi cân nhắc từng màu sắc. Có những bức tranh được thực hiện trong thời gian dài và đòi hỏi sự tập trung cao độ. Ông không vội vàng mà luôn kiên nhẫn chỉnh sửa để tác phẩm đạt được vẻ đẹp như mong muốn. Tài năng của ông không chỉ nằm ở đôi mắt tinh tế mà còn thể hiện ở khả năng truyền cảm xúc vào tranh. Khi ngắm những tác phẩm của ông, người xem không chỉ nhìn thấy hình ảnh mà còn cảm nhận được tâm hồn của người nghệ sĩ. Qua đó, em hiểu rằng người có tài thường biết nhìn những điều quen thuộc bằng một cách nhìn mới mẻ. Chính điều ấy làm cho nghệ thuật trở nên gần gũi mà vẫn đầy sức hấp dẫn.

Từ người họa sĩ tài hoa ấy, em học được cách quan sát cuộc sống bằng đôi mắt tinh tế hơn. Em hiểu rằng tài năng cần được rèn luyện từng ngày và phải đi cùng lòng say mê. Một người có năng khiếu nhưng không chăm chỉ sẽ khó có thể tiến xa. Vì vậy, em muốn tập cho mình thói quen kiên trì với những điều mình yêu thích và không ngại sửa chữa những thiếu sót. Em cũng muốn biết trân trọng vẻ đẹp bình dị quanh mình và khám phá những điều thú vị trong cuộc sống.

Mỗi bức tranh đẹp giống như một ô cửa mở ra một thế giới mới, và những tác phẩm của Tô Ngọc Vân đã giúp em cảm nhận điều ấy. Em khâm phục tài năng hội họa cùng tình yêu nghệ thuật của ông. Hình ảnh người nghệ sĩ miệt mài trước giá vẽ nhắc em rằng thành công luôn cần tài năng đi cùng sự rèn luyện. Em sẽ cố gắng nuôi dưỡng những khả năng của mình bằng niềm say mê và sự chăm chỉ mỗi ngày.

Bài tham khảo Mẫu 8

Tiếng bóng nảy đều trên sân và tiếng reo vui của khán giả luôn khiến những trận đấu thể thao trở nên sôi động. Qua một chương trình truyền hình về những vận động viên Việt Nam, em được biết đến vận động viên bơi lội Ánh Viên. Những thành tích đáng nể của cô khiến em rất khâm phục. Điều làm em ấn tượng nhất không chỉ là khả năng bơi nhanh mà còn là sự tập trung, kỉ luật và nỗ lực bền bỉ trong tập luyện.

Nguyễn Thị Ánh Viên là một vận động viên bơi lội nổi tiếng của Việt Nam. Từ khi còn nhỏ, cô đã sớm bộc lộ năng khiếu với môn bơi. Để trở thành một vận động viên chuyên nghiệp, cô phải trải qua quá trình tập luyện nghiêm túc và lâu dài. Mỗi buổi tập đều đòi hỏi sự tập trung cao độ và tinh thần kỉ luật. Những làn nước tưởng như mềm mại lại trở thành thử thách lớn khi người bơi phải liên tục rèn luyện sức bền và kĩ thuật. Ánh Viên luôn cố gắng hoàn thiện từng động tác, từng nhịp thở và từng cách tăng tốc. Sau mỗi buổi tập, cô lại rút kinh nghiệm để tiến bộ hơn. Nhờ tài năng cùng sự nỗ lực không ngừng, cô đã đạt được nhiều thành tích nổi bật trong các giải đấu trong nước và quốc tế.

Em nhớ nhất hình ảnh Ánh Viên tập trung cao độ trước một cuộc thi. Khi tiếng còi vang lên, cô nhanh chóng lao xuống làn nước và mạnh mẽ tiến về phía trước. Hai tay liên tục quạt nước, đôi chân đập đều, từng động tác nối tiếp nhau nhịp nhàng. Phía trên khán đài là tiếng cổ vũ vang lên không ngớt, còn dưới làn nước, cô vẫn giữ sự tập trung cao độ. Những cuộc thi không phải lúc nào cũng dễ dàng và có những lúc kết quả chưa được như mong muốn. Nhưng sau mỗi lần thi đấu, cô lại tiếp tục tập luyện để khắc phục những điểm còn hạn chế. Chính sự kiên trì ấy giúp cô ngày càng tiến bộ và đạt được nhiều thành tích đáng tự hào. Em nhận ra rằng phía sau một tấm huy chương lấp lánh là rất nhiều giờ tập luyện nghiêm túc. Tài năng giúp cô có một điểm khởi đầu tốt, nhưng sự bền bỉ mới giúp tài năng ấy được phát huy.

Câu chuyện về Ánh Viên khiến em hiểu rằng muốn giỏi một lĩnh vực nào đó, chúng ta cần có mục tiêu rõ ràng và quyết tâm theo đuổi. Em khâm phục sự tập trung và tinh thần kỉ luật của cô. Từ tấm gương ấy, em học được rằng mỗi ngày tiến bộ một chút cũng là một bước tiến đáng quý. Khi gặp một bài học khó, em sẽ kiên nhẫn luyện tập thay vì bỏ cuộc. Em cũng sẽ cố gắng xây dựng cho mình thói quen chăm chỉ và có trách nhiệm với những việc mình đã lựa chọn.

Hình ảnh một vận động viên mạnh mẽ vượt qua làn nước để chạm tới đích đã để lại trong em nhiều cảm xúc. Ánh Viên giúp em hiểu rằng tài năng chỉ thực sự tỏa sáng khi được nuôi dưỡng bằng mồ hôi, ý chí và lòng quyết tâm. Em rất khâm phục những thành tích mà cô đã đạt được và càng trân trọng những cố gắng phía sau mỗi thành công. Em sẽ lấy tinh thần ấy làm động lực để cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 9

Trên bầu trời xanh, những chiếc máy bay nhỏ bé đôi khi khiến em tự hỏi làm thế nào con người có thể tạo ra những cỗ máy có thể bay cao đến vậy. Trong một lần đọc sách về những người Việt Nam có tài năng đặc biệt, em biết đến kĩ sư Trần Đại Nghĩa. Câu chuyện về một người giỏi khoa học, có óc sáng tạo và luôn muốn đem kiến thức phục vụ quê hương khiến em rất xúc động. Em đặc biệt khâm phục tài năng kĩ thuật và tinh thần trách nhiệm của ông.

Trần Đại Nghĩa là một nhà khoa học, kĩ sư tài năng của Việt Nam. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã say mê học tập và đặc biệt yêu thích khoa học kĩ thuật. Ông học rất giỏi, có khả năng tư duy logic và luôn tìm hiểu sâu về những điều mình quan tâm. Sau nhiều năm học tập ở nước ngoài, ông tích lũy được nhiều kiến thức về kĩ thuật và khoa học. Khi trở về quê hương, ông mong muốn dùng những kiến thức ấy để góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Đó là một lựa chọn đầy trách nhiệm bởi khi ấy đất nước đang trải qua những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Điều kiện làm việc thiếu thốn nhưng ông vẫn không ngừng nghiên cứu. Những bản vẽ, công thức và dụng cụ kĩ thuật trở thành những người bạn đồng hành trong công việc của ông.

Trong quá trình nghiên cứu, ông phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Những thiết bị hiện đại không có sẵn, vật liệu cũng thiếu thốn nên nhiều công việc phải tìm cách thực hiện bằng những phương tiện đơn giản. Ông cùng các cộng sự phải suy nghĩ, tính toán và thử nghiệm nhiều lần. Có những phương án chưa thành công, ông lại bình tĩnh tìm nguyên nhân rồi sửa đổi. Từng con số trong bản tính toán đều được kiểm tra cẩn thận. Từng chi tiết trong bản vẽ đều được xem xét kĩ lưỡng. Nhờ kiến thức sâu rộng và khả năng sáng tạo, ông đã có nhiều đóng góp quan trọng cho ngành kĩ thuật quân sự của nước ta. Tài năng của ông được thể hiện không chỉ ở việc hiểu những kiến thức phức tạp mà còn ở khả năng vận dụng chúng vào những hoàn cảnh thực tế. Điều làm em cảm phục hơn cả là ông luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên những lợi ích riêng. Trí tuệ của ông đã trở thành một phần sức mạnh giúp ích cho quê hương trong những năm tháng khó khăn.

Tấm gương của Trần Đại Nghĩa giúp em hiểu rằng người có tài càng cần có trách nhiệm với những điều mình biết và mình làm. Ông đã cho em thấy kiến thức không chỉ nằm trong sách vở mà còn có thể trở thành sức mạnh khi được vận dụng đúng cách. Em học được ở ông tinh thần ham học, khả năng suy nghĩ độc lập và sự kiên trì trước khó khăn. Em sẽ cố gắng học tập nghiêm túc hơn, không ngại những bài toán khó và luôn chủ động tìm hiểu những điều mình chưa biết. Em cũng mong sau này có thể sử dụng khả năng của mình để làm những việc có ích cho gia đình và xã hội.

Câu chuyện về Trần Đại Nghĩa đã để lại trong em sự kính phục sâu sắc. Ông là minh chứng cho vẻ đẹp của tài năng khi được kết hợp với lòng yêu quê hương và tinh thần cống hiến. Em hiểu rằng học giỏi chỉ là bước đầu, điều quan trọng hơn là biết dùng kiến thức để tạo nên những giá trị tốt đẹp. Em sẽ ghi nhớ bài học ấy và cố gắng từng ngày để trở thành một người có ích.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những âm thanh chỉ cần vang lên một lần cũng đủ khiến người nghe nhớ mãi. Với em, đó là tiếng đàn violon trong một chương trình giới thiệu về các nghệ sĩ tài năng mà em từng xem cùng gia đình. Qua chương trình ấy, em được biết đến nghệ sĩ Bùi Công Duy, một nghệ sĩ violon nổi tiếng của Việt Nam. Những ngón tay khéo léo, sự tập trung và cách truyền cảm xúc vào từng giai điệu của anh khiến em vô cùng ấn tượng.

Bùi Công Duy là một nghệ sĩ violon tài năng của Việt Nam. Từ nhỏ, anh đã được học và rèn luyện âm nhạc một cách nghiêm túc. Violin là một nhạc cụ không dễ chơi bởi người nghệ sĩ phải điều khiển cây vĩ thật chính xác và cảm nhận từng âm thanh rất tinh tế. Để tạo ra một giai điệu đẹp, người chơi phải luyện tập thường xuyên và kiên trì. Bùi Công Duy đã dành nhiều thời gian cho việc học và luyện đàn. Anh tập từng nốt nhạc, từng đoạn nhạc, chú ý đến cả những thay đổi rất nhỏ trong âm thanh. Có những bản nhạc khó đòi hỏi người chơi phải luyện tập rất lâu mới có thể biểu diễn trọn vẹn. Nhưng bằng niềm say mê và sự chăm chỉ, anh từng bước hoàn thiện kĩ năng của mình. Tài năng ấy đã đưa anh đến với nhiều sân khấu lớn và những cuộc thi âm nhạc quốc tế.

Em nhớ nhất hình ảnh anh đứng trên sân khấu với cây đàn violon trên vai. Khi tiếng vĩ chạm vào dây đàn, một giai điệu trong trẻo lập tức lan ra khắp khán phòng. Có lúc âm thanh nhẹ như làn gió lướt qua những tán cây, có lúc lại mạnh mẽ và dồn dập như những con sóng. Đôi mắt anh tập trung, bàn tay di chuyển nhanh nhưng rất chính xác. Người nghe dường như quên cả thời gian để đắm mình trong những giai điệu ấy. Đằng sau vài phút biểu diễn trên sân khấu là rất nhiều giờ luyện tập âm thầm. Anh phải ghi nhớ bản nhạc, rèn kĩ thuật và tập cách truyền cảm xúc qua từng âm thanh. Chính quá trình rèn luyện nghiêm túc ấy đã giúp tài năng của anh ngày càng tỏa sáng. Em nhận ra rằng tài năng nghệ thuật không chỉ là khả năng bẩm sinh mà còn là kết quả của tình yêu, sự kiên trì và tinh thần cầu tiến.

Từ người nghệ sĩ ấy, em hiểu rằng bất cứ tài năng nào cũng cần được chăm sóc và rèn luyện. Em khâm phục nhất sự nghiêm túc của anh đối với âm nhạc và cách anh dành trọn tâm huyết cho từng giai điệu. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng nếu muốn làm tốt một việc, chúng ta phải thực sự yêu thích và kiên trì với nó. Em sẽ cố gắng tập trung hơn trong học tập, chăm chỉ luyện tập những điều mình còn yếu và không vội bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Em cũng muốn tìm ra khả năng riêng của mình để có thể phát huy nó theo cách tốt nhất.

Mỗi khi nghe tiếng violon ngân lên, em lại nhớ đến hình ảnh người nghệ sĩ đứng dưới ánh đèn sân khấu. Tài năng của anh khiến em thêm yêu âm nhạc và hiểu hơn giá trị của sự khổ luyện. Em tin rằng mỗi người đều có một khả năng riêng, chỉ cần biết khám phá và bền bỉ rèn luyện thì khả năng ấy sẽ dần tỏa sáng. Bài học ấy sẽ luôn nhắc em cố gắng hơn trên con đường học tập và trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 11

Tuổi thơ của em gắn với những trang sách đầy màu sắc và những câu chuyện về những con người đã dùng tài năng của mình để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Trong một lần đọc một cuốn sách giới thiệu về các danh nhân Việt Nam, em biết đến giáo sư Nguyễn Lân. Em ấn tượng bởi ông không chỉ là một nhà giáo tài giỏi mà còn là người luôn say mê học tập, nghiên cứu và truyền lại tri thức cho nhiều thế hệ. Càng tìm hiểu, em càng cảm nhận rõ vẻ đẹp của một tài năng được vun đắp bằng sự cần mẫn và lòng yêu nghề.

Nguyễn Lân là một nhà giáo, nhà nghiên cứu được nhiều người biết đến. Từ khi còn trẻ, ông đã dành nhiều thời gian cho việc học tập và nghiên cứu tiếng Việt. Ông có khả năng ghi nhớ tốt, tư duy mạch lạc và đặc biệt say mê tìm hiểu nghĩa của từng từ ngữ. Với ông, mỗi từ tiếng Việt đều có nguồn gốc, sắc thái và vẻ đẹp riêng cần được khám phá. Những cuốn sách, trang tài liệu và từ điển luôn gắn bó với công việc của ông. Ông đọc nhiều, ghi chép cẩn thận rồi kiên trì đối chiếu những điều mình tìm được. Nhờ vốn kiến thức sâu rộng, ông đã dành nhiều công sức cho việc biên soạn và nghiên cứu từ ngữ tiếng Việt. Tài năng của ông không chỉ nằm ở trí nhớ hay khả năng ngôn ngữ mà còn ở sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng công việc. Chính sự say mê ấy đã giúp ông tạo nên những công trình có giá trị và được nhiều thế hệ học sinh, giáo viên biết đến.

Điều làm em thích thú nhất là cách ông dành sự kiên nhẫn cho những công việc tưởng như rất nhỏ bé. Khi nghiên cứu một từ, ông không chỉ nhìn vào nghĩa quen thuộc mà còn tìm hiểu cách sử dụng, nguồn gốc và sắc thái của từ ấy. Có những vấn đề không thể giải quyết ngay, ông lại tiếp tục đọc thêm tài liệu và suy nghĩ thật kĩ. Những trang giấy đầy chữ nối tiếp nhau, những dòng ghi chú nhỏ nằm kín bên lề cho thấy sự miệt mài của người nghiên cứu. Nhờ tài năng và sự chăm chỉ, ông đã góp phần giúp việc học tập tiếng Việt trở nên thuận lợi hơn. Em hình dung ông có thể ngồi hàng giờ bên bàn làm việc mà vẫn không cảm thấy mệt mỏi vì niềm say mê đã trở thành động lực. Qua công việc ấy, em hiểu rằng tài năng đôi khi không phải là làm những điều thật phi thường mà còn là khả năng làm thật tốt một công việc có ích. Một người biết kiên trì với điều mình yêu thích sẽ từng bước tạo nên những thành quả đáng quý.

Tấm gương của Nguyễn Lân khiến em hiểu rằng tri thức chỉ trở nên có giá trị khi con người biết trân trọng và chia sẻ nó. Em khâm phục khả năng ngôn ngữ, trí nhớ và sự cẩn thận của ông, nhưng em càng khâm phục hơn tinh thần học hỏi không ngừng. Em tự nhắc mình phải đọc sách nhiều hơn, chăm chú nghe thầy cô giảng bài và không ngại tìm hiểu những điều chưa biết. Khi gặp một bài học khó, em sẽ kiên trì suy nghĩ thay vì bỏ cuộc. Em tin rằng nếu chăm chỉ từng ngày, những khả năng nhỏ bé của mình cũng có thể dần được phát triển.

Hình ảnh người thầy miệt mài bên những trang sách đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Qua ông, em hiểu rằng tài năng luôn cần được nuôi dưỡng bằng lòng say mê, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm. Em càng thêm yêu việc học và trân trọng những người đã dành cả cuộc đời để đem tri thức đến cho mọi người. Em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để những điều mình học được hôm nay trở thành hành trang tốt đẹp cho mai sau.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mỗi khi nhìn một chiếc máy bay vút qua bầu trời, em lại thấy khâm phục trí óc sáng tạo của con người. Trong một lần xem chương trình truyền hình giới thiệu về những nhà khoa học Việt Nam, em được biết đến giáo sư Trần Đại Nghĩa. Tài năng khoa học cùng khả năng vận dụng kiến thức vào thực tế của ông khiến em đặc biệt ấn tượng. Qua những điều được nghe và đọc, em càng hiểu rằng phía sau một thành tựu lớn là cả quá trình học tập và lao động đầy say mê.

Trần Đại Nghĩa là một nhà khoa học, kĩ sư tài năng của Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã có niềm say mê đặc biệt với sách vở và khoa học. Trong quá trình học tập, ông luôn chăm chỉ tìm tòi, nghiên cứu những kiến thức mới. Ông có tư duy logic, khả năng tính toán và óc sáng tạo rất tốt. Sau nhiều năm học tập và nghiên cứu ở nước ngoài, ông có một vốn kiến thức khoa học phong phú. Khi trở về nước, ông mong muốn đem những gì mình đã học được phục vụ quê hương. Trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, điều kiện nghiên cứu vô cùng thiếu thốn, ông vẫn không ngừng tìm cách giải quyết những vấn đề kĩ thuật đặt ra. Ông cùng các cộng sự miệt mài nghiên cứu, tính toán và thử nghiệm. Chính tài năng, kiến thức và tinh thần trách nhiệm đã giúp ông có nhiều đóng góp quan trọng cho đất nước.

Em đặc biệt nhớ đến những câu chuyện về thời gian ông cùng các cộng sự nghiên cứu trong điều kiện thiếu thốn. Không có đầy đủ những phương tiện hiện đại, họ phải tận dụng những gì có sẵn và tìm ra cách giải quyết phù hợp. Những bản vẽ được xem đi xem lại, những con số được tính toán cẩn thận rồi kiểm tra nhiều lần. Khi một phương án chưa đạt kết quả, ông không nản lòng mà bình tĩnh tìm nguyên nhân. Ông tiếp tục suy nghĩ, điều chỉnh và thử nghiệm cho đến khi tìm được cách làm tốt hơn. Qua từng công việc, tài năng của ông dần được thể hiện rõ. Ông không chỉ giỏi về lí thuyết mà còn biết biến những kiến thức tưởng như khô khan thành những giải pháp thiết thực. Điều khiến em khâm phục nhất là ông luôn đặt tài năng của mình trong mối quan hệ với lợi ích của đất nước. Nhờ vậy, những hiểu biết của ông đã trở thành nguồn sức mạnh quý giá trong những năm tháng gian khó.

Từ tấm gương ấy, em hiểu rằng người có tài không nên chỉ biết tự hào về khả năng của mình. Điều quan trọng hơn là phải biết học hỏi, rèn luyện và dùng tài năng vào những việc có ích. Em học được ở ông sự kiên trì, tinh thần tự học và cách bình tĩnh trước những khó khăn. Em sẽ cố gắng học thật chắc những kiến thức cơ bản, chủ động tìm hiểu những điều mới và mạnh dạn thử sức với những bài tập khó. Em cũng muốn rèn cho mình thói quen không bỏ cuộc khi chưa đạt được kết quả như mong muốn.

Những điều em biết về Trần Đại Nghĩa khiến em thêm khâm phục những người đã dùng trí tuệ để cống hiến cho quê hương. Ông giúp em hiểu rằng tài năng chỉ thật sự đáng quý khi đi cùng trách nhiệm và lòng tận tâm. Hình ảnh người kĩ sư miệt mài nghiên cứu giữa những điều kiện thiếu thốn sẽ luôn là nguồn động viên để em cố gắng. Em mong mình cũng sẽ biết phát huy khả năng của bản thân để làm được những việc tốt đẹp và có ích.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong những câu chuyện về các nhà khoa học, em đặc biệt thích những câu chuyện bắt đầu từ một ý tưởng nhỏ rồi trở thành một phát minh hữu ích. Qua một cuốn sách em đọc ở thư viện trường, em biết đến nhà khoa học Thomas Edison. Những câu chuyện về tài năng và óc sáng tạo của ông khiến em vô cùng thích thú. Em nhớ nhất hình ảnh một người luôn tò mò trước mọi sự vật, không ngại thử nghiệm và kiên trì tìm cách biến ý tưởng thành hiện thực.

Thomas Edison là một nhà phát minh nổi tiếng thế giới. Từ nhỏ, ông đã rất ham tìm hiểu và thường đặt ra nhiều câu hỏi về những điều xảy ra xung quanh mình. Ông không chỉ học qua sách vở mà còn thích quan sát và tự mình thử nghiệm. Trong quá trình nghiên cứu, ông luôn ghi chép những điều đã làm, những kết quả đạt được và cả những lần chưa thành công. Ông có khả năng suy nghĩ sáng tạo và đặc biệt kiên trì với mục tiêu của mình. Có những phát minh đòi hỏi ông phải thử đi thử lại rất nhiều lần. Mỗi lần chưa đạt kết quả như mong muốn lại giúp ông hiểu thêm về vấn đề đang nghiên cứu. Chính tinh thần không ngừng tìm tòi ấy đã giúp ông tạo ra nhiều phát minh có ảnh hưởng lớn đến cuộc sống.

Em nhớ nhất câu chuyện về quá trình Edison nghiên cứu để tìm ra vật liệu thích hợp cho dây tóc bóng đèn. Công việc ấy không hề đơn giản bởi ông phải thử nghiệm rất nhiều loại vật liệu khác nhau. Mỗi lần thử nghiệm không thành công, ông lại ghi chép kết quả rồi tiếp tục tìm một phương án mới. Có thể tưởng tượng căn phòng nghiên cứu lúc ấy luôn đầy những dụng cụ, mẫu vật và những trang giấy ghi chép. Edison không để những lần thất bại làm mình chán nản. Trái lại, ông coi mỗi lần thử nghiệm là một bước giúp mình hiểu rõ hơn về vấn đề. Sau rất nhiều công sức, ông đã tìm được hướng đi phù hợp để tạo ra bóng đèn điện có khả năng sử dụng trong thực tế. Khi đọc đến đó, em rất khâm phục bởi thành công ấy không đến từ một ý tưởng bất ngờ mà là kết quả của trí tuệ và sự bền bỉ. Em hiểu rằng một người có tài phải biết biến sự tò mò thành hành động và biến khó khăn thành cơ hội để học hỏi.

Từ Edison, em học được một bài học rất quý giá về sự kiên trì. Em hiểu rằng không phải lúc nào cố gắng cũng mang lại kết quả ngay lập tức. Có những việc cần rất nhiều lần thử sức mới có thể thành công. Vì thế, khi gặp một bài toán khó hoặc một việc chưa làm tốt, em sẽ bình tĩnh xem lại lỗi sai và thử một cách khác. Em cũng muốn tập thói quen đặt câu hỏi, quan sát kĩ hơn và chủ động tìm lời giải thay vì chỉ chờ người khác hướng dẫn.

Mỗi lần nhìn ánh đèn sáng trong căn phòng, em lại nhớ đến câu chuyện về người phát minh mà mình từng đọc. Tài năng của Edison khiến em khâm phục, nhưng điều khiến em kính trọng hơn cả chính là sự kiên trì của ông. Ông giúp em hiểu rằng một ý tưởng dù hay đến đâu cũng cần được nuôi dưỡng bằng lao động và quyết tâm. Em sẽ ghi nhớ bài học ấy để cố gắng hơn trong học tập và mạnh dạn khám phá những điều mới mẻ quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 14

Âm nhạc giống như một dòng suối trong trẻo có thể đưa con người đến với những cảm xúc thật đẹp. Em từng cảm nhận điều ấy khi xem một chương trình biểu diễn piano trên truyền hình và biết đến nghệ sĩ Đặng Thái Sơn. Tiếng đàn của ông khiến cả khán phòng như lắng lại, còn em thì chăm chú theo dõi từng chuyển động của đôi tay. Từ đó, em rất tò mò muốn biết điều gì đã tạo nên tài năng đặc biệt của người nghệ sĩ ấy.

Đặng Thái Sơn là một nghệ sĩ piano nổi tiếng của Việt Nam. Từ khi còn nhỏ, ông đã được học đàn và sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Piano có rất nhiều phím đàn và để chơi được một bản nhạc khó, người nghệ sĩ phải ghi nhớ chính xác giai điệu, nhịp điệu và cách thể hiện. Đặng Thái Sơn đã dành nhiều thời gian để luyện tập từng ngày. Ông không chỉ học cách chơi đúng nốt mà còn tìm hiểu cách truyền cảm xúc qua âm thanh. Mỗi bản nhạc đều được ông nghiên cứu cẩn thận trước khi biểu diễn. Đôi bàn tay phải phối hợp nhịp nhàng, còn tâm trí luôn tập trung vào từng giai điệu. Nhờ năng khiếu, sự chăm chỉ và tình yêu âm nhạc, tài năng của ông ngày càng được khẳng định. Ông đã đạt nhiều thành công trên sân khấu quốc tế và trở thành niềm tự hào của âm nhạc Việt Nam.

Có lần xem ông biểu diễn trên truyền hình, em gần như bị cuốn vào những âm thanh đang vang lên. Những ngón tay di chuyển mềm mại trên phím đàn, lúc nhẹ nhàng như những hạt mưa rơi trên mái hiên, lúc lại dồn dập như những bước chân đang chạy về phía trước. Khuôn mặt người nghệ sĩ luôn tập trung nhưng bình thản. Ông không chỉ chơi đúng bản nhạc mà còn khiến người nghe cảm nhận được tâm trạng và vẻ đẹp ẩn trong từng giai điệu. Em chợt nghĩ rằng để có vài phút biểu diễn hoàn hảo như thế, người nghệ sĩ hẳn đã phải trải qua vô số giờ luyện tập. Có những ngày đôi tay mỏi mệt, có những đoạn nhạc khó phải tập đi tập lại nhiều lần. Nhưng niềm say mê đã giúp ông kiên trì vượt qua những thử thách ấy. Chính quá trình rèn luyện lâu dài đã biến năng khiếu ban đầu thành một tài năng lớn. Em càng nghe càng hiểu rằng tiếng đàn hay không chỉ đến từ đôi tay khéo léo mà còn bắt nguồn từ một tâm hồn biết rung động.

Tấm gương của Đặng Thái Sơn khiến em hiểu hơn về giá trị của việc rèn luyện. Một người có năng khiếu vẫn cần học hỏi và cố gắng mỗi ngày mới có thể tiến bộ. Em học được ở ông sự tập trung, kiên trì và tình yêu đối với công việc mình lựa chọn. Em sẽ cố gắng hoàn thành tốt những việc mình yêu thích, không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Em cũng muốn dành thời gian khám phá những khả năng của bản thân để biết mình thực sự yêu thích điều gì.

Tiếng đàn piano hôm ấy đã kết thúc từ lâu nhưng âm thanh trong trẻo vẫn còn đọng lại trong trí nhớ của em. Em khâm phục tài năng của Đặng Thái Sơn và càng trân trọng những tháng ngày ông miệt mài rèn luyện. Qua ông, em hiểu rằng tài năng giống như một hạt giống, muốn nảy mầm và lớn lên phải được chăm sóc bằng sự cố gắng. Em sẽ luôn ghi nhớ điều ấy để tự tin phát huy khả năng của mình và kiên trì trên con đường phía trước.

Bài tham khảo Mẫu 15

Mỗi khi nhìn một bức tranh đẹp, em thường tự hỏi người họa sĩ đã nhìn thế giới bằng đôi mắt như thế nào để có thể tạo nên những màu sắc kì diệu đến vậy. Trong một lần tham quan bảo tàng cùng gia đình, em được nghe giới thiệu về họa sĩ Tô Ngọc Vân. Những tác phẩm của ông khiến em ấn tượng bởi vẻ đẹp nhẹ nhàng, tinh tế và giàu cảm xúc. Qua đó, em hiểu thêm về một người có tài đã dành cả cuộc đời cho nghệ thuật.

Tô Ngọc Vân là một trong những họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam. Ông có tài năng hội họa nổi bật và đặc biệt tinh tế trong việc cảm nhận ánh sáng, màu sắc. Từ những cảnh vật quen thuộc của cuộc sống, ông có thể phát hiện ra vẻ đẹp mà nhiều người vô tình bỏ qua. Một khuôn mặt, một dáng người hay một góc thiên nhiên qua cái nhìn của ông đều có thể trở thành nguồn cảm hứng. Ông dành nhiều thời gian học tập, quan sát và rèn luyện kĩ thuật hội họa. Khi cầm bút, ông không vội vàng mà luôn suy nghĩ về bố cục, màu sắc và cảm xúc muốn gửi gắm. Từng nét vẽ đều được thực hiện cẩn thận. Nhờ tài năng và sự say mê, ông đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị cho nền mỹ thuật Việt Nam.

Em nhớ nhất lần được đứng trước một bức tranh của ông trong phòng trưng bày. Trước mắt em là những màu sắc hài hòa, những đường nét mềm mại và hình ảnh con người hiện lên thật gần gũi. Em cứ đứng ngắm thật lâu vì càng nhìn càng nhận ra những chi tiết thú vị. Qua cách thể hiện ánh sáng, em có cảm giác nhân vật trong tranh như đang có một cuộc sống riêng. Em nghĩ đến quá trình người họa sĩ phải quan sát rất kĩ trước khi đặt từng nét bút lên mặt tranh. Có lẽ ông đã nhiều lần sửa đổi, cân nhắc từng màu sắc để tác phẩm đạt được vẻ đẹp mong muốn. Tài năng của ông không chỉ giúp ông vẽ đẹp mà còn giúp ông nhìn thấy những điều tinh tế trong cuộc sống. Điều ấy khiến em hiểu rằng người có tài thường có khả năng quan sát và cảm nhận thế giới theo một cách rất riêng. Nhờ đôi mắt tinh tế ấy, những điều bình dị quanh ta cũng có thể trở thành những hình ảnh đầy sức sống.

Từ người họa sĩ tài hoa, em học được cách quan sát cuộc sống bằng sự chăm chú và lòng yêu mến. Em hiểu rằng tài năng không phải lúc nào cũng xuất hiện ngay từ đầu mà cần được rèn luyện qua từng ngày. Muốn làm tốt một việc, chúng ta phải kiên nhẫn, chịu khó học hỏi và không ngại sửa chữa những thiếu sót. Em sẽ cố gắng quan sát kĩ hơn khi học tập, mạnh dạn thử sức với những điều mới và chăm chỉ phát triển khả năng của mình. Em tin rằng chỉ cần có niềm say mê và quyết tâm, mỗi người đều có thể làm cho khả năng của mình ngày một tốt hơn.

Bức tranh em từng ngắm có thể đã khép lại sau cánh cửa phòng trưng bày, nhưng ấn tượng về người họa sĩ vẫn còn ở lại trong em. Tô Ngọc Vân giúp em hiểu rằng tài năng là món quà đáng quý nhưng chỉ thật sự tỏa sáng khi được nuôi dưỡng bằng lao động và tình yêu. Em càng thêm trân trọng những người đã dành tâm huyết để làm đẹp cho cuộc đời. Bài học ấy sẽ nhắc em biết trân trọng khả năng của mình và cố gắng rèn luyện mỗi ngày.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...