Tổng hợp 50 bài văn phân tích một tác phẩm thơ l..

Viết bài văn cảm nhận về bài thơ "Mẹ Tôi" của Nguyễn Mỹ Hạnh lớp 9


Bài thơ Mẹ tôi của Nguyễn Mỹ Hạnh là một khúc hát ngọt ngào về tình mẹ. Tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ gắn liền với những chi tiết bình dị: “giàn mùng tơi”, “mành nắng”, “bước chân quen thuộc”.

GÓP Ý HAY - NHẬN NGAY QUÀ CHẤT

Gửi góp ý cho Loigiaihay.com và nhận về những phần quà hấp dẫn

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Dàn ý

1. Mở bài

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

- Khẳng định: Bài thơ là khúc hát ngợi ca tình mẹ thiêng liêng, chan chứa yêu thương và hi sinh.

2. Thân bài

- Hình ảnh người mẹ:

+ Giản dị, gần gũi qua những chi tiết quen thuộc: “giàn mùng tơi”, “ngồi dệt nắng bên mành”, “ngóng trông con”.

+ Vất vả, tảo tần: “lưng còng mẹ gánh im thinh khuya trời”, “mồ hôi mẹ – tiếng con cười”.

+ Hi sinh, yêu thương con vô bờ: giấu đắng cay, giữ niềm tin, dồn tất cả gian khó để đổi lấy bình yên cho con.

- Tình cảm của con với mẹ:

+ Thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ.

+ Biết ơn sâu nặng công lao trời biển.

+ Gửi gắm tình yêu thương, lời tri ân chân thành.

- Nghệ thuật:

+ Hình ảnh gần gũi, gợi cảm.

+ Giọng điệu tha thiết, chân thành.

+ Điệp từ, điệp cấu trúc (“Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ”) nhấn mạnh nỗi nhớ mong con.

+ Lời ru “À ơi…” làm vang vọng giai điệu dân gian, đưa ta trở về vòng tay mẹ.

3. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị của bài thơ: ca ngợi tình mẹ thiêng liêng, bất diệt.

- Liên hệ bản thân: cần yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Bài thơ Mẹ tôi của Nguyễn Mỹ Hạnh là một khúc hát ngọt ngào về tình mẹ. Tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ gắn liền với những chi tiết bình dị: “giàn mùng tơi”, “mành nắng”, “bước chân quen thuộc”. Đó là một người mẹ cả đời tảo tần, “lưng còng mẹ gánh im thinh khuya trời”, âm thầm hi sinh, đổi mồ hôi và nước mắt để lấy nụ cười bình yên cho con. Đặc biệt, bài thơ gợi xúc động ở những câu thơ về niềm mong ngóng: “Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ”. Người mẹ không chỉ vất vả nuôi con mà còn khát khao được gặp con, chờ con về trong từng khoảnh khắc. Lời ru “À ơi…” cuối bài khiến người đọc chợt bồi hồi, như được trở về vòng tay yêu thương vô bờ của mẹ. Qua đó, ta càng thêm thấu hiểu và biết ơn công lao trời biển của mẹ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải sống hiếu thảo để đền đáp.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Bài thơ Mẹ tôi đã để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc bởi những câu chữ chân thành, giản dị. Người mẹ hiện lên với vẻ đẹp hi sinh cao cả: chịu “đắng cay ngang trái”, giấu “đớn đau” để trọn đời thương con. Những nỗi nhọc nhằn, muộn phiền mẹ đều âm thầm nhận lấy, để con được tự do “tung cánh mọi miền trời xanh”. Mẹ không chỉ cho con sự sống mà còn dành cả đời để che chở, dõi theo bước con. Bài thơ còn chan chứa niềm thương nhớ trong cảnh mẹ mong con về: “Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ”. Đó là một tình thương vừa bao dung vừa da diết. Giọng điệu mộc mạc, tha thiết, kết hợp với lời ru “À ơi…” khiến bài thơ trở thành khúc hát tri ân bất tận. Đọc xong, ta không khỏi dâng lên niềm xúc động, nhớ về mẹ mình với tình cảm biết ơn sâu nặng.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Bài thơ Mẹ tôi đã để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc bởi những câu chữ chân thành, giản dị. Người mẹ hiện lên với vẻ đẹp hi sinh cao cả: chịu “đắng cay ngang trái”, giấu “đớn đau” để trọn đời thương con. Những nỗi nhọc nhằn, muộn phiền mẹ đều âm thầm nhận lấy, để con được tự do “tung cánh mọi miền trời xanh”. Mẹ không chỉ cho con sự sống mà còn dành cả đời để che chở, dõi theo bước con. Bài thơ còn chan chứa niềm thương nhớ trong cảnh mẹ mong con về: “Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ”. Đó là một tình thương vừa bao dung vừa da diết. Giọng điệu mộc mạc, tha thiết, kết hợp với lời ru “À ơi…” khiến bài thơ trở thành khúc hát tri ân bất tận. Đọc xong, ta không khỏi dâng lên niềm xúc động, nhớ về mẹ mình với tình cảm biết ơn sâu nặng.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong kho tàng văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận. Bài thơ Mẹ tôi của Nguyễn Mỹ Hạnh là một trong những khúc ca lay động lòng người, tái hiện tình mẹ thiêng liêng, cao cả nhưng cũng vô cùng bình dị.

Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã đưa ta về một không gian thân quen: “Mẹ ngồi đếm tiếng thời gian/Khúc kha khúc khích bên giàn mùng tơi”. Hình ảnh mẹ gắn với góc vườn dân dã, gợi cảm giác bình yên. Nỗi vui mừng của mẹ khi ngỡ con trở về được khắc họa qua nụ cười móm mém, chân thành. Đằng sau nụ cười ấy là cả một đời đắng cay, ngang trái, những giọt nước mắt lặng thầm mà mẹ giấu để chỉ dành phần an vui cho con. Người mẹ hiện lên như biểu tượng của sự hi sinh: “Mồ hôi mẹ – tiếng con cười/Nước mắt mẹ đổi cuộc đời an yên”. Bao nhiêu vất vả, gian nan, mẹ đều chấp nhận, miễn sao con có được cuộc sống hạnh phúc.

Bài thơ cũng làm người đọc xúc động bởi nỗi nhớ mong con tha thiết. Điệp cấu trúc “Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ” lột tả sự khắc khoải trong từng khoảnh khắc đời mẹ. Đó là tình thương không ngừng nghỉ, là vòng tay luôn rộng mở chào đón con trở về. Đặc biệt, âm hưởng dân gian vang lên trong tiếng ru “À ơi…” khiến bài thơ thêm phần tha thiết. Lời ru ấy đã nuôi dưỡng con khôn lớn, và đến tận cuối đời, vẫn là âm điệu ngóng trông, chở che.

Qua hình tượng người mẹ, tác giả không chỉ bày tỏ lòng tri ân sâu nặng mà còn nhắc nhở mỗi người về bổn phận làm con. Mẹ đã dành cả đời để yêu thương, hi sinh, vậy nên ta cần biết sống hiếu thảo, quan tâm và trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài thơ Mẹ tôi là một khúc hát ngọt ngào, khắc họa tình mẹ bao la, cao cả. Nó khiến ta bồi hồi nhớ về người mẹ của mình với tất cả tình thương, sự biết ơn và mong muốn đền đáp

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong dòng chảy thơ ca viết về mẹ, bài thơ Mẹ tôi của Nguyễn Mỹ Hạnh là một tiếng nói chân thành, giản dị mà vô cùng cảm động. Bài thơ đã khắc họa thành công hình tượng người mẹ hi sinh, tảo tần, hết lòng vì con, để từ đó khơi gợi niềm biết ơn sâu nặng trong lòng người đọc.

Người mẹ trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp bình dị. Mẹ ngồi bên giàn mùng tơi, bên mành nắng, chờ bước chân con. Nụ cười móm mém, tiếng đếm thời gian là những chi tiết nhỏ bé nhưng gợi ra tình cảm lớn lao: niềm mong ngóng con trở về. Mẹ không chỉ là hiện thân của sự tần tảo, mà còn là biểu tượng của hi sinh thầm lặng. Những đớn đau, ngang trái, cay đắng mẹ đều giấu đi, để con được hạnh phúc, bình yên. Câu thơ “Mồ hôi mẹ – tiếng con cười/Nước mắt mẹ đổi cuộc đời an yên” là minh chứng rõ rệt cho sự hi sinh cao cả ấy.

Càng đọc, ta càng thấy rõ tình thương mẹ dành cho con vô bờ bến. Mẹ dệt từng sợi nắng, gom góp từng niềm vui nhỏ nhoi để dành cho con. Nỗi nhớ mong con được thể hiện qua điệp từ “trông – đợi – chờ”, diễn tả vòng quay bất tận của sự khắc khoải. Lời ru “À ơi…” kết bài vừa gợi nhớ đến cội nguồn văn hóa dân tộc, vừa làm bừng sáng tình mẫu tử thiêng liêng.

Bằng hình ảnh giản dị, giọng thơ tha thiết, Nguyễn Mỹ Hạnh đã thành công khi dựng lên bức chân dung cảm động về người mẹ. Qua đó, ta càng thấm thía công lao của mẹ, càng thấy mình cần phải trân trọng, hiếu kính với đấng sinh thành.

Bài thơ không chỉ là lời tri ân dành cho mẹ, mà còn là tiếng lòng của bao người con, khắc khoải yêu thương và mong muốn được báo hiếu.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tình mẹ từ lâu đã trở thành đề tài quen thuộc trong văn học, nhưng mỗi tác phẩm lại mang đến một dư vị riêng. Bài thơ Mẹ tôi của Nguyễn Mỹ Hạnh là một minh chứng tiêu biểu, khi tác giả đã dùng những câu chữ giản dị để vẽ nên một chân dung cảm động về người mẹ Việt Nam.

Bài thơ mở đầu bằng khung cảnh quen thuộc nơi thôn quê: mẹ ngồi bên giàn mùng tơi, đếm tiếng thời gian, tưởng con đã về. Hình ảnh đó gợi cảm giác bình dị, gần gũi, chan chứa tình thương. Người mẹ trong thơ là hiện thân của sự hi sinh: “Đắng cay ngang trái đã từng/Đớn đau giấu lệ trọn thương con mình”. Cả cuộc đời mẹ còng lưng gánh gồng, chịu bao vất vả, để con được tung cánh bay xa.

Điểm nhấn của bài thơ chính là những câu thơ về nỗi nhớ mong: “Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ”. Mẹ chờ con trong từng khoảnh khắc, từng ngày, từng năm tháng. Đó là sự khắc khoải đầy yêu thương. Kết thúc bài thơ, lời ru “À ơi…” vang lên tha thiết, đưa ta trở về tuổi thơ, nhắc nhớ rằng mẹ là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời.

Ngôn từ giản dị, hình ảnh mộc mạc, giọng điệu chân thành – tất cả đã làm nên sức lay động của bài thơ. Nó khiến người đọc không chỉ xúc động trước tình mẹ, mà còn tự soi chiếu bản thân: ta đã làm gì để xứng đáng với tình thương cao cả ấy?

Mẹ tôi vì thế không chỉ là một tác phẩm thơ ca, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: hãy yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là món quà vô giá trong đời.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Kết nối tri thức - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí