Phân tích nhân vật bà Hảo trong truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh lớp 9>
Trong Bến thời gian của Tạ Duy Anh, bà Hảo hiện lên trước hết là một người bà giàu tình thương, chở che cho cháu nội và cả nhân vật “tôi”.
GÓP Ý HAY - NHẬN NGAY QUÀ CHẤT
Gửi góp ý cho Loigiaihay.com và nhận về những phần quà hấp dẫn
Dàn ý
1. Mở bài
- Giới thiệu truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh.
- Nêu vị trí nhân vật bà Hảo: trung tâm, là biểu tượng của tình thương, sự chở che và nhắc nhở con người về giá trị cội nguồn.
2. Thân bài
a. Hoàn cảnh
- Bà Hảo: mù lòa từ khi còn trẻ.
- Sống ở làng quê nghèo, nuôi cháu nội (cái Hoa).
b. Tình yêu thương và sự gắn bó với cháu, với trẻ nhỏ
- Hết lòng yêu thương, chăm sóc, bảo ban, canh chừng chúng khi còn bé.
- Sự “nhìn thấy” của bà không bằng đôi mắt mà bằng tình yêu thương sâu nặng.
c. Tấm lòng thủy chung, chờ đợi
- Luôn ngóng trông cháu và người kể chuyện ở bến xe ngựa.
- Tình cảm bền bỉ, thủy chung, vượt qua cả thời gian.
d. Triết lí sống giản dị nhưng sâu sắc
- Câu nói “Lớn lên khắc biết” lặp lại nhiều lần → hàm chứa trải nghiệm đời, niềm tin và sự chở che.
- Sống kiên cường, không oán trách số phận, chấp nhận hi sinh.
e. Ý nghĩa hình tượng bà Hảo
- Biểu tượng cho tình thương vô bờ bến, cội nguồn quê hương.
- Nhắc nhở thế hệ trẻ: đừng quên đi nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ mình.
3. Kết bài
- Khẳng định: bà Hảo là nhân vật giàu sức ám ảnh, để lại trong lòng người đọc bài học về tình yêu thương, cội nguồn và sự gắn bó bền bỉ với quê hương.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong Bến thời gian của Tạ Duy Anh, bà Hảo hiện lên trước hết là một người bà giàu tình thương, chở che cho cháu nội và cả nhân vật “tôi”. Dù mù lòa, bà vẫn “trông thấy” mọi hành động của lũ trẻ bằng đôi mắt của trái tim. Lời nhắc nhở ân cần “Cả hai đứa quay vào! Cấm chỉ ra bờ ao” hay những lần mắng yêu khi chúng trêu bà, tất cả đều chất chứa tình thương vô bờ bến. Bà Hảo nuôi dưỡng tuổi thơ lũ trẻ bằng sự bao dung, kiên nhẫn và những triết lí giản dị. Tình thương ấy không ồn ào, phô trương mà bền bỉ, âm thầm như mạch nguồn trong lành. Hình ảnh bà Hảo khiến người đọc nhận ra: tình yêu thương chân thành có thể thay thế cho đôi mắt sáng và soi đường cho người khác. Nhân vật bà Hảo trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tình bà – cháu, của sự chở che, nuôi dưỡng mà mỗi người mang theo suốt đời.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Một trong những chi tiết ám ảnh nhất trong Bến thời gian chính là hình ảnh bà Hảo chống gậy ra tận bến xe ngựa chờ lũ cháu. Dù biết có khi chúng không về, bà vẫn kiên nhẫn đứng đó, “nghe thấy tiếng lọc cọc của xe ngựa từ trong giấc mơ”. Sự chờ đợi ấy không chỉ cho thấy tình thương sâu nặng mà còn là sự thủy chung với kỉ niệm tuổi thơ của con cháu. Trong khi thế hệ trẻ dần lãng quên làng quê, thì bà Hảo vẫn ngày ngày ngóng đợi, giữ trọn niềm tin. Bà trở thành hình ảnh tượng trưng cho quê hương – nơi luôn mở rộng vòng tay, dẫu con người có quên đi hay vô tình. Nhân vật bà Hảo khiến ta nhớ rằng, trong cuộc mưu sinh đầy xô bồ, ta luôn có một “bến thời gian” để quay về.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Điểm độc đáo ở bà Hảo không chỉ là tình thương mà còn là triết lí nhân sinh giản dị mà sâu sắc. Câu nói “Lớn lên khắc biết” được bà lặp đi lặp lại từ khi lũ trẻ còn bé đến khi đã trưởng thành. Đằng sau câu nói ấy là cả một đời từng trải, là niềm tin rằng thời gian sẽ dạy cho con người những bài học không thể tránh. Chính bà cũng thuộc về “số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở” – đó là chờ đợi, dõi theo và che chở. Bà Hảo hiện lên như một biểu tượng của sự kiên nhẫn, hi sinh, gắn bó bền bỉ với tình thương và cội nguồn. Ở nhân vật này, ta tìm thấy một thông điệp nhân văn: sống là để yêu thương, để trao gửi niềm tin cho thế hệ sau, để nhắc con người đừng bao giờ quên cội rễ của mình.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh, nhân vật bà Hảo hiện lên giản dị nhưng giàu sức ám ảnh. Bà là người bà mù lòa nhưng lại “thấy” tất cả bằng trái tim chan chứa tình thương. Ngay từ thuở nhỏ, bà đã gắn bó mật thiết với hai đứa trẻ – cháu nội là cái Hoa và nhân vật “tôi”. Dù không nhìn thấy, bà luôn biết khi nào chúng đến gần bờ ao để nghiêm giọng nhắc nhở, hay khi chúng lặng lẽ tiến lại gần thì bà phát hiện ra bằng sự tinh tế và yêu thương. Đôi mắt mù của bà đã hóa thành đôi mắt của trái tim, soi sáng và dõi theo từng bước của lũ trẻ.
Không chỉ yêu thương, bà Hảo còn là hiện thân của sự thủy chung, chờ đợi. Khi lũ trẻ lớn lên, rời làng ra thị trấn và thành phố, bà vẫn đều đặn chống gậy ra bến xe ngựa – nơi duy nhất kết nối giữa bà với tuổi thơ của chúng. Hình ảnh người bà già mù lòa kiên nhẫn đứng chờ đã trở thành biểu tượng của sự gắn bó bền bỉ. Trong khi thế hệ trẻ bị cuốn theo guồng quay của đời sống mới, dần lãng quên quá khứ, thì bà vẫn giữ trọn vẹn niềm tin, niềm thương nhớ.
Đặc biệt, bà Hảo mang trong mình một triết lí sống giản dị mà sâu sắc. Câu nói “Lớn lên khắc biết” theo chân lũ trẻ từ lúc thơ ấu đến khi trưởng thành. Đó là sự đúc kết từ trải nghiệm đời bà, vừa như một lời nhắc nhở, vừa như một lời động viên âm thầm. Bà cũng là người “quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở” – đó là chờ đợi, dõi theo con cháu đến tận cùng.
Hình tượng bà Hảo vì thế không chỉ là một nhân vật trong truyện, mà còn trở thành biểu tượng của tình thương vô bờ, của quê hương luôn dang rộng vòng tay chờ đợi con người quay về. Bà khiến mỗi người đọc bâng khuâng nhận ra: giữa những đổi thay và bôn ba của cuộc sống, ta luôn cần một bến đợi – nơi ta tìm lại tuổi thơ, tìm lại cội nguồn và tình yêu thương bất diệt.
Bài tham khảo Mẫu 2
Bến thời gian của Tạ Duy Anh là một truyện ngắn giàu chất nhân văn, gợi ra nhiều suy tư về tình người và cội nguồn. Nổi bật trong truyện là hình tượng bà Hảo – một người bà mù lòa, gắn bó cả đời với làng quê nhỏ bé.
Điều đặc biệt ở bà Hảo chính là sự chờ đợi bền bỉ. Khi cháu nội và người bạn nhỏ ra thị trấn, rồi thành phố, bà vẫn không ngừng ngóng trông. Mỗi buổi chiều, bà chống gậy ra bến xe ngựa, nơi duy nhất có thể kết nối bà với con cháu. Bà nghe thấy tiếng “lọc cọc của bánh xe” từ cả trong giấc mơ, để rồi mỗi ngày đều nuôi hy vọng được gặp lại. Hình ảnh ấy khiến người đọc xúc động: sự chờ đợi ấy không đơn thuần của một người bà, mà còn là biểu tượng cho quê hương luôn kiên nhẫn đợi chờ những đứa con xa xứ.
Sự thủy chung ấy bắt nguồn từ một trái tim giàu tình thương. Bà Hảo yêu cháu đến mức “thấy” được cả những trò tinh nghịch của chúng dù không có đôi mắt sáng. Yêu thương giúp bà trở thành đôi mắt soi đường cho lũ trẻ, trở thành bến đợi để chúng có thể trở về khi vấp ngã trong đời.
Ở bà Hảo, còn có một triết lí sống đáng trân trọng: “Lớn lên khắc biết”. Đó là lời nhắn nhủ về sự từng trải, là niềm tin rằng thời gian sẽ dạy con người tất cả. Chính bà cũng sống theo triết lí đó – lặng lẽ, bền bỉ, không oán trách, chỉ dồn tâm lực vào việc duy nhất: yêu thương và chờ đợi.
Nhân vật bà Hảo để lại trong lòng người đọc dư âm sâu xa. Bà là minh chứng cho tình thương vô điều kiện, cho sự chờ đợi không mỏi mệt, cho quê hương thủy chung. Hình tượng ấy nhắc nhở mỗi chúng ta: dẫu cuộc sống đổi thay, hãy đừng bao giờ quên “bến thời gian” nơi có những con người lặng lẽ đợi ta trở về.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong dòng văn học hiện đại, Tạ Duy Anh nổi bật với những truyện ngắn giàu triết lí nhân sinh. Bến thời gian là một tác phẩm như vậy, để lại dấu ấn sâu đậm qua hình tượng bà Hảo – một người bà mù lòa, cả đời gắn bó với cháu và làng quê.
Điểm khiến người đọc day dứt nhất chính là câu nói “Lớn lên khắc biết” mà bà Hảo nhiều lần nhắc lại. Đó không chỉ là lời đáp vui vẻ cho những thắc mắc trẻ thơ, mà còn là chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Con người ai rồi cũng phải đi qua va vấp, phải trải nghiệm mất mát mới thấu hiểu giá trị của tình thương. Và chính bà – với đôi mắt mù lòa, với cuộc đời lặng lẽ – đã sống trọn vẹn cho triết lí ấy.
Tình thương của bà dành cho cháu nội và nhân vật “tôi” là vô bờ bến. Bà nuôi dưỡng chúng từ khi nhỏ, canh chừng, bảo ban, yêu thương đến tận khi chúng trưởng thành. Khi chúng rời quê, bà vẫn ngày ngày ra bến xe ngựa, chờ đợi trong hy vọng mong manh. Chờ đợi ấy không chỉ cho thấy sự thủy chung, mà còn thể hiện khát vọng được làm điểm tựa tinh thần cho con cháu.
Ở cuối truyện, khi nhân vật “tôi” trở về trong vấp ngã, bà Hảo dang rộng vòng tay, an ủi bằng một nụ cười mãn nguyện. Bà coi đó là việc duy nhất còn cần làm, để rồi có thể “từ ngày mai mà không luyến tiếc điều gì”. Câu nói ấy là sự viên mãn của một đời hi sinh, yêu thương và chờ đợi.
Nhân vật bà Hảo vì thế không chỉ đại diện cho một cá nhân, mà còn là hình tượng nghệ thuật mang tính khái quát: biểu tượng của tình thương, của cội nguồn, của triết lí sống bền bỉ và thủy chung. Bà nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng tình thương, đừng quên quê hương và những con người âm thầm chờ đợi ta ở “bến thời gian”.


- Phân tích nhân vật Thuỳ trong truyện ngắn “Chị em họ” lớp 9
- Viết đoạn văn 200 chữ phân tích nhân vật Loan trong truyện "Bà ốm" của Vũ Tú Nam lớp 9
- Phân tích nhân vật Tèo trong tác phẩm Làm bạn với bầu trời (Nguyễn Nhật Ánh) lớp 9
- Viết đoạn văn 200 chữ phân tích nhân vật Nhị Khanh (Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu, trích Truyền kì mạn lục, Nguyễn Dữ) lớp 9
- Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật ông Bội trong phần trích truyện "Làm bạn với AI" của tác giả Lữ Mai được dẫn ở phần đọc hiểu. lớp 9
>> Xem thêm
Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Kết nối tri thức - Xem ngay
Các bài khác cùng chuyên mục
- Hãy viết một bài văn trình bày suy nghĩ của em về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc lớp 9
- Viết bài văn cảm nhận về bài thơ "Mẹ Tôi" của Nguyễn Mỹ Hạnh lớp 9
- Phân tích nhân vật Thuỳ trong truyện ngắn “Chị em họ” lớp 9
- Phân tích nhân vật bà Hảo trong truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh lớp 9
- Trong xã hội hiện đại, mối quan hệ giữa con người với những người thân yêu đang dần bị ảnh hưởng bởi sự phát triển của công nghệ, khiến việc bày tỏ tình cảm trực tiếp trở nên khó khăn hơn. lớp 9
- Hãy viết một bài văn trình bày suy nghĩ của em về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc lớp 9
- Viết bài văn cảm nhận về bài thơ "Mẹ Tôi" của Nguyễn Mỹ Hạnh lớp 9
- Phân tích nhân vật Thuỳ trong truyện ngắn “Chị em họ” lớp 9
- Phân tích nhân vật bà Hảo trong truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh lớp 9
- Trong xã hội hiện đại, mối quan hệ giữa con người với những người thân yêu đang dần bị ảnh hưởng bởi sự phát triển của công nghệ, khiến việc bày tỏ tình cảm trực tiếp trở nên khó khăn hơn. lớp 9