(35+ mẫu) Viết bài văn tả người hay nhất Tiếng Việt - lớp 5


Gia đình tôi có ba chị em: chị Gấu, em Bo và tôi. Hai chị em tôi đã lớn thì mẹ mới sinh thêm em bé. Bởi tôi đang là cô em út được mọi người cưng chiều hết mực nên tôi chẳng hề mừng vui khi Bo xuất hiện. Năm nay, em gần ba tuổi. Mỗi chiều muộn, tôi đều phải trông em để mẹ nấu cơm.

Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 5 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Văn - Anh

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Bài mẫu 1

Gia đình tôi có ba chị em: chị Gấu, em Bo và tôi. Hai chị em tôi đã lớn thì mẹ mới sinh thêm em bé. Bởi tôi đang là cô em út được mọi người cưng chiều hết mực nên tôi chẳng hề mừng vui khi Bo xuất hiện. Năm nay, em gần ba tuổi. Mỗi chiều muộn, tôi đều phải trông em để mẹ nấu cơm.

Em Bo mập mạp lắm! Cả đôi chân hay hai tay của em đều mập mạp tạo nên những ngấn tròn như đeo vòng. Khuôn mặt của em tròn trịa, mũm mĩm. Mỗi khi ai đó tới nhà, họ đều muốn cựng nựng đôi má bầu bĩnh, hồng hào của em. Mùa đông, đôi má ấy càng ửng hồng như chẳng hề bị lạnh. Mẹ bảo do da các em bé trắng trẻo, căng mọng dễ bị nẻ, trời ấm lên rồi sẽ khỏi. Tóc em Bo được bố cắt đầu húi cua ngắn tũn. Em thích thú cứ đưa tay lên sờ đầu. Chắc em cảm thấy êm tay nên cười tít mắt. Đôi mắt to tròn mỗi khi cười cứ híp lại. Mắt em Bo đen láy chẳng khác nào hai hạt cườm nho nhỏ.

Một hôm, khi mẹ vào bếp, tôi trông em. Hôm đó em bị sổ mũi. Chiếc mũi tron tròn, nhỏ xíu của em cứ ươn ướt. Tôi lau mũi cho em rồi để em chơi dưới sàn. Tôi ngồi vào bàn học để vẽ tranh minh họa môn khoa học. Hồi lâu, em chơi chán nên cứ chạy sang làm phiền tôi. Tôi bực quá, quát em. Em im lặng rồi mếu máo. Em chẳng gào khóc như mọi khi mà chỉ mếu máo, khuôn mặt giàn giụa nước. Rồi em lặng lẽ về chỗ đồ chơi ban nãy. Bỗng dưng tôi thấy có lỗi và thương em đến lạ. Tôi bèn vẽ bức tranh có hình em với gương mặt cười tít mắt. Em nhìn bức tranh cười khúc khích, đòi bút để vẽ. Em vẽ mấy nét nguệch ngoạc thành hình người cũng đang cười. Em bảo đây là chị Bee. Tôi bèn ôm em vào lòng.

Từ hôm đó, tôi yêu Bo nhiều hơn. Trong nhà lúc nào cũng vang rộn tiếng cười đùa của chị em tôi. Mỗi lần viết thư cho chị gái, tôi đều kể cho chị nghe những điều đáng yêu của em ấy. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có một cậu em trai kháu khỉnh, ngoan ngoãn như Bo.

Bài mẫu 2

Nếu có ai hỏi em: "Trong gia đình bé nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười này, em tự hào về ai nhất?" thì em sẽ không ngần ngại trả lời người đó rằng, anh trai em là người khiến em tự hào nhất.

Anh trai em tên là Hoàng, năm nay đã tròn hai mươi tuổi, anh hiện đang là sinh viên của trường đại học Y Hà Nội. Anh có đôi mắt tinh anh được che dấu sau gọng kính. Mái tóc được cắt tỉa gọn gàng càng làm khuôn mặt anh trở nên sáng sủa, đẹp trai hơn trong mắt người thân cùng bạn bè. Dáng người anh dong dỏng cao và hơi gầy bởi từ nhỏ anh rất dễ bị bệnh. Đó cũng là lí do anh theo học ở trường đại học Y, anh nói anh muốn giúp đỡ những đứa trẻ và những người không được may mắn về sức khỏe. Em từ lúc còn là một cô bé ngốc nghếch đã suốt ngày lẽo đẽo đi theo người anh trai này, lắng nghe từng lời anh chỉ dạy. Dù anh hơn em khá nhiều tuổi, sáu tuổi đối với nhiều người có lẽ không phải là con số quá lớn nhưng với em thì khác. Anh em em rất thân thiết với nhau bởi anh luôn chiều chuộng và nhường nhịn em từ món đồ chơi cho đến quyển sách, quyển vở.

Anh trai em hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc, anh chưa một lần bao che cho khuyết điểm của em mà luôn giúp em hiểu rõ phải trái, đúng sai. Gọn gàng, ngăn nắp là một trong những đức tính tốt đẹp của anh, trái ngược lại hoàn toàn với em. Phòng của anh gọn gàng, thoáng mát bao nhiêu thì phòng của em ngược lại bấy nhiêu dù em đã cố làm theo lời chỉ dẫn của anh nhưng chẳng hiểu sao tình trạng căn phòng vẫn không được cải thiện. Anh chính là một tấm gương sáng, một hình mẫu lí tưởng để em học hỏi và noi theo.

Anh trai em còn có sở thích là đọc sách và nấu ăn. Sở thích nghe có vẻ hơi nữ tính, nhưng mà theo em thấy thì những món ăn anh nấu rất ngon và những quyển sách anh đọc cũng rất thú vị. Anh luôn quan tâm và lo lắng cho cô em gái ít tuổi hơn là em, từ bữa ăn giấc ngủ cho tới thói quen ngồi gần ti vi của em đều được anh sửa chữa. Bởi vì anh càng học lên cao, trình độ học càng khó hơn nên thời gian anh dành cho em cũng không còn nhiều được như trước nữa, ngày anh đi lên Hà Nội nhập học, em đã chúc anh với nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

Em sẽ không vì sự ích kỉ của bản thân mình mà khiến cho anh phải buồn lòng bởi vì anh đã cho em rất nhiều thứ rồi, em muốn anh một ngày nào đó cũng sẽ nhìn em bằng ánh mắt tràn đầy tự hào ấy.

Bài mẫu 3

Đối với nhiều bạn trẻ cùng trang lứa, nếu hỏi rằng em yêu ai, em thicha ai nhất, câu trả lời nhận được thường là em yêu cha nhất, em quý mẹ nhất. Nhưng với tôi, ngưòi tôi yêu thương nhất chính là ông nội.

Ông tôi đã không còn từ ngày tôi vào lớp 1. Những gì tôi còn nhớ về ông là một ông lão râu tóc bạc phơ, hiền từ như một ông bụt bươca ra từ câu chuyện cổ tích, một tay chống chiếc gậy gỗ, tay kia chống sau lưng bước chầm chậm về nơi có ánh sáng. Làn da ông rất trắng, nổi rõ những đốm đồi mồi dấu hiệu của tuổi tác và năm thâng thời gian. Khuôn mặt tròn trịa, phúc hậu, hiền từ khi cười, những nêos nhăn xếp lại trông rất chất phác. Đôi mắt đen và sáng ngày trẻ đã trũng xuống bởi những nếp nhăn nhưng vẫn còn tinh anh lắm, vẫn thấy rõ đường, vẫn nhận rõ các cháu các con. Tôi nhớ ông rất thích bộ quần áo màu xanh nước biển, có kẻ sọc như những bộ pyjama mặc ở nhà. Mỗi lần tôi nhớ về ông đều là nhớ về hình ảnh ông trong bộ đồ ấy, đứng ở trước cửa, và cười hiền từ với tôi như ngày nào, dặn dò tôi đi học sớm về nhà với ông.

Ngày còn trẻ, ông là người đa tài. Ông biêta vẽ tranh, biết làm thơ, còn tưn tay làm những món đồ mới lạ giúp lao động gia đình. Ông còn làm cho tôi rất nhiều đồ chơi, rất nhiều những món đồ đẹp mà tận bây giờ tôi vẫn còn giữ. Ngày ông mất là một ngày trời đầy mưa, tôi được đón về từ nhà trẻ để đến nhìn ông lần cuối. Nhưng tôi đã không còn có dịp được nhìn thấy ông, bởi khi t chưa về đến nhà, ông đã ra đi. Nghe mẹ tôi nói, những giây phút cuối cùng, ông luôn thều thào nói muốn gặp tôi. Lần ấy là lần duy nhất tôi ước sáng sớm hôm ấy tôi nghỉ học, thì ít nhất tôi được nhìn ông một lần cuối.

Ông ở trên cao ngày ngày nhìn tôi lớn lên chăc sông cũng biết tôi nhớ ông nhiều lắm. Tôi sẽ côa gắng nỗ lực mỗi ngày để ông có thể tự hào về tôi.

Bài mẫu 4

 

Trong gia đình em, nếu mẹ là những lời an ủi ân cần, là bàn tay khéo léo vun vén, là nụ cười hiền hậu nhân từ thì bố lại tựa như trụ cột, là lời dạy bảo nghiêm túc, là sự mãnh mẽ và kiên cường ẩn trong dáng hình bố.

Bố là một cười đàn ông cao lớn và lực lưỡng với tấm lưng lớn và bờ vai rộng mà em hay gọi đó là bờ vai "Thái Bình Dương". Bởi vậy, bố giống như một cây cao lớn xòe tán lá rộng để cho những cây non là các con lớn lên trong bình yên và hạnh phúc. Bờ vai ấy che chở chống đỡ cả mái nhà. Bố không đẹp như những nam thần hay diễn viên trên màn ảnh nhưng khuôn mặt nam tính và góc cạnh, cùng với nước da ngăm càng thêm khỏe khoắn. Bố không phải là người hay cười nhưng mỗi lần cười, vẻ nghiêm khắc đã tạm thời lùi đi và lộ ra chiếc răng khểnh nên trông bố hiền lành hơn hẳn. Mẹ em nói rất thích chiếc răng khểnh ấy vì nó làm nụ cười của bố tươi tắn và duyên dáng hơn. Đôi mắt bố to, đen nhưng lại tựa như một hòn đảo rất xa xăm và đầy bí ẩn đối với em. Bố che giấu nội tâm giỏi và chả mấy khi biểu lộ nó qua đôi mắt. Điều duy nhất em thấy, là bọng mắt của bố thường khá to do thức khuy làm việc, tiếp xúc với máy tính nhiều. Do vậy, bố cũng bị cận và đeo kính khi đọc báo. Lúc đọc được tin tức phải suy tư, các nếp nhăn của bố hằn in trên trán. Đôi lông mày rậm xích lại gần nhau và bố như già đi... Mái tóc lúc nào cũng được cắt tỉa gọn gàng và đâu đó đã lốm đốm vài sợi bạc. Dù nó chưa nhiều cũng khiến lòng em đủ xót xa. Bàn tay bố to và rộng, bàn tay em lọt thỏm trong bàn tay ấy. Các ngón tay cứng rắn và vững chãi. Bàn tay ấy không mịn màng và thô ráp, mạnh mẽ mà cũng tràn đầy tình yêu thương, ấm áp khi cần và cương quyết lúc phải. Có lần em soi hoa tay, thấy bố chỉ có đúng một cái, bố cười bảo "Thế nên bố chả khéo cái gì đấy!". Nhưng với em bố không cần vẽ đẹp, làm đồ thủ công giỏi hay nấu ăn ngon, em thích bố chia sẻ với em về học tập, về cuộc sống, về những suy nghĩ. Những lúc ấy, giọng của bố trầm và vang vọng vào tâm trí em. Không phải giọng nói của nhà thuyết giảng mà chất chứa trong từng lời nói là sự đồng cảm và hi vọng em thấu hiểu được. Đó là khoảnh khắc của tình cha con.

Sự yêu thương, dạy dỗ của bố có thể chẳng dịu dàng như mẹ nhưng đó là người đàn ông quan trọng nhất và em biết ơn nhất cuộc đời này!

Bài mẫu 5

Em có một người chị gái, khác với đa số các cặp chị em của những gia đình khác thường ganh tị, chảnh choẹ nhau thì chị gái em là người rất mực yêu thương em, chiều chuộng và nhường nhịn em tất cả mọi thứ.

Chị gái em năm nay vừa tốt nghiệp cấp 2, bước sang cấp 3 chị phải đi học xa hơn, mỗi ngày chị đều đi từ sáng tới chiều mới về còn trưa ăn nghỉ ở trường. Chị có dáng người thanh thanh, cũng cao ráo và theo tiêu chuẩn của em thì chị em cũng rất xinh xắn, nước da chị không trắng lắm nhưng lại mịn màng và căng bóng, mẹ em vẫn hay gọi là “Ngăm ngăm da trâu nhìn lâu mới thấy đẹp”. Chị em duyên lắm, chị cười tủm cũng thấy xinh mà cười hé răng càng rạng rỡ, ấy thế mà chị lại rất hay ngại, thẹn thùng chỉ dám cười mỉm. Em thích ngắm chị mỗi lúc chị học bài, dáng vẻ suy nghĩ, trầm ngâm say mê học tập của chị rất cuốn hút. Mỗi lúc em nhìn chị như thế chị lại lấy bút gõ đầu em nhắc nhở em tập trung học bài. Chị gái em vừa hiền lành lại giản dị, chị chỉ thích đi dép quai hậu và mặc áo trắng tới trường, chẳng bao giờ đua đòi mua sắm linh tinh.

Em luôn cảm thấy hãnh diện và tự hào khi có một người chị gái hiền lành, chăm chỉ và yêu thương em, em hứa sẽ luôn thật ngoan để không làm chị buồn.

Bài mẫu 6

Ông ngoại em là người mà em yêu mến nhất. Ông rất gần gũi và chăm nom trong cả quãng đời thơ ấu.

Ông em năm nay đã ngoài 70 tuổi. Ông có vóc người gầy gầy, nhưng đi lại vẫn còn nhanh nhẹn. Hằng ngày ông thường mặc bộ đồ bà ba màu xám trông rất sạch sẽ. Khi đi đâu thì ông mặc quần tây áo sơ mi. Khuôn mặt ông gầy gầy, xương xương vì ông phải trải qua bao nhọc nhằn, vất vả. Tóc ông bạc gần hết, chải ngược ra sau đế lộ vầng trán cao cao, hằn in nhiều nhằn. Đôi mắt ông còn rất sáng. Mỗi tối ông thường xem ti vi, chương trình thời sự. Răng ông đã rụng mấy cái làm cho cái miệng ông móm mém. Đôi bàn tay xương xương và rám nắng của ông minh chứng một điều ông đã phải trải qua những tháng ngày vất vả để nuôi con cháu. Thế nhưng, hiện giờ đôi bàn tay ấy vẫn còn nhanh nhẹn. Mỗi buổi chiều ông thường xách nước tưới cây kiểng và chăm sóc cây, đó là một thói quen mà ông không thế bỏ được. Vườn cây của ông mùa nào quả nấy. Mỗi lần về thăm ngoại, chúng em tha hồ hái ăn mà không hề bị rầy la. Ông em luôn qua tâm đến con, cháu. Ông nhắc nhở từng li, từng tí, ông dạy chúng em biết yêu thương và quan tâm đến mọi người xung quanh. Ông đối xử tốt với những người trong xóm nên ai cũng quý ông.

Thương ông, em mong ông khỏe mạnh sống thật lâu. Ông như bóng mát của cây đa để cho con cháu làm chỗ dựa và phấn đấu vươn lên trong học tập trong cuộc sống.

Bài mẫu 7

Từ nhỏ, em đã sống với bà ngoại vì bố mẹ em đi làm xa nhà, bà là người luôn yêu thương và dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho em.

Bà em đã gần 70 tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dạy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về.

Bà ngoại em là người rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải đi học và ăn ngủ đúng giờ, giờ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà nhắc nhở em và yêu cầu em viết bản kiểm điểm sau đó đọc cho bà nghe. Bà không bao giờ mắng hay nói nặng lời với em, bà bảo em là con gái nên chỉ cần bà nói nhẹ là phải biết nghe lời. Có những lúc em được điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em phải luôn cố gắng học để bố mẹ ở xa yên tâm làm việc. Cuộc sống tuy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, nhưng bù lại em lại nhận được tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại, điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Những buổi chiều cuối tuần, được nghỉ học, em lại giúp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc sâu cho bà. Buổi tối hai bà cháu cùng xem phim, và bà lại kể cho em nghe về lịch sử và có rất nhiều những kỉ niệm trong quá khứ của bà. Bà là người dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống từ nết ăn, nết ở sao cho vừa lòng mọi người. Chính vì điều này nên dù ở trên trường hay ở nhà, em vẫn luôn được mọi người khen là con ngoan, trò giỏi. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho em, bà vui lắm, vì thành tích học tập của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi về tới nhà, bà thường gọi điện báo tin cho bố mẹ em biết về kết quả học tập của em, và bố mẹ lại khen ngợi em.

Em luôn trân trọng và biết ơn bà ngoại của em, bởi bà là người đã vất vả nuôi dạy em nên người. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em.

Bài mẫu 8

Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.

Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả.

Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.
 

Bài mẫu 9

Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú khi đứng chờ một người bạn. Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng sâu sắc, khó quên.

Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh.

 

Chú mặc quần tây dài gọn gàng, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi.

Chú đứng đó như một vị chỉ huy oai vệ. Miệng ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nề nếp. Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đậu xe quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học sinh vâng lời thầy dạy.

Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào. Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe hon-đa vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an vội giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi ra lệnh dừng lại. Chiếc xe tạt vào lề. Cả ba cô sượng sùng nói lời xin lỗi.

Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: "Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông không được chở ba". Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát. Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này.

Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa có lí. Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố.

Bài mẫu 10

Trong khi cả nước đang tưng bừng kỉ niệm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, lòng em lại nao nao nhớ đến những người đã anh anh dũng hi sinh để giành lại được lại độc lập cho đất nước. Mỗi lần như vậy em lại nhớ đến hình ảnh một em bé bị nhiễm chất độc màu da cam. Đó là người mà em tuy mới gặp lần đầu nhưng có ấn tượng sâu sắc.

Vào một buổi chiều mùa hè, lúc em đi dạo cùng bố mẹ chơi trong vườn hoa Kim Đồng. Ở đây, không khí trong lành. Bất chợt, em gặp một cậu bé đang tươi cười chào mọi người mua tăm. Lại gần thì em mới biết cậu ấy bị liệt cả hai chân nên phải ngồi xe lăn. Quần áo của em rất cũ, rách rưới có nhiều chỗ vá trông rất tội nghiệp. Dáng người của cậu nhỏ bé, gầy gò. Nước da của cậu ngăm đen vì phải đi nắng nhiều để bán tăm.Trên gương mặt thanh tú ấy, ánh mắt của cậu sáng ngời đầy vẻ tự tin trong cuộc sống. Những giọt mồ hôi trên má cậu cho em biết cậu rất vất vả. Em thầm thắc mắc: ”Tại sao ông trời lại sinh ra những mảnh đời éo le như vậy?” Em lần chạy đến lân la tìm hiểu. Em hỏi cô bán hàng:

Cậu bé bán tăm bị sao vậy cô?

Cô bảo:

- Cậu bé này là một trong số các em ở trại mồ côi. Bố mẹ em là thanh niên xung phong tình nguyện trực tiếp trên chiến trường. Và bố mẹ em ấy đã nhiễm chất độc da cam. Khi em ấy sinh ra thì bố mẹ em ấy qua đời.

Em đến mua hai gói tăm hộ cậu. Về đến nhà, em vẫn suy nghĩ về cậu bé.

Hình ảnh của cậu bé vẫn ở trong tâm trí em dù em lớn lên. Đó vẫn là người mà em thật ấn tượng sâu sắc.

Bài mẫu 11

Có những cuộc gặp gỡ thoáng qua, nhưng lại mang trong lòng nhiều cảm xúc đặc biệt. Và cuộc gặp gỡ của em với một em bé bán đánh giày ngày hôm nay là một trường hợp như vậy.

Sau khi kết thúc giờ học, bố đã đưa em đi ăn tại một quán ăn nhỏ nằm trên đường Trần Thái Tông. Khi đang thưởng thức tô phở nóng hổi, thơm phức, một em bé bán đánh giày đã tới gần. Em bé chỉ mới 5-6 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ bé, da đen nhẻm và mang theo một hộp đựng dụng cụ đánh giày nặng nề. Mùa thu đã đến Hà Nội, tiết trời se lạnh, nhưng em bé bán đánh giày chỉ mặc chiếc áo cộc tay mỏng manh đã bạc màu.

Em bé tiếp cận từng bàn để mời khách hàng đánh giày. Dáng người nhỏ bé và cử chỉ nhút nhát của em bé khiến mọi người cảm thấy thương tâm. Thấy vậy, bố em đã gọi em bé lại gần, ngỏ ý mời em ăn cùng, nhưng em bé đã từ chối. Không còn cách nào khác, bố em đã nhờ em bé đánh giày cho mình. Sau khi em bé hoàn thành công việc, bố em đã trả cho em 300 ngàn đồng. Ban đầu, em bé từ chối, nhưng sau khi bố em thuyết phục, em bé đã chấp nhận nhận tiền và đôi mắt em tràn đầy nước mắt, ngọt ngào cảm ơn.

Cuộc gặp gỡ này đã gửi gắm trong em rất nhiều cảm xúc đậm sâu. Em cảm thấy thương xót trước hoàn cảnh khó khăn của em bé, và em trân trọng những đức tính thật thà và lòng tự trọng của em bé. Em cũng hy vọng rằng em bé sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, có cơ hội đi học và đến trường như những người bạn cùng trang lứa khác.

Bài mẫu 12

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có một người để lại những ấn tượng sâu đậm, và đối với em, đó chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp Một. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, em đã bị thu hút bởi gương mặt hiền hậu và đôi mắt sáng ngời đầy vẻ bao dung của cô. Cô có vóc dáng mảnh mai, thường mặc những bộ áo dài thướt tha khi bước lên bục giảng khiến chúng em vô cùng ngưỡng mộ.

Ấn tượng sâu sắc nhất trong em chính là giọng nói truyền cảm, ấm áp của cô mỗi khi giảng bài hay đọc thơ. Cô không chỉ dạy chúng em những con chữ đầu đời mà còn uốn nắn từng nét bút vụng về với tất cả sự kiên nhẫn. Em nhớ có những lần mình viết sai, cô không hề trách phạt mà nhẹ nhàng cầm tay em, tỉ mỉ chỉ bảo tận tình. Ánh mắt khích lệ của cô mỗi khi em đạt điểm tốt đã trở thành động lực lớn lao giúp em tự tin hơn trong học tập. Ngoài giờ học, cô còn như một người mẹ hiền, luôn quan tâm, lo lắng cho sức khỏe và nề nếp sinh hoạt của từng bạn trong lớp. Những câu chuyện về lòng nhân ái mà cô kể trong giờ giải lao đã giúp chúng em hiểu thêm về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng hình ảnh cô tận tụy bên trang giáo án dưới ánh đèn khuya vẫn mãi in đậm trong tâm trí em.

Em cảm thấy mình thật may mắn khi được là học trò của một người giáo viên tận tâm và giàu lòng yêu thương như cô. Đối với em, cô không chỉ là người thầy dạy chữ mà còn là tấm gương sáng về đạo đức để em noi theo. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để xứng đáng với sự kỳ vọng và những tình cảm quý báu mà cô đã dành cho em.

Bài mẫu 13

Trong gia đình, người để lại cho em những ấn tượng sâu đậm và ấm áp nhất chính là bà nội. Bà năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người bà nhỏ nhắn với cái lưng đã hơi còng vì sương gió cuộc đời. Gương mặt bà hằn in những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh lên vẻ hiền từ, phúc hậu như bà tiên trong truyện cổ tích.

Ấn tượng sâu sắc nhất về bà chính là đôi bàn tay gầy gụi, thô ráp nhưng vô cùng khéo léo và ấm áp. Đôi bàn tay ấy đã chăm sóc em từ những ngày còn thơ bé, quạt mát cho em trong những trưa hè oi ả. Em nhớ mãi những buổi tối nằm trong lòng bà, nghe bà kể những câu chuyện cổ tích ly kỳ và cảm nhận mùi hương trầu không dìu dịu tỏa ra từ hơi thở của bà. Bà không bao giờ quát mắng mà luôn dùng lời lẽ nhẹ nhàng để khuyên bảo khi em mắc lỗi. Mỗi khi em ốm, bà lại lo lắng thức trắng đêm, nấu cho em những bát cháo hành nóng hổi chứa đựng bao tình yêu thương. Nhìn bà tỉ mỉ khâu lại chiếc áo bị đứt cúc hay chăm chút cho những chậu hoa trước hiên, em càng thấy yêu bà hơn. Sự tần tảo và đức tính hy sinh của bà đã dạy cho em biết trân trọng những giá trị giản dị trong cuộc sống.

Em yêu bà nội rất nhiều và thầm mong bà luôn khỏe mạnh để sống thật lâu bên con cháu. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là bến đỗ bình yên nhất mỗi khi em trở về nhà.

Bài mẫu 14

Trong lớp, người để lại cho em nhiều ấn tượng tốt đẹp nhất chính là Minh, cậu bạn thân luôn đồng hành cùng em suốt năm năm tiểu học. Minh có dáng người cao ráo, nhanh nhẹn và một khuôn mặt rất khôi ngô với đôi kính cận trông thật thông thái.

Điều khiến em vô cùng ngưỡng mộ ở Minh chính là đức tính ham học hỏi và lòng tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người. Cậu ấy không bao giờ nề hà việc gì, từ việc giúp cô giáo lau bảng đến việc hướng dẫn những bạn học yếu hơn cùng tiến bộ. Em nhớ có lần mình gặp bài toán khó, Minh đã kiên nhẫn ngồi lại giải thích cho em từng bước một cho đến khi em hiểu rõ mới thôi. Dù là học sinh giỏi nhất lớp nhưng Minh sống rất khiêm tốn, giản dị và luôn hòa đồng với tất cả bạn bè. Những lúc em buồn, Minh lại là người đầu tiên nhận ra và kể những câu chuyện hài hước khiến em phải bật cười sảng khoái. Tình bạn của hai đứa cứ thế lớn dần lên qua những buổi cùng nhau đi học, cùng nhau tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường. Minh không chỉ là một người bạn tốt mà còn là tấm gương sáng về nghị lực và sự chăm chỉ để em học tập theo.

Em cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi có một người bạn tuyệt vời như Minh ở bên cạnh. Em mong rằng tình bạn giữa chúng em sẽ mãi bền chặt và cùng nhau bước tiếp trên những chặng đường học vấn tương lai.

Bài mẫu 15

Mỗi ngày đến trường, người đầu tiên mà em gặp và để lại cho em ấn tượng vô cùng kính trọng chính là bác bảo vệ trường em. Bác năm nay đã trạc tuổi bố em, có vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh và luôn mặc bộ đồng phục xanh đậm rất trang nghiêm.

Mặc dù vẻ ngoài của bác trông có vẻ nghiêm nghị nhưng bác lại có một trái tim vô cùng ấm áp và chu đáo với học sinh. Cứ mỗi sáng sớm, bác đã đứng ở cổng trường để phân luồng xe, giúp chúng em sang đường một cách an toàn nhất giữa dòng xe cộ đông đúc. Bác luôn dành cho chúng em những nụ cười hiền hậu và lời nhắc nhở nhẹ nhàng: "Các cháu đi đứng cẩn thận nhé!". Em ấn tượng nhất là tiếng trống trường của bác, lúc nào cũng vang lên vang dội và đúng giờ, giúp nề nếp của trường luôn được giữ vững. Những lúc trời mưa to, bác lại tất tả cầm ô ra tận xe để đón từng bạn nhỏ vào hiên lớp cho khỏi ướt áo. Đêm đêm, khi chúng em đã yên giấc, bác vẫn miệt mài đi tuần tra quanh trường để bảo vệ tài sản và sự bình yên cho mái trường thân yêu. Sự tận tụy và thầm lặng của bác khiến em hiểu rằng mỗi công việc trong xã hội đều đáng quý và đáng trân trọng như nhau.

Em rất biết ơn bác bảo vệ vì những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của bác cho ngôi trường này. Em tự hứa sẽ luôn lễ phép chào hỏi bác và giữ gìn vệ sinh trường lớp để bác đỡ vất vả hơn trong công việc hàng ngày.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 5 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...