(35+ mẫu) Viết bài văn thuật lại một sự việc thể hiện truyền thống Uống nước nhớ nguồn và chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của mình về sự việc đó hay nhất Tiếng Việt - lớp 4>
Trong trái tim mỗi người Việt Nam, truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" luôn là một ngọn lửa ấm áp soi sáng lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước. Nhân ngày Thương binh - Liệt sĩ 27 tháng 7 vừa qua, em đã có một trải nghiệm vô cùng xúc động khi cùng đoàn học sinh của trường đến thăm bà cụ Mười – một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại địa phương.
Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 4 tất cả các môn - Kết nối tri thức
Toán - Tiếng Việt - Tiếng Anh
Bài mẫu 1
Trong trái tim mỗi người Việt Nam, truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" luôn là một ngọn lửa ấm áp soi sáng lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước. Nhân ngày Thương binh - Liệt sĩ 27 tháng 7 vừa qua, em đã có một trải nghiệm vô cùng xúc động khi cùng đoàn học sinh của trường đến thăm bà cụ Mười – một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại địa phương.
Sáng hôm đó, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những con đường làng quanh co. Chúng em xuất phát từ rất sớm với những giỏ trái cây tươi và món quà nhỏ trên tay. Khi bước vào ngôi nhà cấp bốn giản dị nhưng ngăn nắp của bà, em thấy bà Mười đang ngồi trên chiếc chõng tre trước hiên nhà. Bà cụ đã ngoài chín mươi tuổi, mái tóc bạc trắng như cước, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt vẫn toát lên vẻ hiền từ, bao dung.
Sau lời chào hỏi lễ phép của thầy giáo dẫn đoàn, chúng em nhanh chóng bắt tay vào công việc. Bạn Nam và bạn Tuấn giúp bà quét dọn sân vườn, nhặt sạch những lá vàng rơi rụng. Em và các bạn nữ thì giúp bà lau chùi lại bàn thờ và những tấm bằng khen treo trên tường. Sau khi dọn dẹp xong, chúng em quây quần bên bà để nghe kể chuyện. Với giọng nói trầm ấm và đôi khi run run, bà kể về hai người con trai duy nhất của bà đã dũng cảm lên đường ra trận và hy sinh vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Nghe bà kể, em lặng người đi vì xúc động. Em nhìn lên bức di ảnh của các liệt sĩ, rồi lại nhìn đôi bàn tay gầy gầy, xương xương của bà đang nắm chặt tay em, lòng em trào dâng một niềm thương xót khôn nguôi. Tuy nỗi đau mất mát là quá lớn, nhưng bà vẫn mỉm cười bảo chúng em rằng: "Các con chăm ngoan, học giỏi là bà vui nhất rồi!". Câu nói ấy của bà cứ vang vọng mãi trong tâm trí em. Trước khi ra về, chúng em đã cùng nhau hát tặng bà bài hát "Màu hoa đỏ" và kính chúc bà luôn mạnh khỏe, sống trường thọ cùng con cháu.
Chuyến đi đã để lại trong lòng em những suy nghĩ và cảm xúc thật sâu sắc. Em nhận ra rằng, hòa bình và hạnh phúc mà chúng em đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của biết bao người mẹ, người anh hùng. Sự việc này không chỉ là một chuyến thăm hỏi đơn thuần mà là một bài học thực tế vô giá về lòng biết ơn. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn nỗ lực học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, đồng thời luôn yêu thương và kính trọng những người có công với đất nước.
Bài mẫu 2
Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua trường em đã tổ chức một chuyến viếng lăng Bác.
Em rất háo hức và kỳ vọng vì sẽ được nhìn thấy Bác Hồ. Sáu giờ sáng, tất cả các chiếc xe đều xuất phát. Chuyến xe dừng tại lăng Bác lúc bảy giờ ba mươi phút sáng. Ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm, thành kính nơi đây. Đường vào lăng Bác có rất nhiều những chú bộ đội đứng gác lăng, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai. Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ, bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của Bác, ai cũng có khuôn mặt thật nghiêm trang.
Hôm ấy không chỉ có thầy cô và chúng em đến thăm lăng và còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ đến từ khắp nơi của Tổ Quốc. Đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài. Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào.
Sau lễ duyệt binh nghiêm trang, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để đi vào lăng. Không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng. Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng Bác như hé một nụ cười. Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa suy nghĩ, vừa gần gũi.
Ra khỏi Lăng, chúng em đi thăm quan Phủ Chủ tịch, nhà sàn, ao cá Bác Hồ, nhà Bảo tàng, được nhìn tận mắt từng dụng cụ sinh hoạt của Bác thường ngày: đôi dép cao su, chiếc gậy tre, chiếc mũ cối, bộ quần áo vải bạc màu, chiếc giường Bác nằm, chiếc bàn làm việc, chiếc ghế Bác ngồi… Những câu chuyện về Bác khiến chúng em cảm thấy thật tự hào.
Kết thúc chuyến đi, chúng em trở về trường học với rất nhiều cảm xúc tự hào,...
Chuyến tham quan lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị. Cũng qua chuyến đi này, em càng biết ơn Bác Hồ, tự hào về truyền thống lịch sử của dân tộc ta và thêm yêu quê hương, đất nước của mình.
Bài mẫu 3
Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 vừa rồi, em được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị đối với em.
Chuyến xe xuất phát từ lúc bảy giờ ba mươi phút sáng. Khoảng ba mươi phút sau thì đến nơi. Sau khi xuống xe, theo sự sắp xếp của cô giáo, cả lớp xếp thành hai hàng, di chuyển vào khu vực lăng Bác. Ngay từ phía xa, tôi đã nhìn thấy lăng Bác Hồ to lớn nằm đấy. Hai bên đường vào trong lăng là hàng tre xanh tốt. Cả lớp trật tự, đi theo hàng tiến vào lăng. Các chú bộ đội canh gác lăng đều đứng rất nghiêm trang. Tiến vào trong lăng, tôi cảm thấy khá lạnh. Theo lời của cô giáo thì trong lăng luôn phải duy trì nhiệt độ thấp để có thể bảo quản thi hài của Bác Hồ tốt nhất.
Không khí trong lăng thật yên lặng, nghiêm trang. Bác Hồ nằm đó giống như đang ngủ vậy. Khuôn mặt Bác hiền từ giống như trong những bức tranh tôi được xem. Khi được nhìn thấy Bác, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Thật tiếc, rất nhanh sau đó, chúng em đã phải di chuyển ra ngoài. Sau khi tham quan lăng Bác, cô giáo còn đưa chúng em đến tham quan nhà sàn, ao cá của Bác, bảo tàng Hồ Chí Minh. Cô đã kể cho cả lớp nghe rất nhiều câu chuyện hay về Bác Hồ.
Sau chuyến viếng thăm lăng Bác, em đã học thêm được nhiều kiến thức bổ ích hơn. Em cảm thấy thật tự hào khi đất nước mình có một con người vĩ đại như Bác Hồ.
Bài mẫu 4
Hè năm ngoái, em cùng gia đình đã có chuyến đi thăm lăng Bác rất vui và lí thú. Trải nghiệm đi thăm lăng Bác không chỉ thú vị mà còn giúp em có thêm những hiểu biết về chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của dân tộc ta.
Trên đường đi em đã rất háo hức, chỉ mong nhanh chóng đến nơi. Khi đứng trước Quảng trường Ba Đình rộng lớn, nơi mà Bác Hồ đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập trước quốc dân đồng bào, tuyên bố nền độc lập của dân tộc, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, em xúc động và tự hào vô cùng. Cả gia đình em cùng các du khách đến thăm quan đều xếp hàng trật tự để vào lăng viếng Bác. Trong lăng rộng và sáng, em có cảm giác thứ ánh sáng ấy không phải là những ánh điện mà do chính vầng hào quang tỏa ra từ Bác, đến gần nơi Bác yên nghỉ, em có thể nhìn rõ chân dung của Bác. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của Bác cũng giống như những bức tranh, những tư liệu về Bác mà em từng nhìn thấy nhưng cảm giác đến gần Bác thì cảm xúc chân thực và tình cảm cũng tha thiết hơn rất nhiều.
Đây là một chuyến đi mang đến cho em những trải nghiệm lạ lẫm, nhưng vô cùng lí thú. Qua đó, khơi gợi trong em niềm tự hào về lịch sử dân tộc, giúp em hiểu thêm cuộc đời và sự nghiệp của Bác Hồ - một trong những con người vĩ đại nhất thế kỉ XX.
Bài mẫu 5
Mỗi năm một lần, vào sáng ngày 19 tháng 11, trường em sẽ tổ chức Hội thi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam với sự tham gia của toàn thể học sinh và giáo viên trong nhà trường.
Cũng như mọi năm, Hội thi văn nghệ diễn ra gồm các phần khai mạc, tuyên bố lý do tổ chức Hội thi, các sân khấu dự thi và bế mạc. Tuy nhiên, Hội thi năm nay của trường em đã có một sự việc rất đặc biệt, khiến mọi người vô cùng xúc động. Đó chính là sự xuất hiện của các cựu học sinh của trường em. Các anh chị ấy, có người hiện đã là học sinh cấp 3, có người đã đi làm. Nhưng ai cũng mặc bộ đồng phục của trường và xuất hiện ở dưới sân khấu với nụ cười rạng rỡ. Trên tay các anh chị ấy là những bó hoa tươi thắm, các túi quà nhỏ xinh chứa chan những tình cảm sâu đậm. Nhìn thấy các cựu học sinh xuất hiện, các thầy cô đang ngồi cạnh khán đài rất xúc động. Sau vài giây phút ngỡ ngàng, thầy cô liền đứng dậy, dang rộng vòng tay chào đón những đứa con bé bỏng của mình trở về. Các anh chị cựu học sinh cũng nhanh chóng sà vào lòng thầy cô, trao những cái ôm nồng ấm, tựa như nhiều năm về trước họ đã từng làm. Các thầy cô, các anh chị ấy và cả chúng em, ai ai cũng rơm rớm nước mắt bởi giây phút xúc động này. Tuy đã tốt nghiệp và rời khỏi trường, nhưng các anh chị ấy vẫn nhớ tới người thầy, người cô đã dìu dắt, quan tâm mình khi còn nhỏ. Những cánh chim dã cứng cáp sau bao ngày tháng đương đầu với sóng gió ngoài kia, nay lại trở về và nép vào vòng tay của những người cha, người mẹ của mình. Bầu không khí cứ thế bịn rịn, thiết tha trong những cái ôm như thế. Mãi hơn mười phút sau, theo sự ra hiệu của MC, mọi người mới tạm buông tay nhau để ổn định chỗ ngồi. Nhưng em vẫn để ý và nhận ra rằng, các anh chị ấy không lùi về khán đài, mà đứng cạnh thầy cô của mình. Họ vừa nắm tay nhau, vỗ vai nhau vừa xem các sân khấu văn nghệ. Hành động ấy khiến em xúc động và ngưỡng mộ vô cùng.
Sự xuất hiện của các anh chị cựu học sinh, đã giúp em cảm nhận sâu sắc được tình thầy trò. Chính các anh chị ấy đã dạy cho em một bài học về truyền thống Uống nước nhớ nguồn mà thầy cô vẫn nói. Chắc chắn, sau này dù bay xa đến phương trời nao, em cũng sẽ luôn nhớ về thầy cô giáo của mình.
Bài mẫu 6
Sáng hôm nay, em đã vinh dự được tham gia hoạt động viếng thăm, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn trên địa bàn cùng các anh chị Đoàn viên thanh niên.
Khi biết mình được tham gia hoạt động này, em đã rất xúc động và phấn khởi, chỉ mong sao nhanh nhanh đến ngày được thực hiện nhiệm vụ này. Vì thế mà sáng nay, mới 5h30 em đã thức dậy và sửa soạn để đến nơi tập trung. Đúng 7h, tất cả mọi người với quần áo lịch sự đã có mặt ở nghĩa trang liệt sĩ. Chúng em xếp thành từng hàng dọc, lần lượt bước vào thắp nén hương thơm gửi đến các liệt sĩ đã hi sinh vì tổ quốc. Đứng giữa nghĩa trang gió thổi lồng lộng, xung quanh chỉ có tiếng lá thông xì xào, lòng em bỗng trở nên trầm lắng đến lạ. Em nhìn ra xa, rất nhiều những ngôi mộ xếp thẳng hàng. Họ đều hi sinh từ khi còn rất trẻ, để cho chúng em được hưởng nền hòa bình như ngày hôm nay. Em rất biết ơn và kính trọng những người anh hùng dân tộc ấy. Bởi vậy, em đã rất mong chờ được tham gia chăm sóc cho nghĩa trang này. Khi nhận dụng cụ quét dọn, em đã được phân công nhổ cỏ dại mọc dưới chân các tấm bia mộ ghi tên các liệt sĩ. Em ngồi xổm xuống, cẩn thận dùng tay nhổ cổ. Em còn phủi đi những bụi, lá khô rơi trên bia mộ nữa. Suốt cả gần một giờ đòng hồ làm việc, em không hề thấy mệt hay nhức mỏi như khi lao động ở trường. Em cũng không hề thấy tẻ nhạt, dù im lặng suốt cả thời gian dài. Bởi em muốn bày tỏ sự kính trọng của mình đến các liệt sĩ ở đây, sợ mình sẽ làm ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ ngàn thu của các anh. Vừa làm, em vừa nghĩ về những khắc nghiệt của bom đạn thuở đó, nghĩ về sự dũng cảm của các chiến sĩ, nghĩ về sự hi sinh lớn lao của họ. Càng suy nghĩ, em lại càng thêm biết ơn sâu sắc các liệt sĩ đã đem tuổi xuân của mình góp cho mùa xuân của đất nước.
Trở về nhà, lòng em chộn rộn những nghĩ suy. Em muốn mình làm được nhiều điều hơn nữa, để tỏ bày sự biết ơn của mình đến các liệt sĩ. Điều đó, không chỉ dừng lại ở việc thăm và chăm sóc nghĩa trang. Mà em còn cần phải cố gắng học tập, rèn luyện tốt hơn nữa, để tiếp tục thực hiện ước mơ còn dang dở của các anh.
Bài mẫu 7
Nhờ đạt được thành tích học tập tốt ở học kì 1, em đã được vinh dự tham gia đội tình nguyện của thôn với hoạt động thăm hỏi gia đình thương binh, liệt sĩ.
Theo sự phân công, em cùng một nhóm năm anh chị khác lớn hơn, sẽ đến thăm hỏi gia đình của các bác thương binh ở Tiểu khu 11. Em đã chọn mặc bộ đồng phục học sinh thật lịch sự, tập trước các câu chào thật lễ phép trước gương để có thể tạo ấn tượng tốt với các bác thương binh. Dù đã được đọc nhiều trong sách vở, hay xem trên tivi, nhưng khi thật sự gặp các bác thương binh ở ngoài đời, em vẫn không khỏi bất ngờ. Bởi các bác ấy có người phải dùng chi giả để di chuyển, có người phải ngồi xe lăn. Nhưng ai cũng rạng ngời một nụ cười lạc quan và hạnh phúc. Khi được ngồi trò chuyện với các bác ấy, em cảm giác như không phải em đang đến thăm và tặng quà cho các bác. Mà chính các bác đang tặng quà cho em. Đó là một món quà tinh thần vô giá mà chẳng thể tìm thấy ở bất kì nơi nào khác. Các bác kể cho em nghe những câu chuyện trên chiến trường với bao bom đạn ác liệt. Kể về những đêm vượt núi băng rừng, về những lần tập kích kẻ thù hay những lần suýt bị giặc bắt. Chao ôi, nghe bác kể, mà em hồi hộp đến không dám chớp mắt một lần nào. Các bác đã phải đối diện với nguy hiểm, đau đớn và tổn thương đến mất đi một phần cơ thể, nhưng ai cũng vẫn rất vui vẻ và yêu đời. Các bác khiến em rất kính trọng và tự hào. Em biết ơn lắm những người bộ đội cụ Hồ ấy, dù gian nan, khó khăn đến thế nào cũng không bao giờ bỏ cuộc. Nhờ có những người lính dũng cảm, hiên ngang như các bác, mà em mới được lớn lên trong đất nước hòa bình như hôm nay.
Rời khỏi nhà của các bác liệt sĩ, lòng em rộn ràng những mục tiêu và dự định trong tương lai. Em sẽ học tập chăm chỉ hơn, không cần một phần thưởng hay món quà nào thúc đẩy nữa cả. Và chắc chắn, em sẽ tự cho mình cơ hội để được đến thăm các bác thương binh thêm nhiều lần hơn nữa.
Bài mẫu 8
Cuối tháng Chạp, trong làn mưa xuân lất phất bay, nhà nhà lại bắt đầu rộn ràng chuẩn bị cho mùa Tết sắp đến. Năm nào cũng vậy, vào thời điểm này, thôn của em sẽ tổ chức thăm hỏi và tặng quà cho các mẹ Việt Nam anh hùng trên địa bàn. Mọi năm, em chỉ nhìn các anh chị quanh xóm tham gia hoạt động. Nhưng năm nay, em cũng được tham gia hoạt động ý nghĩa này rồi.
Sáng hôm đó, em có mặt ở nhà văn hóa vào lúc 7h để nhận nhiệm vụ. Sau khi được chia nhóm, em cùng nhóm với ba anh chị khác đến thăm nhà mẹ Năm ở tổ 6. Trên đường đến nhà mẹ Năm, em được các anh chị kể về hoàn cảnh của mẹ. Thì ra, chồng và các con của mẹ đều đã hi sinh trên chiến trường, chỉ còn một mình mẹ ở nhà. Lúc còn trẻ, mẹ đã tham gia đội Thanh niên xung phong và bị mảnh bom văng vào chân, nên giờ đây khi đến mùa đông thì chân mẹ đau nhức, đi lại khó khăn. Nghe anh chị kể, mà em xúc động vô cùng. Mẹ Năm cùng bao người mẹ Việt Nam khác đã để chồng, con của mình ra chiến trường nhưng rồi không thể đón họ trở về. Giờ đây, tuổi già của bà trải qua trong cô đơn, buồn bã. Càng nghĩ, em càng thương bà nhiều hơn. Vì thế, khi đến nhà bà Năm, em đã xin phép được ôm bà một lần, để gửi đến bà tình yêu thương và kính trọng của mình. Sau đó, em cùng các anh chị trong nhóm gửi tặng đến bà các phần quà đã được chuẩn bị từ trước. Thấy bà rưng rưng hai mắt xúc động nhận quà, mà em cũng nghẹn ngào theo. Khi ngồi uống nước, em nhận thấy nhà bà có khá nhiều bụi, vườn cũng nhiều cỏ dại. Có lẽ do tuổi già, trời mùa đông lạnh lẽo nên bà không dọn dẹp được. Thế là, chúng em đã xin phép được giúp bà dọn dẹp nhà cửa để đón Tết. Đây là lần đầu tiên em hăng hái với việc lau nhà, nhổ cỏ đến thế. Em làm một cách hăng hái, nhanh nhẹn không hề biết mệt. Mỗi lần quay lại nhìn bà Năm tươi cười ở cạnh bậc cửa, em lại như được tiếp thêm sức mạnh, làm việc càng thêm nhanh hơn.
Sau khi tạm biệt bà Năm, em trở về nhà văn hóa báo cáo nhiệm vụ, rồi mới trở về nhà. Tối đó, trong giấc ngủ, em đã mơ mình trở lại thăm nhà bà Năm vào dịp Tết và đươc bà vui vẻ đón vào nhà. Khi tỉnh dậy, em quyết tâm sẽ biến giấc mơ đó thành sự thật, thêm nhiều lần nữa.
Bài mẫu 9
Chiều nay, em đã vinh dự được tham gia một hoạt động vô cùng ý nghĩa cùng các anh chị thanh niên trong thôn. Đó là hoạt động dọn dẹp cho nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn.
Đúng 6h sáng, em đã sửa soạn xong, mặc áo sơ mi trắng và quần vải tối màu theo lời dặn, rồi di chuyển đến nhà văn hóa thôn. Ở đó, có rất nhiều các thanh niên khác như em đang đưng chờ. Khoảng 6h15 thì xe đến, chúng em điểm danh rồi lên xe, di chuyển đến nghĩa trang. Khi đến nơi, em rất hồi hộp và lo lắng, vì sợ rằng mình sẽ không làm tốt nhiệm vụ được giao. Nhưng rồi chị trưởng đoàn đã nắm lấy tay em để truyền cho em niềm tin. Sau đó, em cùng mọi người xếp thành từng hàng dọc để làm lễ chào cờ. Tiếp theo, chúng em chia nhau nhận dụng cụ để bắt đầu quét sạch lá khô, bụi bẩn dọc các lối đi giữa các khu mộ. Các anh chị lớn hơn, thì cẩn thận vệ sinh các cây cỏ dại bám trên gạch. Sau gần một tiếng làm việc cẩn thận và nghiêm túc, chúng em đã trả lại sự sạch sẽ cho khu nghĩa trang. Nhìn các ngôi mộ sạch sẽ, em rất vui sướng. Ngay sau đó, chúng em chia nhau xếp các đĩa hoa quả đã chuẩn bị lên từng ngôi mộ, rồi kính cẩn thắp các nén hương thơm cho những người lính đã nằm lại ở đây.
Kết thúc hoạt động, em trở về nhà mà lồng ngực vẫn rộn ràng niềm vui sướng. Bởi ngày hôm nay, em đã làm được một việc nhỏ để thể hiện niềm biết ơn của mình dành cho những người có công ơn với tổ quốc.
Bài mẫu 10
Uống nước nhớ nguồn là một truyền thống quý báu và tốt đẹp của nhân dân ta. Hằng năm, khi cận Tết Nguyên Đán, Ủy ban xã em sẽ tổ chức thăm hỏi và trao tặng các phần quà ý nghĩa cho những gia đình có thương binh và các mẹ Việt Nam anh hùng trên địa bàn.
Đây là hoạt động thường niên, chưa từng ngừng lại một năm nào, kể cả vào những khoảng thời gian dịch Covid hoành hành dữ dội. Năm nay, em đã được vinh dự cùng các anh chị Đoàn viên thanh niên tham gia vào công tác này. Trước đó, vài hôm, em có mặt ở nhà văn hóa thông, cùng các anh chị chia các vật phẩm như bánh mứt, chăn bông, áo quần mới, dầu ăn, mì tôm, gạo sữa… thành từng phần, rồi đóng thùng và dán nhãn cẩn thận. Chúng em loay hoay từ 8h sáng đến tận 15h chiều thì mới kết thúc công việc này. Ngày hôm sau, chúng em cùng các bác trong ủy ban và và hội phụ nữ phân công nhau đem các phần quà đến từng nhà. Ngoài việc tặng quà, chúng em còn hỗ trợ các mẹ Việt Nam anh hùng dọn dẹp nhà cửa, vườn tược để đón Tết. Em đã được phân công cùng các anh chị khác đến trao quà và giúp mẹ Lâm dọn nhà. Vì tuổi cao lại sức yếu, sống một mình, nên vườn nhà bà khá nhiều cỏ dại. Chúng em đã mang cuốc đến để làm sạch cả khu vườn. Em còn gợi ý trồng một hàng hoa cúc vàng trước sân, để đem không khí xuân về đến nhà bà. Bên trong nhà, chúng em giúp bà tổng vệ sinh nhà cửa, giặt giũ chăn màn. Các phần quà mang đến, em cũng giúp bà sắp xếp ngăn nắp vào tủ. Anh Tuấn còn cẩn thận kiểm tra lại dây điện trong nhà. Lắp giúp bà bóng đèn ở giếng và sân trước. Bóng đèn ở phòng khách cũng được đổi sang cái mới sáng hơn. Bà Lâm rất cảm động, nên đã ôm chầm lấy chúng em trước lúc chia tay.
Trở về nhà, em cảm thấy rất hạnh phúc và vui sướng khi được tham gia vào một hoạt động ý nghĩa như vậy. Em mong rằng các hoạt động như thế sẽ ngày càng được nhân rộng và diễn ra thường xuyên hơn.
Bài mẫu 11
Hằng năm, vào ngày 20 tháng 11, các trường học đều tổ chức nhiều hoạt động nhằm tri ân các thầy cô giáo. Chúng tôi đều tích cực tham gia.
Trước đó, trường tôi đã phát động cuộc thi như làm báo tường với chủ đề “Thầy cô của em”. Cuộc thi diễn ra trong vòng một tuần. Hoc sinh toàn trường đều tham gia. Các bài dự thi được gửi về rất nhiều. Giải thưởng sẽ được trao trong buổi lễ mít tinh kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam.
Đến sáng ngày 20 tháng 11, trường học đã tổ chức lễ mít tinh. Buổi lễ bắt đầu vào bảy giờ ba mươi vào bảy giờ. Mở đầu là một số tiết mục văn nghệ. Các bài hát được trình bày như Bụi phấn, Người thầy, Nhớ ơn thầy cô. Tôi vừa lắng nghe, vừa cảm thấy xúc động. Tiếp đến, toàn trường tiến hành nghi thức chào cờ. Sau đó, thầy hiệu trưởng đã phát biểu để tri ân các thầy cô giáo. Từng lời của thầy khiến tôi vô cùng bồi hồi. Sau đó, một chị học sinh lớp năm đại diện cho khối năm lên phát biểu cảm nghĩ, nói lời cảm ơn tới thầy cô. Kết thúc buổi lễ là phần trao giải cuộc thi “Thầy cô của em”. Bạn Lan Anh (học sinh lớp 4A) đã giành giải nhất. Bạn đã sáng tác một bài thơ rất hay. Chúng tôi đều xúc động khi lắng nghe bài thơ.
Buổi lễ kết thúc trong niềm hân hoan, phấn khởi của thầy cô và học sinh. Sau đó, chúng tôi còn đến tìm gặp và tặng cho thầy cô những bó hoa, món quà. Nhưng tôi nghĩ rằng món quá ý nghĩa nhất với thầy cô chính là sự trưởng thành của học sinh.
Thầy cô chính là những người lái đò thầm lặng. Và tôi cảm thấy vô cùng yêu mến và biết ơn. Tôi cũng tự hứa sẽ cố gắng học tập để xứng đáng với công ơn dạy dỗ của thầy cô.
Bài mẫu 12
Để chào mừng kỉ niệm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, trường em phát động phong trào thi đua tháng 12 với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn": mỗi thầy cô, học sinh sẽ thực hiện việc tốt có ý nghĩa để thể hiện thể hiện lòng biết ơn với các chiến sĩ bộ đội, các thương binh, liệt sĩ.
Các hoạt động ý nghĩa như: viết thư gửi các chú bộ đội đang công tác ở hải đảo, ở các chốt biên phòng xa xôi; về các xóm để giúp các gia đình thương binh liệt sĩ... được các khối lớp thực hiện rất tích cực và hăng hái. Riêng lớp 5E của chúng em lại đi chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ.
Sáng chủ nhật, chúng em theo cô giáo Thư và bạn Nga, bạn Thành trong Ban chỉ huy Chi đội kéo đến Đồi Ây. Mỗi tổ được phân công mang theo một dụng cụ như cuốc, dao, liềm, chổi. Tổ em được chỉ định mang liềm.
Đúng 7 giờ rưỡi, 39 bạn và cô giáo đã hành quân tới Đồi Ây. Nắng mùa đông vàng nhạt. Gió thổi nhẹ nhưng khá lạnh. Hàng thông, hàng bạch đàn và những khóm liễu xung quanh nghĩa trang lao xao, thì thầm. Mộ 49 liệt sĩ được xây theo 7 hàng thẳng tắp. Đó là các chiến sĩ, cán bộ đơn vị pháo binh đã anh dũng hi sinh trong những trận chiến đấu bảo vệ cầu Thôn năm 1972, năm 1973. Ngôi mộ nào cũng có quốc huy với ngôi sao vàng năm cánh. Em và bạn Lộ, bạn Lan cắt cỏ, nhổ những cây hoang dại quanh từng nấm mồ. Bạn Hương, bạn Quỳnh, bạn Phương đi cắt tỉa các cành liễu bị gió làm gãy, bị sâu làm cho úa vàng. Bạn Trọng, Hùng, đi thay cát mới, cát vàng vào các bình hương trên các mộ chí. Cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong Ban chỉ huy Đội đi kiểm tra, đôn đốc. Khi cỏ, cành cây được vun thành đống lấp đầy các hố phía cuối nghĩa trang, cô giáo Thư và tất cả chúng em đi thắp hương lên các ngôi mộ liệt sĩ.
Cô giáo Thư cho biết máy bay Mĩ đến ném bom cầu Thông 6 trận. Cầu bị đánh sập ta lại bắc, giặc lại phá, ta lại xây. Ba máy bay Mĩ bị quân ta bắn cháy. Dân quân, trai tráng, các mẹ trong vùng đều hăng hái, dũng cảm phục vụ chiến đấu viết nên bài ca anh hùng của quê hương.
49 liệt sĩ, mỗi người ở một miền quê xa xôi: Yên Bái, Cao Bằng, Thanh Hóa, Quảng Ngãi... đã yên nghỉ vĩnh viễn tại quê hương chúng em. Cầu Thông năm xưa nay đã được bắc lại bốn nhịp, kiên cố, hiện đại. Quê em đã đổi mới. Trường Tiểu học Nguyễn Viết Xuân của chúng em đã được xây dựng rất khang trang. Đến thăm Đồi Ây, đọc tên các liệt sĩ, trở về em cứ nao nao, bồi hồi mãi. Nén hương thơm mà chúng em thắp lên nghĩa trang Đồi Ây mang nặng bao nghĩa tình đối với các anh hùng liệt sĩ. Làng em cũng có 32 người con đi chiến đấu lại chiến trường miền Nam, đi mãi chưa về.
Bài mẫu 13
Dân tộc Việt Nam ta luôn nhắc nhở con cháu đạo lý "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Để thực hiện truyền thống tốt đẹp đó, thứ Bảy tuần vừa rồi, Liên đội trường em đã tổ chức một buổi lao động đầy ý nghĩa: chăm sóc và dọn dẹp vệ sinh tại Nghĩa trang Liệt sĩ của xã.
Sáng sớm, bầu trời trong xanh và mát mẻ. Đúng bảy giờ, chúng em đã tập trung đông đủ với đầy đủ dụng cụ như chổi tre, khăn lau, túi đựng rác và những chiếc xẻng nhỏ. Sau khi nghe thầy Tổng phụ trách Đội phân công nhiệm vụ, mỗi tổ nhanh chóng di chuyển đến các khu vực được giao.
Công việc của tổ em là nhặt cỏ và lau chùi các bia mộ. Nhìn những hàng mộ trắng thẳng tắp, nằm im lìm dưới bóng những cây tùng xanh mát, em bỗng thấy lòng mình trang nghiêm lạ thường. Em cùng bạn Lan khẽ khàng dùng khăn ẩm lau sạch lớp bụi trên từng tấm bia đá. Chúng em làm việc rất cẩn thận, tỉ mỉ như đang chăm sóc cho những người thân yêu nhất của mình. Ở phía bên kia, các bạn nam đang nhanh tay nhổ sạch những bụi cỏ dại xung quanh bát hương và quét dọn các lối đi sạch sẽ.
Sau hai giờ làm việc tích cực, toàn bộ khuôn viên nghĩa trang đã trở nên khang trang và sạch đẹp hơn hẳn. Sự việc đáng nhớ nhất là sau khi dọn dẹp xong, mỗi chúng em được cầm trên tay một nén hương thơm để kính dâng lên các anh hùng. Trong làn khói hương trầm nghi ngút, em đứng mặc niệm trước đài tưởng niệm, thầm cảm ơn những người chiến sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ để giữ gìn bình yên cho đất nước.
Dù đôi bàn tay đã lấm lem bùn đất và những giọt mồ hôi lăn dài trên má, nhưng em và các bạn đều cảm thấy rất vui và tự hào. Chuyến đi này giúp em hiểu rằng, lòng biết ơn không chỉ nằm ở lời nói mà phải thể hiện qua những hành động thiết thực. Em nhận ra rằng mình cần phải có trách nhiệm hơn với cộng đồng và biết trân trọng giá trị của lịch sử.
Sự việc này đã để lại trong em một bài học sâu sắc về lòng nhân ái và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Em tự hứa sẽ luôn tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa và quyết tâm học tập thật giỏi để trở thành một người có ích, góp phần xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp hơn.
Bài mẫu 14
Trong kho tàng văn hóa Việt Nam, câu ca dao "Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba" luôn nhắc nhở chúng em về lòng biết ơn cội nguồn. Vào dịp cuối tuần vừa qua, em đã được bố mẹ cho đi thăm Khu di tích lịch sử Đền Hùng tại tỉnh Phú Thọ. Đây là một chuyến đi vô cùng đáng nhớ, giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn".
Sáng hôm ấy, từ mờ sáng, cả nhà em đã khởi hành để kịp đến chân núi Nghĩa Lĩnh khi trời còn mát. Bước qua cổng đền uy nghiêm với những dòng chữ đại tự sơn son thếp vàng, em cảm thấy lòng mình trào dâng một niềm xúc động khó tả. Để lên được các đền, chúng em phải bước qua hàng trăm bậc đá nằm dưới những tán cây cổ thụ xanh mướt, nghe tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió rừng rì rào.
Địa điểm đầu tiên gia đình em dừng chân là Đền Hạ, nơi tương truyền mẹ Âu Cơ đã sinh ra bọc trăm trứng. Sau đó, em tiếp tục leo lên Đền Trung và cuối cùng là Đền Thượng nằm hiên ngang trên đỉnh núi. Tại đây, trong không khí trang nghiêm và mùi hương trầm thơm ngát, em đã cùng bố mẹ kính cẩn dâng hương để tưởng nhớ công ơn các vị Vua Hùng đã có công dựng nước. Đứng từ đỉnh núi cao nhìn xuống, em thấy cả một vùng đất phong quang hiện ra với những dòng sông uốn lượn và những cánh đồng xanh ngắt, cảm giác như đang được ngắm nhìn giang sơn gấm vóc của cha ông.
Điểm dừng chân cuối cùng của hành trình là Đền Giếng, nơi có cái giếng cổ trong vắt. Bố mẹ kể cho em nghe rằng đây là nơi hai vị công chúa Tiên Dung và Ngọc Hoa thường soi gương, chải tóc. Em nhẹ nhàng múc một gáo nước mát lạnh rửa mặt, cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi sau quãng đường leo núi đều tan biến hết.
Chuyến đi thăm Đền Hùng đã để lại trong em những ấn tượng và cảm xúc vô cùng mạnh mẽ. Em không chỉ được ngắm nhìn vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên mà còn hiểu thêm về lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. Em thầm hứa sẽ luôn nỗ lực học tập chăm chỉ và rèn luyện thật tốt để sau này lớn lên góp phần bảo vệ và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, giống như lời Bác Hồ đã dặn: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước".
Bài mẫu 15
Để chào mừng ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22 tháng 12, trường em đã tổ chức một chuyến tham quan Bảo tàng Lịch sử. Sự việc này đã giúp em hiểu rõ hơn về truyền thống đấu tranh kiên cường của cha ông và khơi dậy trong em lòng biết ơn sâu sắc đối với cội nguồn dân tộc.
Sáng hôm ấy, thời tiết se se lạnh nhưng bạn nào cũng hào hứng, có mặt từ rất sớm. Ngay khi bước vào cổng bảo tàng, em đã bị thu hút bởi những chiếc máy bay, xe tăng khổng lồ đặt ngay ngoài sân – những "chứng nhân" lịch sử từng xông pha ngoài mặt trận. Bước vào bên trong, không gian trở nên yên tĩnh và trang nghiêm với những ánh đèn vàng ấm áp soi sáng các tủ kính trưng bày.
Chúng em đi theo sự hướng dẫn của cô thuyết minh viên qua từng gian phòng. Em đứng lại rất lâu trước gian trưng bày kỷ vật của các chiến sĩ: một chiếc chiếc mũ nan bạc màu, đôi dép cao su mòn gót và cả những lá thư tay viết vội trên chiến trường. Cô hướng dẫn viên kể rằng, dù thiếu thốn đủ đường nhưng các chú bộ đội vẫn luôn lạc quan và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Nhìn những hình ảnh ấy, lòng em thắt lại vì thương xót nhưng cũng đầy tự hào. Sự việc gây ấn tượng mạnh nhất với em là khi được tận mắt ngắm nhìn sơ đồ chiến dịch Điện Biên Phủ rực rỡ ánh đèn, tái hiện lại chiến thắng lẫy lừng của quân và dân ta.
Sau buổi tham quan, lớp em đã tập trung tại sảnh chính để viết những dòng cảm xúc vào sổ lưu niệm của bảo tàng. Em đã viết rằng mình cảm thấy vô cùng biết ơn những anh hùng đã ngã xuống và tự hứa sẽ học tập thật giỏi để xứng đáng với những gì cha ông đã gây dựng.
Chuyến đi thăm bảo tàng đã để lại trong em những cảm xúc khó tả. Em nhận ra rằng mỗi hiện vật nơi đây không chỉ là đồ vật cũ kỹ, mà là một câu chuyện về lòng yêu nước nồng nàn. Sự việc này giúp em hiểu thêm đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc ta. Em tự nhủ mình phải có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị lịch sử cao quý đó bằng cách chăm ngoan, học giỏi để mai sau góp sức mình xây dựng đất nước ngày một văn minh, hiện đại.
Các bài khác cùng chuyên mục
- (35+ mẫu) Viết đoạn văn tưởng tượng hay nhất Tiếng Việt - lớp 4
- (35+ mẫu) Viết bài văn thuật lại một sự việc thể hiện truyền thống Uống nước nhớ nguồn và chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của mình về sự việc đó hay nhất Tiếng Việt - lớp 4
- (35+ mẫu) Viết đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc của em về một nhân vật trong câu chuyện hoặc bài thơ đã đọc, đã nghe hay nhất Tiếng Việt - lớp 4
- (35+ mẫu) Viết đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc về một người gần gũi, thân thiết hay nhất Tiếng Việt - lớp 4
- (35+ mẫu) Viết bài văn miêu tả cây cối hay nhất Tiếng Việt - lớp 4



Danh sách bình luận