Bài 30: Kể chuyện Đôi cánh của ngựa trắng trang 131 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống


Nghe kể chuyện. Dựa vào tranh, kể lại câu chuyện trên. Nêu những cảm xúc, suy nghĩ của em sau khi nghe câu chuyện. Trao đổi với người thân về ý nghĩa của câu chuyện Đôi cánh của ngựa trắng. Tìm đọc câu chuyện viết về ước mơ.

Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 4 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Tiếng Việt - Tiếng Anh

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Câu 1

Nghe kể chuyện. 

Phương pháp giải:

Em lắng nghe cô giáo kể lại câu chuyện Đôi cánh ngựa trắng và ghi lại những ý chính của từng tranh. 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Tranh 1 - Hai mẹ con Ngựa Trắng quấn quýt bên nhau.

Tranh 2 - Ngựa Trắng ước ao có cánh như Đại Bàng Núi. Đại Bàng bảo nó: Muốn có cánh phải đi tìm, đừng suốt ngày quanh quẩn cạnh mẹ.

Tranh 3 - Ngựa Trắng xin phép mẹ được đi xa cùng Đại Bàng. Sói Xám ngáng đường, đe dọa Ngựa Trắng. Đại Bàng núi từ trên cao lao xuống, bổ mạnh vào trán Sói, cứu Ngựa Trắng thoát nạn.

Tranh 4 - Ngựa Trắng làm theo lời Đại Bàng “chồm” lên phi nước đại. Lúc này nó thật sự cảm thấy bốn chân mình có thể bay giống như cánh của Đại Bàng.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Tranh 1: Ngựa Trắng sống hạnh phúc và luôn quấn quýt bên mẹ không rời.

Tranh 2: Ngựa Trắng ao ước có cánh để bay, Đại Bàng Núi khuyên chú muốn có cánh thì phải đi khám phá thế giới thay vì chỉ ở bên mẹ.

Tranh 3: Ngựa Trắng xin mẹ đi xa và suýt bị Sói Xám ăn thịt, may mắn được Đại Bàng kịp thời lao xuống cứu thoát.

Tranh 4: Theo lời Đại Bàng, Ngựa Trắng tự tin chồm lên phi nước đại và nhận ra bốn chân khỏe mạnh chính là đôi cánh giúp mình bay xa.

Tranh 1: Ngựa Trắng sống trong sự yêu thương và luôn bám theo mẹ mỗi ngày.

Tranh 2: Ngựa Trắng muốn bay cao nên được Đại Bàng Núi khuyên phải đi xa để tìm kiếm đôi cánh cho mình.

Tranh 3: Trên đường đi khám phá, Ngựa Trắng bị Sói Xám tấn công nhưng đã được Đại Bàng sà xuống giải nguy kịp thời.

Tranh 4: Ngựa Trắng tung vó phi nước đại và hiểu rằng chính sự mạnh dạn di chuyển đã tạo ra đôi cánh thần kỳ cho đôi chân của mình.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Câu 2

Dựa vào tranh, kể lại câu chuyện trên. 

Phương pháp giải:

Em dựa vào nội dung của từng bức tranh để kể lại câu chuyện. 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

ĐÔI CÁNH CỦA NGỰA TRẮNG

Ngày xưa, có một chú ngựa trắng rất thơ ngây. Bộ lông chú trắng nõn nà như một đám mây bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm. Mẹ chú ta yêu chú ta nhất, lúc nào cũng dặn:

- Con phải ở cạnh mẹ đấy. Con hãy hí to lên khi gọi mẹ nhé!

Ngựa mẹ gọi con suốt ngày. Tiếng ngựa non hí thật đáng yêu. Ngựa mẹ sung sướng lắm nên thích dạy con tập hí hơn là luyện cho vó con phi dẻo dai hoặc cú đá hậu thật mạnh mẽ.

Gần nhà ngựa có anh đại bàng núi. Là một chú chim non nhưng sải cánh đã vững vàng. Mỗi lúc nó liệng vòng, cánh không động, khẽ nghiêng bên nào là chao bên ấy, bóng cứ loang loáng trên bãi cỏ.

Ngựa trắng mê quá, cứ ước ao được bay như đại bàng:

– Anh Đại Bàng ơi! Làm thế nào để có cánh như anh?

Đại Bàng cười:

- Phải đi tìm! Cứ quanh quẩn cạnh mẹ, biết bao giờ mới có cánh!

Thế là ngựa trắng xin phép mẹ lên đường cùng đại bàng. Thoáng cái đã xa lắm... Chưa thấy “đôi cánh” đâu nhưng ngựa ta đã gặp bao nhiêu cảnh lạ. Chỉ phiền là mỗi lúc trời một tối, thấp thoáng đâu đây đã lấp lánh những đốm sao.

Bỗng có tiếng “Hú... ú... ú” vẳng lên mỗi lúc một gần. Rồi từ trong bóng tối hiện ra một con sói xám sừng sững ngáng đường. Ngựa con mếu máo gọi mẹ.

Sói xám cười man rợ và nhảy chồm đến.

- Ôi!

Không phải tiếng ngựa trắng thét lên mà là tiếng sói xám rống to. Một cái gì từ trên cao giáng rất mạnh xuống giữa trán sói làm nó hốt hoảng cúp đuôi chạy mất. Ngựa trắng mở mắt thấy loang loáng bóng đại bàng núi. Thì ra, đúng lúc sói về ngựa, đại bàng từ trên cao đã lao tới kịp thời.

Ngựa trắng lại khóc, gọi mẹ, đại bàng núi vỗ nhẹ đôi cánh dỗ dành:

- Đừng khóc! Anh đưa em về với mẹ!

Nhưng mà em không có cánh!

Đại Bàng cười, chỉ vào bốn chân Ngựa:

- Cánh của em đấy chứ đâu! Nếu phi nước đại, em còn “bay” nhanh hơn cả anh nữa ấy chứ! Đại bàng núi sải cánh, ngựa trắng chồm lên và thấy bốn chân mình thật sự bay như đại bàng.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Ngày xưa, có chú Ngựa Trắng ngây thơ được mẹ cưng chiều hết mực. Thay vì luyện vó phi dẻo dai, chú chỉ mải học cách hí sao cho thật đáng yêu để gọi mẹ.

Thấy anh Đại Bàng Núi sải cánh uy nghi giữa bầu trời, Ngựa Trắng ngưỡng mộ hỏi cách để có đôi cánh ấy. Đại Bàng bảo: "Cánh không tự có, phải đi tìm. Cứ quanh quẩn bên mẹ mãi thì chẳng bao giờ thấy đâu". Nghe vậy, Ngựa Trắng quyết định rời xa vòng tay mẹ để lên đường khám phá.

Khi hoàng hôn buông xuống, một con Sói Xám hung dữ bất ngờ hiện ra định ăn thịt Ngựa Trắng. Giữa lúc nguy cấp, Đại Bàng từ trên cao lao xuống cứu nguy, khiến Sói sợ hãi bỏ chạy. Ngựa Trắng vừa run vừa khóc, nuối tiếc vì mình không có cánh để bay về nhà cho nhanh.

Lúc này, Đại Bàng mới ôn tồn chỉ vào bốn chân của chú và nói: "Cánh của em chính là đôi chân này đấy. Nếu em phi nước đại, em sẽ thấy mình bay nhanh hơn cả anh".

Ngựa Trắng bừng tỉnh, chú chồm lên và bắt đầu sải bước thật nhanh. Trong gió lộng, chú nhận ra bốn chân mình lướt đi mạnh mẽ như có cánh. Chú đã hiểu rằng, chỉ cần dũng cảm vững bước, chú có thể tự mình chinh phục mọi cung đường.

Ngày ấy, Ngựa Trắng sống êm đềm trong sự bao bọc của mẹ, đẹp như một áng mây nhỏ giữa trời xanh. Chú chẳng biết làm gì ngoài việc hí vang mỗi khi nhớ mẹ. Cho đến khi nhìn thấy anh Đại Bàng Núi chao liệng giữa đại ngàn, lòng Ngựa Trắng bỗng rạo rực ước mơ được bay lượn.

Nghe lời khuyên của Đại Bàng rằng muốn có cánh thì phải đi tìm, Ngựa Trắng từ biệt mẹ để lên đường. Thế nhưng, thế giới bên ngoài không chỉ có cỏ hoa. Khi đêm xuống, một con Sói Xám độc ác hiện ra, nhe răng nanh ngăn lối. Trong lúc Ngựa Trắng đang run rẩy gọi mẹ thì một bóng đen lao vút xuống – anh Đại Bàng đã kịp thời đánh đuổi kẻ thù.

Thấy Ngựa Trắng buồn bã vì thấy mình không có cánh như loài chim, Đại Bàng mỉm cười giải thích: "Em không cần tìm cánh ở đâu xa, đôi chân của em chính là đôi cánh mạnh mẽ nhất. Chỉ cần em đủ dũng cảm để phi nước đại, em sẽ thấy mình đang bay".

Ngựa Trắng bừng tỉnh. Chú lấy đà rồi phóng đi thật nhanh. Những bước chân dậm xuống đất vang lên rộn rã, đưa chú lướt đi trong gió. Chú nhận ra rằng, khi trái tim không còn sợ hãi và đôi chân bắt đầu sải bước, chú đã thực sự sở hữu một đôi cánh của riêng mình.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Câu 3

Nêu những cảm xúc, suy nghĩ của em sau khi nghe câu chuyện. 

Phương pháp giải:

Em suy nghĩ và đưa ra ý kiến của mình. 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Sau khi nghe câu chuyện em cảm thấy việc phải mạnh dạn, tự tin vào bản thân, đi đó đi đây để mở rộng tầm hiểu biết mới mau khôn lớn, vững vàng để thực hiện được ước mơ của mình.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Sau khi nghe câu chuyện em rút ra được rằng chỉ cần dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn và kiên trì rèn luyện, chúng ta sẽ tự tạo ra đôi cánh để bay cao trên hành trình riêng mình.

Sau khi nghe câu chuyện em rút ra được bài học là chỉ khi dám buông tay để con tự đối mặt với thử thách, cha mẹ mới giúp con khám phá ra bản chất mạnh mẽ và đôi chân tự lập của chính mình.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Vận dụng Câu 1

Trao đổi với người thân về ý nghĩa của câu chuyện Đôi cánh của ngựa trắng. 

Phương pháp giải:

Việc Ngựa Trắng xin mẹ cho đi cùng Đại Bàng và rồi Ngựa Trắng học được bao nhiêu điều lý thú trong cuộc sống khiến em có suy nghĩ gì?

Lời giải chi tiết:

Cách 1 

Chỉ có việc ham học hỏi, đi đây đi đó tìm hiểu mọi thứ xung quanh mình, khám phá nhiều hơn nữa những khả năng của bản thân mình mới có thể khiến bản thân ngày càng tiến bộ, ngày càng bay cao bay xa hơn.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Việc Ngựa Trắng quyết tâm rời xa vòng tay mẹ để đi cùng Đại Bàng cho thấy tinh thần chủ động và khát khao mở mang tầm mắt của một người trẻ. Những điều lý thú mà chú học được chính là phần thưởng xứng đáng cho lòng dũng cảm, minh chứng rằng kiến thức thực tế chỉ có được khi ta trực tiếp trải nghiệm. 

Hành động xin mẹ đi xa cho thấy Ngựa Trắng đã dám vượt qua sự sợ hãi và tính ỷ lại để tìm kiếm sự trưởng thành cho chính mình. Những cảnh đẹp và kiến thức mới trên đường đi chính là minh chứng cho việc thế giới ngoài kia luôn rộng mở và thú vị hơn rất nhiều so với những gì ta chỉ nghe kể.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Vận dụng Câu 2

Tìm đọc câu chuyện viết về ước mơ. 

G:

- Ba điều ước, Ước mơ cuối cùng (truyện cổ tích)

- Cậu bé chinh phục gió (truyện nước ngoài)

Phương pháp giải:

Em hãy tìm kiếm trên sách báo những câu chuyện viết về ước mơ. 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Câu chuyện Ước mơ đẹp 

Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao giấy bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ: Khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó sẽ thành sự thật.

Cô bé không muốn người bạn trai của mình mãi trầm lặng, cô muốn thấy những nụ cười, những niềm vui trong ánh mắt người bạn trai ấy. Thời gian trôi đi, túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia, ngày cô sẽ phải rời xa các bạn để theo gia đình, cô gái quyết định mang cả túi sao đủ màu sắc đến cho người bạn trai như một món quà tạm biệt trước lúc đi xa.

– Tối nay nhiều sao quá! – Cô bé nói, mắt sáng ngời – Cậu hãy ước điều gì đó đi!

Cô nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi. Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói:

– Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với cậu, người bạn thân yêu nhất của mình!

Cô bé giật mình, đôi mắt nhòa đi, giọng như khóc:

– Tớ muốn nghe điều ước dành cho cậu cơ!

Bỗng cô nhận ra ánh mắt kia thật sự như đang cười và phản chiếu cả một bầu trời sao đang mong muốn cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô.

Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và không phai mờ theo năm tháng.

Xem thêm
Cách 2

Cậu bé gặt gió

Sống ở một nước châu Phi nghèo và không có điện, gia đình Uy-li-am Cam-goam-ba cũng như người dân trong vùng rất cơ cực.

Kể từ khi nhìn thấy những cánh quạt khổng lồ trên bề mặt thảo nguyên trong một cuốn sách khoa học, Uy-li-am tin chắc rằng cối xay gió sẽ giúp gia đình cậu thoát khỏi nghèo đói. Cậu đi học đều đặn, đến thư viện thường xuyên hơn để đọc những cuốn sách khoa học.

Năm đó, lũ lụt, hạn hán đã khiến cả làng cậu mất mùa rồi chìm trong nạn đói. Gia đình Uy-li-am cũng không là ngoại lệ. Không có tiền đóng học phí, cậu buộc phải nghỉ học.

Càng khó khăn, quả bóng bay căng phồng trí tò mò của cậu càng lớn. Cậu đã cùng bạn bè nhặt nhạnh phế liệu từ đống rác đối diện trường học, làm chiếc quạt gió nhỏ để phát điện cho chiếc đài cũ.

Để làm được chiếc cối xay gió mơ ước, cậu chẳng có gì ngoài những chiếc máy hỏng, những ống nhựa bị vỡ,…Cậu xin được tháo rời chiếc xe đạp quý của bố để thực thiện ước mơ của mình. Người bạn thân Gie-phơ-ri cũng hết lòng giúp đỡ cậu, chi tiền tiêu vặt để mua những thứ cần thiết.

Nhờ lòng quyết tâm và sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, chiếc cối xay gió thô sơ đã được dựng lên. Mọi người đã cùng nhau hò reo sung sướng khi điện từ cối xay gió làm chạy máy bơm, dẫn nước từ giếng ra ruộng.

Cậu đã nhận được học bổng tiếp tục đi học để thực hiện ước mơ mang điện về cho dân làng mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, Uy-li-am trở thành một diễn giả truyền cảm hứng cho rất nhiều đại học ở Mỹ.

Theo Uy-li-am Cam-goam-ba và Brai-ơn Mi-lơ,

Pha-tác Ra-cun dịch

Xem thêm
Cách 2

Bình chọn:
4.1 trên 21 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...