Tiếng Việt lớp 4, giải bài tập Tiếng Việt lớp 4 kết nối tri thức, tập đọc lớp 4
Tuần 12: Niềm vui sáng tạo Bài 22: Kể chuyện: Nhà phát minh và bà cụ trang 100 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống>
Nghe kể chuyện và ghi lại những sự việc chính. Kể lại câu chuyện. Điều em ấn tượng nhất về nhà phát minh Ê-đi-xơn là gì. Kể lại cho người thân nghe câu chuyện Nhà phát minh và bà cụ. Tìm đọc một câu chuyện về nhà khoa học.
Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 4 tất cả các môn - Kết nối tri thức
Toán - Tiếng Việt - Tiếng Anh
Câu 1
Nghe kể chuyện và ghi lại những sự việc chính.

Phương pháp giải:
- Em nghe cô giáo kể chuyện.
- Ghi lại những sự việc chính.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
Những sự việc chính:
+ Sự việc 1: Mọi người đến xem đèn điện do Ê-đi-xơn chế tạo ra.
+ Sự việc 2: Ê-đi-xơn nói chuyện với bà cụ và nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện.
+ Sự việc 3: Ê-đi-xơn đang chế tạo, lắp ráp xe điện.
+ Sự việc 4: Ê-đi-xơn và bà cụ đang ngồi trên xe điện, khuôn mặt bà cụ rất vui tươi.
- Các ý chính trong câu chuyện là:
Ngày Ê-đi-xơn công bố phát minh đèn điện, có một bà cụ phải đi bộ 12 cây số để tới xem
+ Ê-đi-xơn đi qua trò chuyện với bà cụ và nghe được mong mỏi về một chiếc xe có thể chở người già đi từ nơi này qua nơi khác
+ Ê-đi-xơn hứa với bà cụ sẽ tạo ra một phát minh như thế
+ Sau này, Ê-đi-xơn đã thực sự tạo ra xe điện và giữ lời hứa mời bà cụ đi thử trong chuyến xe đầu tiên
Câu 2
Kể lại câu chuyện.
Phương pháp giải:
Em kể lại câu chuyện dựa vào tranh, lời kể của cô và ghi chép của bản thân.
Lời giải chi tiết:
Cách 2
Nhà phát minh và bà cụ
Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mỹ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Trong số đó có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số.
Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
Lúc ấy, Ê-đi-xơn đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá như ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
- Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
- Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi đã giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Khi nhà bác học vĩ đại Ê-đi-xơn vừa cho ra đời chiếc đèn điện đầu tiên, cả thế giới đều chấn động. Dòng người từ khắp mọi nơi đổ về xem phát minh kỳ diệu ấy đông như trẩy hội. Trong số đó có một bà cụ tóc bạc phơ, vì quá háo hức đã cuốc bộ suốt mười hai cây số để tận mắt chứng kiến ánh sáng điện. Vừa đến nơi, vì quá mệt, cụ ngồi sụp xuống ven đường, vừa đấm lưng thùm thụp vừa bóp đôi chân mỏi nhừ. Đúng lúc ấy, ông Ê-đi-xơn đi ngang qua và dừng lại ân cần hỏi thăm.
Bà cụ tâm sự với nhà bác học rằng cụ đã phải đi bộ ròng rã ba tiếng đồng hồ mới đến được đây. Cụ ao ước: "Giá mà ông Ê-đi-xơn chế tạo được chiếc xe nào chở người già đi lại cho đỡ vất vả thì quý biết mấy." Ê-đi-xơn ngạc nhiên hỏi về xe ngựa, nhưng bà cụ xua tay bảo đi xe ấy rung lắc lắm, cụ chỉ muốn một chiếc xe chạy thật êm mà không cần ngựa kéo.
Lời nói chân thành của bà cụ bỗng làm một ý tưởng mới mẻ lóe lên trong đầu nhà phát minh. Ông reo vui như một đứa trẻ: "Cụ ơi, tôi chính là Ê-đi-xơn đây! Nhờ lời gợi ý của cụ mà tôi đã nghĩ ra cách làm một chiếc xe chạy bằng điện rồi!" Bà cụ vô cùng kinh ngạc. Cụ không ngờ một nhà bác học lừng danh thế giới lại giản dị và gần gũi đến thế. Trước khi chia tay, Ê-đi-xơn còn vui vẻ hứa sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên. Bà cụ hóm hỉnh dặn ông phải làm thật nhanh vì cụ đã già rồi.
Không để bà cụ chờ lâu, Ê-đi-xơn đã miệt mài làm việc ngày đêm trong phòng thí nghiệm. Cuối cùng, chiếc xe điện cũng hoàn thành và được đưa vào chạy thử nghiệm. Giữa đám đông đang háo hức xếp hàng mua vé, Ê-đi-xơn đã trân trọng đón bà cụ dạo nọ lên xe. Ông mỉm cười nói: "Tôi đã thực hiện đúng lời hứa với cụ rồi nhé!" Cụ già cười móm mém, ánh mắt hiện lên vẻ hạnh phúc rạng rỡ. Cụ bảo từ nay cụ có thể đi ngao du khắp nơi mà không lo mỏi chân nữa rồi.
Ngày xưa, ở nước Mỹ có nhà bác học Ê-đi-xơn cực kỳ nổi tiếng. Khi ông phát minh ra chiếc đèn điện, mọi người khắp nơi đều kéo nhau đến xem. Có một bà cụ vì muốn tận mắt nhìn thấy ánh sáng kỳ diệu ấy nên đã đi bộ suốt mười hai cây số. Khi tới nơi, cụ mệt quá nên ngồi xuống bên vệ đường để bóp chân và đấm lưng cho đỡ mỏi.
Đúng lúc đó, ông Ê-đi-xơn đi ngang qua. Thấy bà cụ vất vả, ông dừng lại hỏi thăm. Bà cụ thật thà chia sẻ rằng cụ rất ngưỡng mộ phát minh đèn điện, nhưng cũng ước rằng ông Ê-đi-xơn làm được cái xe gì đó chở người già đi lại cho êm ái, chứ đi xe ngựa thì xóc đến mức phát ốm.
Nghe những lời tâm sự của cụ, trong đầu ông Ê-đi-xơn bỗng nảy ra một ý tưởng tuyệt vời. Ông reo lên đầy thích thú: "Cụ ơi! Tôi chính là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ gợi ý mà tôi sẽ chế tạo một chiếc xe chạy bằng điện đấy!". Bà cụ nhìn ông, vô cùng ngạc nhiên. Cụ thấy nhà bác học lừng lẫy mà sao hiền lành và giản dị quá. Trước khi chia tay, ông còn hứa sẽ mời cụ đi chuyến xe đầu tiên. Bà cụ cười bảo ông nhớ làm nhanh lên nhé, vì cụ chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu.
Giữ đúng lời hứa, ông Ê-đi-xơn đã miệt mài nghiên cứu và cuối cùng chiếc xe điện cũng thành công. Ngày chạy thử, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ông đã đích thân mời bà cụ dạo nọ đi chuyến xe đầu tiên. Gặp lại cụ, ông vui vẻ nói: "Tôi đã giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!". Bà cụ cười hiền hậu, cảm ơn nhà bác học vì từ nay cụ đã có thể thoải mái đi chơi cả ngày mà không lo đau mỏi chân nữa.
Câu 3
Điều em ấn tượng nhất về nhà phát minh Ê-đi-xơn là gì? Vì sao?
Phương pháp giải:
Em đọc bài đọc, suy nghĩ và trả lời câu hỏi.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
Em ấn tượng với sự thân thiện, gần gũi và việc giữ lời hứa của Ê-đi-xơn. Mặc dù là nhà bác học nổi tiếng nhưng Ê-đi-xơn vẫn nói chuyện rất thân thiết với bà cụ. Khi xe điện được chạy thử, dù có rất nhiều người xếp hàng để mua vé nhưng Ê-đi-xơn vẫn giữ đúng lời hứa, mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên.
Em ấn tượng nhất ở Ê-đi-xơn tính cách gần gũi, thân thiện của ông. Vì tuy là một nhà khoa học nổi tiếng, bận rộn nhưng ông vẫn kiên nhẫn lắng nghe, trò chuyện với một cụ già bình thường, giữ lời hứa với bà cụ ấy.
Điều em ấn tượng nhất ở nhà bác học Ê-đi-xơn chính là sự thân thiện và lòng trọng chữ tín. Dù là một nhà phát minh lừng danh, ông vẫn trò chuyện với bà cụ rất gần gũi và chân thành. Đặc biệt, em rất cảm động khi thấy ông luôn ghi nhớ và thực hiện đúng lời hứa mời bà cụ đi chuyến xe điện đầu tiên ngay khi nó vừa được chế tạo thành công.
Vận dụng Câu 1
Kể cho người thân nghe câu chuyện Nhà phát minh và bà cụ.
Phương pháp giải:
Em kể lại cho người thân nghe câu chuyện Nhà phát minh và bà cụ.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
NHÀ PHÁT MINH VÀ BÀ CỤ
Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mỹ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Trong số đó có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số.
Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
Lúc ấy, Ê-đi-xơn đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá như ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
– Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
– Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi đã giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Hôm nay con được học một câu chuyện rất ý nghĩa về nhà bác học Ê-đi-xơn. Chuyện kể rằng khi ông phát minh ra đèn điện, có một bà cụ đã đi bộ mười hai cây số đến xem và mệt quá nên ngồi bóp chân bên đường. Thấy vậy, ông Ê-đi-xơn đã dừng lại hỏi chuyện và được nghe cụ ước có một chiếc xe chạy thật êm thay thế xe ngựa. Chính lời tâm sự ấy đã giúp ông nảy ra ý tưởng và chế tạo thành công chiếc xe chạy bằng dòng điện. Giữ đúng lời hứa của mình, vào ngày chạy thử xe điện, ông đã trân trọng mời bà cụ dạo nọ đi chuyến hành trình đầu tiên. Nhìn bà cụ cười móm mém hạnh phúc vì từ nay không còn lo mỏi chân, con thấy yêu quý ông Ê-đi-xơn vô cùng bởi ông không chỉ là một thiên tài mà còn là một người rất nhân hậu và biết giữ lời hứa.
Hôm nay con được học một câu chuyện rất hay về nhà bác học Ê-đi-xơn trong câu chuyện "Nhà bác học và bà cụ". Sau rất nhiều lần thí nghiệm thất bại, bằng sự kiên trì tuyệt vời, ông đã sáng chế thành công chiếc đèn điện mang lại ánh sáng cho nhân loại. Khi ấy, dòng người khắp nơi ùn ùn kéo đến xem, trong đó có một bà cụ đã đi bộ mười hai cây số đến nỗi mỏi nhừ đôi chân. Thấy cụ ngồi bóp chân bên đường, ông Ê-đi-xơn đã dừng lại hỏi chuyện và được nghe cụ ao ước có một chiếc xe chạy thật êm thay thế xe ngựa. Chính lời gợi ý chân thành ấy đã giúp ông nảy ra ý tưởng và chế tạo thành công chiếc xe chạy bằng điện. Đặc biệt, vào ngày xe điện chạy thử, ông đã giữ đúng lời hứa khi mời bằng được bà cụ dạo nọ đi chuyến hành trình đầu tiên. Nhìn bà cụ cười móm mém hạnh phúc vì từ nay không còn lo mỏi chân, con thấy yêu quý ông Ê-đi-xơn vô cùng bởi ông không chỉ là một thiên tài bền bỉ mà còn là một người rất nhân hậu và biết giữ lời hứa.
Vận dụng Câu 2
Tìm đọc một câu chuyện về nhà khoa học
Phương pháp giải:
Em tìm đọc câu chuyện về nhà khoa học qua sách báo, internet,...
Lời giải chi tiết:
Cách 1
Chuyện quả táo của Newton
Vào một ngày mùa thu, Newton ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa đọc sách, bỗng nhiên một quả táo từ cây rơi xuống “bịch” một tiếng trúng đầu Newton. Ông xoa đầu, nhìn quả táo chín lăn xuống vũng bùn. Quả táo đã cho ông một gợi ý làm ông nghĩ miên man.
Quả táo chín rồi, tại sao lại rơi xuống đất? Tài vì gió thổi chăng? Không phải, khoảng không rộng mênh mông, tại sao lại phải rơi xuống mà không bay lên trời? Như vậy trái đất có cái gì hút nó sao? Mọi vật trên trái đất đều có sức nặng, hòn đã ném đi rốt cuộc lại rơi xuống đất, trọng lượng của mọi vật có phải là kết quả của lực hút trái đất không?
Sau này Newton nêu ra: Mọi vật trên trái đất đều chịu sức hút của trái đất, mặt trăng cũng chịu sức hút của trái đất, đồng thời trái đất cũng chịu sức hút của mặt trăng; Trái đất chịu sức hút của mặt trời, mặt trời đồng thời cũng chịu sức hút của trái đất. Nói một cách khác là vạn vật trong vũ trụ đều có lực hấp dẫn lẫn nhau, vì có loại lực hấp dẫn này mà mặt trăng mới quay quanh trái đất, trái đất mới quay quanh mặt trời.
Chuyện quả táo rơi xuống đất chứng tỏ trái đất có lực hút quả táo, đương nhiên quả táo cũng có lực hút của quả đất, nhưng lực hút của trái đất đối với quả táo lớn nên quả táo rơi xuống đất. Nếu ta coi mặt trăng là một quả táo khổng lồ, như vậy trái đất cũng có lực hút nó, vậy tại sao nó không rơi xuống mặt đất? Vì mặt trăng là một quả táo lớn, sức hút của trái đất đối với nó không đủ để làm nó rơi xuống đất, chỉ có thể làm nó quay quanh trái đất mà thôi. Đối với mặt trời thì trái đất cũng là một quả táo khổng lồ, nó quay quanh mặt trời.
Vào buổi tối khi nhìn lên bầu trời thấy vô vàn những vì sao đang nhấp nháy, giữa chúng đều có lực hút lẫn nhau. Đây chính là định luật “Vạn vật hấp dẫn” nổi tiếng của Newton.
Nhà bác học của đồng ruộng
Lương Định Của là một nhà nông học xuất sắc và là cha đẻ của nhiều giống cây trồng mới. Rất nhiều sản phẩm nông nghiệp được nông dân gắn liền với tên của ông một cách thân thiết: dưa ông Của, cà chua ông Của, lúa ông Của,... Còn bạn bè trìu mến gọi ông là “nhà bác học của đồng ruộng".
Là viện trưởng một viện nghiên cứu nhưng Lương Định Của vẫn làm việc trong một căn phòng rất đơn sơ. Ngoài giờ lên lớp, ông thường xắn quần, lội trên những cánh đồng thí nghiệm. Ông là người đầu tiên ứng dụng một cách sáng tạo các kĩ thuật canh tác của nước ngoài vào việc trồng lúa ở Việt Nam như: cấy chăng dây thẳng hàng, cấy ngửa tay để cây lúa không bị ngập quá sâu xuống bùn,...
Có lần, một người bạn nước ngoài gửi cho viện nghiên cứu của ông mười hạt thóc giống quý. Giữa lúc ấy, trời rét đậm. Ông Của bảo: “Không thể để những hạt giống quý này nảy mầm rồi chết vì rét.".
Ông chia mười hạt thóc giống làm hai phần. Năm hạt, ông gieo trong phòng thí nghiệm. Năm hạt còn lại, ông ngâm nước ấm, gói vào khăn, tối tối ủ trong người, trùm chăn ngủ để hơi ấm của cơ thể làm cho thóc nảy mầm. Sau đợt rét kéo dài, chỉ có năm hạt thóc ông Của ủ trong người là giữ được mầm xanh.
Ông Lương Định Của không còn nữa nhưng những giống cây ông để lại và tên tuổi ông vẫn còn khắc sâu trong tâm trí của người dân Việt Nam. Ông đã được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, Huân chương Lao động hạng Nhất và Giải thưởng Hồ Chí Minh.
Theo MINH CHUYÊN
Albert Einstein (1879 - 1955) là một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất của nhân loại, người khai sinh ra “Thuyết tương đối”. Ông cùng với Newton chính là 2 tri thức lỗi lạc quyết định đến sự phát triển của lý thuyết vật lý hiện đại.
Thế nhưng khi còn nhỏ, Einstein không hề có biểu hiện gì nổi trội, thậm chí là phát triển trí tuệ rất chậm. Năm 4 tuổi, ông vẫn chưa biết nói, cha của Einstein đã tìm mọi cách để giúp con mình phát triển như những đứa trẻ khác.
Trong thời gian đi học, sức học của Einstein rất kém, đuối hơn nhiều so với các bạn bè khác. Thầy Hiệu trưởng trường Einstein theo học cũng quả quyết với cha cậu rằng “thằng bé này mai sau lớn lên sẽ chẳng làm được gì đâu”.
AnhxtanhAnhxtanh khi còn đi học. Những lời giễu cợt và sự trêu đùa ác ý của mọi người xung quanh khiến cho cậu bé Einstein rất buồn tủi. Cậu trở nên sợ phải đến trường, sợ phải đối mặt với các thầy cô và bạn bè. Cậu cũng cho rằng mình đúng là đứa trẻ ngốc nghếch thật sự.
Thế nhưng nhờ sự động viên rất lớn của mẹ - một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp và có học vấn cao, trí tuệ Einstein phát triển nhanh chóng, cậu bé còn dần khắc phục được tính tự ti và trở nên lạc quan, vui vẻ.
Einstein rất hay nêu ra những câu hỏi lạ lùng, thậm chí có phần quái dị, chẳng hạn như: Tại sao kim nam châm lại chỉ về hướng Nam? Thời gian là gì? Không gian là gì?... Mọi người đều cho rằng cậu bé này là người đầu óc có vấn đề.
Chính những câu hỏi có vấn đề của Einstein khi còn đi học đã giúp ông trở thành nhà khoa học lỗi lạc sau này. Chính những câu hỏi có vấn đề của Einstein khi còn đi học đã giúp ông trở thành nhà khoa học lỗi lạc sau này.
Nhưng họ không ngờ rằng, chính những câu hỏi có vấn đề ấy của cậu bé đã giúp Einstein có được thành công sau này.
- Bài 22: Viết hướng dẫn thực hiện một công việc trang 99 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài 22: Bức tường có nhiều phép lạ trang 97 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài 21: Tìm hiểu cách viết hướng dẫn thực hiện một công việc trang 95 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài 21: Tính từ trang 94 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài 21: Làm thỏ con bằng giấy trang 93 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- (35+ mẫu) Viết đoạn văn nêu tình cảm cảm xúc về một nhân vật trong văn học hay nhất Tiếng Việt - lớp 4
- (35+ mẫu) Viết đoạn văn nêu tình cảm cảm xúc về một người gần gũi thân thiết hay nhất Tiếng Việt lớp 4
- Bài: Đánh giá cuối năm học - Tiết 6, 7 trang 139 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 2 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài: Ôn tập cuối năm học - Tiết 5 trang 138 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 2 Kết nối tri thức với cuộc sống
- Bài: Ôn tập cuối năm học - Tiết 3, 4 trang 136 SGK Tiếng Việt lớp 4 tập 2 Kết nối tri thức với cuộc sống




Danh sách bình luận