Tiếng Việt 4

ĐỀ KIỂM TRA HỌC KÌ 1 (ĐỀ THI HỌC KÌ 1) - TIẾNG VIỆT 4

Đề số 10 - Đề kiểm tra học kì 1 (Đề thi học kì 1) – Tiếng Việt 4

Bình chọn:
4.3 trên 13 phiếu

Đáp án và lời giải chi tiết Đề số 10 - Đề kiểm tra học kì 1 (Đề thi học kì 1) – Tiếng Việt 4

Đề bài

I. ĐỌC HIỂU

ĐIỂU NÊN LÀM NGAY

    Trong một khoá học về tâm lí học, vị giáo sư ra đề bài như sau : "Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy".

    Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp đều đã trên 30 tuổi và cảm thấy vô cùng khó khăn khi thực hiện đề bài này vì họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó. Cuối cùng, thì cũng có một người đàn ông đã kể lại câu chuyện của mình :

    "Cách đây 5 năm, giữa tôi và bố có một bất đồng sâu sắc, và từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh gặp mặt ông ngoại trừ những trường hợp không đừng được khi phải họp gia đình. Nhưng ngay cả những lúc ấy, chúng tôi cũng hầu như không nói với nhau một lời nào. Vì vậy, tôi đã thuyết phục bản thân đến để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.

    Quyết định ấy dường như đã làm giảm đi phần nào áp lực nặng nề trong lòng tôi. Đêm hôm đó, tôi hầu như chẳng chợp mắt được. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông, lòng thầm mong bố sẽ mở cửa cho tôi. Tôi lo sợ rằng nếu mẹ mở cửa thì dự định của tôi sẽ không thành, tôi sẽ bày tỏ với mẹ thay vì với bố. Nhưng may quá, bố tôi đã ra mở cửa.

    Tôi bước vào và nói : “Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con yêu bố”

    Có một sự chuyển biến trên khuôn mặt bố tôi. Gương mặt ông dãn ra, những nếp nhăn dường như biến mất và ông bắt đầu khóc. Ông bước đến, ôm chầm lấy tôi và nói : "Bố cũng yêu con, con trai ạ ! Nhưng bố chưa biết làm thế nào để có thể nói với con điều đó."

    Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Hai ngày sau, bố tôi đột ngột bị một cơn đau tim và vẫn còn nằm trong bệnh viện cho đến bây giờ. Nếu như tôi trì hoãn bộc lộ với bố, có lẽ tôi không còn cơ hội nào nữa".

(Theo Đen-nít E. Man-nơ-rinh)

Khoanh tròn chữ cái trước câu trả lời đúng :

Câu 1. Những người đàn ông cho rằng đề bài khó ở chỗ nào ?

a. Thật khó lòng nói lời yêu thương với người đã lâu mình không nói.

b. Thật khó khăn để nói lời xin lỗi ai đó.

c. Thật hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó.

Câu 2. Người đàn ông trong câu chuyện đã phải vượt qua khó khăn gì để có thể nói lời xin lỗi và nói lời yêu thương với cha mình ?

a. Vượt qua một quãng đường dài.

b. Vượt qua gia đình anh ta.

c. Vượt qua chính bản thân anh ta.

Câu 3. Câu chuyện muốn nói với em điều gì ?

a. Phải xin lỗi bố mẹ ngay khi mình mắc lỗi.

b. Đừng nên trì hoãn nói lời xin lỗi và yêu thương với một ai đó.

c. Hãy luôn sống trong tình yêu thương.

III. LUYỆN TỪ VÀ CÂU

Câu 1. Câu chuyện trên có 4 từ láy. Theo em, dòng nào sau đây có đủ và đúng những từ láy đó?

a. Hầu hết, chuyển biến, nặng nề, khó khăn.

b. Sâu sắc, nặng nề, khó khăn, đột ngột.

c. Đột ngột, sâu sắc, hầu hết, nặng nề.

Câu 2. Tiếng yêu gồm những bộ phận cấu tạo nào ?

a. Chỉ có vần.

b. Chỉ có vần và thanh.

c. Chỉ có âm đầu và vần.

Câu 3. Tìm lời nói trực tiếp trong đoạn văn sau. Có thể đặt những lời nói trực tiếp trong đoạn văn ấy xuống dòng, sau dấu gạch ngang đầu dòng không ? Vì sao ?

    Trong một khoá học về tâm lí học, vị giáo sư ra đề bài như sau : "Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến.  Đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy. "

Câu 4. Từ quyết định trong các câu sau là động từ hay danh từ ?

a) Tôi quyết định về nhà bố mẹ để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.

b) Quyết định ấy dường như đã làm giảm đi phần nào áp lực nặng nề trong lòng tôi.

c) Tôi rất hài lòng vì quyết định của mình.

III. CẢM THỤ VĂN HỌC

    "Đầu giờ học tuần sau, vị giáo sư hỏi có ai muốn kể lại cho cả lớp nghe câu chuyện của mình hay không. Dường như ông chờ đợi một phụ nữ xung phong trả lời. Thế nhưng, một cánh tay nam giới đã giơ lên".

Theo em, vì sao vị giáo sư lại "chờ đợi một phụ nữ xung phong" mà không phải là một người nam giới. Từ chi tiết này em rút ra điều gì ?

IV. TẬP LÀM VĂN

Em hãy viết một câu chuyện có mở đầu như sau :

   Tôi đã có một quyết định thật đúng lúc. Quyết định ấy đã làm cho tâm hồn tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh thản hẳn lên. Đó chính là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Chuyện là thế này...

Lời giải chi tiết

I. ĐỌC HIỂU

Câu 1 Câu 2 Câu 3
c c b

II. LUYỆN TỪ VÀ CÂU

Câu 1. b

Câu 2. b

Câu 3.

-  Lời nói trực tiếp là : Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy.

-  Không thể đặt những lời nói trực tiếp trong đoạn văn ấy xuống dòng, sau dấu gạch ngang đầu dòng vì đó không phải là lời đối thoại trực tiếp giữa giáo sư và học viên.

Câu 4.

a) Động từ

b) Danh từ

c) Danh từ

III. CẢM THỤ VĂN HỌC

    Vì theo giáo sư và mọi người trong lớp, người nam giới hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó nên giáo sư đã mong chờ một người phụ nữ xung phong. Qua chi tiết này, chúng ta rút ra một bài học, cho dù bạn là nam hay nữ, bạn cũng cần nhận được tình cảm của mọi người. Con người không thể sống mà thiếu tình cảm. Chúng ta cần luôn sống chia sẻ, yêu thương và biết quan tâm đến mọi người.

III. TẬP IÀM VĂN

   Tôi đã có một quyết định thật đúng lúc. Quyết định ấy đã làm cho tâm hồn tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh thản hơn lên. Đó chính là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Chuyện là thế này…

   Vào một lần ở khoá học tâm lí học, giáo sư ra một đề bài như sau "Trong một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói lời yêu họ, trước đây hoặc lâu rồi anh chị đã không nói chuyện với họ". Mọi người đều không làm được, chủ yếu là đàn ông trên 30 tuổi. Cuối cùng, tôi đã tìm được câu chuyện dành cho mình.

   "Cách đây 5 năm, giữa tôi và bố tôi có xích mích sâu sắc, từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh mặt bố mọi lúc. Trừ những buổi họp mặt gia đình. Nhưng cũng không giải quyết được vấn đề của 5 năm trước. Vì vậy tôi cố thuyết phục bản thân để đi gặp bố và xin lỗi ông. Suốt đêm hôm đó tôi thức trắng cả đêm. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông. Tôi chỉ sợ không phải là bố tôi mở của thì tôi sẽ hỏng hết kế hoạch của tôi. May thay, đó chính là bố mở cửa. Khi cánh cửa mở ra, tôi liền nói với bố tôi : “Con sẽ không làm bố mất thời gian đâu, con chỉ muốn nói với bố rằng con xin lỗi và con rất yêu bố”. Gương mặt của bố tôi liền dãn ra, không còn những nếp nhăn, ông dường như trẻ lại, liền ôm chầm lấy tôi : "Bố xin lỗi và bố cũng rất yêu con". Cuối cùng, vấn đề của 5 năm trước đã được giải quyết. Vài ngày sau, bố tôi lên cơn đau tim, phải nằm viện khá lâu. Nếu tôi không bộc lộ với bố tôi ngay thì tôi sẽ không bao giờ có cơ hội nữa".

(Hải Anh)

Loigiaihay.com

Luyện Bài tập trắc nghiệm môn Tiếng Việt lớp 4 - Xem ngay