1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả người hay nhất

Top 105 Đoạn văn tả mẹ đang nấu cơm hay nhất


- Giới thiệu: hình ảnh mẹ đang nấu cơm trong gian bếp. - Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở đoạn

- Giới thiệu: hình ảnh mẹ đang nấu cơm trong gian bếp.

- Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó: ấm áp, vui vẻ, thân thương....

II. Triển khai 

a. Khung cảnh gian bếp 

- Không gian: nhỏ gọn, sạch sẽ, quen thuộc.

- Âm thanh: tiếng lửa, tiếng dầu sôi, tiếng dao thớt.

- Mùi hương: thơm của thức ăn lan tỏa.

b. Ngoại hình và dáng vẻ của mẹ khi nấu ăn 

- Trang phục: quần áo giản dị, có thể đeo tạp dề.

- Dáng đứng: nhanh nhẹn, thoăn thoắt.

- Khuôn mặt: tập trung, hiền từ, đôi lúc lấm tấm mồ hôi.

- Ánh mắt: chăm chú, đầy yêu thương.

c. Hoạt động của mẹ

- Các công việc cụ thể: rửa rau, thái thịt, nêm nếm, đảo thức ăn.

- Cử chỉ: khéo léo, thuần thục, nhẹ nhàng.

- Nhịp điệu: liên tục nhưng nhịp nhàng, không rối.

- Sự chăm chút: nêm nếm kỹ lưỡng để món ăn vừa miệng.

III. Kết đoạn 

- Khẳng định lại hình ảnh mẹ trong gian bếp: đẹp giản dị mà đáng quý.

- Bày tỏ tình cảm: yêu thương, biết ơn mẹ.

- Liên hệ: tự nhủ sẽ giúp đỡ mẹ và trân trọng những bữa cơm gia đình.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi buổi chiều, hình ảnh mẹ nấu cơm luôn khiến em cảm thấy ấm áp. Trong gian bếp nhỏ, mẹ mặc bộ quần áo giản dị, tay thoăn thoắt chuẩn bị bữa ăn. Mẹ rửa rau, thái thịt rất nhanh và khéo léo. Tiếng dao thớt vang lên đều đặn. Mùi thức ăn bắt đầu lan tỏa khắp nhà. Trên trán mẹ lấm tấm mồ hôi nhưng mẹ vẫn mỉm cười. Đôi mắt mẹ chăm chú khi nêm nếm gia vị. Những món ăn mẹ nấu lúc nào cũng ngon và vừa miệng. Em đứng bên nhìn mẹ mà thấy thương mẹ nhiều hơn. Em hiểu rằng mỗi bữa cơm đều chứa đựng tình yêu của mẹ dành cho gia đình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong gian bếp nhỏ, mẹ em đang bận rộn chuẩn bị bữa cơm tối. Mẹ buộc gọn mái tóc sau gáy và đeo chiếc tạp dề quen thuộc. Đôi tay mẹ thoăn thoắt nhặt rau, rửa sạch rồi xếp gọn vào rổ. Mẹ cầm dao thái thịt đều tay, từng miếng rất vừa vặn. Khi bắc chảo lên bếp, mẹ nhẹ nhàng cho dầu vào, tiếng xèo xèo vang lên nghe thật vui tai. Mẹ đảo thức ăn nhanh nhưng rất khéo léo. Thỉnh thoảng mẹ dừng lại nếm thử rồi mỉm cười hài lòng. Dáng mẹ đứng hơi nghiêng, chăm chú và kiên nhẫn. Không gian bếp trở nên ấm cúng với hương thơm lan tỏa. Nhìn mẹ nấu ăn, em thấy thật bình yên và hạnh phúc.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Em thích nhất là được ngắm mẹ nấu cơm mỗi ngày. Gian bếp tuy nhỏ nhưng luôn gọn gàng và sạch sẽ. Mẹ đứng bên bếp, dáng người quen thuộc khiến em cảm thấy rất gần gũi. Đôi tay mẹ làm việc không ngừng nghỉ, lúc thì rửa rau, lúc thì đảo thức ăn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, ánh mắt luôn chăm chú vào từng món ăn. Những giọt mồ hôi lăn nhẹ trên má nhưng mẹ vẫn mỉm cười. Mỗi món ăn mẹ nấu đều mang theo sự yêu thương dành cho cả gia đình. Mùi cơm chín, mùi canh thơm khiến em cảm thấy ấm lòng. Em hiểu rằng mẹ đã rất vất vả để có bữa cơm ngon cho cả nhà. Vì vậy, em luôn trân trọng từng bữa cơm mẹ nấu.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi buổi chiều, hình ảnh mẹ đứng trong gian bếp nhỏ luôn khiến em cảm thấy thật ấm áp và thân thương. Gian bếp tuy không rộng nhưng lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Mẹ mặc bộ quần áo giản dị, bên ngoài khoác thêm chiếc tạp dề đã cũ nhưng luôn được giặt sạch. Mái tóc mẹ được buộc gọn sau gáy để tiện làm việc. Đôi tay mẹ thoăn thoắt rửa rau, nhặt từng cọng thật cẩn thận. Sau đó, mẹ cầm dao thái thịt đều tay, từng lát mỏng và đẹp mắt. Tiếng dao thớt vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng dầu sôi lách tách trên bếp. Mẹ nhẹ nhàng cho thức ăn vào chảo, rồi đảo đều bằng động tác quen thuộc. Khuôn mặt mẹ lúc ấy hiện lên vẻ tập trung nhưng vẫn rất hiền từ. Thỉnh thoảng, mẹ dừng lại nêm nếm, rồi khẽ mỉm cười như đã hài lòng với món ăn của mình. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng mẹ dường như không để ý. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp căn nhà, khiến ai cũng thấy dễ chịu. Dáng mẹ đứng bên bếp vừa nhanh nhẹn vừa khéo léo. Em nhận ra rằng mỗi món ăn không chỉ được nấu bằng nguyên liệu, mà còn bằng cả tình yêu thương của mẹ. Nhìn mẹ bận rộn, em vừa thương vừa biết ơn vô cùng. Em hiểu rằng những bữa cơm ngon là kết quả của sự chăm chỉ và hy sinh thầm lặng. Vì thế, em luôn trân trọng từng bữa ăn gia đình. Hình ảnh mẹ trong gian bếp sẽ mãi là ký ức đẹp trong lòng em.

Bài tham khảo Mẫu 2

Không cần nhìn đồng hồ, em vẫn biết đã đến giờ cơm khi gian bếp bắt đầu “lên tiếng”. Ở đó, mẹ như một người nhạc trưởng thầm lặng, điều khiển cả bản hòa tấu của âm thanh và hương vị. Tiếng dao chạm vào thớt nghe đều đặn như nhịp trống, tiếng dầu sôi tí tách giống những nốt nhạc vui tai. Mẹ đứng giữa gian bếp, dáng người hơi nghiêng, mái tóc buộc gọn sau gáy, vài sợi tóc con rơi xuống trán. Chiếc tạp dề mẹ mặc đã cũ nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, như chính cách mẹ chăm chút cho gia đình. Đôi tay mẹ di chuyển nhanh nhẹn, khi thì đảo thức ăn, khi thì nêm gia vị, mọi động tác đều dứt khoát và khéo léo. Có lúc mẹ cúi xuống thổi nhẹ vào bếp, gương mặt thoáng ánh lên vẻ chăm chú. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng mẹ chỉ khẽ lau đi rồi tiếp tục công việc. Ánh mắt mẹ luôn dõi theo từng món ăn, như sợ chỉ cần lơ là một chút là hương vị sẽ đổi khác. Mỗi lần nếm thử, mẹ hơi nhíu mày suy nghĩ rồi lại mỉm cười hài lòng. Mùi canh nóng, mùi rau xào, mùi cơm chín hòa quyện vào nhau, len lỏi khắp căn nhà. Em đứng ở cửa bếp, lặng lẽ nhìn mẹ mà thấy lòng mình dịu lại. Hình ảnh mẹ lúc ấy không ồn ào nhưng lại khiến không gian trở nên ấm áp lạ thường. Em nhận ra mẹ không chỉ đang nấu ăn, mà đang gửi gắm tình yêu vào từng món. Mỗi bữa cơm vì thế không chỉ là để no, mà còn là nơi gắn kết gia đình. Dáng mẹ bên bếp lửa như một ngọn lửa nhỏ, luôn âm thầm cháy lên sự yêu thương. Có lẽ, chính những khoảnh khắc giản dị ấy lại là điều em nhớ nhất khi lớn lên. Và em hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được đứng nhìn mẹ nấu cơm mỗi chiều.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những khoảnh khắc rất đỗi bình thường nhưng lại in sâu vào trí nhớ, và với em, đó là khi nhìn mẹ nấu cơm. Gian bếp nhỏ dường như sáng lên mỗi khi mẹ bước vào. Mẹ không vội vàng, mọi cử chỉ đều chậm rãi mà chắc chắn. Mẹ cúi xuống vo gạo, từng vòng tay nhẹ nhàng, nước gạo trắng đục rồi lại trong dần. Khi đặt nồi cơm lên bếp, mẹ khẽ nghiêng đầu kiểm tra, ánh mắt cẩn thận như đang chăm sóc một điều gì đó rất quan trọng. Đến khi chuẩn bị thức ăn, mẹ cầm con dao quen thuộc, từng nhát cắt gọn gàng, không thừa cũng không thiếu. Mẹ không nói gì nhiều, nhưng sự tập trung hiện rõ trên khuôn mặt. Có lúc mẹ đưa tay quạt nhẹ trước bếp, hơi nóng làm má mẹ ửng lên. Tiếng xào nấu vang lên, không ồn ào mà nghe thật ấm cúng. Mẹ nêm gia vị bằng thói quen, không cần đong đếm mà vẫn vừa vặn. Thỉnh thoảng, mẹ đưa tay lau mồ hôi rồi lại tiếp tục, như thể công việc ấy đã trở thành một phần rất tự nhiên trong cuộc sống. Em đứng nhìn, cảm thấy thời gian trôi chậm lại. Mùi cơm chín dần lan ra, dịu dàng mà quen thuộc. Mỗi lần như thế, em lại thấy thương mẹ nhiều hơn. Những bữa cơm không chỉ được nấu bằng nguyên liệu, mà bằng cả sự kiên nhẫn và yêu thương. Dáng mẹ bên bếp tuy giản dị nhưng lại đẹp theo một cách rất riêng. Em hiểu rằng, phía sau sự bình yên của gia đình là những phút giây âm thầm như thế. Và có lẽ, hình ảnh mẹ nấu cơm sẽ mãi là điều em không bao giờ quên.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có những buổi chiều, khi ánh nắng len qua khung cửa sổ, gian bếp nhà em lại trở thành một góc nhỏ đầy ấm áp với hình ảnh mẹ đang nấu cơm. Mẹ đứng bên bếp, dáng người hơi cúi, tập trung vào từng công việc. Mái tóc mẹ được búi gọn, để lộ gương mặt hiền hậu và phúc hậu. Đôi tay mẹ không ngừng chuyển động, lúc rửa rau, lúc đảo thức ăn, tất cả đều nhịp nhàng như đã quá quen thuộc. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng dao thớt đều đều, hòa cùng mùi thơm của thức ăn khiến không gian trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Mẹ nêm nếm rất khéo, chỉ cần một chút gia vị nhưng món ăn luôn đậm đà. Thỉnh thoảng mẹ nghiêng đầu nhìn nồi canh, rồi khẽ khuấy nhẹ như đang trò chuyện với chính món ăn của mình. Những giọt mồ hôi lăn trên trán nhưng mẹ vẫn mỉm cười, không hề than vãn. Ánh mắt mẹ lúc ấy vừa chăm chú vừa dịu dàng. Em nhận ra rằng, mỗi món ăn đều chứa đựng sự tỉ mỉ và tình cảm của mẹ. Dáng mẹ bên bếp không lớn lao nhưng lại khiến em cảm thấy bình yên. Em thường đứng lặng nhìn mẹ, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Mùi cơm chín, mùi thức ăn lan ra khắp nhà như gọi mọi người quây quần bên nhau. Những âm thanh, mùi hương ấy dường như đã trở thành một phần của tuổi thơ em. Em hiểu rằng, đằng sau mỗi bữa cơm là biết bao sự vất vả thầm lặng của mẹ. Vì thế, em luôn trân trọng từng khoảnh khắc giản dị ấy. Và trong lòng em, hình ảnh mẹ nấu cơm luôn là hình ảnh đẹp nhất, gần gũi nhất.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có khi em không nhìn thấy mẹ ngay từ đầu, nhưng chỉ cần nghe tiếng “xèo” quen thuộc là biết mẹ đang ở trong bếp. Gian bếp lúc ấy như có thêm hơi ấm, không chỉ từ bếp lửa mà từ chính dáng mẹ tất bật. Mẹ đứng hơi nghiêng người, một tay cầm vá, một tay giữ chảo, động tác nhanh nhưng không hề vội vàng. Mái tóc mẹ được kẹp gọn, vài sợi lòa xòa trước trán càng làm gương mặt thêm gần gũi. Ánh lửa hắt lên làm khuôn mặt mẹ ửng hồng, trông vừa mệt vừa ấm áp. Mẹ đảo thức ăn đều tay, cổ tay xoay nhẹ rất dẻo, như đã quen thuộc từ bao năm. Có lúc mẹ cúi xuống mở nắp nồi, làn hơi nóng bốc lên, mẹ khẽ nheo mắt rồi lại mỉm cười. Mùi thơm từ món ăn lan ra khiến em thấy bụng mình đói cồn cào. Mẹ không đo đếm cầu kỳ, chỉ nêm gia vị theo cảm giác, nhưng món nào cũng vừa miệng. Tiếng bát đũa chạm nhau, tiếng nước chảy, tất cả tạo nên một nhịp điệu rất riêng của gian bếp. Em đứng tựa cửa, lặng lẽ nhìn mà không muốn làm phiền. Nhìn mẹ lúc ấy, em thấy mẹ thật đẹp theo một cách giản dị. Không phải vẻ đẹp lộng lẫy, mà là vẻ đẹp của sự chăm chút và hy sinh. Mỗi cử chỉ của mẹ đều toát lên sự tận tâm dành cho gia đình. Em chợt nhận ra, bữa cơm không chỉ là việc ăn uống, mà còn là nơi chứa đựng yêu thương. Hình ảnh mẹ bên bếp lửa giống như một ngọn lửa nhỏ, luôn giữ ấm cho cả nhà. Và có lẽ, dù sau này lớn lên, em vẫn sẽ nhớ mãi khoảnh khắc bình dị ấy.

Bài tham khảo Mẫu 6

Có những chiều muộn, khi cả nhà còn chưa kịp quây quần, mẹ đã lặng lẽ đứng trong gian bếp quen thuộc. Ánh đèn vàng hắt xuống làm bóng mẹ in dài trên tường, trông vừa giản dị vừa thân thương. Mẹ đeo chiếc tạp dề, tay áo xắn cao, bắt đầu chuẩn bị bữa cơm. Đôi tay mẹ thoăn thoắt rửa rau dưới vòi nước, từng chiếc lá được nâng niu cẩn thận. Khi cắt thái, mẹ đưa dao rất đều, không nhanh cũng không chậm, tạo nên nhịp điệu êm tai. Mẹ nghiêng người bên bếp, khéo léo điều chỉnh lửa sao cho vừa phải. Tiếng thức ăn sôi nhẹ, tiếng chảo va vào bếp nghe thật gần gũi. Gương mặt mẹ lúc ấy ánh lên vẻ tập trung, nhưng vẫn dịu dàng như mọi khi. Thỉnh thoảng mẹ đưa tay lau mồ hôi, rồi lại tiếp tục công việc mà không nghỉ ngơi. Mùi cơm chín dần lan ra, quyện với mùi thức ăn khiến không gian thêm ấm cúng. Em đứng nhìn mà thấy lòng mình dịu lại, như được bao bọc bởi sự bình yên. Mỗi món ăn mẹ nấu đều mang một hương vị riêng, nhưng đều có điểm chung là sự đậm đà. Em hiểu rằng đó không chỉ là gia vị, mà còn là tình yêu mẹ dành cho gia đình. Dáng mẹ tuy nhỏ bé nhưng lại gánh vác biết bao công việc. Nhìn mẹ bên bếp, em vừa thương vừa tự hào. Những khoảnh khắc giản dị ấy dường như không bao giờ phai trong ký ức. Và em biết, bữa cơm gia đình sẽ luôn ngon nhất khi được nấu từ đôi tay của mẹ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Có những lúc em không cần nhìn mà vẫn biết mẹ đang nấu cơm, bởi cả căn nhà như được đánh thức bằng những âm thanh quen thuộc. Từ trong bếp, tiếng lách tách của dầu nóng vang lên, hòa cùng tiếng dao thớt đều đều. Mẹ đứng đó, dáng người không cao nhưng vững vàng, như đã thuộc lòng từng công việc. Mẹ khẽ nghiêng đầu khi nếm thử món ăn, đôi lông mày hơi nhíu lại rồi giãn ra khi vừa ý. Đôi tay mẹ chuyển động liên tục, lúc nhanh lúc chậm, nhưng luôn chính xác và khéo léo. Chiếc tạp dề cũ khẽ lay động theo từng bước chân của mẹ. Ánh sáng từ bếp hắt lên làm khuôn mặt mẹ thêm ấm áp, đôi mắt ánh lên sự chăm chút. Có lúc mẹ cúi xuống mở nắp nồi, hơi nước bốc lên làm mờ cả không gian, nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn tiếp tục. Mùi thức ăn lan tỏa, len lỏi vào từng góc nhỏ của ngôi nhà. Em đứng ngoài cửa, nhìn vào mà không muốn rời mắt. Mọi thứ diễn ra bình thường, giản dị, nhưng lại khiến em cảm thấy vô cùng yên tâm. Dáng mẹ bên bếp như một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống. Em chợt nhận ra rằng, những điều quen thuộc ấy chính là điều quý giá nhất. Mẹ không nói nhiều, nhưng từng hành động đều chứa đựng sự yêu thương. Những bữa cơm mẹ nấu không chỉ nuôi lớn em, mà còn nuôi dưỡng cả những cảm xúc ấm áp trong lòng. Và có lẽ, hình ảnh ấy sẽ theo em suốt những năm tháng sau này.

Bài tham khảo Mẫu 8

Chiều xuống, khi ánh nắng nhạt dần ngoài hiên, gian bếp lại trở thành nơi ấm áp nhất với hình ảnh mẹ đang nấu cơm. Mẹ bước vào bếp nhẹ nhàng, như đã quen với không gian nhỏ bé ấy từ lâu. Chiếc tạp dề được mẹ buộc gọn, mái tóc búi cao để lộ gương mặt hiền dịu. Mẹ mở nắp nồi, khẽ khuấy, rồi nghiêng tai như lắng nghe tiếng cơm sôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, lúc nhặt rau, lúc rửa sạch dưới dòng nước mát. Khi đứng trước bếp, mẹ hơi cúi người, tập trung vào từng động tác nhỏ. Ánh lửa hồng hắt lên khiến gương mặt mẹ trở nên ấm áp hơn. Mẹ cầm vá đảo thức ăn, cổ tay xoay nhẹ nhàng, uyển chuyển. Thỉnh thoảng mẹ dừng lại, nếm thử rồi gật đầu hài lòng. Những giọt mồ hôi lăn nhẹ trên má nhưng mẹ chỉ khẽ lau đi. Mùi thức ăn lan ra, thơm dịu và quen thuộc. Em đứng gần đó, cảm nhận rõ từng âm thanh, từng hương vị. Không gian như chậm lại, chỉ còn lại hình ảnh mẹ bên bếp. Dáng mẹ tuy giản dị nhưng lại toát lên vẻ đẹp rất riêng. Em hiểu rằng, từng bữa cơm đều chứa đựng sự tỉ mỉ và yêu thương của mẹ. Nhìn mẹ, em thấy lòng mình ấm áp và bình yên đến lạ. Những khoảnh khắc ấy tuy nhỏ bé nhưng lại vô cùng quý giá. Và em biết, dù thời gian có trôi qua, hình ảnh mẹ nấu cơm vẫn sẽ luôn ở trong tim em.

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những buổi tối, khi căn nhà dần yên tĩnh sau một ngày dài, em lại thấy mẹ lặng lẽ trong gian bếp quen thuộc. Ánh đèn dịu nhẹ phủ lên dáng mẹ, khiến mọi thứ trở nên êm đềm hơn. Mẹ đứng bên bếp, một tay giữ nồi, một tay khuấy nhẹ, động tác chậm rãi mà chắc chắn. Mái tóc mẹ buộc gọn, nhưng vài sợi tóc con vẫn rơi xuống bên má. Khuôn mặt mẹ không trang điểm, chỉ có vẻ hiền hậu và sự tập trung. Khi thái rau, mẹ cúi xuống, ánh mắt dõi theo từng nhát dao rất cẩn thận. Tiếng dao thớt không lớn, nhưng đều đặn như một nhịp quen thuộc của gia đình. Mẹ nêm nếm món ăn bằng kinh nghiệm, không cần đong đo mà vẫn vừa vặn. Có lúc mẹ mở nắp nồi, làn hơi nóng bốc lên, làm kính mắt mờ đi, mẹ lại khẽ cười. Đôi tay mẹ không ngừng nghỉ, nhưng luôn nhẹ nhàng và khéo léo. Mùi cơm chín lan ra, hòa với mùi thức ăn khiến không gian thêm ấm cúng. Em đứng lặng nhìn mẹ, cảm thấy một niềm bình yên khó tả. Dáng mẹ bên bếp không lớn lao, nhưng lại là chỗ dựa của cả gia đình. Mỗi bữa cơm mẹ nấu đều chứa đựng sự yêu thương âm thầm. Em hiểu rằng mẹ đã dành rất nhiều tâm sức cho những điều giản dị ấy. Vì thế, em luôn trân trọng từng khoảnh khắc được nhìn mẹ nấu ăn. Và em tin rằng, hình ảnh ấy sẽ mãi là ký ức đẹp nhất trong lòng em.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những buổi chiều muộn, khi gió nhẹ lùa qua cửa sổ, em lại thấy mẹ đang loay hoay trong gian bếp nhỏ. Mẹ đứng quay lưng lại phía em, dáng người quen thuộc in bóng trên nền tường. Chiếc tạp dề buộc ngang eo, tay áo xắn cao, để lộ đôi tay đã sạm đi vì công việc. Mẹ cúi xuống rửa rau, từng động tác chậm rãi mà cẩn thận. Khi đứng dậy, mẹ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rồi tiếp tục công việc. Tiếng dao thớt vang lên đều đều, không gấp gáp mà rất nhịp nhàng. Mẹ nghiêng người bên bếp, tay đảo thức ăn, mắt dõi theo từng chuyển động nhỏ. Ánh lửa hồng làm khuôn mặt mẹ thêm ấm áp, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Có lúc mẹ dừng lại, nếm thử món ăn rồi khẽ gật đầu. Những giọt mồ hôi lăn trên trán nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn làm tiếp. Mùi thức ăn lan tỏa, thơm dịu và quen thuộc, khiến em thấy lòng mình dễ chịu. Em đứng nhìn mẹ từ phía sau, cảm thấy hình ảnh ấy thật bình yên. Mẹ không nói gì, nhưng từng hành động đều thể hiện sự chăm chút. Dáng mẹ tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương dành cho gia đình. Em chợt nhận ra rằng, những bữa cơm giản dị lại là điều gắn kết mọi người lại gần nhau hơn. Và hình ảnh mẹ trong gian bếp sẽ mãi là điều em nhớ nhất mỗi khi nghĩ về mái nhà của mình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...