Top 105 Bài văn tả phong cảnh mà em ấn tượng nhất hay nhất>
I. Mở bài: Giới thiệu về cảnh đẹp định tả - Đó là cảnh đẹp nào và em thấy nó ở đâu? + Một bãi biển xanh ngắt, một vùng núi cao mờ sương, cánh đồng lúa chín vàng ở quê hay một công viên rực rỡ sắc hoa?
Dàn ý
I. Mở bài: Giới thiệu về cảnh đẹp định tả
- Đó là cảnh đẹp nào và em thấy nó ở đâu?
+ Một bãi biển xanh ngắt, một vùng núi cao mờ sương, cánh đồng lúa chín vàng ở quê hay một công viên rực rỡ sắc hoa?
- Em đến thăm cảnh này vào dịp nào?
+ Một chuyến đi nghỉ hè cùng gia đình, một lần về thăm quê hay chỉ là một buổi sáng đi dạo?
- Cảm xúc chung nhất của em khi đứng trước cảnh đó là gì?
+ Sự ngỡ ngàng, bình yên hay choáng ngợp trước vẻ đẹp của thiên nhiên?
II. Thân bài: Tả chi tiết phong cảnh theo một trình tự nhất định
1. Tả bao quát
- Không gian rộng lớn ra sao?
+ Một không gian bao la tận chân trời hay một khung cảnh thu nhỏ nhưng ấm cúng, xinh đẹp?
- Màu sắc chủ đạo bao trùm lên phong cảnh là gì?
+ Màu xanh của nước biển, màu vàng rực rỡ của nắng và lúa chín, hay màu xanh mướt của cây cối?
- Bầu trời và ánh sáng lúc đó như thế nào?
+ Bầu trời cao trong xanh, những đám mây trắng nhởn nhơ bay hay ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm mai?
2. Tả chi tiết
- Các sự vật trọng tâm của phong cảnh:
+ Nếu tả biển: Sóng biển rì rào ra sao? Bãi cát vàng trải dài thế nào? Những hàng dừa nghiêng mình trong gió?
+ Nếu tả cánh đồng: Những bông lúa uốn cong vì nặng hạt? Mùi thơm của lúa chín hòa vào gió? Những cánh cò trắng dập dìu?
+ Nếu tả núi rừng: Những dãy núi nhấp nhô ẩn hiện trong sương? Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách?
- Sự thay đổi của cảnh vật theo thời gian (nếu có):
+ Cảnh vật thay đổi ra sao từ lúc bình minh đến khi hoàng hôn buông xuống?
- Sự xuất hiện của con người và các loài vật khác:
+ Ví dụ: Những bác nông dân đang hăng say gặt lúa? Những bạn nhỏ đang thả diều trên triền đê? Những chiếc thuyền đánh cá xa xa trên biển?
3. Tả những yếu tố bên cạnh (Âm thanh, mùi vị, cảm giác)
- Âm thanh nào làm phong cảnh thêm sống động?
+ Tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng vỗ, hay tiếng nói cười của mọi người?
- Em cảm nhận được mùi hương gì?
+ Mùi nồng nàn của biển, mùi thơm dịu của hoa cỏ hay mùi đất ấm sau cơn mưa?
- Cảm giác của cơ thể em lúc đó?
+ Sự mát mẻ của làn gió, cái nắng nhẹ mơn man trên da hay sự sảng khoái khi hít thở không khí trong lành?
III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về phong cảnh đó
- Tại sao đây lại là phong cảnh em ấn tượng nhất?
+ Vì vẻ đẹp tuyệt mỹ của nó hay vì nó gắn liền với một kỷ niệm đẹp của em?
- Phong cảnh này mang lại cho em những suy nghĩ gì?
+ Thêm yêu quê hương đất nước, thấy tâm hồn thư thái hơn?
- Em sẽ làm gì để góp phần giữ gìn vẻ đẹp của phong cảnh này?
+ Ý thức bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi và giới thiệu cho bạn bè cùng biết?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong chuyến du lịch hè vừa qua tại Nha Trang, em đã có dịp dậy sớm để ngắm nhìn cảnh biển buổi bình minh – một khung cảnh tuyệt đẹp mà em không bao giờ quên.
Lúc này, mặt biển vẫn còn mang một màu xanh thẫm và phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Phía chân trời, những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua lớp sương mờ, nhuộm hồng cả một góc trời. Rồi ông mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ từ từ nhô lên từ lòng biển sâu. Những con sóng nhỏ lăn tăn, rì rào vỗ nhẹ vào bờ cát trắng mịn màng như đang thì thầm trò chuyện. Trên cao, từng đàn hải âu chao lượn, cất tiếng gọi nhau ríu rít. Những chiếc thuyền đánh cá của ngư dân phía xa cũng đang rẽ sóng trở về, mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả.
Đứng trước biển buổi sớm mai, em thấy tâm hồn mình thật thư thái và sảng khoái. Vẻ đẹp hùng vĩ của biển khơi càng khiến em thêm yêu quê hương Việt Nam mình hơn.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Quê hương em đẹp nhất là vào mùa lúa chín. Khi ấy, cả cánh đồng như khoác lên mình một chiếc áo vàng rực rỡ, báo hiệu một mùa màng bội thu.
Nhìn từ xa, cánh đồng trông như một biển vàng mênh mông, bát ngát tận chân trời. Mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua, những bông lúa nặng trĩu hạt uốn cong mình, tạo nên những làn sóng vàng xô đuổi nhau chạy mãi vào hư vô. Mùi thơm của lúa chín hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng, ngọt ngào của làng quê. Trên triền đê, mấy chú trâu thong dong gặm cỏ, thi thoảng lại ngước mắt nhìn những cánh cò trắng dập dìu bay lượn. Các bác nông dân đang hăng say gặt lúa, tiếng nói cười rộn rã làm xua tan đi cái nắng oi ả của buổi trưa hè.
Cánh đồng lúa chín không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ mà còn là thành quả lao động vất vả của các bác nông dân. Em luôn tự hào và yêu quý mảnh đất quê hương mình.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Mỗi sáng cuối tuần, em thường cùng bố đi dạo ở công viên gần nhà. Đây là nơi em có thể tận hưởng không khí trong lành và ngắm nhìn cảnh sắc tươi đẹp.
Công viên buổi sớm thật yên tĩnh và trong trẻo. Những hạt sương đêm vẫn còn đọng lại li ti trên những kẽ lá, lấp lánh như những viên kim cương dưới ánh nắng sớm mai. Những thảm cỏ xanh mướt trải dài, mát rượi dưới bàn chân. Trong các bồn hoa, hoa hồng, hoa cúc đang thi nhau khoe sắc thắm, tỏa hương thơm dịu nhẹ theo gió. Dưới những tán cây cổ thụ, các cụ già đang thong thả tập dưỡng sinh, còn những bạn nhỏ thì nô đùa, chạy nhảy quanh hồ nước trong xanh. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây hòa cùng tiếng cười nói của mọi người tạo nên một bản nhạc buổi sáng đầy sức sống.
Công viên như một lá phổi xanh của thành phố, mang lại sự bình yên cho tất cả mọi người. Em tự nhủ sẽ luôn giữ gìn vệ sinh chung để công viên luôn xanh, sạch và đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 1
Ôm ấp, bao bọc lấy ngôi làng nhỏ ở quê em không phải là một dòng sông hiền hoà, chảy trôi lững lờ mà là một con suối nhỏ chảy róc rách, róc rách êm đềm và thật thơ mộng. Con suối nhỏ nhưng thật đẹp, nó là người bạn thân thiết, gần gũi với cuộc sống hằng ngày của bà con nơi xóm nhỏ quê em.
Ngoại em kể, con suối này đã có từ lâu rồi. Từ khi xóm này được lập nên thì con suối đã xuất hiện ở đó tự bao giờ. Ngoại em cũng không rõ về nguồn gốc của con suối nhỏ này, cũng không biết đó là con suối tự nhiên, hay là con suối do người tự đào ra. Chỉ biết rằng nó gắn bó với người dân nơi đây từ lâu lắm rồi. Con suối bao bọc trọn ngôi làng mà ngoại em sống ở đó. Con suối nhỏ thôi, không lớn như những dòng sông ở những nơi khác. Vốn là suối nên dòng chảy của nó không xiết, chỉ êm đềm, hững hở chảy trôi nhẹ nhàng mà thôi.
Dòng chảy của suối trong suốt bốn mùa chỉ nhẹ nhàng thôi. Nó hiền hoà và mộc mạc, chất phác như chính những con người quê em. Quanh năm, nguồn nước dưới suối trong mát một màu xanh ngọc bích. Xuân, hạ, thu, đông, nước ở đây không bao giờ đục ngầu cả, lúc nào cũng giữ cho mình tấm áo tinh khôi của buổi sơ khai, thuở ban đầu khi nó mới xuất hiện ở quê em. Sớm, những tia nắng ban mai chiếu xuống, mặt nước như được rát một lớp bạc, lấp lánh trông thật đẹp. Chiều, khi hoàng hôn buông xuống, con suối lại sở hữu cho mình một lớp nhung mịn màng của bóng chiều tà. Mặt nước ửng đỏ như ly rượu nho ngọt lịm. Dòng nước của con suối thì mát và trong lắm. Nhúng tay xuống dòng suối thì quả là dễ chịu, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến đi hết, chỉ còn lại cảm giác thoải mái, sảng khoái tới lạ thường. Ở con suối này cũng có cá, nhưng cũng ít thôi. Những chú cá sặc sỡ sắc màu tung tăng bơi lội thoả thích trong dòng nước mát lành. Có những chú cá tinh nghịch còn ngoi lên mặt nước, đớp đớp làm cho mặt suối xao động, rung rinh trông rất tuyệt. Con suối gắn bó với người dân quê em và người dân quê em cũng rất quý và coi trọng con suối nhỏ này. Con suối là nguồn nước sạch cho nơi đây, tô thêm vẻ đẹp trong trẻo, mát lành cho nơi đây. Một con suối thật dễ thương làm sao!
Con suối là người bạn thân thiết, tri kỷ với người dân nơi quê em. Nó đẹp, vẻ đẹp của sự tinh khôi và thanh khiết, mát mẻ. Từ lâu, con suối đã trở thành một thành viên không thể thiếu ở xóm nhỏ quê em.
Bài tham khảo Mẫu 2
Một buổi chiều mùa hè, khi vừa tắt nắng, em cùng mẹ đi ra con suối nhỏ ở cuối làng để cùng gánh nước tưới những luống rau trồng trên bãi. Ngắm nhìn con suối dưới ánh hoàng hôn thật đẹp và thanh bình, khiến em cảm thấy quê hương mình thật tươi đẹp.
Con suối quê em chảy từ núi cao, băng qua cánh rừng rậm rồi chạy đoạn dài giữa đồng bằng rồi mới về đến đây, con suối chỉ dài chứ không to rộng, từ bờ bên này sang bờ bên kia chỉ rộng khoảng 20 mét, lòng suối khá sâu, đã nhiều người đi tắm ở đây cho rằng nơi sâu nhất của suối phải bằng chiều dài của hai người lớn, tuy nhiên hai bên bờ suối lại khá nông, mọi người hay lấy nước tưới rau ở đây. Con suối chảy giữa cánh đồng lại cách xa khu dân cư nên rất sạch sẽ, làn nước trong xanh, mát lạnh, vào ngày trời trong xanh có thể nhìn sâu xuống lòng suối có những cây rêu xanh và từng đàn cá bơi tung tăng. Thời điểm con suối cạn nhất mọi người thường ra đây câu cá, đi tắm mát, nước vừa sạch lại vừa trong xanh hòa mình với thiên nhiên. Hai bên bờ suối là những bãi trồng rau của mọi người, hàng rau xanh non mơn mởn, xa xa có đám hoa dại, cây cỏ lau, khung cảnh vừa yên bình lại vừa thơ mộng.
Em chỉ ước một lần được ngồi trên chiếc thuyền nhỏ đi dạo trên mặt con suối để có thể cảm nhận được hết vẻ đẹp của con suối quê hương.
Bài tham khảo Mẫu 3
Mỗi người chúng ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành, dẫu có đi bất cứ nơi đâu đi chăng nữa vẫn luôn có một nơi để trở về đó chính là quê hương. Và có lẽ, nếu sau này lớn lên, rời xa nơi đây em sẽ rất nhớ và đặc biệt là cảnh mặt trời mọc vào mỗi buổi sớm.
Lúc ông mặt trời còn ẩn mình sau làn mây, trời còn nhá nhem tối, em đã thức dậy. Trước lúc ông mặt trời tỏa nắng, đón chào một ngày mới, cảnh vật nơi quê hương em mới thật yên tĩnh biết bao. Từng làn sương mỏng vẫn còn e ấp đọng lại trên những cành cây, ngọn cỏ tạo thành lớp màng trông thật lạ biết bao. Trên những mái nhà, những làn khói quyện theo mùi rơm rạ phả vào trong bầu không gian rộng lớn tạo nên thứ hương vị rất đặc trưng của làng quê mỗi buổi sớm mai. Rồi chỉ một lúc sau, bầu trời phía đông chợt sáng hẳn lên. Đó cũng là lúc ông mặt trời dần dần thức dậy, nhô lên sau màn mây trắng để đón chào một ngày mới. Ánh mặt trời nhẹ dịu, tỏa sáng khắp muôn nơi, đánh thức vạn vật thức giấc để bắt đầu ngày mới. Những chú chim ríu ríu trên những cành cây cao. Xa xa, trên nền trời xanh thẳm, có những đàn chim đã rời khỏi tổ đi kiếm ăn. Những chú trâu, chú bò đang ra đồng kiếm ăn, vừa đi vừa khoan thai gặm cỏ. Thêm vào đó, ánh mặt trời soi chiếu xuống những giọt sương tạo nên thứ màu sắc lung linh như những viên ngọc trai đang phát sáng. Phía cuối làng, đâu đó nghe tiếng của các cô các bác nông dân ra đồng, vừa đi vừa nói cười vui vẻ để bắt đầu một ngày làm việc mới thật hiệu quả. Tất cả những cảnh vật ấy quyện hòa vào nhau tạo nên bức tranh cảnh mặt trời mọc thật đẹp.
Cảnh mặt trời mọc trên quê hương em thật đẹp, nó gợi lên trong em niềm hân hoan, phấn khởi để bắt đầu một ngày mới với bao điều tuyệt vời. Sau này dẫu rời xa nơi đây em sẽ nhớ mãi khoảnh khắc này.
Mẫu 4
Sau trận mưa rào, cả đất trời đều đổi thay. Gió thổi lao xao. Hàng bạch đàn reo. Cây đa cổ thụ xòe tán, lá xanh biếc ngời ngời. Bầu trời mênh mông, bao la.
Đẹp nhất là đồng quê. Một màu xanh ngọt ngào dâng lên. Lúa con gái xanh mướt như nhung. Làn gió xuân lướt qua. Lúa nhấp nhô gợn sóng kéo dài đến chân trời xa. Hàng trăm cánh én biếc chao đi chao lại như đưa thoi. Cò trắng từng đôi, từng đôi xòe cánh, hoặc bay lên, hoặc đậu xuống nhịp nhàng. Ba, bốn con trâu, con nghé hiền lành gặm cỏ ven đê, cỏ xanh mượt mà bờ kênh, bờ máng. Nước trong vắt từ các dòng kênh tuôn về cánh đồng màu xa xa. Mía, ngô, khoai… xanh biếc một màu, vươn lên phơi phới. Lúa dự, lúa tám thơm, lúa giống mới, lúa nếp cái hoa vàng… tỏa hương lâng lâng trong làn nắng mới.
Đồng quê bát ngát một màu xanh no ấm, thanh bình. Chiếc nón trắng của ai nhấp nhô trên đồng. Tiếng hát ngọt ngào từ xa đưa lại. Khiến em đang trên đường đi học phải dừng lại lắng nghe mà lòng bồi hồi.
Bài tham khảo Mẫu 5
Từ những đường phố cổ nhỏ hẹp quanh khu vực Văn Miếu xuôi theo đường Cát Linh, ta gặp con đường Giảng Võ rộng thênh thang. Mỗi buổi chiều được dạo bước trên con đường này thật thú vị biết bao!
Con đường này nối trung tâm cũ với cả một vùng rộng lớn đang mở mang. Đoạn từ cuối đường Cát Linh dẫn tới khu Triển lãm Giảng Võ một bên cao, một bên thấp, ở giữa là hàng cây bóng mát lâu năm cành lá sum sê, gốc cây được xây bọc cẩn thận tỏa tán lá xanh um xuống đường phố. Chiều nay, em lên thăm ông nội ở dãy nhà D của khu nhà tập thể. Buổi chiều nên phía đường thấp đông xe cộ hơn vì dòng người tan làm đang vội vã, hối hả trở về nhà. Ngày trước, nghe ông em nói đoạn đường này rất vắng vẻ, phương tiện chủ yếu là xe đạp, vậy mà giờ đây xe máy, ô tô đi lại nườm nượp. Dòng xe cộ nối đuôi nhau đi lại bon bon, vài người vội vã phóng xe thật nhanh trên đường, một số khác thư thả, thong dong đi bộ trên vỉa hè. Thấp thoáng có bóng mấy xe xích lô thấp và rộng chở hàng và chở người chạy chậm chạp. Những khuôn mặt hồng hào, rạng rỡ, những tiếng cười, tiếng nói, tiếng động cơ, tiếng còi xe hòa trộn vào nhau tạo nên một bản nhạc âm thanh đường phố thật náo nhiệt. Đang là mùa đông nên bầu trời có chút hơi xám buồn, những đám mây nặng nề lững lờ trôi, thỉnh thoảng có cơn gió lành lạnh thổi qua khiến mấy chiếc lá còn sót lại vẫy vẫy trong gió. Dọc dãy nhà cao tầng và cả phía đối diện, các cửa hàng, cửa hiệu, quán hàng rộn ràng, tấp nập người mua kẻ bán ra vào làm cho đường phố như cũng được tiếp thêm sinh khí, tràn đầy sức sống hẳn lên. Lúc này, trời cũng đã trở nên tối hơn, đèn điện từ các quán với đủ màu sắc hòa cùng đèn xe máy tạo nên dòng chảy sáng rực cả con đường. Mấy chiếc đèn cao áp với các cột đèn cao vút đứng trầm ngâm, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật phía dưới.
Buổi chiều ở con đường Giảng Võ khá yên bình và tĩnh lặng. Càng dạo bước trên con đường này, em càng thêm yêu Hà Nội, yêu đất nước mình hơn. Em tự nhủ với lòng mình sẽ học tập thật tốt để mai sau xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.
Bài tham khảo Mẫu 6
Nghỉ hè vừa qua, em được về quê ngoại và thưởng thức một buổi bình minh rực rỡ trên quê hương yêu dấu. Buổi sớm hôm ấy thật là đẹp!
Trời vừa sớm nhưng em đã thức dậy đi dạo quanh làng. Tiếng gà gáy râm ran khắp xóm. Khi trời mát mẻ, không gian thoáng đãng. Một làn gió thoảng qua làm xao động cành lá để lộ ra những hạt sương sớm long lanh. Bầu trời cao, rộng mênh mông, đây đó một vài đám mây trắng lững lờ trôi. Từ các mái bếp, những làn khói nghi ngút bay lên hoà quyện với sương sớm tạo thành những dải lụa mềm uốn lượn trên bầu trời. Ngoài đồng những bông lúa ngả đầu vào nhau thì thầm trò chuyện. Nhìn từ xa, cánh đồng trông như một tấm thảm màu xanh pha vàng trải rộng mênh mông. Đây đó trên cánh đồng lác đác một vài bác nông dân ra thăm ruộng. Từ các ngõ xóm, trên đường làng, các bà các chị gánh những gánh hàng, rau tươi su hào, cải bắp … mang ra chợ bán. Các em bé xúng xính trong những bộ quần áo sặc sỡ lon ton theo mẹ ra chợ. Những chú lợn eng éc đòi ăn, những chú kêu ăng ẳng, mọi người ý ới gọi nhau đi làm. Đằng đông, mặt trời tròn xoe, ửng hồng đang từ từ nhô lên sau bụi tre, chiếu những tia nắng ấm áp xuống mặt đất, xua tan màn sương sớm, nhuộm vàng những bông lúa làm cả xóm làng như sáng bừng lên giữa ánh bình minh. Bầu trời lúc này như trong và sáng hơn, mây trắng hiền hoà, từng đàn chim bay lượn thật là đẹp. Trên các cành cây, những chú chim hót líu lo chào ngày mới. Ngoài đường, xe cộ đi lại nườm nượp, các bạn học sinh vui vẻ đến trường. Tất cả các màu sắc, cảnh vật, âm thanh đó như hoà quyện với nhau tạo nên phong cảnh làng quê thật trù phú, tươi vui.
Em rất yêu quê hương em - một làng quê thanh bình và trù phú. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi để mai sau xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp ấm no hơn.
Bài tham khảo Mẫu 7
Về với Bến Tre quê em, ai ai cũng thích thú trước vẻ đẹp của những con rạch nhỏ ở Cồn Phụng. Tuy chẳng có tên gọi cụ thể nào, nhưng những ai yêu mến vẻ đẹp bình dị, mộc mạc của miền sông nước, thì ắt sẽ biết đến cảnh đẹp này.
Những con rạch ở Cồn Phụng trải dài len lỏi khắp nơi. Chúng bò ngoằn ngoèo, lổm cổm như những con trăn lớn. Rạch này là do ông trời làm nên. Mà ông cũng thật khéo tay, làm cho các con rạch lan tỏa tựa như một mạch máu đang đưa nước đi nuôi sống cả vùng Cồn Phụng. Các con rạch chẳng rộng được như sông, bề ngang áng chừng đôi ba mét. Nước rạch là nước dẫn về từ sông Cửu Long, nên đặc một màu phù sa màu mỡ. Tuy không rộng, nhưng rạch lại có nhiều chỗ khá sâu. Nên phương tiện di chuyển thích hợp nhất ở đây chính là thuyền, ghe nhỏ. Điều tạo nên sự hấp dẫn tuyệt vời cho các con rạch, chính là khung cảnh hai bên bờ của nó.
Rạch ở Cồn Phụng mệnh danh là rạch của Bến Tre, nên chẳng có gì lạ khi hai bên bờ rạch trồng toàn dừa. Nhưng những cây dừa ở đây ngộ lắm. Vì chúng chẳng phải dừa cạn, mà là dừa nước cơ. Cây dừa mọc lấp xấp ven rạch, gốc và thân nằm hẳn trong nước. Những cành lá thì to và dài, chẳng thua kém gì họ hàng dừa cạn. Các cây dừa mọc sát nhau, cành lá xuề xòe, bon chen ra tận giữa rạch. Chúng tạo thành một cái mái vòm màu xanh lá, che trên mặt nước. Nhờ vậy, khi ngồi thuyền con xuôi theo rạch, sẽ có cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác - thế giới của màu xanh, của dừa nước. Chẳng phải mỗi rạch ở Cồn Phụng mới có dừa nước. Nhưng chỉ có nơi đây dừa nước mới khỏe, mới dày, mới đông đúc như vậy. Và cũng chỉ ở nơi đây, dừa nước mới chịu khó dựng vòm che nắng chắn mưa cho con rạch như thế. Cảm giác ngồi trên cái thuyền con xuôi theo dòng nước, trên đầu là mái lá dừa xanh. Kết hợp với tiếng mái chèo khua nước lõng bõng và tiếng lá dừa rì rào, tiếng chim kêu lích rích. Thì đúng là thư giãn vô cùng. Đó chính là cái thú miệt vườn mà bao lâu nay người ta vẫn kể khi nhắc đến miền Tây sông nước.
Mỗi năm, có rất nhiều du khách đến lần đầu và trở lại thăm những con rạch ở Cồn Phụng. Em rất vui và tự hào về điều đó. Bởi vẻ đẹp của quê hương em đã được bà con ở khắp nơi ghi nhận, yêu mến.
Bài tham khảo Mẫu 8
Biển là một khung cảnh thiên nhiên vô cùng đẹp. Mỗi khoảnh khắc trong ngày, biển lại khoác lên mình những chiếc áo xinh đẹp khác nhau. Nhưng em thích nhất, vẫn là biển lúc hoàng hôn.
Hoàng hôn bắt đầu khi mặt trời bắt đầu lùi về cuối núi. Những tia nắng cuối của ngày tất cả chạy vội về nhà theo lời gọi của mặt trời. Cả vùng mây trời và mặt biển chuyển sang màu đỏ ối. Màu đỏ này không giống màu đỏ cam lúc bình minh đâu. Nó sẫm hơn và mang chút gì đó nặng nề hơn. Những cơn gió cũng thổi càng lúc càng mạnh. Hàng dừa cao cứ thế ngả nghiêng nghiêng ngả, tán lá vốn đã xác xơ nay lại càng xác xơ hơn nhiều.
Lúc này, nước biển chuyển sang màu xanh sẫm đến như là đen tuyền của màu đen. Những cơn sóng cũng chẳng thể nhìn rõ màu sắc. Chỉ đến khi chúng lao vào đến vỡ cát, vỡ tan thì em mới thấy. Nhưng sự hiện diện của chúng vẫn vô cùng mạnh mẽ qua âm thanh oàm oạp, rì rào ầm ĩ. Không khí mỗi lúc một lạnh lẽo hơn vì thiếu đi nắng ấm. Mặt cát bắt đầu ẩm ướt dần, không còn tơi mịn như lúc chiều vì sương dần buông.
Hoàng hôn tuy dài hơn bình minh nhưng cũng là phút chốc. Ngắm hoàng hôn trên biển, luôn mang lại cho em cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
Bài tham khảo Mẫu 9
Ai đã một lần được ngắm cảnh mặt trời lên trên biển thì sẽ chẳng bao giờ quên được, đó là những khoảnh khắc vô cùng hùng vĩ của thiên nhiên ban tặng cho con người. Thiên nhiên vốn có nhiều cảnh đẹp, nhưng có lẽ hình ảnh mặt trời mọc trên biển ở đảo Cô Tô để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc khó quên.
Xa xa, phía chân trời ngấn bể xanh thẳm, pha sắc hồng tươi, vài tia nắng ló dạng đón chào ngày mới. Rồi ông mặt trời cũng nhô lên tròn trĩnh và phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên cực lớn. Quả trứng cứ từ từ đặt lên cái mâm bạc được dệt bằng cả chân trời màu ngọc trai nước biển ửng hồng. Xung quanh cái vùng sáng hình rẻ quạt ấy là đủ các màu sắc ấm nóng, màu đỏ, cam, vàng… quấn quýt hòa quyện vào nhau.
Màu nước biển thay đổi nhanh chóng, dường như có bàn tay của người thợ nhuộm đang pha màu cho nước, đang từ màu xanh xỉn bàng bạc, nước biển bỗng nhiên rực lên một màu xanh tươi rói. Từng góc, nước biển đổi màu theo ánh sáng mặt trời. Ngay cả vài ba con tàu bé xíu đang buông trôi trên mặt biển cũng được tắm đẫm trong làn ánh sáng sớm mai ấy, mọi thứ như đang được tẩy trần trở nên trong veo, mát mẻ. Sau ánh sáng hình rẻ quạt, mặt trời hiện ra tròn trịa, vàng cam rực rỡ rồi từ từ lên cao dần, như thể đang được thổi bay lên vậy.
Tiếng sóng biển rì rào như bài ca bất tận ca ngợi sự đẹp đẽ giàu có của thế giới đại dương. Đến khi vùng đông thực sự hiện ra rực rỡ giữa màu mây trắng, chiếu ánh sáng kì diệu xuống vạn vật thì cả mặt biển lóe sáng một màu trắng bạc. Ánh sáng ấy phủ lên mặt biển, lan tỏa rất đẹp. Màu xanh của trời, màu xanh của nước hòa lẫn với sắc màu của mặt trời tạo nên một màu sắc kì ảo trên biển. Cảnh biển lúc này chẳng khác gì một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ.
Trong ánh sáng dịu dàng đầu buổi bình minh, những tiếng nói, tiếng cười vang rộn cả bãi biển xôn xao bàn luận về chuyện bác chài đánh cá về những con thuyền ra khơi. Ngoài xa, sóng trở nên phẳng lặng nằm im. Phải chăng nó cũng đang chạnh lòng buồn bã vì không được đùa giỡn với đám trẻ nhỏ. Hiểu được điều đó những con sóng sau khi đã rút ra xa thì nhường chỗ cho những làn sóng khác lan vào bờ để một lần nữa ca lên bản nhạc muôn thuở của biển khơi.
Đoàn thuyền đánh cá rẽ màn sương bạc ra khơi. Bỗng thấp thoáng những con thuyền giữa muôn ngàn sóng nước làm náo nức, xôn xao cả mặt biển. Những cánh buồm vút cao thon thả nhìn xa chẳng khác gì những con chim cổ trắng đang rướn cao như muốn cất tiếng hót. Chúng được nắng chiếu vào hồng rực lên như đàn bướm múa lượn giữa trời xanh... Cũng có những cánh buồm ánh lên dưới tia nắng mặt trời. Mọi người dắt tay nhau dạo trên bãi biển, nói chuyện vui vẻ. Khuôn mặt rạng ngời, nở một nụ cười tươi tắn.
Một vẻ đẹp của biển, vẻ đẹp kiêu kì muôn màu muôn sắc ấy do mây, trời, ánh sáng tạo nên. Trong mắt tôi, mỗi buổi bình minh trên biển trở nên thật hiền hòa. Trong mắt biển, tôi chỉ là một sinh linh nhỏ bé. Nếu như những làn sóng và bờ cát trên biển là người mẹ thì với tôi biển như một thiên thần.
Bài tham khảo Mẫu 10
Nhắc đến biển của thiên nhiên thì không thể phủ nhận được bãi biển quê em thật đẹp. Thế nhưng có hình ảnh con người nơi cùng biển cũng thật đẹp biết bao nhiêu. Có những bác chài da sạm màu nắng gió, tiếng nói của bác dường như cũng sang sảng, đang hồ hởi xuống thuyền. Ngay lúc này đây em như cũng thấy được những tia nắng dường như cũng đã đổ xuống đùa nghịch trên vòm cây, nhảy nhót trong những kẽ lá và bãi biển Đồ Sơn như cũng đã ồn ào hẳn lên.
Những con sóng biển không còn lăn tăn mà cuộn lên cuồng nhiệt biết bao nhiêu. Những con sóng ở xa như kẻ cô đơn, dường như cứ mãi âm thầm, lặng lẽ, nhưng vào gần bờ khi mà được gần người, nó lại chồm lên tung bọt trắng xóa thật đẹp biết bao nhiêu. Con sóng như từng đợt, từng đợt một cứ mãi dào dạt nối đuôi nhau chạy mãi, chạy mãi cho đến khi đến bờ lại vỡ òa ra những bọt trắng. Đến với bãi biển không thể không nói đến bờ cát trải dài. Bãi cát như cũng thỉnh thoảng thấy lóe lên những tia nắng chiếu và thật đẹp.
Khung cảnh hoàng hôn cũng được xem là một trong những cảnh đẹp độc đáo trên biển Đồ Sơn. Khi mà hoàng hôn xuống thì cũng chính là lúc biển như vắng lặng hơn, thưa thớt hơn rất nhiều. Ông mặt trời cũng đã từ từ lặn xuống biển và sắc đỏ cam như đã bao trùm không gian. Con người như đứng trước biển cũng thấy mình dường như cũng thật nhỏ bé và cô đơn. Đứng ở trước biển Đồ Sơn nhìn cảnh hoàng hôn con người như cũng có cảm giác như nao lòng và buồn man mác.
Có lẽ sau này khi trưởng thành em cũng sẽ được đi rất nhiều nơi khác nhau, có nhiều cảnh biển đẹp, thậm chí đẹp hơn Đồ Sơn. Nhưng chắc chắn rằng những cảm xúc những kỷ niệm với bãi biển quê hương này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí em được.
Bài tham khảo Mẫu 11
Nước ta là một nước có đường bờ biển dài từ Bắc vào Nam, tương ứng với đất liền là các đảo, quần đảo. Có lẽ tự hào và xúc động nhất phải kể đến các quần đảo nằm rất xa đất liền như Quần đảo Trường Sa – một quần đảo xa bờ của Việt Nam nằm hướng Đông Nam. Em đã từng được nhìn thấy quần đảo Trường Sa trên nhiều phương tiện như báo, đài, sách giáo khoa và tivi.
Quần đảo Trường Sa là một tập hợp rất nhiều đảo nằm sát nhau, chi chít lại trên bản đồ. Nhưng thực tế, các đảo cách nhau xa tới hàng trăm ki-lô-mét nếu tính bằng đường bộ. Thời gian di chuyển giữa các đảo tính bằng hàng giờ đồng hồ, thậm chí nửa ngày, vài ngày… Những đợt sóng cứ vỗ vào đảo, nghe như những tiếng đồng hồ tích tắc. Có lẽ sóng biển là chiếc đồng hồ bấm giờ vĩnh viễn không hết pin, hết điện, cứ vỗ mãi, kêu mãi những tiếng xuyên ngày đêm như vậy.
Vào sáng sớm hay lúc chiều hoàng hôn, quần đảo Trường Sa đều được soi chiếu chói lọi bởi ánh Mặt Trời chiếu lên mặt biển. Những đợt sóng lăn tăn, những gợn, những đợt lấp la lấp lánh ánh Mặt Trời như kim cương rơi vào lòng biển rồi vỡ tan. Gió trên biển cũng thật khắc nghiệt, những đợt gió cả ngày cứ liên tục thổi vào các đảo, gió không ngừng như những đợt sóng vỗ bờ. Nhất là vào ngày mưa bão, gió thường rất to và đem theo mưa nhiều. Có khi gió quật đổ cây, tốc mái nhà. Do vậy, các chiến sĩ và người dân trên các đảo phải gia cố, nẹp và đổ rào quanh gốc cây. Có lẽ rễ cây cũng hiểu chuyện, lo lắng mà đâm rễ thật sâu vào lòng đất trên đảo. Thời tiết trên đảo chuyển mình rõ nhất có lẽ là hai mùa trong năm: mùa mưa và mùa khô. Tương tự như mùa mưa và mùa khô trên đất liền, ở đảo mùa khô cũng ít mưa, mùa mưa thì mưa rất nhiều, mưa như trút nước. Nơi đây thật sự rất khắc nghiệt.
Những lúc lặng gió, cây cối sừng sững như những người lính uy nghiêm bảo vệ vùng trời, vùng biển Tổ quốc. Lúc gió nổi lên, tán cây nghiêng mình như những cô gái múa ba lê, nhẹ nhàng mà khéo léo, cứ thế tránh được những làn gió muốn xô ngã, quật đổ mình. Đâu đó, những lá cờ Tổ quốc trên những cột cờ, những bia khắc tên đảo, những mái nhà trụ mình giữa đảo lớn, những boong tàu, trên lưng những người lính tuần biển,… đỏ rực, cờ bay phần phật, phấp phới không ngơi nghỉ. Những lá cờ bay mãi, dệt mãi nên tinh thần thép, bất khuất, hi sinh thân mình ra đảo xa bảo vệ lãnh hải nước nhà.
Trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng đưa tin, có rất nhiều những nguy hiểm, khó khăn rình rập các chiến sĩ nơi đảo xa. Lãnh hải của nước ta luôn đứng trước thách thức bị xâm phạm, chiếm đóng trái phép. Phải trực tiếp đến với biển đảo, ở đảo như các chiến sĩ mới thấy sự gian nan, khó khăn.
Là học sinh, em xin hứa sẽ học hành chăm chỉ, rèn luyện thật tốt để mai này trở thành người có ích cho xã hội. Em sẽ luôn yêu nước mình, yêu những người chiến sĩ vất vả. Màu cờ và sắc áo Tổ quốc là một niềm tự hào vô cùng lớn lao, cần phải được giữ gìn. Mỗi học sinh chúng em sẽ là một tuyên truyền viên, lan toả tình yêu và vẻ đẹp biển đảo tới khắp mọi người dân Việt Nam, bạn bè của chúng em.
Rất nhiều những hình ảnh đẹp, bài viết hay nói về quần đảo Trường Sa của nước ta. Đó chính là những tình yêu, những trái tim thổn thức, yêu thương tới nơi đảo xa. Chúc cho các chú chiến sĩ luôn kiên trì, nhiều sức mạnh để đứng vững giữa biển lớn, sóng cao.
Bài tham khảo Mẫu 12
Thứ bảy tuần qua, tôi được ba mẹ cho đi Nha Trang thư giãn vài ngày sau những giờ học căng thẳng. Nơi đây thật đẹp làm sao, sóng biển thật hùng vĩ, sóng cuồn cuộn chao đảo như vừa có một trận gió lùa qua vậy. Ôi! Đàn chim mòng biển bay qua bay lại trong ánh nắng mặt trời chói chang, từ trong bờ nhìn ra biển chỉ thấy một quả cầu lửa khổng lồ núp sau một bờ biển đu đưa chao đảo trong phong cảnh. Thật là một cảnh biển đầy thú vị và tuyệt vời, lí thú để nhìn ngắm.
Khi đến nơi thì trời đã tối, mẹ bảo phải ngủ sớm để ngày mai có sức đi chơi. Mẹ gọi tôi dậy rất sớm. Khi ra đến biển, tôi nghe tiếng sóng rì rào giống như một khúc nhạc tươi vui. Một ngọn gió lạnh thoảng qua làm cho những cây dừa đung đưa. Sóng vẫn vỗ ào ào không ngớt, trời đất vẫn yên tĩnh. Một vệt hồng xuất hiện lên ở phía chân trời, lớn dần cho tới khi rải thành một con đường hồng thắm rạng rỡ từ đó đến chỗ chúng tôi. Mặt biển thì óng ánh màu hồng nhạt.
Và phía chân trời mặt trời xuất hiện. Những tia nắng chói chang bắt đầu trải khắp mọi nơi. Càng lên cao thì mặt trời dần dần mất đi màu hồng mà xuất hiện màu đỏ chói chang. Mặt biển chói chang nhìn đến đau mắt. Biển thức dậy hoàn toàn càng lúc sóng càng vỗ mạnh. Những con thuyền sau khi ra khơi bây giờ đã về. Kìa một con sóng bỗng phóng cao lên, hăng hái tiến nhanh vào bờ. Những con sóng cứ chồm lên nhau mà lao vào bờ, bọt nước trắng xoá cùng những tiếng rì rào sôi động.
Buổi sáng ông mặt trời thức dậy vén màn sương mỏng, chiếu những tia nắng xuống mặt biển làm biển sáng lên như dát bạc. Còn tới buổi trưa thì biển lại nhẹ nhàng ôm từng con sóng như người mẹ ôm con vậy. Khi tối về thì biển lại thay một bộ áo mới, màu đen, trông rất đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 13
Ai đã từng tham quan, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đà Lạt thì không thể nào bỏ qua vẻ lộng lẫy của hồ Xuân Hương được.
Hồ Xuân Hương là một hồ nước đẹp hình trăng lưỡi liềm, nằm giữa trung tâm thành phố Đà Lạt. Xung quanh hồ có rừng thông xanh ngắt được mệnh danh là lá phổi của thành phố cùng các bãi cỏ, vườn hoa. Đây là địa điểm du khách ưa thích đi dạo bộ hoặc xe ngựa khi đến tham quan thành phố Đà Lạt. Hồ Xuân Hương là hồ nhân tạo. Mặt hồ rộng mênh mông, nhìn quá tầm mắt. Nước hồ có màu xanh sẫm do bóng cây thông in lên, cùng bầu trời trong vắt, dịu mát của những cụm mây lững lờ trôi. Dòng nước trong xanh tĩnh lặng, nhà cửa, phố xá, cây cối hai bên bờ in bóng xuống dòng sông như là tranh vẽ.
Mỗi lần đến đây, gia đình em đều ghé vào Thuỷ Tạ - một công trình kiến trúc nổi bật gắn liền với hồ Xuân Hương để chụp vài tấm ảnh lưu niệm, ngồi uống nước và ngắm mặt hồ. Thuỷ Tạ là một căn nhà màu trắng với lan can rộng nổi bật trên mặt hồ. Nhìn xa thấp thoáng như dáng một chiếc du thuyền sang trọng. Đầu hồ là khu bán vé cho khách du lịch chơi đạp vịt. Nơi đây rất đông đúc những hàng quán, xe ngựa, xe đạp đôi,… Từng vòng nước khuấy động mặt hồ loang ra từ những con vịt của khách du ngoạn. Những làn gió nhẹ khiến hồ lăn tăn vảy cá trên mặt phẳng như gương. Các bụi cây ven bờ cũng đu đưa theo gió và khẽ rung động khi có cá đớp bọt nước dưới gốc. Phía xa, khoảng chục người đàn ông trung niên có, già cũng cũng có, đang thả cần câu thư giãn cùng tách cà phê hay tờ báo. Không khí vô cùng thoáng đãng, dễ chịu bởi hơi nước mát lạnh phả lên từ hồ. Hàng thông quanh hồ cũng cất tiếng hát rì rào, ca ngợi vẻ kiều diễm cho một thắng cảnh đặc trưng của xứ sở ngàn hoa và sương mù. Vài làn hơi trắng và trong bốc lên từ mặt hồ, tạo nên cảm giác bồng bềnh huyền ảo.
Ngồi ngắm hồ Xuân Hương mà trong lòng lâng lâng một cảm giác man mác. Em cảm thấy quê hương đất nước mình đẹp quá. Đẹp như một bài thơ, một bản nhạc và một bức tranh chỉ có ở nơi em được sinh ra và lớn lên.
Bài tham khảo Mẫu 14
Vạn vật đang chìm trong giấc ngủ, bỗng từ đằng đông, một quả cầu lửa khổng lồ từ từ nhô lên. Rồi chẳng biết từ đâu, tiếng gà gáy te te vang khắp làng trên xóm dưới. Một ngày mới bắt đầu trên quê em.
Ông mặt trời bị tiếng gà đánh thức bất ngờ nên chưa tỉnh hẳn. Ông vén tấm màn đêm, nhìn xuống trần gian bằng đôi mắt ngái ngủ, khuôn mặt tròn trĩnh, hồng hào trông thật ngộ. Cùng với sự thức tỉnh của mặt trời, vạn vật cũng bừng tỉnh giấc theo. Cây cối hả hê vươn tay đón chào ngày mới. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên cành cây, ngọn cỏ long lanh như những hạt ngọc.
Dưới ánh ban mai, chúng sáng bừng lên như những ngôi sao bé nhỏ, xinh xắn dưới trần gian. Cảnh vật dần thay đổi. Bóng tối đã bị ánh sáng đẩy lùi, phô ra vẻ đẹp của buổi sớm. Khi những tia nắng đầu tiên vừa đến mặt đất cả một không gian trong trẻo sáng sủa đã mở ra trước mắt ta. Mặt trời lúc này đã tươi cười rạng rỡ chứ không còn uể oải, ngái ngủ nữa.
Những tia nắng sớm tinh nghịch chạy đuổi nhau trên bãi cỏ còn đẫm sương đêm. Làng quê lúc này đẹp như một bức tranh nhiều màu. Trên trời, những đám mây trắng, hồng trôi lững lờ. Dưới cánh đồng, lúa đã bắt đầu ngả vàng. Những bông lúa nặng hạt, uốn cong như chiếc cần câu, ngả đầu vào nhau thầm thì trò chuyện.
Gió thổi vi vu, sóng lúa rập rờn. Hương lúa thoang thoảng lan tỏa khắp không gian đánh thức khứu giác của những người khó tính nhất. Thỉnh thoảng có cánh cò trắng bay lượn trên không càng làm tô điểm thêm cho cảnh đẹp quê hương. Trong làn gió nhẹ sớm mai, mặt sông lăn tăn gợn sóng. Những con sóng tinh nghịch nối đuôi nhau đùa giỡn xô vào bờ.
Mấy cậu bé đồng quê đeo cái giỏ bé xinh bên mình lững thững đi dọc bờ sông tìm bắt cua còng. Khuôn mặt ánh lên niềm vui con trẻ. Con đường làng quanh co, uốn lượn như một dải lụa khổng lồ. Hai bên đường, hàng cây nghiêm trang đứng chào ngày mới. Tiếng chim hót líu lo hòa với tiếng ve râm ran trong vòm lá tạo thành bản nhạc du dương nghe thật vui nhộn.
Trên đường làng, tiếng cười nói ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. Mấy bác nông dân đã vác cuốc ra đồng. Theo sau chân họ là mấy chú trâu chăm chỉ vừa đi vừa kêu khe khẽ “ọ ọ”. Cái mặt hớn hớn, cái đuôi phe phẩy vẻ khoái chí vì sắp được làm công việc quen thuộc hàng ngày giúp nhà nông.
Đám học trò tung tăng cắp sách tới trường. Trên vai, khăn quàng đỏ thắm tung bay. Chúng nói nói, cười cười làm rộn rã cả một đoạn đường. Mấy cô bác công nhân cũng vội vã đạp xe tới nơi làm việc. Màu áo xanh hòa với màu nắng sớm đang chan hòa khắp nơi. Tất cả đã sẵn sàng cho một ngày mới.
Yêu quê hương, em yêu những nét đẹp của quê mình. Vào thời điểm nào trong ngày, dù bình minh hay hoàng hôn cũng đều để lại ấn tượng sâu đậm trong em. Sau này, dù đi đâu, về đâu, em cũng không bao giờ quên được miền quê yêu dấu ấy.
Bài tham khảo Mẫu 15
Chủ nhật vừa rồi là một ngày thật đẹp. Hà Nội bước vào mùa thu với tiết trời mát mẻ, khô ráo và có nắng vàng ấm áp. Nếu không đi chơi thì thật có lỗi với thời tiết đẹp như thế này. Vì vậy mà em đã xin phép bố mẹ để cùng các bạn đi chơi ở công viên Cầu Giấy gần trường học.
Đây là một công viên không quá lớn, nhưng rất đẹp và gần gũi với thiên nhiên. Vừa xuống xe buýt là chúng em đã đứng ngay trước cổng vào của công viên. Đi qua cổng, chúng em được gặp một khuôn viên rộng rãi với nhiều cây cối xanh mát. Dưới chân là con đường xi-măng bằng phẳng khá nhỏ, chỉ đủ cho ba bạn cùng di chuyển. Bởi người xây dựng muốn để lại nhiều không gian nhất cho thảm cỏ xanh ở xung quanh. Giữa thảm cỏ, mọc lên những cây bóng mát cao lớn. Nào muồng hoàng yến, nào hoa sữa, nào phượng vĩ, rồi cả những cây mà em chẳng biết tên. Cây nào cũng cao lớn, tỏa bóng mát rười rượi cho công viên. Nhờ có chúng mà không gian trong công viên mát mẻ và trong lành. Đồng thời, chúng còn là những chiếc ô che tự nhiên cho các luống hoa tươi xinh ở phía dưới. Lần nào đến đây, em và các bạn cũng thích thú đi dạo vòng quanh vài vòng mà không biết chán. Bởi cảm giác đi giữa những hàng cây, luống hoa xanh tốt luôn giúp cho tâm trạng của chúng em tốt hơn.
Một lát sau, khi mỏi chân, chúng em liền kéo nhau sang khu quảng trường ở bên cạnh. Ở đó gần một hồ nước rộng nên rất lộng gió và thoáng đãng. Cạnh hồ, quảng trường được lát gạch bằng phẳng, rộng rãi với nhiều ghế đá xung quanh. Chúng em ngồi ở đó nghỉ chân, uống nước rồi hồ hởi trò chuyện. Xung quanh mọi người cũng trò chuyện phấn khởi, chơi thể thao, tập nhảy theo nhạc rộn ràng nên chúng em không cần phải e ngại rằng bản thân sẽ làm ổn ảnh hưởng tới người khác. Khi đã gần về chiều muộn, chúng em mới đứng dậy tiến về khu cổng công viên để ăn vặt. Ở đây bày bán rất nhiều món đồ ăn vặt ngon như xúc xích, kem cuộn, cá viên, nước mía, hoa quả dầm… Ăn uống no nê, chúng em tạm biệt nhau và lên xe buýt để về nhà. Thế là kết thúc một chiều tuyệt vời ở công viên Cầu Giấy.
Vẻ đẹp ở công viên Cầu Giấy thật bình dị và gần gũi với thiên nhiên. Khi đến đây, em cảm thấy vui vẻ và thoải mái, quên đi những mệt nhọc của cả một tuần học ở trường. Em mong rằng cuối tuần nào thời tiết cũng thật đẹp như hôm nay để em lại được cùng các bạn đến đây vui chơi thêm nữa.
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất
- Top 105 Bài văn tả cảnh sau cơn mưa hay nhất
- Top 105 Bài văn tả lại một cảnh đẹp của địa phương mà em yêu thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả con đường quen thuộc nơi em ở vào buổi sáng mùa hè hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp trên quê hương em hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn tả phong cảnh mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về con vật mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật em đã được quan sát trên ti vi hoặc phim ảnh mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật mà em đã chăm sóc và gắn bó hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất




Danh sách bình luận