Top 105 Bài văn tả bố hay nhất>
- Giới thiệu về người em định tả: người bố của em - Nêu cảm xúc chung: Em rất tự hào và biết ơn bố vì bố luôn là người dạy dỗ và chăm sóc em.
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Giới thiệu về người em định tả: người bố của em
- Nêu cảm xúc chung: Em rất tự hào và biết ơn bố vì bố luôn là người dạy dỗ và chăm sóc em.
II. Thân bài
1. Khái quát về bố
- Tên bố là gì?
- Bố năm nay bao nhiêu tuổi?
- Nghề nghiệp của bố (công nhân, giáo viên, bác sĩ, công an, nông dân…).
- Vai trò của bố trong gia đình: trụ cột, chỗ dựa tinh thần.
2. Tả ngoại hình
- Dáng người: Cao, thấp, gầy, vạm vỡ, khỏe mạnh…
- Khuôn mặt: Hiền hậu, nghiêm nghị hoặc phúc hậu.
- Mái tóc: Đen, điểm bạc, ngắn gọn gàng.
- Đôi mắt: Ấm áp, nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương.
- Đôi bàn tay: Thô ráp, chai sạn (do lao động) nhưng rất ấm áp.
- Giọng nói: Trầm ấm, nghiêm nhưng gần gũi.
3. Tính cách của bố
- Yêu thương gia đình, luôn lo lắng cho con cái.
- Chăm chỉ, chịu khó làm việc.
- Nghiêm khắc nhưng rất quan tâm.
- Sống trách nhiệm, luôn là chỗ dựa vững chắc.
4. Kỉ niệm với bố
- Một lần bố giúp em khi em gặp khó khăn (ốm, học tập, bị ngã…).
- Một lần bố dạy em bài học quan trọng trong cuộc sống.
- Cảm xúc của em: xúc động, biết ơn, yêu thương bố hơn.
III. Kết bài
- Khẳng định tình cảm: Em rất yêu quý và kính trọng bố.
- Suy nghĩ: Bố là người hùng thầm lặng trong gia đình.
- Mong ước: Bố luôn khỏe mạnh, hạnh phúc để ở bên em mãi.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Bố của em là người mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất trong gia đình. Bố em năm nay ngoài bốn mươi tuổi và làm nghề công nhân xây dựng.
Bố có dáng người cao, hơi vạm vỡ và rất khỏe mạnh. Làn da bố sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Mái tóc bố ngắn, đen nhưng đã điểm vài sợi bạc. Khuôn mặt bố hiền nhưng cũng rất nghiêm nghị khi cần. Đôi mắt bố sâu và ấm áp, luôn nhìn em với ánh nhìn đầy yêu thương. Đôi bàn tay bố to, chai sần nhưng lại rất ấm áp mỗi khi nắm tay em.
Trong cuộc sống hằng ngày, bố là người rất chăm chỉ và chịu khó. Bố thường đi làm từ sớm và về nhà khi trời đã tối. Dù mệt nhưng bố vẫn luôn quan tâm đến em và hỏi han việc học. Bố không nói nhiều nhưng luôn thể hiện tình yêu thương bằng hành động.
Em nhớ có một lần em bị điểm kém môn Toán và rất buồn. Bố đã không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, phân tích lỗi sai cho em. Bố còn động viên em phải cố gắng hơn và không được bỏ cuộc. Nhờ vậy, em đã có động lực học tập tốt hơn.
Em rất yêu quý bố em. Bố không chỉ là người nuôi dưỡng em mà còn là người dạy em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống. Em mong bố luôn khỏe mạnh và hạnh phúc để mãi ở bên gia đình em.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong cuộc sống của mỗi người, có những hình ảnh luôn in sâu trong trí nhớ như một điểm tựa dịu dàng và vững chắc. Với em, hình ảnh ấy chính là bố – người bác sĩ mà em luôn yêu thương, kính trọng và tự hào nhất. Mỗi khi nghĩ về bố, em không chỉ nghĩ đến một người cha trong gia đình, mà còn nghĩ đến một người đang ngày đêm lặng lẽ giữ lại sự sống cho rất nhiều người khác.
Bố em năm nay khoảng hơn bốn mươi tuổi, đang làm bác sĩ tại một bệnh viện trong thành phố. Công việc của bố rất bận rộn, có khi đi từ sáng sớm và trở về khi trời đã khuya. Dù vậy, bố vẫn luôn dành cho gia đình sự quan tâm rất ấm áp và trọn vẹn. Trong mắt em, bố giống như một “ngọn đèn nhỏ” luôn âm thầm thắp sáng không chỉ cho bệnh nhân mà còn cho chính gia đình em.
Bố có dáng người cao, hơi gầy vì thường xuyên phải làm việc nhiều giờ liên tục. Làn da bố hơi sạm đi vì những ca trực dài và những ngày phải di chuyển liên tục trong bệnh viện. Mái tóc bố cắt ngắn gọn gàng, đôi khi đã điểm vài sợi bạc như dấu vết của thời gian và công việc vất vả. Khuôn mặt bố không quá nghiêm khắc nhưng luôn toát lên vẻ điềm tĩnh và tin cậy, giống như một người luôn biết rõ mình phải làm gì trong mọi tình huống. Điều em ấn tượng nhất ở bố là đôi mắt. Đôi mắt bố không chỉ hiền mà còn rất tập trung, như luôn quan sát và lắng nghe người khác. Có lúc em cảm thấy ánh mắt ấy giống như một mặt hồ yên tĩnh, nhưng bên trong lại chứa đựng sự sâu sắc và ấm áp. Khi bố nhìn em, em luôn có cảm giác mình được bảo vệ, được thấu hiểu mà không cần phải nói quá nhiều. Đôi bàn tay bố khá thô ráp và có những vết chai nhỏ. Nhưng với em, đôi tay ấy lại giống như đôi cánh vững chắc, luôn nâng đỡ và chữa lành cho nhiều người. Đó là đôi tay từng cầm ống nghe, từng cầm dao mổ, từng làm việc trong những ca cấp cứu khẩn trương. Mỗi lần bố đặt tay lên vai em, em đều cảm nhận được sự ấm áp rất lạ, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng.
Trong công việc, bố là một bác sĩ rất tận tâm. Bố luôn nói rằng làm bác sĩ không chỉ cần giỏi chuyên môn mà còn phải biết lắng nghe và thấu hiểu người bệnh. Có những ngày bố phải trực đêm, không ngủ suốt nhiều giờ liền. Khi về nhà, bố thường rất mệt nhưng hiếm khi than vãn. Bố chỉ ngồi lặng yên một lúc rồi lại bắt đầu đọc tài liệu hoặc chuẩn bị cho công việc ngày hôm sau. Em luôn thấy bố giống như một “chiếc cầu nối” giữa sự sống và niềm hy vọng của bệnh nhân. Có những lúc em thấy bố rời nhà trong vội vã vì có ca cấp cứu gấp, ánh đèn xe máy khuất dần trong đêm, em cảm giác như bố đang chạy đua với thời gian để giành lại sự sống cho người khác.
Ở nhà, bố lại là một người cha rất khác, dịu dàng và gần gũi. Bố không nói nhiều, nhưng luôn quan sát từng việc nhỏ của em. Khi em học bài, bố thường ngồi bên cạnh đọc sách hoặc xem tài liệu. Có lúc bố chỉ khẽ hỏi: “Con hiểu bài chưa?” nhưng cũng đủ để em cảm thấy được quan tâm. Em nhớ có một kỉ niệm rất rõ về bố. Hôm đó em bị sốt cao vào ban đêm, người mệt lả và rất khó chịu. Mẹ em lo lắng gọi bố về. Khi bố về đến nhà, dù vừa trải qua một ca trực dài, bố vẫn nhanh chóng kiểm tra cho em. Bố đặt tay lên trán em, đo nhiệt độ rồi nhẹ nhàng kê đơn thuốc và hướng dẫn mẹ chăm sóc em. Trong lúc em mê man, em vẫn cảm nhận được bàn tay bố luôn ở gần, như một điểm tựa không rời. Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy, bố đã chuẩn bị sẵn nước ấm và cháo để em ăn. Ánh mắt bố lúc đó tuy mệt nhưng vẫn đầy quan tâm. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng, dù bố có là bác sĩ của rất nhiều người, thì với em, bố vẫn luôn là người đầu tiên chạy đến khi em cần.
Bố không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống. Bố dạy em phải biết kiên nhẫn, biết lắng nghe và biết quan tâm đến người khác. Bố nói rằng trong cuộc sống, đôi khi một lời nói nhẹ nhàng cũng có thể giúp người khác cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
Em rất tự hào về bố. Với em, bố giống như một ngọn núi vững chãi giữa cuộc đời, vừa mạnh mẽ vừa lặng lẽ che chở cho gia đình. Dù sau này em có lớn lên, đi xa hơn, em tin rằng hình ảnh bố vẫn sẽ luôn là điều em nhớ nhất - một người bác sĩ không chỉ chữa bệnh cho người khác mà còn chữa lành cả những lo lắng trong trái tim em.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Công cha như núi Thái Sơn” - câu ca dao ấy từ lâu đã trở thành lời nhắc nhở thiêng liêng về công lao to lớn của người cha trong mỗi gia đình. Với em, câu nói ấy không chỉ là một lời dạy trong sách vở mà còn là cảm nhận rất thật mỗi ngày khi em sống bên bố, một người cha bình thường nhưng lại có tình yêu thương dành cho gia đình vô cùng lớn lao.
Bố em không làm những công việc nổi bật hay xa hoa, bố chỉ là một người lao động bình thường. Nhưng trong mắt em, bố lại là người quan trọng nhất, giống như một “bầu trời nhỏ” luôn che chở cho cả gia đình. Bố năm nay hơn bốn mươi tuổi, dáng người không quá cao nhưng chắc khỏe. Mỗi bước đi của bố luôn chậm rãi, vững vàng, tạo cảm giác an tâm cho những người xung quanh. Khuôn mặt bố mang nét hiền lành, có chút khắc khổ của người từng trải. Những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt như dấu vết của thời gian và những năm tháng vất vả vì gia đình. Mái tóc bố đã bắt đầu điểm vài sợi bạc, nhất là ở hai bên thái dương. Mỗi lần nhìn thấy điều đó, em lại thấy lòng mình có chút gì đó xót xa. Đôi mắt bố sâu và hiền, giống như một dòng sông lặng lẽ, không ồn ào nhưng luôn chứa đựng sự bao dung. Khi bố nhìn em, ánh mắt ấy luôn dịu lại, như thể mọi mệt mỏi đều tan biến. Đôi bàn tay bố to, chai sần và thô ráp, nhưng lại là đôi tay ấm nhất mà em từng nắm. Đó là đôi tay đã làm việc vất vả mỗi ngày để lo cho gia đình em được đủ đầy hơn.
Công việc của bố khá vất vả. Có những ngày bố đi làm từ sáng sớm khi trời còn mờ sương và trở về khi trời đã tối muộn. Dù mệt nhưng bố hiếm khi than thở. Bố thường chỉ cười nhẹ rồi hỏi em hôm nay học có tốt không. Có những hôm trời nắng gắt, em thấy bố trở về với áo ướt đẫm mồ hôi, gương mặt đỏ lên vì nắng. Nhưng bố vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh, không bao giờ tỏ ra mệt mỏi trước mặt gia đình.
Trong cuộc sống hằng ngày, bố là người ít nói nhưng lại rất chu đáo. Bố không hay thể hiện tình cảm bằng lời nói ngọt ngào, nhưng lại luôn quan tâm em theo cách rất riêng. Mỗi sáng trước khi đi học, bố thường kiểm tra lại cặp sách của em, xem em đã mang đủ đồ chưa. Có khi chỉ là một lời nhắc nhỏ: “Đi học cẩn thận nhé”, nhưng cũng đủ khiến em cảm thấy ấm áp cả ngày.
Em nhớ nhất một kỉ niệm vào một buổi chiều mưa. Hôm đó em đi học về thì bị ướt mưa và trượt chân ngã ngay đầu ngõ. Khi về đến nhà, em vừa đau vừa sợ, chỉ biết ngồi im một góc. Bố nhìn thấy liền bước lại gần, không hỏi nhiều mà chỉ nhẹ nhàng đỡ em dậy. Bố lấy khăn khô lau tóc cho em, rồi xem chỗ tay em bị trầy xước. Bàn tay bố khi chạm vào rất nhẹ, rất cẩn thận, như sợ em đau thêm dù chỉ một chút. Sau đó bố không trách em mà chỉ nói nhỏ: “Lần sau đi cẩn thận hơn nhé.” Câu nói ấy không nặng nề nhưng lại khiến em nhớ rất lâu. Bố nấu cho em một bát mì nóng, đặt trước mặt em rồi ngồi cạnh. Trong ánh đèn vàng của căn bếp, em thấy bóng lưng bố thật vững chãi, giống như một bức tường bảo vệ em khỏi mọi điều không vui.
Có những buổi tối, em thấy bố ngồi lặng lẽ ngoài hiên nhà, ánh mắt nhìn xa xăm. Có lẽ đó là những lúc bố suy nghĩ về công việc, về gia đình, về những lo toan của cuộc sống. Nhưng khi em gọi, bố luôn quay lại và mỉm cười, như thể mọi thứ đều ổn. Bố không phải là người hoàn hảo, nhưng trong mắt em, bố là người tuyệt vời nhất. Bố dạy em cách sống chăm chỉ, biết yêu thương và biết trân trọng những điều giản dị. Có lẽ chính những điều bình thường ấy lại làm nên một người cha phi thường trong trái tim em.
Em rất yêu bố. Em hiểu rằng phía sau những giọt mồ hôi, những ngày dài mệt mỏi là cả một tình yêu thầm lặng dành cho gia đình. Với em, hình ảnh bố vẫn sẽ luôn là nơi em nhớ về đầu tiên - một người cha bình thường nhưng lại mang trong mình một tình yêu thương không bao giờ bình thường chút nào.
Bài tham khảo Mẫu 3
Nếu có ai đó hỏi em rằng trong cuộc đời này em kính trọng và yêu thương ai nhất, em sẽ không cần suy nghĩ lâu mà trả lời ngay đó chính là bố em - một người giáo viên dạy Toán. Trong trái tim em, bố là người đặc biệt nhất, như một ngọn đèn luôn lặng lẽ soi sáng con đường em đi.
Bố em năm nay hơn bốn mươi tuổi, đang là giáo viên dạy học ở một ngôi trường gần nhà. Công việc của bố không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Mỗi ngày, bố đến trường, đứng trên bục giảng và truyền đạt kiến thức cho học sinh bằng tất cả sự tận tâm của mình. Với em, hình ảnh bố đứng trên bục giảng giống như một người đang gieo những hạt giống tri thức vào từng mảnh đất tâm hồn của học trò. Bố có dáng người cao vừa phải, hơi gầy vì thường xuyên phải soạn bài và làm việc khuya. Mái tóc bố đen nhưng đã điểm vài sợi bạc, nhất là ở hai bên thái dương. Những sợi bạc ấy khiến em đôi khi lặng người, vì em biết đó là dấu vết của thời gian và sự vất vả trong nghề dạy học. Khuôn mặt bố hiền hậu, mang nét trầm tĩnh của một người luôn suy nghĩ cho người khác. Đôi mắt bố sâu và ấm, mỗi khi nhìn em luôn tạo cảm giác yên tâm, như thể mọi điều khó khăn đều có thể vượt qua.
Giọng nói của bố là điều em nhớ nhất. Giọng bố trầm, rõ ràng và rất dễ nghe, nhất là khi giảng bài. Có lúc em nghe bố giảng bài ở nhà cho học sinh, em cảm giác như từng lời nói đều được chắt lọc rất kỹ, vừa nhẹ nhàng vừa dễ hiểu. Khi bố gọi em, giọng ấy lại trở nên gần gũi, ấm áp hơn rất nhiều, không còn sự nghiêm túc của thầy giáo mà chỉ còn sự dịu dàng của một người cha. Ở trường, bố là một giáo viên được nhiều học sinh yêu quý. Bố không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cách làm người. Bố thường nói với học sinh rằng: “Học không chỉ để biết, mà còn để sống tốt hơn.” Chính vì vậy, nhiều học sinh rất quý và kính trọng bố. Có những lần em đến trường cùng mẹ, em thấy học sinh của bố chạy lại chào rất lễ phép, ánh mắt họ nhìn bố đầy sự tin tưởng.
Ở nhà, bố lại là một người cha rất giản dị. Sau mỗi buổi dạy, bố thường mang bài vở về nhà để chấm hoặc soạn giáo án. Có những đêm em thức dậy, vẫn thấy bố ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt chăm chú. Nhìn bố lúc đó, em vừa thương vừa tự hào. Em biết rằng sau mỗi bài giảng hay trên lớp là rất nhiều thời gian chuẩn bị thầm lặng phía sau.
Em nhớ nhất một kỉ niệm vào một buổi tối mùa đông. Hôm đó trời rất lạnh, em bị sốt nhẹ và nằm mệt trên giường. Mẹ đi vắng, trong nhà chỉ có em và bố. Khi bố về đến nhà, dù vừa kết thúc một ngày dạy học mệt mỏi, bố vẫn nhanh chóng đến bên em. Bố đặt tay lên trán em, ánh mắt đầy lo lắng. Sau đó, bố lấy khăn ấm đắp lên trán em, rồi pha cho em một cốc nước gừng nóng. Trong suốt đêm hôm đó, bố không ngủ nhiều. Thỉnh thoảng em tỉnh dậy đều thấy bố vẫn ngồi cạnh, lặng lẽ quan sát và chăm sóc em. Có lúc em thấy bố tựa lưng vào ghế, đôi mắt mệt nhưng vẫn không rời khỏi em. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng, đôi khi tình yêu thương không nằm ở những lời nói lớn lao mà nằm ở sự ở lại bên nhau trong những lúc khó khăn nhất. Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy, bố vẫn chuẩn bị sẵn cháo và thuốc cho em. Nhìn bố lúc đó, em thấy rõ sự mệt mỏi trên khuôn mặt, nhưng nụ cười của bố vẫn rất ấm áp. Em chợt nhận ra rằng, bố không chỉ dạy học sinh mà còn âm thầm dạy em bài học về sự hy sinh và trách nhiệm.
Trong cuộc sống hằng ngày, bố luôn là người rất nghiêm khắc nhưng cũng rất công bằng. Khi em mắc lỗi, bố không quát mắng ngay mà thường hỏi em lí do trước. Bố dạy em rằng, sai lầm không đáng sợ, điều đáng sợ là không biết sửa sai. Chính những lời dạy ấy đã giúp em trưởng thành hơn từng ngày. Có những buổi chiều, em ngồi nhìn bố đọc sách, ánh nắng nhẹ rơi qua cửa sổ, phủ lên mái tóc đã điểm bạc của bố. Lúc đó, em thấy bố giống như một cây cổ thụ, không quá rực rỡ nhưng luôn vững vàng che chở cho cả gia đình.
Em rất yêu và kính trọng bố. Bố không chỉ là người thầy trên bục giảng mà còn là người thầy lớn nhất trong cuộc đời em. Bố dạy em bằng kiến thức, bằng lời nói và cả bằng chính cuộc sống của mình. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ công ơn sinh thành và dạy dỗ của bố.
Bài tham khảo Mẫu 4
Có những người không cần nói nhiều, cũng đủ khiến ta cảm thấy an tâm chỉ bằng sự hiện diện của họ. Với em, người như thế chính là bố - một người đàn ông bình dị nhưng lại luôn là điểm tựa vững chắc nhất trong gia đình em.
Bố em năm nay hơn bốn mươi tuổi, làm nghề thợ mộc. Công việc của bố gắn với những tấm gỗ, tiếng cưa, tiếng đục, và mùi gỗ mới quen thuộc trong xưởng nhỏ sau nhà. Mỗi ngày, bố đều làm việc từ sớm đến chiều muộn, đôi khi về đến nhà thì trời đã tối hẳn. Dù vất vả là vậy, bố vẫn luôn giữ được sự điềm đạm và vui vẻ trong cách sống, khiến em luôn cảm thấy bố giống như một “bức tường gỗ chắc chắn” che chắn cho cả gia đình.
Bố có dáng người hơi thấp nhưng rất rắn rỏi. Vai bố rộng, đôi tay to và khỏe, nổi rõ những đường gân vì làm việc nhiều năm. Làn da bố sạm nắng, có chút thô ráp nhưng lại mang vẻ rất quen thuộc và gần gũi. Khuôn mặt bố vuông, nhìn có vẻ nghiêm nghị nhưng thực ra lại rất hiền. Mỗi khi bố không cười, người khác có thể nghĩ bố khó gần, nhưng chỉ cần bố mỉm cười là mọi khoảng cách đều như tan biến. Mái tóc bố cắt ngắn, hơi rối một chút vì hay đội mũ bảo hộ khi làm việc. Đôi mắt bố không sắc sảo mà trầm và sâu, giống như luôn lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.
Ở nhà, bố ít khi nói lời hoa mỹ. Bố không hay khen ngợi hay thể hiện tình cảm bằng lời nói, nhưng lại luôn quan tâm em theo cách rất riêng. Có những buổi sáng, bố dậy sớm sửa lại chiếc bàn học bị lung lay cho em mà không nói gì. Có hôm trời mưa, bố lặng lẽ kiểm tra lại chiếc xe đạp của em, bơm thêm hơi và siết lại phanh để em đi học an toàn hơn. Những việc nhỏ ấy, bố làm rất tự nhiên, như thể đó là một phần trong cuộc sống hằng ngày.
Em nhớ nhất một kỉ niệm xảy ra vào một buổi chiều mùa hè. Hôm đó, em theo bố ra xưởng mộc chơi. Trong lúc tò mò, em vô ý làm rơi một tấm gỗ nhỏ xuống chân và bị dập nhẹ. Em giật mình, vừa đau vừa sợ nên bật khóc. Bố lúc đó đang cưa dở việc liền vội vàng chạy lại. Bố không trách em, cũng không tỏ ra tức giận, chỉ nhẹ nhàng bế em ngồi lên ghế gỗ. Bố lấy khăn sạch lau vết thương cho em, rồi tìm một ít thuốc bôi cẩn thận. Trong lúc bôi thuốc, bố không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng hỏi em còn đau không. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến em cảm thấy yên tâm. Em nhớ rất rõ ánh mắt bố lúc đó vừa lo lắng vừa dịu dàng, khác hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày. Khi em đỡ đau hơn, bố mới xoa đầu em và bảo: “Lần sau phải cẩn thận hơn, gỗ không biết nói đâu.” Câu nói ấy làm em vừa buồn cười vừa thấy ấm lòng.
Sau hôm đó, em bắt đầu hiểu hơn về công việc của bố. Những sản phẩm gỗ đẹp trong nhà không tự nhiên mà có, mà là kết quả của rất nhiều giờ làm việc tỉ mỉ và kiên nhẫn. Em cũng hiểu rằng đôi bàn tay chai sần của bố không chỉ tạo ra đồ vật, mà còn đang âm thầm xây dựng cuộc sống cho gia đình em. Có những buổi tối, em ngồi học bài còn bố ngồi sửa lại dụng cụ trong xưởng. Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa, chiếu lên bóng dáng bố khiến em thấy hình ảnh ấy rất quen thuộc nhưng cũng rất đáng trân trọng. Bố không phải người nói nhiều, nhưng mỗi hành động của bố đều như đang kể một câu chuyện về sự cố gắng và yêu thương.
Em rất yêu bố. Không phải vì bố hoàn hảo, mà vì bố luôn thật thà, luôn âm thầm làm mọi thứ tốt nhất cho gia đình. Em mong sau này mình lớn lên, có thể hiểu bố nhiều hơn và giúp bố bớt vất vả hơn. Và dù thời gian có trôi đi, em vẫn tin rằng hình ảnh người bố thợ mộc với đôi tay chai sần nhưng ấm áp ấy sẽ luôn là điều em nhớ nhất trong tuổi thơ của mình.
Bài tham khảo Mẫu 5
Trong mắt em, hình ảnh đẹp nhất không phải là những điều xa hoa hay rực rỡ, mà là hình ảnh bố em trong bộ quân phục màu xanh - giản dị nhưng đầy tự hào. Bố em là một người bộ đội, luôn gắn bó với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giữ gìn bình yên cho mọi người. Mỗi lần nhìn bố khoác lên mình bộ quân phục, em lại cảm thấy vừa gần gũi vừa kính trọng vô cùng.
Bố em năm nay hơn bốn mươi tuổi. Dáng người bố cao vừa phải, hơi rắn rỏi và khỏe mạnh. Bàn tay bố to, chai sần vì trải qua nhiều năm rèn luyện trong quân đội. Làn da bố hơi sạm nắng, nhất là ở khuôn mặt và cánh tay. Mái tóc bố cắt rất ngắn, luôn gọn gàng đúng tác phong người lính. Khuôn mặt bố vuông vức, nhìn có vẻ nghiêm nghị nhưng thực ra rất hiền. Đôi mắt bố sáng và sâu, luôn ánh lên sự cương nghị nhưng cũng đầy yêu thương dành cho gia đình. Giọng nói của bố trầm, rõ ràng và dứt khoát, giống như tính cách của một người lính. Mỗi khi bố nói chuyện, em luôn cảm thấy rất tin tưởng. Khi bố cười, nụ cười ấy không nhiều nhưng rất ấm áp, làm cho mọi khoảng cách dường như biến mất.
Ở đơn vị, bố là một người rất nghiêm túc trong công việc. Bố luôn tuân thủ kỷ luật và hoàn thành nhiệm vụ được giao một cách tốt nhất. Có những lúc bố phải đi công tác xa, có khi cả tuần mới về nhà. Mỗi lần bố về, cả nhà em đều rất vui, như có một điều gì đó rất quan trọng vừa trở lại. Ở nhà, bố lại là một người cha rất khác. Bố không nói nhiều nhưng luôn quan tâm đến từng việc nhỏ của em. Bố hay hỏi em hôm nay học có tốt không, có gặp khó khăn gì không. Những câu hỏi ấy tuy đơn giản nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm lòng.
Em nhớ nhất một kỉ niệm vào một lần bố được nghỉ phép ngắn ngày. Hôm đó em bị ngã xe khi đi học về, đầu gối bị trầy xước và rất đau. Em cố giấu nhưng khi về đến nhà thì không chịu được nữa. Bố nhìn thấy liền chạy lại đỡ em ngồi xuống. Bố không hốt hoảng mà rất bình tĩnh. Bố lấy nước sạch rửa vết thương cho em, rồi nhẹ nhàng băng lại. Động tác của bố rất cẩn thận, giống như đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng. Trong lúc đó, bố chỉ hỏi em có đau lắm không và dặn em lần sau phải đi cẩn thận hơn. Sau khi băng vết thương xong, bố còn lấy cho em một ly sữa ấm. Bố ngồi cạnh em rất lâu, không làm gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến em cảm thấy yên tâm hơn bất cứ lời nói nào.
Có những buổi tối, em thấy bố ngồi lau lại đôi giày quân đội rất cẩn thận. Ánh đèn vàng hắt lên bộ quân phục treo ngay ngắn làm em cảm thấy rất tự hào. Em hiểu rằng, đằng sau sự nghiêm nghị của bố là một trách nhiệm lớn lao. Bố cũng dạy em nhiều điều trong cuộc sống. Bố dạy em phải sống ngay thẳng, không được lười biếng và phải biết cố gắng. Bố nói rằng một người chỉ thật sự mạnh mẽ khi biết tự đứng lên từ khó khăn. Những lời dạy ấy em luôn ghi nhớ trong lòng.
Ở trường, khi thấy các chú bộ đội diễu hành hay làm nhiệm vụ, em lại nghĩ đến bố. Em thấy bố không chỉ là người cha của riêng em mà còn là một người đang góp phần bảo vệ sự bình yên cho rất nhiều người khác.
Em rất yêu và tự hào về bố em. Em mong bố luôn khỏe mạnh, bình an và có nhiều thời gian hơn cho gia đình. Em sẽ luôn cố gắng trong học tập và rèn luyện đạo đức để có thể trở thành một người như bố.




Danh sách bình luận