1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả người hay nhất

Top 105 Bài văn tả bà hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu về bà: Bà là người thân thiết, gần gũi trong gia đình. - Nêu tình cảm của em dành cho bà (yêu quý, kính trọng, gắn bó…).

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Giới thiệu về bà: Bà là người thân thiết, gần gũi trong gia đình.
- Nêu tình cảm của em dành cho bà (yêu quý, kính trọng, gắn bó…).
II. Thân bài
1. Tả ngoại hình của bà
- Tuổi tác: bà đã già, mái tóc bạc trắng theo thời gian.
- Khuôn mặt: Nhiều nếp nhăn nhưng hiền hậu, phúc hậu.
- Nụ cười: ấm áp, ánh mắt trìu mến.
- Đôi mắt: không còn tinh nhanh nhưng luôn ánh lên sự yêu thương.
- Làn da: nhăn nheo, dấu vết của thời gian.
- Dáng người: Có thể còng xuống, chậm chạp.
- Bước đi nhẹ nhàng, chậm rãi.
- Trang phục:Giản dị (áo bà ba, áo nâu, khăn mỏ quạ…); luôn gọn gàng, sạch sẽ.
2. Tả tính cách, thói quen của bà
- Tính cách:
+ Hiền lành, nhân hậu.
+ Chăm chỉ, tần tảo.
+ Yêu thương con cháu hết mực.
- Thói quen:
+ Dậy sớm, chăm sóc vườn cây, nấu ăn.
+ Hay kể chuyện cổ tích, chuyện xưa cho em nghe.
+ Thường nhắc nhở em học hành, sống ngoan ngoãn.
- Cử chỉ, lời nói:
+ Nhẹ nhàng, ân cần.
+ Lời nói giản dị nhưng sâu sắc.
3. Kỉ niệm hoặc hoạt động gắn bó với bà
- Những lần bà chăm sóc khi em ốm.
- Những buổi tối bà kể chuyện cho em nghe.
- Hình ảnh bà ngồi quạt cho em ngủ.
- Những lời dạy bảo khiến em nhớ mãi.
4. Tình cảm của bà đối với em và của em đối với bà
- Bà: Quan tâm, lo lắng từng chút và dành những điều tốt đẹp nhất cho cháu.
- Em: Yêu thương, kính trọng bà và biết ơn những hi sinh của bà.
III. Kết bài
- Khẳng định lại tình cảm dành cho bà.
- Nêu mong ước: Bà luôn sống lâu, khỏe mạnh bên gia đình.
- Liên hệ: Em sẽ cố gắng học tập tốt để bà vui lòng.

Mẫu bài siêu ngắn

Bà nội là người mà em yêu quý nhất trong gia đình.
Bà đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng như mây. Khuôn mặt bà hiền hậu, in hằn nhiều nếp nhăn của thời gian. Đôi mắt bà không còn tinh nhanh nhưng luôn ánh lên sự ấm áp, yêu thương. Mỗi khi bà cười, em cảm thấy thật gần gũi và yên bình. Dáng bà hơi còng, bước đi chậm rãi nhưng vẫn rất nhẹ nhàng. Bà thường mặc những bộ quần áo giản dị, lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng.
Bà là người rất chăm chỉ và tần tảo. Mỗi sáng, bà dậy sớm quét sân, tưới cây rồi chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Bà luôn quan tâm, chăm sóc em từng chút một. Những lúc em ốm, bà thức suốt đêm để trông nom và chăm sóc em. Buổi tối, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích đầy ý nghĩa. Giọng kể của bà trầm ấm, đưa em vào những giấc mơ đẹp. Bà cũng luôn nhắc nhở em phải chăm ngoan, học giỏi và biết yêu thương mọi người.
Em rất yêu bà và luôn kính trọng bà. Những lời dạy của bà em sẽ mãi ghi nhớ trong lòng. Em mong bà luôn mạnh khỏe để sống lâu bên con cháu. Em sẽ cố gắng học thật tốt để bà vui lòng. Bà chính là người mà em yêu thương nhất trên đời.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong dòng chảy êm đềm của thời gian, có những người lặng lẽ đi qua cuộc đời ta mà để lại dấu ấn sâu đậm đến không thể nào quên. Với em, người ấy chính là bà nội - người đã dành trọn cả cuộc đời mình để yêu thương và chở che cho con cháu. Mỗi khi nhớ về bà, trong lòng em lại dâng lên một cảm giác ấm áp, bình yên đến lạ, như được trở về với những ngày tháng tuổi thơ đầy ắp yêu thương.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bà bạc trắng như những áng mây trôi lững lờ trên bầu trời chiều. Khuôn mặt bà đã in hằn nhiều nếp nhăn, mỗi nếp nhăn như ghi lại bao nhọc nhằn, vất vả mà bà đã trải qua trong cuộc đời. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước, nhưng vẫn luôn ánh lên sự hiền hậu và trìu mến. Mỗi khi nhìn em, ánh mắt ấy lại trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Nụ cười của bà không rạng rỡ như tuổi trẻ, nhưng lại ấm áp và đầy yêu thương, khiến em cảm thấy thật gần gũi và yên lòng. Dáng bà hơi còng xuống theo năm tháng. Mỗi bước đi của bà đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm xáo động không gian yên tĩnh xung quanh. Đôi bàn tay bà gầy guộc, chai sạn, in dấu những năm tháng lao động vất vả. Em thường nắm lấy bàn tay ấy, cảm nhận được sự ấm áp và tình yêu thương mà bà dành cho mình. Bà thường mặc những bộ quần áo giản dị, màu sắc nhã nhặn. Dù đơn sơ nhưng lúc nào bà cũng giữ cho mình vẻ gọn gàng, sạch sẽ.
Bà là người rất chăm chỉ và tần tảo. Mỗi buổi sáng, khi em còn đang say giấc, bà đã thức dậy từ rất sớm. Bà quét sân, tưới cây rồi chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Mùi cơm mới, mùi thức ăn bà nấu luôn khiến em cảm thấy ấm lòng. Bà làm mọi việc một cách chậm rãi nhưng cẩn thận và chu đáo. Dường như trong từng việc nhỏ, bà đều gửi gắm tình yêu thương của mình. Không chỉ chăm lo cho gia đình, bà còn luôn quan tâm đến em. Những lúc em ốm, bà là người lo lắng nhất. Bà thức cả đêm để chăm sóc, đắp khăn, cho em uống thuốc. Bàn tay bà nhẹ nhàng vuốt ve trán em, khiến em cảm thấy dễ chịu và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Em vẫn nhớ những đêm như thế, khi mở mắt ra là thấy bà vẫn ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chan chứa yêu thương.
Buổi tối là khoảng thời gian em thích nhất, vì đó là lúc em được ngồi bên bà nghe kể chuyện. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích ngày xưa, về những nàng tiên hiền hậu, những chàng trai dũng cảm. Giọng bà trầm ấm, chậm rãi, đưa em vào một thế giới đầy màu sắc. Không chỉ kể chuyện, bà còn dạy em những bài học làm người giản dị mà sâu sắc: phải biết yêu thương, phải sống thật thà, phải biết kính trên nhường dưới. Những lời dạy của bà tuy mộc mạc nhưng em luôn ghi nhớ trong lòng. Em rất yêu bà và luôn kính trọng bà. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi buồn, em lại tìm đến bà để được an ủi. Bà không nói những điều lớn lao, chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng đủ để em cảm thấy vững lòng hơn. Tình yêu của bà giống như một ngọn lửa ấm áp, luôn sưởi ấm trái tim em trong mọi khoảnh khắc.
Thời gian trôi qua, bà ngày càng già yếu hơn. Mỗi lần nhìn thấy bà, em lại thấy thương bà nhiều hơn. Em chỉ mong sao thời gian có thể trôi chậm lại để em có thể ở bên bà lâu hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt, ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng. Em cũng muốn dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc và quan tâm đến bà, như cách bà đã từng chăm sóc em.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm, tóc bà trắng màu trắng như mây…” - mỗi lần nghe những câu hát ấy, hình ảnh bà ngoại lại hiện lên trong tâm trí em thật rõ ràng, thân thương và gần gũi. Bà không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là cả một miền ký ức êm đềm của tuổi thơ em, nơi có những buổi chiều nắng nhẹ, có tiếng cười và cả những câu chuyện dịu dàng không bao giờ phai nhạt.

Bà ngoại em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Mái tóc bà bạc phơ, thường được búi gọn sau gáy. Khuôn mặt bà tròn, hiền từ, với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Đôi mắt bà đã mờ đi nhiều, nhưng mỗi khi nhìn em vẫn ánh lên niềm vui và sự trìu mến. Bà có nụ cười rất hiền, mỗi lần cười là khóe mắt lại nhăn lại, khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Làn da bà sạm đi vì nắng gió, nhưng lại mang vẻ đẹp của sự tảo tần, chịu thương chịu khó. Dáng bà nhỏ nhắn, lưng đã còng xuống. Bà đi lại chậm chạp, phải chống gậy mỗi khi ra ngoài. Đôi bàn tay bà gầy guộc, những ngón tay run run nhưng vẫn rất khéo léo. Bà thường mặc những bộ áo nâu giản dị, đôi khi là chiếc áo len cũ đã sờn vai nhưng luôn sạch sẽ. Mỗi lần nhìn bà, em lại thấy thương bà nhiều hơn.

Bà sống ở quê, trong một ngôi nhà nhỏ có khu vườn đầy cây trái. Dù tuổi đã cao, bà vẫn thích chăm sóc vườn tược. Mỗi sáng, bà ra vườn tưới cây, nhặt lá, rồi ngồi nghỉ dưới gốc cây mà ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Bà bảo rằng làm như vậy khiến bà thấy lòng mình nhẹ nhõm và vui hơn. Những lúc em về quê chơi, bà thường dắt em ra vườn, chỉ cho em từng loại cây, từng bông hoa. Giọng bà chậm rãi, dịu dàng như gió chiều.

Kỉ niệm mà em nhớ nhất là một buổi chiều mùa hè năm ngoái. Hôm đó trời nắng rất gắt, em mải chơi nên bị say nắng, người mệt lả. Bà đã vội vàng đưa em vào nhà, lấy khăn ướt lau mặt rồi nấu cho em một bát cháo nóng. Bà còn quạt cho em ngủ, vừa quạt vừa khe khẽ hát những câu ru ngày xưa. Tiếng quạt nan đều đều, tiếng hát trầm ấm của bà đã đưa em vào giấc ngủ lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy, em thấy bà vẫn ngồi đó, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng nhẹ nhõm khi thấy em khỏe lại. Khoảnh khắc ấy khiến em không bao giờ quên. Không chỉ chăm sóc, bà còn dạy em nhiều điều trong cuộc sống. Bà dạy em phải biết yêu thương mọi người, phải sống thật thà và biết giúp đỡ người khác. Những lời dạy của bà không cầu kỳ, hoa mỹ nhưng lại thấm thía và sâu sắc. Mỗi khi nhớ lại, em luôn tự nhủ phải cố gắng trở thành người tốt như bà mong muốn.

Em rất yêu bà ngoại của mình. Mỗi lần phải rời quê lên thành phố, em lại thấy lòng mình chùng xuống. Hình ảnh bà đứng trước hiên nhà, tay vẫy vẫy tiễn em đi khiến em xúc động mãi. Em chỉ mong có thật nhiều thời gian để ở bên bà, để được nghe bà kể chuyện và được bà yêu thương như ngày nào.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những tình yêu thương không ồn ào, không phô bày, nhưng lại âm thầm bền bỉ theo ta suốt cả cuộc đời. Với em, tình cảm dành cho bà ngoại cũng như thế, nhẹ nhàng mà sâu lắng, giản dị mà tha thiết. Mỗi lần nghĩ đến bà, trong lòng em lại dâng lên một niềm xúc động khó tả, như thể đang chạm vào một phần ký ức êm đềm nhất của tuổi thơ.

Bà ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi lăm tuổi. Không giống như hình dung của nhiều người về một cụ già gầy gò, bà em lại có dáng người hơi đậm, thấp và tròn trịa. Lưng bà chưa quá còng, chỉ hơi khom xuống mỗi khi đi lại. Mái tóc bà không bạc trắng hoàn toàn mà xen lẫn những sợi đen và bạc, thường được cắt ngắn gọn gàng. Trán bà rộng, nổi rõ những nếp nhăn chạy ngang như dấu vết của thời gian. Đôi lông mày bạc phơ, mỏng nhưng cong nhẹ, làm nổi bật đôi mắt nhỏ và hiền. Đôi mắt bà là điều khiến em nhớ nhất. Dù đã có phần mờ đục, nhưng mỗi khi bà nhìn em, ánh mắt ấy lại ánh lên sự trìu mến vô cùng. Mắt bà không long lanh, sắc sảo, mà dịu dàng, sâu lắng như chứa đựng cả một đời yêu thương. Chiếc mũi bà thấp, hơi bè, còn đôi môi mỏng, lúc nào cũng như đang mỉm cười. Khi bà cười, cả khuôn mặt như sáng lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành từng vệt, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng, vẻ đẹp của sự hiền hậu và từng trải.

Làn da bà không trắng mà ngăm ngăm, thô ráp vì những năm tháng làm việc ngoài đồng. Hai bàn tay bà to, các ngón tay ngắn và hơi thô, đầu ngón chai sạn. Trên mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã bế bồng em từ khi còn nhỏ, đã nấu cho em biết bao bữa cơm ngon, đã nắm tay em đi qua những con đường làng đầy nắng gió. Em luôn cảm thấy bàn tay bà ấm áp một cách lạ thường. Bà thường mặc áo bà ba màu sẫm, quần vải rộng và đi đôi dép nhựa cũ. Dáng vẻ của bà giản dị, mộc mạc như chính con người bà vậy. Mỗi khi ra ngoài, bà hay đội thêm chiếc nón lá đã cũ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận. Hình ảnh bà với chiếc nón lá, dáng người thấp thoáng giữa vườn cây xanh khiến em nhớ mãi không quên.

Tuổi thơ của em gắn liền với những ngày tháng sống bên bà ở quê. Em nhớ nhất là những buổi trưa hè oi ả, khi cả làng chìm trong giấc ngủ, bà lại trải chiếu dưới gốc cây xoài trước sân cho em nằm. Bà cầm chiếc quạt nan, quạt nhè nhẹ cho em ngủ. Gió từ chiếc quạt mang theo mùi hương của cây trái và cả mùi nắng gió quê hương. Trong cái nắng trưa chói chang, tiếng quạt đều đều cùng giọng ru khe khẽ của bà đã đưa em vào những giấc ngủ êm đềm. Có lần em bị ngã khi đang chạy chơi ngoài sân, đầu gối trầy xước, chảy máu. Em khóc òa lên vì đau. Bà vội vàng chạy đến, vừa xoa đầu em vừa dỗ dành. Bà lấy nước rửa vết thương rồi nhẹ nhàng bôi thuốc. Bàn tay bà lúc ấy run run nhưng lại rất cẩn thận. Bà còn thổi phù phù vào vết thương như để xua đi nỗi đau cho em. Nhờ có bà, em nhanh chóng nín khóc và cảm thấy yên tâm hơn. Kỉ niệm ấy tuy nhỏ nhưng em luôn ghi nhớ trong lòng.

Bà còn là người dạy em những bài học đầu tiên trong cuộc sống. Bà dạy em biết chào hỏi lễ phép, biết nhường nhịn và yêu thương người khác. Những lời dạy của bà không dài dòng, chỉ là những câu nói giản dị nhưng lại theo em đến tận bây giờ. Em hiểu rằng, chính bà đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn em bằng tình yêu thương và sự bao dung.

Giờ đây, em không còn được ở bên bà nhiều như trước nữa. Mỗi lần về quê, em lại thấy bà già đi thêm một chút. Điều đó khiến em vừa thương, vừa lo. Em chỉ mong thời gian trôi chậm lại để bà luôn ở bên em lâu hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật ngoan để bà vui lòng.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có những buổi chiều rất đỗi bình thường, khi ánh nắng nhạt dần trên mái hiên, em chợt nhớ đến bà, nhớ một cách lặng lẽ mà da diết. Bà không nói những lời to tát, cũng không làm điều gì quá đặc biệt, nhưng chính sự hiện diện giản dị của bà đã làm nên cả một vùng ký ức ấm áp trong tuổi thơ em.

Bà em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Dáng bà cao hơn nhiều người già khác, nhưng lại rất gầy. Vai bà hơi xuôi xuống, lưng cong nhẹ như một cành cây đã trải qua nhiều mùa mưa nắng. Mái tóc bà bạc trắng, dài ngang vai, thường được bà chải suôn rồi buộc thấp sau gáy bằng một sợi dây chun cũ. Có những lúc, vài lọn tóc mỏng rơi xuống trước trán, càng làm gương mặt bà thêm hiền hòa. Khuôn mặt bà dài và gầy, xương gò má hơi nhô cao. Những nếp nhăn không chỉ hiện rõ trên trán mà còn hằn sâu nơi khóe miệng và hai bên má. Mỗi nếp nhăn như kể lại một câu chuyện về những tháng ngày vất vả mà bà đã đi qua. Đôi mắt bà sâu và hơi trũng xuống, mí mắt đã sụp nhẹ theo tuổi tác. Tuy vậy, ánh mắt bà vẫn sáng một cách đặc biệt – không phải cái sáng của sự tinh anh, mà là ánh sáng của sự từng trải, của tình thương dịu dàng luôn dành cho con cháu. Chiếc mũi bà cao và thẳng, gương mặt vì thế mà trông thanh thoát hơn. Đôi môi bà mỏng, ít khi cười lớn, nhưng mỗi lần mỉm cười lại khiến cả khuôn mặt như dịu lại. Hàm răng bà đã rụng đi nhiều, nên khi nói chuyện, giọng bà hơi chậm và không rõ như trước. Nhưng em vẫn rất thích nghe bà nói, bởi trong từng lời nói ấy luôn có sự ấm áp và quan tâm.

Đôi bàn tay bà dài và gầy, các ngón tay xương xương, nổi rõ những đường gân xanh. Bàn tay ấy không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng vẫn rất cẩn thận trong từng việc nhỏ. Khi bà vuốt tóc em, em luôn cảm nhận được sự nhẹ nhàng và yêu thương. Bà thường mặc những chiếc áo dài tay màu nhạt, chất vải mềm, cùng với chiếc quần đen rộng. Mỗi khi ra ngoài, bà khoác thêm chiếc khăn mỏng và đội nón để che nắng. Dáng bà bước chậm, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm đạm, từ tốn.

Em nhớ mãi những buổi sáng mùa đông rét mướt, khi em còn nhỏ và ở với bà. Trời lạnh cắt da, em thường lười dậy đi học. Nhưng bà luôn là người dậy sớm hơn cả. Bà nhóm bếp than, đun nước ấm rồi gọi em dậy. Khi em còn ngái ngủ, bà nhẹ nhàng giúp em mặc áo, quàng khăn, rồi đưa em ra đầu ngõ. Đôi bàn tay bà lúc nào cũng ấm, nắm tay em thật chặt như truyền thêm sức mạnh. Có hôm trời mưa phùn, bà vẫn đội mưa đưa em đi học, mặc cho vai áo đã ướt.

Bà không dạy em những điều cao siêu, nhưng lại dạy em cách sống tử tế. Bà thường bảo rằng chỉ cần sống thật lòng, biết yêu thương và giúp đỡ người khác là đủ. Những lời dặn dò giản dị ấy theo em lớn lên từng ngày, trở thành một phần trong suy nghĩ và hành động của em.

Bà giống như một ngọn đèn nhỏ trong cuộc đời em không rực rỡ nhưng luôn bền bỉ tỏa sáng, sưởi ấm những tháng ngày tuổi thơ. Dù mai này em có đi xa đến đâu, có trưởng thành thế nào, hình ảnh bà với dáng người gầy, mái tóc bạc và ánh mắt hiền từ vẫn sẽ mãi ở trong tim em. Và em biết, chỉ cần nhớ đến bà, em sẽ luôn tìm thấy một nơi bình yên để trở về.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong gia đình em, người mà em yêu quý nhất chính là bà nội. Bà luôn ở bên em từ khi em còn nhỏ, chăm sóc và dạy dỗ em từng chút một. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn thân thiết, luôn lắng nghe và yêu thương em.

Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Bà có dáng người nhỏ nhắn, không cao lắm. Lưng bà hơi còng, mỗi khi đi lại phải bước chậm rãi. Mái tóc bà đã bạc gần hết, thường được bà buộc gọn phía sau. Khuôn mặt bà tròn, hiền hậu, có nhiều nếp nhăn nhưng nhìn rất phúc hậu. Đôi mắt bà không còn tinh nhanh như trước, nhưng lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng. Mỗi khi bà cười, em cảm thấy rất ấm áp. Hàm răng bà đã rụng đi vài chiếc nên khi nói chuyện giọng bà hơi chậm, nhưng em vẫn rất thích nghe. Đôi bàn tay bà gầy và có nhiều vết chai sạn. Những ngón tay không còn nhanh nhẹn như trước nhưng vẫn rất khéo léo. Bà thường mặc những bộ quần áo giản dị, màu tối, lúc nào cũng sạch sẽ. Nhìn bà, em luôn cảm thấy gần gũi và thân thuộc.

Bà là người rất chăm chỉ. Mỗi buổi sáng, bà dậy sớm quét nhà, nấu ăn và chăm sóc cây cối. Dù đã lớn tuổi, bà vẫn làm nhiều việc trong gia đình. Bà luôn quan tâm đến em, nhắc em học bài và giữ gìn sức khỏe. Những lúc em đi học về, bà thường hỏi han xem hôm nay em học có vui không.

Em nhớ nhất là một lần em bị điểm kém môn Toán. Em buồn lắm và không dám nói với bố mẹ. Bà đã nhận ra và nhẹ nhàng hỏi em. Khi biết chuyện, bà không trách mà chỉ an ủi em. Bà nói rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là phải cố gắng hơn. Sau đó, bà ngồi bên cạnh, động viên em học lại bài. Nhờ có bà, em cảm thấy tự tin hơn và cố gắng học tập tốt hơn.

Em rất yêu bà nội của mình. Bà luôn dành cho em tình yêu thương vô điều kiện. Em mong bà luôn mạnh khỏe để sống lâu bên gia đình. Em sẽ cố gắng học thật giỏi và ngoan ngoãn để bà vui lòng. Bà sẽ mãi là người mà em yêu quý nhất.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...