1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả cảnh thiên nhiên hay nhất

Top 105 Bài văn miêu tả nơi em sống khi gió mùa về hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu về nơi em sống mà em định tả: quê hương, thành phố, làng mạc hay khu phố. - Nêu cảm nhận/ ấn tượng chung của em về nơi em sống khi gió mùa về

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu về nơi em sống mà em định tả: quê hương, thành phố, làng mạc hay khu phố.

- Nêu cảm nhận/ ấn tượng chung của em về nơi em sống khi gió mùa về

II. Thân bài

1. Miêu tả khung cảnh chung khi gió mùa về

- Không khí: se lạnh, hơi ẩm, mùi đất, mùi lá ướt.

- Bầu trời: thường xám, nhiều mây, đôi khi có nắng nhạt hoặc những cơn mưa phùn nhẹ.

- Âm thanh: tiếng gió rít qua mái ngói, tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim kêu ít đi.


2. Miêu tả cụ thể từng cảnh vật

a. Cây cối, hoa lá

- Lá cây rung rinh theo gió mùa, có loại bắt đầu rụng.

- Một số loài hoa cuối mùa vẫn cố nở, chịu gió lạnh.

- Cây ăn trái: lá ướt sương, một số trái còn sót lại rung rinh.

b. Con người và hoạt động xung quanh

- Người dân mặc ấm hơn, co ro trong gió, vội vàng ra đồng, đi chợ.

- Trẻ em thích thú chạy nhảy dưới gió, hoặc nép vào nhà.

- Hoạt động đặc trưng: chuẩn bị chống mưa, gió, thu hoạch lúa mùa…

c. Sông ngòi, ao hồ

- Nước gợn sóng nhỏ theo gió.

- Sương mờ dày hơn vào sáng sớm hoặc chiều tối.

- Những con thuyền nhỏ rung lắc theo gió.


3. Tác động của gió mùa lên cảnh vật và con người

- Làm cho cảnh vật trở nên sống động hơn: cây cối, nước, mây trời chuyển động liên tục.

- Khiến con người trở nên nhạy cảm với thời tiết, dễ ốm: mặc ấm, chuẩn bị đồ dùng, hoặc thích thú với tiết trời se lạnh.

- Tạo cảm giác vừa đẹp vừa có phần mơ màng, lãng mạn, đôi khi hơi u buồn.

III. Kết bài

- Nêu cảm nhận của bản thân về nơi em sống khi gió mùa về.

- Liên hệ bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi khi gió mùa về, nơi em sống lại mang một vẻ đẹp khác lạ. Không khí se se lạnh, hơi ẩm phả vào mặt khiến em cảm thấy thật sảng khoái. 

Bầu trời xám xịt, những đám mây dày kéo theo những cơn mưa phùn nhẹ nhàng. Cây cối rung rinh theo từng cơn gió, lá vàng rơi lác đác trên mặt đất. Những bông hoa cuối mùa cố nở, bông nào cũng đong đầy sương đêm. Trên các con đường làng, vài người dân vội vã đi làm đồng, áo khoác màu sẫm bay trong gió. Tiếng chim trên cành cây ít hẳn, nhưng vẫn ríu rít chào mùa mới. Sông bên làng gợn sóng nhỏ theo từng luồng gió lạnh. Những chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ, lắc lư theo nhịp nước. Trẻ em co ro trong áo ấm, vừa chạy nhảy vừa trốn gió. Trong khu vườn, những cây ăn trái rung rinh từng quả còn sót lại sau mùa thu hoạch. Mùi đất ướt và hương lá cây hòa quyện, tạo nên cảm giác bình yên khó tả. Gió mùa mang đến cho làng quê một nhịp sống vừa hối hả, vừa dịu dàng.

Nơi em sống khi gió mùa về thật đẹp, vừa se lạnh vừa ấm áp trong lòng.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Khi gió mùa về, khu phố nhỏ nơi em sống trở nên se lạnh và đầy sức sống.

Những hàng cây ven đường khẽ nghiêng mình theo từng cơn gió, lá vàng rơi rào rào như tấm thảm mỏng phủ lên vỉa hè. Trên các mái nhà, khói bếp bay lững lờ, tạo nên những vệt trắng mờ ảo trong không gian chiều tà. Dòng sông nhỏ chảy qua khu phố gợn sóng nhẹ, phản chiếu ánh sáng nhạt của bầu trời xám. Tiếng còi xe, tiếng người đi làm về vang vọng, hòa cùng tiếng lá xào xạc, tạo nên bản nhạc dịu dàng của mùa gió. Trẻ con co ro trong áo khoác, nô đùa quanh công viên nhỏ gần nhà. Những chú chim bồ câu rũ lông, rúc vào các mái nhà chờ cơn gió đi qua. Tiệm cà phê đầu phố tỏa hương cà phê ấm áp, mời gọi người qua đường ghé vào. Những chậu hoa ven vỉa hè rung rinh, hương nhẹ theo gió lan tỏa. Bầu trời u ám, nhưng ánh sáng nhàn nhạt vẫn chiếu xuống mặt đường ướt sương. Cây cối, con người, phố xá… tất cả như được khoác lên mình một chiếc áo mới, vừa lạnh vừa bình yên. 

Mùa gió về khiến nơi em sống trở nên vừa hối hả, vừa dịu dàng đến lạ thường.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Khi gió mùa về, ngôi làng nhỏ bên bờ sông như khoác lên mình một chiếc áo se lạnh. 

Những rặng tre trước nhà rung rinh, lá xanh ngả vàng theo từng cơn gió. Mặt sông lăn tăn gợn sóng, phản chiếu ánh sáng nhạt của bầu trời xám xịt. Tiếng lá rơi, tiếng sóng vỗ bờ hòa cùng tiếng gọi nhau của những người nông dân về từ ruộng đồng. Những chiếc thuyền nhỏ lắc lư theo nhịp sóng, tạo nên khung cảnh vừa bình yên, vừa thơ mộng. Trẻ con xóm bên rúc mình trong áo khoác, tay cầm những chiếc diều chưa kịp bay cao thì gió thổi ngược lại. Khói bếp của những căn nhà ven sông bay lên, quện với hương lúa mới, tạo nên mùi thơm dịu dàng. Những chú vịt lội nước bì bõm, tiếng cười khúc khích vang lên từ các ao cá nhỏ. Cây chuối, cây mía nghiêng mình theo gió, hoa cỏ rung rinh lặng lẽ. Bầu trời u ám nhưng lại mang vẻ đẹp mênh mông và sâu thẳm. Mỗi lần nhìn cảnh vật này, em thấy lòng mình yên ả và vui thích. 

Gió mùa về khiến ngôi làng thêm phần sống động và đầy sức sống. Em yêu những ngày gió thổi, yêu cả sự bình dị của nơi này.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi khi gió mùa về, em lại cảm thấy nơi em sống thay đổi hẳn. Những ngày thường yên ả, tĩnh lặng bỗng trở nên sống động theo nhịp gió và hơi lạnh phả vào mặt. Em thích ngắm nhìn ngôi làng vào thời khắc này, vừa se se lạnh lại vừa mang một nét êm đềm rất riêng. Gió mùa không chỉ thổi qua từng mái nhà, từng con đường mà còn thổi vào lòng người, khiến ai cũng cảm nhận được một thứ nhịp sống đặc biệt.
Bầu trời cao và rộng, màu xám xịt bao trùm cả không gian, những đám mây dày kéo theo những cơn mưa phùn nhẹ nhàng rải xuống. Từng giọt mưa nhỏ như sợi tơ mỏng, lả lơi trên lá cây, trên mái nhà, rơi lên mặt đất ướt át. Cây cối rung rinh theo từng cơn gió, lá vàng cuối mùa rơi lác đác, trải thành những tấm thảm mềm mại trên đường làng. Những bông hoa cuối mùa cố nở, từng cánh hoa đong đầy sương đêm, e ấp, mong manh nhưng vẫn kiêu hãnh khoe sắc. Hương hoa nhè nhẹ, lẫn cùng mùi đất ẩm, tạo cảm giác vừa dễ chịu, vừa bình yên. Trên con đường làng, vài người dân vội vã đi làm đồng, áo khoác màu sẫm bay phấp phới trong gió. Tiếng cười, tiếng nói dịu dàng vang lên, hòa cùng âm thanh của chiếc giỏ tre lách cách, tiếng bước chân trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim trên cành cây ít hẳn, nhưng vẫn ríu rít chào mùa mới, như không muốn rời bỏ mùa thu sang. Những chú chim sẻ bay qua bay lại, dừng chân trên những cành khẳng khiu còn sót lại, hót lên những khúc ca mộc mạc.
Sông bên làng trở nên hiền hòa hơn. Mặt nước lăn tăn theo từng luồng gió lạnh, những chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ, lắc lư theo nhịp sóng. Mọi thứ đều dịu dàng, chậm rãi nhưng vẫn sinh động, phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời mùa đông. Cạnh bờ, những bụi lau sậy nghiêng mình theo gió, tiếng xào xạc hòa cùng âm thanh của nước, như một bản nhạc tự nhiên. Trẻ em co ro trong áo ấm, vừa chạy nhảy vừa trốn gió. Chúng nô đùa quanh các bãi cỏ, dưới những hàng cây còn sót vài quả cuối mùa, tiếng cười vang lên làm xua đi cái se lạnh trong không khí. Trong khu vườn nhà, những cây ăn trái rung rinh, từng quả còn sót lại sau mùa thu hoạch lay động theo gió. Hương đất ướt và hương lá cây hòa quyện, tạo nên mùi hương bình dị mà êm đềm. Những chậu hoa ti gôn, hoa đồng tiền cũng cố nở, mỗi bông hoa nhỏ nhắn như nhắc nhở mùa xuân, dù còn xa, vẫn đang chuẩn bị bước tới.
Ngồi trên bậc thềm đầu nhà, hít một hơi thật sâu, em cảm nhận rõ ràng làn gió lạnh thấm vào da, vào lồng ngực. Nó vừa khiến người ta co ro vừa làm lòng người thấy sảng khoái, khoẻ khoắn. Nhìn khung cảnh chung quanh, em thấy cả ngôi làng như đang khoác lên mình một chiếc áo mới: vừa se lạnh, vừa mềm mại, vừa hối hả mà dịu dàng. Ánh sáng mùa đông yếu ớt, tán xạ qua những đám mây, phản chiếu lên mái nhà, mặt đường và mặt sông, tạo nên một màu sắc riêng mà không mùa nào có được. Tiếng gà gọi nhau về chuồng, tiếng chó sủa xa xa, tiếng nước rỉ rả trong máng mương… tất cả hòa quyện thành một bản nhạc bình dị của làng quê vào mùa gió. Những mái nhà thấp thoáng khói bếp, hương lúa mới, hương củi khô cùng mùi đất ẩm tạo nên cảm giác ấm áp trong lòng. Em yêu từng cơn gió, từng chiếc lá rơi, từng tia nắng yếu ớt cuối ngày. Em yêu cả những âm thanh và mùi hương của làng quê khi gió mùa về.
Nơi em sống khi gió mùa về thật đẹp, vừa se lạnh, vừa ấm áp trong lòng, vừa nhộn nhịp, vừa dịu dàng. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng mảnh đất này, yêu những khoảnh khắc bình dị mà gió mùa mang lại, để mỗi mùa qua đi, làng quê vẫn luôn hiện ra trong tâm trí em như một bức tranh sống động và đầy kỷ niệm.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi khi gió mùa về, thành phố nơi em sống lại mang một vẻ đẹp khác lạ. Những ngày thường ồn ào, náo nhiệt bỗng trở nên dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy nhịp sống đặc trưng của đô thị. Em thích đứng trên ban công căn hộ nhỏ, hít một hơi thật sâu để cảm nhận rõ ràng làn gió lạnh phả qua mặt, vừa se se, vừa sảng khoái. Thành phố vào mùa gió đông không chỉ lạnh về nhiệt độ mà còn làm con người tỉnh táo, hối hả hơn trong nhịp sống hằng ngày.
Bầu trời cao rộng, phủ một màu xám xịt đặc trưng, những đám mây dày kéo đến báo hiệu một cơn mưa phùn sắp rơi. Những giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống mặt đường, lấp lánh trên các mái nhà, làm mặt đường nhựa đen bóng loáng. Tiếng còi xe hòa cùng tiếng người vội vã đi lại, tạo nên nhịp điệu riêng của thành phố khi gió mùa về. Những tòa nhà cao tầng như khẽ rung rinh theo cơn gió, bóng dáng chúng in xuống mặt phố như những bức tranh xám mờ. Các hàng cây ven đường cũng thay đổi sắc thái. Lá vàng rơi lác đác, điểm xuyết trên nền đường ẩm ướt. Những cây phong cuối mùa cố nở vài bông hoa tím nhỏ bé, e ấp trong sương mù, như muốn níu giữ chút ấm áp cuối cùng của năm. Tiếng chim ít hẳn, chỉ còn vài chú chim sẻ ríu rít trên cành cây, tìm nơi trú gió. Gió mùa thổi qua, mang theo mùi đất ẩm pha lẫn mùi hương của lá cây đô thị, dịu dàng nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận rõ mùa đông đã về.
Trên các con đường, người đi xe máy và ô tô vội vã, áo khoác sẫm màu bay trong gió. Tiếng bước chân trên vỉa hè, tiếng bánh xe lăn, tiếng rao hàng rong… tất cả hòa vào nhau tạo thành nhịp sống hối hả nhưng vẫn êm đềm. Trẻ em đến trường, khoác áo ấm, đôi má hồng hồng, tay cầm chiếc cặp còn thơm mùi sách mới, vừa chạy vừa trốn gió. Những người bán hàng rong co ro trong áo ấm, giọng nói lanh lảnh nhưng thân thiện, vừa mời khách vừa che chắn cho mình khỏi cái se lạnh. Công viên gần nhà cũng có vẻ đẹp riêng. Hồ nước nhỏ gợn sóng theo từng luồng gió, vài chiếc thuyền chèo dập dềnh trên mặt hồ. Những hàng cây bên bờ hồ rung rinh, lá vàng rơi xuống mặt nước, trôi nhẹ theo dòng. Ghế đá ướt sương, vài người cao tuổi ra tập thể dục, chiếc áo khoác bay phấp phới, bước chân nhịp nhàng. Tiếng chim hót lác đác nhưng vẫn đủ khiến không gian thêm sống động. Các quán cà phê bên đường cũng khoác lên mình vẻ đẹp mùa gió mùa. Khói bếp, mùi cà phê hòa cùng không khí se lạnh khiến người ta thấy ấm áp. Người đi đường ghé lại, nhấp một ngụm cà phê nóng, bàn tay còn co ro trong găng tay, nhưng ánh mắt sáng lên khi nhìn ra phố, nhìn dòng người hối hả. Thành phố như chậm lại một chút, nhưng vẫn nhộn nhịp, vừa hối hả vừa dịu dàng theo cách riêng.
Khi mặt trời bắt đầu khuất sau những tòa nhà cao, ánh sáng yếu ớt nhuốm lên những mái nhà, mặt đường và hồ nước một màu vàng nhạt. Mọi thứ dần trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng gió thổi qua các tán cây, tiếng cánh cửa sắt khua nhẹ, tiếng bước chân người qua lại. Thành phố khi gió mùa về không còn chỉ là chốn ồn ào, mà trở nên thơ mộng, khiến ai cũng muốn dừng chân, hít một hơi thật sâu, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa đô thị. Em đứng trên ban công, nhìn dòng người hối hả, nhìn những tán cây rung rinh trong gió, lòng cảm thấy bình yên.
Thành phố vào mùa gió mùa thật đặc biệt: vừa se lạnh, vừa sống động, vừa nhộn nhịp lại vừa yên bình. Em thấy yêu nơi này hơn, trân trọng từng khoảnh khắc, từng cơn gió, từng ánh nắng nhạt, từng chiếc lá rơi.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi khi gió mùa về, làng biển nơi em sống lại khoác lên mình một vẻ đẹp rất khác. Không còn là những ngày nắng rực rỡ, biển bây giờ trở nên se lạnh, hơi gió mặn mòi thổi vào mặt khiến em cảm thấy thật tỉnh táo và sảng khoái. Buổi sáng, khi mở cửa bước ra, bầu trời thấp và xám xịt, những đám mây dày chầm chậm trôi theo làn gió mùa. Biển khẽ gợn sóng nhỏ, nước xanh sẫm như chìm trong màn sương mờ.
Những chiếc thuyền nhỏ ngoài khơi nhẹ nhàng lắc lư theo nhịp sóng, như muốn níu giữ chút ấm áp trước khi gió mùa làm biển trở nên dữ dội hơn. Trên bờ cát, vài người dân chài đang sửa lưới, quấn khăn kín cổ, áo khoác bay phấp phới. Tiếng sóng va vào mạn thuyền hòa với tiếng cười nói vang xa, tạo thành bản nhạc riêng của làng biển mùa gió đông. Cây dừa trước sân nghiêng nghiêng, lá khua xào xạc trong gió. Những bụi hoa muống biển cố nở bông cuối mùa, sương đêm còn đọng trên cánh, long lanh như những viên ngọc nhỏ. Cây bàng già đứng sừng sững, lá vàng rơi lác đác xuống mặt đất ẩm ướt. Xa xa, những mái nhà ngói đỏ của làng thấp thoáng trong màn sương, tỏa ra một màu trầm ấm giữa sắc xám của trời và biển.
Trẻ con mặc áo ấm, chạy nhảy trên bãi cát, đôi má ửng hồng, vừa chơi vừa trốn gió. Chúng nhặt vỏ sò, thả những con thuyền giấy xuống nước, tiếng cười trong vắt lan tỏa trên biển. Các cụ già ra bờ biển hóng gió, co ro trong áo len dày, tay cầm chiếc cần câu nhỏ, chờ cá lên mồi. Tiếng còi tàu xa xa, tiếng sóng rì rào cùng tiếng chim hải âu vỗ cánh tạo nên một nhịp điệu riêng của làng biển mùa gió mùa. Bãi đá cạnh mũi biển cũng thay đổi sắc thái. Những con sóng vỗ mạnh hơn, nước tung bọt trắng xóa, gió thổi hắt lên làm tóc người đi ngang ướt sũng. Một vài chiếc thuyền nhỏ lướt qua, lắc lư theo nhịp sóng, cánh buồm căng gió vút cao, như muốn chinh phục cả biển trời rộng lớn. Mùi muối mặn, mùi cá tươi, mùi đất ẩm hòa quyện tạo nên một cảm giác vừa se lạnh vừa ấm áp.
Các quán ven biển cũng khoác một vẻ đẹp riêng. Người ra vào uống nước ấm, trò chuyện, tiếng cười vang nhẹ trong gió. Mùi cà phê hòa với hơi biển khiến ai cũng thấy khoan khoái. Những người chài chuẩn bị ra khơi, ánh mắt rạng rỡ, gương mặt phảng phất sự hối hả nhưng đầy niềm vui. Mùa gió đông không làm chậm nhịp sống của làng biển, mà khiến mọi thứ trở nên sinh động và đặc biệt hơn. Em đứng trên bờ cát, hít thật sâu, lắng nghe tiếng sóng, tiếng gió, ngắm từng chi tiết nhỏ xung quanh.
Làng biển khi gió mùa về thật đẹp: vừa se lạnh, vừa nhộn nhịp, vừa êm đềm, vừa sống động. Em thấy yêu mảnh đất này hơn, trân trọng từng khoảnh khắc, từng hơi thở mặn mòi của biển. Dù sau này có đi xa, những ngày gió mùa về ở làng biển sẽ luôn in đậm trong tâm trí em, vừa se lạnh vừa ấm áp, vừa nhộn nhịp vừa bình yên.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mỗi khi gió mùa về, vùng núi nơi em sống lại khoác lên mình một vẻ đẹp rất khác lạ. Không còn là những ngày hè rực rỡ, núi rừng giờ se lạnh, hơi sương mù phả vào mặt khiến em cảm thấy thật sảng khoái. Buổi sáng, khi mở cửa bước ra, bầu trời xám xịt, những đám mây dày trôi chậm trên đỉnh núi, che phủ gần hết nắng. Hơi lạnh len lỏi qua từng khe áo, từng kẽ tay, khiến người ta thấy vừa tê tái, vừa tỉnh táo.
Con đường đất uốn lượn quanh các triền núi trơn trượt, những chiếc lá vàng rơi lác đác trên mặt đường ẩm ướt. Hàng cây phong, cây bạch đàn rung rinh trong gió, lá rơi theo từng đợt như múa, tạo nên khung cảnh vừa hoang sơ vừa sống động. Tiếng chim trên cành ít hẳn nhưng vẫn ríu rít chào mùa mới, xen lẫn tiếng suối róc rách chảy từ khe đá, vang vọng khắp thung lũng. Người dân miền núi mặc áo ấm, vội vã ra nương làm đồng, tay ôm bó củi, áo mưa bay phấp phới trong gió. Trẻ em co ro, đội mũ len, chạy nhảy trên con đường mòn, tiếng cười vang vọng giữa núi rừng. Những bông hoa cuối mùa vẫn cố vươn mình khoe sắc, hoa cúc vàng, hoa cải trắng, điểm xuyến trên nền đất nâu sẫm, đậm đà sắc màu mùa gió. Mùi đất ẩm, hương lá cây hòa quyện trong không khí se lạnh, tạo cảm giác vừa thanh bình, vừa hứng khởi.
Trên những triền núi cao, mây sà xuống như tấm chăn trắng mềm mại ôm lấy cành cây và mái nhà nhỏ bé. Những căn nhà sàn thấp thoáng giữa lớp sương mờ, khói bếp bay lên như những sợi dây khói uốn lượn theo gió, lan tỏa hương thơm của bữa cơm chiều. Lũ trâu, lũ bò trong thung lũng rống gọi nhau về chuồng, tiếng mõ của đàn trâu vang vọng khắp núi rừng, tạo nên nhịp điệu riêng của miền núi khi gió mùa về. Những con suối nhỏ gợn sóng theo từng cơn gió, nước trong veo chảy qua các hòn đá nhẵn bóng, lấp lánh ánh sáng yếu ớt của mặt trời khuất mây. Một vài con cá nhảy lên khỏi mặt nước, vỗ vào mặt hồ, làm mặt nước rực lên những tia sáng bạc. Các luống rau cải, ngò, su su ở vườn nhà xanh mướt, được gió mùa thổi mạnh nhưng vẫn kiêu hãnh vươn mình.
Tiếng chim kêu, tiếng suối, tiếng gió hòa cùng tiếng cười nói của con người tạo nên bản hòa âm tuyệt vời, vừa rộn rã vừa dịu dàng. Các cụ già ngồi ngoài hiên nhà, tay cầm ấm trà nóng, hít sâu, thở đều, lắng nghe nhịp sống của núi rừng. Tiếng chó sủa, tiếng gà gáy xa xa góp phần làm miền núi thêm sống động, đầy nhịp sống. Chiều xuống, ánh hoàng hôn rọi qua những đỉnh núi, nhuộm đỏ các triền núi xa xa. Mây vần vũ trên bầu trời, đổi màu từ hồng nhạt sang tím sẫm, sóng sương trôi lững lờ giữa các khe núi. Những chiếc lá cuối mùa rung rinh, long lanh sương đêm như được dát bạc. Trẻ con vẫn chạy nhảy, tiếng cười vang vọng, xen lẫn tiếng gà gáy và tiếng gió lùa qua rặng tre, tạo nên bức tranh miền núi đầy sống động và thơ mộng. Em đứng trên đỉnh đồi, hít thật sâu, cảm nhận từng hơi lạnh của gió mùa, lắng nghe tiếng suối róc rách, tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc, nhìn xuống thung lũng mờ ảo trong sương.
Núi rừng khi gió mùa về thật đẹp: vừa se lạnh, vừa thơ mộng, vừa hối hả, vừa bình yên. Em cảm thấy yêu nơi này hơn, trân trọng từng khoảnh khắc của thiên nhiên. Dù sau này có đi đâu xa, những ngày gió mùa về miền núi sẽ luôn in đậm trong tâm trí em, vừa se lạnh vừa ấm áp, vừa sống động vừa yên bình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi khi gió mùa về, nơi em sống – một khu phố nhỏ đông đúc, lại khoác lên mình vẻ đẹp rất khác lạ. Không khí se se lạnh, hơi ẩm thoang thoảng mang theo mùi đất, mùi lá cây rơi, khiến em cảm thấy thật sảng khoái. Buổi sáng, khi bước ra đường, bầu trời xám xịt, những đám mây dày trôi lững lờ trên cao. Ánh nắng yếu ớt, chưa đủ sưởi ấm, nhưng làm các tán cây và mái ngói lung linh những tia sáng nhạt.
Trên các con phố, lá vàng từ những hàng cây rụng đầy vỉa hè. Tiếng lá xào xạc theo từng cơn gió, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng giữa phố phường. Những người đi đường khoác áo dày, khăn quàng quấn chặt, vội vã đến trường, đến cơ quan. Tiếng dép, tiếng bánh xe đạp, tiếng rao hàng từ các sạp chợ hòa cùng tiếng còi xe tạo nên nhịp sống hối hả của mùa gió. Nhưng không phải phố phường nào cũng hối hả. Một số con hẻm nhỏ, yên tĩnh, vẫn còn vài bà cụ ngồi bán hàng sáng. Khói bếp của họ bay nghi ngút, lan tỏa hương bánh mì nóng hổi, hương xôi nếp mới nấu, khiến người qua đường dừng lại hít hà. Những quán cà phê bên đường mở cửa, tỏa hơi ấm, khách ngồi nhâm nhi đồ uống, ngắm phố phường khoác áo gió lạnh.
Các hàng cây trước nhà, những bụi hoa cuối mùa cố nở, bông nào cũng đong đầy sương đêm. Cánh hoa héo rũ, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp thanh nhã, nhẹ nhàng. Tiếng chim trên cành ít hẳn, nhưng vẫn ríu rít báo hiệu ngày mới. Một vài chú mèo chạy qua vỉa hè, co ro trong bộ lông xù, đôi mắt long lanh nhìn gió thổi qua. Các con đường nhánh uốn lượn quanh nhà, bậc thang nhỏ dẫn vào các khu chung cư cũ kỹ. Mặt đường ướt lóng lánh vì mưa phùn, ánh đèn đường phản chiếu lên những giọt nước, tạo ra hiệu ứng lung linh như bầu trời đầy sao rơi xuống. Những chiếc xe máy len lỏi qua từng hẻm, tiếng máy gằn, tiếng bánh xe lạo xạo, hòa cùng tiếng người trò chuyện, khiến phố phường vừa hối hả, vừa gần gũi.
Gió mùa thổi mạnh, lá cây bay lả tả, vài chiếc lá đập nhẹ vào cửa kính, tạo nên âm thanh khẽ khàng nhưng rất vui tai. Tiếng trẻ con nô đùa trong sân chung cư, tiếng rao hàng chợ chiều, tiếng chó sủa xa xa, tất cả khiến phố phường sống động và đầy sức sống. Những quán hàng nhỏ đóng cửa, khói bếp bay lên, tỏa mùi hương ấm áp vào không khí se lạnh. Người dân trở về nhà, quây quần bên gia đình, đèn điện bật sáng, ánh sáng vàng ấm áp phản chiếu lên mặt đường còn ướt. Mỗi căn nhà, mỗi mái ngói, mỗi ô cửa sổ đều như được điểm tô bởi vẻ đẹp riêng của mùa gió.
Những âm thanh, hình ảnh phố phường khi gió mùa về vừa hối hả, vừa dịu dàng, vừa se lạnh, vừa ấm áp trong lòng người. Em cảm thấy yêu nơi mình sống hơn, trân trọng từng khoảnh khắc mùa gió. Dù sau này có đi đâu xa, những ngày gió mùa về trên phố phường sẽ luôn in đậm trong tâm trí em, như một bức tranh sống động, vừa thơ mộng vừa gần gũi.

Bài tham khảo Mẫu 6

Không phải lúc nào thiên nhiên cũng khoác lên mình vẻ đẹp dịu dàng như thế. Vào những ngày gió mùa về, tôi nhận ra cảnh vật quanh làng quê trở nên khác hẳn, vừa dữ dội, vừa lãng mạn, vừa se se lạnh lại vừa ấm áp trong từng nhịp sống. Mỗi sáng, khi mở cửa, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh thấm vào da, hòa cùng hương lá cây và đất ẩm.
Trên bầu trời, những dải mây xám xịt kéo dài, thấp thoáng trên đỉnh núi xa xa. Gió thổi mạnh, xào xạc qua rừng thông, làm từng cành lá rung lên như đang nhảy múa. Âm thanh của gió hòa cùng tiếng thông rơi lác đác trên mặt đất tạo ra thứ nhạc nền vừa rùng rợn, vừa dịu dàng. Đôi khi, những chiếc lá khô rơi trúng mái nhà, va vào cửa sổ, vang lên tiếng kêu nhỏ, rộn ràng trong không gian yên tĩnh. Những cây thông già thẳng tắp, cành lá rậm rạp, đung đưa theo từng cơn gió mạnh. Mùi nhựa thông thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác dễ chịu và sảng khoái. Lác đác vài bông hoa cuối mùa vẫn cố nở trên các bụi cây, giọt sương đêm còn đọng trên cánh hoa lấp lánh như hạt pha lê. Ánh sáng nhạt nhòa len qua các tán thông, chiếu xuống mặt đất ẩm, tạo ra những mảng sáng tối, khiến cảnh vật thêm phần huyền bí.
Trên những con đường nhỏ quanh làng, vài người dân vẫn ra đồng làm việc. Áo khoác sẫm màu bay phấp phới theo gió, tiếng cười nói râm ran xen lẫn tiếng dép lạo xạo trên đường đất. Một vài chú trẻ con co ro trong áo ấm, vừa chạy nhảy vừa đùa nghịch, thỉnh thoảng hứng trọn luồng gió lạnh, bật lên tiếng cười réo rắt. Tiếng chim trên cành ít hơn so với mùa hè, nhưng vẫn ríu rít gọi nhau về tổ, tạo nên sự sống động giữa bầu không khí se lạnh. Những ngôi nhà mái ngói nâu đỏ ẩn hiện sau hàng thông, khói bếp bay lên nhẹ nhàng. Hương cơm chiều, hương mùi củi cháy hoà quyện với mùi đất ẩm, khiến lòng người thấy bình yên. Một vài đàn gà lục tục tìm thức ăn, tiếng cọt kẹt vang lên đều đặn. Trên các cánh đồng gần làng, lúa đã gặt xong, những cây còn sót lại rung rinh theo gió, mang sắc vàng úa trộn với màu nâu ấm của đất.
Gió mùa càng về chiều càng mạnh, đẩy những luồng sương mỏng tràn qua cánh đồng, bám lên từng ngọn cỏ. Mặt sông nhỏ bên làng gợn sóng, những chiếc thuyền con trôi lững lờ, lắc lư theo nhịp nước. Trên cao, vài cánh chim di cư bay vội vã, như nhắc nhở mọi vật chuẩn bị bước vào mùa mới. Không gian vừa tĩnh lặng, vừa chuyển động, khiến người nhìn vừa cảm thấy hứng thú, vừa thấy lòng bình yên lạ thường.
Gió mùa mang theo hơi lạnh nhưng cũng mang hơi ấm của làng quê. Những bóng người đi về nhà, khung cảnh bình dị nhưng đầy sức sống. Cảnh vật khi gió mùa về không chỉ làm em say mê mà còn khiến em thêm yêu quê hương, trân trọng những gì bình dị quanh mình.

 

Bài tham khảo Mẫu 7

Thành phố của em không bao giờ ngủ, nhưng mỗi khi gió mùa về, nhịp sống nơi đây lại mang một sắc thái khác hẳn. Không khí se se lạnh tràn vào từng con phố, khiến mọi người vừa vội vã vừa hối hả, vừa cảm nhận được sự sảng khoái của mùa mới.
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên cao, đường phố đã rộn ràng tiếng còi xe, tiếng bước chân vội vã của người đi làm. Áo khoác, khăn choàng đủ sắc màu bay phấp phới theo gió, tạo nên một khung cảnh vừa sôi động, vừa se lạnh. Trên các tòa nhà cao tầng, cửa kính phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sáng mùa gió, lấp lánh như những viên pha lê khổng lồ. Hàng cây ven đường rũ lá, những chiếc lá vàng bay theo cơn gió nhẹ, điểm xuyết giữa dòng xe cộ tấp nập. Tiếng rao của những quán cafe vỉa hè hòa cùng âm thanh xe máy, xe buýt, tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của thành phố. Quán xá mở cửa sớm, khói những nồi nước dùng của phở, của bún bốc lên nghi ngút, hương cà phê lan tỏa khắp con phố. Những người bán hàng rong nhanh nhẹn sắp xếp hàng hóa, tiếng chào hỏi thân mật vang lên giữa làn gió se. Trẻ em đi học, ba mẹ đưa con bằng xe đạp, xe máy, vội vã nhưng cũng hồn nhiên nô đùa khi gặp bạn bè. Những chú chim bồ câu trên mái nhà vẫn lượn bay, nhưng ít hẳn, tiếng hót hòa lẫn với âm thanh nhộn nhịp của phố phường.
Gió mùa về cũng làm phố phường trở nên trong lành hơn. Những chiếc lá rụng từ cây phượng già, cây bàng điểm xuyết trên vỉa hè, thỉnh thoảng bị gió thổi tung lên, tạo thành những dải vàng mềm mại. Trên các công viên nhỏ giữa lòng thành phố, vài cụ già tập thể dục, từng nhịp tay chân uyển chuyển, hít thật sâu bầu không khí mát lành. Các cô chú chạy bộ, đạp xe thể dục, trò chuyện râm ran, khiến nơi này vừa nhộn nhịp vừa bình yên. Đến trưa, phố xá thêm nhộn nhịp. Tiếng xe cộ chen nhau trên đường, tiếng trẻ con cười nói, tiếng bán hàng, tiếng nhạc từ các cửa hàng trộn lẫn tạo nên bầu không khí sống động. Những tòa nhà cao chọc trời phản chiếu ánh nắng yếu, trên đường phố người ta dường như hối hả hơn, vội vã hơn dưới hơi gió se se lạnh. Các quán ăn vỉa hè đông khách, mùi thức ăn nóng hổi lan tỏa khắp nơi, khiến ai đi ngang cũng khó lòng cưỡng lại.
Cảm giác se lạnh của gió mùa hòa cùng nhịp sống hối hả nhưng đầy năng lượng khiến em vừa thấy vui vừa thấy tự hào khi được sống trong thành phố này. Dù mùa gió có lạnh đến đâu, nhịp sống nhộn nhịp của thành phố vẫn làm em thấy ấm lòng. Thành phố khi gió mùa về, vừa se lạnh, vừa sống động, vừa đẹp theo cách riêng, khiến em yêu nơi này nhiều hơn bao giờ hết.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mỗi khi gió mùa về, làng quê nơi em sống lại khoác lên mình một vẻ đẹp thật khác. Không gian se se lạnh, hơi ẩm phả vào mặt khiến em cảm thấy sảng khoái.
Sáng sớm, em ra đầu làng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá cây và hương lúa chín còn sót lại sau mùa thu hoạch. Bầu trời xám xịt, những đám mây dày trôi lững lờ, báo hiệu những cơn mưa phùn nhẹ sẽ ghé thăm trong ngày. Cây cối trong vườn rung rinh theo từng cơn gió, những chiếc lá vàng rơi lác đác xuống mặt đất như trải thảm chào mùa mới. Những bông hoa cuối mùa cố nở, đong đầy sương đêm, tỏa hương dịu nhẹ khiến khu vườn thêm phần thơ mộng. Dọc theo con đường làng, vài người dân vội vã đi làm đồng, áo khoác màu sẫm bay trong gió, tiếng cười nói hòa cùng tiếng vó ngựa thỉnh thoảng vang vọng.
Trên các cánh đồng, những cánh cò lững thững bay về, đôi cánh trắng muốt khẽ chạm mặt nước. Lúa đã thu hoạch xong, chỉ còn sót lại những bông lúa vàng lác đác, lung linh dưới nắng chiều. Con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, nước trong veo, gợn sóng theo từng luồng gió, phản chiếu ánh sáng nhạt của bầu trời. Trẻ con trong làng co ro trong áo ấm, vừa chạy nhảy vừa thỉnh thoảng hò reo đùa nhau, tạo nên nhịp sống hồn nhiên giữa không gian se lạnh.
Chiều về, ánh nắng xiên qua những mái nhà tranh, rọi lên mặt đường, nhuộm vàng cả làng. Gió mùa thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh dễ chịu, làm những bông hoa cuối mùa lắc lư trong gió. Trên bầu trời cao, vài đàn chim ríu rít trở về tổ. Những con trâu từ đồng cỏ lần lượt trở về, bước chân lững thững in xuống bãi đất ẩm. Tiếng sáo của các cậu bé vang lên xa xa, hòa cùng tiếng gà gáy muộn và tiếng nước suối róc rách. Tối dần, khói bếp nhà ai bay nghi ngút, hòa cùng sương mờ tạo nên một tấm màn mỏng êm ái bao phủ làng quê. Trẻ con dần vào nhà, những người lớn vẫn còn hò nhau dọn đồng hoặc trò chuyện râm ran. Mọi thứ trở nên yên tĩnh, nhưng vẫn đầy nhịp sống nhẹ nhàng.
Em yêu làng quê khi gió mùa về, yêu những cánh đồng, con đường, vườn cây và những con người thân thuộc. Đó sẽ là nơi em tìm thấy sự thanh thản và hạnh phúc trong tâm hồn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Mỗi khi gió mùa về, khu phố nhỏ nơi em sống như khoác lên mình một chiếc áo mới, vừa se se lạnh, vừa mang theo hương vị riêng của mùa đông sắp tới. Không gian trở nên yên tĩnh hơn, nhưng vẫn đầy nhịp sống hối hả.
Ngõ nhỏ lát gạch cũ rêu phong, hai bên là những hàng nhà san sát, mái ngói đỏ sậm nhuốm màu thời gian. Những bức tường vàng phai, điểm vài mảng rêu xanh, khiến cảnh vật vừa cổ kính vừa dịu mắt. Cây khế già trồng trước sân nhà bà hàng xóm rung rinh theo từng cơn gió, vài quả chín đỏ còn sót lại treo lủng lẳng như nhắc nhở mùa thu đã đi qua. Những cây hoa sứ cuối mùa nở ít nhưng vẫn toả hương dìu dịu, khiến con ngõ thêm phần tươi tắn. Gió mùa thổi qua, mang theo hơi lạnh và hương ẩm, làm các tấm rèm cửa run nhẹ. Những chiếc áo khoác màu sẫm bay trong gió, người lớn vội vã ra đường, tay xách giỏ đi chợ, miệng gọi nhau líu lo. Tiếng rao của người bán hàng vang vọng khẽ qua ngõ, đôi khi hoà lẫn tiếng xe máy xa xa, tạo nên nhịp sống quen thuộc của phố nhỏ.
Trẻ con trong ngõ co ro trong áo ấm, vừa chạy nhảy vừa thỉnh thoảng hò nhau đùa nghịch với những chiếc lá khô rơi từ trên cây xuống. Tiếng cười của chúng trong trẻo vang lên, làm không khí se lạnh trở nên ấm áp hơn. Một vài chú chó nhỏ lững thững đi dọc ngõ, mũi ngửi khẽ từng vệt mùi đất ẩm, đôi mắt long lanh dưới ánh sáng mờ nhạt của mùa gió. Những bức tường nhà san sát nhau, đôi nơi treo những giỏ hoa còn sót lại từ mùa hè, vài cánh hoa tàn rung rinh trong gió, hương nhẹ nhàng thoảng qua ngõ. Mấy chậu rau muống, xà lách, cải non được trồng nơi gờ cửa sổ, nghiêng mình đón những hạt mưa bụi đầu mùa. Cây cối, hoa lá như được đánh thức, đua nhau nghiêng mình trước sức mạnh của gió, khẽ rơi những giọt sương còn sót lại từ đêm qua.
Chiều đến, ánh nắng xiên qua mái ngói, nhuộm lên con ngõ một màu vàng nhạt dịu dàng. Gió mùa thổi mạnh hơn, xô lá vàng bay lác đác trên nền gạch. Trên bầu trời xám xịt, những đám mây dày trôi lững lờ, báo hiệu cơn mưa phùn nhẹ sắp ghé thăm. Mấy chiếc quán nhỏ ven ngõ bốc lên hơi nước nóng của trà, cà phê, thơm phức, làm không khí phố nhỏ vừa se lạnh vừa ấm áp. Người dân bắt đầu trở về nhà, xách đồ chợ, tay cầm những túi rau xanh còn ướt sương, miệng chuyện trò râm ran. Tiếng trẻ con gọi nhau tan học, bước chân lạo xạo trên nền gạch, tiếng chim ít hẳn nhưng vẫn ríu rít trên mái hiên. Những bức tường nhuốm màu sẫm dần theo ánh chiều, con ngõ nhỏ càng trở nên trầm mặc và êm dịu.
Em đứng ngoài hiên, nhìn ngõ nhỏ trong gió mùa, cảm nhận nhịp sống chậm rãi nhưng đầy sức sống của phố nhỏ. Gió mùa không chỉ mang hơi lạnh, mà còn thổi vào lòng người sự bình yên, êm đềm và một chút bâng khuâng. Ngõ nhỏ, phố nhỏ nơi em sống trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết.

Bài tham khảo Mẫu 10

Mỗi khi gió mùa về, vùng biển nơi em sống như khoác lên mình một chiếc áo mới, vừa se se lạnh, vừa mang theo hơi nước mặn mòi đặc trưng. Không gian rộng lớn, bầu trời xám xịt như kéo sát xuống mặt biển, tạo nên một cảm giác hùng vĩ.
Cát vàng ướt nhẹp, in dấu những bước chân đầu tiên của những người đi sớm ra biển đánh cá. Những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ, nhịp điệu đều đặn như ru cả vùng biển vào giấc ngủ đông. Trên bầu trời, vài con hải âu chao liệng, tiếng kêu ríu rít, đôi cánh xám trắng lướt theo luồng gió mùa mạnh mẽ. Thỉnh thoảng, một chiếc thuyền nhỏ lắc lư theo nhịp sóng, dập dềnh trên mặt nước bạc xanh. Gió thổi qua mang theo hơi lạnh và mùi biển nồng nồng. Những bó rơm cũ khô từ các làng chài ven biển bay lấp lửng, xoáy theo từng luồng gió. Mấy chiếc bè mảng neo ở bến lắc lư nhẹ, phát ra tiếng kẽo kẹt như kể chuyện về một mùa cá đã đi qua. Trên bãi biển, vài người dân hối hả thu dọn ngư cụ, áo khoác bay theo gió. Tiếng sóng vỗ, tiếng gọi nhau, tiếng hò của người lao động hòa cùng tiếng gió, tạo nên bản nhạc bình dị nhưng sống động của vùng biển.
Xa xa, mặt trời dần ló dạng sau lớp mây dày, ánh sáng yếu ớt nhuộm lên biển một màu vàng nhạt. Trên bờ, những bông hoa dại cuối mùa vẫn cố vươn mình lên, những chiếc lá ướt sương rung rinh theo gió. Cánh đồng muối nhỏ ven biển rực lên ánh bạc dưới ánh sáng mờ ảo, như trải dài vô tận. Trẻ con mặc áo ấm, chạy nhảy trên bãi cát, đôi khi nhặt vỏ sò hay tảng đá tròn, vừa chơi vừa trốn gió. Những chú chó nhỏ lững thững theo chân các em, lông xù lên vì lạnh, mũi ngửi từng cơn gió mặn mòi. Một vài con thuyền thúng nhỏ lướt trên sóng, người chèo cẩn thận để không bị gió quật lật, trên mặt nước in bóng mờ ảo của trời và biển.
Gió mùa khiến bầu trời trở nên u ám, nhưng cũng làm biển hùng vĩ hơn. Sóng lớn hơn, dạt vào bờ mạnh mẽ, cuốn theo những mảnh vỏ sò, rác biển, thỉnh thoảng là vài con tảo sóng cuộn tròn lại. Những bãi đá gần bờ rung lên theo nhịp sóng, tạo ra những âm thanh rì rầm dễ chịu. Cảnh vật vừa dữ dội vừa dịu dàng, khiến lòng người vừa sảng khoái vừa bâng khuâng. Trên các mái nhà làng chài, những tấm lá cọ lắc lư theo gió, mái ngói ẩm ướt hắt lên hơi nước mờ. Khói bếp lác đác bay lên, hòa cùng mùi cá khô và hương muối, tạo cảm giác thân thuộc, bình yên. Người dân ven biển vừa chuẩn bị ngư cụ, vừa trò chuyện râm ran, tay thoăn thoắt sửa thuyền, quấn dây, sắp xếp lưới. Những cơn gió thổi mạnh làm cát bay lác đác, làm lạnh người đi ngang. Hải âu lặng lẽ quay về tổ, vài con đậu trên cột mốc hay mỏm đá gần bờ. Đêm xuống, đèn lồng và ánh sáng từ các ngôi nhà ven biển chiếu lấp lánh trên cát ướt.
Tiếng sóng và tiếng gió hòa cùng âm thanh lách cách của thuyền neo, tiếng chim về tổ, tạo nên một bản nhạc dịu dàng và sống động của vùng biển khi gió mùa về. Cảnh tượng bình dị nhưng đầy hùng vĩ và thân thương, khiến lòng người vừa ấm áp vừa trầm tư.

Bài tham khảo Mẫu 11

Mỗi khi gió mùa về, em thường ra bãi biển gần nhà để tận hưởng không khí se lạnh đặc trưng của vùng ven biển. Trên đường đi, gió thổi rít qua những ngôi nhà mái ngói, hắt lên mùi biển mặn nồng hòa cùng hương bùn ẩm còn sót lại sau cơn mưa phùn. Không gian rộng mở, âm thanh của biển và gió hòa quyện, khiến lòng người vừa phấn khích, vừa bình yên.
Bãi cát ướt nhẹp in dấu chân những người đi sớm. Một vài chiếc thuyền nhỏ đang từ từ tiến ra biển khơi, lắc lư theo nhịp sóng. Mặt nước gợn sóng nhè nhẹ, ánh sáng xám vàng phản chiếu lên từng đợt sóng lấp lánh. Xa xa, mặt trời đỏ rực như chiếc đĩa lửa từ từ lặn xuống đường chân trời, nhuộm cả biển một màu hồng nhạt. Những cơn gió mạnh thổi tung bọt biển trắng xóa, đánh thức mọi giác quan, khiến em cảm thấy như hòa cùng nhịp sống của biển cả. Trên bờ, vài người dân vội vã thu dọn lưới và ngư cụ, áo khoác bay theo gió lạnh. Tiếng cười nói vang lên xen lẫn tiếng sóng, tạo nên nhịp sống nhộn nhịp nhưng gần gũi. Những đứa trẻ mặc áo ấm, co ro trong gió, chạy nhảy lượm vỏ sò, tiếng cười vang xa. Mấy chú chó nhỏ cũng chạy theo, chân cát ướt lấm tấm cát, mũi ngửi từng luồng gió lạnh.
Cây dương ven bờ nghiêng mình theo gió, lá khẽ xào xạc như thì thầm với biển cả. Những bụi hoa dại cuối mùa vẫn cố vươn mình, đọng sương long lanh trên cánh, nhấp nháy trong ánh sáng chiều tà. Một vài con hải âu bay lượn, đôi cánh xám trắng rẽ gió, hạ thấp sát mặt sóng để kiếm mồi. Sóng vỗ vào bờ, tung bọt trắng xóa, hắt lên cát ướt, tạo thành bức tranh động, vừa dữ dội vừa mềm mại. Mặt trời dần khuất, ánh sáng cuối ngày nhuộm vàng cả bờ biển. Mọi âm thanh trở nên nhịp nhàng: tiếng sóng, tiếng gió, tiếng chim hải âu, hòa cùng tiếng gọi nhau của ngư dân trên thuyền. Những con thuyền cuối cùng lướt nhẹ trên mặt nước, cánh buồm căng gió như vươn mình ra khơi, sẵn sàng đón một đêm gió mùa đầy thử thách.
Em dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi biển mặn, vị lạnh của gió và hơi nước hòa vào nhau. Hơi lạnh làm mặt tê tái nhưng tâm hồn lại thấy sảng khoái lạ thường. Bãi cát rộng thênh thang, in bóng những chiếc thuyền, những đứa trẻ, cây dương nghiêng theo gió. Từng đợt sóng xô vào bờ, vỡ ra thành bọt trắng, hắt lên ánh sáng hoàng hôn, tạo nên khung cảnh vừa dữ dội, vừa dịu dàng.
Khi mặt trời hoàn toàn khuất, bầu trời xám đen lấp ló ánh sao đầu tiên. Biển vẫn hát khúc nhạc riêng, tiếng sóng rì rầm, nhịp nhàng theo cơn gió mùa. Những chiếc thuyền vào bến, người dân chuẩn bị neo lưới, ánh đèn le lói soi bóng trên mặt nước lấp lánh. Cảnh vật vừa yên bình vừa hối hả, phản ánh nhịp sống đặc trưng của một vùng ven biển khi gió mùa về.
Em quay bước ra khỏi bờ, lòng lưu luyến hình ảnh biển, nhớ từng ánh sáng đỏ hồng, từng cơn sóng tung bọt trắng xóa, từng tiếng cười của trẻ con và ngư dân. Biển khi gió mùa về, đối với em, đẹp như một bản nhạc thiên nhiên đầy sức sống, khó quên và không bao giờ lặp lại.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mỗi khi gió mùa về, em lại thấy ngôi làng nhỏ trên núi mình sống khoác lên mình một vẻ đẹp vừa lạ, vừa quen. Không khí thoang thoảng hương cây cỏ ẩm ướt, pha lẫn mùi đất núi mát lành, khiến lòng người thấy sảng khoái vô cùng.
Từng nếp nhà nhỏ xếp thành từng dãy, mái ngói đỏ sẫm nhuốm màu sương, lặng lẽ ẩn hiện giữa lớp mây mỏng trôi thấp. Xa xa, những đỉnh núi xanh thẫm nhấp nhô trong làn mây trắng xốp, như đang chào đón một ngày mới. Những cánh đồng lúa cuối mùa nghiêng mình theo gió, từng bông lúa cong vàng rực, đung đưa nhè nhẹ, phát ra tiếng xào xạc như bản nhạc ru dịu dàng. Trên con đường đất ngoằn ngoèo dẫn vào làng, vài người dân co ro trong áo khoác, vội vã đi làm rẫy. Tiếng dép lạch cạch trên đường, tiếng cười khẽ của trẻ con hòa với âm thanh của gió, tạo thành nhịp điệu riêng chỉ có ở làng núi khi gió mùa về. Những bông hoa cuối mùa vẫn cố nở, điểm xuyết sắc vàng, đỏ, tím giữa lớp lá ướt sương. Hơi ẩm của gió khiến lá cây rung rinh, rơi từng chiếc, phủ kín lối đi như tấm thảm tự nhiên.
Trong vườn nhà, cây ăn trái còn sót lại những quả cuối mùa. Cây quýt, cây hồng đỏ chín mọng treo lủng lẳng, chờ người hái. Tiếng chim ít hơn ngày thường nhưng vẫn ríu rít gọi nhau giữa sương sớm. Trên bầu trời cao, vài đám mây xám lững lờ trôi theo hướng gió, nhường khoảng trống cho ánh sáng nhạt của mặt trời len qua lớp mây, chiếu xuống mái ngói và mặt đất ướt nhèm. Những con suối nhỏ len lỏi qua làng, nước chảy róc rách, hòa cùng tiếng lá xào xạc tạo cảm giác yên bình đến lạ thường. Trẻ con đội mũ len, quàng khăn, chạy nhảy theo suối, tiếng cười vang xa, tiếng kêu của những chú gà mái gọi con xen lẫn tiếng chó sủa vọng lên núi, tất cả tạo nên một bức tranh sống động.
Khi mặt trời lên cao, hơi sương dần tan, ánh sáng nhạt nhòa chiếu qua các tán cây rừng, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên đường mòn. Người dân bắt đầu thu hoạch rau củ, gùi củi, cấy lúa, chăm sóc vườn tược. Gió mùa thổi mạnh hơn, mang theo hương ẩm của đất, hương lá cây, hương bông hoa rừng pha lẫn mùi gỗ núi, khiến cả ngôi làng như được bao phủ bởi một lớp sương thơm ngát. Buổi chiều, ánh nắng yếu ớt nhuộm vàng ngôi làng, phản chiếu lên mái ngói, mái tranh, tạo cảm giác vừa ấm áp, vừa se lạnh. Những đứa trẻ mặc áo ấm, chạy nhảy trên con đường đất, vung tay hứng gió, đôi má ửng hồng. Những người lớn đứng ven đường, trò chuyện, nhìn ra núi xa, thỉnh thoảng đưa tay che mắt, theo dõi các đám mây trôi. Từng con suối nhỏ rì rầm chảy, ánh sáng lấp lánh, mặt nước phản chiếu những bóng cây rì rào trong gió.
Khi mặt trời dần khuất, ngôi làng chìm trong màu xám xanh của hoàng hôn. Cảnh vật tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió thổi qua rặng tre, tiếng suối róc rách xa xa và tiếng côn trùng đầu mùa rỉ rả trên lá. Em đứng trên mỏm núi, nhìn xuống làng, thấy mái nhà thấp thoáng giữa lớp sương mỏng, những bông hoa cuối mùa e ấp trong gió, và bầu trời nhuộm màu xám hồng. Cảnh vật vừa hiền hòa, vừa hùng vĩ, khiến lòng em bỗng dưng thấy bình yên đến lạ thường.
Ngôi làng trên núi khi gió mùa về, đối với em, đẹp một cách tĩnh lặng nhưng đầy sức sống, vừa se lạnh vừa ấm áp trong lòng, khiến em yêu mảnh đất này hơn bao giờ hết.

Bài tham khảo Mẫu 13

Gió mùa về cũng là lúc thị trấn nhỏ nơi em sống khoác lên mình một vẻ đẹp vừa quen, vừa lạ. Sáng sớm, khi sương còn giăng mỏng trên mái ngói, em thường ra phố đi dạo, hít thật sâu cái không khí se lạnh, thoang thoảng hương cây và đất ẩm. Không gian yên ắng, chỉ nghe tiếng gió thổi qua những tán cây ven đường, nhè nhẹ lay động lá vàng rơi lác đác trên vỉa hè.
Con đường chính của thị trấn trở nên vắng lặng hơn so với những ngày nắng ấm. Một vài quán cà phê mở cửa, khói bếp mỏng manh bay lên hòa cùng làn sương mù buổi sáng. Tiếng gọi nhau của những người bán hàng rong vội vã, xen lẫn tiếng dép lạch cạch của những bà, những chị đi chợ sớm. Mùi bánh mì mới nướng, mùi hương của nước chè xanh, nước cúng cơm sớm khiến cả con phố thêm phần ấm áp giữa cái se lạnh của gió mùa. Những hàng cây ven đường bắt đầu chuyển màu lá, vàng nhạt, đỏ rực xen lẫn màu xanh còn sót lại. Gió thổi mạnh, từng chiếc lá rung rinh, bay lả tả như nhảy múa trên nền phố lát gạch. Các chậu hoa trước hiên nhà vẫn cố nở những bông hoa cuối mùa, những cánh hồng, cúc, mai phớt hồng rung rinh theo nhịp gió. Mùi đất ẩm, hương hoa hòa vào nhau tạo nên một cảm giác bình yên, dễ chịu.
Trên quảng trường nhỏ giữa thị trấn, vài đứa trẻ co ro trong áo khoác màu sẫm, vừa chạy nhảy vừa thả diều. Tiếng cười của trẻ thơ vang lên rộn rã, phá tan sự tĩnh lặng se lạnh của phố thị. Một vài người già ngồi trên ghế đá, quàng khăn, nhâm nhi ly trà nóng, nhìn dòng người vội vã qua lại, mắt lấp lánh ánh nhìn trìu mến với khung cảnh xung quanh. Dọc theo bờ sông uốn lượn qua thị trấn, nước lấp lánh theo từng tia sáng yếu ớt của mặt trời buổi sáng. Những chiếc thuyền nhỏ neo đậu, từng đợt sóng nhẹ lăn tăn vỗ vào bờ tạo âm thanh êm đềm, làm dịu hẳn cái se lạnh của gió. Những hàng tre, hàng liễu mọc ven sông nghiêng mình theo gió, rũ xuống mặt nước lấp lánh như một tấm thảm xanh biếc.
Khi mặt trời lên cao, sương mù tan dần, ánh sáng vàng nhạt chiếu xuống mái ngói, vỉa hè, tường nhà, tạo nên những vệt sáng lung linh. Tiếng chim hót lại vang lên, nhưng ít hơn so với mùa nắng. Mấy chú chim sẻ tìm mồi, lách qua những tán cây xào xạc, tiếng lích chích hòa cùng tiếng gió như một bản nhạc mộc mạc, êm dịu. Những bông hoa cuối mùa vẫn cố nở, tỏa hương dịu dàng, cuốn hút vài chú ong tìm đến hút mật. Vào buổi chiều, gió thổi mạnh hơn, mang theo hương lá mục và mùi đất ẩm. Những người dân tản bộ trên vỉa hè, áo khoác bay theo gió, trò chuyện rì rầm. Tiếng xe đạp lách qua các con phố nhỏ, tiếng gọi hàng quán và tiếng rì rầm của suối nhỏ len lỏi từ phía núi xa khiến thị trấn thêm phần sống động. Mặt trời dần khuất sau dãy núi, ánh sáng nhuộm vàng các mái nhà, phản chiếu lên cửa kính các tiệm, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp, vừa se lạnh. Khi trời tối dần, thị trấn chìm trong lớp sương mỏng, ánh đèn đường vàng nhạt soi rọi con phố nhỏ. Âm thanh yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió thổi qua các tán cây, tiếng nước chảy lách tách từ con suối nhỏ, tiếng côn trùng rỉ rả trên lá. Em đứng trên bậc thềm, nhìn xuống con phố ven sông, thấy những mái nhà thấp thoáng, những hàng cây rì rào, và cảm nhận được nhịp sống vừa hối hả, vừa dịu dàng của nơi đây.
Gió mùa đã mang đến cho thị trấn một nhịp sống riêng biệt: vừa hối hả trong công việc, vừa yên ả trong cảnh vật, khiến lòng người thấy bình yên đến lạ thường.

Bài tham khảo Mẫu 14

Gió mùa về, ngôi làng nhỏ nơi em sống khoác lên mình một vẻ đẹp thật khác lạ. Sáng sớm, khi sương còn giăng mờ trên mái nhà và các hàng rào, em đã nghe thấy tiếng lá cây xào xạc trong gió, như ngôi làng đang thức giấc sau một giấc ngủ dài.
Không khí se lạnh, ẩm mát, khiến em hít sâu vào mà cảm thấy cơ thể tràn đầy năng lượng. Bầu trời sáng rực lên từng chút, nhưng vẫn còn những đám mây xám nhẹ trôi, báo hiệu một ngày gió mùa đang đến gần. Đường làng lúc này còn vắng, chỉ thấy vài người nông dân khoác áo dày, vội vã ra đồng. Những luống rau cuối mùa vẫn xanh mơn mởn, những bụi hoa cúc, hoa dại cố vươn mình giữa tiết trời lạnh. Tiếng chim ít hơn, nhưng vẫn ríu rít, như chào mừng mùa gió mới, xen lẫn tiếng suối nhỏ róc rách chảy quanh chân núi xa xa. Những mái nhà tranh thấp thoáng trong sương, khói từ bếp bay lên quấn quýt, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, vừa hoang sơ, vừa gần gũi. Em bước vào khu vườn nhỏ sau nhà. Cây ăn quả rung rinh theo từng cơn gió, lá vàng rơi lác đác xuống mặt đất ẩm ướt. Những quả bưởi cuối mùa còn sót lại trên cành lấp lánh sương đêm, như những viên ngọc xanh. Một vài cây đào, cây mận nhỏ vẫn nở lác đác vài bông hoa tím, hoa hồng, sương đọng trên cánh hoa long lanh dưới ánh sáng nhạt của buổi sớm. Hương đất ướt, hương lá cây trộn lẫn, khiến em cảm nhận được sự tĩnh lặng nhưng sống động của mùa gió.
Dọc con đường vào làng, trẻ em co ro trong áo ấm vừa chạy nhảy vừa trốn gió. Tiếng cười của chúng như xua tan phần nào cái lạnh se sắt, làm ngôi làng thêm phần ấm áp. Từng mái nhà thấp, từng hàng rào gỗ, từng bãi cỏ nhỏ đều dường như có nhịp thở riêng, hòa cùng nhịp gió mùa. Những người lớn chăm chỉ làm đồng, tiếng cuốc, tiếng cày vang lên xen lẫn với tiếng gió, tạo nên một bản nhạc lao động vừa hối hả, vừa nhẹ nhàng. Đến trưa, ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp sương mỏng, làm những giọt sương trên lá cây long lanh như kim cương. Cây cối nghiêng mình trong gió, tán lá rung rinh, ánh nắng nhuộm vàng cả mặt đường và mái nhà. Trẻ em vẫn chạy chơi trên bãi cỏ, đàn gà theo sau nhặt những hạt thóc rơi vãi. Không gian tràn đầy sự sống, dù tiết trời se lạnh và hơi mưa phùn.
Ngôi làng nhỏ trở nên mờ ảo trong lớp sương, những ngọn núi xa thấp thoáng sau màn mưa phùn nhẹ. Tiếng suối róc rách, tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót xa xa, tiếng gà gáy, tiếng cười nói của trẻ em… tất cả hòa quyện, tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa sống động vừa trầm lắng. Em đứng trên bậc thềm, hít sâu không khí trong lành, thấy lòng mình bình yên đến lạ thường. Ngôi làng như đang thở, vừa tĩnh lặng, vừa dịu dàng. Em lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật, thấy mình gắn bó và yêu quý nơi này hơn bao giờ hết.
Gió mùa mang đến cho ngôi làng một vẻ đẹp riêng, vừa se lạnh, vừa ấm áp trong lòng người. Trong tim em, ngôi làng nhỏ này vẫn sẽ là nơi em nhớ mãi, là chốn bình yên níu giữ tâm hồn em suốt đời.

Bài tham khảo Mẫu 15

Khi gió mùa ùa về, em lại nhớ đến những hình ảnh thân thương của ngôi làng nhỏ ven sông nơi em lớn lên, những mùi vị, âm thanh và nhịp sống bình dị mà gió mùa thổi vào lòng người.
Buổi sáng khuya khoắt, gió mùa đã bắt đầu lùa qua từng ngóc ngách của ngôi làng. Không khí se lạnh, ẩm ướt, hơi sương phủ kín mái nhà, khiến mọi thứ như được phủ lên lớp áo mờ ảo. Từng chiếc lá vàng rơi lác đác trên lối đi ven sông, tạo nên một tấm thảm thiên nhiên đầy ắp sắc màu của mùa. Cánh đồng lúa cạnh dòng sông đã gặt xong, chỉ còn sót lại vài bụi lúa đung đưa theo cơn gió mùa, phát ra tiếng xào xạc như một bản nhạc réo rắt. Những ngôi nhà mái ngói đỏ sẫm nằm xen kẽ dưới hàng cây, khói bếp bay lên se sắt, quấn quanh ngọn tre đầu làng như những dòng sợi mỏng manh, khiến cảnh vật thêm phần yên ả. Trên bờ sông, nước lặng lờ chảy, gợn sóng nhẹ, phản chiếu lớp sương mờ và bầu trời xám xịt của ngày gió mùa.
Đường làng lúc này vắng người hơn, chỉ thi thoảng thấy bóng dáng bà con đi chợ hay ra đồng chuẩn bị công việc. Họ khoác áo ấm, khăn quàng cổ, bước chân vội vã nhưng nét mặt thoáng buồn man mác bởi gió lạnh đang ùa về. Những đứa trẻ trong xóm co ro trong áo len, vẫn chạy nhảy dọc bờ sông, vừa chơi đùa, vừa nhặt những mảnh vỏ sò còn sót lại từ mùa hè. Tiếng cười của chúng vang vọng, làm vơi đi phần nào cái lạnh buốt của gió mùa. Trên những góc sân nhỏ, cây ăn quả cuối mùa vẫn còn sót vài trái đỏ ối, khiến ngôi làng thêm phần sinh động. Cây xoài, cây quýt đứng lặng lẽ, lá rung rinh theo từng cơn gió lạnh, rơi những chiếc lá già xuống mặt đất ẩm. Dưới bãi cỏ ven sông, vài bụi cỏ hoang đung đưa, giọt sương đêm còn đọng lại long lanh như những viên ngọc nhỏ.
Gió mùa khiến bầu trời trở nên quang đãng hơn, không còn cái nắng gắt bỏng rát của mùa trước, mà thay vào đó là ánh sáng nhẹ nhàng, trong veo. Ánh sáng ấy chiếu lên những mái ngói, mặt nước, vỉa sông, khiến tất cả ánh lên sắc ngọc kỳ ảo. Tiếng chim kêu ít hẳn nhưng vẫn có vài chú chim sẻ ríu rít trên cành cây, như để báo mùa mới đã đến. Người dân trong làng tất bật hơn. Có người ra bờ sông kéo lưới, chuẩn bị thu hoạch cá cuối mùa. Có người lại tranh thủ sửa sang hàng rào, bắc lại những tấm gỗ nơi ngôi nhà cũ để chống chọi với gió lạnh. Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau của những người lớn vang vọng nhẹ nhàng, ấm áp giữa trời đất se lạnh. Mặt sông lăn tăn sóng, nước bật lên từng đợt nhỏ, vỗ nhẹ vào bờ, tạo ra âm thanh rì rào, êm như tiếng ru. Ánh hoàng hôn phảng phất trên mặt nước và những mái nhà thấp, nhuộm một màu vàng nhạt pha chút đỏ, thật đẹp và khiến lòng người bâng khuâng.
Các ngôi nhà ven sông lần lượt bật đèn, ánh sáng ấm áp phản chiếu trên nước, khiến cảnh vật càng thêm lung linh, huyền ảo. Trẻ con đã về nhà, những người lớn tụ tập ven đường, bàn chuyện mùa màng, tiếng cười râm ran hòa cùng tiếng gió. Tiếng sóng, tiếng gió, tiếng cười, tiếng chim… hòa vào nhau tạo nên nhịp sống vừa sôi động vừa yên bình. Khi màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao ẩn hiện sau lớp mây mỏng, gió mùa vẫn thổi đều, mang theo hơi lạnh mặn mà của dòng sông. Tiếng suối chảy từ khe núi xa vọng lại, tiếng gió rì rào qua kẽ lá, tiếng đôi bồ câu cuối ngày kêu khẽ… tất cả như một bản giao hưởng tự nhiên đủ làm trái tim em xao động.
Ngôi làng nhỏ ven sông khi gió mùa về thật khác lạ. Nó không chỉ se lạnh mà còn ẩn chứa vẻ đẹp tinh khôi, khiến người ta vừa muốn níu chân, vừa muốn thả trôi theo nhịp sống chậm rãi, thanh bình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...