Top 105 Bài văn tả bác nông dân đang làm việc hay nhất>
- Giới thiệu bác nông dân: + Em gặp bác ở đâu (trên cánh đồng, ngoài ruộng, trên đường làng…). + Thời gian quan sát (buổi sáng sớm, buổi trưa, buổi chiều…). - Nêu ấn tượng/ cảm nhận ban đầu của em: ngưỡng mộ, yêu thích….
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Giới thiệu bác nông dân:
+ Em gặp bác ở đâu (trên cánh đồng, ngoài ruộng, trên đường làng…).
+ Thời gian quan sát (buổi sáng sớm, buổi trưa, buổi chiều…).
- Nêu ấn tượng/ cảm nhận ban đầu của em: ngưỡng mộ, yêu thích….
II. Thân bài
1. Khung cảnh xung quanh khi bác làm việc
- Không gian:
+ Cánh đồng rộng, xanh mướt hoặc vàng óng (lúa).
+ Bầu trời trong xanh / nắng nhẹ / gió thổi.
- Âm thanh: Tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng nước chảy…
→ Làm nổi bật hoàn cảnh lao động của bác nông dân.
2. Miêu tả ngoại hình của bác nông dân
- Dáng người: Thân hình rắn rỏi, khỏe mạnh hoặc hơi gầy nhưng dẻo dai.
- Khuôn mặt: Làn da rám nắng; nụ cười hiền hậu…
- Trang phục: Áo nâu/áo cũ, quần đơn giản; nón lá đội trên đầu….
- Đôi tay: Thô ráp, chai sạn → dấu hiệu của lao động vất vả.
3. Miêu tả hoạt động làm việc
- Hành động thường ngày: Cấy lúa; gặt lúa; tưới nước; làm đất
- Động tác: Cúi xuống, nhổ mạ, cấy từng khóm hoặc dùng liềm gặt lúa
- Nhịp điệu: Đều đặn, nhanh nhẹn
- Chi tiết: Mồ hôi lấm tấm trên trán; lưng hơi cong xuống
4. Ý nghĩa công việc của bác
- Làm ra hạt gạo
- Nuôi sống mọi người
- Nghề nông rất vất vả nhưng đáng quý
III. Kết bài
- Nêu cảm xúc: Em yêu quý, kính trọng bác nông dân
- Liên hệ bản thân: em sẽ làm gì để đáp lại những sự vất vả từ bác nông dân.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Sáng sớm, em cùng mẹ đi qua cánh đồng làng. Em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc rất chăm chỉ. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ.
Bác nông dân mặc bộ quần áo nâu giản dị. Trên đầu bác đội chiếc nón lá đã cũ. Làn da bác rám nắng vì làm việc ngoài đồng. Đôi tay bác to và chai sạn. Bác đang cấy lúa. Từng bước đi của bác rất nhanh nhẹn. Bác cúi xuống, tay cấy từng khóm mạ xuống bùn. Động tác của bác đều đặn như một nhịp điệu quen thuộc. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn không nghỉ tay.
Em cảm thấy bác làm việc rất vất vả. Nhưng bác vẫn luôn vui vẻ. Thỉnh thoảng bác còn mỉm cười khi nhìn ruộng lúa. Hình ảnh ấy khiến em rất khâm phục. Nhờ có bác nông dân, chúng em mới có hạt gạo ăn hằng ngày. Em rất biết ơn và kính trọng bác.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Một buổi chiều, em thấy bác nông dân đang gặt lúa trên cánh đồng. Mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng vàng chiếu xuống ruộng lúa chín.
Bác mặc áo cũ màu nâu và đội nón lá. Dáng người bác hơi gầy nhưng rất khỏe mạnh. Khuôn mặt bác hiền hậu, luôn nở nụ cười. Bác cầm chiếc liềm sắc bén. Từng nhát gặt của bác rất dứt khoát. Lúa ngã xuống thành từng bó đều nhau. Bác làm việc rất nhanh nhưng vẫn cẩn thận. Mồ hôi chảy trên gương mặt bác nhưng bác không hề nghỉ. Bác cúi xuống rồi lại đứng lên liên tục. Công việc của bác tuy vất vả nhưng bác vẫn kiên trì.
Em đứng nhìn bác rất lâu. Em thấy bác giống như một người anh hùng thầm lặng. Nhờ bác mà có những hạt gạo thơm ngon. Em rất yêu quý và kính trọng bác nông dân.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Trong một buổi sáng mùa hè, em được về quê chơi. Em thấy một bác nông dân đang tưới nước cho ruộng rau.
Cánh đồng xanh mướt trải dài rất đẹp. Những hàng rau thẳng tắp như được sắp hàng ngay ngắn. Gió thổi nhẹ làm lá rau rung rinh. Bác nông dân mặc áo bạc màu và đội nón lá. Vai bác vác chiếc vòi nước dài. Đôi chân bác lấm bùn nhưng bước đi rất vững vàng. Bác đi từng hàng rau và tưới nước đều khắp. Dòng nước mát làm cây rau xanh hơn. Bác làm việc rất chăm chỉ và cẩn thận.
Trời nắng nhưng bác vẫn làm việc không nghỉ. Lưng bác cong xuống vì vất vả. Nhưng trên môi bác vẫn có nụ cười hiền. Em cảm thấy bác rất đáng kính. Công việc của bác tuy đơn giản nhưng rất quan trọng. Nhờ bác mà mọi người có rau xanh để ăn.
Em thầm hứa sẽ luôn biết trân trọng công sức của bác nông dân.
Bài tham khảo Mẫu 1
Một buổi sáng mùa thu, em có dịp về quê cùng bố mẹ. Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng tre, em đã thấy cánh đồng lúa trải dài trước mắt như một tấm thảm xanh mướt. Gió nhẹ thổi qua làm những bông lúa khẽ đung đưa như đang thì thầm trò chuyện. Giữa khung cảnh yên bình ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc rất chăm chỉ.
Bác nông dân xuất hiện giữa cánh đồng như một điểm nhấn bình dị mà thân thương. Bác mặc chiếc áo nâu đã bạc màu vì nắng gió. Chiếc áo ấy dường như đã cùng bác đi qua biết bao mùa vụ. Trên đầu bác là chiếc nón lá giản dị, che đi một phần khuôn mặt rám nắng. Làn da bác sạm màu thời gian, nhưng lại ánh lên vẻ khỏe khoắn. Dáng người bác không cao lớn, nhưng rắn rỏi và vững vàng như thân tre giữa gió. Đôi bàn tay bác to, chai sạn và đầy vết nứt của lao động. Mỗi nếp nhăn trên tay như kể lại những ngày tháng làm việc không ngừng nghỉ. Đôi chân bác lấm bùn nhưng bước đi rất chắc chắn.
Hôm đó, bác đang cấy lúa. Từng bước chân bác lội xuống bùn, chậm rãi mà đều đặn. Bác cúi xuống, tay thoăn thoắt cấy từng khóm mạ non xuống mặt ruộng. Động tác của bác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, giống như một người nghệ sĩ đang vẽ nên bức tranh mùa vàng. Em nhìn thấy từng hàng mạ xanh được cấy ngay ngắn. Chúng như những hàng quân nhỏ đang đứng thẳng tắp trên cánh đồng. Mỗi lần bác cấy xong một nắm mạ, bác lại ngẩng lên nhìn một chút rồi tiếp tục công việc. Mồ hôi lăn trên trán bác, rơi xuống ruộng hòa vào đất mẹ.
Trời lúc ấy bắt đầu nắng hơn, nhưng bác vẫn không nghỉ tay. Em thấy lưng bác hơi cong xuống theo từng nhịp làm việc. Nhưng ánh mắt bác vẫn rất bình tĩnh và chăm chú. Đôi lúc bác đưa tay lau mồ hôi rồi lại tiếp tục cấy. Em cảm thấy bác giống như một người đang gieo những hạt hy vọng xuống đất. Mỗi khóm mạ là một niềm tin cho mùa lúa mới. Công việc tuy vất vả nhưng bác làm với tất cả sự kiên nhẫn. Không có tiếng than phiền, chỉ có sự chăm chỉ lặng thầm. Thỉnh thoảng, bác ngẩng lên nhìn khắp cánh đồng. Ánh mắt bác ánh lên niềm vui giản dị. Có lẽ bác đang nghĩ đến một mùa lúa bội thu. Nụ cười nhẹ trên môi bác khiến khuôn mặt trở nên hiền hậu hơn. Em đứng nhìn bác rất lâu mà không rời mắt. Em bỗng thấy cánh đồng không chỉ có lúa, mà còn có cả mồ hôi và công sức của con người. Em hiểu rằng để có bát cơm thơm dẻo mỗi ngày là cả một sự vất vả.
Bác nông dân không phải người nổi tiếng, nhưng lại làm công việc rất quan trọng. Bác giống như người thầm lặng nuôi sống mọi gia đình. Công việc của bác gắn liền với đất, với trời và với những mùa vụ nối tiếp nhau. Nhìn bác làm việc, em thấy lòng mình tràn đầy sự kính trọng. Em nhận ra giá trị của lao động thật đáng quý. Em cũng hiểu rằng phải biết trân trọng từng hạt gạo mình ăn hằng ngày. Khi mặt trời lên cao hơn, em cùng gia đình rời đi. Nhưng hình ảnh bác nông dân vẫn còn ở lại trong tâm trí em. Hình ảnh ấy giống như một bức tranh đẹp về sự cần cù và kiên nhẫn.
Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Em muốn sau này cũng trở thành người có ích như bác, dù làm bất cứ công việc gì. Và em sẽ luôn nhớ rằng, phía sau những hạt gạo trắng ngần là bóng dáng của những người nông dân lam lũ mà đáng kính.
Bài tham khảo Mẫu 2
Một buổi chiều hè, em theo bà ra thăm cánh đồng sau làng. Con đường làng nhỏ uốn lượn giữa những hàng tre xanh mát. Xa xa, cánh đồng hiện ra rộng mênh mông như một tấm thảm vàng óng khi lúa đã vào mùa chín. Gió thổi nhẹ làm cả cánh đồng như đang gợn sóng.
Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang gặt lúa. Hình ảnh bác hiện lên thật giản dị mà gần gũi. Bác mặc chiếc áo nâu đã sờn màu. Chiếc áo ấy dường như đã theo bác qua bao mùa nắng mưa. Trên đầu bác là chiếc nón lá nghiêng nghiêng che nắng. Dáng người bác hơi gầy nhưng rất rắn rỏi. Lưng bác cong xuống theo từng nhịp gặt. Đôi tay bác thoăn thoắt cầm chiếc liềm sáng loáng. Mỗi nhát gặt của bác đều dứt khoát và nhanh gọn. Từng bụi lúa ngã xuống thành những bó đều đặn. Bác làm việc rất khéo léo như một người thợ lành nghề. Những bông lúa vàng rơi xuống nhẹ nhàng như những sợi nắng cuối ngày. Nhìn bác làm việc, em cảm thấy thật chăm chú và thích thú.
Trên khuôn mặt bác, những giọt mồ hôi lăn dài. Nhưng bác không hề dừng lại nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng bác đưa tay lau mồ hôi rồi lại tiếp tục công việc. Đôi mắt bác vẫn ánh lên sự tập trung và kiên nhẫn. Em thấy bác giống như một người đang thu hoạch thành quả của cả một mùa lao động vất vả. Mỗi bông lúa là kết quả của bao ngày chăm sóc. Mỗi hạt gạo sau này đều thấm đẫm công sức của bác. Cánh đồng lúc này rộn ràng nhưng vẫn rất yên bình. Tiếng chim hót từ xa vọng lại. Tiếng liềm gặt lúa “xoẹt xoẹt” nghe đều đều như một bản nhạc của đồng quê. Tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh rất đẹp.
Bác nông dân vẫn miệt mài làm việc không ngừng. Dù nắng có gay gắt hơn, bác vẫn không than vãn. Bác chỉ cúi xuống, gặt từng hàng lúa một cách cẩn thận. Em cảm nhận được sự kiên trì và nhẫn nại trong từng hành động của bác. Có lúc bác đứng lên nhìn khắp cánh đồng. Ánh mắt bác ánh lên niềm vui. Có lẽ bác đang vui vì mùa màng tốt đẹp. Nụ cười nhẹ trên môi bác khiến khuôn mặt trở nên hiền hậu hơn.
Em đứng nhìn bác rất lâu. Em thấy bác giống như một người đang vẽ nên bức tranh mùa gặt bằng chính đôi tay của mình. Bức tranh ấy không có màu sơn, mà có màu của mồ hôi, của đất và của nắng. Bác nông dân tuy không phải là người nổi tiếng, nhưng lại làm công việc rất quan trọng. Nhờ có bác mà mọi người có những bữa cơm ấm no. Nhờ có bác mà cuộc sống trở nên đủ đầy hơn. Em cảm thấy rất kính trọng bác. Em hiểu rằng lao động là điều rất đáng quý. Không có công việc nào là nhỏ bé nếu nó mang lại lợi ích cho mọi người. Khi mặt trời dần lặn xuống, ánh nắng nhuộm vàng cả cánh đồng. Bác vẫn tiếp tục gặt cho đến khi xong việc. Hình ảnh bác in bóng trên nền trời chiều thật đẹp và yên bình.
Trên đường về, em vẫn nhớ mãi hình ảnh ấy. Hình ảnh một bác nông dân chăm chỉ, cần cù và lặng lẽ giữa cánh đồng quê hương. Đó là một hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa, khiến em thêm yêu quê hương và trân trọng công sức lao động của con người.
Bài tham khảo Mẫu 3
Sáng sớm hôm ấy, em thức dậy khi trời còn hơi se lạnh. Sương vẫn còn đọng trên những chiếc lá ngoài sân, long lanh như những hạt thủy tinh nhỏ. Em theo bà ra đồng, và ngay từ xa đã nghe thấy mùi hương quen thuộc của đất ẩm và lúa non.
Cánh đồng hiện ra trước mắt em như một bức tranh rộng lớn. Những ruộng lúa nối tiếp nhau, xanh mướt và trải dài đến tận chân trời. Gió nhẹ thổi qua làm từng đợt lúa nghiêng mình, trông như những làn sóng mềm mại. Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc. Hình ảnh bác nhỏ bé giữa cánh đồng rộng, nhưng lại rất nổi bật trong mắt em. Bác giống như một nét chấm ấm áp giữa bức tranh thiên nhiên yên bình.
Bác mặc chiếc áo nâu đã cũ. Màu áo không còn đậm nữa, mà nhạt đi vì nắng mưa thời gian. Chiếc áo ấy dường như đã quen với gió đồng và ánh mặt trời. Trên đầu bác là chiếc nón lá nghiêng nghiêng che nắng. Dáng người bác không cao lớn, nhưng chắc khỏe và vững vàng. Lưng bác hơi cong xuống mỗi khi làm việc. Đôi chân bác lội dưới ruộng bùn, chậm rãi nhưng rất chắc chắn. Đôi tay bác to, chai sạn, nhưng lại rất khéo léo. Hôm đó, bác đang cấy lúa. Em đứng nhìn và thấy từng động tác của bác như một nhịp điệu quen thuộc. Bác cúi xuống, tay cấy từng khóm mạ non xuống bùn. Rồi bác lại đứng lên, bước sang hàng mới. Những khóm mạ được cấy ngay ngắn như những hàng quân nhỏ đang đứng chào cờ trên cánh đồng. Từng hàng nối tiếp nhau, thẳng tắp và đều đặn. Nhìn từ xa, cả ruộng lúa như một tấm thảm xanh đang dần được hoàn thiện. Thỉnh thoảng, bác ngẩng lên nhìn khắp ruộng. Ánh mắt bác hiền và bình yên. Có lẽ bác đang tưởng tượng đến một mùa lúa chín vàng, trĩu hạt. Nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi bác làm gương mặt trở nên ấm áp hơn.
Mồ hôi bắt đầu lăn trên trán bác. Nhưng bác không dừng lại. Bác chỉ đưa tay lau vội rồi lại tiếp tục công việc. Em thấy bác giống như một con ong cần mẫn, không ngừng nghỉ giữa cánh đồng rộng lớn. Gió thổi qua làm áo bác khẽ bay nhẹ. Tiếng chim hót trên bầu trời hòa cùng tiếng nước dưới ruộng tạo thành một bản nhạc yên bình của buổi sáng. Giữa bản nhạc ấy, tiếng động nhẹ nhàng của bác làm việc nghe thật đều đặn. Em bỗng nghĩ, mỗi khóm mạ bác cấy xuống không chỉ là cây lúa, mà còn là hy vọng cho một mùa vụ mới. Mỗi giọt mồ hôi của bác giống như đang nuôi dưỡng từng hạt gạo sau này.
Cánh đồng lúc ấy không chỉ là đất và nước. Nó còn là công sức, là sự kiên nhẫn và tình yêu lao động của bác nông dân. Nhìn bác, em cảm nhận được sự lặng lẽ nhưng vô cùng ý nghĩa. Em thấy bác không chỉ đang làm việc, mà còn đang “vẽ” nên mùa vàng bằng chính đôi tay của mình. Từng hàng lúa như những nét vẽ sống động trên nền đất.
Bài tham khảo Mẫu 4
Có những khoảnh khắc bình dị nhưng lại khiến em nhớ mãi không quên. Đó là một buổi chiều em được theo mẹ về quê và lần đầu tiên đứng giữa cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ. Cả không gian như được nhuộm một màu vàng ấm áp, trải dài đến tận chân trời. Gió thổi qua làm những bông lúa rung rinh như đang thì thầm kể chuyện mùa vàng.
Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang gặt lúa. Hình ảnh bác hiện lên thật gần gũi và thân thương giữa cánh đồng rộng lớn. Bác giống như một điểm sáng nhỏ nhưng ấm áp trong bức tranh quê hương. Bác mặc chiếc áo nâu đã bạc màu vì nắng gió. Chiếc áo ấy dường như đã quen với mùi đất và mùi rơm rạ. Trên đầu bác là chiếc nón lá nghiêng nghiêng, che đi một phần khuôn mặt rám nắng. Dáng bác hơi cúi xuống nhưng rất vững vàng. Đôi tay bác cầm chắc chiếc liềm sáng loáng. Mỗi nhát liềm đưa xuống là một nhịp gặt dứt khoát và nhanh gọn. Lúa ngã xuống thành từng hàng đều đặn như được sắp xếp cẩn thận. Động tác của bác thuần thục như đã gắn bó với cánh đồng từ rất lâu.
Bác cúi xuống, gom từng bó lúa lại với nhau. Sau đó bác buộc chúng thành từng bó gọn gàng. Rồi bác lại đứng lên, bước sang luống lúa khác. Nhịp làm việc ấy cứ lặp lại không ngừng nghỉ. Cánh đồng lúc này rộn ràng tiếng gặt lúa. Tiếng lúa rơi xuống hòa cùng tiếng gió tạo thành một âm thanh rất riêng của mùa thu hoạch. Không ồn ào nhưng lại rất sống động. Những bông lúa vàng óng ánh dưới ánh nắng chiều trông như những giọt mật ngọt của đất trời. Mỗi khi bác gặt xuống, em có cảm giác như đang thu hoạch cả một mùa hy vọng. Từng hạt gạo sau này đều bắt đầu từ những nhát liềm ấy.
Mồ hôi bắt đầu lăn trên trán bác. Nhưng bác không dừng lại. Bác chỉ khẽ đưa tay lau rồi tiếp tục làm việc. Đôi vai bác có vẻ nặng hơn nhưng đôi chân vẫn bước đều trên ruộng. Em thấy bác giống như một con ong đang cần mẫn thu hoạch mật ngọt cho đời. Không có sự nghỉ ngơi dài lâu, chỉ có sự kiên trì bền bỉ. Từng hành động của bác đều mang theo sự chăm chỉ thầm lặng. Thỉnh thoảng bác đứng thẳng lên, nhìn khắp cánh đồng. Ánh mắt bác ánh lên niềm vui và sự hài lòng. Có lẽ bác đang thấy thành quả của bao ngày chăm sóc lúa. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt bác.
Rồi bác lại cúi xuống, tiếp tục gặt. Lưng bác cong theo nhịp làm việc. Nhưng sự tập trung trong ánh mắt vẫn không hề thay đổi. Em cảm nhận được tình yêu ruộng đồng trong từng cử chỉ của bác. Những bó lúa được xếp thành hàng dài trên ruộng. Nhìn từ xa, chúng giống như những dòng suối vàng đang nằm yên nghỉ. Cánh đồng dần được thu gọn lại sau từng nhịp gặt. Trời dần về chiều, ánh nắng trở nên dịu hơn. Gió thổi mát hơn, nhưng công việc của bác vẫn chưa dừng lại. Bác vẫn miệt mài giữa cánh đồng rộng lớn.
Em đứng nhìn bác rất lâu mà không rời mắt. Em thấy trong từng nhát liềm không chỉ có sức lao động, mà còn có cả niềm tin vào cuộc sống. Niềm tin ấy được gieo xuống đất và nảy mầm thành mùa lúa vàng. Trên đường trở về, em vẫn còn nghe vang trong gió tiếng liềm gặt lúa đều đặn. Và em hiểu rằng, để có bát cơm trắng dẻo mỗi ngày, là cả một mùa vất vả của những người nông dân như bác.
Bài tham khảo Mẫu 5
Mỗi khi nghĩ về quê hương, em lại nhớ đến những cánh đồng lúa chín vàng vào mùa gặt. Đó là hình ảnh đẹp nhất mà em từng được nhìn thấy trong một buổi chiều theo mẹ về quê. Cánh đồng rộng mênh mông như một biển vàng, gió thổi qua làm từng lớp lúa nghiêng mình như những con sóng mềm.
Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang gặt lúa rất chăm chỉ. Hình ảnh bác nhỏ bé giữa cánh đồng rộng lớn nhưng lại khiến em chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bác giống như một người đang giữ nhịp cho mùa vàng nơi làng quê. Bác mặc chiếc áo nâu đã cũ, màu áo nhạt đi vì nắng gió thời gian. Trên đầu bác là chiếc nón lá quen thuộc của người nông dân Việt Nam. Chiếc nón nghiêng nghiêng che bớt cái nắng chiều. Dáng bác hơi cúi xuống theo từng nhịp làm việc. Bác cầm chiếc liềm sắc bén trong tay. Mỗi lần bác đưa liềm xuống là từng bụi lúa ngã rạp xuống rất gọn gàng. Động tác của bác nhanh nhưng không hề vội vã. Tất cả đều rất thuần thục, như đã trở thành thói quen từ lâu. Bác gặt đến đâu, lúa được gom thành từng bó đến đó. Những bó lúa vàng óng được xếp ngay ngắn trên ruộng. Nhìn từ xa, chúng giống như những bông hoa vàng đang nằm nghỉ sau một mùa nắng gió.
Đôi vai bác hơi mỏi nhưng bước chân vẫn vững vàng trên ruộng lúa. Em thấy bác làm việc giống như một người đang chạy đua với thời gian để kịp thu hoạch mùa vụ. Nhưng trong từng động tác lại không có sự vội vàng, mà là sự kiên nhẫn và chắc chắn. Cánh đồng lúc ấy không chỉ có màu vàng của lúa, mà còn có tiếng gặt lúa “xoẹt xoẹt” đều đều. Âm thanh ấy nghe rất lạ, vừa đơn giản vừa thân thuộc, như một bản nhạc của mùa thu hoạch.
Thỉnh thoảng bác đứng thẳng lên, nhìn khắp cánh đồng. Ánh mắt bác hiền hậu và ánh lên niềm vui. Có lẽ bác đang rất hài lòng vì mùa lúa năm nay tốt. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt rám nắng. Rồi bác lại cúi xuống, tiếp tục gặt. Lưng bác cong theo từng nhịp làm việc. Nhưng đôi tay bác vẫn không ngừng nghỉ. Em cảm nhận được sự bền bỉ trong từng cử chỉ của bác. Những bó lúa ngày càng nhiều hơn. Cánh đồng dần trống đi từng khoảng nhỏ. Nhìn từ xa, em thấy cả một quá trình lao động hiện ra rõ ràng trước mắt mình.
Gió chiều thổi nhẹ làm những bông lúa còn sót lại rung rinh. Ánh nắng cuối ngày phủ lên cánh đồng một màu vàng cam dịu nhẹ. Bác vẫn miệt mài giữa không gian rộng lớn ấy. Em đứng nhìn bác rất lâu mà không rời mắt. Em thấy bác giống như một người nghệ sĩ đang hoàn thành bức tranh mùa vàng của mình. Mỗi nhát liềm là một nét vẽ sống động.
Em bỗng hiểu rằng để có được bát cơm trắng thơm ngon mỗi ngày là cả một quá trình vất vả như thế này. Không có gì tự nhiên mà có, tất cả đều là công sức của người nông dân. Và em thầm hứa sẽ luôn trân trọng những hạt gạo, những giọt mồ hôi của bác nông dân đã làm ra.
Bài tham khảo Mẫu 6
Một buổi sáng sớm tinh mơ, em được theo ông ra cánh đồng đầu làng. Khi mặt trời còn chưa lên cao, cả không gian vẫn còn phủ một lớp sương mỏng như tấm khăn voan nhẹ. Cánh đồng rộng mênh mông hiện ra yên bình và tĩnh lặng.
Xa xa, em nhìn thấy một hình ảnh rất quen thuộc của làng quê Việt Nam. Đó là một bác nông dân đang cày ruộng cùng một con trâu đen to khỏe. Hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp mộc mạc mà em chỉ thấy trong sách vở, nay mới được nhìn tận mắt. Con trâu bước đi chậm rãi trên thửa ruộng. Thân hình nó to lớn, vạm vỡ và rất chắc khỏe. Bộ lông đen bóng ướt sương sớm. Đôi sừng cong cong như hai chiếc lưỡi liềm nhỏ hướng lên trời. Mỗi bước đi của nó làm bùn đất khẽ chuyển động. Phía sau con trâu là bác nông dân đang điều khiển chiếc cày. Bác mặc bộ quần áo nâu đã bạc màu vì thời gian. Trên đầu bác là chiếc nón lá giản dị, che đi một phần khuôn mặt rám nắng. Dáng bác hơi nghiêng về phía trước để giữ thăng bằng.
Đôi tay bác nắm chắc tay cày. Mỗi khi bác điều khiển, lưỡi cày lại rẽ đất thành từng luống dài. Đất bùn bị lật lên, tạo thành những đường thẳng đều đặn như những nét vẽ trên mặt ruộng. Bác đi chậm nhưng rất chắc chắn. Từng bước chân bác in dấu trên bùn ướt. Lưng bác hơi cong xuống theo sức nặng của công việc. Nhưng ánh mắt bác vẫn tập trung và kiên định. Con trâu và bác nông dân phối hợp với nhau rất nhịp nhàng. Con trâu đi trước kéo cày, còn bác phía sau điều khiển. Hai người bạn lao động ấy như hiểu ý nhau, không cần nói cũng phối hợp ăn ý.
Tiếng trâu thở “phì phò” hòa cùng tiếng đất bị xới lên nghe rất đặc trưng. Âm thanh ấy tạo nên một bản nhạc rất riêng của đồng quê. Không ồn ào, nhưng lại rất sống động. Đôi khi con trâu hơi chậm lại, bác khẽ vỗ nhẹ vào nó như một lời động viên. Cử chỉ ấy khiến em cảm nhận được sự gắn bó giữa con người và con vật. Họ không chỉ là người làm việc cùng nhau mà còn như những người bạn thân thiết. Từng đường cày vẫn tiếp tục kéo dài trên thửa ruộng.
Em thấy bác giống như một người đang vẽ nên những con đường mới trên đất. Những đường cày thẳng tắp như những dòng chữ viết lên trang giấy của đất trời. Mỗi nét cày đều mang theo sự chăm chỉ và cần cù. Cánh đồng dần thay đổi dưới bàn tay và sức kéo của con trâu. Từ mặt ruộng cứng, giờ trở nên tơi xốp hơn. Đất được lật lên như được đánh thức sau một thời gian dài ngủ yên. Em bỗng hiểu rằng để có một mùa vụ tốt, người nông dân phải làm việc rất vất vả. Từ khâu cày đất, gieo hạt đến chăm sóc đều cần sự kiên trì. Không có công việc nào là dễ dàng.
Khi mặt trời lên cao hơn, bác vẫn còn đang cày nốt thửa ruộng. Bóng bác và con trâu in dài trên mặt đất, hòa vào nhau như một bức tranh quê hương giản dị mà đẹp đẽ. Hình ảnh người nông dân và con trâu cần cù giữa cánh đồng rộng lớn đó là một hình ảnh đẹp, khiến em thêm yêu quê hương và trân trọng những người lao động thầm lặng.
Bài tham khảo Mẫu 7
Có những hình ảnh của làng quê dù chỉ nhìn một lần nhưng vẫn in sâu trong tâm trí em mãi không quên. Một trong số đó là hình ảnh người nông dân cày ruộng cùng con trâu trên cánh đồng quê em. Đó là một buổi sáng sớm khi em theo bà ra đồng.
Khi ấy, bầu trời còn trong xanh và cao vời vợi. Những đám mây trắng trôi nhẹ như bông. Sương sớm vẫn còn đọng trên từng ngọn cỏ ven đường. Cánh đồng hiện ra yên bình, rộng lớn và mênh mông. Giữa không gian ấy, em nhìn thấy một bác nông dân đang cày ruộng. Đi bên cạnh bác là một con trâu đen to khỏe. Hình ảnh ấy giản dị nhưng lại rất đẹp, như một bức tranh sống động của làng quê Việt Nam. Con trâu bước đi chậm rãi trên thửa ruộng còn ướt. Thân hình nó vạm vỡ, chắc khỏe. Bộ lông đen bóng ánh lên dưới nắng sớm. Đôi sừng cong cong như hai chiếc lưỡi liềm nhỏ. Bác nông dân đi phía sau con trâu. Bác mặc chiếc áo nâu đã cũ, bạc màu vì nắng gió. Trên đầu bác là chiếc nón lá quen thuộc, nghiêng nghiêng che nắng. Dáng bác hơi cúi xuống theo từng bước chân.
Bác nắm chặt tay cày bằng cả hai tay. Khi bác điều khiển, lưỡi cày rẽ đất ra thành từng luống dài. Đất bùn bị lật lên, ẩm ướt và màu mỡ. Từng đường cày hiện ra thẳng tắp như những vệt kẻ trên mặt ruộng. Con trâu và bác phối hợp rất nhịp nhàng. Con trâu bước đều, bác điều khiển phía sau. Không cần lời nói, họ vẫn hiểu ý nhau. Nhịp điệu ấy tạo nên sự ăn ý rất tự nhiên. Mỗi bước đi của con trâu kéo theo một đường cày mới. Mỗi đường cày lại mở ra một phần đất mới cho mùa vụ. Nhìn từ xa, cánh đồng như đang được vẽ lại bằng những nét thẳng tắp. Thỉnh thoảng con trâu khẽ thở “phì phò”, hơi nước bốc lên từ mũi. Bác nhẹ nhàng vỗ vào nó như một lời động viên. Em thấy giữa người và trâu có một sự gắn bó rất đặc biệt. Đôi mắt bác luôn tập trung vào từng đường cày.
Em thấy bác giống như một người đang đánh thức đất đai sau một mùa nghỉ ngơi. Từng đường cày mở ra như những dòng sông nhỏ chạy trên cánh đồng. Đất được lật lên tơi xốp, sẵn sàng cho mùa gieo hạt. Gió sớm thổi qua làm áo bác khẽ bay nhẹ. Tiếng cày kéo đất vang lên đều đều. Tất cả hòa vào nhau tạo thành một bản nhạc rất riêng của làng quê buổi sớm. Em cảm nhận được sự vất vả trong từng bước chân của bác nông dân. Nhưng đồng thời cũng thấy được niềm tin vào một mùa vụ mới.
Con trâu vẫn lặng lẽ bước đi. Nó không hối hả, không vội vàng. Nó như một người bạn thân thiết, cùng bác chia sẻ công việc nặng nhọc. Hình ảnh ấy làm em thấy rất ấm áp. Khi trở về, hình ảnh bác nông dân và con trâu vẫn còn hiện rõ trong tâm trí em. Em thầm nghĩ rằng chính những con người thầm lặng ấy đã làm nên những mùa vàng no ấm cho quê hương.
Bài tham khảo Mẫu 8
Có những buổi chiều quê không ồn ào, không vội vã, nhưng lại khiến lòng người trở nên thật dễ chịu. Đó là khi ánh nắng cuối ngày rơi nhẹ xuống những khu vườn xanh mướt, gió thổi qua làm lá rau rung rinh như đang thì thầm kể chuyện. Và trong khoảnh khắc bình yên ấy, em đã bắt gặp một hình ảnh rất đẹp, hình ảnh bác nông dân đang lặng lẽ trồng rau trong khu vườn nhỏ sau làng.
Khu vườn của bác hiện ra như một bức tranh xanh dịu mắt. Những luống rau thẳng hàng, xanh non và mơn mởn. Rau cải, rau muống, rau xà lách đan xen nhau tạo thành một màu xanh mát lành. Không gian ấy khiến em có cảm giác như mọi mệt mỏi đều tan biến. Giữa khu vườn ấy, bác nông dân đang cần mẫn làm việc. Bác mặc chiếc áo nâu đã bạc màu vì nắng gió. Chiếc áo đơn sơ nhưng gắn bó với biết bao mùa vụ. Trên đầu bác là chiếc nón lá quen thuộc, nghiêng nghiêng che nắng chiều. Dáng bác hơi cúi xuống khi làm việc. Đôi tay bác thoăn thoắt nhưng rất nhẹ nhàng. Mỗi khi bác trồng một cây rau xuống đất, bác lại ấn nhẹ cho đất ôm lấy gốc cây như đang chăm sóc một sinh linh nhỏ bé.
Bác làm việc chậm rãi nhưng không hề ngừng nghỉ. Từng cây rau được đặt xuống ngay ngắn, thẳng hàng. Nhìn từ xa, khu vườn như được ai đó vẽ thêm những nét xanh mới. Đôi bàn tay bác đã chai sạn vì năm tháng lao động. Nhưng chính đôi tay ấy lại vô cùng khéo léo. Bác biết cách nâng niu từng mầm cây nhỏ. Bác giống như một người đang gửi gắm hy vọng vào từng luống đất. Thỉnh thoảng bác dùng tay vun thêm đất quanh gốc rau. Rồi bác tưới từng gáo nước nhỏ. Những giọt nước long lanh dưới nắng chiều như những viên ngọc rơi xuống mặt đất.
Ánh mắt bác luôn tập trung và hiền hậu. Có lẽ trong lòng bác đang nghĩ đến những luống rau xanh tốt ngày mai. Gió chiều thổi qua làm khu vườn trở nên mát hơn. Lá rau rung rinh như đang vui mừng. Tiếng chim hót trên cành cây tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng của làng quê. Em thấy bác giống như một người đang gieo những hạt mầm của sự sống. Mỗi cây rau không chỉ là thực phẩm, mà còn là kết quả của sự chăm chỉ và tình yêu thiên nhiên. Không gian khu vườn tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Đó là nơi bắt đầu của những bữa ăn sạch, là nơi nuôi dưỡng cuộc sống hằng ngày. Bác nông dân không nói nhiều, nhưng từng hành động của bác đều rất đẹp. Sự kiên nhẫn và tỉ mỉ của bác khiến em vô cùng khâm phục. Khi ánh nắng dần nhạt, khu vườn như khoác lên mình một màu vàng nhẹ. Bác vẫn cúi xuống trồng nốt những cây rau cuối cùng trong ngày.
Rời khỏi khu vườn, em vẫn còn mang theo trong lòng hình ảnh bác nông dân lặng lẽ giữa những luống rau xanh. Hình ảnh ấy giống như một bức tranh giản dị nhưng đầy sức sống, khiến em cảm thấy ấm áp và bình yên. Em chợt hiểu rằng, phía sau những bữa cơm hằng ngày không chỉ có rau xanh mà còn có cả mồ hôi, sự kiên nhẫn và tình yêu lao động của những con người thầm lặng như bác. Và em sẽ luôn trân trọng những điều bình dị nhưng vô cùng quý giá ấy trong cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có những buổi trưa hè ở quê không chỉ nóng, mà còn khiến người ta cảm nhận rõ hơn sự vất vả của con người lao động. Hôm ấy, em về quê và được chứng kiến một hình ảnh khiến em nhớ mãi không quên. Đó là bác nông dân đang tát nước cứu ruộng lúa giữa cái nắng gay gắt của mùa hè.
Cánh đồng lúc ấy khô hơn thường ngày. Mặt đất nứt nhẹ vì thiếu nước. Những khóm lúa không còn xanh mướt mà hơi rũ xuống như đang mệt mỏi. Gió thổi qua cũng nóng hầm hập. Giữa khung cảnh ấy, hình ảnh bác nông dân hiện lên thật rõ ràng. Bác đứng bên chiếc gàu tát nước đã cũ. Bác mặc áo nâu sẫm màu vì mồ hôi và nắng. Chiếc nón lá trên đầu không che hết được cái nóng gay gắt. Nhưng bác vẫn không ngừng làm việc. Ban đầu, bác kiểm tra mực nước trong mương. Bác cúi xuống, nhìn thật kỹ từng dòng nước còn sót lại. Ánh mắt bác lo lắng nhưng vẫn bình tĩnh. Có lẽ bác đang nghĩ cách cứu lấy ruộng lúa của mình. Rồi bác bắt đầu tát nước. Từng nhịp gàu nước được kéo lên từ con mương nhỏ. Nước được đổ vào ruộng theo từng dòng mỏng. Ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh hơn khi bác quen nhịp.
Mỗi lần nước đổ xuống ruộng, em thấy đất như “tỉnh dậy” một chút. Những khóm lúa đang héo dần như được tiếp thêm sức sống. Cảnh tượng ấy giống như một cuộc chiến thầm lặng giữa con người và nắng hạn. Bác làm việc không nghỉ. Mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt rám nắng. Vai bác mỏi, tay bác nặng dần theo từng gàu nước. Nhưng bác vẫn kiên trì, không bỏ cuộc. Có lúc bác dừng lại vài giây để thở. Bác nhìn ruộng lúa rồi lại tiếp tục. Ánh mắt bác lúc ấy vừa lo lắng, vừa quyết tâm. Em cảm nhận được tình yêu ruộng đồng sâu sắc trong ánh mắt ấy.
Gió nóng vẫn thổi qua cánh đồng. Nhưng từng dòng nước bác tát xuống như mang theo hy vọng. Cánh đồng dần có sự thay đổi nhỏ. Màu đất bớt khô hơn, lúa cũng dần đứng thẳng lại. Em đứng nhìn bác rất lâu. Em thấy mỗi gàu nước không chỉ là nước, mà còn là công sức, là mồ hôi và cả niềm tin vào mùa vụ. Bác không chỉ đang làm việc, mà đang giữ lấy cả một mùa lúa. Khi trời càng nắng gắt, công việc càng vất vả hơn. Nhưng bác vẫn không dừng lại. Bác giống như đang chạy đua với thời gian để cứu ruộng lúa khỏi hạn hán.
Có lúc em thấy đôi tay bác run nhẹ vì mệt. Nhưng bác lại nắm chặt hơn. Như thể chỉ cần cố thêm một chút nữa là ruộng lúa sẽ được cứu sống. Sau một thời gian, nước trong ruộng bắt đầu nhiều hơn. Những khóm lúa dần tươi lại. Nhìn thấy sự thay đổi ấy, gương mặt bác thoáng nở một nụ cười nhẹ. Đó là nụ cười của sự hy vọng. Em bỗng hiểu rằng, làm nông không chỉ là gieo trồng, mà còn là bảo vệ thành quả của mình trước thiên nhiên khắc nghiệt. Và trong từng giọt nước bác tát lên ruộng là cả một tình yêu lớn với đất đai. Khi buổi trưa dần trôi qua, bác vẫn còn tiếp tục công việc. Bóng bác in dài trên mặt ruộng khô nắng. Nhưng trong em, hình ảnh ấy lại trở nên rất đẹp.
Rời khỏi cánh đồng, em vẫn còn nghe như tiếng nước tát xuống ruộng vang lên trong ký ức. Hình ảnh bác nông dân giữa cái nắng gay gắt, lặng lẽ cứu lấy ruộng lúa của mình đã để lại trong em một ấn tượng rất sâu sắc. Em hiểu rằng đằng sau những hạt gạo trắng ngần là biết bao công sức thầm lặng như thế. Em càng thêm yêu quý và trân trọng những người nông dân cần cù trên quê hương mình.
Bài tham khảo Mẫu 10
Có những buổi sáng ở quê không ồn ào nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Đó là khi em đứng từ xa nhìn khu vườn cây ăn quả sau nhà bà, nơi những tán lá xanh đung đưa trong gió như đang vẫy chào ngày mới. Và chính trong khoảnh khắc ấy, em đã bắt gặp một hình ảnh khiến em nhớ mãi, bác nông dân đang chăm sóc vườn cây của mình.
Khu vườn hôm ấy không hoàn toàn yên tĩnh như mọi ngày. Có tiếng kéo cắt cành, tiếng lá rơi nhẹ và cả tiếng chim ríu rít trên cao. Tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh vừa sống động vừa bình yên. Bác nông dân xuất hiện giữa khu vườn như một người quen thuộc với từng gốc cây. Bác mặc chiếc áo nâu giản dị, đã bạc màu vì nắng gió. Trên đầu là chiếc nón lá quen thuộc, che đi một phần khuôn mặt rám nắng. Dáng bác đi chậm rãi, chắc chắn, như thể từng bước đều đã quen với khu vườn này. Ban đầu, bác không làm ngay một công việc cụ thể, mà đi một vòng quanh vườn. Bác quan sát từng cây rất kỹ. Có cây bác đứng lại lâu hơn, đưa tay chạm vào lá, xem xét từng chiếc lá nhỏ như đang “lắng nghe” cây nói chuyện.
Sau đó, bác dừng lại ở một gốc xoài. Em thấy bác hơi cau mày, rồi khẽ gạt đi vài chiếc lá sâu. Bác lấy kéo ra cắt bỏ những cành khô. Động tác đầu tiên rất chậm, như đang suy nghĩ cách giúp cây tốt hơn. Nhưng rồi nhịp làm việc của bác dần thay đổi. Khi đã hiểu rõ tình trạng cây, bác làm nhanh hơn, dứt khoát hơn. Những cành thừa lần lượt rơi xuống đất. Khu vườn như được “gọn gàng” lại sau bàn tay bác. Điều khiến em chú ý nhất là cách bác làm việc không hề máy móc. Có lúc bác dừng lại giữa chừng, đứng thẳng lên nhìn toàn bộ tán cây. Rồi bác gật nhẹ đầu như đã quyết định điều gì đó, sau đó mới tiếp tục cắt tỉa.
Khi chuyển sang một cây ổi gần đó, bác lại thay đổi cách chăm sóc. Lần này bác không tỉa nhiều, mà tập trung bắt sâu và làm sạch lá. Bác dùng tay lật từng chiếc lá, tìm rất kỹ những chỗ sâu ẩn nấp. Em thấy bác giống như một người đang “bảo vệ” khu vườn hơn là chỉ chăm sóc. Có một khoảnh khắc rất thú vị xảy ra. Một con chim nhỏ bay xuống, đậu ngay trước cành cây bác đang làm. Bác không xua đi mà chỉ mỉm cười nhẹ. Con chim đứng yên một lát rồi bay đi, như cũng quen với sự hiện diện của bác trong khu vườn này. Sau đó bác chuyển sang tưới nước. Nhưng không phải tưới vội vàng. Bác đi từng hàng cây, quan sát từng gốc trước khi tưới. Có cây bác tưới nhiều hơn, có cây bác chỉ tưới nhẹ. Em nhận ra bác không chăm tất cả cây giống nhau, mà chăm theo “tính cách” từng cây. Gió thổi qua làm lá cây rung lên xào xạc. Ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Giữa khung cảnh ấy, hình ảnh bác nông dân trở nên rất hài hòa, như một phần của khu vườn.
Đến giữa buổi sáng, bác ngồi nghỉ một lát dưới gốc cây lớn. Không phải nghỉ ngơi hoàn toàn, mà bác vẫn nhìn quanh vườn, như đang kiểm tra lại công việc của mình. Gương mặt bác lúc ấy rất bình yên. Rồi bác lại đứng dậy. Lần này bác làm việc chậm hơn nhưng kỹ hơn. Bác kiểm tra lại những cây vừa chăm sóc, chỉnh lại vài cành chưa ngay ngắn. Em cảm giác như bác không chỉ làm vườn, mà còn “tạo hình” cho cả khu vườn.
Khi ánh nắng lên cao, khu vườn sáng rực hơn. Những giọt nước còn đọng trên lá lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Bác nông dân vẫn lặng lẽ làm việc giữa không gian ấy, không vội vàng, không ồn ào.
Khu vườn này không chỉ có cây trái, mà còn có cả sự kiên nhẫn, tình yêu và công sức của bác. Mỗi chiếc lá xanh đều mang dấu tay chăm sóc của bác. Em sẽ luôn trân trọng những con người đã âm thầm tạo nên sự xanh tươi cho cuộc sống này.
Bài tham khảo Mẫu 11
Sáng hôm đó, em không định vào vườn. Nhưng tiếng “rẹt…rẹt…” từ phía sau nhà bà khiến em tò mò bước ra xem. Em không ngờ rằng mình lại bắt gặp một cảnh tượng khiến em đứng lặng rất lâu.
Giữa khu vườn cây ăn quả, bác nông dân đang cúi người thật thấp dưới một gốc xoài lớn. Bác không đứng thẳng như mọi lần em tưởng tượng, mà gần như đang “nằm sát đất” để quan sát thứ gì đó. Trên tay bác là một con dao nhỏ, và bên cạnh là một túi lá bị cắt bỏ. Em bước lại gần hơn và thấy bác đang nhíu mày. Không phải vì mệt, mà vì bác đang lo. Trên một cành xoài thấp, lá bị xoăn lại, có vài đốm đen li ti. Rồi bác làm một điều khiến em hơi bất ngờ. Bác không cắt ngay toàn bộ cành cây như em nghĩ. Bác dừng lại rất lâu, xoay cành cây qua lại dưới ánh sáng, như đang “khám bệnh” cho cây. Sau đó bác mới bắt đầu hành động. Nhưng không phải chặt nhanh, cắt mạnh, mà là từng nhát rất chậm. Mỗi nhát cắt đều có suy nghĩ. Cành nào giữ, cành nào bỏ, bác đều cân nhắc.
Em đứng nhìn mà thấy… giống như bác đang “phẫu thuật” cho cây vậy. Nhưng rồi câu chuyện lại thay đổi. Khi bác đang làm việc, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua. Một cành khô từ trên cao rơi xuống “rắc” một tiếng. Em giật mình. Nhưng bác thì không. Bác ngẩng lên rất nhanh, nhìn lên toàn bộ tán cây. Ánh mắt bác lúc đó khác hẳn không còn chậm rãi nữa, mà rất sắc và quyết đoán.
Bác bỏ dao xuống, leo nhẹ lên bậc thang tre dựng sẵn. Em không ngờ một người lớn tuổi như bác lại leo nhanh và chắc như vậy. Từng bước bác trèo lên, tay vẫn giữ thăng bằng rất vững. Trên cao, bác bắt đầu xử lý một nhánh lớn bị gãy. Không khí lúc đó thay đổi hẳn không còn nhẹ nhàng nữa mà trở nên khẩn trương. Nhát cắt cuối cùng vang lên “rắc” một tiếng rõ ràng. Cành cây rơi xuống đất. Em thở phào theo bản năng, dù chẳng phải mình làm việc đó.
Nhưng chưa kết thúc. Bác lại xuống đất, phủi tay và đi thẳng sang góc vườn khác. Lần này bác không làm việc với dao kéo nữa, mà lấy một thùng phân bón. Bác rải từng nắm nhỏ quanh gốc cây cam.
Không vội. Không đều tay một cách máy móc. Có cây bác rải nhiều hơn, có cây bác chỉ chạm nhẹ. Em bắt đầu nhận ra: bác không chăm cả vườn giống nhau mà bác “hiểu từng cây”.
Đến khi em quay vào nhà, tay bác vẫn còn dính đất, nhưng bác không bận tâm. Bác chỉ nhìn lại khu vườn một lần rất lâu, như đang kiểm tra một điều gì đó trong lòng mình. Đôi khi, sự chăm chỉ không nằm ở việc làm nhiều, mà nằm ở việc hiểu thật kỹ điều mình đang làm.
Bài tham khảo Mẫu 12
Một buổi sáng cuối tuần, em theo bố về quê ngoại. Con đường làng dẫn ra sau nhà rợp bóng cây xanh, không khí trong lành và mát dịu. Khi vừa bước đến gần khu vườn nhãn, em nghe thấy tiếng lá xào xạc rất nhẹ như đang thì thầm trong gió.
Vừa nhìn vào, em đã thấy một hình ảnh khiến mình dừng lại. Giữa vườn nhãn rộng, bác nông dân đang trèo lên một chiếc thang tre, tay cẩn thận tỉa từng cành nhỏ. Bác mặc chiếc áo nâu đã cũ, lưng áo thấm mồ hôi. Chiếc nón lá đặt gọn sau lưng để dễ làm việc. Dáng bác vững vàng trên thang, dù cao nhưng không hề run. Ban đầu, em nghĩ bác chỉ đang tỉa cành bình thường. Nhưng càng nhìn, em càng thấy bác làm việc rất “có kế hoạch”. Bác không cắt bừa, mà quan sát rất kỹ từng chùm nhãn.
Bác đưa tay nâng nhẹ một cành nhãn đang trĩu quả. Những chùm nhãn nhỏ xanh xanh rung nhẹ theo gió. Bác nhìn một lúc lâu rồi mới quyết định tỉa bớt cành yếu. Từng nhát kéo của bác rất dứt khoát nhưng không vội vàng. Có những cành bác cắt ngay, nhưng có cành bác lại giữ lại, như đang cân nhắc điều gì đó. Đang làm, bác bất ngờ dừng lại. Bác nhìn xuống gốc cây rồi khẽ nhíu mày. Em tò mò nhìn theo và thấy dưới gốc có một mảng đất bị khô nứt nhẹ. Không chần chừ, bác trèo xuống thang. Bác đi lấy nước ngay lập tức. Đây là lúc em thấy công việc thay đổi: từ tỉa cành sang chăm đất. Bác tưới nước rất chậm rãi. Không phải tưới ồ ạt, mà là từng dòng nhỏ thấm dần xuống đất. Bác vừa tưới vừa kiểm tra độ ẩm bằng tay. Em thấy bác giống như đang “nghe” đất nói chuyện. Đất khô thì bác tưới nhiều hơn, đất đủ ẩm thì bác chỉ tưới nhẹ.
Sau khi chăm gốc cây nhãn, bác lại quay lên thang. Lần này bác làm nhanh hơn một chút, như đã nắm rõ tình trạng cả cây. Bác tỉa thêm vài cành nhỏ ở phía trên. Ánh nắng xuyên qua tán lá làm bóng bác đổ dài xuống đất. Gió thổi qua khiến cả vườn nhãn rung rinh như sóng xanh. Có một khoảnh khắc khiến em rất thích. Một chùm nhãn nhỏ bị gió lay mạnh, bác vội đưa tay đỡ lấy, như sợ nó bị gãy. Cử chỉ ấy rất nhẹ nhàng, giống như đang nâng niu một điều quý giá. Em chợt hiểu rằng với bác, mỗi chùm quả không chỉ là cây trái, mà là cả công sức của nhiều tháng chăm sóc.
Sau đó bác xuống thang nghỉ một chút. Nhưng không phải nghỉ hoàn toàn. Bác vẫn đi quanh vườn, quan sát từng cây nhãn khác. Có cây bác chỉ nhìn rồi gật đầu. Có cây bác lại đứng rất lâu, kiểm tra từng chiếc lá. Em thấy bác như đang “đọc” cả khu vườn bằng ánh mắt. Một lúc sau, bác phát hiện một cây bị sâu nhẹ. Bác không làm ồn, chỉ lặng lẽ xử lý từng lá bị hỏng. Không có sự gấp gáp, chỉ có sự kiên nhẫn. Gió sớm thổi qua làm vườn nhãn mát rượi. Tiếng chim hót trên cao hòa vào tiếng lá xào xạc. Giữa khung cảnh ấy, bác nông dân làm việc rất lặng lẽ nhưng đều đặn.
Em đứng nhìn rất lâu và bỗng thấy khu vườn như đang được bác “giữ gìn từng ngày”. Không chỉ là cây cối, mà là cả mùa quả đang lớn lên trong bàn tay bác. Hình ảnh bác nông dân đứng giữa những tán cây xanh, lặng lẽ quan sát từng chùm quả như đang chăm chút cho chính niềm hy vọng của mình. Hình ảnh ấy không rực rỡ nhưng lại rất sâu sắc, khiến em hiểu rằng để có được những trái ngọt là cả một quá trình kiên nhẫn và yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 13
Một buổi chiều sau cơn mưa nhẹ, khu vườn sau nhà bà ngoại trở nên xanh mướt và mát lành hơn bao giờ hết. Lá cây còn đọng lại những giọt nước long lanh như những hạt thủy tinh nhỏ. Em đang đi dạo quanh vườn thì bất ngờ nhìn thấy một cảnh tượng rất lạ.
Giữa khu vườn, bác nông dân đang ngồi rất thấp bên một gốc cây ăn quả. Trên tay bác là một con dao nhỏ và vài cành cây non đã được cắt gọn. Bác làm việc rất tập trung, không để ý đến xung quanh. Em tò mò bước lại gần hơn. Lúc này em mới nhận ra bác đang ghép cây. Ban đầu, em chỉ thấy bác cắt một đoạn nhỏ trên thân cây cam. Nhát cắt rất nhẹ nhưng chính xác. Sau đó bác lấy một cành nhỏ khác đặt vào đúng vị trí vừa cắt.
Nhưng điều khiến em ngạc nhiên là bác không vội vàng dán lại ngay. Bác dừng rất lâu để căn chỉnh từng chút một, như đang “ghép” hai phần của một cơ thể sống. Gió nhẹ thổi qua làm lá cây rung lên. Nhưng tay bác vẫn rất vững. Bác dùng dây buộc từng vòng thật chặt nhưng không làm tổn thương cây. Đang làm, bác bất ngờ dừng lại. Bác nhìn kỹ vết ghép rồi khẽ lắc đầu. Thế là bác tháo ra và làm lại từ đầu. Em đứng nhìn mà thấy hơi lo, không biết bác có mệt không. Nhưng bác lại bình tĩnh như chưa từng thất bại. Lần thứ hai, bác làm chậm hơn. Từng động tác đều cẩn thận hơn trước. Bác điều chỉnh cành ghép sao cho đúng từng góc nhỏ nhất. Lần này, khi buộc dây xong, bác mới gật đầu nhẹ. Em thấy ánh mắt bác sáng lên một chút, như vừa hoàn thành một việc quan trọng.
Bác không đứng dậy ngay mà tiếp tục chăm sóc vết ghép. Bác bôi một lớp đất ẩm xung quanh, rồi phủ nhẹ lá khô để giữ độ ẩm cho cây. Nghe vậy, em mới hiểu việc ghép cây không chỉ là cắt và nối, mà còn là cả một quá trình chăm sóc sau đó.
Sau khi xong phần cây cam, bác chuyển sang một cây xoài gần đó. Nhưng lần này bác không ghép ngay, mà quan sát rất lâu. Bác đi quanh cây, nhìn từ gốc lên ngọn. Rồi bác chọn một cành khỏe nhất để làm gốc ghép. Mọi thứ đều được bác tính toán kỹ. Khi bắt đầu làm, không khí xung quanh trở nên yên lặng hơn. Chỉ còn tiếng dao nhỏ “rẹt…rẹt…” và tiếng gió thổi qua lá cây. Sau một lúc, bác dừng lại nghỉ tay. Nhưng ngay cả lúc nghỉ, bác vẫn nhìn chăm chú vào vết ghép, như đang theo dõi điều gì đó quan trọng. Một lúc sau, bác đứng dậy, đi tưới nhẹ quanh gốc cây. Nước thấm vào đất làm khu vườn trở nên tươi hơn hẳn.
Ánh nắng chiều bắt đầu nghiêng xuống. Những vết ghép trên cây như nhỏ lại, nhưng lại mang theo hy vọng lớn. Và em sẽ luôn nhớ rằng, phía sau những trái cây ngọt là cả một nghệ thuật lao động thầm lặng của những người nông dân như bác.
Bài tham khảo Mẫu 14
Tiếng dao nhỏ chạm vào cành cây nghe “tách” một cái khẽ khiến em ngẩng đầu lên nhìn. Âm thanh ấy không lớn, nhưng lại rất rõ giữa khoảng vườn yên tĩnh sau nhà. Tò mò, em bước chậm lại gần nơi phát ra tiếng động.
Giữa khu vườn cây ăn quả, bác nông dân đang đứng dưới tán xoài, tay cầm kéo cắt tỉa cành. Bác không làm nhanh, mà làm từng chút một, như đang suy nghĩ rất kỹ trước mỗi nhát cắt. Dáng bác hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt tập trung vào từng nhánh cây. Em đứng nép bên hàng rào nhìn bác làm việc. Có lúc bác dừng lại rất lâu, chỉ để quan sát một cành cây. Rồi bác mới quyết định cắt hay giữ. Mỗi hành động đều chậm rãi nhưng dứt khoát.
Đi sang cây ổi bên cạnh, bác lại cúi xuống. Lần này bác không cắt cành mà kiểm tra lá. Bác lật từng chiếc lá, tìm dấu vết sâu bệnh. Khi phát hiện một chiếc lá bị hỏng, bác nhẹ nhàng ngắt bỏ, đặt xuống gốc cây. Bỗng nhiên, bác dừng lại hẳn. Em tưởng bác nghỉ, nhưng không phải. Bác nhìn lên tán cây xoài rất lâu, rồi khẽ cau mày. Một cơn gió mạnh thổi qua, làm một cành lớn rung lên và suýt gãy. Bác phản ứng rất nhanh, bước tới giữ lấy cành cây. Em giật mình theo. Bác dùng dây buộc tạm lại, tránh cho cành bị rơi xuống.
Sau khi xử lý xong, bác không rời đi ngay. Bác đứng nhìn cây rất lâu, như đang kiểm tra xem nó còn ổn không. Rồi bác mới chậm rãi đi lấy nước. Bác tưới cây rất cẩn thận. Không tưới ào ạt, mà tưới từng gốc một. Có gốc bác tưới nhiều hơn, có gốc bác chỉ tưới nhẹ. Em để ý bác luôn thử đất trước khi tưới, như để chắc chắn cây cần nước. Trong khu vườn, ánh nắng len qua tán lá tạo thành những vệt sáng đan xen trên mặt đất. Gió thổi nhẹ làm lá cây rung lên xào xạc. Bác nông dân vẫn lặng lẽ làm việc giữa khung cảnh ấy, không vội vã, cũng không ngừng nghỉ.
Có lúc bác đứng thẳng người, nhìn khắp khu vườn. Ánh mắt bác chậm rãi đi qua từng cây, như đang ghi nhớ từng tình trạng của chúng. Rồi bác lại tiếp tục công việc. Em nhận ra khu vườn này không tự nhiên mà xanh tốt. Mỗi cây đều được chăm sóc bằng sự kiên nhẫn và quan sát rất tỉ mỉ của bác.
Em quay đi khi tiếng kéo cắt cành lại vang lên phía sau lưng, đều đều và nhỏ nhẹ. Nhưng lần này, em không còn thấy đó chỉ là âm thanh của công việc nữa. Nó giống như nhịp thở của khu vườn vậy. Hình ảnh bác nông dân giữa những tán cây như một người đang giữ cho khu vườn ấy luôn sống và lớn lên từng ngày.
Bài tham khảo Mẫu 15
Em phát hiện ra khu vườn có sự “chuyển động” từ rất sớm, khi nghe tiếng “sột soạt” vang lên từ tán cây ổi phía sau nhà. Không phải gió mạnh, cũng không phải chim bay, mà là tiếng lá bị khẽ lay động liên tục, như có ai đó đang làm việc rất quen thuộc ở đó.
Tò mò, em bước chậm lại gần. Và rồi em nhìn thấy bác nông dân đang đứng dưới gốc ổi, tay cầm một chiếc rổ tre, tay kia nhẹ nhàng với lấy từng trái ổi trên cành cao. Điều đầu tiên khiến em chú ý không phải là bác đang hái quả, mà là cách bác chọn trái. Bác không hái liên tục, mà cứ nhìn rất lâu từng quả một trước khi quyết định. Có trái bác chỉ nhìn rồi bỏ qua. Có trái bác khẽ xoay nhẹ, kiểm tra độ chín rồi mới hái xuống. Nhìn bác làm việc giống như đang chọn những thứ rất quan trọng chứ không chỉ là trái cây. Bác không đứng yên một chỗ. Bác di chuyển chậm quanh gốc cây, thỉnh thoảng lại đổi vị trí để với được những cành cao hơn. Mỗi bước chân đều rất chắc, quen thuộc với khu vườn này.
Có một lần, bác hơi nhăn mặt khi thấy một quả ổi bị chim mổ mất một nửa. Bác không nói gì, chỉ khẽ thở dài rồi bỏ qua. Rồi bác tiếp tục tìm những quả còn nguyên vẹn. Đang hái, bác bất ngờ dừng lại. Bác đưa tay giữ một cành cây đang rung mạnh vì gió. Em tưởng bác chỉ lo quả rơi, nhưng không phải. Bác đang kiểm tra xem cành có bị nứt không. Sau khi chắc chắn cành vẫn ổn, bác mới tiếp tục công việc. Nhưng lần này bác hái chậm hơn, cẩn thận hơn như sợ làm cây bị tổn thương.
Mỗi lần hái xong, bác lại thả nhẹ vào chiếc rổ tre phía dưới. Không có tiếng động mạnh, chỉ có tiếng quả chạm vào nhau “bộp bộp” rất khẽ. Gió thổi qua làm cành cây rung lên. Nhưng bác vẫn giữ thăng bằng rất tốt. Có lúc bác phải dừng lại vài giây để ổn định rồi mới tiếp tục. Em đứng nhìn mà thấy công việc này không hề đơn giản như em nghĩ. Nó không chỉ là hái trái, mà còn là sự quan sát và lựa chọn rất kỹ lưỡng.
Khi ánh nắng lên cao hơn, khu vườn sáng rực lên. Những chiếc lá ổi xanh đậm nổi bật giữa ánh vàng. Bác nông dân vẫn lặng lẽ làm việc giữa không gian ấy, không nhanh, không chậm, nhưng rất chắc chắn. Em thấy quý hơn những trái cây mình ăn mỗi ngày, vì phía sau chúng là cả một quá trình chăm sóc thầm lặng của những con người như bác.
- Top 105 Bài văn tả bác sĩ đang khám bệnh hay nhất
- Top 105 Bài văn tả bác bảo vệ của trường em hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả hoạt động quen thuộc của một người lao động khi đang làm việc hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả một người hàng xóm mà em yêu quý hay nhất
- Top 105 Bài văn tả cô/ chú lao công của trường em hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn tả phong cảnh mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về con vật mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật em đã được quan sát trên ti vi hoặc phim ảnh mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật mà em đã chăm sóc và gắn bó hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất




Danh sách bình luận