Viết bài văn tả ông nội của em>
I. Mở bài - Ông nội em tên là gì? - Ông sống cùng gia đình em hay ở quê? - Em có tình cảm như thế nào với ông?
Dàn ý
I. Mở bài
- Ông nội em tên là gì?
- Ông sống cùng gia đình em hay ở quê?
- Em có tình cảm như thế nào với ông?
II. Thân bài
1. Tả khái quát về ông nội
- Ông bao nhiêu tuổi?
- Dáng người như thế nào? (cao, gầy, chậm rãi…)
2. Tả ngoại hình
- Khuôn mặt ông có đặc điểm gì? (hiền từ, nhiều nếp nhăn không?)
- Những nếp nhăn ấy thể hiện điều gì?
- Tóc ông màu gì? (đen, muối tiêu hay bạc trắng?)
- Đôi mắt ông ra sao? (hiền hậu, ấm áp, suy tư…?)
- Khi nhìn cháu con, ánh mắt ông thế nào?
- Da ông có gì đặc biệt? (nhăn nheo, sạm màu vì nắng gió không?)
- Ông thường mặc gì ở nhà? Trang phục thể hiện phong cách gì không?
3. Tính cách và sinh hoạt hằng ngày
- Ông có tính cách như thế nào? (hiền, nghiêm khắc hay vui tính?)
- Hằng ngày ông thường làm gì? (đọc báo, chăm cây, uống trà…?)
- Ông có quan tâm, dạy dỗ em điều gì không?
4. Kỷ niệm với ông
- Em có kỷ niệm nào đáng nhớ với ông không?
- Khi em đạt được thành tích hoặc ngoan ngoãn, ông có thái độ và hành động như thế nào?
- Khi em buồn hoặc mắc lỗi, ông thường làm gì?
III. Kết bài
- Em yêu quý ông như thế nào?
- Em sẽ làm gì để ông vui lòng?
- Em mong ông có sức khỏe như thế nào?
- Hình ảnh ông để lại trong em là gì?
Bài siêu ngắn
Ông nội em là người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất trong gia đình.
Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Ông có dáng người hơi gầy và đi lại chậm rãi. Khuôn mặt ông hiền từ với nhiều nếp nhăn hằn dấu thời gian. Mái tóc ông đã bạc trắng, được chải gọn gàng mỗi ngày. Đôi mắt ông nhỏ nhưng ấm áp, luôn nhìn em với ánh mắt yêu thương. Mỗi khi ông cười, gương mặt ông trở nên gần gũi và phúc hậu hơn rất nhiều.
Ở nhà, ông thường mặc áo sơ mi đơn giản hoặc bộ đồ bà ba màu nhạt. Hằng ngày, ông hay ngồi uống trà, đọc báo hoặc chăm sóc mấy chậu cây trước sân. Ông rất ít nói nhưng luôn quan tâm đến con cháu. Những lúc em học bài, ông thường ngồi bên cạnh và nhẹ nhàng chỉ bảo cho em.
Em rất yêu quý ông nội của mình. Em mong ông luôn khỏe mạnh để ở bên gia đình em thật lâu.
Bài tham khảo Mẫu 1
Được sinh ra trên cuộc đời này tôi đã thấy rất hạnh phúc rồi, nhưng được những người sinh ra mình quan tâm chăm sóc mình thì thôi càng cảm thấy yêu cuộc sống này biết bào. Và tôi muốn cho cả thế giới này biết rằng tôi rất hạnh phúc. Đặc biệt ngoài sự yêu thương của cha mẹ, anh chị em trong gia đình thì tôi còn được sự yêu mến của ông nội tôi. Ông như một tấm gương sáng để tôi noi theo về phẩm chất và tích cách tuyệt vời ấy.
Ông có một khuôn mặt rất đẹp theo như nhiều người nhận xét là như thế. Khuôn mặt của ông mang một vẻ đẹp rất riêng rất đàn ông và lịch lãm. Cũng chính vi vẻ đẹp ấy mà bà nội tôi đã phải lòng ông. Gò má hơi cao cộng thêm đôi môi đẹp và chiếc mồm rộng khiến cho ông tôi thật đẹp cả đến khi ông già đi như bây giờ mà tôi vẫn thấy được vẻ đẹp đó. Người ta nói đàn ông mồm rộng thì sang phải chăng ông tôi sang trọng lịch lãm nhờ cái mồm.
Ông tôi giờ đã chín mươi tuổi, ông vẫn hồng hào trông ông như một ông bụt, ông tiên trong truyện cổ tích chui ra. Mái tóc ông bạc phơ như sợi cước, tùng mảnh trắng bạc phơ như màu của đám mây. Thỉnh thoảng có những sợi tóc lạc đàn phất phơ trước gió mềm như mây vậy. Dù già đi nhưng ông tôi vẫn rất khỏe ông vẫn đi lại bình thường, vẫn mang về cho tôi những món quà kẹo ngon ngọt của trẻ con. Mắt ông tinh lắm, tôi mới ít tuổi đầu mà đã cận trong khi ông tôi mắt sáng mở to tròn khi nào mà bị ông dọa cho thì sợ phải biết. ông rất hiền chả bao giờ chùng mắt với tôi, nhưng khi ông dọa ma thì nhìn đôi mắt to của ông hơi sợ. Ông tôi gầy lắm chỉ có bốn lăm cân thôi, nhìn thân hình ông chỉ còn có da bọc sương thế nhưng ông vẫn ngày ngày tập thể dục thường xuyên để giữ gìn sức khỏe.
Trên khuôn mặt ông còn có điểm nhấn là bộ râu. Ông tôi để râu trông thật hiền lành, bộ râu ấy cũng bạc phơ như mái tóc trông thật như phật sống. Đôi lông mày cũng chuyển sang màu trắng nhìn ông với mái tóc bộ râu đôi lông mày cùng nước da hồng hào ấy nhìn thật đẹp lão biết bao. Mỗi khi buồn tôi thường đến bên ông để vuốt ve mái tóc bạc trắng ây, vuốt râu của ông và nghe giọng cười khanh khách giòn giã của nội. Những nét đẹp trên khuôn mặt nội hay vẻ đẹp tâm hồn đều làm cho tôi thấy yêu quý và khâm phục trân trọng nội tôi nhiều hơn.
Tôi rất yêu ông nội của tôi!
Bài tham khảo Mẫu 2
Trong số những người thân yêu nhất trong gia đình, ông nội luôn chiếm một vị trí đặc biệt, sâu sắc trong trái tim em. Ông tên là Trần Văn Nam, năm nay ông đã bước sang tuổi bảy mươi ba, nhưng dường như thời gian chỉ càng làm cho vẻ ngoài và tâm hồn ông thêm phần hiền hậu, phúc hậu. Đối với em, ông không chỉ là một người ông mà còn là một người thầy đáng kính, một người bạn tâm giao, và trên hết, là một chỗ dựa tinh thần vững chãi mà em luôn tìm về mỗi khi cần.
Nhìn từ xa, dáng người ông tuy không quá cao lớn, nhưng lại toát lên vẻ rắn rỏi, phong trần của một người đã trải qua bao thăng trầm cuộc đời. Lưng ông đã hơi còng xuống, không phải vì bệnh tật mà vì những năm tháng cần mẫn lao động, gánh vác gia đình. Mỗi bước đi của ông giờ đây chậm rãi, khoan thai hơn, nhưng vẫn giữ được sự vững chãi, từ tốn mà em vẫn thấy từ ngày còn bé. Khi ông ngồi đọc báo dưới hiên nhà, vóc dáng ấy lại càng hiện rõ sự trầm mặc, đầy suy tư.
Mái tóc ông đã bạc trắng như cước, lấp lánh như những sợi tơ bạc dưới ánh nắng ban mai, điểm xuyết vài sợi tóc đen còn sót lại ở phía gáy, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng của tuổi già. Ông thường chải tóc gọn gàng sang một bên, làm lộ ra vầng trán cao và rộng. Vầng trán ấy, với những nếp nhăn hằn sâu như những dấu tích của thời gian, không chỉ ghi lại bao lo toan, suy tư mà còn chứa đựng cả sự uyên thâm, từng trải. Những nếp nhăn ấy không làm ông già đi, mà ngược lại, chúng như tô điểm thêm cho vẻ tri thức, phúc hậu trên khuôn mặt ông.
Đôi mắt ông là điều em yêu thích nhất. Dù đã có phần mờ đi theo tuổi tác, nhưng đôi mắt ấy vẫn giữ được sự tinh anh và một chiều sâu khó tả. Khi ông nhìn em, ánh mắt ấy luôn trìu mến, ấm áp lạ thường, chất chứa tình yêu thương vô bờ bến dành cho đứa cháu nhỏ. Đôi lông mày bạc phơ, rậm rạp như hai vầng trăng khuyết, càng làm tăng thêm vẻ hiền từ, phúc hậu của ông. Mỗi khi ông trầm ngâm kể chuyện xưa, đôi mắt ấy lại lấp lánh, như đang nhìn về một miền ký ức xa xăm, khiến em cũng như lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ tích.
Chiếc mũi ông cao và thẳng, hài hòa với khuôn mặt cân đối. Khóe miệng ông thường trực một nụ cười hiền hậu, để lộ hàm răng đã rụng gần hết, chỉ còn vài chiếc răng vàng ố nhưng vẫn đủ để ông thưởng thức những món ăn dân dã mà ông yêu thích. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại càng sâu hơn, tạo nên một vẻ gần gũi, thân thương. Làn da ông ngăm đen và nhăn nheo, với những vết đồi mồi lấm tấm trên má, là minh chứng rõ ràng nhất cho bao năm tháng ông đã dãi dầu mưa nắng, vất vả vì gia đình.
Đôi bàn tay ông, gân guốc và chai sạn, với những vết sẹo mờ đã in hằn dấu ấn của thời gian và lao động. Những ngón tay xương xương ấy, thoạt nhìn có vẻ khô khan, nhưng lại vô cùng khéo léo khi ông sửa chữa đồ đạc hỏng hóc trong nhà hay chăm sóc từng gốc cây, luống rau trong vườn. Mỗi khi ông nắm tay em, bàn tay ấy tuy thô ráp nhưng lại ấm áp lạ thường, truyền cho em một cảm giác an toàn, che chở mà không lời nói nào có thể diễn tả hết.
Ông là một người rất hiền lành và bao dung, ít khi thấy ông tức giận hay lớn tiếng. Ông có một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc, luôn tỉ mỉ và cẩn thận trong mọi việc, từ việc nhỏ nhất như buộc lại dây giày cho em đến việc lớn như sửa chiếc đồng hồ treo tường bị hỏng. Đặc biệt, ông rất mực thương yêu con cháu. Ông luôn dành thời gian lắng nghe những câu chuyện trường lớp của em, những khúc mắc của tuổi mới lớn, và nhẹ nhàng đưa ra những lời khuyên chân thành, đầy thấu hiểu. Đôi khi ông cũng nghiêm khắc, nhưng em biết, đó là vì ông luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho em.
Thói quen sinh hoạt của ông giản dị nhưng rất khoa học. Sáng nào ông cũng dậy từ sớm tinh mơ, đi bộ quanh vườn vài vòng rồi ra hiên nhà pha ấm trà nóng. Ông ngồi nhâm nhi trà, đọc báo và ngắm nhìn bình minh lên. Buổi trưa ông thường ngủ một giấc ngắn để lấy lại sức. Chiều về, ông lại dành thời gian cho khu vườn nhỏ của mình, tưới cây, bắt sâu, trò chuyện với từng chậu hoa, cây cảnh. Tối đến, ông thường ngồi bên chiếc ghế bành cũ kỹ, kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, những mẩu chuyện về cuộc sống thời xưa, hay những bài học đạo đức ý nghĩa. Giọng ông trầm ấm, kể chuyện rất có duyên, khiến em say sưa lắng nghe, lạc vào thế giới của những câu chuyện.
Ông còn có nhiều sở thích khác nữa. Ông rất thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách về lịch sử và văn hóa dân gian. Ông cũng thích chơi cờ tướng với mấy ông bạn hàng xóm, tiếng cười giòn tan mỗi khi có nước cờ hay lại vang vọng khắp nhà. Ông còn là một "nghệ nhân" khéo léo khi có thể sửa chữa mọi thứ trong nhà mà không cần ai giúp, từ chiếc radio cũ đến chiếc quạt điện hỏng. Ông dạy em làm toán, giải những bài tập khó, và còn cùng em chơi đá cầu ngoài sân. Những khoảnh khắc ấy, ông không còn là người ông già cả mà trở thành một người bạn lớn, cùng em khám phá thế giới.
Ông nội là tất cả đối với em. Em yêu quý và kính trọng ông vô cùng. Ông không chỉ là người cha thứ hai, là người thầy đầu tiên, mà còn là người bạn tâm giao, là tấm gương sáng về sự kiên nhẫn, đức hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong trái tim em, ông nội luôn là vầng dương ấm áp, soi sáng và che chở cho cả tuổi thơ. Ông tên là Đỗ Văn Thịnh, đã ngoài bảy mươi nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh, nụ cười ông vẫn hiền hậu như ngày nào. Ông không chỉ là người ông mẫu mực mà còn là người bạn, người thầy lớn mà em vô cùng kính yêu.
Dáng người ông không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ rắn rỏi, kiên cường. Lưng ông đã hơi còng xuống theo thời gian, in hằn dấu vết của một đời lao động vất vả. Bước chân ông chậm rãi, khoan thai, mỗi bước đi đều đong đầy sự điềm tĩnh và kinh nghiệm sống. Mái tóc ông bạc trắng như cước, chải gọn gàng, tôn lên vầng trán cao rộng với những nếp nhăn sâu, như những trang sách ghi lại bao thăng trầm cuộc đời ông.
Đôi mắt ông là điểm sáng nhất trên khuôn mặt phúc hậu. Tuy đã có chút mờ đục của tuổi già, nhưng ánh mắt ấy vẫn tinh anh, sâu thẳm và luôn ánh lên vẻ trìu mến, bao dung mỗi khi nhìn em. Đôi lông mày bạc phơ, rậm rạp càng làm tăng thêm vẻ hiền từ, phúc hậu. Nụ cười của ông hiền lành, nhân hậu, để lộ hàm răng đã thưa thớt nhưng vẫn đủ để ông thưởng thức những món ăn dân dã, bình dị. Làn da ông ngăm đen, chai sạn với những vết đồi mồi lấm tấm, là minh chứng cho bao nắng mưa mà ông đã trải qua để vun đắp cho gia đình.
Đôi bàn tay ông, gân guốc và thô ráp, nhưng lại vô cùng ấm áp và khéo léo. Chính đôi tay ấy đã từng dạy em cầm bút, gọt bút chì, và giờ đây, chúng vẫn chăm sóc vườn cây, sửa chữa những món đồ cũ kỹ trong nhà. Mỗi khi ông nắm tay em, cảm giác ấm áp và an toàn lan tỏa, như được bao bọc bởi tình yêu thương vô bờ bến.
Ông là người hiền lành, điềm đạm và ít khi nổi nóng. Ông có một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc, luôn lắng nghe những câu chuyện trẻ con của em và nhẹ nhàng chỉ bảo. Ông dành nhiều thời gian cho cháu, từ việc dạy em học bài đến những buổi tối kể chuyện cổ tích. Giọng ông trầm ấm, kể chuyện rất có duyên, khiến em say mê lắng nghe, lạc vào thế giới của những câu chuyện ngày xưa.
Ông rất yêu thích việc chăm sóc vườn cây cảnh nhỏ sau nhà. Sáng nào ông cũng dậy sớm, tưới nước, tỉa cành, rồi ngồi nhâm nhi chén trà nóng, đọc báo. Chiều đến, ông lại ra vườn, tỉ mẩn với từng chậu hoa, cây cảnh. Những lúc rảnh rỗi, ông thường đọc sách hoặc chơi cờ tướng với mấy bác hàng xóm. Em thích nhất là những buổi chiều ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện ngày xưa, hay cùng ông chăm sóc vườn cây. Những khoảnh khắc ấy thật bình yên và đáng quý.
Ông nội là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Em yêu quý và kính trọng ông vô cùng. Ông không chỉ là người mang lại cho em những kiến thức, bài học quý giá mà còn là nguồn động lực, là chỗ dựa tinh thần vững chắc. Em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi, vâng lời ông bà cha mẹ để ông luôn vui lòng và tự hào. Em mong ông sẽ luôn khỏe mạnh, sống thật lâu bên cạnh chúng em để em mãi được tận hưởng tình yêu thương vô bờ bến của ông.
Bài tham khảo Mẫu 4
Ông nội em đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng trong mắt em, ông vẫn là một ngọn hải đăng vững chãi của cả gia đình. Ông hiền từ, phúc hậu và luôn là người em kính trọng, yêu thương nhất.
Dáng người ông hơi gầy, lưng đã còng nhẹ nhưng ông vẫn rất nhanh nhẹn trong sinh hoạt hàng ngày. Mái tóc ông bạc trắng như cước, chải gọn gàng, tôn lên vầng trán cao rộng với những nếp nhăn sâu, hằn lên dấu vết của thời gian và bao lo toan. Đôi mắt ông vẫn tinh anh, ẩn chứa chiều sâu của người từng trải, luôn ánh lên vẻ trìu mến mỗi khi nhìn con cháu. Nụ cười hiền hậu, hàm răng đã thưa thớt nhưng vẫn mang lại sự ấm áp thân thương.
Đôi bàn tay ông gân guốc, chai sạn nhưng vô cùng ấm áp và khéo léo. Chính đôi tay ấy đã vun trồng nên khu vườn xanh tươi sau nhà và đã dìu dắt em từ những bước đi chập chững đầu tiên. Mỗi khi em nắm lấy bàn tay ông, em cảm thấy được che chở, bình yên đến lạ.
Ông là người hiền lành, điềm đạm và rất mực kiên nhẫn. Ông luôn lắng nghe em, dành thời gian kể chuyện, dạy em những bài học cuộc sống ý nghĩa. Ông thích đọc sách, chăm sóc cây cảnh và thường ngồi kể cho em nghe những câu chuyện xưa bằng giọng trầm ấm, cuốn hút. Những khoảnh khắc bình dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn em.
Ông nội không chỉ là người thân mà còn là người bạn lớn của em. Ông mang đến cho em tình yêu thương vô bờ bến và những giá trị sống quý giá. Em yêu ông vô cùng và luôn mong ông sẽ sống thật lâu, thật khỏe mạnh để mãi là ngọn hải đăng soi đường cho gia đình và cho em.
Bài tham khảo Mẫu 5
Trong ký ức tuổi thơ em, ông nội luôn hiện hữu như một kho tàng chuyện kể bất tận. Ông nội em năm nay ngoài bảy mươi, là người đã nuôi dưỡng tâm hồn em bằng những câu chuyện cổ tích và bài học cuộc sống.
Dáng người ông nhỏ nhắn, hơi gầy, nhưng lại ẩn chứa một sự tinh anh, nhanh nhẹn lạ thường. Mái tóc bạc trắng như bông, luôn được ông vuốt gọn gàng. Vầng trán cao rộng với những nếp nhăn sâu cho thấy ông là người nhiều suy tư, từng trải. Đôi mắt ông không còn sắc bén nhưng vẫn ấm áp, chan chứa tình yêu thương mỗi khi nhìn em.
Ông có nụ cười rất hiền, hàm răng đã thưa thớt nhưng vẫn mang đến cảm giác gần gũi. Đôi bàn tay ông gân guốc, chai sạn vì lao động, nhưng lại vô cùng dịu dàng khi ông vuốt ve mái tóc em. Chính đôi tay ấy đã từng sửa chữa mọi thứ trong nhà, từ chiếc radio cũ đến đồ chơi của em.
Tính tình ông trầm lặng, ít nói nhưng rất mực quan tâm đến con cháu. Ông luôn dành thời gian lắng nghe em tâm sự, và sau đó là những lời khuyên nhẹ nhàng, sâu sắc. Sở thích lớn nhất của ông là đọc sách và kể chuyện. Buổi tối, ngồi bên ông nghe ông kể chuyện ngày xưa là khoảnh khắc em yêu thích nhất. Giọng ông trầm ấm, cuốn hút, đưa em vào thế giới của những câu chuyện.
Ông nội không chỉ là người kể chuyện hay nhất mà còn là người bạn lớn, người thầy đầu tiên của em. Ông đã gieo vào lòng em những hạt mầm yêu thương, sự tử tế. Em yêu ông vô cùng và mong ông sẽ luôn khỏe mạnh, sống thật lâu để tiếp tục là người kể chuyện và là chỗ dựa vững chắc cho em.




Danh sách bình luận