Viết bài văn tả hình ảnh bố (mẹ) khi em làm được việc tốt>
- Em đã làm được việc tốt gì? - Khi biết chuyện, bố (mẹ) đang ở đâu? - Vì sao hình ảnh bố (mẹ) lúc ấy khiến em nhớ mãi?
Dàn ý
I. Mở bài
- Em đã làm được việc tốt gì?
- Khi biết chuyện, bố (mẹ) đang ở đâu?
- Vì sao hình ảnh bố (mẹ) lúc ấy khiến em nhớ mãi?
II. Thân bài
1. Tả khái quát hình ảnh bố (mẹ) khi biết em làm việc tốt
- Khi nghe em kể chuyện, bố (mẹ) có thái độ như thế nào? (vui mừng, bất ngờ, tự hào…?)
- Dáng vẻ của bố (mẹ) lúc ấy ra sao?
- Không khí trong nhà lúc đó như thế nào? (ấm áp, vui vẻ…?)
2. Tả khuôn mặt và ánh mắt của bố (mẹ)
- Khuôn mặt bố (mẹ) lúc ấy như thế nào? (rạng rỡ, tươi cười…?)
- Nụ cười của bố (mẹ) ra sao?
- Đôi mắt bố (mẹ) thể hiện điều gì? (vui vẻ, tự hào, xúc động…?)
- Khi nhìn em, ánh mắt ấy như thế nào?
- Giọng nói của bố (mẹ) lúc ấy ra sao? (ấm áp, dịu dàng, vui vẻ…?)
3. Tả hành động của bố (mẹ)
- Bố (mẹ) đã làm gì khi biết em làm việc tốt?
- Có khen ngợi hoặc xoa đầu em không?
- Bố (mẹ) có kể lại chuyện cho người khác nghe không?
- Cử chỉ của bố (mẹ) thể hiện điều gì?
4. Tả cảm xúc của em
- Khi nhìn thấy bố (mẹ) vui như vậy, em cảm thấy thế nào?
- Em có hạnh phúc và tự hào không?
- Em hiểu thêm điều gì về tình cảm của bố mẹ dành cho mình?
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào về tình cảm bố (mẹ) dành cho em?
- Em hứa sẽ làm gì để bố mẹ vui lòng?
- Nêu tình cảm của em dành cho bố (mẹ)
Mẫu bài siêu ngắn
Có một lần em nhặt được chiếc ví của một cô lớn tuổi đánh rơi trước cổng trường và đem trả lại. Khi biết chuyện, mẹ đã rất vui và tự hào về em.
Lúc em kể lại câu chuyện, mẹ đang ngồi gấp quần áo trong phòng khách. Mẹ ngẩng lên nhìn em với ánh mắt đầy ngạc nhiên rồi nở nụ cười thật hiền. Khuôn mặt mẹ lúc ấy rạng rỡ hơn hẳn mọi ngày. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và sự tự hào khiến em cảm thấy rất hạnh phúc. Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu em rồi khen em biết làm việc tốt. Giọng nói của mẹ dịu dàng và ấm áp. Em thấy nụ cười của mẹ lúc ấy thật đẹp. Dù không nói nhiều nhưng em cảm nhận được mẹ rất vui vì em đã biết giúp đỡ người khác và sống trung thực.
Nhìn mẹ vui như vậy, em cảm thấy vô cùng sung sướng. Em hiểu rằng chỉ cần làm một việc tốt nhỏ thôi cũng có thể khiến bố mẹ hạnh phúc. Em sẽ cố gắng làm thêm nhiều việc tốt để mẹ luôn vui lòng. Hình ảnh mẹ mỉm cười tự hào hôm ấy em sẽ mãi không quên.
Mẫu 1 Bài tham khảo
Tôi là cô bé cũng như những đứa trẻ khác đang trong độ tuổi đến trường, ngoài việc học ở trường về nhà phụ giúp gia đình những việc lặt vặt và giúp mẹ nấu ăn. Sẽ chẳng có ai ngờ tôi có thể làm được việc tốt khiến bố mẹ vui lòng.
Tôi còn nhớ rõ hôm đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh không gợn chút mây, tôi cùng các bạn đang trở về nhà sau buổi học. Nhìn từ xa đã thấy bà cụ khoảng hơn 70 tuổi, đầu tóc bạc phơ, lưng hơi cong và chống gậy. Chắc có lẽ bà đang tìm cách qua đường nhưng chưa biết làm thế nào vì sợ dòng xe cộ đang chạy ngược xuôi tấp nập của buổi chiều tan tầm. Nhìn bà cụ tôi lại nhớ đến bà nội của mình ở nhà, tôi liền bước đến và cất lời: “cụ muốn qua đường phải không ạ ? con giúp cụ nhé”, nhìn tôi bà cụ nhoẻn miệng cười và cám ơn rối rít. Nhìn dòng xe đang chạy tôi cũng hơi e sợ, bởi lẽ gần tối xe chạy rất nhanh, nhưng tôi lấy hết can đảm để dẫn đường và ra hiệu cho dòng xe ngừng lại. Cuối cùng thì cũng sang bên kia đường, bà cụ cảm ơn và cho tôi một món quà nhỏ làm kỷ niệm, bà kể con cháu bận quá nên không có thời gian chăm sóc cụ. Nghe vậy chợt thấy thương người bà ở nhà nhiều hơn.
Trời cũng đã tối sầm, tôi lễ phép chào bà, chạy thẳng về nhà. Về đến nơi đã thấy bóng mẹ nhỏ nhắn đứng trước cửa, khuôn mặt lo lắng, mẹ lo vì sao tôi về trễ mà không có lý do. Tôi xin lỗi mẹ và giải thích phải giúp bà cụ sang đường, mẹ nhoẻn miệng cười và xoa đầu khen con gái mẹ rất giỏi và biết giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn. Buổi tối hôm đó mẹ kể với bố về việc tốt mà tôi đã làm, ai cũng khen ngợi con gái còn nhỏ mà đã biết giúp đỡ người già. Cả nhà ăn bữa tối trong không khí vui vẻ, ấm cúng, cuối tuần bố mẹ thưởng cho tôi một chuyến đi chơi công viên.
Tôi rất vui vì việc làm nhỏ của mình khiến bố mẹ vui mừng. Khuôn mặt rạng rỡ, tự hào đó chắc chắn sẽ theo tôi cho đến khi trưởng thành.
Mẫu 2 Bài tham khảo
Người ta thường mơ ước nhiều và đôi khi mải mê kiếm tìm hạnh phúc mà không hay hạnh phúc luôn ở bên cạnh mình. Gần gũi nhất chính là cha mẹ của chúng ta. Được cha mẹ yêu thương với mỗi người con là hạnh phúc lớn nhất. Còn mẹ và cha, chỉ cần nhìn thấy con khôn lớn an bình là đủ. Đơn giản là một việc làm tốt cũng sẽ khiến mẹ cha vui vẻ. Hình ảnh mẹ khi em làm được một việc tốt vẫn luôn in đậm trong tâm trí em.
Thời gian không lâu trước đây, em đã làm được một việc tốt, việc làm không lớn nhưng mang ý nghĩa rất lớn với em. Trên con đường làng quen thuộc về nhà, em vô tình nhặt được một chiếc ví đánh rơi bên vệ đường. Trời nóng như đổ lửa, nhìn xung quanh lại không có ai, em nhớ lời mẹ dặn nhặt được của rơi phải trả cho người khác, không được tham lam nên loay hoay đưa đến chỗ các chú công an. Làm thủ tục và để lại họ tên xong, em vội vã đạp xe về nhà. Đã quá trưa, mẹ ở nhà sẽ chờ cơm và lo lắng. Bởi vì vừa làm một việc có ích, em cảm thấy lòng mình khoan khoái hơn, cái nắng nóng của mùa hè cũng dịu đi trong gió lộng.
Cánh cổng sơn gỗ trắng gần ngay trước mắt, em thấy dáng mẹ thấp thoáng trước mái hiên, ánh mắt mẹ vẫn trông ngóng về phía ngõ. Mãi đến khi em dắt xe vào, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Mẹ đỡ giúp em cặp sách trên lưng, nhẹ nhàng nhắc nhở: ”Trời nắng mà đi đâu về muộn thế con. Mồ hôi ướt hết cả áo rồi này. Ốm là bố lại mắng mẹ đấy nhé”. Em vâng dạ, cười hối lỗi rồi nhanh chóng thay quần áo, ăn cơm. Trên bàn ăn đầy những món ngon làm từ đôi bàn tay khéo léo của mẹ. Em vui vẻ đem việc làm trước đó kể cho mẹ nghe.
Hình ảnh mẹ sau đó vẫn vẹn nguyên trong kí ức của em. Ngay khi em vừa dứt lời, em thấy đôi bàn tay đang gắp thức ăn của mẹ khựng lại. Trên khuôn mặt trái xoan thân thuộc như bừng sáng lên, ánh mắt mẹ nhìn em đầy trìu mến và tự hào, mẹ nở một nụ cười. Nụ cười ấy tươi tắn và chứa đựng cả niềm tự hào của mẹ. Bao nhiêu vất vả, lo toan cho cuộc sống bộn bề thường ngày giây phút đó dường như tan biến hết chỉ còn lại nụ cười và niềm vui tỏa sáng. Mẹ ân cần gắp cho em thêm thức ăn, giọng nói vui vẻ hơn hẳn: “Con gái mẹ ngoan lắm. Như vậy mới là đứa trẻ tốt. Bố mẹ luôn hi vọng con trưởng thành tốt đẹp như thế. Mẹ rất vui vì con đã làm như vậy”. Được mẹ khích lệ, động viên, em chợt thấy việc làm nhỏ bé của mình ý nghĩa hơn gấp nhiều lần. Cả bữa cơm hai mẹ con không ngớt lời qua lại. Mẹ tận tình giảng cho em nhiều bài học làm người hơn bằng tất cả tình yêu và những năm tháng đã qua của mẹ. Em chăm chú lắng nghe và ghi nhớ. Khung cảnh hài hòa đến nao lòng giữa cái oi bức. Gió lùa qua khe cửa mang theo cái mát rượi và hơi thở của hạnh phúc.
Tối hôm ấy, chủ nhân chiếc ví tìm đến nhà em để cảm ơn khiến gia đình em càng thêm niềm vui. Người làm rơi ví là một cô công nhân trên đường đưa con trai đi khám bệnh. Mẹ trò chuyện với cô ấy một lúc lâu mới tạm biệt. Em thấy hình như mẹ còn vui hơn trước. Mẹ bất ngờ ôm em vào lòng, xoa mái tóc dài của em. Em vẫn nhớ như in lời nói mẹ thì thầm lúc ấy. Mẹ nói “Cảm ơn con, cảm ơn con gái vì con đã trưởng thành như vậy. Con là niềm tự hào của bố mẹ. Mẹ yêu con”. Vòng tay mẹ thêm chặt hơn, yêu thương ngọt ngào thấm dần vào trong tim. Mẹ thực sự là hình ảnh đẹp nhất. Mẹ gọi điện cho bố và khoe với bố thành tích của em. Suốt cuộc điện thoại, nụ cười luôn nở trên đôi môi mẹ. Em chống cằm nhìn theo, khóe môi cũng bất giác treo lên một nụ cười. Thì ra mình có thể đem đến niềm vui cho bố mẹ như vậy, dù cho chỉ là một hành động nhỏ xíu trong cuộc sống này.
Sau này, em luôn khắc ghi hình ảnh mẹ lúc ấy để giữ động lực cho bản thân sống và rèn luyện tốt hơn. Hình ảnh mẹ lúc em mắc lỗi và hình ảnh mẹ khi em làm được việc tốt hài hòa trong tâm trí, nhắc nhở em phải sống tốt từng ngày. Sống cho mình và sống để xứng đáng với niềm tin của bố mẹ.
Mẫu 3 Bài tham khảo
Hôm đó, khi đi học về, tôi chạy ngay đến bên mẹ đưa bài kiểm tra ra khoe. Nhìn điểm mười đỏ chói trên tay tôi, dường như bao vất vả, mệt nhọc trên khuôn mặt mẹ tan biến đi đâu hết. Mẹ ngạc nhiên, vui mừng hỏi lại: “Chánh được điểm mười toán thật cơ à?”. Mẹ kéo tôi vào lòng, đưa đôi bàn tay xương xương, gầy gầy vuốt nhẹ mái tóc rễ tre rối bù của tôi. Rồi mẹ đặt đôi tay ấm áp ấy lên hai má tôi khẽ nói: “Con trai của mẹ giỏi lắm! Nhưng con đừng tự thỏa mãn, phải cố gắng thật nhiều hơn nữa con à!”
Buổi trưa mùa đông hôm ấy cũng chỉ có mẹ và tôi, nhưng căn nhà không hề lạnh lẽo mà đầy ắp niềm vui và rộn rã tiếng cười. Mẹ đi lại nhanh nhẹn, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa vui vẻ trò chuyện với tôi và đôi lúc còn cất tiếng hát khe khẽ nữa. Chuyện ở lớp, ở trường, thầy cô bè bạn,… chuyện nào tôi kể mẹ cũng chăm chú lắng nghe. Vừa nghe mẹ vừa mỉm cười, gật đầu trìu mến. Gương mặt mẹ rạng rỡ niềm vui, đôi môi nở nụ cười tươi tắn. Hình như bao lo toan, tất bật hằng ngày không còn in dấu trên khuôn mặt mẹ. Ánh mắt mẹ lấp lánh rạng ngời. Mẹ nhìn tôi bao dung, âu yếm. Cái nhìn của mẹ vừa như muốn chia vui vừa như muốn động viên khích lệ tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trên cành cây, mấy chú chim lích chích truyền cành, ngó nghiêng ngoài cửa sổ như cũng muốn chia vui cùng với mẹ con tôi. Tôi vô cùng hạnh phúc trước niềm vui của mẹ. Bữa cơm của hai mẹ con chỉ có rau với trứng, nhưng tôi ăn rất ngon miệng. Có lẽ bởi lòng tôi náo nức một niềm vui: Vui vì đã làm được một việc tốt nho nhỏ khiến mẹ hài lòng. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt để niềm vui và nụ cười đọng mãi trên gương mặt mẹ.
Giờ đây, tuy đã là một cậu học sinh mười hai tuổi, nhưng tôi vẫn rất thích chạy nhảy, chơi đùa, nghịch ngợm. Nhờ có mẹ, tôi cũng đã phần nào khôn lớn. Tôi biết rằng: Hình ảnh mẹ, ánh mắt mẹ trong những lần tôi phạm lỗi cũng như làm được việc tốt sẽ luôn theo tôi, nhắc nhở tôi không mắc sai lầm trong cuộc sống, giúp tôi có thêm nghị lực vững bước trên đường đời.
Mẫu 4 Bài tham khảo
Trời đã xế chiều ánh hoàng hôn dần buông xuống, Cả nhà đang quây quần bên bữa cơm chiều. Chợt ngoài cửa có tiếng cô đưa thư gọi vọng vào: Mời bác Tâm ra nhận thư bảo đảm. Mẹ tôi vội vàng ra ký nhận rồi trở vào nhà với nét mặt rạng rỡ lạ thường. Mẹ vội vàng mở phong thư rồi reo lên con gái mẹ thành công rồi! Con gái mẹ thật giỏi! Đó là giây phút hạnh phúc nhất trong tuổi thơ tôi. Hình ảnh mẹ lúc ấy khiến tôi còn nhớ mãi.
Niềm vui ngập tràn trong căn nhà nhỏ bé. Niềm vui được nhân lên trong tim mỗi người. Niềm vui tỏa sáng rạng ngời trên gương mặt mẹ tôi. Bởi bao năm nay mẹ đã vất vả không quản ngại nắng mưa đưa tôi đi học vẽ, không những thế mẹ còn phải tần tảo sớm hôm làm việc kiếm tiền nuôi tôi ăn học. Mẹ dành dụm từng đồng tiền ít ỏi để mua bút lông, màu vẽ… Thành công của tôi hôm nay có không ít mồ hôi và công sức của mẹ.
Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ trong thư. Em: Nguyễn Thanh Thảo đạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh "Mùa hè của em". Trong thư còn mời rõ 8 giờ sáng mai tại nhà văn hóa tỉnh sẽ tổ chức triển lãm tranh và phát giải thưởng. Lúc này tôi mới ngắm kĩ mẹ tôi. Làn da mẹ hình như hồng hơn, nụ cười tươi thắm hơn mà giọng nói mới ấm áp, dịu dàng làm sao. Vẫn giọng nói ấy sao hôm nay tôi thấy mến thương vô cùng. Thế rồi mẹ sửa soạn đi mời bà nội, bà ngoại sang nhà cùng chung niềm vui, niềm hạnh phúc của gia đình. Nhìn bước đi nhanh nhẹn, dáng người nhỏ nhắn tôi thấy thương mẹ và gắng học giỏi, vẽ đẹp hơn nữa để xứng đáng với lòng mong đợi của mẹ.
Rồi tối hôm ấy mẹ ôm tôi vào lòng nước mắt tuôn rơi. Có lẽ đó là những giọt nước mắt hạnh phúc tự hào của mẹ. Bởi mẹ vẫn thường dặn tôi rằng: Con cứ vẽ những gì con yêu thích nhất. Vậy các bạn có biết tôi vẽ gì không? Đó chính là bức chân dung mẹ với dòng chữ "Mẹ tôi" dưới bức tranh. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tôi đã dần khôn lớn, trưởng thành. Trên bước đường thành công của tôi vẫn có bước chân tần tảo của người mẹ hiền.
Mẫu 5 Bài tham khảo
Ai cũng có những khoảnh khắc khiến mình nhớ mãi trong cuộc sống. Đối với em, hình ảnh mẹ khi em làm được một việc tốt là kỷ niệm mà em không bao giờ quên. Đó là lần em giúp một em nhỏ bị ngã trên đường và đưa em ấy về với mẹ. Khi biết chuyện, mẹ đã nhìn em bằng ánh mắt đầy yêu thương và tự hào.
Hôm ấy, sau giờ tan học, trên đường về nhà em nhìn thấy một em nhỏ bị ngã xe đạp ở ven đường. Em liền chạy lại đỡ em dậy rồi giúp em tìm mẹ. Sau khi đưa em nhỏ về tận nhà, em mới trở về. Lúc ấy trời đã gần tối. Khi em bước vào nhà, mẹ đang chuẩn bị bữa cơm trong bếp. Thấy em về muộn, mẹ hơi lo lắng nên vội hỏi han. Sau khi nghe em kể lại mọi chuyện, khuôn mặt mẹ bỗng thay đổi. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và sự xúc động. Mẹ nhìn em thật lâu rồi mỉm cười dịu dàng.
Em nhớ nhất là ánh mắt của mẹ lúc ấy. Đó là ánh mắt đầy yêu thương và tự hào. Đôi mắt mẹ long lanh như đang cười cùng em. Khuôn mặt mẹ vốn hiền hậu nay càng rạng rỡ hơn dưới ánh đèn vàng trong bếp. Nụ cười của mẹ thật ấm áp khiến em cảm thấy lòng mình vui lạ thường. Mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên vai em rồi xoa đầu em đầy trìu mến. Đôi bàn tay mẹ ấm áp và dịu dàng như truyền cho em thêm niềm vui. Giọng nói của mẹ hôm ấy rất nhẹ nhàng. Mẹ không khen quá nhiều nhưng từng lời mẹ nói đều khiến em cảm nhận được niềm hạnh phúc của mẹ. Em thấy mẹ nhìn em bằng ánh mắt tin tưởng và yêu thương hơn mọi ngày.
Trong lúc ăn cơm, mẹ vẫn luôn nhắc lại chuyện em đã giúp em nhỏ kia. Mỗi lần kể, mẹ lại mỉm cười đầy tự hào. Em nhận ra rằng niềm vui của mẹ không phải vì em làm điều gì lớn lao mà vì em biết quan tâm và giúp đỡ người khác. Nhìn mẹ vui như vậy, em cảm thấy rất hạnh phúc. Em hiểu rằng chỉ một việc tốt nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui lớn cho bố mẹ. Em càng thêm yêu và kính trọng mẹ hơn. Em cũng hiểu rằng mẹ luôn mong em trở thành một người tốt bụng và biết yêu thương mọi người. Điều khiến em nhớ mãi là hình ảnh mẹ đứng trong căn bếp nhỏ, khuôn mặt rạng rỡ cùng ánh mắt đầy tự hào nhìn em. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.
Em sẽ luôn ghi nhớ niềm vui và ánh mắt tự hào của mẹ hôm ấy. Em tự hứa sẽ chăm ngoan và làm thêm nhiều việc tốt để mẹ luôn vui vẻ và hạnh phúc.




Danh sách bình luận