Top 105 Bài văn tả lễ hội hay nhất>
- Giới thiệu về lễ hội: Tên lễ hội, thời gian diễn ra (mùa xuân, dịp Tết,…). - Địa điểm tổ chức (làng, trường học, đình, chùa,…). - Nêu cảm nhận chung: Không khí vui tươi, náo nhiệt, thu hút đông người tham gia.
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Giới thiệu về lễ hội: Tên lễ hội, thời gian diễn ra (mùa xuân, dịp Tết,…).
- Địa điểm tổ chức (làng, trường học, đình, chùa,…).
- Nêu cảm nhận chung: Không khí vui tươi, náo nhiệt, thu hút đông người tham gia.
II. Thân bài
1. Khung cảnh trước khi lễ hội diễn ra
- Không gian chuẩn bị:
+ Trang trí: cờ, hoa, đèn lồng, băng rôn rực rỡ.
+ Sân bãi được dọn dẹp sạch sẽ, rộng rãi.
- Con người:
+ Người dân, học sinh, du khách tập trung đông đủ.
+ Ai cũng ăn mặc đẹp, gọn gàng, khuôn mặt háo hức.
- Không khí: Rộn ràng, náo nức, tiếng nói cười, tiếng gọi nhau.
2. Diễn biến chính của lễ hội
a. Các nghi thức trong lễ hội
- Nghi thức trang nghiêm: Dâng hương, chào cờ, khai mạc,…
- Người chủ trì (thầy hiệu trưởng, ban tổ chức, trưởng làng, tổ trưởng dân phố…).
- Không khí: Trang trọng, nghiêm túc.
b. Khung cảnh lễ hội
- Các hoạt động, trò chơi:
+ Trò chơi dân gian: kéo co, nhảy bao bố, bịt mắt bắt dê,…
+ Hoạt động vui chơi: gian hàng, ẩm thực, mua bán,…
- Cảnh vật: Màu sắc rực rỡ, đông đúc, nhộn nhịp.
- Âm thanh: tiếng nhạc, tiếng reo hò, tiếng cười.
- Con người: Người dân/ Các bạn học sinh tham gia hào hứng, cổ vũ nhiệt tình.
3. Cảm xúc của em khi tham gia lễ hội
- Vui vẻ, thích thú, hòa mình vào không khí chung.
- Tham gia trò chơi, ăn uống, mua sắm,…
- Cảm nhận về sự đoàn kết, gắn bó giữa mọi người.
III. Kết bài
- Khẳng định lại ý nghĩa của lễ hội: Mang lại niềm vui, gắn kết mọi người và góp phần giữ gìn truyền thống dân tộc.
- Nêu cảm nghĩ: Ấn tượng sâu sắc, mong muốn được tham gia lại.
- Liên hệ: Tình yêu đối với quê hương, trường học hoặc văn hóa dân tộc.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Hằng năm, vào dịp đầu xuân, quê em lại tổ chức một lễ hội truyền thống rất đặc sắc. Đây là dịp để mọi người vui chơi và tưởng nhớ tổ tiên.
Ngay từ sáng sớm, sân đình đã đông nghịt người. Cờ hoa rực rỡ khắp nơi. Ai cũng ăn mặc đẹp, gương mặt vui tươi, háo hức. Phần lễ diễn ra trang nghiêm. Mọi người dâng hương, cầu mong một năm mới bình an, may mắn. Không khí lúc này rất yên tĩnh và thành kính.
Sau phần lễ là phần hội vô cùng sôi động. Nhiều trò chơi dân gian được tổ chức như kéo co, đấu vật, đánh đu. Tiếng trống, tiếng reo hò vang lên khắp nơi. Em thích nhất là trò kéo co. Các đội thi đấu rất quyết liệt. Người xem đứng xung quanh cổ vũ nhiệt tình. Không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Ngoài ra còn có các gian hàng bán đồ ăn truyền thống. Mùi thơm của bánh, của xôi lan tỏa khắp nơi. Em cùng gia đình thưởng thức và cảm thấy rất ngon.
Lễ hội quê em thật vui và ý nghĩa. Nó không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp giữ gìn nét đẹp văn hóa dân tộc.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong năm, em thích nhất là lễ hội Trung thu. Đó là dịp mà trẻ em được vui chơi và phá cỗ dưới ánh trăng rằm.
Buổi tối hôm ấy, sân trường được trang trí rất đẹp. Đèn lồng treo khắp nơi, đủ màu sắc lung linh. Không khí trở nên ấm áp và vui tươi. Chúng em được cầm trên tay những chiếc đèn ông sao rực rỡ. Ai cũng háo hức tham gia rước đèn quanh sân trường. Tiếng trống lân vang lên rộn ràng. Đoàn múa lân biểu diễn rất sôi động. Những chú lân nhảy múa khiến chúng em vô cùng thích thú.
Sau đó là phần phá cỗ. Những mâm bánh kẹo, hoa quả được bày biện đẹp mắt. Chúng em cùng nhau thưởng thức và trò chuyện vui vẻ. Tiếng cười nói vang lên khắp sân trường. Ánh trăng tròn sáng vằng vặc như đang mỉm cười nhìn chúng em.
Lễ hội Trung thu mang đến cho em nhiều niềm vui. Em sẽ luôn nhớ mãi những khoảnh khắc đẹp ấy.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Một trong những lễ hội mà em yêu thích nhất là lễ hội thả đèn hoa đăng. Lễ hội thường được tổ chức vào buổi tối bên dòng sông quê em.
Khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên huyền ảo hơn. Trên bờ sông, đèn điện sáng rực, người qua lại tấp nập. Không khí rất vui vẻ và náo nhiệt. Những chiếc đèn hoa đăng được bày bán khắp nơi. Mỗi chiếc đèn đều có màu sắc rực rỡ và hình dáng xinh xắn. Nhìn từ xa, chúng giống như những bông hoa đang nở.
Em cùng gia đình chọn một vài chiếc đèn rồi thắp nến bên trong. Ánh nến lung linh chiếu qua lớp giấy mỏng tạo nên vẻ đẹp dịu dàng. Khi thả xuống nước, những chiếc đèn nhẹ nhàng trôi đi. Dòng sông lúc này như một bầu trời đầy sao. Những ánh sáng nhỏ bé nối tiếp nhau tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp. Mọi người đứng bên bờ sông, lặng lẽ ngắm nhìn. Có người chắp tay cầu nguyện, có người mỉm cười đầy hi vọng.
Em cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Lễ hội không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp con người thêm yêu cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 1
Mỗi khi Tết đến, xuân về, quê em lại khoác lên mình một diện mạo thật rộn ràng và tươi mới. Không khí lễ hội tràn ngập khắp nơi, từ những con đường nhỏ đến bến sông quen thuộc. Nào là kéo co, pháo đất, rước kiệu… lễ hội nào cũng hấp dẫn và đông vui. Thế nhưng, trong tất cả những hoạt động ấy, em vẫn thích nhất là lễ hội đua thuyền, một lễ hội vừa sôi động, vừa mang đậm nét truyền thống của quê hương.
Ngay từ những ngày trước hội, không khí chuẩn bị đã trở nên náo nức. Những thanh niên trai tráng trong làng tụ họp lại, chia thành từng đội để luyện tập. Buổi chiều nào cũng vậy, trên khúc sông quen thuộc, tiếng hò dô vang lên đều đặn. Những mái chèo nhịp nhàng quạt nước, tạo thành những làn sóng lăn tăn. Ai cũng cố gắng tập luyện thật chăm chỉ, mong đến ngày hội sẽ thi đấu hết mình. Nhìn các anh luyện tập, em cảm nhận được tinh thần quyết tâm và sự đoàn kết của mọi người.
Rồi ngày hội cũng đến. Từ sáng sớm, khi sương còn chưa tan hết, người dân trong làng đã đổ về bến sông. Ai cũng ăn mặc đẹp, gương mặt rạng rỡ. Không khí tưng bừng như một ngày hội lớn. Những lá cờ nhiều màu sắc tung bay trong gió, làm cho không gian càng thêm rực rỡ. Trước khi cuộc đua bắt đầu, các đội thi tập trung làm lễ dâng hương. Ai nấy đều thành kính, cầu mong một năm mới bình an, may mắn và thi đấu thuận lợi. Sau nghi thức trang nghiêm ấy, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Dưới sông, hàng chục chiếc thuyền đã sẵn sàng ở vạch xuất phát. Mỗi con thuyền mang một màu sắc khác nhau, nổi bật trên làn nước trong xanh. Các tay chèo ngồi ngay ngắn, tay cầm mái chèo, ánh mắt tập trung cao độ. Tiếng trống hội vang lên dồn dập như thúc giục.
Khi lá cờ lệnh phất lên, các con thuyền lập tức lao đi vun vút. Mặt nước bị xé toạc bởi những nhịp chèo mạnh mẽ. Những cánh tay rắn chắc vung lên nhịp nhàng, mái chèo quạt nước liên hồi. Nước bắn tung trắng xóa, lấp lánh dưới ánh nắng xuân. Hai bên bờ sông, người xem đứng chật kín. Ai cũng chăm chú dõi theo từng con thuyền. Tiếng reo hò cổ vũ vang lên không ngớt. Người thì vỗ tay, người thì hò hét gọi tên đội mình yêu thích. Không khí náo nhiệt khiến em cảm thấy tim mình cũng đập nhanh theo từng nhịp chèo. Có những lúc các thuyền ngang sức ngang tài, chạy song song nhau khiến cuộc đua càng thêm gay cấn. Chỉ cần một chút sơ suất là có thể bị vượt lên ngay. Vì thế, các tay chèo càng phải phối hợp thật nhịp nhàng. Họ vừa chèo, vừa hô khẩu lệnh để giữ đều nhịp. Tất cả cùng hướng về một mục tiêu chung là chiến thắng. Những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt các vận động viên, nhưng không ai tỏ ra mệt mỏi. Trái lại, ai cũng cố gắng hết sức mình. Sự quyết tâm ấy khiến em vô cùng khâm phục.
Cuối cùng, khi một đội thuyền cán đích, tiếng reo hò vang lên rộn rã. Niềm vui hiện rõ trên gương mặt của các thành viên chiến thắng. Những đội khác cũng vui vẻ chúc mừng, không hề có sự ganh đua hơn thua. Tất cả tạo nên một không khí vừa sôi nổi, vừa đoàn kết. Lễ hội đua thuyền không chỉ mang lại niềm vui cho mọi người mà còn giúp gắn kết tình làng nghĩa xóm. Qua đó, em hiểu hơn về sức mạnh của tinh thần đồng đội. Khi mọi người cùng chung sức, cùng cố gắng, thì sẽ đạt được những điều tốt đẹp.
Đối với em, lễ hội đua thuyền không chỉ là một trò chơi mà còn là một nét đẹp văn hóa của quê hương. Em cảm thấy rất tự hào và mong rằng truyền thống này sẽ được giữ gìn mãi mãi.
Bài tham khảo Mẫu 2
Tháng tám về mang theo những làn gió nhẹ đầu thu, trong lành và dịu mát. Không còn cái nắng gay gắt của mùa hè, cũng chưa có cái lạnh của mùa đông, thời tiết lúc này thật dễ chịu. Trên những con đường nhỏ, hương hoa cúc thoang thoảng bay trong gió, gợi lên một cảm giác yên bình và thân thuộc. Nhưng có lẽ, điều khiến em mong chờ nhất trong tháng tám chính là Tết Trung thu, một lễ hội dành riêng cho thiếu nhi với biết bao niềm vui và kỉ niệm.
Năm nào cũng vậy, cứ đến rằm tháng tám, làng em lại tổ chức Trung thu rất tưng bừng. Ngay từ buổi chiều, không khí đã trở nên nhộn nhịp. Người lớn bận rộn chuẩn bị sân bãi, dựng sân khấu, treo đèn lồng và bày biện mâm cỗ. Trẻ con chúng em thì háo hức chờ đợi, ai cũng diện những bộ quần áo đẹp nhất. Khi màn đêm buông xuống, cả không gian như khoác lên mình một chiếc áo lung linh huyền ảo. Trên cao, vầng trăng tròn vành vạnh tỏa ánh sáng dịu dàng xuống khắp làng quê. Ánh trăng sáng đến mức có thể nhìn rõ từng con đường, từng mái nhà. Dưới ánh trăng ấy, chúng em bắt đầu tụ tập để chuẩn bị cho màn rước đèn.
Đoàn rước đèn nhanh chóng hình thành. Đi đầu là đội rước kiệu trang trí lộng lẫy. Những chiếc kiệu được sơn màu sặc sỡ, điểm thêm hoa và đèn nhỏ, trông thật nổi bật. Theo sau là đội múa lân với những chú lân đủ màu sắc. Chú lân đỏ thì oai phong, chú lân vàng thì rực rỡ, lúc nhảy nhót, lúc cúi đầu như đang chào mọi người. Bên cạnh chú lân là ông Địa bụng to, tay cầm quạt mo, khuôn mặt luôn tươi cười. Mỗi lần ông Địa phe phẩy quạt hay làm động tác vui nhộn, chúng em lại cười vang cả một góc trời. Phía sau là những đứa trẻ nhỏ tay cầm đèn lồng, đèn ông sao đủ màu sắc. Có bạn đeo mặt nạ chú Tễu, có bạn đeo mặt nạ con thỏ, trông rất ngộ nghĩnh. Những chiếc đèn lung linh phát sáng, nối dài thành một dòng ánh sáng rực rỡ. Chúng em vừa đi vừa hát những bài hát Trung thu quen thuộc, tiếng hát vang lên rộn ràng khắp làng xóm.
Đoàn rước đèn đi qua từng con đường, len lỏi khắp các ngõ nhỏ. Người lớn đứng hai bên đường mỉm cười ngắm nhìn, thỉnh thoảng còn vỗ tay cổ vũ. Không khí thật vui vẻ và ấm áp. Em cảm thấy như cả làng đang cùng hòa chung một niềm vui lớn. Sau khi rước đèn xong, chúng em tập trung về bãi đất trống giữa làng. Nơi đây đã được chuẩn bị sẵn những mâm cỗ Trung thu rất đẹp. Trên bàn bày đủ loại bánh kẹo, hoa quả. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo thơm ngon được xếp gọn gàng. Bên cạnh là những chùm nho, quả bưởi, quả hồng… được cắt tỉa thành hình con vật rất đẹp mắt.
Khi đến giờ phá cỗ, ai cũng háo hức. Chúng em quây quần bên nhau, cùng thưởng thức những món ngon. Tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp nơi. Ai cũng vui vẻ, khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh trăng sáng. Không chỉ có phá cỗ, đêm Trung thu còn có nhiều tiết mục văn nghệ. Những bài hát về Trung thu vang lên làm không khí thêm phần sôi động. Có bạn lên biểu diễn múa, có bạn hát, tất cả đều rất tự tin và đáng yêu.
Đêm Trung thu trôi qua nhanh nhưng để lại trong em thật nhiều cảm xúc. Đó không chỉ là niềm vui được vui chơi cùng bạn bè, mà còn là cảm giác ấm áp khi được sống trong không khí đoàn tụ, sum vầy. Lễ hội Trung thu là lễ hội đẹp nhất trong năm. Em sẽ luôn nhớ mãi những đêm trăng sáng, những chiếc đèn lồng lung linh và tiếng cười giòn tan của tuổi thơ.
Bài tham khảo Mẫu 3
Vào ngày mùng 10 tháng 3 năm ngoái, em đã có một chuyến đi thật đáng nhớ cùng bố mẹ về Phú Thọ để tham dự lễ hội đền Hùng. Đó là lần đầu tiên em được tận mắt chứng kiến một lễ hội lớn và trang nghiêm như vậy. Ngay từ khi nghe bố mẹ kể về ý nghĩa của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, em đã cảm thấy vô cùng háo hức. Và khi được trực tiếp tham gia, em càng thêm tự hào về truyền thống của dân tộc mình.
Từ sáng sớm, gia đình em đã lên đường. Trên đường đi, em đã thấy những dãy núi xanh nối tiếp nhau hiện ra phía xa. Núi non trùng điệp, ẩn hiện trong làn sương sớm, trông thật hùng vĩ. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, khác hẳn với sự ồn ào nơi thành phố. Em cảm thấy rất thích thú khi được hòa mình vào thiên nhiên rộng lớn. Khi xe dừng lại gần khu di tích, em đã thấy rất đông người từ khắp nơi đổ về. Dòng người nối dài, ai cũng mang theo sự thành kính và trang nghiêm. Bước qua cổng đền, em càng ngạc nhiên hơn khi thấy không khí lễ hội thật nhộn nhịp. Cờ hoa rực rỡ khắp nơi, tiếng trống, tiếng chiêng vang vọng khắp núi rừng. Các cụ, các bà mặc áo dài truyền thống, đầu đội khăn, trông rất trang nghiêm. Những người tham gia đoàn rước cũng ăn mặc chỉnh tề, thể hiện sự kính trọng đối với các vua Hùng. Gương mặt ai cũng nghiêm túc, nhưng vẫn toát lên niềm tự hào.
Đi đầu đoàn là những chiếc kiệu được sơn son thếp vàng, chạm khắc tinh xảo. Những chiếc kiệu ấy được khiêng bởi những người khỏe mạnh, bước đi nhịp nhàng và dứt khoát. Theo sau là đội trống chiêng. Tiếng trống vang dội, tiếng chiêng ngân dài, tạo nên âm thanh hùng tráng, linh thiêng. Đoàn người hành hương nối tiếp nhau tiến lên núi. Từng bước chân chậm rãi nhưng đầy thành kính. Em cùng bố mẹ đi theo dòng người, cảm nhận rõ sự trang nghiêm của buổi lễ. Chúng em lần lượt đi qua các địa điểm trong khu di tích như đền Giếng, đền Hạ, đền Trung rồi lên đến đền Thượng. Mỗi nơi đều có nét đẹp riêng, nhưng đều mang một không khí linh thiêng. Hai bên đường, cây cối xanh mát, tỏa bóng che cho dòng người hành hương.
Khi đến nơi dâng lễ, mọi người đều chuẩn bị rất chu đáo. Những mâm lễ gồm bánh chưng, bánh giầy, gà luộc, xôi và hoa quả được bày biện đẹp mắt. Em nghe bố kể rằng bánh chưng, bánh giầy là biểu tượng cho đất và trời, thể hiện lòng biết ơn tổ tiên. Ai cũng thành kính dâng lễ và cầu mong những điều tốt đẹp. Em cũng chắp tay cầu nguyện, mong cho gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy lòng mình thật yên bình và xúc động. Sau phần lễ, em còn được ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Từ trên cao nhìn xuống, núi rừng xanh ngát trải dài. Dòng người vẫn không ngừng đổ về, tạo nên một khung cảnh vừa đông đúc vừa trang nghiêm.
Lễ hội đền Hùng không chỉ đông vui mà còn mang ý nghĩa rất lớn. Đây là dịp để mỗi người dân Việt Nam nhớ về cội nguồn, nhớ về công lao dựng nước của các vua Hùng. Chuyến đi ấy đã để lại trong em những kỉ niệm thật đẹp. Em mong rằng sẽ có dịp được quay lại nơi đây một lần nữa, để tiếp tục cảm nhận không khí thiêng liêng của lễ hội đền Hùng.
Bài tham khảo Mẫu 4
Năm ngoái, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ khi được đón lễ hội Halloween cùng các bạn trong xóm. Đó là lần đầu tiên em tham gia một lễ hội đặc biệt như vậy nên cảm thấy vô cùng háo hức. Từ nhiều ngày trước, em đã mong chờ đến buổi tối hôm ấy. Trong đầu em luôn tưởng tượng ra khung cảnh lung linh, huyền bí của Halloween. Và khi ngày đó thực sự đến, mọi thứ còn thú vị hơn em nghĩ rất nhiều.
Buổi chiều hôm ấy, không khí trong xóm đã trở nên nhộn nhịp khác thường. Người lớn bắt đầu trang trí nhà cửa để chuẩn bị cho lễ hội. Trước mỗi cánh cửa, những chiếc đèn lồng hình quả bí ngô được treo lên ngay ngắn. Có chiếc được khắc hình khuôn mặt cười, có chiếc lại mang vẻ mặt đáng sợ với đôi mắt tròn xoe và cái miệng rộng ngoác. Khi chưa thắp đèn, chúng đã trông khá lạ mắt, nhưng đến tối thì lại càng trở nên huyền bí hơn. Em cũng chuẩn bị cho mình một bộ trang phục thật đặc biệt. Em hóa trang thành một ma cà rồng với chiếc áo choàng đen dài và hàm răng nanh nhọn. Bộ đồ này mẹ đã mua cho em từ mấy ngày trước. Khi mặc vào, em soi gương và bật cười vì trông mình vừa đáng sợ lại vừa buồn cười. Em còn nhờ mẹ vẽ thêm một chút màu đỏ quanh môi để giống thật hơn.
Khi trời bắt đầu tối, cả xóm như khoác lên một chiếc áo mới. Những chiếc đèn bí ngô được thắp sáng, ánh sáng vàng cam hắt ra từ bên trong khiến không gian trở nên lung linh nhưng cũng có chút rùng rợn. Con đường nhỏ trong xóm bỗng trở nên khác lạ, vừa quen thuộc lại vừa bí ẩn. Mọi người lần lượt xuất hiện với những bộ trang phục hóa trang độc đáo. Có người hóa thành xác ướp với những dải vải trắng quấn quanh người. Có người lại mặc áo choàng đen, đội mũ nhọn, trông giống như một phù thủy. Một số bạn còn đeo mặt nạ vô diện, nhìn thoáng qua khiến em giật mình. Ai cũng cố gắng làm cho mình trông thật khác biệt và thú vị.
Còn em cùng lũ trẻ trong xóm thì háo hức hơn bao giờ hết. Đứa nào cũng cầm theo một chiếc túi hoặc bao tải để đựng kẹo. Chúng em tụ tập lại thành từng nhóm nhỏ, vừa cười nói vừa chuẩn bị cho trò “trick or treat”. Chúng em cùng nhau đi gõ cửa từng nhà. Khi cửa mở ra, cả nhóm đồng thanh hô to: “Cho kẹo hay bị ghẹo!”. Người lớn trong xóm đều rất vui vẻ, ai cũng chuẩn bị sẵn bánh kẹo để phát cho chúng em. Có nhà còn trang trí rất công phu, khiến chúng em đứng ngắm mãi không chán. Mỗi lần nhận được kẹo, chúng em lại reo lên thích thú. Túi kẹo của em cứ đầy dần lên. Nhưng niềm vui không chỉ nằm ở số kẹo nhận được, mà còn ở những tiếng cười, những khoảnh khắc vui vẻ bên bạn bè. Thỉnh thoảng, có bạn cố tình giả vờ làm ma để dọa mọi người, khiến cả nhóm cười ầm lên. Không khí trong xóm trở nên sôi động và ấm áp hơn bao giờ hết. Dù là một lễ hội mang màu sắc “đáng sợ”, nhưng em lại cảm thấy rất vui và thân thiện. Khi đã đi hết một vòng quanh xóm, chúng em ngồi lại với nhau để kiểm tra thành quả. Đứa nào cũng có một túi kẹo đầy ắp. Chúng em vừa ăn kẹo, vừa kể lại những khoảnh khắc thú vị lúc nãy.
Đêm Halloween dần trôi qua, nhưng niềm vui thì vẫn còn đọng lại. Em cảm thấy thật hạnh phúc khi được cùng bạn bè trải qua một buổi tối đáng nhớ như vậy. Lễ hội Halloween ở xóm em tuy không lớn, không quá cầu kỳ, nhưng lại tràn đầy niềm vui và sự gắn kết. Em mong rằng trong những năm tới, xóm em vẫn sẽ tổ chức Halloween như vậy để em có thêm nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè dưới ánh đèn bí ngô lung linh ấy.
Bài tham khảo Mẫu 5
Hằng năm, cứ đến ngày mùng 9 tháng 8 âm lịch, người dân vùng biển Đồ Sơn, Hải Phòng lại náo nức tổ chức lễ hội chọi trâu, một lễ hội truyền thống nổi tiếng và đặc sắc. Năm ngoái, em đã có dịp theo bố đến xem trực tiếp lễ hội này. Đó là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ và đáng nhớ đối với em. Ngay từ khi nghe bố kể về lễ hội, em đã rất tò mò. Và khi được tận mắt chứng kiến, em càng thêm ấn tượng với không khí sôi động nơi đây.
Từ sáng sớm, hai bố con em đã lên đường. Khi đến nơi, em đã thấy dòng người đổ về rất đông. Ai cũng háo hức, mong chờ được xem những trận đấu hấp dẫn. Khu vực tổ chức lễ hội là một bãi đất rộng lớn, được quây lại cẩn thận. Phía trên cao là khán đài dành cho người xem. Những lá cờ nhiều màu sắc tung bay trong gió, làm cho không khí thêm phần rực rỡ. Tiếng trống hội vang lên dồn dập, như báo hiệu một ngày hội lớn đã bắt đầu. Không khí lúc này vừa náo nhiệt, vừa hồi hộp. Em cảm nhận rõ sự háo hức lan tỏa khắp mọi người. Những “ông trâu” tham gia thi đấu được tuyển chọn rất kĩ lưỡng. Con nào cũng to lớn, khỏe mạnh, với làn da đen bóng mượt. Cặp sừng của chúng cong vút, chắc khỏe, trông rất oai phong. Bốn chân rắn chắc, bước đi mạnh mẽ. Nhìn những chú trâu ấy, em vừa thấy thích thú, vừa có chút lo lắng.
Trước khi vào trận, mỗi ông chủ trâu đều dắt trâu của mình ra sân. Họ vừa đi vừa vuốt ve, như để trấn an và khích lệ chiến binh của mình. Khi hai con trâu đối diện nhau, không khí trở nên căng thẳng hơn. Rồi trận đấu bắt đầu. Hai ông trâu bất ngờ lao vào nhau với tốc độ rất nhanh. Những chiếc sừng va vào nhau phát ra tiếng “cạch” khô khốc. Chúng dùng hết sức lực để húc đối phương, không chịu nhường nhau. Khán giả xung quanh hò reo cổ vũ không ngớt. Người thì gọi tên trâu, người thì vỗ tay, tạo nên một bầu không khí vô cùng sôi động. Em cũng hòa vào dòng người, không ngừng cổ vũ, tim đập thình thịch theo từng pha đấu.
Có lúc, hai con trâu ghì chặt nhau, không bên nào chịu lùi. Cũng có lúc, một con bất ngờ dồn sức tấn công khiến con kia phải lùi lại vài bước. Những pha đấu gay cấn khiến mọi người càng thêm phấn khích. Mặt đất như rung lên theo từng cú húc mạnh. Bụi bay lên mù mịt. Những giọt mồ hôi lăn dài trên thân trâu, nhưng chúng vẫn không ngừng chiến đấu. Sau một hồi giằng co quyết liệt, cuối cùng cũng có một con trâu yếu thế hơn. Nó bắt đầu lùi lại rồi quay đầu bỏ chạy. Ngay lập tức, tiếng reo hò vang lên khắp khán đài. Con trâu còn lại được công nhận là chiến thắng.
Những trận đấu tiếp theo cũng diễn ra hấp dẫn không kém. Mỗi trận đều mang đến những cảm xúc khác nhau. Em chăm chú theo dõi mà không hề thấy chán. Không chỉ là một trò thi đấu, lễ hội chọi trâu còn mang ý nghĩa rất đặc biệt. Theo lời bố kể, đây là lễ hội cầu mong cho sóng yên biển lặng, mưa thuận gió hòa, để người dân có một năm làm ăn thuận lợi. Chính vì vậy, lễ hội không chỉ có sự náo nhiệt mà còn chứa đựng niềm tin và ước nguyện của người dân miền biển. Em cảm nhận được niềm tự hào và sự gắn bó của họ với truyền thống quê hương.
Chuyến đi ấy đã giúp em hiểu thêm về một nét văn hóa đặc sắc của đất nước. Em cảm thấy rất vui và tự hào khi được tận mắt chứng kiến lễ hội chọi trâu Đồ Sơn. Em mong rằng sẽ có dịp được quay lại nơi đây để tiếp tục hòa mình vào không khí náo nhiệt của lễ hội này.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mỗi độ xuân về, khi đất trời còn vương chút se lạnh của mùa đông, lễ hội chùa Hương lại bắt đầu mở cửa đón khách thập phương. Đây là một trong những lễ hội lớn và nổi tiếng của miền Bắc, thu hút rất đông du khách đến tham quan và hành hương. Năm nào cũng vậy, cứ sau Tết Nguyên Đán, gia đình em lại cùng nhau đi chùa Hương. Đó không chỉ là chuyến đi du xuân mà còn là dịp để mọi người cầu bình an, may mắn cho một năm mới.
Chùa Hương nằm ở huyện Mỹ Đức, Hà Nội, cách trung tâm thành phố không quá xa nhưng lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt. Ngay từ khi đặt chân đến nơi, em đã cảm nhận được không khí trong lành và yên bình của vùng núi non. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát, gió nhẹ thổi qua khiến lòng người trở nên thư thái. Để đến được chùa Hương, du khách phải đi thuyền trên suối Yến. Ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, em được ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Dòng nước trong veo, lững lờ trôi, phản chiếu bóng núi và mây trời. Hai bên bờ là những dãy núi đá vôi trùng điệp, phủ một màu xanh mát của cây cối. Thỉnh thoảng, em còn nghe thấy tiếng chim hót vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng.
Khi thuyền cập bến, chúng em bắt đầu hành trình leo núi. Con đường dẫn lên chùa uốn lượn quanh co, lúc lên dốc, lúc bằng phẳng. Dọc đường đi, từng đoàn người nối đuôi nhau lên xuống. Ai cũng mang trong mình sự thành kính và háo hức. Quần thể chùa Hương là sự kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên và kiến trúc. Những ngôi chùa được xây dựng dựa vào sườn núi, ẩn mình dưới tán cây xanh. Ngôi nào cũng mang vẻ cổ kính, trang nghiêm. Mái chùa rêu phong, tường đá trầm mặc, tất cả tạo nên một không gian linh thiêng và yên tĩnh. Càng đi lên cao, em càng cảm nhận rõ vẻ đẹp của nơi đây. Đứng từ trên cao nhìn xuống, em thấy những dãy núi nối tiếp nhau như những làn sóng xanh. Dòng suối nhỏ uốn lượn phía dưới, lấp lánh dưới ánh nắng. Gió thổi nhẹ mang theo hương thơm của cỏ cây, khiến em cảm thấy thật dễ chịu.
Đến mỗi ngôi chùa, gia đình em đều dừng lại thắp hương. Khói hương bay nhẹ trong không gian, mang theo những lời cầu nguyện bình an. Mọi người đều giữ thái độ trang nghiêm, nói chuyện nhỏ nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh. Đặc biệt nhất là khi đến động Hương Tích, nơi được mệnh danh là “Nam thiên đệ nhất động”. Bên trong động rộng lớn, những khối nhũ đá với hình thù kì lạ khiến em vô cùng thích thú. Ánh sáng hắt vào từ cửa động tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa linh thiêng. Dù đường đi khá dài và có phần vất vả, nhưng em không hề cảm thấy mệt mỏi. Ngược lại, em còn thấy rất vui vì được khám phá một nơi đẹp như vậy. Mỗi bước chân là một lần em được chiêm ngưỡng thêm vẻ đẹp của thiên nhiên và con người nơi đây.
Lễ hội chùa Hương không chỉ là dịp du xuân mà còn là cơ hội để mỗi người tìm về sự bình yên trong tâm hồn. Giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ và không gian linh thiêng, em cảm thấy lòng mình trở nên nhẹ nhàng hơn. Mỗi lần rời chùa Hương, em đều cảm thấy lưu luyến. Vẻ đẹp của núi non, của dòng suối, của những ngôi chùa cổ kính vẫn luôn in đậm trong tâm trí em.
Bài tham khảo Mẫu 7
“Xuân, xuân ơi, xuân đã về”, mùa xuân về mang theo biết bao lễ hội đặc sắc diễn ra trên khắp mọi miền đất nước. Từ Bắc vào Nam, đâu đâu cũng rộn ràng không khí vui tươi, náo nhiệt. Mỗi lễ hội đều mang một nét đẹp riêng, gắn liền với truyền thống và lịch sử của dân tộc. Trong số đó, em ấn tượng nhất với lễ hội khai ấn đền Trần ở Nam Định, một lễ hội vừa trang nghiêm, vừa sôi động, thu hút rất đông người tham gia.
Lễ hội khai ấn đền Trần thường diễn ra từ ngày 13 đến ngày 16 tháng Giêng âm lịch hằng năm. Đây là khoảng thời gian sau Tết Nguyên Đán, khi mọi người đã sum họp cùng gia đình và bắt đầu quay trở lại với công việc thường ngày. Lễ hội như một dấu mốc nhắc nhở mọi người kết thúc những ngày nghỉ Tết, chuẩn bị bước vào một năm lao động mới với nhiều hi vọng và quyết tâm. Ngay từ những ngày đầu của lễ hội, người dân từ khắp nơi đã đổ về đền Trần. Dòng người đông đúc, tấp nập khiến không khí nơi đây trở nên vô cùng nhộn nhịp. Ai cũng mang theo sự thành kính và mong muốn nhận được những điều tốt đẹp trong năm mới.
Khu di tích đền Trần được trang trí rực rỡ với cờ hoa và đèn lồng. Những lá cờ ngũ sắc tung bay trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa trang nghiêm, vừa tươi vui. Không gian như được khoác lên một chiếc áo mới đầy sắc xuân. Phần lễ của lễ hội được tổ chức rất trang trọng. Các nghi thức truyền thống như rước kiệu, rước nước, tế lễ được tiến hành theo đúng nghi thức cổ truyền. Đoàn rước kiệu đi trong tiếng trống, tiếng chiêng vang vọng, tạo nên âm thanh hùng tráng. Những người tham gia rước đều mặc trang phục truyền thống, bước đi nhịp nhàng và nghiêm trang. Nghi thức khai ấn diễn ra vào đêm 14 rạng sáng ngày 15 tháng Giêng là phần quan trọng nhất của lễ hội. Đây là khoảnh khắc mà mọi người mong chờ nhất. Khi ấn được mở, ai nấy đều háo hức xếp hàng xin ấn. Tấm ấn không chỉ là một vật kỉ niệm mà còn mang ý nghĩa cầu mong cho công việc thuận lợi, học hành tiến bộ, sự nghiệp thành công. Dòng người xếp hàng dài, kiên nhẫn chờ đợi. Dù phải đứng lâu nhưng ai cũng giữ trật tự và thái độ thành kính. Em cảm nhận được niềm tin và hi vọng của mọi người gửi gắm vào những tấm ấn nhỏ bé ấy.
Bên cạnh phần lễ trang nghiêm, phần hội cũng diễn ra rất sôi nổi và hấp dẫn. Nhiều hoạt động văn hóa truyền thống được tổ chức như múa lân, múa rối nước, hát chèo, hát xẩm… Những tiết mục biểu diễn thu hút đông đảo người xem. Tiếng trống lân rộn ràng, những điệu múa uyển chuyển, những câu hát dân gian mượt mà đã làm cho không khí lễ hội thêm phần náo nhiệt. Người xem đứng kín xung quanh, vừa xem vừa vỗ tay cổ vũ. Ngoài ra, còn có nhiều trò chơi dân gian thú vị. Mọi người tham gia với tinh thần vui vẻ, đoàn kết. Tiếng cười nói vang lên khắp nơi, làm cho không khí lễ hội càng thêm sôi động. Lễ hội khai ấn đền Trần không chỉ là dịp để vui chơi mà còn mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Đây là dịp để người dân tưởng nhớ công lao của các vua Trần, những người đã có công lớn trong việc bảo vệ đất nước. Đồng thời, lễ hội còn thể hiện truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.
Đối với em, lễ hội khai ấn đền Trần là một nét đẹp đáng trân trọng của văn hóa Việt Nam. Qua lễ hội, em hiểu thêm về lịch sử và truyền thống của dân tộc. Em cảm thấy tự hào khi đất nước mình có những lễ hội ý nghĩa như vậy. Em hi vọng rằng lễ hội khai ấn đền Trần sẽ luôn được gìn giữ và phát huy, để trở thành một nét đẹp văn hóa bền vững của dân tộc Việt Nam.
Bài tham khảo Mẫu 8
Mùa xuân là mùa rộn ràng và tươi đẹp nhất trong năm. Khi đất trời thay áo mới, lòng người cũng trở nên vui tươi, phấn khởi hơn. Góp phần tạo nên không khí náo nức ấy chính là những lễ hội xuân diễn ra khắp nơi. Ở quê em cũng vậy, cứ mỗi dịp đầu năm mới, người dân lại mong chờ đến ngày hội làng truyền thống. Và rồi, ngày mùng sáu Tết, ngày mà ai cũng háo hức cuối cùng cũng đã đến.
Từ sáng sớm tinh mơ, khắp làng đã nhộn nhịp hẳn lên. Mọi người ăn mặc chỉnh tề, gọn gàng, ai cũng diện những bộ quần áo đẹp nhất. Trên các con đường, từng tốp người đứng chờ đón đoàn rước với vẻ mặt háo hức. Những gia đình có nhà nằm dọc theo đường đoàn rước đi qua còn chuẩn bị bàn thờ nhỏ trước cửa. Trên bàn thờ có hương, hoa, bánh trái, khói hương nghi ngút bay lên, tạo nên một không khí rất trang nghiêm. Theo tục lệ của làng, buổi sáng sẽ diễn ra phần lễ với nghi thức rước rồng và rước kiệu thành hoàng. Đây là phần quan trọng nhất của lễ hội, thể hiện lòng biết ơn đối với vị thành hoàng đã có công khai khẩn đất đai, lập nên làng xóm. Bỗng từ xa, tiếng trống vang lên: “tùng tùng tùng cắc, tùng tùng tùng tùng…”. Âm thanh ấy như đánh thức cả không gian yên tĩnh của buổi sáng sớm. Mọi người lập tức hướng mắt về phía đầu làng.
Đoàn rước đã xuất hiện. Đi đầu đoàn là đội múa rồng. Con rồng được làm rất công phu, dài và uốn lượn mềm mại. Thân rồng lấp lánh sắc màu, đầu rồng được trang trí tỉ mỉ với đôi mắt to và chiếc miệng rộng. Khi đội múa di chuyển, con rồng như sống động hẳn lên, lúc uốn lượn, lúc vươn cao, trông rất oai phong. Tiếp theo là đội trống chiêng. Những người đánh trống, đánh chiêng bước đi nhịp nhàng, tạo nên âm thanh rộn rã vang khắp làng. Tiếng trống dồn dập như thúc giục, tiếng chiêng ngân vang khiến không khí thêm phần linh thiêng. Ngay sau đó là đoàn rước kiệu thành hoàng làng. Chiếc kiệu được sơn son thếp vàng, chạm khắc tinh xảo. Tám người khiêng kiệu bước đi đều đặn, nghiêm trang. Hai bên kiệu là những chiếc lọng lớn màu đỏ rực rỡ, nổi bật giữa đám đông. Phía sau kiệu là hình ảnh chú ngựa gỗ cao lớn, được làm giống như thật. Tiếp theo là đoàn người mang bát bửu, cờ ngũ sắc tung bay trong gió. Màu sắc rực rỡ của cờ khiến cả không gian như bừng sáng.
Không chỉ có vậy, đoàn rước còn có sự tham gia của nhiều hội đoàn trong làng. Hội người cao tuổi mặc áo the khăn xếp trang nghiêm. Hội phụ nữ mặc áo dài duyên dáng. Hội nông dân giản dị nhưng gọn gàng. Đội thiếu nhi thì vui tươi, năng động trong trang phục đồng đều. Mỗi đoàn người mang một vẻ đẹp riêng, nhưng tất cả đều hòa chung vào không khí trang trọng của lễ hội. Đi cuối cùng là đông đảo người dân trong làng. Già, trẻ, trai, gái đều tham gia, cùng nhau đi theo đoàn rước với niềm tin và hi vọng về một năm mới tốt đẹp. Đoàn rước đi qua từng con đường, mang theo niềm vui và sự tự hào của mọi người. Khi đoàn rước đi xa dần, ai nấy vẫn còn đứng nhìn theo với ánh mắt lưu luyến.
Buổi sáng kết thúc với phần lễ trang nghiêm. Đến buổi chiều, phần hội bắt đầu diễn ra sôi nổi hơn. Không khí lúc này trở nên náo nhiệt, đông vui hơn bao giờ hết. Hai bên đường là những gian hàng bán đồ lưu niệm và đồ ăn. Người bán, người mua tấp nập, tiếng nói cười rộn ràng. Ai cũng mong một năm buôn may bán đắt, gặp nhiều may mắn. Đi sâu vào khu hội là nơi diễn ra các trò chơi dân gian. Bên này là cờ người với những quân cờ sống đầy thú vị. Bên kia là sới vật, nơi các đô vật thi đấu đầy quyết liệt. Xa hơn một chút là trò nấu cơm niêu đất rất đặc biệt. Hai người chơi phối hợp với nhau, một người gánh nồi chạy, người kia vừa chạy theo vừa nhóm lửa. Khi cơm chín mới được dừng lại. Trò chơi khiến người xem vừa thích thú vừa hồi hộp. Cạnh đó là trò kéo co. Hai đội đứng hai bên, cùng nắm chặt sợi dây thừng và ra sức kéo. Tiếng cổ vũ vang lên không ngớt. Ai cũng mong đội mình chiến thắng. Ngoài ra còn có nhiều trò chơi khác như ném tiêu, bịt mắt bắt dê,… Mỗi trò chơi đều mang lại tiếng cười giòn tan cho người tham gia. Không chỉ có trò chơi dân gian, một số trò chơi hiện đại như đu quay, tàu điện cũng thu hút đông đảo trẻ em. Tiếng cười nói vang lên khắp nơi, làm cho không khí lễ hội càng thêm rộn ràng.
Khi mặt trời dần lặn, lễ hội cũng dần khép lại. Mọi người ra về trong tâm trạng vui vẻ và phấn khởi. Ai cũng mang theo những kỉ niệm đẹp của một ngày hội ý nghĩa. Lễ hội làng quê em không chỉ là dịp vui chơi mà còn là nét đẹp văn hóa truyền thống đáng trân trọng. Nó thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng biết ơn cội nguồn của người dân.
Bài tham khảo Mẫu 9
“Vua Hùng một sớm đi săn
Trưa tròn bóng nắng nghỉ chân chốn này.
Dân dâng một quả xôi đầy
Bánh chưng mấy cặp, bánh giầy mấy đôi.”
Những câu thơ mộc mạc ấy đã gợi nhắc em về cội nguồn dân tộc và công lao dựng nước của các vua Hùng. Mỗi năm, cứ đến ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch, người dân cả nước lại hướng về Đền Hùng để tham dự lễ hội trọng đại - một lễ hội mang đậm ý nghĩa thiêng liêng và sâu sắc.
Năm ngoái, em có dịp theo gia đình về Phú Thọ để tham dự lễ hội đền Hùng. Ngay từ sáng sớm, không khí nơi đây đã vô cùng nhộn nhịp. Từng đoàn người từ khắp mọi miền đất nước đổ về, ai cũng mang theo lòng thành kính và niềm tự hào. Cờ hoa rực rỡ tung bay trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa trang nghiêm, vừa tươi vui. Khu di tích Đền Hùng nằm trên núi Nghĩa Lĩnh, xung quanh là những dãy núi xanh trùng điệp. Đứng từ xa nhìn lại, ngọn núi như một bức tranh hùng vĩ giữa đất trời. Khi bước vào khu lễ hội, em cảm nhận rõ không khí linh thiêng bao trùm khắp nơi.
Phần lễ được tổ chức rất trang trọng. Đi đầu là đoàn rước kiệu với những chiếc kiệu sơn son thếp vàng, chạm khắc tinh xảo. Những người khiêng kiệu bước đi nhịp nhàng, nét mặt nghiêm trang. Theo sau là đội trống chiêng, âm thanh vang vọng khắp núi rừng, tạo nên không khí hùng tráng. Đoàn người hành hương nối dài, từng bước tiến lên đền Thượng. Mọi người đều ăn mặc chỉnh tề, gương mặt thành kính. Em cùng gia đình hòa vào dòng người, vừa đi vừa cảm nhận được sự trang nghiêm của buổi lễ. Khi đến nơi dâng hương, ai cũng chuẩn bị lễ vật chu đáo. Những mâm lễ gồm bánh chưng, bánh giầy, xôi, hoa quả được bày biện đẹp mắt. Đây là những lễ vật mang ý nghĩa truyền thống, thể hiện lòng biết ơn đối với tổ tiên. Trong làn khói hương nghi ngút, mọi người chắp tay cầu nguyện. Em cũng lặng lẽ cầu mong cho gia đình mạnh khỏe, bình an. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy lòng mình thật thanh thản và xúc động.
Sau phần lễ trang nghiêm là phần hội sôi động. Nhiều hoạt động văn hóa được tổ chức như hát xoan, múa lân, kéo co… Những trò chơi dân gian thu hút đông đảo người tham gia. Tiếng cười nói, tiếng reo hò vang lên khắp nơi, làm cho không khí thêm phần náo nhiệt. Em đặc biệt thích những làn điệu hát xoan, một loại hình nghệ thuật truyền thống của Phú Thọ. Những câu hát mượt mà, sâu lắng khiến em cảm nhận được vẻ đẹp của văn hóa dân gian. Lễ hội đền Hùng không chỉ là dịp vui chơi mà còn là cơ hội để mỗi người dân Việt Nam nhớ về cội nguồn. Đây là lúc mọi người cùng hướng về tổ tiên, thể hiện truyền thống “uống nước nhớ nguồn” quý báu.
Khi rời khỏi khu di tích, em vẫn còn lưu luyến mãi không thôi. Hình ảnh dòng người hành hương, những làn khói hương, tiếng trống hội… tất cả vẫn còn in đậm trong tâm trí em. Em cảm thấy tự hào khi được là con cháu của các vua Hùng. Và em luôn mong rằng truyền thống tốt đẹp ấy sẽ mãi được gìn giữ và phát huy.
Bài tham khảo Mẫu 10
Việt Nam là đất nước giàu truyền thống văn hóa với rất nhiều lễ hội đặc sắc diễn ra quanh năm, đặc biệt là vào mỗi dịp đầu xuân. Khi Tết vừa qua đi, khắp nơi lại rộn ràng không khí trẩy hội. Người người, nhà nhà cùng nhau đi lễ chùa, lễ đền để cầu mong một năm mới bình an, may mắn. Đây không chỉ là một nét sinh hoạt quen thuộc mà còn là một tín ngưỡng đẹp, đã gắn bó lâu đời với đời sống tinh thần của người Việt.
Em cũng đã có một kỉ niệm đáng nhớ khi được trực tiếp tham dự một lễ hội như thế. Đó là lần em theo bà đi dâng hương tại một ngôi đền gần nhà. Điều đặc biệt là em đến đúng dịp lễ hội nên có cơ hội được chứng kiến không khí đông vui, nhộn nhịp mà cũng rất thiêng liêng của nơi đây. Lễ hội mà em tham dự chính là lễ hội Đền Bia. Lễ hội này thường được tổ chức vào ngày hai mươi tháng Giêng âm lịch hằng năm. Ngay sau Tết Nguyên Đán, người dân trong vùng đã bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội. Ai cũng háo hức, mong chờ ngày hội đến. Đền Bia nằm ở xã Cẩm Văn, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Đây là nơi thờ đại danh y Tuệ Tĩnh, một vị lương y nổi tiếng của dân tộc ta. Ông không chỉ giỏi về y thuật mà còn có tấm lòng nhân hậu, luôn hết lòng cứu chữa cho người bệnh. Vì vậy, ông được nhân dân vô cùng kính trọng.
Bà em vừa đi vừa kể cho em nghe về sự tích của đền. Ngày xưa, Tuệ Tĩnh được vua cử sang Trung Quốc làm sứ thần. Nhờ tài chữa bệnh giỏi, ông đã cứu chữa cho nhiều người, trong đó có cả hoàng hậu. Vua Minh rất quý trọng ông nên giữ ông lại làm quan, không cho trở về quê hương. Dù sống nơi đất khách, lòng ông vẫn luôn hướng về quê hương. Trước khi mất, ông đã để lại tâm nguyện được trở về đất Việt. Trên bia mộ của ông có khắc dòng chữ: “Ai về nước Nam cho tôi theo với”. Câu nói ấy khiến em nghe mà thấy xúc động vô cùng. Sau này, có một vị tiến sĩ người Việt là Nguyễn Danh Nho đã đọc được dòng chữ ấy. Ông rất cảm động nên đã cho khắc lại dòng chữ đó lên một tấm bia khác và mang về quê hương. Tuy nhiên, trên đường về, tấm bia bị rơi xuống sông. Về sau, người dân tìm được và lập đền thờ tại nơi ấy, gọi là Đền Bia.
Vào ngày hội, từ sáng sớm, dòng người từ khắp nơi đã đổ về rất đông. Con đường dẫn vào đền chật kín người và xe cộ. Em và bà phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được bên trong. Không khí vừa đông đúc vừa náo nhiệt khiến em cảm thấy rất thích thú. Đúng lúc em và bà đến nơi thì lễ rước tượng bắt đầu. Mọi người đang đi lại tấp nập bỗng nhanh chóng đứng gọn sang hai bên đường để nhường lối cho đoàn rước. Không khí lúc ấy bỗng trở nên trang nghiêm hơn hẳn. Đi đầu là đoàn người cầm cờ ngũ sắc rực rỡ. Những lá cờ bay phấp phới trong gió trông thật đẹp mắt. Tiếp theo là đội trống chiêng với âm thanh vang dội, tạo nên không khí vừa náo nhiệt vừa linh thiêng. Ở giữa đoàn là kiệu rước tượng của đại danh y Tuệ Tĩnh. Bức tượng được đặt trang trọng trên chiếc kiệu sơn đỏ, trông rất uy nghi. Những người khiêng kiệu bước đi nhịp nhàng, vẻ mặt nghiêm trang. Xung quanh kiệu là tấm màn đỏ tạo nên vẻ huyền bí. Em chăm chú nhìn đoàn rước đi qua, trong lòng dâng lên một cảm giác thành kính khó tả.
Sau khi đoàn rước đi qua, em và bà vào trong đền để dâng hương. Bên trong đền rất đông người nhưng ai cũng giữ thái độ nghiêm túc. Mọi người lần lượt thắp hương, chắp tay cầu nguyện. Trước cửa đền có một lư hương lớn. Khói hương nghi ngút bay lên, tạo nên một không gian linh thiêng. Em cũng làm theo bà, chắp tay cầu mong cho ông bà, bố mẹ luôn khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc. Do lượng người quá đông nên trong khu tam bảo không được thắp hương để đảm bảo an toàn. Mọi người đều tuân thủ quy định, giữ gìn trật tự chung. Không chỉ có phần lễ, khu vực xung quanh đền còn rất nhộn nhịp. Có những ông đồ ngồi viết chữ Nho, những thầy bói đang giải quẻ cho khách. Những gian hàng nhỏ bán đồ lễ, đồ lưu niệm cũng đông người qua lại. Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau vang lên khắp nơi. Không khí hội thật rộn ràng và vui tươi. Em đi theo bà mà mắt cứ nhìn ngắm xung quanh, cảm thấy mọi thứ thật mới lạ.
Đây là lần đầu tiên em được đi lễ đền đúng dịp hội nên em rất ấn tượng. Không chỉ được ngắm cảnh đông vui, em còn hiểu thêm về một vị danh y nổi tiếng của dân tộc. Em mong rằng sẽ còn nhiều dịp được cùng bà đi lễ hội như thế. Em hi vọng những nét đẹp văn hóa này sẽ luôn được gìn giữ và phát huy mãi về sau.
Bài tham khảo Mẫu 11
“Ông về trời đã mấy ngàn năm
Mà hồn thiêng trở thành bất tử
Tre đằng ngà như còn bốc lửa
Dân vẫn trồng gìn giữ nước non.”
Những vần thơ ấy khắc họa hình ảnh Thánh Gióng, vị anh hùng huyền thoại đã sống mãi trong lòng dân tộc. Mỗi độ xuân về, khi đất trời rộn ràng sức sống mới, hội Gióng lại được tổ chức trang trọng, nhắc nhở mọi người nhớ về công lao to lớn của người anh hùng năm xưa.
Hội Gióng được tổ chức tại làng Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội vào tháng Tư âm lịch hằng năm. Đây là một trong những lễ hội truyền thống đặc sắc của dân tộc ta. Từ rất sớm, người dân khắp nơi đã nô nức kéo về dự hội. Không khí nơi đây lúc nào cũng đông vui, tấp nập, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm, thành kính. Ngay từ buổi sáng, những con đường dẫn vào làng đã chật kín người. Cờ hội nhiều màu tung bay trong gió, rực rỡ cả một vùng. Ai cũng ăn mặc gọn gàng, nét mặt háo hức. Tiếng nói cười hòa cùng tiếng trống hội làm cho không khí thêm phần rộn ràng.
Phần lễ được tổ chức rất long trọng. Đoàn rước kiệu tiến ra trong tiếng trống chiêng vang dội. Những chiếc kiệu được sơn son thếp vàng lộng lẫy, được khiêng bởi những người đàn ông khỏe mạnh, bước đi nhịp nhàng và nghiêm trang. Theo sau là những người mặc trang phục truyền thống, tạo nên một đoàn rước vừa đẹp mắt vừa trang nghiêm. Đặc sắc nhất của hội Gióng là phần diễn xướng tái hiện lại cảnh Thánh Gióng đánh giặc Ân. Những thanh niên trong làng được chọn đóng vai các tướng sĩ. Họ mặc áo giáp, cầm cờ, cầm giáo, diễn lại những trận chiến oai hùng. Hình ảnh Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra trận được tái hiện rất sinh động. Khi roi sắt gãy, ngài nhổ tre bên đường để tiếp tục chiến đấu. Những khóm tre xanh quen thuộc bỗng trở thành biểu tượng của sức mạnh và lòng yêu nước. Người xem đứng kín hai bên đường, chăm chú theo dõi từng diễn biến. Tiếng reo hò, cổ vũ vang lên không ngớt. Không khí lúc này vừa hào hùng, vừa sôi động, khiến ai cũng cảm thấy xúc động và tự hào.
Bên cạnh phần lễ, phần hội cũng diễn ra rất náo nhiệt. Nhiều trò chơi dân gian như kéo co, đấu vật, múa lân… thu hút đông đảo người tham gia. Những tiếng cười giòn tan, những lời cổ vũ nhiệt tình làm cho không khí lễ hội càng thêm rộn ràng. Một nét đặc biệt của hội Gióng là tục “cướp lộc”. Sau khi nghi lễ kết thúc, mọi người sẽ tranh nhau những cành tre hoặc hoa tre, được coi là lộc của Thánh. Ai cũng tin rằng mang được lộc về nhà sẽ gặp nhiều may mắn, bình an trong năm mới.
Hội Gióng không chỉ là dịp vui chơi mà còn là một bài học sống động về lịch sử. Qua lễ hội, mỗi người thêm hiểu về truyền thống chống giặc ngoại xâm, về tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của dân tộc. Có lẽ chính nhờ những lễ hội như hội Gióng mà truyền thống dân tộc được gìn giữ, tiếp nối, để mỗi chúng ta luôn nhớ mình đến từ đâu và cần sống như thế nào cho xứng đáng.
Bài tham khảo Mẫu 12
Ở xã Đồng Tháp, huyện Đan Phượng có làng Đồng Vân nằm ven dòng sông Đáy hiền hòa. Người dân nơi đây chủ yếu sống bằng nghề trồng lúa, trồng màu và có thêm nghề đan lát rổ rá rất khéo léo. Cuộc sống tuy giản dị nhưng đậm đà bản sắc quê hương. Hằng năm, cứ đến ngày rằm tháng Giêng, làng lại tưng bừng mở hội với nhiều hoạt động truyền thống như rước nước, hát chèo và đặc biệt là hội thổi cơm thi độc đáo.
Trong đó, hội thổi cơm thi là phần được mong chờ nhất. Đây là một trò chơi dân gian vừa vui nhộn vừa mang đậm nét văn hóa cổ truyền. Những người tham gia thi được tuyển chọn từ các xóm trong làng. Ai cũng háo hức, chuẩn bị chu đáo để tham gia. Trước khi bắt đầu hội thi, tiếng trống chiêng vang lên ba hồi rộn rã. Các đội thi xếp hàng ngay ngắn trước sân đình để làm lễ dâng hương. Mọi người cùng tưởng nhớ vị thành hoàng làng người có công bảo vệ và giúp đỡ dân làng từ thuở xưa. Không khí lúc này vừa trang nghiêm vừa thiêng liêng.
Sau phần lễ là phần thi đầy hấp dẫn. Cuộc thi bắt đầu bằng việc lấy lửa trên ngọn cây chuối cao. Ngay khi hiệu lệnh vang lên, bốn thanh niên đại diện cho bốn đội nhanh chóng lao lên thân cây chuối trơn bóng vì đã được bôi mỡ. Cảnh tượng lúc này vô cùng vui nhộn. Người thì leo lên được một đoạn rồi lại trượt xuống, người khác lại tiếp tục thử sức. Có người kiên trì leo đến cùng, có người phải bỏ cuộc giữa chừng, khiến khán giả cười vang không ngớt. Sau một hồi thi tài, đội nào lấy được nén hương từ trên cao sẽ được ban tổ chức trao cho ba que diêm để nhóm lửa. Từ đó, ngọn lửa chính thức được tạo ra để bắt đầu phần thi thổi cơm.
Tiếp theo, các thành viên trong đội nhanh tay vót tre già thành những chiếc đũa bông nhỏ để nhóm lửa. Ngọn lửa được giữ cẩn thận để dùng trong suốt quá trình nấu cơm. Trong khi đó, những người khác khẩn trương giã thóc, sàng sảy để lấy gạo sạch, rồi chuẩn bị nước và bắt đầu nấu cơm. Những chiếc nồi cơm nhỏ được treo khéo léo dưới những thanh tre cong như cánh cung, gắn vào dây lưng người thi. Một tay họ cầm cần nồi, một tay cầm đuốc, vừa di chuyển vừa giữ lửa cho cơm chín đều. Hình ảnh ấy vừa khéo léo vừa rất sinh động.
Trên sân đình, các đội thi di chuyển qua lại, đan xen nhau trong sự cổ vũ nhiệt tình của người xem. Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, tạo nên một không khí vô cùng sôi động và vui vẻ. Sau khoảng hơn một giờ rưỡi, các nồi cơm lần lượt được mang lên trình ban giám khảo. Việc chấm thi được tiến hành rất nghiêm túc. Ban giám khảo sẽ đánh giá dựa trên các tiêu chí như: cơm phải trắng, dẻo và không bị cháy. Để đảm bảo công bằng, các nồi cơm đều được đánh số thay vì ghi tên đội thi.Không khí lúc chờ kết quả thật hồi hộp. Ai cũng mong đội mình giành chiến thắng. Với người dân trong làng, việc đạt giải không chỉ là niềm vui mà còn là niềm tự hào lớn lao.
Hội thổi cơm thi Đồng Vân không chỉ đơn thuần là một trò chơi dân gian mà còn gắn liền với lịch sử lâu đời của dân tộc. Theo truyền thống, hội thi bắt nguồn từ những cuộc hành quân thời xưa bên dòng sông Đáy, khi người dân vừa đi đánh giặc vừa phải nấu cơm để nuôi quân. Vì vậy, hội thi không chỉ thể hiện sự khéo léo của người phụ nữ trong việc nấu nướng mà còn thể hiện sức mạnh, sự nhanh trí của thanh niên trong việc lấy lửa và giữ lửa.
Kết thúc hội, mọi người trong làng đều vui vẻ, phấn khởi. Tiếng cười nói rộn ràng vang khắp sân đình sau những ngày lao động vất vả. Hội thổi cơm thi đã trở thành một nét đẹp văn hóa truyền thống, góp phần gìn giữ và phát huy bản sắc dân gian trong đời sống hiện đại ngày nay.
Bài tham khảo Mẫu 13
Lễ hội chọi gà là một trong những lễ hội dân gian truyền thống quen thuộc ở nhiều vùng quê Việt Nam, thường được tổ chức vào dịp đầu xuân năm mới. Đây không chỉ là một hoạt động vui chơi giải trí mà còn mang đậm bản sắc văn hóa và tinh thần thượng võ của dân tộc.
Ngay từ sáng sớm ngày hội, sân đình hoặc bãi đất rộng nơi tổ chức lễ hội đã đông kín người. Người dân từ khắp nơi kéo về, ai cũng háo hức chờ đợi những trận đấu hấp dẫn. Không khí rộn ràng, tươi vui lan tỏa khắp không gian, khiến ai cũng cảm thấy phấn khởi. Trước khi bước vào phần thi đấu, những con gà chọi được tuyển chọn kỹ lưỡng sẽ được mang ra sân. Con nào cũng khỏe mạnh, nhanh nhẹn, với bộ lông óng mượt và đôi mắt sắc sảo. Đặc biệt, đôi chân và cặp cựa của chúng là “vũ khí” quan trọng trong mỗi trận đấu. Khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, hai chú gà được đưa vào sới. Ban đầu, chúng còn đứng quan sát, đi vòng quanh như để thăm dò đối thủ. Nhưng chỉ một lúc sau, không khí trở nên căng thẳng hơn hẳn. Bất ngờ, một chú gà lao lên tấn công trước. Hai con gà bắt đầu quần nhau quyết liệt. Chúng dùng cánh vỗ mạnh, dùng cựa để đá và tấn công đối phương. Mỗi cú ra đòn đều nhanh và dứt khoát, khiến người xem không khỏi hồi hộp theo dõi.
Xung quanh sới gà, người xem đứng kín vòng trong vòng ngoài. Tiếng hò reo, cổ vũ vang lên không ngớt. Có người cổ vũ cho chú gà của mình, có người chăm chú theo dõi từng pha giao đấu gay cấn. Không khí lúc này vừa sôi động vừa căng thẳng. Có những trận đấu kéo dài khá lâu khi cả hai chú gà đều ngang sức ngang tài. Chúng liên tục tấn công rồi lại lùi ra, tạo nên những pha đối đầu kịch tính. Mỗi khi có cú đá đẹp mắt, đám đông lại ồ lên thích thú. Cuối cùng, khi một con gà yếu thế hơn và bỏ chạy, trận đấu sẽ kết thúc. Con gà chiến thắng được chủ nhân ôm lấy trong niềm tự hào. Đó là khoảnh khắc mà ai cũng vui mừng và phấn khích.
Tuy nhiên, lễ hội chọi gà không chỉ đơn thuần là sự ganh đua thắng thua. Đằng sau đó là cả một nét văn hóa lâu đời của người dân Việt Nam. Lễ hội thể hiện tinh thần thượng võ, sự khéo léo trong việc nuôi dưỡng và huấn luyện gà chọi của người dân. Đồng thời, đây cũng là dịp để mọi người gặp gỡ, giao lưu, cùng nhau tận hưởng không khí vui tươi của ngày xuân. Tiếng cười nói, tiếng trống hội hòa quyện tạo nên một không gian đậm chất lễ hội truyền thống. Khi lễ hội kết thúc, mọi người ra về trong tâm trạng vui vẻ, phấn khởi. Dù chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, nhưng lễ hội chọi gà đã để lại nhiều ấn tượng đẹp trong lòng người tham dự.
Lễ hội chọi gà không chỉ là một trò chơi dân gian mà còn là một phần của di sản văn hóa dân tộc. Nó góp phần làm phong phú thêm đời sống tinh thần của người Việt và cần được gìn giữ, phát huy trong đời sống hiện đại hôm nay.
Bài tham khảo Mẫu 14
Bắc Ninh là vùng đất Kinh Bắc từ lâu đã được mệnh danh là xứ sở của những làn điệu quan họ ngọt ngào, sâu lắng. Chỉ cần nhắc đến nơi đây, người ta đã dễ dàng liên tưởng đến những câu hát thiết tha, mượt mà như chảy vào lòng người. Mỗi độ xuân về, Bắc Ninh lại rộn ràng hơn bao giờ hết bởi một lễ hội nổi tiếng mang tên Hội Lim, một nét đẹp văn hóa đặc trưng của mùa xuân Việt Nam.
Theo nhiều tư liệu và truyền thuyết dân gian, Hội Lim có nguồn gốc gắn với những sinh hoạt văn hóa cổ của vùng Kinh Bắc xưa. Một số giả thuyết còn cho rằng lễ hội liên quan đến truyền thuyết Trương Chi - Mỵ Nương, gắn với dòng sông Tiêu Tương và tiếng hát dân ca đã có từ rất lâu đời. Trải qua thời gian, Hội Lim dần trở thành nơi hội tụ của những giá trị văn hóa, đặc biệt là nghệ thuật quan họ truyền thống. Đến thế kỷ XVIII, Hội Lim phát triển thành một lễ hội lớn của vùng, mang tính chất hội làng, hội vùng. Gắn với sự phát triển đó là công lao của những người có tâm huyết gìn giữ văn hóa địa phương, trong đó có ông Nguyễn Đình Diễn, người đã đóng góp nhiều công sức và của cải để trùng tu đình chùa, mở mang hội hè. Nhờ những đóng góp ấy, ông được nhân dân tôn thờ như một vị hậu thần, hậu Phật, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử lễ hội nơi đây. Ngày nay, Hội Lim được tổ chức hằng năm từ ngày 12 đến 14 tháng Giêng âm lịch tại huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh. Không khí lễ hội bắt đầu rộn ràng từ những ngày chuẩn bị trước đó. Trung tâm của lễ hội là đồi Lim, cùng với chùa Lim và các khu vực lân cận như Nội Duệ, Liên Bão và thị trấn Lim.
Phần lễ được tổ chức trang nghiêm với nhiều nghi thức truyền thống như rước kiệu, dâng hương và tế lễ các bậc thành hoàng làng, danh nhân có công với quê hương. Đoàn rước đi qua các địa điểm linh thiêng như đền, chùa, lăng mộ, tạo nên một khung cảnh vừa uy nghiêm vừa rực rỡ sắc màu. Những bộ lễ phục truyền thống với áo dài, khăn xếp, áo tứ thân khiến đoàn rước trở nên trang trọng và đẹp mắt. Trong không khí ấy, nghi thức hát thờ quan họ cũng được tổ chức. Các liền anh, liền chị đứng thành hàng trang nghiêm trước cửa lăng, cất lên những làn điệu quan họ cổ để dâng lên thần linh. Lời ca khi ấy mang sắc thái trang trọng, thể hiện lòng thành kính và biết ơn sâu sắc của người dân.
Bên cạnh phần lễ trang nghiêm là phần hội vô cùng sôi động. Nhiều trò chơi dân gian được tổ chức như đấu vật, đấu cờ, kéo co, thi dệt vải, nấu cơm… thu hút đông đảo người dân và du khách tham gia. Không khí lúc nào cũng náo nhiệt, tiếng cười nói vang khắp không gian lễ hội. Đặc biệt nhất vẫn là những cuộc hát quan họ giao duyên. Trên hồ nước, những chiếc thuyền rồng nhẹ trôi, đưa các liền anh, liền chị trong trang phục truyền thống ngân lên những câu hát ngọt ngào, đằm thắm. Tiếng hát ấy vang lên giữa không gian xuân, khiến lòng người như lắng lại, say mê và xúc động. Ngoài ra, các làng quan họ còn tổ chức thi hát, dựng trại giao lưu, tạo nên một không gian văn hóa đặc sắc. Mỗi làn điệu, mỗi câu hát đều chứa đựng tình cảm sâu nặng, sự tinh tế trong lời ca tiếng nhạc của người Kinh Bắc. Hội Lim không chỉ là một lễ hội truyền thống mà còn là nơi lưu giữ tinh hoa văn hóa dân tộc. Những tà áo tứ thân, nón quai thao, những câu hát quan họ đã trở thành biểu tượng đẹp của vùng đất Bắc Ninh.
Trải qua bao thăng trầm của thời gian, Hội Lim vẫn giữ được vẻ đẹp riêng, trở thành niềm tự hào của người dân Bắc Ninh nói riêng và văn hóa Việt Nam nói chung. Lễ hội không chỉ là nơi vui chơi, giao lưu mà còn là không gian để gìn giữ, lan tỏa những giá trị tinh thần quý báu của dân ca quan họ. Mỗi mùa hội về, tiếng hát lại ngân lên, như nối dài thêm mạch nguồn truyền thống của quê hương Kinh Bắc.
“Làng quan họ quê tôi
Tháng giêng mùa hát hội
Những đêm trăng hát gọi, con sông cầu làng bao xanh
Làng, những làng quan họ xanh xanh...”
Bài tham khảo Mẫu 15
Lễ hội Yên Tử là một trong những lễ hội lớn và linh thiêng bậc nhất của vùng Đông Bắc Việt Nam, thu hút hàng vạn du khách và phật tử mỗi độ xuân về. Nhắc đến Yên Tử, người ta nghĩ ngay đến chốn non thiêng mây phủ, nơi gắn liền với Phật hoàng Trần Nhân Tông và con đường tu hành thành đạo của Thiền phái Trúc Lâm. Đây không chỉ là một lễ hội tâm linh mà còn là hành trình trở về với cội nguồn văn hóa và tinh thần dân tộc.
Lễ hội Yên Tử thường được khai hội vào mùng 10 tháng Giêng âm lịch và kéo dài suốt mùa xuân. Ngay từ sáng sớm, từng dòng người đã nô nức đổ về khu danh thắng Yên Tử (thuộc tỉnh Quảng Ninh). Không khí nơi đây vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng, tạo nên một khung cảnh đặc biệt mà khó nơi nào có được. Từ chân núi, du khách bắt đầu hành trình hành hương lên chùa Đồng, ngôi chùa nằm trên đỉnh núi cao. Con đường lên Yên Tử uốn lượn quanh co, phủ đầy cây rừng xanh mát. Những hàng tùng, hàng trúc nghiêng mình trong gió, tạo cảm giác thanh tịnh và yên bình. Thi thoảng, tiếng chuông chùa ngân vang khiến lòng người như lắng lại.
Trên đường đi, du khách có thể dừng chân tại nhiều ngôi chùa cổ như chùa Giải Oan, chùa Hoa Yên, chùa Một Mái… Mỗi ngôi chùa đều mang vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc, ẩn mình giữa núi rừng. Khói hương nghi ngút hòa cùng mây trời khiến cảnh vật càng thêm huyền ảo, linh thiêng. Điểm đặc biệt của lễ hội Yên Tử chính là hành trình “leo núi hành hương”. Không ít người chọn đi bộ để thể hiện lòng thành kính và sự kiên trì. Có người vừa đi vừa niệm Phật, có người nghỉ chân bên bậc đá để ngắm cảnh. Dù mệt, nhưng ai cũng cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm và thanh thản.
Lên đến gần đỉnh, không khí trở nên trong lành hơn, gió mát thổi nhẹ, mây trắng lững lờ trôi. Cảnh sắc nơi đây như tách biệt khỏi thế giới ồn ào bên dưới. Ngôi chùa Đồng hiện ra giữa mây trời, nhỏ bé nhưng vô cùng thiêng liêng. Ai đến đây cũng thành tâm thắp hương, cầu mong bình an, may mắn cho gia đình. Lễ hội Yên Tử không chỉ là dịp để người dân đi lễ đầu năm mà còn là hành trình tìm về sự bình yên trong tâm hồn. Qua từng bước chân trên núi, con người như bỏ lại sau lưng những lo toan, bộn bề của cuộc sống để hướng đến điều thiện lành.
Rời Yên Tử, trong lòng mỗi người đều đọng lại những cảm xúc khó quên. Đó là sự thanh tịnh, là niềm tin và cũng là lòng biết ơn đối với Phật hoàng Trần Nhân Tông, người đã khai sáng Thiền phái Trúc Lâm và để lại cho hậu thế một di sản tinh thần quý giá. Lễ hội Yên Tử vì thế không chỉ là một lễ hội, mà còn là một hành trình trở về với chính mình.
- Top 105 Bài văn tả về một hoạt động ngoài trời mà em từng tham gia hay nhất
- Top 105 Bài văn tả tiết học mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả lễ hội hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả cảnh sinh hoạt bóng đá hay nhất
- Top 105 Bài văn tả quang cảnh trường em trong ngày hội chợ xuân hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục




Danh sách bình luận