1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả người hay nhất

Top 105 Bài văn tả ông hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu về ông: Ông là người thân trong gia đình (ông nội/ông ngoại). - Nêu tình cảm của em dành cho ông (kính trọng, yêu quý, tự hào…).

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Giới thiệu về ông: Ông là người thân trong gia đình (ông nội/ông ngoại).
- Nêu tình cảm của em dành cho ông (kính trọng, yêu quý, tự hào…).
II. Thân bài
1. Tả ngoại hình của ông
- Tuổi tác: ông đã lớn tuổi (khoảng 60–80 tuổi).
- Mái tóc: Bạc trắng hoặc điểm bạc.
- Khuôn mặt: Gầy hoặc phúc hậu, có nhiều nếp nhăn.
- Đôi mắt: Có thể vẫn tinh anh hoặc đã chậm hơn, nhưng luôn hiền từ.
- Giọng nói: Trầm ấm, rõ ràng.
- Dáng người: Có thể cao, gầy; hoặc hơi còng, chậm chạp.
- Trang phục: Giản dị (áo sơ mi, áo bà ba, áo len…).
2. Tả tính cách, thói quen của ông
- Tính cách:
+ Điềm đạm, nghiêm nhưng rất thương con cháu.
+ Vui tính, hay kể chuyện.
- Thói quen:
+ Dậy sớm tập thể dục, đi bộ.
+ Chăm sóc cây cảnh, đọc báo, uống trà.
+ Cử chỉ, lời nói:
+ Chậm rãi, chắc chắn.
+ Lời dạy mang nhiều kinh nghiệm sống.
3. Kỉ niệm hoặc hoạt động gắn bó với ông
- Ông dạy em: Đi xe đạp, tập viết, học bài…
- Những lần: Ông đưa em đi chơi, đi dạo, kể chuyện lịch sử, chuyện ngày xưa.
- Một kỉ niệm đáng nhớ:
+ Khi em mắc lỗi, ông nhẹ nhàng khuyên bảo.
+ Khi em buồn, ông động viên.
+ Khi em bị ốm, ông chăm sóc.
4. Tình cảm của ông và của em
- Ông: Luôn quan tâm, dõi theo sự trưởng thành và dạy em sống có trách nhiệm.
- Em: Kính trọng, yêu thương ông và biết ơn những điều ông dạy.
III. Kết bài
- Khẳng định lại tình cảm dành cho ông.
- Nêu mong ước: Ông luôn khỏe mạnh.
- Liên hệ: Em sẽ cố gắng học tập tốt để ông vui.

Mẫu bài siêu ngắn

Ông nội là người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất trong gia đình. 

Ông năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng, được cắt gọn gàng. Khuôn mặt ông gầy, có nhiều nếp nhăn nhưng trông rất hiền từ. Đôi mắt ông vẫn còn sáng, mỗi khi nhìn em đều ánh lên sự yêu thương. Giọng nói của ông trầm và ấm, nghe rất dễ chịu. Dáng ông cao nhưng đã hơi còng xuống vì tuổi tác. Ông thường mặc áo sơ mi đơn giản và quần vải, trông rất giản dị.

Mỗi buổi sáng, ông dậy rất sớm để tập thể dục. Sau đó, ông thường ngồi uống trà và đọc báo. Ông rất thích chăm sóc cây cảnh trong vườn. Những chậu cây của ông lúc nào cũng xanh tốt. Ông là người sống rất ngăn nắp và gọn gàng. Ông cũng rất quan tâm đến em và việc học của em. Mỗi khi em gặp bài khó, ông đều kiên nhẫn giảng giải. Có lần em bị điểm kém, ông không mắng mà nhẹ nhàng khuyên em cố gắng hơn. Nhờ lời động viên của ông, em đã chăm chỉ học tập hơn.

Em rất yêu quý và kính trọng ông nội. Ông luôn dành cho em tình yêu thương và sự quan tâm. Em mong ông luôn khỏe mạnh để sống lâu bên gia đình. Em sẽ cố gắng học thật tốt để ông vui lòng. Ông mãi là người mà em kính yêu nhất.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong gia đình em, ông nội là người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất. Ông không chỉ là người thân mà còn là người đã dạy cho em nhiều điều hay trong cuộc sống. Mỗi khi nghĩ đến ông, em lại cảm thấy thật ấm áp và bình yên.

Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi lăm tuổi. Mái tóc ông bạc trắng như cước, luôn được chải gọn gàng. Khuôn mặt ông gầy và có nhiều nếp nhăn, nhất là ở trán và khóe mắt. Những nếp nhăn ấy như kể lại cả một cuộc đời vất vả của ông. Đôi mắt ông không còn tinh nhanh như trước nhưng vẫn sáng và hiền từ. Mỗi khi ông nhìn em, ánh mắt ấy luôn tràn đầy yêu thương. Hàng lông mày bạc phơ, hơi rậm làm gương mặt ông thêm phần nghiêm nghị. Chiếc mũi ông cao, sống mũi thẳng. Đôi môi ông mỏng, khi cười trông rất hiền. Hàm răng ông đã rụng đi vài chiếc nên giọng nói có phần chậm rãi hơn. Tuy vậy, giọng ông vẫn trầm và ấm, nghe rất dễ chịu. Dáng người ông cao nhưng đã hơi còng xuống theo năm tháng. Bước đi của ông chậm rãi và chắc chắn. Đôi bàn tay ông to và chai sạn vì từng lao động vất vả. Trên mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã dắt em đi những bước đầu tiên. Ông thường mặc những bộ quần áo giản dị như áo sơ mi và quần vải. Vào mùa đông, ông hay khoác thêm chiếc áo len cũ nhưng rất ấm. Nhìn ông, em luôn cảm thấy gần gũi và thân thương.

Ông là người rất chăm chỉ và kỉ luật. Mỗi buổi sáng, ông dậy rất sớm để tập thể dục. Sau đó, ông pha trà và đọc báo. Thói quen ấy đã duy trì nhiều năm nay. Ông rất thích chăm sóc cây cảnh trong vườn. Những chậu cây của ông lúc nào cũng xanh tươi và được cắt tỉa gọn gàng. Ông thường vừa chăm cây vừa kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa. Những câu chuyện của ông giúp em hiểu thêm về cuộc sống trước đây. Em nhớ nhất là những buổi chiều ông dạy em tập đi xe đạp. Ban đầu, em rất sợ và hay bị ngã. Ông luôn đứng phía sau, giữ xe cho em và động viên em cố gắng. Có lần em ngã đau, em đã khóc và định bỏ cuộc. Nhưng ông nhẹ nhàng đỡ em dậy, phủi bụi rồi nói rằng phải kiên trì thì mới thành công. Nhờ có ông, em đã học được cách đi xe đạp. Không chỉ vậy, em còn học được bài học về sự cố gắng và không bỏ cuộc.

Ông luôn quan tâm đến việc học của em. Mỗi khi em làm bài, ông thường ngồi bên cạnh nhắc nhở. Khi em làm sai, ông không mắng mà giải thích cho em hiểu. Ông dạy em phải trung thực và chăm chỉ trong học tập. Những lời dạy của ông rất giản dị nhưng em luôn ghi nhớ.

Em rất yêu quý và kính trọng ông nội của mình. Đối với em, ông là người vô cùng quan trọng. Em luôn mong ông sẽ sống thật lâu và luôn khỏe mạnh. Em sẽ cố gắng học thật tốt và ngoan ngoãn để ông vui lòng. Dù sau này lớn lên, em vẫn sẽ luôn nhớ về ông - người ông hiền hậu và đáng kính nhất của em.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những người không cần nói nhiều nhưng sự hiện diện của họ lại trở thành chỗ dựa vững chắc trong lòng ta. Với em, ông ngoại chính là người như thế. Ông giống như một bóng cây già lặng lẽ, âm thầm che mát cho cả gia đình bằng tình yêu thương và sự từng trải của mình. Mỗi khi nghĩ về ông, trong lòng em lại dâng lên một cảm giác vừa kính trọng, vừa xúc động khó diễn tả.

Ông em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Dáng người ông không cao mà hơi đậm, thân hình chắc chắn dù tuổi đã lớn. Lưng ông vẫn còn khá thẳng, chỉ hơi nghiêng nhẹ mỗi khi đứng lâu. Mái tóc ông không bạc trắng hoàn toàn mà vẫn còn xen lẫn những sợi đen, được cắt ngắn gọn gàng. Khuôn mặt ông vuông vức, xương hàm rõ, tạo nên vẻ cứng cáp. Trán ông rộng, có những nếp nhăn xô lại thành từng đường sâu, như dấu tích của bao suy nghĩ và lo toan. Đôi mắt ông không to nhưng rất có thần. Khi ông nhìn, ánh mắt ấy vừa nghiêm nghị, vừa ấm áp. Đôi khi em thấy ánh mắt ông sâu lắng, như chứa đựng cả một quãng đời dài đã đi qua. Hàng lông mày rậm, đã điểm bạc, càng làm gương mặt ông thêm phần cương nghị. Chiếc mũi ông to và thẳng, còn đôi môi dày, ít khi cười lớn nhưng mỗi khi mỉm cười lại rất hiền. Giọng nói của ông trầm và vang, mỗi khi ông nói chuyện, ai cũng chú ý lắng nghe.

Đôi bàn tay ông to, thô và rất chắc. Những ngón tay ngắn, đầu ngón sần sùi vì từng làm nhiều công việc nặng nhọc. Khi ông nắm tay em, em luôn cảm nhận được sự vững chãi và an tâm. Ông thường mặc áo sơ mi màu sáng và quần tối màu. Khi ở nhà, ông thích mặc áo ba lỗ và quần ngắn cho thoải mái. Dáng đi của ông chậm nhưng dứt khoát, từng bước chắc chắn như chính con người ông vậy. Ông là người sống rất nguyên tắc nhưng cũng rất tình cảm. Ông có thói quen dậy sớm, tập vài động tác thể dục rồi ra sân tưới cây. Ông rất thích trồng cây ăn quả, đặc biệt là cây ổi và cây bưởi. Mỗi lần cây ra trái, ông lại gọi em ra xem và giảng giải cho em nghe cách chăm sóc. Giọng ông lúc ấy không còn nghiêm mà trở nên nhẹ nhàng, gần gũi hơn.

Kỉ niệm mà em nhớ nhất là một lần ông dạy em thả diều. Hôm đó là một buổi chiều gió lộng, cánh đồng quê rộng mênh mông. Em cầm dây diều mà loay hoay mãi không biết làm sao để diều bay lên. Ông đã đứng phía sau, hướng dẫn em từng chút một. Ông bảo em phải biết đợi gió, phải kiên nhẫn và giữ cho dây luôn căng. Ban đầu, chiếc diều cứ rơi xuống, em nản chí. Nhưng ông không hề khó chịu, chỉ cười và động viên em thử lại. Cuối cùng, chiếc diều cũng bay cao trên bầu trời. Lúc đó, em vui sướng reo lên, còn ông đứng bên cạnh, ánh mắt đầy tự hào. Kỉ niệm ấy không chỉ là niềm vui nhỏ mà còn là bài học về sự kiên trì mà em luôn ghi nhớ.

Ông không thường xuyên thể hiện tình cảm bằng lời nói, nhưng qua hành động, em luôn cảm nhận được tình yêu thương của ông. Ông luôn dõi theo từng bước trưởng thành của em, từ những việc nhỏ nhất. Khi em làm tốt, ông gật đầu khen ngợi. Khi em mắc lỗi, ông nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng rất nghiêm túc. Chính điều đó giúp em hiểu rằng ông luôn mong em trở thành một người tốt. Bây giờ, ông đã già hơn trước. Bước đi chậm hơn, giọng nói cũng trầm hơn. Mỗi lần nhìn ông ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, em lại thấy lòng mình chùng xuống. Em chỉ mong có thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên ông, để nghe ông kể chuyện và được ông dạy bảo như ngày xưa.

Ông không phải là người hoàn hảo, nhưng đối với em, ông là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Tình yêu thương của ông không ồn ào mà sâu sắc, không rực rỡ mà bền bỉ. Mai này, dù em có lớn lên và đi xa, hình ảnh ông với dáng người vững chãi, ánh mắt nghiêm nghị mà ấm áp sẽ mãi khắc sâu trong trái tim em. Và em biết, chỉ cần nhớ đến ông, em sẽ luôn có thêm sức mạnh để bước tiếp trên con đường của mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Ông bà ông bà

Thương yêu cháu nhất nhà

Ông bà của cháu

Là người cháu yêu nhất.”

Mỗi lần nghe những câu hát trong bài hát “Ông bà hiền lắm” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung, em lại nhớ ngay đến ông nội của mình - người luôn dành cho em tình yêu thương âm thầm mà sâu sắc. Ông không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là người luôn dõi theo, dạy dỗ và ở bên em trong suốt những năm tháng tuổi thơ.

Ông em năm nay đã hơn bảy mươi tuổi. Dáng người ông không cao, hơi gầy nhưng vẫn nhanh nhẹn. Lưng ông chỉ hơi khom nhẹ, chưa còng hẳn như nhiều người già khác. Mái tóc ông bạc trắng, được cắt ngắn gọn gàng. Trán ông cao, có nhiều nếp nhăn xếp thành từng đường rõ ràng. Khuôn mặt ông hơi dài, gò má nhô cao, trông rất khắc khổ nhưng hiền từ. Đôi mắt ông nhỏ, hơi nheo lại, nhưng lúc nào cũng ánh lên vẻ ấm áp. Hàng lông mày bạc, dày, khiến gương mặt ông thêm phần nghiêm nghị. Chiếc mũi ông cao và thẳng, còn đôi môi mỏng thường mỉm cười nhẹ. Hàm răng ông đã yếu nên khi nói chuyện giọng chậm rãi hơn, nhưng rất rõ ràng. Giọng ông trầm và ấm, mỗi khi nghe ông nói, em luôn cảm thấy yên tâm. Đôi bàn tay ông gầy, các ngón tay dài và nổi rõ những đường gân xanh. Trên da tay còn có những đốm đồi mồi – dấu hiệu của tuổi tác. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã dắt em đi học, đã kiên nhẫn dạy em từng điều nhỏ nhất.

Ông thường mặc áo sơ mi đơn giản và quần vải tối màu. Khi trời lạnh, ông khoác thêm chiếc áo len cũ nhưng vẫn giữ gìn rất cẩn thận. Dáng đi của ông chậm rãi, từng bước chắc chắn. Mỗi khi ra ngoài, ông thường đội mũ và mang theo chiếc gậy nhỏ để chống. Ông có thói quen đọc sách và uống trà vào mỗi buổi chiều. Em thường ngồi bên cạnh, nghe ông kể những câu chuyện thú vị. Ông kể rất chậm, nhưng dễ hiểu và cuốn hút. Nhờ ông, em biết thêm nhiều điều bổ ích trong cuộc sống.

Kỉ niệm mà em nhớ nhất là những lần ông dạy em chơi cờ tướng. Lúc đầu, em không biết chơi nên thường đi sai. Ông không hề la mắng mà kiên nhẫn chỉ từng nước đi. Có lúc em thua nhiều, em buồn và muốn bỏ cuộc. Nhưng ông luôn động viên em cố gắng. Dần dần, em đã biết chơi và có thể chơi tốt hơn. Những lúc đó, ông chỉ mỉm cười và gật đầu, khiến em cảm thấy rất vui. Ông luôn quan tâm đến em một cách âm thầm. Ông không nói nhiều nhưng luôn theo dõi việc học của em. Khi em làm tốt, ông khen nhẹ nhàng. Khi em sai, ông nhắc nhở rất chân thành. Nhờ ông, em học được cách kiên nhẫn và cố gắng hơn trong mọi việc.

Em rất yêu quý ông nội của mình. Ông là người luôn mang lại cho em cảm giác an toàn và ấm áp. Em mong ông luôn mạnh khỏe để sống lâu bên gia đình. Em sẽ cố gắng học thật tốt để ông vui lòng. Với em, ông mãi là người mà em yêu thương và kính trọng nhất. Dù sau này em có lớn lên, những kỉ niệm bên ông vẫn sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tuổi thơ của mỗi người thường gắn liền với những kỉ niệm giản dị nhưng đầy ắp yêu thương. Với em, đó là những ngày tháng được sống bên ông ngoại - người đã âm thầm dõi theo và chở che cho em từ những điều nhỏ nhất. Nghĩ về ông, em luôn cảm thấy lòng mình thật ấm áp và bình yên.

Ông ngoại em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Ông có dáng người thấp, hơi đậm, trông rất phúc hậu. Lưng ông đã còng rõ, mỗi khi đi phải chống gậy. Mái tóc ông không còn nhiều, chỉ còn lơ thơ vài sợi bạc trên đầu. Vầng trán ông rộng, nhăn nheo với những nếp gấp sâu. Khuôn mặt ông tròn, làn da sạm đi vì nắng gió. Hai má ông hơi hóp lại, làm gương mặt càng thêm già nua. Đôi mắt ông không còn nhìn rõ như trước, lúc nào cũng hơi nheo lại. Nhưng mỗi khi ông nhìn em, ánh mắt ấy vẫn đầy yêu thương và trìu mến. Hàng lông mày thưa, bạc trắng, nằm rải rác trên gương mặt đã nhuốm màu thời gian. Chiếc mũi ông thấp, đầu mũi hơi to. Đôi môi ông dày, thường khép lại, ít khi cười lớn. Khi ông cười, cả khuôn mặt như giãn ra, trông rất hiền lành.

Giọng nói của ông khàn và chậm, đôi khi phải nghe thật kỹ mới hiểu hết. Đôi bàn tay ông to, thô ráp, trên da có nhiều đốm đồi mồi. Những ngón tay ông hơi cong lại, không còn linh hoạt như trước. Bàn tay ấy tuy đã yếu đi nhưng vẫn luôn ấm áp mỗi khi nắm lấy tay em. Ông thường mặc áo bà ba màu sẫm và quần vải rộng. Ở nhà, ông hay đi chân đất hoặc mang đôi dép cũ đã mòn. Dáng đi của ông chậm chạp, từng bước nhỏ và cẩn thận. Mỗi lần nhìn ông bước đi, em lại thấy thương ông nhiều hơn.

Ông sống rất giản dị. Mỗi ngày, ông thường ngồi trước hiên nhà, nhâm nhi chén trà và ngắm nhìn xung quanh. Ông không còn làm việc nặng được nữa, nhưng vẫn thích tự tay chăm sóc những chậu cây nhỏ. Những lúc em về quê, ông thường gọi em lại ngồi bên cạnh để trò chuyện. Kỉ niệm mà em nhớ nhất là một lần ông dắt em đi thả cá ở ao sau nhà. Hôm đó trời mát, ông cầm tay em đi từng bước chậm rãi. Ông đưa cho em một chiếc xô nhỏ rồi chỉ em cách thả cá xuống nước. Em thích thú nhìn những con cá bơi lội tung tăng. Ông đứng bên cạnh, ánh mắt hiền từ dõi theo em. Dù chỉ là một việc rất đơn giản, nhưng em cảm thấy rất vui vì được ở bên ông.

Có lần em nghịch ngợm làm vỡ chiếc cốc của ông. Em rất sợ bị mắng nên đã trốn đi. Nhưng ông không hề la mắng, chỉ nhẹ nhàng gọi em lại và bảo rằng phải cẩn thận hơn. Ông còn dạy em biết nhận lỗi khi làm sai. Điều đó khiến em rất cảm động và nhớ mãi.

Em rất yêu ông ngoại của mình. Ông không nói nhiều, cũng không thể hiện tình cảm rõ ràng, nhưng em luôn cảm nhận được sự quan tâm của ông. Những điều ông dạy tuy giản dị nhưng rất ý nghĩa đối với em. Em chỉ mong có thể ở bên ông nhiều hơn, để được nghe ông nói chuyện và được ông nắm tay như ngày còn nhỏ. Em sẽ cố gắng ngoan ngoãn và học thật tốt để ông vui lòng.

Bài tham khảo Mẫu 5

Nếu phải chọn một người mà em luôn muốn kể cho bạn bè nghe mỗi khi nhắc đến gia đình, em sẽ không ngần ngại nói đó là ông ngoại. Không phải vì ông có điều gì đặc biệt hơn người, mà bởi chính những điều giản dị nơi ông đã làm nên một phần tuổi thơ rất riêng của em. Ông giống như một cuốn sách cũ, càng đọc càng thấy hay, càng hiểu lại càng thấy quý.

Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Ông không cao, thân hình gầy nhưng rắn rỏi. Điều làm em ấn tượng nhất là làn da ông ngăm đen, rám nắng, đó là dấu vết của những năm tháng làm việc ngoài trời. Mái tóc ông không bạc trắng hẳn mà lốm đốm trắng đen, lúc nào cũng được cắt ngắn rất gọn. Trán ông không quá rộng nhưng có những nếp nhăn xô lại, nhất là khi ông suy nghĩ. Khuôn mặt ông hơi vuông, góc cạnh, trông khá nghiêm nhưng khi nhìn kỹ lại thấy rất hiền. Đôi mắt ông không to nhưng sâu và có thần. Mỗi khi ông nhìn xa, em thấy ánh mắt ấy như đang nhớ về những điều gì đó rất xa xôi. Khi nhìn em, ánh mắt ấy lại dịu lại, như có một lớp ấm áp bao phủ. Hàng lông mày ông rậm, hơi xếch, làm gương mặt ông thêm phần cứng cáp. Mũi ông không cao nhưng thẳng, còn đôi môi thì dày hơn người bình thường. Khi cười, ông thường không cười thành tiếng mà chỉ nhếch nhẹ khóe miệng, nhưng cũng đủ để em cảm nhận được niềm vui.

Điều em nhớ rõ nhất là giọng nói của ông. Giọng ông khàn, có chút trầm đục, không nhanh nhưng rất chắc. Mỗi khi ông kể chuyện, từng lời như chậm lại, khiến người nghe phải chú ý. Đôi bàn tay ông to, lòng bàn tay rộng và thô ráp. Những vết chai, vết xước nhỏ trên tay khiến em hình dung ra bao công việc nặng nhọc ông đã từng làm. Khi ông xoa đầu em, bàn tay ấy vừa thô ráp lại vừa ấm áp. Ông không ăn mặc cầu kỳ. Ở nhà, ông thường mặc áo cộc tay và quần đùi cho thoải mái. Khi ra ngoài, ông mặc áo sơ mi cũ và đội chiếc mũ đã sờn vành. Ông đi dép cao su, bước đi không nhanh nhưng dứt khoát. Nhìn ông, ai cũng có thể nhận ra đó là một người từng trải và giản dị.

Thay vì kể ngay về những việc ông thường làm, em lại nhớ đến một thói quen rất đặc biệt của ông: ông thích sửa chữa đồ đạc. Bất cứ thứ gì trong nhà bị hỏng, từ cái quạt, cái ghế đến chiếc đồng hồ cũ, ông đều mang ra sửa. Ông ngồi hàng giờ bên bộ dụng cụ nhỏ, chăm chú như đang làm một việc rất quan trọng. Em thường ngồi cạnh xem ông làm, dù không hiểu hết nhưng vẫn thấy rất thú vị. Một lần, chiếc xe đồ chơi yêu thích của em bị gãy bánh. Em buồn lắm, tưởng phải bỏ đi. Ông đã cầm lấy, ngồi sửa rất lâu. Ông dùng keo, dùng dây, rồi cẩn thận lắp lại từng bộ phận. Khi chiếc xe có thể chạy lại, em vui đến mức nhảy lên. Ông chỉ cười nhẹ và nói: “Cái gì hỏng cũng có thể sửa, miễn là mình kiên nhẫn.” Câu nói ấy đến giờ em vẫn nhớ.

Ngoài việc sửa đồ, ông còn thích dẫn em đi dạo quanh xóm vào buổi chiều. Không phải là những chuyến đi xa, chỉ là đi bộ chậm rãi trên con đường nhỏ. Ông vừa đi vừa chỉ cho em cây này là cây gì, nhà kia có gì đặc biệt. Có khi ông kể về những ngày xưa ông còn trẻ, về những con đường đất, những mùa mưa lầy lội. Em nghe mà tưởng tượng ra một thế giới khác rất xa so với hiện tại. Có một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Đó là lần em bị lạc khi đi chơi gần nhà. Em hoảng sợ, đứng khóc giữa đường. Một lúc sau, ông xuất hiện, tay cầm chiếc mũ quen thuộc. Ông không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng dắt tay em về. Suốt quãng đường, ông không nói gì nhiều, chỉ nắm tay em thật chặt. Chính cái nắm tay ấy khiến em cảm thấy an toàn hơn bất cứ lời nói nào.

Ông không phải là người thường xuyên thể hiện tình cảm bằng lời. Ông ít khi nói “yêu thương” hay “nhớ nhung”. Nhưng qua cách ông quan tâm, qua những việc nhỏ ông làm, em hiểu rằng ông luôn dành cho em một tình cảm rất lớn. Ông giống như một người lặng lẽ đứng phía sau, không ồn ào nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ khi cần.

Nếu có ai hỏi em điều gì là quý giá nhất trong tuổi thơ, em sẽ nói đó là những ngày được ở bên ông, được nghe ông kể chuyện, được nắm tay ông đi trên những con đường nhỏ. Bởi vì em biết, những điều ấy không thể mua được và cũng không thể quay lại nếu đã mất đi.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...