Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất>
I. Mở bài - Giới thiệu nhân vật nổi tiếng: tên, nghề nghiệp, lĩnh vực hoạt động. - Lý do em quan tâm hoặc ngưỡng mộ nhân vật.
Dàn ý
I. Mở bài
- Giới thiệu nhân vật nổi tiếng: tên, nghề nghiệp, lĩnh vực hoạt động.
- Lý do em quan tâm hoặc ngưỡng mộ nhân vật.
- Gợi mở cảm xúc hoặc ấn tượng ban đầu về họ.
II. Thân bài
1. Ngoại hình và đặc điểm cá nhân
- Mô tả diện mạo (nếu có hình ảnh quen thuộc): vóc dáng, khuôn mặt, mái tóc, nét đặc trưng.
- Phong cách ăn mặc, cử chỉ, thái độ thường thấy.
- Giọng nói, thần thái (trầm ổn, hiền hòa, dí dỏm…).
2. Tính cách, phẩm chất và hành động nổi bật
- Những phẩm chất khiến nhân vật được yêu mến: nhân hậu, thông minh, dũng cảm, kiên cường, sáng tạo…
- Hành động cụ thể, những sự kiện quan trọng, thành tựu nổi bật.
- Ảnh hưởng đến mọi người, đặc biệt là đối với em: cảm hứng, bài học.
3. Kỷ niệm hoặc chi tiết đặc biệt
- Một câu chuyện, sự kiện hoặc hành động cụ thể nổi bật của nhân vật mà em biết qua sách, phim, tin tức, hoặc học tập.
- Cách nhân vật vượt qua khó khăn, thử thách hoặc tạo ảnh hưởng tích cực.
4. Tác động và cảm xúc của em
- Nhân vật đã truyền cảm hứng, động lực hay bài học gì cho em.
- Lý do em yêu mến, ngưỡng mộ và muốn học hỏi theo.
III. Kết bài
- Khẳng định sự ngưỡng mộ, yêu mến nhân vật.
- Liên hệ bản thân.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Có những con người, dù đã rời xa chúng ta từ lâu, nhưng mỗi câu chuyện về họ vẫn khiến lòng người rung động. Với em, Bác Hồ là một trong những người như thế.
Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một tấm gương về lòng yêu nước và sự hy sinh. Trong những năm tháng đấu tranh gian khổ, Bác luôn sống giản dị, dành mọi sự quan tâm cho đồng bào, cho các chiến sĩ và thiếu nhi. Em nhớ những câu chuyện về Bác ăn cơm trắng với muối vừng để tiết kiệm, để dành lương thực cho đồng bào.
Không chỉ vậy, Bác luôn gần gũi với mọi người, nhắc nhở họ sống tốt, chăm học và giúp đỡ nhau. Bác còn kiên định trước mọi khó khăn, không quản ngại gian khổ, thậm chí phải sống xa gia đình, sống trong thiếu thốn để phục vụ Tổ quốc. Những hành động giản dị mà cao quý ấy khiến Bác Hồ trở thành biểu tượng của lòng nhân ái, của tinh thần kiên cường và của sự hy sinh thầm lặng. Mỗi lần tìm hiểu về Bác, em lại muốn học tập, noi gương Bác, sống tốt và biết nghĩ cho người khác.
Bác Hồ là người mà dù qua nhiều thế hệ, vẫn luôn được kính trọng và yêu mến. Em tin rằng những giá trị mà Bác để lại sẽ còn mãi trong lòng mỗi người Việt Nam, và là tấm gương sáng để em học tập và phấn đấu.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Nguyễn Văn Trỗi là một anh hùng dân tộc mà em luôn kính trọng.
Anh sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng luôn yêu nước và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Khi còn trẻ, Trỗi tham gia vào phong trào cách mạng và trở thành một chiến sĩ gan dạ. Anh đã dũng cảm nhận nhiệm vụ ám sát các quan chức đế quốc để bảo vệ nhân dân. Dù biết rằng nguy hiểm rình rập, Trỗi vẫn kiên cường và không hề nao núng. Anh bị bắt và bị xử tử, nhưng trước kẻ thù, anh vẫn giữ vững tinh thần hiên ngang. Tấm gương của Nguyễn Văn Trỗi đã truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ. Em khâm phục lòng dũng cảm và sự hy sinh của anh. Nhờ những người như Trỗi, đất nước mới có được hòa bình và tự do hôm nay. Anh là biểu tượng của tinh thần yêu nước và niềm kiêu hãnh dân tộc. Mỗi lần nhắc đến Trỗi, em lại cảm thấy tự hào về lịch sử của dân tộc.
Em mong mình cũng sẽ học tập tinh thần dũng cảm và kiên cường của anh. Nguyễn Văn Trỗi thật sự là một tấm gương sáng cho mọi người noi theo.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Nếu nhắc đến những câu chuyện giàu có và hào hoa xưa, em luôn nhớ đến công tử Bạc Liêu, người mà ông bà vẫn kể với em mỗi khi nhắc về miền Nam xưa.
Công tử Bạc Liêu nổi tiếng giàu có, ăn mặc sang trọng và sành điệu, nhưng không chỉ thế, ông còn là biểu tượng của sự hào phóng và tinh thần vui vẻ. Những câu chuyện về những bữa tiệc xa hoa, những món quà đắt giá hay những màn giải trí thú vị của ông khiến bao người tò mò. Mái tóc chải chuốt cẩn thận, bộ quần áo luôn sáng bóng và dáng điệu tự tin làm ông nổi bật giữa đám đông. Ông không chỉ giàu mà còn rất hào hiệp, luôn giúp đỡ những người khó khăn xung quanh. Người dân Bạc Liêu kể rằng ông thường bỏ tiền xây đập, mở chợ, giúp đỡ trẻ em nghèo đi học. Dù cuộc sống xa hoa, ông vẫn giữ được nụ cười phóng khoáng và lối sống vui vẻ, khiến ai cũng quý mến. Mỗi lần nghe kể về công tử Bạc Liêu, em lại hình dung ra một người đàn ông lịch lãm nhưng giàu lòng nhân ái.
Những câu chuyện ấy không chỉ làm em thích thú mà còn khiến em học được bài học về sự hào phóng và cách sống xa xỉ giữa đời thường. Công tử Bạc Liêu với em là hình ảnh vừa xa xỉ, vừa ấm áp, một nhân vật đáng nhớ trong những câu chuyện lịch sử gần gũi với đời sống dân gian.
Bài tham khảo Mẫu 1
Khi nhìn ra ngoài cửa sổ, em thấy mọi người tất bật với cuộc sống hằng ngày, nhưng trong tâm trí em, hình ảnh một con người vẫn luôn hiện lên rõ ràng, khiến em không thể quên, đó là Bác Hồ. Không phải những câu chuyện hoành tráng hay vĩ đại, mà chính những việc làm giản dị, thầm lặng của Bác mới làm em ngưỡng mộ và khâm phục nhất. Từ tình yêu thương dành cho nhân dân đến sự hy sinh cho Tổ quốc, Bác Hồ là người thầy, người bạn và tấm gương sống mà em luôn mong được học theo.
Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc mà còn là tấm gương về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và sự giản dị. Trong suốt những năm tháng đấu tranh gian khổ, Bác sống rất giản dị, gần gũi với mọi người. Bác ăn cơm với muối vừng, mặc quần áo cũ, sống trong những nơi thiếu thốn, nhưng luôn quan tâm đến cuộc sống của đồng bào và các chiến sĩ. Em đã từng nghe kể về Bác khi Người đi thăm các vùng nông thôn, nói chuyện với bà con để hiểu rõ khó khăn của họ. Bác lắng nghe từng lời, nắm bắt từng nỗi lo, từng mong muốn của người dân. Những việc làm nhỏ ấy lại thể hiện tình yêu thương to lớn mà Bác dành cho mọi người. Bác không bao giờ nghĩ cho bản thân, mà luôn đặt Tổ quốc và nhân dân lên trên hết.
Trong các buổi gặp gỡ thiếu nhi, Bác dạy chúng em biết sống chăm học, biết giúp đỡ bạn bè, biết kính trọng thầy cô và yêu thương cha mẹ. Bác thường kể những câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng những bài học quý giá. Chẳng hạn, Bác nhắc nhở rằng: “Dù việc nhỏ, nếu làm tốt cũng sẽ góp phần xây dựng Tổ quốc.” Những lời ấy cứ vang vọng trong tâm trí em mỗi khi em gặp khó khăn hay lưỡng lự trong việc làm điều tốt. Không chỉ quan tâm đến giáo dục và đời sống tinh thần của nhân dân, Bác còn kiên định trước mọi gian khổ. Bác phải sống xa gia đình, xa quê hương, đi khắp nơi để vận động cách mạng, nhưng chưa bao giờ than vãn. Mỗi hành trình của Bác đều là một minh chứng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Bác sống giản dị nhưng tâm hồn cao cả, điều đó khiến mọi người xung quanh kính trọng và yêu mến.
Em còn nhớ có lần đọc về Bác đi thăm một làng quê nghèo, Bác tự tay giúp bà con dựng lại những căn nhà tạm, rồi còn khuyên các chiến sĩ cùng chăm lo cho thiếu nhi. Dù Bác rất bận, nhưng luôn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ, từng con người nhỏ bé trong xã hội. Những điều giản dị ấy lại trở thành biểu tượng lớn lao về nhân cách và phẩm chất của Người. Bác Hồ còn là tấm gương về sự kiên nhẫn và quyết tâm. Bác từng trải qua nhiều thử thách, nhiều thất bại trong công cuộc đấu tranh, nhưng chưa bao giờ bỏ cuộc. Bác luôn tin rằng, sự cố gắng và lòng kiên định sẽ dẫn đến kết quả tốt đẹp cho đất nước. Em cảm thấy tự hào khi biết rằng cả dân tộc Việt Nam đã có một người lãnh tụ như Bác, luôn sống vì người khác mà quên đi mình.
Những hành động, lời dạy và cả tấm gương sống của Bác Hồ đã dạy em biết yêu thương, biết hy sinh và biết sống có trách nhiệm. Em học được từ Bác sự kiên trì, lòng bao dung, sự nhẫn nại trước khó khăn, và niềm tin vào công lý và lẽ phải. Mỗi câu chuyện về Bác là một bài học sống động, không chỉ cho riêng em mà còn cho tất cả mọi người.
Ngày nay, khi nhìn lại lịch sử, em vẫn luôn khâm phục Bác. Từ những việc làm giản dị, thầm lặng đến những quyết định quan trọng, Bác Hồ đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lòng mỗi người Việt Nam. Em mong rằng mình sẽ noi gương Bác, sống tốt, giúp đỡ người khác và luôn giữ trong lòng niềm yêu thương và trách nhiệm.
Bài tham khảo Mẫu 2
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, đôi khi không phải những trận đánh lớn mới khiến người ta khâm phục. Nguyễn Văn Trỗi, một thanh niên bình dị nhưng đầy quả cảm, chính là minh chứng cho điều đó. Câu chuyện về anh khiến em nhận ra rằng sức mạnh của lòng yêu nước và sự hy sinh có thể lay động cả kẻ thù và truyền cảm hứng cho mọi thế hệ.
Mỗi khi nhắc đến tên anh, em lại cảm thấy một niềm kính trọng sâu sắc và sự ngưỡng mộ vô hạn. Trỗi sinh ra trong một gia đình nghèo, nhưng từ nhỏ anh đã có ý thức yêu nước và quan tâm đến vận mệnh của dân tộc. Dù hoàn cảnh khó khăn, anh luôn học hỏi và rèn luyện bản thân để phục vụ đất nước. Khi trưởng thành, Nguyễn Văn Trỗi tham gia phong trào cách mạng, trở thành một chiến sĩ gan dạ, sẵn sàng đứng lên đấu tranh chống kẻ thù để bảo vệ Tổ quốc. Một trong những nhiệm vụ quan trọng của anh là ám sát các quan chức đế quốc nhằm giảm áp lực cho nhân dân. Dù biết rằng nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng, Trỗi vẫn không hề sợ hãi, luôn thể hiện tinh thần kiên cường và quả cảm.
Khi bị bắt, kẻ thù dùng đủ mọi cách để dọa nạt và buộc anh khai báo. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững lập trường, không một lần khuất phục, luôn tỏ rõ tinh thần hiên ngang của một người con yêu nước. Trước phiên tòa, anh vẫn bình thản, thậm chí còn nói những lời khiến bao người cảm phục. Sự dũng cảm và lòng trung thành với Tổ quốc của Trỗi khiến kẻ thù cũng phải nể phục.
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của anh là minh chứng sống động cho tinh thần hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Hình ảnh Trỗi hiên ngang trước pháp trường đã đi vào lịch sử, trở thành tấm gương sáng cho nhiều thế hệ. Tấm gương ấy truyền cảm hứng cho mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, học tập tinh thần quả cảm và trung kiên.
Em khâm phục anh Nguyễn Văn Trỗi không chỉ bởi lòng dũng cảm mà còn bởi tấm lòng yêu nước nồng nàn. Anh không chỉ là một chiến sĩ mà còn là biểu tượng của niềm kiêu hãnh dân tộc Việt Nam. Nhờ những người như Trỗi, nhân dân mới có thể sống trong hòa bình và xây dựng đất nước vững mạnh. Mỗi lần nghe kể về cuộc đời anh, em lại càng hiểu hơn giá trị của tự do và độc lập. Em mong mình cũng học tập tinh thần kiên cường, dám đứng lên bảo vệ lẽ phải và công lý như Nguyễn Văn Trỗi. Anh là tấm gương sáng, nhắc nhở mọi người rằng dù tuổi trẻ có ngắn ngủi nhưng nếu sống trọn vẹn cho lý tưởng, cuộc đời sẽ để lại dấu ấn không phai.
Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả. Nhìn vào tấm gương anh, em thấy mình phải sống có trách nhiệm, dũng cảm đối mặt với khó khăn và không bao giờ từ bỏ lý tưởng. Anh xứng đáng được cả dân tộc trân trọng và ngưỡng mộ. Nguyễn Văn Trỗi - một người con của đất nước mãi mãi sống trong lòng mỗi người Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự hi sinh và tình yêu quê hương đất nước.
Bài tham khảo Mẫu 3
Có những cái tên khiến người ta vừa ngạc nhiên vừa tò mò khi nghe kể chuyện. Một trong số đó chính là công tử Bạc Liêu, người mà cả miền Tây xưa đều biết đến với lối sống xa hoa, khác người và đầy màu sắc.
Công tử Bạc Liêu là một chàng trai cao ráo, dáng người thanh thoát nhưng luôn toát lên vẻ quyền lực và hào hoa. Mái tóc đen được chải chuốt cẩn thận, đôi mắt sáng, lém lỉnh và thường xuyên ánh lên vẻ tinh nghịch. Nụ cười của ông không chỉ duyên dáng mà còn toát lên sự tự tin của một người luôn sống theo cách riêng.
Điều khiến công tử Bạc Liêu nổi tiếng không phải là ngoại hình mà chính là thói quen sống xa xỉ đến mức khó tin. Người dân kể rằng, ông từng đốt tiền để luộc trứng trong những bữa tiệc sang trọng. Hình ảnh ấy khiến ai nghe cũng phải ngỡ ngàng: tiền bạc đối với công tử như nước, chỉ cần vui là sẵn sàng tiêu pha mà không đếm đong. Ông cũng nổi tiếng với những bữa tiệc xa hoa, mời cả trăm khách, với những món ăn đắt đỏ, rượu ngoại, nhạc cụ hoành tráng. Không gian luôn được trang trí lộng lẫy, đèn chùm lấp lánh, hoa tươi rải khắp bàn tiệc. Những bữa tiệc ấy không chỉ để khoe của mà còn để thể hiện phong cách sống phóng khoáng, “chơi hết mình” của công tử.
Công tử Bạc Liêu còn ham mê sắc đẹp. Người ta kể rằng, ông rất thích tuyển chọn các cô gái xinh đẹp để tham gia các buổi dạ tiệc, và luôn sẵn sàng chi mạnh tay để tặng quà, trang sức hay áo váy đắt tiền. Dù vậy, công tử không hề thô lỗ, mà luôn lịch thiệp, biết cách tạo ấn tượng với mọi người xung quanh. Ngoài sự ham mê xa xỉ, công tử còn là người rất sáng tạo trong các trò chơi và thử thách tiền bạc. Ông có thể đặt cược tiền bạc trong những trò chơi kỳ quái, biến tiền thành niềm vui và sự thú vị trong cuộc sống hàng ngày. Những câu chuyện về ông lan truyền khắp nơi, khiến người dân vừa ngưỡng mộ vừa bàn tán không ngớt.
Mặc dù cuộc sống của công tử Bạc Liêu tràn đầy hào nhoáng, ông vẫn biết cách khiến người khác vui vẻ. Trong các bữa tiệc, ông thường kể những câu chuyện dí dỏm, pha trò, khiến khách mời không ai nhạt nhẽo. Sự hào hoa, vui tính và hơi lập dị ấy khiến ông trở thành nhân vật được nhắc đến nhiều nhất ở miền Tây xưa.
Công tử Bạc Liêu sống theo cách riêng, không ai giống ai. Người ta vừa bỡ ngỡ, vừa thích thú khi nghe kể về những lần ông đốt tiền, chi mạnh tay cho sắc đẹp và xa hoa. Nhưng cũng chính nhờ vậy, công tử trở thành biểu tượng sống động về một thời kỳ lịch sử, nơi tiền bạc, quyền lực và lối sống phóng khoáng hòa trộn với những câu chuyện kỳ lạ và đáng nhớ.
Công tử Bạc Liêu – người ăn chơi bậc nhất, đốt tiền để luộc trứng, mê sắc đẹp và xa hoa đã trở thành một huyền thoại. Dù cuộc sống của ông đầy màu sắc, lập dị và xa hoa, những câu chuyện về ông vẫn được giữ gìn, để thế hệ sau vừa học hỏi, vừa cảm thấy ngạc nhiên về một thời đại đặc biệt của miền Tây.
Bài tham khảo Mẫu 4
Tuổi thơ của nhiều thế hệ học sinh Việt Nam gắn liền với những câu chuyện giản dị mà đầy sức sống, và trong số những tác giả tạo nên những ký ức ấy, Tô Hoài là một tên tuổi không thể quên. Mỗi lần cầm trên tay những cuốn sách của ông, em như được bước vào một thế giới khác, thế giới của miền quê, của trẻ con, của những con vật gần gũi và những câu chuyện đời thường nhưng đong đầy tình người.
Tô Hoài sinh ra và lớn lên ở một vùng quê Bắc Bộ, nơi mà thiên nhiên và con người hòa quyện với nhau. Dáng người ông không quá cao nhưng luôn toát lên vẻ hiền hậu và thân thiện. Khuôn mặt ông hiền hòa, đôi mắt sâu, sáng và tinh anh, như chứa đựng cả một kho tàng ký ức về cuộc sống dân dã. Khi cười, gương mặt ông rạng rỡ, ánh mắt như tỏa ra sự ấm áp, khiến những người gặp ông đều cảm thấy dễ gần. Ông luôn ăn mặc giản dị, đúng phong cách của một người gắn bó với đời sống bình dân, nhưng trong mỗi câu chuyện, trong mỗi trang sách, tâm hồn ông lại giàu sức tưởng tượng và đầy lòng yêu thương. Tô Hoài không chỉ viết về con người mà còn quan sát và miêu tả thế giới xung quanh một cách tinh tế. Những chi tiết nhỏ nhặt như chiếc lá rơi, con chim hót, hay tiếng cười của trẻ con đều được ông lồng ghép vào tác phẩm một cách sống động, khiến người đọc cảm giác như đang chứng kiến tận mắt.
Trong các tác phẩm nổi tiếng của ông, như Dế Mèn phiêu lưu ký, Tô Hoài đã xây dựng những nhân vật đáng yêu, có tính cách rõ ràng và dễ đồng cảm. Dế Mèn tinh nghịch nhưng nghĩa hiệp, Dế Choắt khờ dại nhưng hiền lành – tất cả đều phản ánh tình cảm, sự chân thành và triết lý sống giản dị mà nhà văn muốn gửi gắm. Em đã nhiều lần đọc lại cuốn sách này và luôn cảm thấy mình học được những bài học về lòng dũng cảm, tình bạn và sự nhân hậu. Ông còn là người quan sát tinh tế, có khả năng ghi lại những nét sinh hoạt đời thường mà không một chi tiết nào bị bỏ sót. Từ những ngôi nhà đơn sơ, bữa cơm gia đình, cho đến những phiên chợ đông đúc, tất cả đều hiện lên sống động trong mắt Tô Hoài. Nhờ đó, đọc sách của ông, em như được trở về với miền quê yên bình, nơi con người giản dị nhưng chan hòa tình cảm.
Tô Hoài không chỉ viết để giải trí mà còn viết để giáo dục và truyền cảm hứng. Qua từng trang sách, ông dạy em biết yêu quý thiên nhiên, trân trọng cuộc sống quanh mình và biết đồng cảm với những người lao động quanh ta. Chính sự chân thành và giản dị trong cách sống, cách viết đã khiến ông trở thành nhà văn được yêu mến trong lòng nhiều thế hệ bạn đọc. Một kỷ niệm mà em nhớ nhất là lần được nghe thầy giáo kể về Tô Hoài trong giờ Ngữ văn. Thầy nói rằng ông là người luôn quan sát, ghi chép và trải nghiệm trước khi viết. Em đã hình dung ông ngồi bên hiên nhà, viết lách, quan sát trẻ con chơi đùa, nghe tiếng chim hót, cảm nhận nhịp sống bình dị xung quanh. Hình ảnh đó khiến em vô cùng ngưỡng mộ, vì ông không chỉ là nhà văn mà còn là người biết lắng nghe và yêu đời thực sự.
Tác phẩm của Tô Hoài còn dạy em cách kiên nhẫn và tỉ mỉ. Mỗi câu chữ đều được ông chăm chút, mỗi chi tiết đều được chọn lựa kỹ lưỡng. Em nhận ra rằng để viết được một câu chuyện hay, cần quan sát, suy ngẫm và trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé trong đời sống. Ông còn nổi tiếng là một người khiêm nhường, giản dị. Dù đã có nhiều giải thưởng và được cả nước biết đến, ông vẫn sống bình yên, hòa đồng và gần gũi với mọi người. Những lần gặp gỡ các nhà văn trẻ hay trò chuyện với bạn đọc, Tô Hoài luôn khiêm tốn, tận tình chia sẻ kinh nghiệm và truyền cảm hứng.
Em học được ở Tô Hoài sự kiên nhẫn, lòng yêu nghề, sự quan sát tinh tế và tấm lòng nhân hậu. Mỗi khi đọc lại truyện của ông, em như được sống lại trong tuổi thơ, được học thêm nhiều bài học quý giá về cuộc sống, tình bạn, lòng dũng cảm và tình cảm gia đình.
Tô Hoài không chỉ là nhà văn, mà còn là người thầy, người bạn, người dẫn lối cho tâm hồn em và bao thế hệ trẻ khác. Những câu chuyện ông viết ra sẽ luôn sống mãi, nhắc nhở con người biết yêu thương, trân trọng những điều giản dị quanh mình và sống sao cho tử tế.
Bài tham khảo Mẫu 5
Tuổi thơ của em gắn liền với những câu thơ ngọt ngào và đầy nhịp điệu, và trong số các nhà thơ Việt Nam, Xuân Diệu luôn để lại cho em ấn tượng khó phai. Mỗi khi cầm trên tay tập thơ của ông, em như được bước vào một thế giới đầy sức sống, nơi thiên nhiên, tình yêu và cuộc đời hòa quyện với nhau một cách tinh tế.
Xuân Diệu sinh ra trong một gia đình nhỏ ở Hà Nội, và ngay từ những năm tháng đầu đời, ông đã bộc lộ niềm say mê với chữ nghĩa. Khuôn mặt ông hiền hòa, đôi mắt sâu thẳm, như chứa đựng cả một kho tàng cảm xúc. Khi cười, ánh mắt ông long lanh, tràn đầy sức sống, làm cho những người tiếp xúc đều cảm thấy ấm áp và gần gũi. Ông là một người say mê cuộc sống, yêu thiên nhiên và yêu con người. Trong thơ của Xuân Diệu, em thường thấy những cảnh sắc bình dị mà đẹp mê hồn: nắng vàng rực rỡ trên cánh đồng, tiếng chim hót trong sớm mai, những bông hoa hé nở trong nắng sớm. Mỗi hình ảnh đều sống động, được ông miêu tả bằng một ngôn ngữ tinh tế, giàu nhịp điệu và cảm xúc.
Những bài thơ về tình yêu của Xuân Diệu cũng khiến em xúc động. Ông viết về những rung động của trái tim con người một cách chân thành và nồng nàn. Từng câu từng chữ đều chan chứa cảm xúc, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm và chìm đắm trong thế giới mà ông tạo ra. Không chỉ là tình yêu đôi lứa, thơ ông còn phản ánh tình yêu cuộc sống, sự trân trọng từng khoảnh khắc, từng phút giây hiện hữu. Một kỷ niệm khiến em nhớ mãi là lần được thầy giáo đọc bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu trong giờ Ngữ văn khiến em bừng tỉnh, nhận ra giá trị của cuộc sống là phải yêu thương, trải nghiệm và không bỏ lỡ bất cứ điều gì quý giá. Em cảm giác như mình được tác giả nhắn nhủ: hãy trân trọng từng khoảnh khắc, sống hết mình với tuổi trẻ và tình yêu.
Ngoài tài năng sáng tác, Xuân Diệu còn nổi bật với phong cách sống năng động, yêu đời và say mê học hỏi. Ông không chỉ quan sát cuộc sống mà còn trải nghiệm, cảm nhận từng thay đổi, từng nhịp điệu của thiên nhiên, để sau đó đưa vào thơ một cách tinh tế và tự nhiên. Chính điều này làm cho thơ của ông vừa giàu cảm xúc, vừa chân thực, gần gũi với đời sống. Em học được ở Xuân Diệu cách quan sát tinh tế, cách trân trọng cuộc sống và cả sự nhiệt huyết trong việc theo đuổi đam mê. Những câu chữ của ông không chỉ dạy em về thơ ca mà còn về cách sống, cách cảm nhận thế giới xung quanh. Ông dạy em biết rung động trước thiên nhiên, biết yêu thương và đồng cảm với con người, và biết quý trọng những giá trị giản dị trong đời.
Ông còn được biết đến là người hết mình với văn chương, luôn cầu tiến và không ngừng tìm tòi sáng tạo. Dù đã là một nhà thơ nổi tiếng, Xuân Diệu vẫn không ngừng học hỏi, trao dồi kiến thức và thử nghiệm nhiều phong cách khác nhau để làm thơ. Sự nghiêm túc, tận tâm với nghề đã khiến ông trở thành tấm gương sáng cho các thế hệ nhà văn, nhà thơ sau này. Những lần đọc thơ Xuân Diệu, em cảm nhận rõ rệt nhịp sống, nhịp tim và cảm xúc của con người. Thơ của ông vừa sôi nổi, vừa nhẹ nhàng, vừa rực rỡ, vừa tinh tế. Đọc từng câu từng chữ, em như lạc vào một thế giới đầy sắc màu và âm thanh, nơi mà mỗi cảm xúc đều được tôn vinh và trân trọng.
Em yêu mến Xuân Diệu không chỉ vì tài năng mà còn vì tấm lòng yêu đời, yêu người và trân trọng từng khoảnh khắc của ông. Thơ của ông nhắc nhở em rằng, cuộc sống là quý giá, và việc sống với trọn vẹn cảm xúc là điều quan trọng nhất. Những câu thơ của ông sẽ luôn là nguồn cảm hứng bất tận, soi đường cho tâm hồn em trong suốt quãng đời học sinh và cả mai sau.
Bài tham khảo Mẫu 6
Có những con người làm thay đổi lịch sử của một dân tộc, và đối với Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trong những biểu tượng vĩ đại đó. Khi nghe thầy kể về ông, em luôn cảm thấy khâm phục trước trí tuệ, lòng dũng cảm và tấm lòng yêu nước nồng nàn của vị Đại tướng.
Võ Nguyên Giáp sinh ra trong một gia đình nông dân ở Quảng Bình. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng, rặng tre và bầu trời rộng lớn miền Trung. Chính những năm tháng ấy đã rèn luyện cho ông sự kiên nhẫn, nhạy bén và tinh thần chiến đấu bền bỉ. Ông có dáng người trung bình, nhưng uy nghiêm và đầy khí chất. Khuôn mặt của Đại tướng thanh tú nhưng cương nghị, đôi mắt sáng, luôn nhìn thẳng và đầy quyết tâm. Mái tóc của ông bạc phơ theo năm tháng, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn toát lên trí tuệ và sự nhanh nhẹn của một người chiến lược gia lỗi lạc. Khi nhìn ông, người ta dễ dàng cảm nhận được sự điềm tĩnh và sự tự tin hiếm thấy. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một nhà quân sự thiên tài, nhưng ông còn là một người rất giản dị và gần gũi. Trong cuộc sống, ông luôn giữ thái độ khiêm tốn, không kiêu ngạo dù đạt nhiều thành công vang dội. Ông sống giản dị, tận tụy với đất nước và luôn quan tâm đến người dân.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, tên tuổi của Võ Nguyên Giáp gắn liền với những chiến thắng huyền thoại như Chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi mà chiến lược tài tình của ông đã làm nên lịch sử, giáng một đòn quyết định vào thực dân Pháp. Nhắc đến Đại tướng, em luôn cảm thấy ngưỡng mộ sự tài trí, lòng dũng cảm và khả năng lãnh đạo phi thường của ông. Ông không chỉ là người chiến lược gia, mà còn là người thầy dạy cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước và tinh thần kiên cường. Những bài học từ cuộc đời Đại tướng dạy em biết rằng, để đạt được điều vĩ đại, con người phải kết hợp trí tuệ, nghị lực và tình yêu thương với đồng bào.
Một kỷ niệm mà em nhớ được nghe kể là khi Đại tướng đến thăm các chiến sĩ trẻ, ông không ngần ngại nói chuyện, chia sẻ kinh nghiệm và khích lệ tinh thần. Ông luôn nhấn mạnh rằng sự đoàn kết và lòng quyết tâm là yếu tố quan trọng nhất để vượt qua mọi khó khăn. Những câu chuyện ấy làm em thấy được rằng, Đại tướng không chỉ là chiến lược gia trên chiến trường, mà còn là tấm gương sáng về nhân cách và trí tuệ.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp còn nổi tiếng với khả năng phân tích chiến lược vô cùng tinh tế. Mỗi quyết định của ông đều dựa trên sự tính toán kỹ lưỡng, cân nhắc mọi tình huống. Chính sự sáng suốt ấy đã giúp quân và dân Việt Nam giành được nhiều chiến thắng quan trọng, làm nên niềm tự hào cho cả dân tộc. Bên cạnh tài năng quân sự, ông còn quan tâm đến giáo dục, lịch sử và văn hóa. Ông đọc sách, nghiên cứu và luôn tìm kiếm tri thức mới để áp dụng vào thực tiễn. Điều đó khiến em học được rằng, trí tuệ phải đi đôi với sự rèn luyện và tinh thần trách nhiệm.
Em còn biết rằng, trong cuộc sống đời thường, Đại tướng rất giản dị. Ông ăn mặc đơn giản, sống gần gũi với mọi người và luôn quan tâm đến dân. Những câu chuyện về sự khiêm nhường và nhân hậu của ông khiến em cảm thấy Đại tướng vừa vĩ đại vừa gần gũi, giống như một người thầy tận tụy luôn truyền cảm hứng cho những thế hệ mai sau.
Qua những câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, em học được nhiều bài học quý giá. Đó là lòng yêu nước, sự kiên cường, tinh thần đoàn kết, trí tuệ và cả lòng khiêm tốn trong cuộc sống. Ông dạy em rằng, một con người có thể thay đổi lịch sử nếu biết kết hợp trí tuệ và đức hạnh.
Bài tham khảo Mẫu 7
Em còn nhớ lần được xem một phóng sự về các buổi họp của Đảng, hình ảnh ông Nguyễn Phú Trọng nghiêm nghị nhưng tràn đầy tâm huyết để đưa ra quyết định cho đất nước khiến em ấn tượng sâu sắc. Từ đó, ông trở thành hình tượng mà em vô cùng kính trọng và muốn tìm hiểu nhiều hơn.
Cố tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sinh ra trong một gia đình ở miền Bắc, từ nhỏ đã được giáo dục trong môi trường yêu nước và nề nếp. Tuổi trẻ của ông gắn liền với việc học hành nghiêm túc và rèn luyện tư duy chính trị. Chính những năm tháng ấy đã hình thành nên tính cách kiên định, sáng suốt và lòng yêu nước sâu sắc. Ông là người có dáng người trung bình, điềm tĩnh và nghiêm nghị. Khuôn mặt của ông nghiêm túc nhưng vẫn toát lên sự thân thiện và cẩn trọng. Đôi mắt sáng, ánh lên trí tuệ và tinh thần quyết đoán, phản ánh sự uyên bác và kinh nghiệm dày dạn của một nhà lãnh đạo lớn. Mái tóc của ông đã điểm bạc, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn hiện rõ niềm nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm.
Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là một chính trị gia kiệt xuất, từng giữ vai trò quan trọng trong việc lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam. Ông nổi tiếng với tinh thần cần kiệm liêm chính, nghiêm túc trong công việc và luôn đặt lợi ích của đất nước lên hàng đầu. Dù ở vị trí cao nhất, ông vẫn giữ được sự khiêm tốn và giản dị, không ham danh lợi hay phô trương quyền lực. Trong suốt sự nghiệp, ông luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đoàn kết, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Những quyết sách của ông không chỉ dựa trên lý luận chính trị vững chắc mà còn dựa trên thực tiễn, nhằm xây dựng một đất nước phát triển bền vững, công bằng và dân chủ. Ông còn đặc biệt quan tâm đến công tác phòng, chống tham nhũng, nhắc nhở cán bộ và đảng viên phải giữ gìn phẩm chất đạo đức và trung thực với nhân dân. Chính nhờ tinh thần kiên định và cứng rắn trong các quyết định quan trọng mà nhiều vấn đề lớn của đất nước được giải quyết một cách nghiêm túc và hiệu quả.
Trong đời sống hàng ngày, ông cũng là người giản dị, không phô trương. Mọi lời nói, cử chỉ và hành động đều toát lên sự chân thành và tận tâm với công việc. Khi gặp gỡ cán bộ, công nhân, nông dân hay người dân bình thường, ông luôn lắng nghe và trân trọng từng ý kiến. Điều này khiến người dân cảm thấy gần gũi, tin tưởng và kính trọng.
Em từng nghe kể về những buổi họp quan trọng, nơi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng kiên nhẫn lắng nghe, phân tích tình hình và đưa ra quyết định sáng suốt. Sự tỉ mỉ và trách nhiệm ấy khiến em nhận ra rằng, một nhà lãnh đạo vĩ đại không chỉ cần tài năng mà còn cần đức hạnh, tâm huyết và sự tận tụy với nhân dân. Ông còn là tấm gương sáng về tinh thần học hỏi không ngừng. Dù đã giữ những vị trí quan trọng, ông vẫn dành thời gian nghiên cứu, đọc sách, tìm hiểu thêm về kinh tế, chính trị và lịch sử, để luôn đưa ra những quyết sách đúng đắn, phù hợp với thời đại.
Khi nhắc đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, em luôn cảm thấy tự hào về đất nước mình, về những con người vì dân, vì nước mà hy sinh, cống hiến cả cuộc đời. Ông không chỉ là một chính trị gia lỗi lạc mà còn là biểu tượng của đức hy sinh, trí tuệ và lòng trung thành với Tổ quốc. Em mong rằng, những bài học và tấm gương của ông sẽ luôn được thế hệ trẻ ghi nhớ và noi theo. Bởi mỗi hành động, mỗi quyết định của ông đều góp phần xây dựng một Việt Nam đoàn kết, vững mạnh và tiến bộ.
Bài tham khảo Mẫu 8
Có những con người xuất hiện như làn gió mạnh, thổi bùng tinh thần dân tộc trong thời khắc hiểm nghèo. Với lịch sử Việt Nam, Vua Quang Trung là một trong những ngọn gió ấy, không chỉ khiến quân thù kinh hồn mà còn để lại niềm tự hào sâu sắc cho dân tộc.
Nguyễn Huệ sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng đất Nghệ An – Bình Định. Tuy xuất thân bình thường, nhưng ngay từ nhỏ, ông đã tỏ ra thông minh, nhanh nhẹn và dũng cảm khác thường. Tuổi trẻ của ông là những ngày rong ruổi cùng anh em trong phong trào Tây Sơn, học tập võ nghệ, mưu lược quân sự và trau dồi đạo lý làm người. Dáng người Quang Trung cao ráo, rắn rỏi, ánh mắt sáng và linh hoạt. Khi ông đứng trên chiến trận, chỉ cần một cái liếc nhìn cũng khiến quân lính tự tin, quân thù hoảng sợ. Tài năng của ông không chỉ ở võ công mà còn ở trí tuệ sắc sảo, khả năng quyết đoán trong từng quyết định. Ông biết cách khích lệ tinh thần quân sĩ, an ủi dân chúng, và tính toán từng bước đi để giành chiến thắng vẻ vang.
Một trong những chiến công lừng lẫy của Vua Quang Trung chính là chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa, khi quân Tây Sơn đánh bại quân Thanh vào dịp Tết. Chỉ trong vài ngày, ông đã dẫn dắt hàng vạn binh sĩ vượt trùng trùng quân địch, với chiến lược táo bạo và bất ngờ, khiến kẻ thù không kịp trở tay. Niềm tự hào ấy còn được nhắc đến qua câu chuyện về việc ông khéo léo phân quân, huy động dân, và chăm lo cho binh sĩ ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ, khiến ai cũng sẵn sàng chiến đấu hết mình. Ngoài tài năng quân sự, Quang Trung còn là người yêu nước và trọng đạo lý. Ông chú trọng việc phát triển kinh tế, tổ chức lại bộ máy chính quyền, khuyến khích nông dân làm ăn, quan tâm đến đời sống dân chúng. Ngay cả trong cuộc sống cá nhân, ông giản dị, không cầu kỳ xa hoa, và luôn gần gũi với nhân dân.
Em nhớ có lần đọc lại câu chuyện về những buổi hội nghị của ông với các tướng lĩnh Tây Sơn, mỗi lời nói đều chín chắn, vừa sắc sảo vừa đầy tình người. Ông biết khi nào phải nghiêm khắc, khi nào phải mềm mỏng để giữ đoàn kết, và điều đó đã tạo nên một vị vua tài ba được cả dân lẫn tướng tin yêu. Qua những chiến công và hành động của ông, em nhận thấy một điều: tài năng thôi chưa đủ, lòng dũng cảm, tấm lòng nhân hậu và tinh thần vì dân mới làm nên một con người đáng kính phục. Vua Quang Trung không chỉ là anh hùng trên chiến trường, mà còn là biểu tượng của trí tuệ và ý chí Việt Nam.
Những câu chuyện về ông khiến em suy nghĩ nhiều. Em hiểu rằng một con người có thể thay đổi vận mệnh dân tộc khi biết kết hợp trí tuệ, lòng dũng cảm và đạo lý. Những bài học ấy không chỉ dành cho lịch sử, mà còn là tấm gương cho thế hệ trẻ hôm nay, học cách sống, cách quyết đoán, và cách yêu thương đồng bào. Dù thời gian đã trôi qua hàng trăm năm, hình ảnh Vua Quang Trung vẫn sống mãi trong lòng người Việt, là biểu tượng của tinh thần quật cường, của sự yêu nước và tài năng hiếm có. Với em, ông không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà còn là nguồn cảm hứng để em học tập, rèn luyện và trau dồi bản thân mỗi ngày.
Vua Quang Trung, với tất cả trí tuệ, dũng khí và lòng nhân hậu, thực sự là người mà em ngưỡng mộ và khâm phục sâu sắc.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có những con người dường như sinh ra để làm đẹp cho đời bằng những câu chữ, và Huy Cận chính là một trong số ấy. Khi đọc những bài thơ của ông, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thấy được cả tâm hồn nhạy cảm và sâu lắng của một người nghệ sĩ.
Huy Cận sinh ra trong một gia đình trí thức, từ nhỏ đã yêu thích văn chương và thơ ca. Tuổi thơ của ông gắn liền với những trang sách, những buổi chiều ngồi bên sông ngắm hoàng hôn, và tiếng chim hót trên cành cây. Chính những khoảnh khắc ấy đã hun đúc tâm hồn nhạy cảm, để rồi khi lớn lên, ông dùng ngòi bút để gửi gắm tình yêu thiên nhiên và con người. Khuôn mặt Huy Cận hiền hòa, ánh mắt trầm tư như đang suy ngẫm về thế giới xung quanh. Dáng người ông thanh thoát, điềm tĩnh, phù hợp với tâm hồn thơ mộng của một thi sĩ. Những lúc ông cầm bút viết, ánh mắt tập trung, đôi tay lướt nhẹ trên giấy như đang vẽ nên cả một bức tranh thiên nhiên sống động.
Những bài thơ nổi tiếng của Huy Cận thường nói về thiên nhiên và con người. “Lửa thiêng” hay “Người lái đò sông Đà” không chỉ là hình ảnh cụ thể, mà còn là biểu tượng của tinh thần và tâm hồn Việt Nam. Em nhớ có lần đọc bài thơ “Tràng Giang”, hình ảnh con sông mênh mông, sóng vỗ và bầu trời u ám khiến em cảm thấy vừa cô đơn vừa thanh thản. Qua thơ, Huy Cận dạy em cách quan sát thế giới và cảm nhận từng nhịp điệu nhỏ bé của cuộc sống. Ông không chỉ là một nhà thơ lãng mạn mà còn có trách nhiệm xã hội. Trong thời kỳ đất nước gian khó, Huy Cận dùng thơ ca để động viên tinh thần mọi người, để an ủi và truyền cảm hứng. Tác phẩm của ông không chỉ đẹp về hình thức mà còn sâu sắc về nội dung, khiến người đọc vừa ngưỡng mộ tài năng vừa cảm phục tấm lòng của ông. Huy Cận rất giản dị trong cuộc sống. Ông không sống xa hoa, không cầu kỳ, nhưng luôn chăm chút từng câu chữ. Nhìn ông, em học được sự kiên nhẫn, sự tinh tế trong cảm nhận và lòng yêu nghề. Mỗi bài thơ của ông là một mảnh tâm hồn, gửi gắm tình yêu thiên nhiên, con người và đất nước.
Những lúc đọc thơ Huy Cận, em cảm thấy như được cùng ông đi qua từng con đường quê hương, nghe tiếng chim, cảm nhận mùi lúa chín, và cảm thấy được hòa mình với nhịp sống đời thường. Chính nhờ điều đó, thơ của ông không chỉ là những câu chữ, mà còn là những bài học về cảm xúc, sự đồng cảm và tình yêu đời. Em ngưỡng mộ Huy Cận vì ông không chỉ tài năng mà còn giàu lòng nhân hậu. Ông dùng thơ để kết nối con người, để dạy mọi người biết trân trọng những điều giản dị nhưng đẹp đẽ trong cuộc sống. Qua ông, em học được rằng tài năng phải đi đôi với trái tim biết rung động và cảm thông.
Những câu chữ của Huy Cận, những hình ảnh thiên nhiên và con người trong thơ ông, sẽ luôn là ánh sáng dẫn đường cho những ai yêu văn chương. Và em tin rằng, tình yêu thơ ca và những giá trị mà ông để lại sẽ còn mãi, làm phong phú tâm hồn mọi người.
Bài tham khảo Mẫu 10
Người ta thường nói rằng mọi con sông, mọi cánh đồng, và mỗi mái nhà Việt Nam đều mang trong mình dấu ấn của tổ tiên. Trong tâm trí em, những dấu ấn ấy gắn liền với các Vua Hùng, những người đã khai sinh ra đất nước và để lại cho dân tộc một nền văn hóa ngàn đời.
Các Vua Hùng không chỉ là biểu tượng lịch sử, mà còn là hình ảnh thiêng liêng của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết dân tộc. Khi em tưởng tượng về họ, em thấy những vị vua với áo choàng dài, mũ miện trang nghiêm, đứng hiên ngang trên đỉnh núi nhìn ra dòng sông, cánh đồng trải dài. Ánh mắt họ kiên cường, ánh lên quyết tâm bảo vệ dân và đất nước. Hình ảnh các Vua Hùng luôn đi liền với sự chăm lo cho dân. Họ không chỉ cai trị mà còn dạy dân trồng lúa, dạy dân nghề rèn, nghề gốm, và cả những nghi lễ thiêng liêng để kết nối với thiên nhiên. Các vị vua ấy là những người dẫn dắt, là người cha tinh thần của muôn dân. Mỗi quyết định của họ đều hướng tới hạnh phúc của dân.
Trong các câu chuyện dân gian mà em từng được nghe, các Vua Hùng luôn hiện lên như những con người kiên định nhưng cũng rất nhân hậu. Họ lắng nghe lời dân, chia sẻ nỗi lo âu và niềm vui với mọi người. Khi nghe các cụ kể về ngày hội dựng nước, em hình dung những vị vua đứng giữa muôn dân, tay nâng chiếc trống đồng, tiếng trống vang lên như nhịp tim của cả dân tộc. Các Vua Hùng còn là biểu tượng của tinh thần chiến đấu và bảo vệ tổ quốc. Họ dạy dân cách chống giặc ngoại xâm, dạy con cháu không quên cội nguồn, và luôn nhắc nhở rằng tự do và độc lập là những giá trị thiêng liêng phải được gìn giữ. Em ngưỡng mộ sự kiên cường và tầm nhìn xa của các vua, những người đã đặt nền móng cho đất nước Việt Nam hôm nay.
Em cũng rất ấn tượng với những truyền thuyết về các vị vua Hùng. Có những câu chuyện kể về lòng dũng cảm, sự hy sinh, và cả tình thương yêu dân chúng. Qua những câu chuyện ấy, em học được rằng quyền lực đi kèm với trách nhiệm, và một người lãnh đạo thực sự là người luôn đặt lợi ích của dân lên trên hết. Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, cả nước lại cùng tưởng nhớ, dâng hương, nhắc nhở nhau về cội nguồn. Hình ảnh các vị vua ấy không chỉ tồn tại trên sách vở, mà còn sống trong lòng người Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về tình yêu nước, về sự đoàn kết và lòng biết ơn. Em thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào khi nghĩ đến các Vua Hùng.
Em còn tưởng tượng về các Vua Hùng trong những buổi hội làng xưa: âm thanh trống, tiếng chiêng, tiếng reo hò của dân chúng. Dưới ánh nắng vàng, các vị vua đi quanh các cánh đồng, cùng dân gieo mạ, cùng dân cấy lúa. Mỗi hành động của họ đều mang ý nghĩa giáo dục, dạy dân biết lao động, biết yêu thương và tôn trọng nhau. Các Vua Hùng là biểu tượng thiêng liêng, nhưng cũng rất gần gũi. Qua sách vở, qua truyền thuyết, em học được nhiều bài học quý giá: sự kiên nhẫn, lòng dũng cảm, tình thương với dân và trách nhiệm với đất nước. Em học được rằng, bảo vệ và xây dựng đất nước là nhiệm vụ của mỗi người, từ thuở khai sinh đến hôm nay.
Những câu chuyện về các Vua Hùng khiến em cảm thấy tự hào. Dù không được gặp các vị vua, em vẫn cảm nhận được sức mạnh tinh thần mà họ để lại cho dân tộc. Tinh thần ấy truyền vào từng dòng sông, từng cánh đồng, từng mái nhà. Em học được ở các Vua Hùng lòng biết ơn tổ tiên, sự kính trọng lịch sử, và tình yêu nước sâu sắc. Những giá trị ấy sẽ đồng hành cùng em trong suốt cuộc đời, nhắc nhở em rằng dù làm bất cứ việc gì, cũng phải có trách nhiệm và tâm huyết.
Khi nhìn lên núi Nghĩa Lĩnh hay nghe tiếng trống đồng, em lại tưởng tượng các Vua Hùng đang mỉm cười, tự hào về những gì dân tộc đã đạt được. Hình ảnh các vị vua ấy mãi là niềm cảm hứng và là ngọn lửa sáng dẫn đường cho những thế hệ hôm nay và mai sau.
Bài tham khảo Mẫu 11
Nếu lịch sử Việt Nam là một cuốn sách khổng lồ, thì trang về Nguyễn Trãi luôn khiến em dừng lại lâu hơn cả. Không chỉ là một danh nhân lỗi lạc, Nguyễn Trãi còn là biểu tượng của trí tuệ, lòng yêu nước và tinh thần nhân văn cao cả. Mỗi khi đọc về ông, em cảm nhận được sự uyên bác nhưng cũng rất gần gũi, giản dị trong cách sống và cách hành xử của ông.
Nguyễn Trãi sinh ra trong một gia đình nho học, sớm được dạy dỗ nền tảng văn hóa và đạo đức. Khi lớn lên, ông trở thành nhà chính trị và quân sự lỗi lạc, góp công lớn trong cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược. Những chiến công lẫy lừng của ông không chỉ là dấu ấn lịch sử, mà còn là minh chứng cho tài trí và lòng yêu nước sâu sắc. Hình ảnh Nguyễn Trãi trong mắt em không chỉ là một vị quan, mà còn là một nhà hiền triết. Ông sống giản dị, mặc áo nâu, đi chân đất, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Các văn bia, các bài thơ và tác phẩm của ông để lại cho hậu thế không chỉ giá trị văn học mà còn chất chứa những bài học về đạo làm người, về trách nhiệm với dân và với đất nước.
Ông nổi tiếng với những chiến lược quân sự thông minh, nhưng điều làm em ấn tượng hơn cả là tấm lòng nhân hậu. Khi giành thắng lợi, ông không hề kiêu ngạo hay bạo tàn, mà luôn nghĩ đến dân, an dân, dạy dân cách sống hòa thuận và làm việc thiện. Những câu chuyện dân gian kể về ông, về việc Nguyễn Trãi chăm sóc dân nghèo, giúp đỡ những người lầm than, khiến em thấy một tấm lòng lớn lao hiếm có. Nguyễn Trãi còn là một nhà văn hóa. Các tác phẩm của ông, từ “Bình Ngô đại cáo” đến những bài thơ, bài văn ngắn, đều chứa đựng tinh thần yêu nước, khát vọng tự do và lòng trân trọng giá trị con người. Em đọc và cảm nhận được sự nhạy cảm, tinh tế của ông trước thiên nhiên, trước cảnh đời, và trước từng nỗi niềm của dân chúng.
Một điều khiến em khâm phục ở ông là sự kiên định và chính trực. Trong những năm tháng đầy biến động, ông không đánh đổi nhân cách hay lý tưởng vì quyền lực hay lợi ích cá nhân. Nguyễn Trãi luôn đặt dân, nước và lẽ phải lên trên hết. Tinh thần ấy khiến em tự hỏi: liệu trong cuộc sống hôm nay, mình có thể học được điều gì từ ông? Em còn tưởng tượng cảnh Nguyễn Trãi ngồi dưới gốc cây, giấy bút bên cạnh, miệt mài viết lách và suy nghĩ chiến lược. Ông vừa dạy dân, vừa lo việc nước, vừa quan tâm đến từng mảnh đời. Dù là một bậc thầy về chính trị, ông vẫn giữ sự khiêm nhường, lễ phép và hòa nhã với mọi người.
Nguyễn Trãi còn là biểu tượng của sự hy sinh. Ông đã trải qua nhiều đau thương, nhưng vẫn kiên trì theo lý tưởng của mình. Tấm gương ấy khiến em học được rằng, để làm điều lớn lao, cần phải có trí tuệ, lòng dũng cảm và cả sự kiên nhẫn không ngừng. Em cũng nhớ những câu chuyện dân gian kể về ông trong những ngày mùa xuân, khi ông khuyên nhủ dân làng, cùng họ gieo trồng, dạy học, làm việc thiện. Những hình ảnh ấy không chỉ giúp em hiểu về lịch sử mà còn thấm sâu bài học đạo đức và cách sống.
Mỗi khi nghe thầy cô kể về Nguyễn Trãi, em cảm thấy tự hào và xúc động. Không chỉ bởi những chiến công hay tác phẩm văn học, mà bởi cách ông sống, cách ông hành động luôn vì dân vì nước, luôn đặt giá trị con người lên trên hết. Nguyễn Trãi là người đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử Việt Nam. Hình ảnh ông luôn nhắc nhở em về trách nhiệm của mỗi người trước dân tộc, về tinh thần hy sinh và lòng nhân ái.
Với em, Nguyễn Trãi là hình ảnh kết hợp hoàn hảo giữa trí tuệ, đạo đức và lòng yêu nước. Sự uyên bác và nhân hậu của ông là tấm gương để em học tập và trân trọng suốt đời.
Bài tham khảo Mẫu 12
Khi nghe các thầy cô kể về những truyền thuyết của dân tộc, câu chuyện về Thánh Gióng luôn khiến em cảm thấy hứng thú và tự hào nhất. Không chỉ là một cậu bé kỳ diệu, Thánh Gióng còn là biểu tượng của tinh thần yêu nước, dũng cảm và khát vọng chiến thắng kẻ thù. Mỗi lần tưởng tượng về hình ảnh Thánh Gióng, em lại cảm thấy lòng mình rạo rực, muốn làm điều gì đó có ích cho quê hương.
Thánh Gióng sinh ra trong một gia đình bình thường, ở làng Phù Đổng. Thoạt nhìn, cậu bé trông như những đứa trẻ khác: hiền lành, biết nghe lời cha mẹ, ít nói và nhút nhát. Nhưng sự bình thường ấy chỉ là bề ngoài. Khi giặc Ân xâm lược, Gióng bỗng biến hóa thành một vị anh hùng phi thường, khiến cả làng và triều đình sửng sốt. Hình ảnh Thánh Gióng lớn nhanh như thổi, mặc áo giáp bằng tre, cưỡi ngựa sắt và cầm roi sắt, thực sự khiến em cảm thấy kinh ngạc. Em tưởng tượng cảnh cậu bé cưỡi ngựa phi qua cánh đồng, tay cầm roi, tiến thẳng về phía quân thù. Sức mạnh và lòng dũng cảm của Gióng như vượt lên trên tất cả mọi giới hạn thường tình.
Điều khiến em khâm phục nhất ở Thánh Gióng không chỉ là sức mạnh mà còn là tấm lòng yêu nước. Dù còn nhỏ, cậu bé vẫn nhận ra trách nhiệm bảo vệ dân lành và non sông. Khi nghe tin đất nước lâm nguy, Gióng không hề sợ hãi, không hề do dự. Cậu lập tức đứng lên, xin vua cho ra trận. Sự quả quyết và tinh thần hi sinh ấy khiến em cảm thấy xúc động. Cả một cuộc chiến cam go, Thánh Gióng không chỉ dùng sức mạnh mà còn dùng trí thông minh để đánh bại kẻ thù. Những bước phi nước đại trên ngựa sắt, những trận quật phá đoàn quân giặc Ân, từng chi tiết trong truyện khiến em tưởng tượng mãi không quên. Em cảm nhận được lòng kiêu hãnh, sự dũng mãnh và tinh thần chiến đấu bất khuất của Thánh Gióng.
Sau khi chiến thắng, Gióng không ham danh lợi, không tìm vinh quang. Cậu bay thẳng lên trời, để lại cho nhân dân một bài học về lòng tự trọng, về tinh thần hy sinh cao cả. Hình ảnh này khiến em tự nhủ rằng, sống trên đời, quan trọng không chỉ là quyền lực hay địa vị, mà là những hành động cao đẹp vì cộng đồng, vì đất nước. Em còn tưởng tượng cảnh những người dân làng Phù Đổng nhìn theo Gióng bay lên, lòng vừa tự hào vừa cảm động. Người lớn kể chuyện này cho con cháu nghe, truyền dạy bài học yêu nước và lòng dũng cảm. Câu chuyện Thánh Gióng không chỉ là truyền thuyết mà còn là tấm gương sáng cho bao thế hệ noi theo.
Em học được ở Thánh Gióng sự quả cảm, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc. Dù là trẻ nhỏ, cậu vẫn biết đứng lên bảo vệ quê hương. Dù là một nhân vật huyền thoại, Gióng vẫn mang trong mình những giá trị rất đời thường: lòng trung thực, ý chí kiên cường và tấm lòng nhân hậu với dân lành. Câu chuyện về Thánh Gióng khiến em nghĩ về chính bản thân mình. Em nhận ra rằng, mỗi người đều có thể đóng góp một phần nhỏ bé để xây dựng quê hương, như Gióng đã làm khi còn nhỏ mà phi thường. Em học cách can đảm, cách kiên trì và biết yêu thương những người xung quanh.
Hình ảnh Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt, tay cầm roi sắt, bay thẳng lên trời luôn sống động trong trí nhớ em. Mỗi lần đọc lại truyện, em lại thấy trái tim mình dâng lên niềm tự hào và niềm cảm phục vô bờ. Truyền thuyết này không chỉ kể về một anh hùng, mà còn kể về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Em mong rằng, trong cuộc sống hiện đại, những giá trị từ Thánh Gióng vẫn được truyền lại. Sự dũng cảm, tinh thần hy sinh, lòng yêu nước và chính nghĩa là những bài học quý giá mà mỗi người nên học hỏi. Câu chuyện Thánh Gióng dạy em biết rằng, dù là nhỏ bé hay bình thường, mỗi người đều có thể trở thành anh hùng nếu biết yêu nước và sống có trách nhiệm.
Thánh Gióng thực sự là hình tượng anh hùng sống mãi trong lòng người Việt. Em sẽ luôn nhớ về cậu, nhớ về sức mạnh phi thường và trái tim nhân hậu, và lấy đó làm cảm hứng cho chính mình trên con đường trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 13
Khi nghe những câu chuyện về lịch sử, em luôn bị cuốn hút bởi hình ảnh của một vị lãnh tụ vĩ đại – Chủ tịch Hồ Chí Minh. Không chỉ là người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bác Hồ còn là tấm gương về lòng yêu nước, sự cần cù và tinh thần giản dị.
Bác Hồ có dáng người cao, gầy nhưng rất khoan thai. Khuôn mặt Bác hiền từ, ánh mắt luôn sáng và nhìn thấu được nỗi đau, niềm vui của nhân dân. Mỗi khi Bác cười, cả gương mặt như rạng rỡ hơn, ánh mắt Bác chứa đựng sự ấm áp và niềm tin. Mái tóc Bác đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng trán Bác vẫn cao và vầng sáng trí tuệ khiến mọi người kính phục. Bác Hồ không chỉ sống giản dị mà còn cực kỳ chăm chỉ. Hình ảnh Bác ngồi bên bàn giấy, đọc báo, nghiên cứu sách vở để tìm ra con đường giải phóng dân tộc khiến em khâm phục vô cùng. Bác thường làm việc tới khuya, nhưng luôn giữ thái độ điềm tĩnh và kiên nhẫn. Em học được ở Bác sự chăm chỉ và lòng kiên định, biết rằng muốn đạt được mục tiêu lớn, con người phải nỗ lực không ngừng.
Không chỉ là nhà lãnh đạo, Bác Hồ còn là người cha, người thầy của dân tộc. Bác quan tâm tới từng vấn đề của nhân dân, từ trẻ em tới người già, từ việc học hành tới sinh kế. Bác luôn nhắc nhở mọi người phải đoàn kết, thương yêu nhau và sống có đạo đức. Tấm lòng bao la của Bác khiến em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà một con người có thể dành cho đồng bào. Bác quan tâm tới từng chi tiết nhỏ, từng mảnh đời khó khăn. Bác không hề phân biệt giàu nghèo, địa vị, mà luôn đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu.
Bác Hồ còn nổi tiếng về sự giản dị trong lối sống. Bác mặc quần áo đơn giản, ăn uống tiết kiệm, sống khiêm nhường. Nhưng chính sự giản dị ấy lại toát lên vẻ uy nghi, khiến mọi người càng thêm kính trọng. Em nhận ra rằng, quyền lực hay danh vọng không làm nên con người vĩ đại, mà là những hành động vì cộng đồng. Tinh thần yêu nước và sự hy sinh của Bác Hồ là điều khiến em ngưỡng mộ nhất. Bác sẵn sàng rời xa quê hương, sống nhiều năm ở nước ngoài để tìm đường cứu nước, để học hỏi và mang về những tri thức quý báu. Sự dũng cảm, kiên trì ấy là bài học quý giá mà em sẽ mang theo trong suốt cuộc đời.
Em còn tưởng tượng về những buổi Bác Hồ nói chuyện với nhân dân, giảng dạy về tinh thần độc lập, tự do, về tình yêu thương đồng bào. Giọng Bác trầm ấm, lời nói nhẹ nhàng nhưng thấm sâu vào lòng người. Những câu chuyện ấy khiến em cảm thấy được truyền cảm hứng, dạy em biết sống có trách nhiệm và biết yêu thương người khác.
Những ngày học lịch sử, em đọc về cuộc đời Bác Hồ, từ những năm tháng tuổi trẻ bôn ba khắp thế giới tới những ngày cuối đời, vẫn luôn quan tâm tới vận mệnh dân tộc. Em học được ở Bác sự kiên định, lòng nhân hậu và tinh thần bất khuất. Em tự nhủ rằng, dù còn nhỏ, em cũng phải học cách chăm chỉ, sống giản dị và luôn quan tâm tới mọi người xung quanh. Bác Hồ chính là tấm gương sáng để em noi theo. Mỗi lần đọc về Bác, lòng em lại dâng lên niềm tự hào về dân tộc Việt Nam. Em nguyện luôn trân trọng và học tập theo những giá trị ấy trong suốt cuộc đời mình.
Bài tham khảo Mẫu 14
Có những con người xuất hiện trong lịch sử mà tên tuổi của họ không chỉ ghi dấu một thời đại, mà còn trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần đấu tranh bất khuất. Với em, Võ Thị Sáu là một trong những tấm gương như thế. Chị là người chiến sĩ trẻ, sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Võ Thị Sáu sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nhỏ, nơi tiếng cười trẻ thơ hòa lẫn với những khó khăn đời sống. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chị đã sớm bộc lộ lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Chị không chỉ là người con gái bình thường, mà còn là một chiến sĩ gan dạ, tham gia vào phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp. Chị Võ Thị Sáu có dáng người nhỏ nhắn, nhưng đôi mắt chị luôn sáng rực niềm tin và ý chí. Mái tóc đen dài của chị từng được buộc gọn khi ra trận, nhưng mỗi bước đi của chị đều toát lên sự quyết tâm và lòng quả cảm. Khi nhắc về chị, những người đi trước đều nói đến sự lanh lợi, khéo léo và kiên cường, những phẩm chất giúp chị vượt qua bao thử thách khắc nghiệt của thời chiến. Chị không sợ hiểm nguy. Em đã được thầy kể về những lần chị dùng mìn để chống lại quân địch, những hành động gan dạ ấy khiến nhiều người phải nể phục. Mỗi lần đọc về chị, em đều cảm nhận được tinh thần bất khuất của một cô gái trẻ, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho tự do của Tổ quốc.
Võ Thị Sáu còn là hình ảnh của lòng kiên định trước thử thách. Chị từng bị bắt, bị giam cầm, nhưng không một lời than vãn, không một giọt nước mắt hèn nhát. Chị luôn giữ vững khí tiết, dạy cho mọi người xung quanh bài học về lòng dũng cảm và tinh thần đấu tranh bất khuất. Sự kiên cường ấy làm em thấy xúc động và khâm phục vô cùng. Em còn nhớ, thầy kể rằng trong những ngày cuối cùng, khi còn rất trẻ, Võ Thị Sáu vẫn nhìn đời bằng ánh mắt lạc quan, không hề khuất phục kẻ thù. Em tự hỏi, một cô gái mới mười chín, đôi mươi mà có thể giữ vững tinh thần như vậy, thật phi thường biết bao. Chị đã hy sinh, nhưng tên tuổi và những hành động dũng cảm ấy vẫn còn sống mãi trong lòng mọi người. Ngoài lòng dũng cảm, em còn ngưỡng mộ tinh thần yêu nước và sự hy sinh của chị. Chị không sống để hưởng thụ, mà sống để làm gương, để truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ sau này. Em học được ở Võ Thị Sáu bài học về lòng quả cảm, về tinh thần kiên định và sự hy sinh cho lý tưởng cao đẹp.
Mỗi lần tưởng tượng về chị, em lại thấy hình ảnh một cô gái nhỏ bé nhưng mang trái tim rực lửa, sẵn sàng chiến đấu vì tự do của đồng bào. Chị trở thành biểu tượng của tinh thần thanh niên Việt Nam: dũng cảm, kiên cường, không ngại gian khổ. Em tự nhủ rằng, dù còn nhỏ, em cũng sẽ học cách sống có ý nghĩa, biết yêu quý tự do, hòa bình và biết trân trọng những hy sinh của các anh hùng, liệt sĩ.
Bài tham khảo Mẫu 15
Có những con người khiến chúng ta không chỉ ngưỡng mộ tài năng, mà còn cảm phục cả tấm lòng và cách sống của họ. Với em, nhà thơ Huy Cận là một trong những nhân vật như vậy. Mỗi lần nhắc đến ông, em lại thấy hình ảnh một người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và luôn tìm kiếm cái đẹp trong mọi khoảnh khắc.
Huy Cận sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học, ngay từ nhỏ đã ham mê đọc sách và làm thơ. Những câu chữ đã đi theo ông từ tuổi thơ, giúp ông khám phá thế giới và thể hiện những cảm xúc tinh tế nhất của mình. Em được nghe thầy kể về ông, về những bài thơ nổi tiếng như “Đoàn thuyền đánh cá”, nơi Huy Cận không chỉ miêu tả cảnh biển mà còn gửi gắm tình yêu quê hương, lòng kính trọng những người lao động bình dị. Ông Huy Cận có dáng người thanh mảnh, điềm tĩnh nhưng ánh mắt luôn sáng lên sự tinh anh của một nhà thơ. Mái tóc bạc phơ nhưng vẫn gợi lên vẻ hiền từ, từng nét mặt đều toát lên sự sâu sắc và trải nghiệm. Ông giản dị trong ăn mặc, nhưng từng lời nói, từng cử chỉ đều khiến người đối diện cảm nhận được một tâm hồn giàu cảm xúc và tấm lòng trân trọng cuộc sống.
Em ấn tượng nhất là cách Huy Cận quan sát thiên nhiên. Qua những trang thơ của ông, những con sóng, bầu trời, cánh đồng, và cả những buổi bình minh đều trở nên sống động và giàu nhịp điệu. Ông viết về biển cả không chỉ để miêu tả cảnh vật, mà còn để ca ngợi tinh thần lao động, sự bền bỉ và khát khao sống của con người. Chính điều này khiến em học được cách yêu thiên nhiên và trân trọng cuộc sống xung quanh. Huy Cận còn là người quan tâm đến xã hội. Những bài thơ của ông không chỉ đẹp về hình ảnh, mà còn chứa đựng thông điệp sâu sắc, kêu gọi tình yêu thương, sự đoàn kết và niềm hy vọng vào tương lai. Em thích đọc những bài thơ ấy, bởi chúng vừa nhẹ nhàng, vừa mang ý nghĩa sâu sắc, khiến em cảm thấy bình yên nhưng cũng suy nghĩ nhiều về trách nhiệm của bản thân với cộng đồng.
Ngoài ra, Huy Cận còn khiến em khâm phục bởi sự kiên trì và lòng đam mê sáng tạo. Trong suốt cuộc đời, ông không ngừng học hỏi, thử nghiệm những phong cách thơ khác nhau, tìm kiếm giọng điệu riêng để mỗi câu chữ đều chân thành và giàu cảm xúc. Em nhận ra rằng, tài năng thôi chưa đủ, mà cần có sự chăm chỉ, bền bỉ và lòng say mê như ông. Khi đọc thơ Huy Cận, em còn học được cách cảm nhận cuộc sống bằng trái tim. Những niềm vui nhỏ, những cảnh vật bình dị quanh mình cũng trở nên đáng quý hơn. Từ ông, em biết rằng thơ ca không chỉ là câu chữ, mà còn là cách nhìn đời, cách lắng nghe và đồng cảm với mọi người xung quanh.
Những câu chuyện về Huy Cận khiến em ngưỡng mộ ông không chỉ là nhà thơ tài năng, mà còn là một con người giàu lòng nhân ái, giàu tâm hồn và tinh thần lạc quan. Mỗi bài thơ là một bài học, một trải nghiệm, giúp em học cách sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn và luôn trân trọng những giá trị bình dị xung quanh. Em tự nhủ, dù còn nhỏ, em cũng sẽ cố gắng học tập, rèn luyện, và sống có cảm xúc, biết yêu thương như Huy Cận từng viết. Nhà thơ ấy là tấm gương sáng, dạy em cách sống và cách cảm nhận thế giới. Từ những câu thơ giản dị mà sâu sắc, em học được sự kiên trì, lòng yêu nghề, yêu cuộc sống và tình yêu dành cho con người.
Mỗi lần đọc lại thơ Huy Cận, em lại thấy như được gặp một người bạn tâm hồn, hiểu mình, truyền cho mình niềm cảm hứng để sống tốt và trân trọng từng giây phút hiện tại. Ông thực sự là một nhân vật lịch sử, một nhà thơ đáng kính mà em vô cùng ngưỡng mộ và muốn học hỏi theo.
- Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất
- Top 105 Bài văn tả lại hình ảnh ông tiên trong trí tưởng tương của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em ngưỡng mộ và khâm phục trong đợt dịch Covid 19 hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em thường gặp (thầy giáo, cô giáo, người hàng xóm, chú công an,…) hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về hình dáng và tính tình của một người bạn học trong lớp em được nhiều người quý mến hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn tả lại hình ảnh ông tiên trong trí tưởng tương của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em ngưỡng mộ và khâm phục trong đợt dịch Covid 19 hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em thường gặp (thầy giáo, cô giáo, người hàng xóm, chú công an,…) hay nhất
- Top 105 Bài văn tả lại hình ảnh ông tiên trong trí tưởng tương của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về một nhân vật mà em biết hoặc đã được học hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em ngưỡng mộ và khâm phục trong đợt dịch Covid 19 hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người mà em thường gặp (thầy giáo, cô giáo, người hàng xóm, chú công an,…) hay nhất




Danh sách bình luận