Top 105 Bài văn tả cảnh thiên nhiên hay nhất>
- Cảnh đó là gì? (biển, núi, cánh đồng, buổi sáng, mùa thu…?) - Em nhìn thấy cảnh ấy vào thời điểm nào? (sáng, trưa, chiều, tối, mùa nào?) - Ấn tượng chung của em về cảnh là gì? (đẹp, yên bình, hùng vĩ, thơ mộng…?)
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Cảnh đó là gì? (biển, núi, cánh đồng, buổi sáng, mùa thu…?)
- Em nhìn thấy cảnh ấy vào thời điểm nào? (sáng, trưa, chiều, tối, mùa nào?)
- Ấn tượng chung của em về cảnh là gì? (đẹp, yên bình, hùng vĩ, thơ mộng…?)
II. Thân bài
1. Khái quát chung về cảnh
- Không gian rộng hay hẹp? Màu sắc chủ đạo là gì? Không khí như thế nào? (trong lành, mát mẻ, oi bức…?)
- Cảnh hiện lên đầu tiên trong mắt em ra sao? Điều gì gây ấn tượng mạnh nhất?
2. Tả chi tiết cảnh
a. Tả bầu trời/ không gian phía trên
- Bầu trời màu gì? Có mây không? Mây như thế nào? Ánh sáng ra sao?
- Bầu trời làm cảnh trở nên như thế nào?
- Có sự thay đổi theo thời gian không?
b. Tả cảnh trung tâm
- Cảnh vật chính có đặc điểm gì? Hình dáng, màu sắc, chuyển động ra sao?
- Có điểm gì nổi bật nhất?
- Cây cối, hoa lá như thế nào?
- Hoạt động của con người và các loài động vật.
- Âm thanh (tiếng gió, sóng, chim hót…)
c. Tả sự thay đổi của cảnh
- Cảnh thay đổi theo thời gian như thế nào? (sáng → trưa → chiều…)
- Lúc nào cảnh đẹp nhất? Vì sao?
3. Cảm xúc của em trước cảnh
- Đứng trước cảnh đẹp thiên nhiên, em cảm thấy gì? (yêu thích, thư giãn, tự hào…)
- Cảnh thiên nhiên gợi cho em suy nghĩ gì? Em có kỷ niệm gì đặc biệt ở nơi đó không?
III. Kết bài
- Khẳng định lại vẻ đẹp của cảnh thiên nhiên.
- Liên hệ: Em mong muốn điều gì? (giữ gìn, quay lại, gắn bó…)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Buổi sáng trên cánh đồng quê luôn mang một vẻ đẹp yên bình và trong trẻo.
Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng tre, cả không gian như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng dịu nhẹ trải xuống cánh đồng một màu vàng óng. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi. Những đám mây trắng trôi lững lờ như đang dạo chơi. Không khí buổi sáng mát mẻ và dễ chịu. Cánh đồng lúa trải dài bát ngát. Những bông lúa chín vàng cúi đầu trong gió. Mỗi khi gió thổi qua, cả cánh đồng lại dập dềnh như sóng biển. Tiếng chim hót vang lên ríu rít. Những chú chim bay lượn trên bầu trời, thỉnh thoảng sà xuống ruộng tìm mồi. Âm thanh ấy làm cho buổi sáng thêm sinh động.
Xa xa, người nông dân đã bắt đầu làm việc. Họ đi ra đồng từ sớm. Những chiếc nón lá thấp thoáng giữa ruộng lúa. Con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng vẫn còn đọng sương. Những giọt sương long lanh trên lá cỏ. Khi ánh nắng chiếu vào, chúng lấp lánh như những hạt ngọc. Em đứng giữa cánh đồng, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của lúa mới thơm dịu lan tỏa. Cảm giác thật dễ chịu.
Buổi sáng trên cánh đồng quê không chỉ đẹp mà còn đầy sức sống. Đó là vẻ đẹp của thiên nhiên và con người hòa quyện. Em rất yêu cảnh buổi sáng nơi đây.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Hoàng hôn trên biển là một trong những cảnh đẹp nhất mà em từng được ngắm nhìn.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, cả không gian như thay đổi từng chút một. Bầu trời chuyển dần từ màu xanh sang màu cam rực rỡ. Những đám mây cũng nhuộm màu vàng hồng. Mặt trời tròn như quả cầu lửa, từ từ hạ xuống phía chân trời. Ánh nắng chiếu xuống mặt biển, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Âm thanh rì rào nghe thật êm tai. Nước biển phản chiếu ánh hoàng hôn, trở nên óng ánh. Gió biển thổi nhẹ mang theo vị mặn của muối. Không khí trở nên mát mẻ hơn. Trên bãi cát, một vài người đang đi dạo. Những bước chân chậm rãi in dấu trên cát. Xa xa, những chiếc thuyền đang trở về sau một ngày đánh bắt. Hình ảnh ấy thật bình yên. Những cánh chim bay về tổ khi trời sắp tối.
Em đứng lặng nhìn cảnh vật trước mắt. Lòng em cảm thấy thật thư thái. Em rất yêu cảnh hoàng hôn trên biển. Đó là một trong những kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn ghi nhớ trong lòng.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Buổi sớm ở núi rừng mang một vẻ đẹp hoang sơ và kì vĩ.
Khi màn sương còn phủ kín, cảnh vật hiện lên mờ ảo như trong tranh. Bầu trời dần sáng lên. Ánh nắng len lỏi qua những tán cây. Những tia nắng chiếu xuống mặt đất thành từng vệt sáng. Những ngọn núi cao sừng sững nối tiếp nhau. Màu xanh của rừng cây phủ kín khắp nơi. Không gian rộng lớn và hùng vĩ. Sương sớm còn đọng trên lá. Những giọt sương lấp lánh dưới ánh nắng. Cảnh vật trở nên lung linh hơn. Tiếng chim rừng vang lên khắp nơi. Âm thanh ấy làm cho núi rừng trở nên sống động. Dòng suối nhỏ chảy róc rách dưới chân núi. Nước trong vắt, nhìn thấy cả đá dưới đáy.
Không khí nơi đây rất trong lành. Hít thở sâu, em cảm thấy thật dễ chịu. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua. Những tán cây rung rinh. Lá cây xào xạc tạo nên âm thanh êm tai.
Em đứng giữa thiên nhiên rộng lớn mà cảm thấy thật nhỏ bé. Nhưng cũng rất thích thú. Cảnh núi rừng buổi sớm khiến em thêm yêu thiên nhiên. Nó mang lại cảm giác yên bình và tươi mới.
Bài tham khảo Mẫu 1
Bình minh trên biển luôn mang đến cho con người những cảm xúc thật đặc biệt. Khi màn đêm dần tan biến, cả không gian như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Em đã có dịp được ngắm nhìn cảnh ấy, và đó trở thành một trong những kỉ niệm đẹp nhất về thiên nhiên trong lòng em.
Khi em đặt chân ra bãi biển, trời vẫn còn khá sớm. Không gian xung quanh vẫn còn mờ ảo trong ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh. Bầu trời mang một màu xanh nhạt pha chút hồng dịu dàng. Những đám mây lững lờ trôi, như đang chậm rãi thức dậy. Mặt biển lúc này yên ả hơn thường ngày. Những con sóng không còn dữ dội mà chỉ nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Âm thanh “rì rào” vang lên đều đặn, giống như một bản nhạc êm ái của thiên nhiên. Gió biển thổi nhẹ qua. Hơi gió mang theo vị mặn đặc trưng của biển cả. Không khí trong lành khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Em hít một hơi thật sâu để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc ấy.
Xa xa, mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía chân trời. Ban đầu, chỉ là một vệt sáng mờ nhạt. Nhưng rồi, vệt sáng ấy dần dần rõ hơn. Một quả cầu đỏ rực từ từ xuất hiện. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống mặt biển. Cả mặt nước như được dát một lớp vàng óng ánh. Những tia nắng lấp lánh phản chiếu theo từng con sóng. Cảnh tượng ấy thật đẹp. Em đứng lặng người nhìn ngắm. Lòng em tràn đầy cảm xúc. Trên bãi cát, dấu chân của những người đi dạo sớm in rõ ràng. Cát mềm và mịn. Khi bước chân xuống, em cảm nhận được sự êm ái. Một vài người đã có mặt từ sớm. Có người đi dạo. Có người tập thể dục. Những bước chân chậm rãi như hòa vào nhịp điệu của biển. Xa hơn một chút, những chiếc thuyền đánh cá đang trở về. Sau một đêm làm việc, các bác ngư dân mang theo những mẻ cá tươi. Họ cùng nhau kéo lưới, gỡ cá. Tiếng nói cười vang lên đầy phấn khởi.
Những con cá lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Cảnh tượng ấy thật sống động. Nó cho thấy sự gắn bó giữa con người và biển cả. Trên bầu trời, những chú chim biển bay lượn. Chúng sải cánh rộng, lượn vòng trên không trung. Thỉnh thoảng, chúng sà xuống mặt nước rồi lại bay lên. Âm thanh của sóng, của gió, của chim hòa vào nhau. Tất cả tạo nên một bản hòa âm tuyệt vời. Mặt trời dần lên cao hơn. Ánh sáng trở nên rực rỡ. Không gian xung quanh sáng rõ hơn. Bãi biển bắt đầu đông người hơn. Trẻ em chạy nhảy trên cát. Tiếng cười vang lên trong trẻo.
Một vài người xây lâu đài cát. Những hình thù ngộ nghĩnh hiện ra. Không khí thật vui tươi. Em bước dọc theo bờ biển. Nước biển chạm vào chân mát lạnh. Những con sóng nhỏ lăn tăn rồi tan biến. Mỗi bước đi, em lại cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của thiên nhiên. Mọi thứ thật gần gũi mà cũng thật rộng lớn.
Em nhìn ra xa. Biển mênh mông không thấy điểm cuối. Bầu trời và mặt biển như hòa làm một. Đứng trước cảnh ấy, em thấy mình thật nhỏ bé. Nhưng cũng cảm thấy thật tự do. Bình minh trên biển không chỉ đẹp ở màu sắc. Nó còn đẹp ở sự chuyển động, ở âm thanh và cả cảm xúc mà nó mang lại. Thời gian trôi qua, mặt trời đã lên cao. Ánh nắng trở nên chói hơn. Bãi biển cũng trở nên nhộn nhịp hơn. Nhưng trong lòng em, khoảnh khắc bình minh ban đầu vẫn là đẹp nhất. Đó là lúc thiên nhiên dịu dàng và tinh khôi nhất.
Em rời khỏi bãi biển mà vẫn còn lưu luyến. Những hình ảnh vừa trải qua như vẫn còn hiện rõ trong tâm trí. Bình minh trên biển đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Nó khiến em thêm yêu thiên nhiên hơn. Không chỉ là một cảnh đẹp, đó còn là một trải nghiệm đáng nhớ.
Có lẽ sau này, em sẽ còn được ngắm nhiều cảnh đẹp khác. Nhưng hình ảnh mặt trời nhô lên từ biển, ánh sáng lấp lánh trên sóng và làn gió mát lành sẽ mãi ở lại trong trái tim em. Đó không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là vẻ đẹp của những khoảnh khắc bình yên - nơi con người có thể tạm quên đi mọi lo toan để hòa mình vào sự bao la của đất trời.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có những buổi chiều, bầu trời bỗng đổi sắc rất nhanh, như thể thiên nhiên đang muốn kể một câu chuyện bất ngờ. Đang nắng chói chang, mọi thứ bỗng chốc dịu lại, rồi gió nổi lên, mây kéo về. Và rồi, cơn mưa mùa hè ập đến vừa vội vã, vừa mãnh liệt, nhưng cũng đầy sức sống. Với em, cảnh cơn mưa mùa hè luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa dữ dội vừa dịu dàng.
Ban đầu, bầu trời vẫn còn trong xanh. Nhưng chỉ một lúc sau, những đám mây đen từ đâu kéo đến. Chúng tụ lại thành từng mảng lớn, che kín cả khoảng trời. Ánh nắng dần yếu đi. Không gian trở nên âm u. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn. Những hàng cây ven đường rung lên xào xạc. Lá cây bị gió cuốn bay lả tả. Bụi đường cũng theo gió mà bay lên. Không khí trở nên mát hơn nhưng cũng đầy báo hiệu của cơn mưa sắp đến. Mọi người trên đường bắt đầu vội vã hơn. Có người nhanh chóng tìm chỗ trú. Có người kéo vội áo mưa.
Rồi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống. Ban đầu chỉ là vài hạt lác đác. Chúng chạm xuống mặt đất tạo thành những âm thanh nhỏ nhẹ. Chẳng mấy chốc, mưa nặng hạt hơn. Những giọt nước rơi xuống nhanh và mạnh. Âm thanh “lộp bộp” vang lên khắp nơi. Cơn mưa ào đến. Nước mưa như trút xuống. Mặt đường nhanh chóng ướt đẫm. Những vũng nước nhỏ dần xuất hiện. Cây cối được tắm mát trong làn nước mưa. Lá cây trở nên xanh hơn, sạch hơn. Những hạt nước đọng lại trên lá, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Tiếng mưa rơi rào rào trên mái nhà. Âm thanh ấy vừa ồn ào vừa quen thuộc. Nó tạo nên một cảm giác thật đặc biệt.
Em đứng nhìn qua cửa sổ. Mọi thứ bên ngoài như được phủ một lớp màn nước trắng xóa. Con đường trước nhà trở nên vắng vẻ hơn. Người đi đường tìm chỗ trú mưa. Những chiếc xe chạy chậm lại. Ở một góc phố, vài đứa trẻ thích thú chạy ra tắm mưa. Chúng cười nói vui vẻ. Tiếng cười vang lên giữa tiếng mưa. Nước mưa chảy thành dòng trên mặt đường. Những chiếc lá bị cuốn theo dòng nước. Không khí trở nên mát lạnh. Cái nóng oi bức của mùa hè dường như biến mất. Thỉnh thoảng, một tia chớp lóe lên trên bầu trời. Ngay sau đó là tiếng sấm vang rền. Không gian trở nên mạnh mẽ và dữ dội hơn.
Nhưng rồi, cơn mưa cũng dần dịu lại. Những hạt mưa nhỏ dần. Âm thanh cũng nhẹ hơn. Bầu trời bắt đầu sáng trở lại. Những đám mây đen tan dần. Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua. Mưa tạnh hẳn. Không gian trở nên yên tĩnh hơn. Mọi thứ như vừa được gột rửa. Cây cối xanh tươi hơn. Không khí trong lành và dễ chịu. Mặt đường vẫn còn ướt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Mọi người lại tiếp tục công việc của mình. Cuộc sống trở lại nhịp điệu quen thuộc.
Em bước ra ngoài. Những giọt nước còn đọng lại trên lá rơi xuống. Không khí mát mẻ khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Sau cơn mưa, bầu trời trong xanh hơn. Đôi khi còn xuất hiện cầu vồng. Những dải màu rực rỡ làm cho không gian thêm đẹp. Cơn mưa mùa hè không kéo dài lâu. Nhưng những gì nó mang lại thật đáng quý. Nó xua tan cái nóng. Nó làm cho cây cối tươi tốt hơn. Nó mang lại sự sống mới cho thiên nhiên.
Em rất thích ngắm mưa. Dù có lúc mưa dữ dội, nhưng sau đó luôn là sự bình yên. Cơn mưa như một khoảng lặng giữa nhịp sống vội vã. Nó khiến con người chậm lại, lắng nghe và cảm nhận nhiều hơn. Nhìn cơn mưa, em hiểu rằng thiên nhiên luôn có những thay đổi bất ngờ. Nhưng chính những thay đổi ấy lại làm cho cuộc sống thêm phong phú.
Bài tham khảo Mẫu 3
Buổi chiều buông xuống chậm rãi như một nét vẽ mềm mại của thiên nhiên. Khi ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, dòng sông quê em hiện lên với một vẻ đẹp thật yên bình và thơ mộng. Không ồn ào, không náo nhiệt, cảnh dòng sông vào buổi chiều mang đến cho em cảm giác nhẹ nhàng và sâu lắng.
Mặt trời bắt đầu nghiêng về phía chân trời. Ánh nắng nhuộm vàng cả không gian. Dòng sông như được khoác lên mình một tấm áo óng ánh. Nước sông chảy lặng lờ. Không còn cuồn cuộn như những ngày mưa lớn. Mặt nước phẳng lặng, phản chiếu bầu trời trong xanh. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn. Chúng nối tiếp nhau, nhẹ nhàng lan rộng. Hai bên bờ sông là những hàng cây xanh. Tán lá rì rào trong gió. Những chiếc lá khẽ rung lên như đang trò chuyện với nhau. Ánh nắng chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Không gian trở nên thật nên thơ.
Một vài chiếc thuyền nhỏ trôi trên sông. Những người chèo thuyền thong thả đưa mái chèo. Mỗi nhịp chèo tạo nên những vòng nước lan ra. Xa xa, có người đang thả lưới. Họ đứng vững trên thuyền, tập trung vào công việc. Cảnh lao động diễn ra thật yên bình. Trên bầu trời, những cánh chim bắt đầu bay về tổ. Chúng bay thành từng đàn, tạo thành những đường cong mềm mại. Tiếng chim gọi nhau vang lên. Âm thanh ấy hòa cùng tiếng gió, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng.
Ở bờ sông, trẻ em tụ tập vui chơi. Có bạn thả diều. Có bạn chạy nhảy trên bãi cỏ. Tiếng cười vang lên trong trẻo. Một vài người lớn ngồi nghỉ ngơi sau một ngày làm việc. Họ trò chuyện, ngắm cảnh. Gương mặt ai cũng thư thái. Em ngồi bên bờ sông, lặng nhìn mọi thứ xung quanh. Dòng sông trôi chậm rãi như mang theo cả thời gian. Gió chiều thổi nhẹ. Không khí trở nên mát mẻ. Cảm giác thật dễ chịu. Mặt trời dần hạ thấp hơn. Ánh sáng chuyển sang màu cam rực rỡ. Cả bầu trời như được nhuộm màu ấm áp. Dòng sông lúc này càng trở nên đẹp hơn. Mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn, lấp lánh như có vô vàn hạt ánh sáng nhỏ.
Những chiếc thuyền cũng dần trở về bến. Một ngày lao động sắp kết thúc. Khung cảnh trở nên yên tĩnh hơn. Tiếng nói cười cũng nhỏ dần. Em cảm nhận rõ sự chuyển mình của thời gian. Từ náo nhiệt sang yên bình. Khi mặt trời khuất hẳn, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Không gian trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Những ánh đèn từ xa bắt đầu sáng lên. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi.
Em đứng dậy ra về, nhưng lòng vẫn còn lưu luyến. Cảnh dòng sông buổi chiều không chỉ đẹp ở vẻ ngoài. Nó còn mang đến cho em cảm giác bình yên trong tâm hồn. Đó là nơi em có thể quên đi những ồn ào của cuộc sống. Dòng sông như một người bạn thân thiết, luôn ở đó, lặng lẽ và dịu dàng.
Bài tham khảo Mẫu 4
Đêm xuống, làng quê không chìm vào bóng tối mà như khoác lên mình một vẻ đẹp khác dịu dàng và yên tĩnh. Khi vầng trăng từ từ nhô lên khỏi rặng tre, cả không gian như bừng sáng trong một thứ ánh sáng mềm mại và trong trẻo. Đứng giữa khoảng sân nhỏ, em cảm nhận rõ ràng vẻ đẹp thanh bình của đêm trăng nơi quê nhà.
Bầu trời lúc này cao và trong vắt. Không còn ánh nắng chói chang của ban ngày, thay vào đó là ánh trăng hiền hòa. Vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa trời, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Ánh trăng phủ xuống khắp mọi nơi. Con đường làng nhỏ như được dát bạc. Những mái nhà lấp lánh dưới ánh trăng. Hàng tre đầu làng in bóng xuống mặt đất. Những chiếc lá tre khẽ rung lên trong gió. Bóng tre đung đưa tạo nên những hình thù thú vị. Cánh đồng phía xa cũng sáng lên dưới ánh trăng. Những thửa ruộng trải dài, mờ ảo mà vẫn rõ nét.
Gió đêm thổi nhẹ. Không khí mát mẻ và dễ chịu. Mùi hương của đồng quê thoang thoảng trong không gian. Tiếng côn trùng bắt đầu vang lên. Tiếng dế kêu, tiếng ếch nhái hòa vào nhau tạo thành một bản nhạc đêm quen thuộc. Xa xa, tiếng chó sủa vọng lại. Âm thanh ấy càng làm cho không gian thêm yên tĩnh. Trên con đường làng, một vài người vẫn còn đi lại. Họ bước đi chậm rãi, trò chuyện nhẹ nhàng. Trẻ em trong xóm tụ tập ngoài sân. Các bạn chơi đùa dưới ánh trăng. Tiếng cười vang lên trong trẻo. Có bạn chơi trốn tìm. Có bạn chạy nhảy khắp nơi. Ánh trăng chiếu sáng gương mặt các bạn.
Người lớn thì ngồi trước hiên nhà. Họ quạt mát, uống nước và trò chuyện. Không khí thật ấm áp và gần gũi. Những chiếc võng đung đưa. Có người nằm nghỉ sau một ngày làm việc vất vả. Em ngồi trên bậc thềm, lặng nhìn khung cảnh xung quanh. Ánh trăng làm mọi thứ trở nên đẹp hơn. Mặt ao trong xóm phản chiếu ánh trăng. Vầng trăng như nằm gọn trong làn nước. Thỉnh thoảng, có con cá quẫy nước. Mặt ao gợn sóng, làm vầng trăng lung linh hơn. Những đám mây mỏng trôi qua bầu trời. Ánh trăng lúc ẩn lúc hiện. Cảnh vật trở nên huyền ảo.
Em cảm nhận được sự yên bình lan tỏa khắp nơi. Không có tiếng xe cộ ồn ào. Chỉ có âm thanh của thiên nhiên. Đêm trăng khiến lòng người dịu lại. Mọi lo toan dường như tan biến. Em thấy mình như hòa vào không gian ấy. Mọi thứ thật nhẹ nhàng. Thời gian trôi chậm rãi. Không ai vội vã. Đêm càng về khuya, không gian càng yên tĩnh. Tiếng côn trùng vẫn đều đặn vang lên. Ánh trăng vẫn sáng, vẫn dịu dàng như lúc ban đầu.
Em đứng dậy trở vào nhà, nhưng vẫn ngoái nhìn bầu trời. Vầng trăng như vẫn dõi theo từng bước chân. Đêm trăng ở làng quê không rực rỡ như thành phố, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Đó là vẻ đẹp của sự giản dị, của thiên nhiên và con người hòa quyện. Mỗi lần ngắm trăng, em lại thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đó không chỉ là một cảnh đẹp, mà còn là một cảm xúc khó quên.
Rồi mai này, dù có đi xa đến đâu, em vẫn tin rằng hình ảnh đêm trăng quê nhà sẽ luôn hiện lên trong tâm trí. Ánh trăng dịu dàng ấy, tiếng côn trùng quen thuộc ấy, và cả không gian yên bình ấy sẽ trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Bởi chính nơi đó, em đã từng có những phút giây thật lặng, thật trong và thật đẹp - những phút giây mà chỉ cần nhớ lại thôi, lòng cũng thấy dịu đi rất nhiều.
Bài tham khảo Mẫu 5
Một bước chân chậm lại giữa thiên nhiên, em chợt nhận ra có những vẻ đẹp không rực rỡ mà vẫn khiến lòng người xao xuyến. Rừng mùa thu là một vẻ đẹp như thế không ồn ào, không chói chang, mà lặng lẽ thay áo trong từng chiếc lá rơi. Khi bước vào khu rừng vào những ngày thu, em như lạc vào một thế giới vừa quen vừa lạ, vừa dịu dàng vừa sâu lắng.
Bầu trời mùa thu cao và trong hơn. Ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ. Những tia nắng len qua tán cây, rơi xuống mặt đất thành từng vệt sáng lung linh. Cả khu rừng như được nhuộm trong sắc vàng và đỏ. Lá cây không còn xanh mướt như mùa hè mà chuyển sang những gam màu ấm áp. Có chiếc vàng óng, có chiếc đỏ rực, có chiếc vẫn còn pha chút xanh. Gió thu thổi qua nhẹ nhàng. Những tán cây khẽ rung lên. Và rồi, từng chiếc lá bắt đầu rơi xuống. Lá rơi không vội vã. Chúng xoay tròn trong không trung, chậm rãi như đang nhảy múa. Mỗi chiếc lá như mang theo một câu chuyện riêng. Khi chạm đất, chúng nằm yên, tạo thành một tấm thảm mềm mại.
Mặt đất trong rừng phủ đầy lá. Bước chân lên nghe xào xạc. Âm thanh ấy rất khẽ nhưng lại khiến không gian thêm phần sống động. Không khí trong rừng mát mẻ và trong lành. Mùi hương của lá khô, của đất, của cây cối hòa quyện vào nhau. Những thân cây cao lớn đứng lặng lẽ. Vỏ cây sần sùi, mang dấu vết của thời gian. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những khoảng sáng tối đan xen. Khung cảnh trở nên huyền ảo như trong tranh. Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh hơn thổi qua. Lá rơi nhiều hơn. Cả không gian như ngập tràn trong những chiếc lá bay. Tiếng chim rừng vang lên đâu đó. Không còn ríu rít như mùa xuân, âm thanh trở nên trầm lắng hơn. Một vài con sóc chạy nhanh trên cành cây. Chúng thoăn thoắt nhảy từ cành này sang cành khác.
Ở một góc rừng, có dòng suối nhỏ chảy qua. Nước trong vắt, róc rách không ngừng. Những chiếc lá rơi xuống mặt nước, trôi theo dòng chảy. Hình ảnh ấy thật nhẹ nhàng. Em bước đi chậm rãi giữa khu rừng. Mỗi bước chân đều mang lại cảm giác bình yên. Không có tiếng ồn của xe cộ. Không có sự vội vã. Chỉ có thiên nhiên và nhịp thở chậm rãi của thời gian. Ánh nắng dần thay đổi khi mặt trời lên cao hơn. Màu sắc của lá cũng trở nên rực rỡ hơn. Cả khu rừng như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu ấm.
Em đưa tay hứng một chiếc lá đang rơi. Chiếc lá mỏng manh, nhẹ tênh. Nhìn chiếc lá, em chợt nghĩ đến sự thay đổi của thời gian. Mùa thu đến mang theo sự chuyển giao. Rừng không còn tươi mới như mùa xuân, cũng không rực rỡ như mùa hè. Nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng. Đó là vẻ đẹp của sự lắng đọng. Càng đi sâu vào rừng, em càng cảm nhận rõ sự yên tĩnh. Âm thanh duy nhất là tiếng lá rơi và tiếng gió thổi. Không gian như chậm lại. Mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn.
Em cảm thấy lòng mình cũng dịu lại theo cảnh vật. Rừng mùa thu không chỉ đẹp bằng mắt, mà còn khiến người ta cảm nhận bằng cả tâm hồn. Mỗi chiếc lá rơi là một dấu hiệu của thời gian trôi qua. Nhưng cũng chính sự rơi ấy lại tạo nên vẻ đẹp cho khu rừng.
Khi ánh chiều bắt đầu buông xuống, khu rừng càng trở nên trầm mặc. Ánh sáng yếu dần, màu sắc cũng dịu lại. Những chiếc lá vẫn tiếp tục rơi, lặng lẽ và đều đặn. Em dừng lại, nhìn xung quanh lần cuối. Cảnh vật như in sâu vào tâm trí.
Rừng mùa thu không rực rỡ theo cách ồn ào, mà đẹp theo cách khiến người ta phải lặng im để cảm nhận. Và có lẽ, chính trong sự lặng im ấy, em hiểu hơn về vẻ đẹp của thiên nhiên, vẻ đẹp không cần phô trương nhưng vẫn đủ sức chạm đến trái tim.
Bài tham khảo Mẫu 6
Không phải lúc nào thiên nhiên cũng hiền hòa. Có những lúc, nó nổi giận dữ dội, quét qua mọi thứ bằng sức mạnh ghê gớm. Nhưng rồi, sau tất cả, khi cơn bão đi qua, thiên nhiên lại trở về với một vẻ lặng lẽ rất khác. Chính khoảnh khắc sau cơn bão ấy khiến em cảm nhận rõ nhất sự đổi thay của cảnh vật và cả sức sống bền bỉ của con người.
Cơn bão vừa tan. Bầu trời vẫn còn nặng nề với những đám mây xám. Không khí ẩm ướt bao trùm khắp nơi. Gió không còn gào thét như trước, nhưng vẫn thổi từng cơn nhẹ. Những tán cây đung đưa mệt mỏi sau một đêm chống chọi. Con đường trước nhà ngập đầy nước. Những vũng nước lớn phản chiếu bầu trời xám xịt. Lá cây rụng rải rác khắp nơi. Cành cây gãy nằm ngổn ngang. Có những cành lớn bị bật gốc. Cảnh tượng cho thấy sức mạnh dữ dội của cơn bão. Những mái nhà vẫn còn ướt sũng. Nước mưa nhỏ giọt từ mái hiên. Âm thanh tí tách vang lên đều đặn.
Không gian trở nên yên tĩnh lạ thường. Sau những tiếng gió rít và mưa xối xả, sự im lặng này khiến em cảm thấy khác biệt. Một vài người bắt đầu bước ra khỏi nhà. Họ nhìn xung quanh, kiểm tra thiệt hại. Gương mặt ai cũng còn chút lo lắng. Có người dọn dẹp cành cây trước cửa. Có người tát nước ra khỏi sân. Mọi người bắt đầu khắc phục hậu quả. Những đứa trẻ cũng ló đầu ra ngoài. Chúng nhìn những vũng nước với vẻ tò mò. Trên những tán cây, lá vẫn còn đẫm nước. Những giọt nước đọng lại, thỉnh thoảng rơi xuống.
Bầu trời dần sáng hơn. Những đám mây xám bắt đầu tan ra. Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua. Một tia nắng mỏng manh xuất hiện. Nó chiếu xuống mặt đất ướt, tạo nên những điểm sáng lấp lánh. Cây cối dù bị gió quật mạnh, nhưng vẫn đứng đó. Những chiếc lá non vẫn còn xanh. Không khí sau cơn bão trở nên trong lành hơn. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ lan tỏa khắp nơi. Dòng nước trên đường chảy dần về cống. Những vũng nước cũng nhỏ lại. Ở một góc vườn, vài bông hoa bị dập nát. Nhưng bên cạnh đó, vẫn có những bông hoa còn nguyên vẹn. Hình ảnh ấy khiến em nhận ra sự mong manh nhưng cũng đầy sức sống của thiên nhiên.
Mọi người trong xóm giúp đỡ nhau. Người dọn dẹp, người sửa lại mái nhà. Không khí trở nên ấm áp hơn. Tiếng nói chuyện vang lên. Không còn sự hoảng loạn, thay vào đó là sự bình tĩnh. Trẻ em bắt đầu chạy nhảy trở lại. Tiếng cười vang lên, xua tan sự u ám. Mặt trời dần ló ra rõ hơn. Ánh nắng trở nên ấm áp. Bầu trời chuyển sang màu xanh nhạt. Những tia nắng chiếu xuống làm khô dần mặt đất. Cảnh vật như được hồi sinh. Một vài chú chim bay trở lại. Chúng đậu trên cành cây, cất tiếng hót. Âm thanh ấy khiến không gian trở nên tươi vui hơn. Em bước ra ngoài, cảm nhận rõ sự thay đổi. Từ dữ dội sang yên bình.
Cơn bão đã đi qua, để lại dấu vết. Nhưng cũng mang đến một khởi đầu mới. Cảnh vật sau cơn bão không còn nguyên vẹn, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất thật. Đó là vẻ đẹp của sự hồi sinh. Đó là vẻ đẹp của sự kiên cường. Nhìn mọi người cùng nhau dọn dẹp, em cảm thấy xúc động. Thiên nhiên có thể mạnh mẽ, nhưng con người cũng không hề yếu đuối. Sau tất cả, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Mặt trời lên cao. Ánh sáng tràn ngập khắp nơi. Những gì u ám dần lùi lại phía sau. Em chợt hiểu rằng, sau mỗi khó khăn, luôn có những điều tốt đẹp chờ đợi. Cơn bão không chỉ là thử thách, mà còn là cách để con người thêm gắn bó với nhau.
Và khi nhìn lại cảnh vật sau cơn bão, em không chỉ thấy sự tàn phá, mà còn thấy sức sống mạnh mẽ đang dần hồi sinh. Chính điều đó khiến em thêm trân trọng thiên nhiên, trân trọng cuộc sống và tin rằng, dù có giông tố đến đâu, rồi cũng sẽ có lúc bầu trời trở lại trong xanh.
Bài tham khảo Mẫu 7
Sau một đêm mưa rơi lặng lẽ, buổi sáng hôm sau hiện ra như một trang giấy mới vừa được gột rửa sạch sẽ. Khi em bước ra khu vườn nhỏ sau nhà, mọi thứ dường như khác hẳn so với ngày thường. Không còn bụi bặm, không còn oi bức, chỉ còn lại sự trong trẻo và tươi mát lan tỏa khắp không gian.
Bầu trời buổi sáng trong xanh hơn thường lệ. Những đám mây trắng trôi nhẹ nhàng. Ánh nắng sớm dịu dàng chiếu xuống khu vườn. Không khí mát mẻ và dễ chịu. Hít một hơi thật sâu, em cảm nhận rõ mùi đất ẩm sau cơn mưa. Cây cối trong vườn như được hồi sinh. Lá cây xanh hơn, tươi hơn. Những giọt nước còn đọng lại trên lá lấp lánh dưới ánh nắng. Khi gió nhẹ thổi qua, những giọt nước rơi xuống. Âm thanh tí tách nghe thật vui tai. Những bông hoa trong vườn nở rực rỡ hơn. Cánh hoa được rửa sạch, trở nên tươi tắn. Màu sắc của hoa trở nên nổi bật hơn sau cơn mưa. Đỏ, vàng, tím hòa quyện tạo nên một bức tranh sinh động.
Ở góc vườn, những luống rau xanh mướt. Lá rau căng mọng, tràn đầy sức sống. Những chú bướm bay lượn quanh khóm hoa. Chúng nhẹ nhàng đậu xuống rồi lại bay lên. Tiếng chim hót vang lên líu lo. Những chú chim như đang chào đón một ngày mới. Âm thanh ấy khiến khu vườn trở nên sống động hơn. Không còn sự tĩnh lặng của đêm mưa. Mặt đất vẫn còn ẩm ướt. Những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh sáng. Một vài chú ốc sên bò chậm rãi trên nền đất. Chúng để lại những vệt dài phía sau. Những chiếc lá rụng nằm rải rác. Nhưng chúng không làm khu vườn xấu đi, mà tạo thêm nét tự nhiên. Ánh nắng chiếu qua tán cây. Những tia sáng đan xen tạo nên những mảng sáng tối đẹp mắt.
Em bước đi nhẹ nhàng trên lối nhỏ. Tránh làm vỡ những giọt sương còn đọng lại. Mỗi bước chân đều mang lại cảm giác thư thái. Khu vườn tuy nhỏ nhưng chứa đựng rất nhiều vẻ đẹp. Sau cơn mưa, mọi thứ như được làm mới. Không khí không còn ngột ngạt. Thay vào đó là sự trong lành dễ chịu. Em đưa tay chạm vào một chiếc lá. Giọt nước lăn xuống lòng bàn tay mát lạnh. Cảm giác ấy thật thích thú. Một chú chim nhỏ đậu trên cành cây gần đó. Nó nghiêng đầu nhìn xung quanh. Rồi nó cất tiếng hót. Âm thanh vang lên trong trẻo. Khu vườn như một thế giới riêng, tách biệt với sự ồn ào bên ngoài. Ở đây chỉ có thiên nhiên và những âm thanh nhẹ nhàng. Em cảm thấy lòng mình cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Những lo lắng dường như tan biến.
Thời gian trôi qua chậm rãi. Mặt trời dần lên cao hơn. Ánh nắng trở nên rõ ràng hơn. Những giọt nước trên lá cũng dần khô đi. Khu vườn trở lại trạng thái quen thuộc. Nhưng dư âm của cơn mưa vẫn còn. Buổi sáng sau cơn mưa không chỉ đẹp ở cảnh vật, mà còn đẹp ở cảm giác mà nó mang lại. Đó là cảm giác tươi mới, nhẹ nhàng và đầy hy vọng. Một ngày mới bắt đầu từ những điều giản dị như thế.
Có lẽ, không cần tìm kiếm đâu xa, vẻ đẹp của thiên nhiên luôn ở ngay bên cạnh chúng ta. Chỉ cần ta chậm lại một chút, lắng nghe một chút, sẽ nhận ra rằng sau mỗi cơn mưa, không chỉ khu vườn được hồi sinh, mà lòng người cũng trở nên trong trẻo hơn.
Bài tham khảo Mẫu 8
Biển không chỉ là một cảnh đẹp, mà còn là nơi khiến con người cảm thấy lòng mình rộng mở hơn mỗi khi đứng trước nó. Trong một buổi sáng mùa hè, em đã có dịp ngắm nhìn biển trong khoảnh khắc đẹp nhất của ngày. Khi ấy, không gian còn rất yên tĩnh, gió thổi nhẹ và ánh sáng vẫn còn dịu dàng, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa trong trẻo vừa đầy sức sống. Đứng trước biển, em không chỉ nhìn thấy cảnh vật, mà còn cảm nhận được nhịp thở của thiên nhiên đang chuyển mình từng chút một.
Khi mặt trời chưa lên cao, bầu trời mang một màu xanh nhạt pha chút hồng, những đám mây mỏng trôi chậm rãi như đang lững lờ giữa không trung, còn phía dưới, mặt biển trải dài mênh mông, phẳng lặng và sâu thẳm như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời. Những con sóng lúc này không ồn ào mà chỉ nhẹ nhàng xô vào bờ, từng lớp sóng nối tiếp nhau, vỗ vào cát rồi rút ra, để lại trên bãi biển những vệt nước lấp lánh dưới ánh sáng ban mai. Gió biển mang theo vị mặn đặc trưng thổi qua mái tóc, khiến em cảm thấy thật dễ chịu, và mỗi lần hít thở, em như cảm nhận được cả sự bao la của biển cả.
Khi mặt trời dần nhô lên từ phía chân trời, cảnh vật bắt đầu thay đổi rõ rệt, ánh nắng trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả mặt biển và khiến từng con sóng lấp lánh như được dát bạc. Những tia nắng chiếu xiên qua làn nước tạo thành vô số điểm sáng nhấp nháy, làm cho biển trở nên sống động hơn bao giờ hết. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá trở về sau một đêm dài, chậm rãi tiến vào bờ, mang theo những mẻ cá tươi, và hình ảnh những người ngư dân cần mẫn kéo lưới, nói cười rôm rả đã làm cho bức tranh thiên nhiên thêm phần ấm áp. Trên bầu trời, những cánh chim biển sải cánh bay lượn, khi thì vút cao, khi thì sà xuống mặt nước, tạo nên những đường cong mềm mại giữa không trung rộng lớn.
Bãi cát lúc này cũng trở nên nhộn nhịp hơn, trẻ em chạy nhảy vui đùa, xây những lâu đài cát nhỏ xinh, tiếng cười trong trẻo vang lên hòa cùng tiếng sóng, tạo thành một bản hòa âm vừa rộn ràng vừa dễ chịu. Một vài người đi dạo dọc bờ biển với những bước chân chậm rãi, để lại dấu chân dài trên cát, rồi nhanh chóng bị sóng xóa nhòa, như nhắc nhở về sự trôi đi không ngừng của thời gian. Em cũng bước đi dọc theo bờ biển, để làn nước mát lạnh chạm vào chân, cảm nhận từng đợt sóng nhỏ vỗ về như một cái chạm nhẹ của thiên nhiên, và trong khoảnh khắc ấy, em thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật tự do giữa không gian bao la.
Khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng trở nên mạnh mẽ hơn, biển chuyển sang một màu xanh rực rỡ, không gian tràn đầy ánh sáng và sức sống, nhưng trong lòng em vẫn lưu giữ hình ảnh dịu dàng của buổi sớm ban đầu khi mọi thứ còn nhẹ nhàng và tinh khôi nhất. Rời khỏi bãi biển, em vẫn ngoái lại nhìn lần cuối, như muốn giữ lại trong tâm trí hình ảnh của sóng nước, của ánh nắng và của cả cảm giác bình yên lan tỏa trong từng nhịp thở.
Biển không chỉ là một cảnh đẹp, mà còn là nơi khiến em học cách lắng nghe thiên nhiên và lắng nghe chính mình, để rồi hiểu rằng giữa những ồn ào của cuộc sống, luôn có những khoảng lặng dịu dàng đang chờ ta dừng lại và cảm nhận.
Bài tham khảo Mẫu 9
Núi rừng không ồn ào như phố thị, cũng không rộng mở như biển cả, nhưng lại có một sức hút rất riêng - một vẻ đẹp trầm lắng khiến người ta chỉ cần bước vào là muốn chậm lại để cảm nhận. Trong một chuyến đi, em đã có dịp đứng giữa núi rừng vào buổi sớm, khi thiên nhiên còn đang lặng lẽ chuyển mình. Khoảnh khắc ấy không rực rỡ nhưng lại đủ sâu để in dấu trong tâm trí, bởi từng làn sương, từng tán cây, từng âm thanh nhỏ nhất đều góp phần tạo nên một bức tranh vừa hùng vĩ vừa dịu dàng.
Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua những tán cây, khu rừng vẫn còn chìm trong làn sương mỏng, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo như trong một giấc mơ. Bầu trời phía trên cao xanh nhạt và thoáng đãng, nhưng ánh nắng chưa đủ mạnh để xua tan hết sương sớm, vì thế từng tia sáng chỉ có thể rơi xuống thành những vệt mỏng manh, đan xen giữa những thân cây cao lớn. Những thân cây đứng san sát, vươn thẳng lên trời, lớp vỏ sần sùi như mang theo dấu ấn của thời gian, còn những tán lá phía trên thì dày đặc, tạo thành một mái che tự nhiên khiến không gian bên dưới trở nên mát mẻ và yên tĩnh.
Khi sương bắt đầu tan dần, cảnh vật hiện ra rõ ràng hơn, để lộ một khu rừng tràn đầy sức sống với đủ sắc xanh khác nhau, từ xanh đậm của những cây cổ thụ đến xanh non của những chồi lá mới. Dưới chân rừng, thảm cỏ và những lớp lá khô phủ kín mặt đất, mỗi bước chân đi qua đều phát ra âm thanh xào xạc nhẹ nhàng, như một lời chào khe khẽ của thiên nhiên. Ở đâu đó, tiếng suối chảy róc rách vang lên, không lớn nhưng đủ để khiến người ta chú ý, và khi lần theo âm thanh ấy, em nhìn thấy một dòng nước nhỏ trong vắt len lỏi qua những tảng đá, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Trên cao, những chú chim bắt đầu cất tiếng hót, âm thanh trong trẻo vang vọng giữa không gian rộng lớn, làm cho khu rừng như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài.
Càng bước sâu vào rừng, em càng cảm nhận rõ sự khác biệt giữa nơi đây và thế giới bên ngoài, bởi không còn tiếng xe cộ, không còn sự vội vã, chỉ còn lại những âm thanh rất tự nhiên như tiếng gió thổi qua tán lá, tiếng cành cây khẽ va vào nhau, hay tiếng côn trùng vang lên đều đặn. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ lướt qua, làm cho cả khu rừng rung lên nhè nhẹ, những chiếc lá lay động, ánh nắng cũng theo đó mà nhảy múa trên mặt đất, tạo nên những mảng sáng tối thay đổi liên tục. Ở một cành cây thấp, một chú sóc nhanh nhẹn chuyền từ cành này sang cành khác, rồi biến mất vào tán lá dày, để lại phía sau một chút xao động rất khẽ. Tất cả những chuyển động ấy tuy nhỏ bé nhưng lại khiến khu rừng trở nên sống động theo một cách rất riêng.
Khi mặt trời lên cao hơn, ánh sáng trở nên rõ ràng và ấm áp, xua tan hoàn toàn lớp sương còn sót lại, để lộ trọn vẹn vẻ đẹp của núi rừng với sự hòa quyện giữa ánh sáng, màu xanh và âm thanh. Đứng giữa không gian ấy, em chợt nhận ra rằng núi rừng không chỉ là một cảnh đẹp để ngắm nhìn, mà còn là nơi giúp con người tìm lại sự yên tĩnh trong tâm hồn, nơi mà chỉ cần lắng nghe một chút thôi, ta cũng có thể cảm nhận được nhịp thở chậm rãi của thiên nhiên. Rời khỏi khu rừng, em vẫn còn mang theo cảm giác dịu nhẹ ấy, như thể một phần của sự bình yên đã ở lại trong lòng, nhắc em nhớ rằng giữa cuộc sống bận rộn, luôn có những nơi như núi rừng đang lặng lẽ chờ ta quay về để được sống chậm lại và cảm nhận mọi thứ một cách trọn vẹn hơn.
Bài tham khảo Mẫu 10
Cánh đồng quê không rộng lớn đến choáng ngợp như biển, cũng không trầm mặc như núi rừng, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, giản dị mà khiến người ta nhớ mãi. Trong một buổi sáng đầu hè, em có dịp đứng giữa cánh đồng khi mặt trời vừa lên, và chính khoảnh khắc ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên.
Không gian khi ấy không ồn ào, chỉ có gió, ánh sáng và hương lúa, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh thiên nhiên gần gũi nhưng đầy sức sống. Khi bình minh vừa hé, bầu trời phía trên cánh đồng mang một màu xanh nhạt pha chút ánh hồng, những đám mây mỏng trôi lững lờ như chưa muốn rời khỏi giấc ngủ đêm, còn phía dưới, cánh đồng lúa trải dài như một tấm thảm rộng lớn, nối tiếp nhau đến tận chân trời. Những bông lúa đang thì con gái xanh mướt, mềm mại đung đưa theo từng cơn gió nhẹ, tạo nên những làn sóng lăn tăn không ngừng nghỉ, khiến cánh đồng như đang chuyển động một cách dịu dàng. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo mùi hương của đất, của lúa non và của sương sớm, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên dễ chịu và nhẹ nhõm hơn.
Khi mặt trời bắt đầu lên cao hơn, ánh nắng dần trở nên rõ ràng, chiếu xuống cánh đồng những tia sáng ấm áp, làm cho màu xanh của lúa trở nên tươi tắn hơn, còn những giọt sương đọng trên lá thì lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Xa xa, những hàng tre và những mái nhà thấp thoáng hiện ra, tạo nên một khung cảnh quen thuộc của làng quê, vừa bình dị vừa thân thương. Trên bầu trời, tiếng chim hót vang lên ríu rít, những chú chim bay lượn rồi sà xuống cánh đồng tìm mồi, làm cho không gian thêm phần sinh động. Ở một góc đồng, vài người nông dân đã bắt đầu công việc của mình, những chiếc nón lá thấp thoáng giữa ruộng lúa, mỗi bước đi chậm rãi nhưng vững vàng, như đã hòa vào nhịp sống quen thuộc của nơi đây.
Càng về sáng, cánh đồng càng trở nên nhộn nhịp hơn, không phải bởi sự ồn ào, mà bởi những chuyển động nhẹ nhàng của thiên nhiên và con người, từ làn gió thổi qua làm lúa nghiêng mình, đến tiếng trò chuyện xa xa của những người làm đồng, tất cả tạo nên một bản hòa âm giản dị nhưng đầy sức sống. Em bước đi trên con đường nhỏ chạy giữa cánh đồng, cảm nhận dưới chân là lớp đất mềm và hơi ẩm, nhìn những dấu chân in lại rồi dần mờ đi, như một minh chứng cho sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Trong khoảnh khắc ấy, em chợt thấy lòng mình lắng lại, mọi suy nghĩ dường như chậm hơn, nhường chỗ cho cảm giác bình yên lan tỏa.
Rời khỏi cánh đồng, em vẫn ngoái lại nhìn, như muốn giữ lại trong ký ức hình ảnh của làn gió, của màu lúa và của cả cảm giác yên bình khó diễn tả. Cánh đồng quê không chỉ là nơi sản sinh ra những hạt lúa nuôi sống con người, mà còn là nơi lưu giữ những phút giây giản dị và trong trẻo nhất, để mỗi khi nhớ về, em lại thấy lòng mình dịu lại và thêm yêu những điều bình thường nhưng vô cùng quý giá của cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 11
Từ trên cao nhìn xuống, ruộng bậc thang không chỉ là những thửa ruộng xếp chồng lên nhau, mà giống như những đường vân mềm mại được khắc lên sườn núi bởi bàn tay con người và thời gian. Trong một buổi sớm nơi vùng cao, em có dịp đứng lặng trước khung cảnh ấy, khi ánh sáng còn dịu và mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc. Không gian khi ấy không cần rực rỡ vẫn đủ khiến lòng người rung động, bởi từng lớp ruộng, từng làn sương, từng tia nắng đều mang theo một vẻ đẹp vừa giản dị vừa kì diệu.
Khi bình minh vừa chạm đến đỉnh núi, ánh sáng len dần xuống các thửa ruộng, làm hiện lên từng tầng bậc uốn lượn nối tiếp nhau, lúc gần, lúc xa, lúc cao, lúc thấp, tạo thành một nhịp điệu rất riêng của đất trời. Những thửa ruộng chứa đầy nước phản chiếu bầu trời, khiến cả sườn núi như sáng lên bởi vô số mảnh gương nhỏ, còn những chỗ đã cấy lúa thì lại phủ một màu xanh non mượt mà, nổi bật giữa ánh sáng ban mai. Làn sương mỏng vẫn còn vương lại, trôi lững lờ giữa các tầng ruộng, khiến cảnh vật có lúc rõ, lúc mờ, giống như một bức tranh đang chuyển động chậm rãi.
Khi mặt trời lên cao hơn, ánh nắng trở nên ấm áp và rõ nét, làm cho màu sắc của ruộng bậc thang hiện lên đầy đủ hơn, từ sắc xanh của lúa non, màu nâu của đất, đến sắc vàng nhạt của những thửa ruộng đang vào mùa chín. Những đường cong của ruộng bậc thang càng trở nên nổi bật, mềm mại mà dứt khoát, như những nét vẽ không bao giờ lặp lại. Xa xa, những mái nhà nhỏ nép mình bên sườn núi, khói bếp bay lên nhẹ nhàng, hòa vào không khí trong lành, tạo nên một khung cảnh vừa bình dị vừa ấm áp. Trên các thửa ruộng, người nông dân bắt đầu công việc, bước chân họ chậm rãi nhưng chắc chắn, từng động tác quen thuộc như đã gắn liền với nhịp sống nơi đây từ bao đời.
Đứng giữa không gian ấy, em cảm nhận rõ sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên, bởi mỗi thửa ruộng không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là kết quả của sự kiên trì, của mồ hôi và công sức qua nhiều thế hệ. Gió thổi qua, mang theo mùi hương của lúa, của đất, khiến không gian trở nên dễ chịu và gần gũi hơn, còn những âm thanh như tiếng nước chảy nhẹ, tiếng bước chân trên bùn hay tiếng trò chuyện xa xa lại góp phần làm cho bức tranh thêm sinh động theo một cách rất tự nhiên. Em bước chậm trên con đường nhỏ men theo sườn núi, nhìn những tầng ruộng nối nhau trải dài, cảm giác như mình đang đi giữa một tác phẩm nghệ thuật sống động mà mỗi góc nhìn lại mang một vẻ đẹp khác nhau.
Khi ánh sáng đã phủ kín khắp sườn núi, ruộng bậc thang hiện ra rõ ràng, rực rỡ và đầy sức sống, nhưng trong lòng em vẫn giữ lại khoảnh khắc ban đầu khi sương còn vương, khi ánh sáng còn nhẹ và khi mọi thứ dường như đang chuyển mình rất khẽ.
Em hiểu rằng, vẻ đẹp của ruộng bậc thang không chỉ nằm ở hình dáng hay màu sắc, mà còn ở câu chuyện âm thầm phía sau, câu chuyện về con người, về thời gian và về cách thiên nhiên và con người cùng nhau tạo nên một bức tranh không bao giờ lặp lại nhưng luôn khiến người ta muốn ngắm nhìn mãi.
Bài tham khảo Mẫu 12
Buổi trưa mùa hè ở quê em không ồn ào mà lại mang một vẻ lặng lẽ rất riêng, như thể mọi thứ đều đang tạm nghỉ để tránh cái nắng gay gắt. Khi đứng giữa con đường làng vắng người, em có thể cảm nhận rõ sự tĩnh lặng lan ra từ từng mái nhà, từng hàng cây, thậm chí cả trong không khí nóng hổi đang bao trùm xung quanh. Không có những âm thanh náo nhiệt quen thuộc, chỉ còn lại một không gian chậm rãi, nơi mọi chuyển động dường như cũng nhẹ đi, khẽ đi để không làm xáo trộn sự yên ắng của buổi trưa.
Mặt trời lúc này đứng gần như thẳng trên đỉnh đầu, ánh nắng đổ xuống mặt đất một cách gay gắt, khiến con đường làng trở nên sáng trắng và hơi rung lên vì hơi nóng bốc lên từ mặt đất. Hai bên đường, những hàng cây đứng im lìm, lá không còn xào xạc như buổi sáng mà gần như bất động, chỉ thỉnh thoảng mới khẽ lay khi có một làn gió yếu ớt đi qua. Những mái nhà lợp ngói hoặc tôn hấp thụ ánh nắng, tạo nên một cảm giác oi bức lan tỏa, khiến người ta chỉ muốn tìm một bóng râm để tránh nắng. Xa xa, cánh đồng hiện lên dưới ánh nắng chói chang, không còn mềm mại như buổi sớm mà trở nên lặng lẽ và tĩnh tại, như đang chìm vào giấc ngủ trưa.
Trong không gian tưởng như im ắng ấy, vẫn có những âm thanh rất nhỏ vang lên, đủ để người ta nhận ra rằng cuộc sống vẫn đang tiếp diễn theo một cách chậm rãi. Tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây, lúc to lúc nhỏ, tạo thành một âm thanh đặc trưng của mùa hè, vừa đều đặn vừa kéo dài như không có điểm dừng. Thỉnh thoảng, tiếng gà gáy vọng ra từ một góc vườn nào đó, nghe rõ ràng hơn hẳn trong không gian yên tĩnh. Một chú chó nằm dài trước hiên nhà, mắt lim dim như cũng đang tận hưởng giấc nghỉ trưa, còn bên cạnh, chiếc võng khẽ đung đưa theo nhịp quạt của người lớn đang nằm nghỉ.
Dọc theo con đường làng, hầu như không có bóng người qua lại, chỉ có một vài bác nông dân trở về sớm, bước đi chậm rãi dưới cái nắng gắt, chiếc nón lá che kín khuôn mặt, dáng vẻ mệt nhưng quen thuộc. Em đứng nép dưới bóng cây, cảm nhận rõ sự khác biệt giữa cái nóng bên ngoài và sự mát mẻ hiếm hoi nơi bóng râm, rồi nhìn ra xung quanh, thấy mọi thứ như đang tạm dừng để lấy lại sức. Không gian ấy không khiến em cảm thấy buồn chán, mà ngược lại, mang đến một cảm giác rất lạ – như thể mình đang được ở trong một khoảng lặng hiếm hoi của cuộc sống, nơi không có sự vội vã, không có áp lực, chỉ có sự yên bình kéo dài.
Có lẽ, chính những khoảnh khắc tưởng chừng đơn giản như vậy lại là điều khiến quê hương trở nên đáng nhớ, bởi đó là lúc con người có thể thật sự dừng lại, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.
Bài tham khảo Mẫu 13
Không phải lúc nào thiên nhiên cũng hiện ra theo kiểu “đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên”, có những cảnh phải đứng lâu một chút, nhìn kĩ một chút mới thấy hết cái hay của nó. Hồ nước vào buổi chiều là một cảnh như thế. Lúc em đến, không có gì thật nổi bật, không có màu sắc rực rỡ hay âm thanh đặc biệt, nhưng càng đứng lâu, em càng nhận ra mọi thứ đang thay đổi rất khẽ, rất chậm, như thể cảnh vật không muốn bị chú ý mà chỉ lặng lẽ tự chuyển mình theo thời gian.
Mặt hồ ban đầu trông gần như phẳng, không gợn nhiều, chỉ có vài vòng sóng lan nhẹ khi có cơn gió thoảng qua, rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái yên tĩnh. Nước không trong veo mà hơi sẫm màu, phản chiếu bầu trời đang dần ngả sang buổi chiều, nên nhìn kĩ sẽ thấy những mảng màu loang ra, lúc xanh, lúc ngả vàng, có chỗ lại tối hơn như bị bóng mây che phủ. Ven hồ, những bụi cỏ mọc thấp, xen lẫn vài cây cao hơn, rễ bám sát mép nước, lá không rung nhiều, chỉ khẽ động đậy đủ để người ta nhận ra gió vẫn đang tồn tại. Không có cảm giác rộng lớn như biển, nhưng cũng không hề chật chội, hồ nước tạo ra một khoảng không vừa đủ để mọi thứ trở nên cân bằng.
Âm thanh quanh hồ không mất hẳn, nhưng thưa và nhẹ, như bị giữ lại đâu đó trước khi kịp vang xa. Thỉnh thoảng có tiếng cá quẫy dưới nước, chỉ một cái động nhẹ nhưng đủ làm mặt hồ xao lên vài vòng tròn rồi tan dần. Một con chim bay ngang qua, không kêu nhiều, chỉ vỗ cánh vài nhịp rồi đậu xuống cành cây gần đó. Xa hơn một chút, có người đi bộ quanh hồ, bước chân không vội, tiếng sỏi lạo xạo dưới chân nghe rõ hơn bình thường vì xung quanh quá yên. Tất cả những âm thanh ấy không tách rời mà hòa vào nhau, tạo thành một cảm giác rất khó gọi tên không hẳn là yên tĩnh tuyệt đối, nhưng cũng không phải là có nhiều chuyển động.
Khi mặt trời bắt đầu hạ thấp, ánh sáng thay đổi rõ rệt hơn, không còn chiếu thẳng mà nghiêng dần, kéo dài bóng của cây cối xuống mặt đất và cả xuống mặt nước, làm cho hồ không còn là một mặt phẳng đơn giản mà trở thành nơi chứa cả hình ảnh của bầu trời và những thứ xung quanh. Lúc này, màu nước cũng đổi theo, không còn đơn sắc mà chia thành nhiều vùng khác nhau, có chỗ sáng lên vì bắt nắng, có chỗ lại trầm xuống vì bóng râm, nhìn lâu sẽ thấy giống như một bức tranh không cố định. Em ngồi xuống gần mép hồ, không làm gì nhiều, chỉ nhìn, nhưng lại không thấy chán, vì cảnh vật không đứng yên hoàn toàn mà luôn có một sự thay đổi nhỏ đang diễn ra.
Đến khi ánh sáng yếu hẳn, hồ nước gần như chìm vào một màu tối dịu, những chi tiết ban đầu dần mờ đi, chỉ còn lại những đường nét chính, và không gian cũng trở nên tĩnh hơn nữa, như thể mọi thứ đã hoàn thành xong một vòng chuyển động của mình trong ngày.
Cảm giác lúc ngồi bên hồ không phải là ấn tượng mạnh, mà là một kiểu bình thản kéo dài, khiến người ta không cần suy nghĩ nhiều mà vẫn thấy dễ chịu. Có lẽ, chính những cảnh không quá nổi bật như vậy lại dễ ở lại lâu trong trí nhớ, vì chúng không ép mình phải chú ý, mà tự nhiên khiến mình muốn ở lại lâu hơn một chút để nhìn, để nghe và để nhận ra rằng thiên nhiên không chỉ đẹp khi rực rỡ, mà còn đẹp cả trong những lúc rất đỗi bình thường.
Bài tham khảo Mẫu 14
Có những khoảnh khắc thiên nhiên không yên bình, nhưng lại cuốn hút theo một cách rất riêng, khiến người ta không rời mắt được dù biết rằng sắp có điều gì đó mạnh mẽ xảy ra. Bầu trời trước cơn giông mùa hè là một trong những khoảnh khắc như thế.
Khi em ngẩng lên nhìn, không gian không còn giữ được vẻ trong trẻo ban đầu, mà bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu thay đổi rất rõ, từng chút một, đủ để người ta cảm nhận được sự chuyển mình của thời tiết mà không cần nghe một lời báo trước nào. Ban đầu, bầu trời vẫn còn ánh sáng, nhưng màu xanh quen thuộc dần bị thay thế bởi những mảng mây xám kéo đến từ xa, không ồ ạt mà lan ra từng lớp, chồng lên nhau, khiến khoảng không phía trên trở nên nặng nề hơn. Những đám mây không đứng yên mà di chuyển rõ rệt, lúc tụ lại thành khối dày, lúc tách ra thành từng mảng lớn, tạo nên những hình thù thay đổi liên tục. Ánh sáng vì thế cũng bị biến đổi, không còn đều mà trở nên loang lổ, chỗ sáng, chỗ tối, có nơi vẫn còn ánh nắng yếu ớt len qua, có nơi đã bị che kín hoàn toàn.
Không khí bắt đầu khác đi, không còn nhẹ và trong như trước, mà trở nên đặc hơn, như có thể cảm nhận được bằng da thịt, vừa nóng vừa bí, khiến mọi thứ xung quanh dường như chậm lại. Gió xuất hiện, không mạnh ngay từ đầu mà từng cơn một, lúc nhẹ, lúc đột ngột tăng lên, đủ để làm lay động những tán cây và kéo theo những tiếng xào xạc không đều. Những chiếc lá quay mặt, mặt dưới nhạt màu lộ ra, tạo thành những mảng màu lẫn lộn, báo hiệu một sự thay đổi sắp đến gần. Không gian không ồn ào, nhưng cũng không còn yên tĩnh, mà ở trong một trạng thái lưng chừng, nơi mọi thứ như đang chờ đợi.
Khi mây đã phủ kín phần lớn bầu trời, ánh sáng giảm xuống rõ rệt, khiến cảnh vật bên dưới như bị phủ một lớp màu xám nhạt, không tối hẳn nhưng cũng không còn sáng rõ. Những cơn gió lúc này mạnh hơn, thổi liên tục, không còn ngắt quãng, mang theo cảm giác lạnh nhẹ lẫn trong hơi nóng còn sót lại. Ở phía xa, một tia chớp lóe lên rất nhanh, không kịp để nhìn rõ hình dạng, chỉ đủ để nhận ra sự hiện diện của cơn giông đang đến gần. Sau đó là một khoảng lặng ngắn, rồi âm thanh trầm đục vang lên từ xa, kéo dài và dội lại, làm cho không gian như rung nhẹ trong khoảnh khắc.
Ngay trước khi cơn mưa thực sự bắt đầu, bầu trời gần như thay đổi hoàn toàn, không còn dấu vết của màu xanh ban đầu, chỉ còn lại những tầng mây dày đặc chuyển động liên tục, tạo cảm giác vừa nặng nề vừa dữ dội. Gió vẫn thổi, không ngừng, mang theo những chuyển động rõ rệt của không khí, khiến mọi thứ xung quanh không thể đứng yên.
Đứng trước cảnh ấy, em không cảm thấy sợ, mà lại thấy bị cuốn theo, bởi sự thay đổi diễn ra ngay trước mắt, mạnh mẽ nhưng có trật tự, như một phần tất yếu của thiên nhiên. Và rồi em nhận ra rằng, vẻ đẹp của thiên nhiên không chỉ nằm ở những lúc dịu dàng, mà còn ở cả những khoảnh khắc chuyển mình như thế này khi mọi thứ đang thay đổi, đang tích tụ, và đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn sắp xảy ra.
Bài tham khảo Mẫu 15
Có những âm thanh không cần phải ồn ào mới gây chú ý, chỉ cần vang lên đúng lúc là đủ khiến người ta dừng lại để lắng nghe, và tiếng nước đổ từ thác là một âm thanh như vậy. Khi em lần đầu nhìn thấy thác nước giữa núi rừng, cảm giác không phải là bất ngờ mà là bị cuốn vào, bởi cảnh vật ở đó không tĩnh mà luôn chuyển động, từ dòng nước, làn sương cho đến ánh sáng. Không gian không rộng mở như cánh đồng hay biển, nhưng lại có chiều sâu, khiến mỗi góc nhìn đều mang lại một cảm nhận khác nhau.
Dòng thác không đổ xuống theo một đường thẳng đơn giản, mà tách thành nhiều lớp, chảy qua những tảng đá lớn nhỏ khác nhau, tạo thành từng đoạn ngắt quãng, khi mạnh, khi nhẹ, khi dàn rộng ra như một tấm màn trắng, khi lại thu hẹp thành những dòng nhỏ len qua khe đá. Nước từ trên cao đổ xuống liên tục, không ngừng nghỉ, tạo ra một lực đủ mạnh để khi chạm vào đá phía dưới thì bắn tung thành những hạt nhỏ li ti, bay lên rồi tan vào không khí. Những tảng đá nằm dưới chân thác không có hình dạng đều nhau, có tảng nhẵn vì bị nước mài qua nhiều năm, có tảng lại gồ ghề, khiến dòng nước khi chảy qua phải đổi hướng liên tục, tạo nên những chuyển động không lặp lại.
Không khí quanh thác luôn ẩm và mát, khác hẳn với không gian bên ngoài, bởi lớp sương nước mỏng luôn tồn tại trong không khí, đủ để khi đưa tay ra có thể cảm nhận được hơi nước chạm vào da. Ánh sáng chiếu vào khu vực này cũng không giữ nguyên trạng thái ban đầu, mà bị tán ra bởi những giọt nước nhỏ, tạo thành những khoảng sáng mờ, đôi lúc xuất hiện những vệt màu rất nhẹ nếu nhìn từ một góc phù hợp. Cây cối xung quanh mọc dày hơn, lá xanh đậm, một phần vì luôn được cung cấp độ ẩm, một phần vì ánh nắng không chiếu trực tiếp mà bị lọc qua nhiều lớp.
Âm thanh của thác không đơn điệu mà có nhiều lớp, tiếng nước đổ từ trên cao xuống vang lớn hơn, đều và mạnh, trong khi tiếng nước chảy qua đá phía dưới lại nhỏ hơn, đứt quãng và thay đổi liên tục theo dòng chảy. Nếu đứng gần, âm thanh ấy gần như lấp hết mọi tiếng khác, nhưng nếu lùi ra xa một chút, có thể nghe rõ hơn tiếng gió luồn qua tán cây, tiếng lá chạm vào nhau, tạo thành một sự cân bằng giữa chuyển động và tĩnh lặng. Em đứng khá lâu trước thác, không làm gì đặc biệt, chỉ nhìn dòng nước chảy và nhận ra rằng dù nó luôn thay đổi, nhưng lại không bao giờ dừng lại.
Điều khiến em ấn tượng nhất không phải là hình ảnh dòng nước đổ xuống, mà là cảm giác rằng thiên nhiên luôn có những cách riêng để thể hiện vẻ đẹp của mình không cần cố gắng, không cần sắp đặt, nhưng vẫn đủ khiến người ta nhớ rất lâu sau khi đã rời đi.
- Top 105 Bài văn tả phong cảnh mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất
- Top 105 Bài văn tả cảnh sau cơn mưa hay nhất
- Top 105 Bài văn tả lại một cảnh đẹp của địa phương mà em yêu thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả con đường quen thuộc nơi em ở vào buổi sáng mùa hè hay nhất
>> Xem thêm




Danh sách bình luận