1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả cảnh sinh hoạt hay nhất

Top 105 Bài văn tả một buổi tối đáng nhớ của gia đình em hay nhất


I. Mở bài - Buổi tối đó diễn ra vào dịp nào? → (sinh nhật, sum họp, ngày đặc biệt, hay chỉ là một tối khác thường…) - Điều gì khiến em nhận ra buổi tối hôm đó “không giống mọi ngày”?

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Buổi tối đó diễn ra vào dịp nào?
→ (sinh nhật, sum họp, ngày đặc biệt, hay chỉ là một tối khác thường…)
- Điều gì khiến em nhận ra buổi tối hôm đó “không giống mọi ngày”?
II. Thân bài
- Bắt đầu buổi tối:
+ Khi mọi người quây quần, điều gì diễn ra đầu tiên?
+ Không khí ban đầu như thế nào?
- Những khoảnh khắc đáng nhớ:
+ Có điều gì đặc biệt xảy ra trong buổi tối đó?
→ (câu chuyện, sự kiện, bất ngờ…)
+ Mọi người đã nói gì, làm gì?
→ (trò chuyện, chia sẻ, cười…)
+ Có hành động nhỏ nào thể hiện tình cảm gia đình?
→ (gắp thức ăn, hỏi han, quan tâm…)
+ Không khí lúc này ra sao?
→ (rộn ràng, ấm áp, gắn kết…)
- Cao trào cảm xúc:
+ Có khoảnh khắc nào khiến em xúc động hoặc nhớ nhất?
+ Cảm xúc của mọi người thay đổi như thế nào?
- Kết thúc buổi tối:
+ Sau khi mọi việc kết thúc, gia đình em làm gì?
+ Không khí lúc này ra sao?
+Điều gì còn đọng lại rõ nhất?
→ (cảm giác gần gũi, hạnh phúc…)
III. Kết bài
- Em cảm thấy như thế nào về buổi tối đó?
- Em nhận ra điều gì về gia đình?
→ (sự yêu thương, gắn bó…)
- Em mong muốn điều gì cho gia đình mình?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Tối hôm đó, cả nhà em về sớm hơn mọi ngày. Bữa cơm được chuẩn bị đầy đủ, ở giữa bàn là một chiếc bánh nhỏ. Khi mẹ bước vào, mọi người đồng loạt chúc mừng khiến mẹ bất ngờ rồi bật cười.

Trong bữa ăn, không khí dần trở nên rộn ràng. Mọi người kể lại những chuyện trong ngày, thỉnh thoảng lại trêu nhau khiến tiếng cười vang lên. Mẹ vẫn như thường lệ, vừa ăn vừa gắp thức ăn cho mọi người, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ hơn.

Khi thắp nến, cả nhà cùng hát chúc mừng. Mẹ nhắm mắt ước rồi thổi nến trong tiếng vỗ tay. Sau đó, không ai vội rời bàn mà tiếp tục ngồi lại trò chuyện.

Buổi tối hôm ấy không có gì cầu kỳ, nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm áp và hạnh phúc.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tối hôm đó, ngôi nhà em dường như sáng hơn mọi ngày. Từ chiều, mẹ đã đi làm về muộn, còn cả nhà thì tất bật chuẩn bị. Bàn ăn được lau sạch, các món ăn được bày ra gọn gàng, ở giữa là một chiếc bánh nhỏ với vài cây nến chưa thắp. Không ai nói ra, nhưng ai cũng chờ một khoảnh khắc đặc biệt.

Khi cánh cửa mở ra, mẹ bước vào với dáng vẻ hơi mệt sau một ngày dài. Ngay lúc ấy, cả nhà đồng loạt cất tiếng chúc mừng. Mẹ đứng sững lại một chút, rồi bật cười, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Không khí như bỗng nhiên ấm lên, xua tan hết sự mệt mỏi ban đầu.

Cả gia đình nhanh chóng quây quần bên bàn ăn. Ban đầu, mọi người còn mải sắp xếp chỗ ngồi, rót nước, gắp thức ăn. Nhưng chỉ một lúc sau, câu chuyện đã rộn ràng hơn. Bố kể lại một chuyện vui trong ngày, anh chị em thi nhau xen vào, tiếng cười nối tiếp nhau không dứt. Mẹ ngồi giữa bàn, vừa ăn vừa lắng nghe, thỉnh thoảng lại gắp thêm thức ăn cho từng người, như một thói quen quen thuộc. Ánh mắt mẹ lúc ấy sáng hơn, không còn vẻ mệt mỏi.

Những hành động nhỏ diễn ra liên tục: một đôi đũa đưa sang, một cái bát được đẩy lại gần, một lời nhắc “ăn thêm đi” vang lên nhẹ nhàng. Không ai chú ý đến chúng, nhưng chính những điều đó làm bữa ăn trở nên gần gũi.

Khi bánh được mang ra, mọi người tự nhiên chậm lại. Ánh nến được thắp lên, ánh sáng nhỏ lung linh giữa bàn. Tiếng hát chúc mừng vang lên không đều, nhưng rất ấm. Mẹ khẽ nhắm mắt ước, rồi thổi nến trong tiếng vỗ tay. Khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng lại khiến em nhớ rất lâu.

Sau đó, không ai vội đứng dậy. Mọi người vẫn ngồi lại, tiếp tục câu chuyện, dù đồ ăn đã vơi đi nhiều. Không khí không còn rộn ràng như lúc đầu, mà trở nên nhẹ nhàng, ấm áp.

Buổi tối ấy không có gì cầu kỳ, nhưng lại khiến em nhận ra: điều quan trọng nhất không phải là bữa tiệc, mà là việc cả gia đình được ngồi bên nhau như vậy.

Bài tham khảo Mẫu 2

Một buổi tối cuối tuần, phòng khách nhà em trở nên đông vui hơn bình thường. Tivi được bật sẵn, âm thanh vang rõ, ai cũng chờ trận bóng bắt đầu. Bố ngồi gần màn hình nhất, em và anh chị ngồi xung quanh, mẹ vừa làm việc vừa thỉnh thoảng liếc nhìn.

Ngay khi tiếng còi vang lên, không khí thay đổi hẳn. Mọi ánh mắt đều hướng về màn hình. Mỗi đường chuyền, mỗi pha bóng đều khiến cả nhà phản ứng rõ rệt. Có lúc cả nhà cùng “ồ” lên, có lúc lại im lặng vì tiếc nuối.

Bố là người nói nhiều nhất. Bố vừa xem vừa bình luận, giọng lúc nhanh, lúc chậm theo nhịp trận đấu. Em thì chăm chú nhìn theo quả bóng, gần như không rời mắt. Mẹ ban đầu không chú ý nhiều, nhưng càng về sau cũng ngồi hẳn xuống xem cùng.

Khi đội em ủng hộ có cơ hội ghi bàn, không khí căng thẳng rõ rệt. Mọi người gần như nín thở. Rồi khi bóng bay vào lưới, cả phòng như vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng gọi nhau vang lên cùng lúc. Có người bật dậy, có người cười lớn, tạo nên một khung cảnh rất sống động.

Sau bàn thắng, không khí vẫn chưa lắng xuống. Mọi người tiếp tục bàn luận về pha bóng vừa rồi, ai cũng có ý kiến riêng. Trận đấu kết thúc, nhưng câu chuyện vẫn kéo dài thêm một lúc.

Buổi tối hôm ấy không giống những ngày thường yên tĩnh. Nó đầy âm thanh, cảm xúc và sự gắn kết, khiến em nhớ mãi.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đang trong bữa cơm tối, cả căn nhà bỗng tối sầm lại. Điện bị cắt bất ngờ khiến mọi người hơi khựng lại. Không còn ánh đèn hay tiếng tivi, không gian bỗng trở nên rất khác.

Mẹ nhanh chóng thắp nến. Ánh sáng nhỏ hắt lên khuôn mặt từng người, khiến mọi thứ trở nên dịu lại. Bữa cơm tiếp tục, nhưng chậm hơn. Không ai vội vã, mọi cử động đều nhẹ nhàng hơn. Không có điện thoại hay tivi, mọi người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Bố kể lại những câu chuyện cũ, giọng trầm và chậm. Mẹ thỉnh thoảng xen vào, còn em ngồi nghe chăm chú. Tiếng nói không lớn, nhưng rõ ràng và gần gũi. Những âm thanh nhỏ trở nên rõ hơn: tiếng đũa chạm bát, tiếng gió ngoài cửa, tiếng côn trùng xa xa. Không gian không còn ồn ào, nhưng lại rất ấm.

Khi điện bất ngờ sáng trở lại, mọi thứ trở về như cũ. Nhưng em lại thấy tiếc khoảnh khắc vừa rồi - khi cả gia đình thật sự ngồi gần nhau, không bị phân tán bởi bất cứ điều gì.

Bài tham khảo Mẫu 4

Buổi tối trước ngày thi, ngôi nhà em yên tĩnh hơn thường lệ. Không có tiếng tivi lớn, không có những câu chuyện rôm rả. Mọi người đều nói chuyện nhẹ hơn, như sợ làm em mất tập trung.

Trên bàn học, em cố gắng ôn lại bài. Thỉnh thoảng, mẹ đi ngang qua, không nói nhiều, chỉ đặt một cốc nước rồi đi ra. Hành động nhỏ nhưng khiến em cảm thấy được quan tâm. Đến bữa ăn, cả nhà ngồi lại như mọi ngày. Nhưng câu chuyện không nhiều. Bố hỏi vài câu ngắn, mẹ nhắc em ăn đủ. Không khí không căng thẳng, mà chỉ nhẹ và yên. Sau bữa ăn, em tiếp tục học. Bố không vào phòng, chỉ đứng ngoài nói một câu: “Cố gắng hết sức là được.” Câu nói đơn giản, nhưng khiến em thấy vững tâm hơn rất nhiều.

Buổi tối ấy không có sự kiện lớn, nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc. Em nhận ra, sự quan tâm không phải lúc nào cũng cần nhiều lời, đôi khi chỉ cần những điều rất nhỏ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sau bữa cơm tối, cả nhà em không ai rời đi ngay. Mỗi người một việc: mẹ rửa bát, bố lau bàn, em và anh chị dọn dẹp xung quanh. Công việc diễn ra tự nhiên, không cần phân công.

Trong lúc làm, câu chuyện bắt đầu. Có khi là chuyện ở trường, có khi là chuyện công việc của bố mẹ. Mọi người vừa làm vừa nói, không khí trở nên nhẹ nhàng. Tiếng nước chảy, tiếng bát đĩa, tiếng cười xen lẫn nhau. Có lúc ai đó nói một câu đùa, cả nhà cùng cười. Không gian không ồn ào, nhưng rất ấm. Công việc kết thúc khá nhanh, nhưng không ai vội đi làm việc riêng. Mọi người vẫn đứng lại, tiếp tục câu chuyện dở dang. Buổi tối ấy không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến em cảm nhận rõ sự gắn bó. Chính những khoảnh khắc giản dị như vậy mới là điều làm nên ý nghĩa của gia đình.

Buổi tối ấy không có sự kiện lớn, nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc. Em nhận ra, sự quan tâm không phải lúc nào cũng cần nhiều lời, đôi khi chỉ cần những điều rất nhỏ.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...