1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả cảnh thiên nhiên hay nhất

Top 105 Bài văn tả con đường quen thuộc nơi em ở vào buổi sáng mùa hè hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu con đường quen thuộc nơi em sinh sống (đường làng, ngõ nhỏ, phố nhỏ…). - Nêu cảm nhận chung của bản thân em

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu con đường quen thuộc nơi em sinh sống (đường làng, ngõ nhỏ, phố nhỏ…).

- Nêu cảm nhận chung của bản thân em

II. Thân bài

1. Khái quát chung về con đường

- Vị trí: nằm ở đâu (trước nhà, dẫn ra trường, ra cánh đồng…).

- Đặc điểm: dài/ngắn, rộng/hẹp, lát bê tông hay đường đất.

- Cảm nhận chung buổi sáng: yên bình, trong lành, tràn đầy sức sống.


2. Tả cảnh con đường vào buổi sáng mùa hè

a. Không gian, thời tiết

- Bầu trời: trong xanh, cao rộng, nắng sớm nhẹ nhàng.

- Ánh nắng: vàng dịu, chiếu qua tán cây.

- Không khí: mát mẻ, trong lành, hơi ấm của mùa hè.

b. Cảnh vật hai bên đường

- Hàng cây: xanh tốt, lá xào xạc trong gió.

- Hoa (phượng, bằng lăng…): nở rực rỡ, sắc đỏ/tím nổi bật.

- Nhà cửa: mái nhà, hàng rào, vườn cây.

- Nếu là làng quê: ruộng đồng, bờ cỏ, ao hồ.

c. Âm thanh buổi sáng

- Tiếng chim hót líu lo.

- Tiếng gà gáy, tiếng người gọi nhau.

- Tiếng xe cộ (nếu ở phố), tiếng bước chân, tiếng chổi quét đường.

d. Hoạt động của con người

- Người lớn: tập thể dục, đi làm, đi chợ.

- Học sinh: đi học, trò chuyện vui vẻ.

- Người bán hàng: gánh hàng rong, mở quán.

- Không khí: nhộn nhịp nhưng không ồn ào.


3. Cảm xúc của em

- Cảm thấy dễ chịu, thư thái khi đi trên con đường.

- Con đường gắn với kỉ niệm (đi học, vui chơi…).

- Yêu vẻ đẹp giản dị, gần gũi của nơi này.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vẻ đẹp của con đường và tình cảm của em.

- Liên hệ bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường quen thuộc trước nhà em lại khoác lên mình một vẻ đẹp thật dịu dàng và tràn đầy sức sống. 

Con đường không quá rộng, được lát bê tông sạch sẽ, hai bên là những hàng cây xanh mát. Khi mặt trời vừa lên, ánh nắng vàng nhẹ chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đường. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi, không khí trong lành khiến em cảm thấy rất dễ chịu. Những tán cây xào xạc trong gió, như đang thì thầm trò chuyện.

Trên cành, chim chóc ríu rít hót vang, làm cho buổi sáng thêm rộn ràng. Hai bên đường, những khóm hoa nở rực rỡ, sắc màu tươi tắn làm cho con đường thêm phần sinh động. Gió mùa hè thổi nhẹ mang theo hương thơm của cỏ cây, khiến lòng người trở nên thư thái. 

Con đường quen thuộc không chỉ đẹp mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm của em. Em rất yêu con đường này và mong rằng nó sẽ luôn giữ được vẻ đẹp trong trẻo của những buổi sáng mùa hè.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường phố thị nơi em sống lại hiện lên với một nhịp điệu vừa quen thuộc vừa sôi động. 

Con đường rộng, được trải nhựa phẳng lì, hai bên là những dãy nhà cao tầng san sát nhau. Khi mặt trời vừa lên, ánh nắng vàng chiếu xuống làm cả con đường như bừng sáng. Không khí buổi sáng còn khá mát mẻ, chưa bị cái nóng gay gắt của mùa hè bao phủ.

Xe cộ bắt đầu lưu thông đông đúc hơn, tiếng động cơ, tiếng còi xe vang lên tạo nên âm thanh đặc trưng của phố phường. Những dòng người hối hả đi làm, đi học, ai cũng tất bật với công việc của mình. Trên vỉa hè, các cửa hàng dần mở cửa, người bán hàng nhanh nhẹn bày biện đồ đạc. Những hàng cây ven đường vẫn tỏa bóng mát, lá xanh rung rinh trong gió. Thỉnh thoảng, vài chú chim nhỏ bay qua rồi đậu trên cành, cất tiếng hót líu lo. Dù phố thị nhộn nhịp, vẫn có những khoảnh khắc rất bình yên.

Con đường ấy không chỉ gắn bó với em mỗi ngày mà còn mang một vẻ đẹp riêng của buổi sáng mùa hè nơi phố thị.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường làng ven sông nơi em ở lại hiện lên với một vẻ đẹp thật yên bình. 

Con đường nhỏ, uốn lượn theo bờ sông, hai bên là những hàng tre xanh rì rào trong gió. Khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng vàng nhẹ chiếu xuống mặt sông lấp lánh như dát bạc. Không khí buổi sáng mát mẻ, mang theo hương nước và mùi cỏ cây dễ chịu. Trên con đường, những giọt sương còn đọng lại trên lá cỏ, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Tiếng chim hót líu lo vang lên từ những bụi tre ven đường, làm cho không gian thêm rộn ràng. Xa xa, vài bác nông dân đã bắt đầu ra đồng, bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc. Trẻ em trong làng tung tăng chạy nhảy, tiếng cười vang lên trong trẻo.

Con đường ven sông không chỉ đẹp mà còn gắn bó với tuổi thơ của em. Em rất yêu con đường này và sẽ luôn nhớ về những buổi sáng mùa hè yên ả nơi đây.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường quen thuộc nơi em ở lại hiện lên với một vẻ đẹp thật riêng. Đó không phải là con đường lớn hay hiện đại, nhưng lại chứa đựng biết bao kỉ niệm gắn bó với tuổi thơ của em.

Con đường ấy nằm ngay trước nhà, kéo dài từ đầu xóm ra đến cánh đồng phía xa. Mặt đường được lát bê tông phẳng phiu, hai bên là hàng cây xanh mát. Dù đã đi qua không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi buổi sáng, em vẫn cảm thấy con đường như khoác lên một tấm áo mới. Khi em bước ra khỏi nhà, trời vẫn còn sớm. Bầu trời trong xanh, cao rộng, không một gợn mây. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, chưa gay gắt như buổi trưa, chiếu xuống mặt đường tạo thành những vệt sáng vàng nhạt.

Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và đất trời. Em hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Hai bên con đường là những hàng cây đứng thẳng tắp. Lá cây xanh mướt, rung rinh trong gió. Ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Xa xa, những khóm hoa ven đường đang nở rộ. Hoa đỏ, hoa tím, hoa vàng chen nhau khoe sắc, làm cho con đường trở nên rực rỡ hơn. Những cánh hoa mỏng manh khẽ lay động trong gió, trông thật dịu dàng.

Trên cành cây, những chú chim nhỏ đang ríu rít hót. Âm thanh ấy vang lên trong không gian yên tĩnh, khiến buổi sáng thêm phần sinh động. Thỉnh thoảng, một chú chim bay vụt qua, để lại tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng. Dưới mặt đất, những giọt sương còn đọng lại trên lá cỏ. Khi ánh nắng chiếu vào, chúng lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Cảnh vật lúc này vừa tươi mới, vừa tràn đầy sức sống.

Con đường bắt đầu có người qua lại. Một vài bác lớn tuổi đi bộ tập thể dục, bước đi chậm rãi nhưng đều đặn. Trên khuôn mặt họ là vẻ thư thái, nhẹ nhàng. Một số người khác thì vội vã hơn. Họ đạp xe đi làm, mang theo những chiếc túi nhỏ. Tiếng bánh xe lăn trên mặt đường nghe thật quen thuộc. Ở góc đường, một cô bán hàng rong đang bày biện đồ ăn sáng. Mùi thơm của bánh, của xôi lan tỏa trong không khí, khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Những bạn học sinh cũng bắt đầu xuất hiện. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng, đeo cặp sách trên vai. Tiếng nói cười rộn rã làm cho con đường trở nên vui tươi hơn.

Nhìn con đường quen thuộc trong buổi sáng mùa hè, em cảm thấy vô cùng yêu quý. Vẻ đẹp giản dị ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Con đường không chỉ là một lối đi, mà còn là một phần của quê hương, của tuổi thơ em. Và em sẽ luôn trân trọng, giữ gìn những kí ức đẹp đẽ ấy trong tim mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường phố thị nơi em sống lại hiện lên với một vẻ đẹp rất riêng. Đó không chỉ là một con đường bình thường, mà còn là nơi phản chiếu rõ nét nhịp sống sôi động của thành phố.

Con đường ấy khá rộng, được trải nhựa phẳng lì, kéo dài qua nhiều dãy nhà cao tầng. Hai bên đường là những cửa hàng, quán ăn, tiệm tạp hóa san sát nhau. Dù quen thuộc mỗi ngày, nhưng vào buổi sáng mùa hè, con đường dường như mang một sức sống mới. Khi em bước ra khỏi nhà, bầu trời đã trong xanh và cao vời vợi. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống, chưa gay gắt mà chỉ ấm áp, dịu dàng. Những tia nắng len lỏi qua các tòa nhà cao, chiếu xuống mặt đường tạo thành những mảng sáng tối đan xen.

Không khí buổi sáng vẫn còn mát mẻ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ấm của mùa hè nhưng vẫn đủ dễ chịu để con người cảm thấy thoải mái. Em hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành hiếm hoi giữa lòng phố thị. Con đường bắt đầu nhộn nhịp dần lên. Từng dòng xe máy, ô tô nối đuôi nhau di chuyển. Tiếng động cơ, tiếng còi xe vang lên liên tục, tạo nên âm thanh quen thuộc của thành phố. Người đi làm bắt đầu xuất hiện đông hơn. Ai cũng vội vã, nhanh chóng, như đang chạy đua với thời gian. Những chiếc xe lướt qua nhau, để lại những làn gió nhẹ trên mặt đường.

Trên vỉa hè, các cửa hàng lần lượt mở cửa. Người bán hàng nhanh nhẹn quét dọn, sắp xếp lại bàn ghế, bày biện hàng hóa. Không khí buôn bán bắt đầu sôi động. Ở một góc phố, một quán cà phê nhỏ đã đông khách. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi bánh mì mới nướng. Những vị khách ngồi nhâm nhi ly cà phê, trò chuyện nhẹ nhàng trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Những gánh hàng rong cũng xuất hiện trên con đường. Người bán vừa đi vừa rao hàng, tiếng rao vang lên quen thuộc. Những món ăn sáng giản dị nhưng hấp dẫn khiến con đường thêm phần gần gũi. Học sinh bắt đầu đến trường. Những chiếc xe đạp, xe máy chở các bạn học sinh nối tiếp nhau trên đường. Tiếng nói cười rộn ràng khiến không khí thêm vui tươi.

Những hàng cây ven đường vẫn đứng lặng lẽ, tỏa bóng mát. Lá cây xanh mướt rung rinh trong gió. Ánh nắng chiếu qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên vỉa hè. Thỉnh thoảng, một vài chú chim nhỏ bay qua, đậu trên cành cây rồi cất tiếng hót. Dù giữa phố thị ồn ào, những âm thanh ấy vẫn mang lại cảm giác bình yên. Các bác lao công cần mẫn quét dọn đường phố. Những chiếc chổi tre quét đều trên mặt đường, giữ cho con đường luôn sạch sẽ.

Đến khi mặt trời lên cao hơn, ánh nắng trở nên rực rỡ. Con đường lúc này đông đúc nhất. Xe cộ chen chúc, dòng người qua lại không ngừng. Dù nhộn nhịp, con đường vẫn mang một vẻ đẹp riêng. Đó là vẻ đẹp của sự sống, của nhịp điệu đô thị không bao giờ ngừng nghỉ. Em bước đi trên con đường ấy mỗi ngày. Mỗi lần như vậy, em lại cảm nhận rõ hơn nhịp sống của thành phố.

Con đường không chỉ là nơi em đi học, mà còn là nơi em quan sát, cảm nhận cuộc sống xung quanh. Dù có lúc ồn ào, có lúc vội vã, nhưng con đường vẫn luôn gắn bó với em. Nó lưu giữ những bước chân, những kỉ niệm của tuổi học trò.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường ven sông nơi em sống lại hiện lên với một vẻ đẹp thật dịu dàng và yên bình. Đó không phải là con đường rộng lớn hay nhộn nhịp, nhưng lại mang trong mình một sức hút rất riêng. Với em, con đường ấy như một phần không thể thiếu của quê hương, gắn bó với biết bao kỉ niệm tuổi thơ.

Con đường nhỏ, uốn lượn men theo bờ sông. Mặt đường không quá rộng, chỉ đủ cho vài người đi lại, nhưng luôn sạch sẽ và thoáng đãng. Hai bên đường là những hàng tre xanh rì, thân tre cao vút, lá tre xào xạc trong gió. Những khóm cỏ dại mọc ven đường, xanh mướt và mềm mại. Khi em bước ra ngoài, trời vẫn còn sớm. Bầu trời trong xanh, cao rộng, ánh nắng ban mai dịu nhẹ vừa mới hé. Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống con đường, tạo nên những vệt sáng vàng nhạt.

Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ. Gió từ sông thổi lên mang theo hơi nước dịu mát, khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Mùi nước sông hòa cùng hương cỏ cây tạo nên một hương vị rất riêng của vùng quê. Con đường lúc này còn khá yên tĩnh. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua làm lá tre rung lên xào xạc. Âm thanh ấy nghe thật êm tai, như một bản nhạc dịu dàng của thiên nhiên. Trên những ngọn cỏ ven đường, những giọt sương còn đọng lại. Khi ánh nắng chiếu vào, chúng lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Cảnh vật như bừng tỉnh sau một đêm dài. Phía bên kia là dòng sông hiền hòa. Mặt nước phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xanh và những tán cây ven bờ. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ làm mặt nước gợn sóng lăn tăn. Những hàng cây ven sông in bóng xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh thật thơ mộng. Ánh nắng chiếu xuống khiến mặt sông lấp lánh như được phủ một lớp bạc.

Con đường bắt đầu có người qua lại. Một vài bác nông dân đi ra đồng, bước chân chậm rãi nhưng chắc chắn. Họ đi trên con đường quen thuộc, mang theo dụng cụ lao động. Thỉnh thoảng, một chiếc xe đạp cũ kĩ lăn bánh qua. Tiếng bánh xe quay đều trên mặt đường nghe thật thân thuộc. Ở phía xa, vài đứa trẻ đang chạy nhảy, chơi đùa trên con đường. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang lên làm cho không gian thêm vui tươi. Những chú chim nhỏ bay lượn trên bầu trời, rồi đậu xuống những cành tre. Chúng cất tiếng hót líu lo, tạo nên âm thanh rộn ràng của buổi sáng.

Con đường như bừng tỉnh hoàn toàn khi mặt trời lên cao hơn. Ánh nắng trở nên rõ ràng, chiếu sáng khắp nơi. Những bóng cây đổ dài trên mặt đường, tạo thành những mảng sáng tối xen kẽ. Cảnh vật trở nên sống động và tràn đầy sức sống.

Nhìn cảnh vật xung quanh, em càng thêm yêu quê hương mình. Vẻ đẹp giản dị ấy không thể tìm thấy ở những nơi ồn ào, náo nhiệt. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ nhớ mãi con đường ven sông này. Nhớ những buổi sáng mùa hè trong lành, nhớ tiếng gió, tiếng nước, và cả những âm thanh thân quen.

Bài tham khảo Mẫu 4

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường nhỏ trong khu chợ quê nơi em sống lại hiện lên với một vẻ đẹp thật khác biệt. Không yên tĩnh như con đường làng, cũng không quá ồn ào như phố lớn, con đường này mang một nhịp sống vừa rộn ràng, vừa gần gũi. Với em, đó là nơi chứa đựng rất nhiều hình ảnh thân quen của cuộc sống thường ngày.

Con đường chạy xuyên qua khu chợ nhỏ, hai bên là những dãy quầy hàng đơn sơ. Mặt đường không rộng, có chỗ còn gồ ghề, nhưng luôn đầy ắp người qua lại. Từ sáng sớm, khi ánh mặt trời vừa ló rạng, con đường đã bắt đầu nhộn nhịp. Bầu trời buổi sáng mùa hè trong xanh, ánh nắng vàng nhẹ chiếu xuống những mái tôn, mái lá của các gian hàng. Ánh sáng ấy làm cho mọi thứ trở nên sáng sủa và rõ ràng hơn. Không khí buổi sáng có phần ấm hơn, nhưng vẫn còn dễ chịu. Những làn gió nhẹ thổi qua mang theo nhiều mùi hương khác nhau, mùi rau tươi, mùi trái cây chín, mùi thức ăn nóng hổi.

Hai bên đường, người bán hàng đã bày biện đủ loại sản phẩm. Những rổ rau xanh mướt, những trái cà chua đỏ mọng, những quả chuối vàng tươi… tất cả tạo nên một bức tranh đầy màu sắc. Tiếng người gọi nhau í ới, tiếng trả giá, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Âm thanh ấy hòa quyện tạo thành một bản nhạc rộn ràng của buổi sáng. Con đường lúc này đông đúc hơn bao giờ hết. Người mua, người bán đi lại liên tục. Ai cũng bận rộn nhưng vẫn giữ được nét thân thiện, gần gũi.

Thỉnh thoảng, một chiếc xe máy len lỏi qua đám đông. Mọi người nép sang hai bên, rồi lại nhanh chóng trở về với công việc của mình. Ở một góc chợ, những quán ăn sáng đã đông khách. Mùi phở, mùi bún, mùi bánh xèo lan tỏa, khiến ai đi qua cũng cảm thấy đói bụng. Những chiếc ghế nhỏ được xếp ngay ngắn, người ăn ngồi quây quần, trò chuyện vui vẻ. Không khí vừa ấm áp, vừa nhộn nhịp. Trên con đường ấy, em thấy rõ cuộc sống của người dân quê mình. Dù vất vả, họ vẫn luôn vui vẻ và lạc quan.

Ánh nắng dần lên cao hơn, chiếu sáng khắp con đường. Mọi thứ trở nên rực rỡ và sống động hơn. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán người bán hàng, nhưng họ vẫn không ngừng tay. Công việc cứ thế tiếp diễn một cách đều đặn. Con đường chợ tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng cả một thế giới. Ở đó có đủ sắc màu, âm thanh và hương vị của cuộc sống.

Con đường trong khu chợ quê không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là nơi gắn kết con người với nhau. Em rất yêu con đường này, yêu cả những buổi sáng mùa hè nhộn nhịp nơi đây.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường nhỏ dẫn ra biển nơi em ở lại mang một vẻ đẹp thật đặc biệt. Đó không phải là con đường đông đúc hay ồn ào, mà là một lối đi yên bình, chan hòa với thiên nhiên. Với em, con đường ấy như một chiếc cầu nối đưa em đến với biển cả rộng lớn.

Con đường không quá rộng, được lát bê tông xen lẫn những đoạn cát trắng. Hai bên là những hàng phi lao cao vút, thân cây gầy nhưng rất dẻo dai. Những tán lá dài, mảnh rung lên xào xạc mỗi khi gió biển thổi qua. Khi em bước ra khỏi nhà, trời vẫn còn sớm. Bầu trời phía biển đã ửng hồng, ánh nắng đầu tiên của ngày mới dần xuất hiện. Những tia nắng nhẹ nhàng chiếu xuống con đường, làm nổi bật từng dấu chân trên cát.

Không khí buổi sáng thật mát lành. Gió từ biển thổi vào mang theo vị mặn của muối và hơi nước dịu nhẹ. Em hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng hương vị đặc trưng của biển. Con đường lúc này còn khá vắng. Chỉ có vài người đi bộ thể dục, bước đi chậm rãi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa cùng tiếng gió tạo nên một không gian yên tĩnh. Hai bên đường, những bụi cỏ dại mọc xen kẽ, xanh mướt và tràn đầy sức sống. Những giọt sương còn đọng lại trên lá cỏ, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.

Xa xa, em đã có thể nghe thấy tiếng sóng biển rì rào. Âm thanh ấy lúc gần, lúc xa, như gọi mời bước chân của em tiến về phía trước. Càng đi, con đường càng mở ra rộng hơn. Cát xuất hiện nhiều hơn, dấu chân in rõ trên nền đất mềm. Những vệt bánh xe của người đi trước vẫn còn in lại trên đường. Gió biển thổi mạnh hơn, làm tóc em bay nhẹ. Hàng phi lao nghiêng mình theo gió, tạo thành những âm thanh vi vu đặc trưng. Trên con đường, thỉnh thoảng có những chú cua nhỏ bò ngang qua rồi nhanh chóng chui vào hang cát. Những hình ảnh ấy làm cho con đường thêm phần sinh động.

Ánh nắng dần rõ hơn, chiếu sáng cả con đường. Mọi vật như bừng tỉnh sau một đêm dài. Những người dân chài bắt đầu đi qua con đường này để ra biển. Họ mang theo lưới, thúng, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Tiếng nói chuyện của họ vang lên, giản dị mà thân quen. Gương mặt ai cũng rạng rỡ, tràn đầy hy vọng.

Con đường dẫn ra biển không chỉ đẹp mà còn mang theo nhịp sống của con người nơi đây. Mỗi bước chân đều hướng về biển, về nguồn sống quen thuộc. Em rất yêu con đường này, yêu cả vẻ đẹp giản dị mà nó mang lại mỗi buổi sáng mùa hè.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường nhỏ dẫn vào khu vườn trái cây nơi ngoại em ở lại hiện lên với một vẻ đẹp thật dịu dàng và tràn đầy sức sống. Không ồn ào như phố thị, cũng không quá vắng lặng, con đường ấy mang một nét bình yên rất riêng. Với em, đó là con đường của những kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào.
Con đường được phủ một lớp đất đỏ mềm, hai bên là những hàng cây ăn trái xanh tốt. Những tán cây xum xuê che kín cả lối đi, tạo thành một mái vòm tự nhiên mát rượi. Khi ánh nắng buổi sáng len qua kẽ lá, từng vệt sáng nhỏ nhảy múa trên mặt đường, trông thật đẹp mắt. Bầu trời mùa hè trong xanh và cao vời vợi. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, không gay gắt mà ấm áp, làm cho cảnh vật trở nên tươi sáng hơn. Không khí buổi sáng mát lành, thoang thoảng hương thơm của trái chín và lá cây. Trên con đường, những giọt sương còn đọng lại trên lá. Khi ánh nắng chiếu vào, chúng lấp lánh như những hạt pha lê nhỏ. Dưới chân, lớp đất mềm in rõ từng dấu chân, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên.
Hai bên đường là đủ loại cây trái. Cây xoài sai trĩu quả, những trái xanh lấp ló sau tán lá. Cây ổi với những quả tròn nhỏ, hương thơm nhẹ nhàng. Xa hơn là những cây mít, trái mọc từ thân, từ cành, trông thật lạ mắt. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua làm lá cây xào xạc. Những chiếc lá khẽ rung rinh, như đang trò chuyện cùng nhau. Vài chiếc lá vàng rơi xuống, xoay tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng chạm đất. Trên cành, những chú chim nhỏ ríu rít hót. Âm thanh ấy vang lên trong không gian yên tĩnh, khiến buổi sáng thêm phần sinh động. Thỉnh thoảng, một chú chim bay vụt qua, để lại tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng.
Con đường bắt đầu có người qua lại. Ngoại em đi trước, tay cầm chiếc rổ nhỏ để hái trái. Bước chân ngoại chậm rãi nhưng chắc chắn, quen thuộc với từng lối đi. Ở phía xa, vài bác nông dân cũng đang chăm sóc vườn cây. Họ tưới nước, tỉa cành, tạo nên một khung cảnh lao động bình dị mà đẹp đẽ. Ánh nắng dần lên cao hơn, chiếu sáng khắp con đường. Mọi thứ trở nên rõ ràng và rực rỡ hơn. Những tán lá xanh càng thêm tươi, những trái cây càng thêm nổi bật. Con đường lúc này không còn yên tĩnh như lúc sớm, nhưng vẫn giữ được sự nhẹ nhàng vốn có. Mọi hoạt động diễn ra chậm rãi, không vội vã.
Em rất yêu con đường này, yêu cả những buổi sáng mùa hè êm ả nơi đây. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ nhớ mãi con đường nhỏ dẫn vào khu vườn trái cây ấy. Nhớ ánh nắng dịu nhẹ, nhớ hương thơm của trái chín, và nhớ cả những bước chân bình yên của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường nhỏ chạy dọc theo cánh đồng nơi em sống lại mang một vẻ đẹp thật trong trẻo và yên bình. Không ồn ào xe cộ, không tấp nập người qua lại, con đường ấy như hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên rộng lớn.
Con đường được đắp bằng đất, hơi gồ ghề nhưng rất quen thuộc. Hai bên là những bờ cỏ xanh mướt, còn đọng lại những giọt sương long lanh. Khi ánh nắng ban mai chiếu xuống, cả con đường như sáng bừng lên, từng hạt sương lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Bầu trời buổi sáng mùa hè cao vời vợi, xanh trong không một gợn mây. Ánh nắng dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, chiếu xuống con đường tạo thành những dải sáng vàng ấm áp. Gió sớm thổi nhè nhẹ, mang theo hương thơm của lúa và mùi đất ẩm, khiến lòng người thật dễ chịu.
Hai bên con đường là những thửa ruộng lúa xanh rì đang thì con gái. Những bông lúa non khẽ nghiêng mình theo gió, tạo thành những làn sóng xanh nhấp nhô. Từng cơn gió thổi qua làm cả cánh đồng rì rào như đang trò chuyện. Xa xa, vài chú cò trắng bay lượn trên cánh đồng rồi nhẹ nhàng đáp xuống. Hình ảnh ấy khiến khung cảnh thêm phần sinh động và thanh bình. Trên con đường, dấu chân người đi còn in lại từ hôm trước. Thỉnh thoảng, một chú bướm nhỏ bay ngang, chập chờn giữa không gian rộng lớn.
Không gian lúc này vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi, tiếng chim hót và tiếng lúa xào xạc. Tất cả hòa quyện thành một bản nhạc dịu dàng của buổi sáng. Con đường như kéo dài mãi, dẫn ra tận phía chân trời xa. Mỗi bước chân đi trên đó, em lại cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp giản dị của quê hương mình. Nhìn con đường vào buổi sáng mùa hè, em thấy lòng mình thật nhẹ nhàng và thư thái.
Không cần những điều quá lớn lao, chỉ cần một con đường nhỏ giữa cánh đồng cũng đủ làm nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Em rất yêu con đường này, yêu cả vẻ đẹp bình dị mà nó mang lại.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mỗi buổi sáng mùa hè, con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng lúa chín nơi em sống lại hiện lên với một vẻ đẹp rực rỡ và tràn đầy sức sống. Con đường ấy không rộng, chỉ là lối đi đất quen thuộc, nhưng lại gắn bó với em từ những ngày thơ bé.

Khi em bước ra khỏi nhà, ánh nắng ban mai đã bắt đầu lan tỏa khắp không gian. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi, không một gợn mây. Ánh nắng vàng dịu nhẹ chiếu xuống con đường, làm nổi bật màu đất nâu và những vạt cỏ xanh ven lối. Hai bên con đường là những thửa ruộng lúa đã chín vàng. Những bông lúa nặng trĩu cúi đầu, như đang chào đón người đi. Màu vàng óng trải dài bất tận, tạo thành một tấm thảm khổng lồ rực rỡ dưới nắng. Gió mùa hè thổi qua, làm cả cánh đồng dập dềnh như sóng. Từng làn sóng lúa nối tiếp nhau lan ra xa, tạo nên một khung cảnh vô cùng sống động. Tiếng lúa xào xạc hòa cùng tiếng gió nghe thật êm tai.

Con đường lúc này như nằm giữa hai dải vàng óng ả. Dấu chân người in trên mặt đất còn rõ, có chỗ lẫn cả dấu bánh xe. Những vệt nhỏ ấy tạo nên nét gần gũi, thân quen của con đường làng. Trên không, vài chú chim sẻ bay lượn rồi sà xuống cánh đồng kiếm ăn. Xa xa, những cánh cò trắng chao liệng, nổi bật trên nền lúa vàng. Ánh nắng dần lên cao hơn, chiếu sáng khắp con đường. Mọi thứ trở nên rực rỡ và rõ nét hơn. Những giọt sương còn sót lại trên lá lúa lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ.

Không khí buổi sáng mang theo hương thơm của lúa chín. Mùi hương dịu nhẹ ấy lan tỏa trong gió, khiến ai đi qua cũng cảm thấy dễ chịu. Thỉnh thoảng, một vài bác nông dân đi trên con đường ra đồng. Họ mang theo liềm, chuẩn bị cho một ngày gặt hái. Bước chân họ chậm rãi nhưng đầy chắc chắn. Con đường dẫn ra cánh đồng không chỉ đẹp mà còn mang theo nhịp sống lao động của người dân quê. Mỗi bước chân đều gắn với mùa màng, với công việc quen thuộc.

Em bước đi trên con đường ấy mà cảm thấy lòng mình thật vui và nhẹ nhàng. Nhìn cánh đồng lúa chín, em càng thêm yêu quê hương mình. Con đường nhỏ giữa cánh đồng vàng như một nét vẽ giản dị nhưng đầy sức sống. Nó không chỉ dẫn lối mà còn lưu giữ bao kỉ niệm của tuổi thơ em.

Bài tham khảo Mẫu 9

Không phải lúc nào vẻ đẹp của một con đường cũng hiện ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Có những con đường càng đi chậm, càng quan sát kĩ, ta mới nhận ra hết những điều thú vị ẩn trong đó. Con đường nhỏ dẫn lên đồi chè quê em vào buổi sáng mùa hè chính là một nơi như vậy.

Thoạt nhìn, con đường ấy khá đơn sơ. Nó chỉ là một lối đất hẹp, uốn lượn theo triền đồi, lúc lên dốc, lúc thoai thoải xuống. Mặt đường không bằng phẳng, có chỗ còn lồi lõm, nhưng lại rất gần gũi. Hai bên đường không phải là nhà cửa đông đúc, mà là những đồi chè xanh mướt trải dài. Đi trên con đường ấy vào buổi sáng, điều đầu tiên em cảm nhận được không phải là ánh nắng, mà là không khí. Một làn hơi mát lành, hơi ẩm của sương sớm vẫn còn vương lại, chạm nhẹ vào da mặt. Cảm giác ấy khiến em tỉnh táo hẳn lên, như được đánh thức bởi chính thiên nhiên.

Rồi sau đó, khi ngước nhìn lên, bầu trời mới dần hiện ra. Không xanh thẳm ngay lập tức, mà là một màu xanh nhạt, pha chút trắng của mây. Ánh nắng chưa chói chang, chỉ nhẹ nhàng len qua những tán chè thấp, rải xuống con đường những đốm sáng nhỏ li ti. Nếu để ý kĩ, sẽ thấy con đường không hề “yên tĩnh” như tưởng tượng. Tiếng lá chè cọ vào nhau xào xạc, tiếng bước chân chạm nhẹ lên nền đất, tiếng côn trùng khe khẽ trong bụi cỏ… tất cả tạo thành một bản nhạc rất riêng.

Càng đi sâu vào con đường, cảnh vật lại càng thay đổi. Những luống chè xếp đều tăm tắp, chạy dài theo sườn đồi. Màu xanh của lá chè không đơn điệu, mà có chỗ đậm, chỗ nhạt, chỗ ánh lên sắc non. Chính sự thay đổi ấy khiến con đường luôn có cảm giác mới mẻ. Ở một vài đoạn, con đường hẹp lại, hai bên là những bụi cỏ cao. Khi gió thổi, cỏ nghiêng mình, như chào đón người đi qua. Những giọt sương còn đọng trên ngọn cỏ khẽ rơi xuống khi có người chạm vào.

Đi thêm một đoạn nữa, con đường lại mở ra rộng hơn. Từ đây có thể nhìn xuống phía dưới là những thung lũng nhỏ. Ánh nắng bắt đầu lan rộng, phủ lên những đồi chè một lớp màu vàng nhẹ. Điều thú vị là mỗi bước chân trên con đường đều mang lại một góc nhìn khác. Khi đứng ở chỗ thấp, con đường như ẩn mình giữa màu xanh. Khi lên cao hơn, nó lại hiện rõ như một nét vẽ mềm mại giữa thiên nhiên. Khi dừng lại và quay đầu nhìn lại, con đường hiện ra như một dải lụa uốn lượn. Nó không thẳng tắp mà mềm mại, lúc ẩn, lúc hiện giữa những đồi chè.

Em nhận ra rằng vẻ đẹp của con đường này không nằm ở sự rực rỡ, mà ở sự thay đổi. Mỗi đoạn đường, mỗi góc nhìn đều mang một nét riêng. Con đường dẫn lên đồi chè không chỉ là một lối đi, mà còn là nơi để em quan sát, cảm nhận và yêu hơn quê hương mình.

Bài tham khảo Mẫu 10

Không phải con đường nào cũng cần đông đúc mới trở nên đáng nhớ. Có những con đường càng vắng vẻ lại càng gợi nhiều suy nghĩ. Con đường nhỏ dẫn vào khu rừng thông phía sau làng em vào buổi sáng mùa hè chính là một nơi như thế.

Thoạt đầu, con đường ấy chỉ là một lối mòn hẹp, phủ đầy lớp lá khô. Nó không thẳng tắp mà quanh co, lúc ẩn lúc hiện dưới những tán thông cao vút. Hai bên đường không có nhà cửa, chỉ có những hàng thông đứng san sát, thân cây thẳng tắp như những người lính canh giữ khu rừng. Đi trên con đường ấy, điều đầu tiên em cảm nhận được là mùi hương. Đó là mùi nhựa thông dìu dịu, hòa lẫn với mùi đất ẩm và lá khô. Hương thơm ấy không nồng mà rất dễ chịu, khiến lòng người trở nên thư thái. Buổi sáng mùa hè ở đây không nóng như ngoài đồng. Ánh nắng phải len qua từng tầng lá thông mới chạm được xuống mặt đất. Vì thế, con đường luôn mát mẻ, ánh sáng chỉ lốm đốm từng vệt nhỏ.

Nếu nhìn xuống dưới chân, sẽ thấy mặt đường phủ đầy lá thông khô. Những chiếc lá dài, mảnh nằm chồng lên nhau, tạo thành một lớp đệm mềm. Khi bước đi, chúng phát ra âm thanh xào xạc rất khẽ. Con đường như thay đổi theo từng bước chân. Có đoạn đất bằng phẳng, dễ đi. Có đoạn lại hơi dốc, phải bước chậm hơn. Chính sự thay đổi ấy khiến việc đi trên con đường trở nên thú vị. Ở một vài chỗ, con đường hẹp lại, hai bên là những bụi cây thấp. Những giọt sương còn đọng trên lá khẽ rơi xuống khi có gió nhẹ thổi qua.

Ngẩng đầu lên, em thấy bầu trời chỉ lộ ra qua những khe hở giữa các tán thông. Màu xanh của trời hòa cùng màu xanh của lá tạo nên một khung cảnh rất dịu mắt. Không gian nơi đây không hoàn toàn yên tĩnh. Tiếng gió thổi qua rừng thông tạo nên âm thanh vi vu đặc trưng. Đó là âm thanh mà chỉ cần nghe một lần cũng khó quên. Thỉnh thoảng, có tiếng chim hót vang lên từ đâu đó trong rừng. Âm thanh ấy không rộn ràng mà trầm lắng, như hòa vào không gian tĩnh mịch.

Càng đi sâu vào con đường, ánh sáng càng thay đổi. Có đoạn sáng hơn khi tán cây thưa, có đoạn lại tối hơn khi cây mọc dày. Sự đan xen giữa sáng và tối khiến con đường trở nên huyền ảo. Ở một góc nhỏ, con đường mở ra một khoảng trống. Ánh nắng chiếu xuống rõ ràng hơn, làm nổi bật màu xanh của cỏ và màu nâu của đất. Dừng lại một chút, em có thể nghe rõ tiếng lá rơi, tiếng côn trùng khe khẽ. Mọi âm thanh đều nhẹ nhàng, không hề vội vã.

Đi hết con đường, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Những suy nghĩ dường như cũng chậm lại theo từng bước chân. Con đường dẫn vào rừng thông không chỉ là một lối đi, mà còn là nơi để em tìm thấy sự bình yên.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những con đường không cần phải rộng lớn hay đông đúc vẫn khiến người ta nhớ mãi. Chỉ cần một chút ánh sáng, một chút gió và những chuyển động rất khẽ của thiên nhiên cũng đủ làm nên vẻ đẹp riêng. Con đường lát đá nhỏ dẫn qua khu vườn hoa ngoại ô nơi em sống vào buổi sáng mùa hè là một nơi như thế.

Con đường không dài, chỉ uốn lượn nhẹ giữa khu vườn rộng. Mặt đường được lát bằng những phiến đá phẳng, xếp nối nhau thành một lối đi gọn gàng. Giữa các khe đá, cỏ non len lên, xanh mướt và mềm mại. Buổi sáng mùa hè, khi bước chân lên con đường ấy, điều đầu tiên em nhận ra là sự thay đổi của ánh sáng. Ánh nắng không trải đều mà rơi thành từng mảng, lúc sáng, lúc dịu, tùy theo những tán cây che phủ phía trên.

Không khí nơi đây mang theo hương hoa thoang thoảng. Không phải một mùi hương cụ thể, mà là sự hòa quyện của nhiều loài hoa khác nhau. Mỗi bước đi, mùi hương lại như thay đổi, lúc đậm, lúc nhẹ. Hai bên con đường là những luống hoa được trồng thành hàng. Hoa hồng, hoa cúc, hoa hướng dương… mỗi loài một màu sắc. Có bông nở rộ, có bông còn chúm chím, tất cả tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng hài hòa. Nếu đi chậm lại, sẽ thấy từng cánh hoa mỏng manh khẽ rung theo gió. Những giọt sương còn đọng trên cánh hoa lấp lánh dưới ánh nắng, như những hạt pha lê nhỏ.

Con đường không hoàn toàn yên tĩnh. Tiếng ong bay rì rào quanh các bông hoa, tiếng bướm vỗ cánh nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một không gian sống động nhưng không ồn ào. Ở một vài đoạn, con đường uốn cong nhẹ, khuất sau những bụi hoa cao. Khi bước qua khúc quanh, một khoảng không gian mới lại hiện ra, như mở ra một khung cảnh khác. Có đoạn, những tán cây lớn vươn ra che kín lối đi. Ánh nắng chỉ còn len qua từng khe nhỏ, tạo thành những đốm sáng li ti trên mặt đá. Những đốm sáng ấy thay đổi theo từng cơn gió, khiến con đường như chuyển động. Đi thêm một đoạn, con đường lại mở ra rộng hơn. Ánh nắng chiếu trực tiếp xuống, làm nổi bật màu sắc của hoa và màu xanh của lá. Thỉnh thoảng, một cánh hoa rơi xuống, nằm nhẹ trên mặt đá. Những cánh hoa ấy không làm con đường bẩn đi, mà ngược lại, khiến nó thêm phần thơ mộng. Gió buổi sáng thổi nhẹ, không mạnh nhưng đủ để làm lay động cả khu vườn. Hoa khẽ rung, lá khẽ lay, ánh sáng cũng theo đó mà thay đổi.

Con đường lát đá nhỏ không chỉ là lối đi, mà còn là nơi để em cảm nhận vẻ đẹp tinh tế của thiên nhiên. Dù sau này có đi qua nhiều con đường khác, em vẫn sẽ nhớ con đường này, một con đường giản dị nhưng chứa đựng biết bao điều đẹp đẽ của buổi sáng mùa hè.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những con đường không chỉ để đi, mà còn để nhớ. Mỗi lần bước chân qua, ta lại như chạm vào một mảnh ký ức rất riêng. Con đường lát gạch đỏ dẫn ra bến sông ở quê em vào buổi sáng mùa hè chính là một con đường như thế.

Con đường bắt đầu từ đầu xóm, kéo dài ra tận bến nước. Nó không rộng, chỉ đủ cho vài người đi tránh nhau, nhưng luôn sạch sẽ và gọn gàng. Những viên gạch đỏ xếp ngay ngắn, có chỗ đã nhẵn bóng theo dấu chân người qua lại. Buổi sáng mùa hè, khi em đặt bước chân đầu tiên lên con đường ấy, cảm giác mát lạnh từ những viên gạch lan tỏa. Đó là cái mát của đêm còn sót lại, chưa kịp tan dưới ánh nắng sớm. Ánh sáng lúc này chưa nhiều. Mặt trời còn thấp, ánh nắng chỉ vừa đủ để soi rõ lối đi. Những tia nắng mảnh len qua hàng cau, hàng chuối hai bên đường, rơi xuống thành từng vệt sáng dài.

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi đoạn đường mang một vẻ khác nhau. Đoạn gần xóm còn in dấu chân người, dấu bánh xe đạp. Đoạn gần bến sông lại có thêm những vệt nước loang do người gánh nước đi qua. Hai bên đường là những hàng cây quen thuộc. Cây cau cao vút, thân thẳng tắp. Cây chuối với tàu lá rộng, khẽ rung theo gió. Hàng rào tre cùng những bụi dâm bụt xanh tốt.

Không khí buổi sáng mang theo hơi ẩm của sông. Mùi nước, mùi bùn và mùi cỏ hòa quyện lại, tạo nên một hương vị rất riêng. Tiếng chim hót vang lên từ những tán cây. Không rộn ràng, mà trong trẻo và nhẹ nhàng. Xen lẫn vào đó là tiếng nước vỗ bờ rất khẽ từ phía bến sông. Ở những khe gạch, cỏ non mọc lên. Những ngọn cỏ nhỏ bé nhưng đầy sức sống, chen mình giữa các viên gạch cứng cáp.

Con đường không thẳng tắp mà hơi uốn nhẹ. Chính sự uốn lượn ấy làm cho nó trở nên mềm mại, gần gũi hơn. Càng đến gần bến sông, không gian càng mở ra. Ánh sáng nhiều hơn, gió cũng mát hơn. Tiếng nước rõ ràng hơn, không còn là âm thanh xa xa nữa. Mặt đường ở đoạn này có phần ẩm hơn. Những dấu chân in lại rõ nét, có chỗ còn đọng nước lấp lánh dưới nắng. Những viên gạch có màu sắc khác nhau. Có viên đỏ tươi, có viên đã sẫm màu theo thời gian. Chính những dấu vết ấy làm nên nét cổ kính của con đường.

Đến bến sông, em dừng lại. Nhìn lại con đường vừa đi qua, em thấy nó như một sợi dây nối liền xóm làng với dòng sông hiền hòa. Dù sau này có đi xa, em vẫn sẽ nhớ con đường ấy, nhớ cái mát của gạch, nhớ ánh nắng sớm, nhớ cả những bước chân chậm rãi của buổi sáng mùa hè.

Bài tham khảo Mẫu 13

Có những con đường không cần quá dài, nhưng chỉ cần đi qua một lần thôi cũng đủ để in sâu trong trí nhớ. Với em, con đường nhỏ dẫn lên đỉnh đê ven sông vào buổi sáng mùa hè là một nơi như vậy. Nó không ồn ào, không đông đúc, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất khó quên.

Con đường bắt đầu từ chân đê, là một lối đất hơi dốc. Những bước chân đầu tiên luôn chậm rãi, vì mặt đường có chỗ lồi lõm. Nhưng chính sự gồ ghề ấy lại khiến con đường trở nên gần gũi, chân thực hơn. Buổi sáng mùa hè, khi em bước lên con đường ấy, không khí còn mát lạnh. Hơi sương đêm vẫn còn vương lại, khiến mặt đất hơi ẩm. Ánh nắng chưa chiếu thẳng, chỉ lấp ló phía sau những rặng tre xa xa. Càng đi lên cao, tầm nhìn càng mở rộng. Nhưng em không vội nhìn ra xa, mà chú ý đến từng chi tiết nhỏ trên con đường. Những hòn sỏi nhỏ nằm rải rác, những vết bánh xe còn in lại từ hôm trước.

Hai bên con đường là những bờ cỏ xanh mướt. Cỏ mọc không đều, có chỗ cao, chỗ thấp. Trên đầu ngọn cỏ, những giọt sương nhỏ còn đọng lại, lấp lánh dưới ánh sáng mờ. Có đoạn, con đường hẹp lại, chỉ vừa đủ một người đi. Khi bước qua, cỏ hai bên khẽ chạm vào chân, để lại cảm giác mát lạnh. Một cơn gió nhẹ thổi qua. Cỏ nghiêng mình, những giọt sương rơi xuống, thấm vào đất. Âm thanh rất khẽ, nhưng đủ để cảm nhận được sự chuyển động của thiên nhiên.

Con đường không thẳng mà hơi uốn cong theo sườn đê. Mỗi khúc cong lại mở ra một góc nhìn khác. Khi thì nhìn thấy bãi bồi phía dưới, khi lại thấy dòng sông lấp ló phía xa. Ở một vài chỗ, đất đê khô hơn, màu nâu nhạt hiện rõ. Có chỗ lại ẩm hơn, màu sẫm lại, in rõ dấu chân người. Tiếng chim bắt đầu vang lên nhiều hơn. Không còn thưa thớt như lúc đầu, mà dần trở nên rộn ràng. Những chú chim bay qua con đường, rồi đậu xuống những bụi cỏ gần đó. Càng lên cao, gió càng mạnh hơn. Không còn là làn gió nhẹ nữa, mà là những luồng gió mang theo hơi nước từ sông.

Đứng trên đỉnh đê, em quay lại nhìn con đường. Nó không nổi bật, nhưng lại hài hòa với cảnh vật xung quanh. Em nhận ra rằng vẻ đẹp của con đường không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở những chi tiết nhỏ bé. Từ giọt sương, ngọn cỏ đến ánh sáng và làn gió.

Dù chỉ là một con đường nhỏ, nhưng nó lại chứa đựng cả một không gian rộng lớn của trời, của đất và của dòng sông. Em rất yêu con đường này. Yêu cái cảm giác bước từng bước chậm rãi, yêu cả những điều giản dị mà nó mang lại.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có những con đường không nằm giữa thiên nhiên rộng lớn, mà ẩn mình trong những không gian rất đời thường. Thế nhưng, chính sự gần gũi ấy lại tạo nên một vẻ đẹp rất riêng. Con đường nhỏ trong khu tập thể cũ nơi em sống vào buổi sáng mùa hè là một nơi như thế.

Con đường không rộng, chỉ là một lối đi lát xi măng đã ngả màu theo thời gian. Hai bên là những dãy nhà tập thể thấp tầng, tường đã cũ, có chỗ bong tróc. Nhưng chính những dấu vết ấy lại khiến con đường mang một vẻ trầm lắng rất đặc biệt. Buổi sáng mùa hè, khi em bước ra khỏi nhà, ánh nắng đã bắt đầu len vào khu tập thể. Ánh sáng không tràn ngập ngay lập tức, mà bị chia nhỏ bởi các dãy nhà, tạo thành những khoảng sáng tối xen kẽ trên mặt đường. Không khí lúc này còn mát. Hơi nóng của ngày chưa kịp lan tỏa, chỉ có chút ấm nhẹ của mùa hè. Gió không nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những luồng gió nhẹ lùa qua, mang theo mùi hương rất quen thuộc của khu dân cư.

Điều đầu tiên em nhận thấy là âm thanh. Không phải tiếng chim nhiều như ở quê, mà là những âm thanh rất đời thường. Tiếng mở cửa, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới từ các căn hộ. Con đường dần có người qua lại. Một vài bác lớn tuổi đi tập thể dục, bước chậm rãi. Có người mang theo chiếc quạt giấy, vừa đi vừa phe phẩy. Ở một góc đường, một cô bán hàng nhỏ bắt đầu bày biện đồ ăn sáng. Những chiếc bàn thấp được kê ra, bát đũa xếp gọn gàng. Mùi thức ăn nóng hổi lan nhẹ trong không khí. Mặt đường có những vết nứt nhỏ. Ở đó, cỏ dại mọc lên, xanh mướt. Những chi tiết nhỏ ấy khiến con đường không còn khô cứng mà trở nên mềm mại hơn.

Ở một đoạn khác, có những vệt nước còn đọng lại sau khi người dân vừa tưới cây. Ánh nắng chiếu vào làm chúng lấp lánh như những vệt sáng nhỏ. Các ban công trên cao cũng bắt đầu có người. Có người đứng tưới cây, có người phơi quần áo. Những giọt nước từ trên cao rơi xuống, chạm nhẹ vào mặt đường. Có đoạn con đường hẹp lại giữa hai bức tường. Ánh sáng chỉ còn một vệt nhỏ, tạo cảm giác mát mẻ hơn. 

Tiếng trẻ con bắt đầu vang lên. Những đứa trẻ chạy ra sân chơi, tiếng cười trong trẻo làm con đường trở nên sinh động hơn. Một vài chiếc xe đạp đi qua, bánh xe lăn nhẹ trên mặt đường. Không có sự vội vã, mọi thứ diễn ra chậm rãi. Con đường như thay đổi theo từng bước chân. Có lúc yên tĩnh, có lúc rộn ràng, nhưng tất cả đều rất quen thuộc.

Con đường trong khu tập thể không có cảnh thiên nhiên rộng lớn, nhưng lại có vẻ đẹp của cuộc sống đời thường. Em yêu con đường này vì chính những điều bình dị ấy. Yêu từng góc nhỏ, từng âm thanh quen thuộc của buổi sáng mùa hè.

Bài tham khảo Mẫu 15

Không phải con đường nào cũng dẫn đến một nơi cụ thể; có những con đường dường như dẫn người ta đi qua những cảm xúc. Con đường nhỏ men theo bờ hồ nơi em sống vào buổi sáng mùa hè chính là một con đường như thế. Mỗi lần bước lên đó, em không chỉ đi về phía trước, mà còn như bước vào một không gian yên bình, tĩnh lặng.

Con đường không rộng, chỉ là một lối đi lát đá xen kẽ với những khoảng đất nhỏ. Nó uốn cong theo mép hồ, khi gần, khi xa mặt nước. Hai bên không có nhà cửa san sát, mà là những hàng cây xanh soi bóng xuống làn nước. Buổi sáng mùa hè, ánh sáng chưa rực rỡ ngay từ đầu. Nó bắt đầu bằng những vệt sáng nhẹ, phản chiếu từ mặt hồ lên con đường. Chính ánh sáng từ nước khiến không gian trở nên dịu hơn, mát hơn. Khi bước chân lên con đường, điều đầu tiên em cảm nhận không phải là cảnh, mà là sự thay đổi của không khí. Gió từ mặt hồ thổi lên mang theo hơi nước mát lạnh. Không khí không khô, mà có độ ẩm nhẹ, khiến da mặt cảm thấy dễ chịu.

Nếu chú ý, sẽ thấy ánh sáng trên con đường luôn thay đổi. Khi gió làm mặt hồ gợn sóng, ánh sáng phản chiếu cũng rung rinh theo, tạo thành những vệt sáng chuyển động trên lối đi. Ở một vài đoạn, cây mọc sát mép đường. Tán lá vươn ra che phủ, khiến ánh nắng chỉ còn lọt qua từng khe nhỏ. Những đốm sáng li ti nhảy múa trên mặt đất. Đi thêm một đoạn, con đường lại mở ra thoáng đãng hơn. Ánh nắng chiếu trực tiếp xuống, làm nổi bật màu xanh của nước và màu xám của đá.

Tiếng nước lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, tiếng lá cây xào xạc, tất cả hòa vào nhau một cách tự nhiên. Thỉnh thoảng, một chú chim bay qua mặt hồ, để lại bóng nhỏ lướt nhanh trên mặt nước. Những vòng sóng lan ra rồi tan dần. Có đoạn, con đường gần sát mép nước. Chỉ cần nghiêng người một chút là có thể nhìn thấy rõ những gợn sóng nhỏ. Nước trong đến mức có thể thấy bóng cây phản chiếu rõ ràng. Ở đoạn khác, con đường lại tách xa khỏi hồ, đi qua những bãi cỏ rộng. Cỏ mọc dày, xanh mướt, có chỗ còn đọng sương.

Con đường không có điểm bắt đầu hay kết thúc rõ ràng trong cảm nhận của em. Nó cứ tiếp tục uốn lượn, như kéo dài mãi theo bờ hồ. Ánh nắng lúc này đã rõ hơn, nhưng không làm mất đi sự dịu dàng của buổi sáng. Mọi thứ vẫn giữ được vẻ nhẹ nhàng ban đầu.

Con đường ven hồ không chỉ là nơi để đi, mà còn là nơi để cảm nhận. Cảm nhận gió, ánh sáng, âm thanh và cả sự tĩnh lặng. Em rất yêu con đường này. Yêu cái cách nó không vội vã, không ồn ào, mà cứ nhẹ nhàng tồn tại.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...