Top 105 Bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý hay nhất>
I. Mở bài: Giới thiệu về người lớn tuổi mà em định tả - Người đó là ai? (Ông nội, bà ngoại, bác hàng xóm, thầy cô giáo cũ...). - Người đó bao nhiêu tuổi? - Cảm xúc chung nhất của em dành cho người đó là gì? (Kính trọng, yêu thương, coi như một điểm tựa tinh thần).
Dàn ý
I. Mở bài: Giới thiệu về người lớn tuổi mà em định tả
- Người đó là ai? (Ông nội, bà ngoại, bác hàng xóm, thầy cô giáo cũ...).
- Người đó bao nhiêu tuổi?
- Cảm xúc chung nhất của em dành cho người đó là gì? (Kính trọng, yêu thương, coi như một điểm tựa tinh thần).
II. Thân bài: Miêu tả chi tiết
1. Tả ngoại hình (Những dấu vết của thời gian)
- Vóc dáng: Cao gầy, hơi còng xuống vì gánh nặng thời gian hay vẫn còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn?
- Mái tóc: Bạc trắng như mây, muối tiêu hay vẫn còn lưa thưa những sợi đen? (Có thể so sánh mái tóc với những sợi cước, sợi tơ).
- Khuôn mặt:
+ Làn da: Có nhiều nếp nhăn (vết chân chim nơi khóe mắt), làn da lấm tấm những vết đồi mồi của tuổi già?
+ Đôi mắt: Tuy đã đục dần theo năm tháng nhưng vẫn toát lên vẻ hiền từ, bao dung hay tinh anh, sáng suốt?
+ Nụ cười: Ấm áp, hiền hậu. Nếu là ông bà thì nụ cười có thể móm mém nhưng trông rất phúc hậu.
- Đôi bàn tay: Gầy guộc, nổi những đường gân xanh, chai sần vì một đời lao động vất vả để nuôi dạy con cháu.
2. Tả tính cách và thói quen sinh hoạt
- Thói quen hằng ngày:
+ Dậy sớm tập thể dục, quét dọn sân vườn, tưới cây hay thưởng thức trà chiều?
+ Thích đọc sách, báo hoặc kể chuyện xưa cho con cháu nghe.
- Tính cách:
+ Hiền lành, ít nói hay vui tính, thích trò chuyện?
+ Sống giản dị, tiết kiệm, luôn lo lắng và chăm sóc cho mọi người xung quanh.
+ Nhẫn nại, luôn dạy bảo em những điều hay lẽ phải bằng giọng nói trầm ấm, truyền cảm.
3. Một kỷ niệm hoặc sự gắn bó của em với người đó
- Em có kỉ niệm gì đang nhớ với ông/ bà không?
- Kỉ niệm đó cho em cảm xúc gì?
III. Kết bài
- Khẳng định lại vị trí của người đó trong lòng em.
- Mong ước của em dành cho người đó: Mong người đó luôn khỏe mạnh, sống thọ để mãi ở bên cạnh con cháu.
- Lời hứa của bản thân: Sẽ ngoan ngoãn, học giỏi để người đó được vui lòng và tự hào.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong gia đình, người mà em luôn quấn quýt và yêu thương nhất chính là bà ngoại. Năm nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi mà thời gian đã in hằn những dấu vết trên gương mặt phúc hậu của bà.
Bà ngoại có vóc dáng nhỏ nhắn, hơi đậm người với bước đi chậm rãi nhưng khoan thai. Mái tóc của bà đã bạc phơ, thường được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp nhung đen. Làn da bà lấm tấm những vết đồi mồi, và mỗi khi bà cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại hiện lên, tỏa ra sự bao dung lạ kỳ. Em yêu nhất là đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp của bà – đôi bàn tay đã nuôi nấng mẹ khôn lớn và giờ đây lại ân cần chăm sóc em mỗi khi bố mẹ vắng nhà. Giọng bà trầm ấm, mỗi tối bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về cô Tấm, Thạch Sanh giúp em chìm vào giấc ngủ ngon.
Đối với em, bà như một bà tiên hiền hậu bước ra từ truyện cổ tích. Em mong bà luôn mạnh khỏe, sống thật lâu để mãi là điểm tựa ấm áp cho cả gia đình.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Ông nội em là một cán bộ hưu trí. Dù đã ở tuổi "xưa nay hiếm", ông vẫn giữ được phong thái ung dung và một lối sống vô cùng ngăn nắp, giản dị.
Ông có vầng trán cao và đôi lông mày bạc trắng như tơ, toát lên vẻ trí tuệ. Đôi mắt ông tuy không còn tinh tường nhưng vẫn ánh lên sự sáng suốt mỗi khi ông đọc báo hay chơi cờ cùng các bác hàng xóm. Thói quen hằng ngày của ông là dậy sớm tưới cây và chăm sóc mấy chậu lan ngoài ban công. Đôi bàn tay ông gân guốc nhưng rất khéo léo khi tỉa từng chiếc lá, cành sâu. Ông rất nghiêm khắc nhưng cũng cực kỳ tâm lý. Mỗi khi em đạt điểm tốt, ông lại khích lệ bằng những món quà nhỏ và những lời khuyên sâu sắc về đạo đức làm người.
Ông không chỉ là người ông kính yêu mà còn là người thầy lớn trong cuộc đời em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng tin tưởng và sự dạy bảo của ông.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Cạnh nhà em có bác Ba, một người thợ mộc đã về hưu. Tuy không phải là người thân ruột thịt nhưng em luôn yêu quý bác như người ông, người bác trong gia đình.
Bác Ba có thân hình khỏe mạnh, săn chắc nhờ nhiều năm lao động chân tay. Khuôn mặt bác vuông chữ điền, sạm màu nắng gió và luôn rạng rỡ nụ cười thân thiện. Bác rất khéo tay; những đồ vật hỏng trong nhà em hay của hàng xóm, chỉ cần qua tay bác là lại dùng tốt như mới. Bác sống một mình nhưng lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực. Chiều nào bác cũng ngồi trước hiên nhà vót nan tre làm lồng chim hoặc đóng những chiếc ghế gỗ nhỏ. Mỗi khi thấy em đi học về, bác lại gọi vào cho khi thì quả ổi, khi thì chiếc kẹo, rồi hỏi han chuyện trường lớp bằng giọng nói dõng dạc, hào sảng.
Bác Ba là tấm gương về sự lao động bền bỉ và lòng tốt bụng giữa xóm giềng. Em rất trân trọng tình cảm của bác và luôn mong bác luôn vui vẻ, mạnh khỏe bên những món đồ gỗ yêu thích của mình.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong gia đình, người lớn tuổi mà em yêu quý nhất là ông ngoại. Ông là người luôn dành cho em những câu chuyện cổ tích hấp dẫn và những bài học quý giá.
Ông ngoại em năm nay đã tám mươi tuổi. Dáng ông cao, tóc bạc trắng như bông, gương mặt hiền hậu, phúc hậu. Đôi mắt ông sáng, ánh lên vẻ từng trải và nhân hậu. Đôi bàn tay ông to, nổi gân xanh, đã từng trải qua bao năm tháng lao động vất vả. Giọng nói của ông trầm ấm, vang vang, mỗi khi ông kể chuyện, em đều chăm chú lắng nghe, say mê từng câu chữ.
Mỗi buổi tối, sau bữa cơm gia đình, ông thường ngồi bên em kể những câu chuyện cổ tích, những kỷ niệm thời thơ ấu của ông. Ông còn dạy em cách chơi cờ tướng, cách làm diều giấy và nhiều trò chơi dân gian thú vị. Có những lúc, ông dắt em ra vườn, chỉ cho em từng loại cây, dạy em biết quý trọng thiên nhiên và lao động. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là những khoảnh khắc tuyệt vời của tuổi thơ.
Ông ngoại là người hiền hậu, điềm đạm và rất yêu thương con cháu. Ông luôn nhẫn nại chỉ bảo em từng việc nhỏ, dạy em biết lễ phép, chăm chỉ học tập và giúp đỡ mọi người. Ông còn thường xuyên giúp đỡ hàng xóm, ai nhờ gì ông cũng sẵn lòng làm giúp. Đối với em, ông là tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần lạc quan.
Em rất kính trọng và yêu quý ông ngoại của mình. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mãi là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình và để em được cùng ông trải qua thật nhiều kỷ niệm đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 2
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh bà ngoại luôn gắn liền với những buổi chiều ấm áp, tiếng ru dịu dàng và vòng tay ấm áp. Bà là người lớn tuổi em yêu quý nhất, là người đã tần tảo nuôi em khôn lớn.
Bà ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng bà nhỏ nhắn, lưng hơi còng, mái tóc bạc như sương mai. Khuôn mặt bà hiền từ, làn da nhăn nheo nhưng luôn rạng ngời mỗi khi bà cười. Đôi mắt bà hiền như làn nước mùa thu, ánh lên sự bao dung, trìu mến. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả nuôi con, nuôi cháu. Giọng nói của bà chậm rãi, dịu dàng, mỗi khi bà kể chuyện, em đều cảm nhận được sự ấm áp, yêu thương.
Mỗi ngày, bà ngoại đều dậy sớm nấu ăn, chuẩn bị quần áo cho em đi học. Bà còn chăm sóc vườn rau nhỏ sau nhà, hái từng bó rau, quả cà để nấu những bữa cơm ngon lành cho cả nhà. Buổi tối, bà ngồi bên em, vừa đan áo vừa kể chuyện cổ tích. Những câu chuyện của bà đưa em vào giấc ngủ êm đềm, ngọt ngào. Có lần em bị ốm, bà thức suốt đêm chăm sóc, lo lắng cho em từng chút một. Em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bà dành cho em.
Bà ngoại là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Bà luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Bà dạy em biết yêu thương, quan tâm đến mọi người xung quanh. Đối với em, bà là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng bà ngoại của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 3
Ở cạnh nhà em là ông Ba – một người hàng xóm lớn tuổi mà em rất yêu quý. Dù không phải người thân, nhưng ông luôn coi em như cháu ruột và dành cho em nhiều tình cảm đặc biệt.
Ông Ba năm nay đã gần tám mươi tuổi, dáng người cao gầy, tóc bạc trắng, gương mặt hiền hậu với nhiều nếp nhăn. Đôi mắt ông sáng, ánh lên vẻ vui vẻ, lạc quan. Đôi bàn tay ông to, chai sạn, đã từng làm đủ nghề để nuôi sống gia đình. Giọng nói của ông vang vang, ấm áp, mỗi khi ông kể chuyện hay chỉ bảo, em đều cảm thấy rất gần gũi.
Ông Ba rất thích chơi cờ tướng và thường dạy em cách chơi. Mỗi buổi chiều, ông ngồi trước hiên nhà, vừa nhâm nhi tách trà vừa chỉ cho em từng nước cờ. Ông còn kể cho em nghe những câu chuyện hài hước về thời trẻ, khiến em cười nghiêng ngả. Đôi khi, ông còn dẫn em đi câu cá, dạy em cách buộc dây câu, cách kiên nhẫn chờ cá cắn câu. Những buổi chiều ấy luôn tràn ngập tiếng cười và niềm vui.
Ông Ba là người sống giản dị, vui tính và rất tốt bụng. Ông luôn giúp đỡ hàng xóm, ai cần gì ông cũng sẵn sàng giúp đỡ. Ông dạy em biết yêu lao động, sống chân thành và lạc quan. Đối với em, ông là người bạn lớn tuổi thân thiết, là tấm gương sáng về lòng nhân hậu và sự kiên trì.
Em rất yêu quý và kính trọng ông Ba. Em mong ông luôn khỏe mạnh, sống vui vẻ để mãi là người bạn lớn tuổi thân thiết của em.
Bài tham khảo Mẫu 4
Trong mỗi bữa cơm sum họp, hình ảnh bà nội lom khom bên bếp lửa đỏ hồng luôn in đậm trong tâm trí em. Bà là người lớn tuổi mà em yêu quý nhất, là người đã giữ lửa cho hạnh phúc gia đình em.
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng bà nhỏ nhắn, lưng còng, mái tóc bạc như mây trời. Gương mặt bà hiền hậu, làn da nhăn nheo nhưng luôn rạng rỡ mỗi khi bà cười. Đôi mắt bà sáng, ánh lên vẻ yêu thương, trìu mến. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả chăm sóc cả gia đình. Giọng nói của bà chậm rãi, dịu dàng, mỗi khi bà kể chuyện hay dặn dò, em đều lắng nghe một cách chăm chú.
Mỗi ngày, bà nội đều dậy sớm nhóm bếp, nấu những bữa cơm ngon lành cho cả nhà. Bà còn chăm sóc vườn rau, hái từng quả cà, bó rau cho bữa ăn thêm phong phú. Buổi tối, bà ngồi bên em, vừa đan áo vừa kể chuyện cổ tích. Những câu chuyện của bà như thắp lên ngọn lửa ấm áp trong lòng em. Có lần em bị ốm, bà thức suốt đêm chăm sóc, lo lắng cho em từng chút một. Em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bà dành cho em.
Bà nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Bà luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Bà dạy em biết yêu thương, quan tâm đến mọi người xung quanh. Đối với em, bà là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng bà nội của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 5
Khu phố em có bác Hùng – tổ trưởng tổ dân phố, là người lớn tuổi mà em vô cùng kính trọng và yêu quý. Bác luôn tận tụy với công việc và hết lòng vì mọi người.
Bác Hùng đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng người cao lớn, tóc hoa râm, gương mặt phúc hậu. Đôi mắt bác sáng, ánh lên vẻ cương nghị nhưng cũng rất hiền từ. Đôi bàn tay bác to, chắc khỏe, đã từng trải qua nhiều năm tháng lao động. Giọng nói của bác vang vang, ấm áp, luôn tạo cảm giác tin tưởng cho mọi người.
Hằng ngày, bác Hùng luôn đi kiểm tra các ngõ xóm, nhắc nhở mọi người giữ gìn vệ sinh, an ninh trật tự. Bác còn tổ chức các buổi sinh hoạt, vận động mọi người tham gia phong trào bảo vệ môi trường, giúp đỡ người nghèo. Bác luôn nhiệt tình, trách nhiệm, không quản ngại khó khăn, vất vả. Khi có ai gặp khó khăn, bác đều sẵn lòng giúp đỡ, động viên mọi người cùng nhau vượt qua.
Bác Hùng là người sống giản dị, gương mẫu và rất tận tâm. Bác luôn dạy em biết yêu lao động, sống có trách nhiệm và quan tâm đến cộng đồng. Đối với em, bác là tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm.
Em rất kính trọng và yêu quý bác Hùng. Em mong bác luôn khỏe mạnh để tiếp tục cống hiến cho khu phố và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ chúng em noi theo.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mỗi lần nhìn thấy bà nội ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu lên mái tóc bạc phơ, em lại cảm thấy lòng mình tràn đầy yêu thương và biết ơn. Bà là người lớn tuổi mà em yêu quý nhất trong gia đình.
Bà nội em đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng vì tuổi tác. Mái tóc bà bạc trắng như mây trời, được búi gọn gàng phía sau. Gương mặt bà phúc hậu, làn da nhăn nheo nhưng luôn rạng rỡ mỗi khi bà cười. Đôi mắt bà hiền từ, ánh lên sự bao dung, trìu mến. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả nuôi nấng cha mẹ em khôn lớn. Giọng nói của bà chậm rãi, dịu dàng, mỗi khi bà kể chuyện hay dặn dò, em đều lắng nghe một cách chăm chú.
Bà nội là người dạy em những bài học đầu tiên về cách sống, về lòng nhân hậu và tình yêu thương. Bà luôn nhắc nhở em phải lễ phép, biết quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh. Mỗi ngày, bà đều dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chăm sóc vườn rau và dạy em cách trồng cây, chăm sóc hoa lá. Buổi tối, bà ngồi bên em, kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, dạy em biết phân biệt điều hay lẽ phải.
Bà nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Bà luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Đối với em, bà là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng bà nội của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 7
Những buổi chiều yên bình, khi ánh nắng nhạt dần sau lũy tre, em lại được ngồi bên ông ngoại nghe kể chuyện. Ông là người lớn tuổi mà em yêu quý nhất, là người đã truyền cho em niềm đam mê học hỏi và khám phá thế giới.
Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng ông cao, tóc bạc trắng như cước, gương mặt hiền hậu với nhiều nếp nhăn. Đôi mắt ông sáng, ánh lên sự thông minh, từng trải. Đôi bàn tay ông to, nổi gân xanh, đã từng lao động vất vả để nuôi sống gia đình. Giọng nói của ông trầm ấm, truyền cảm, mỗi khi ông kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Ông ngoại rất thích đọc sách và kể chuyện cho em nghe. Mỗi buổi chiều, ông thường dẫn em ra vườn, chỉ cho em từng loài cây, dạy em cách chăm sóc cây cối và yêu thiên nhiên. Ông còn dạy em cách làm diều giấy, cách chơi cờ tướng, dạy em biết kiên nhẫn, sáng tạo. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là những khoảnh khắc tuyệt vời của tuổi thơ.
Ông ngoại là người hiền hậu, điềm đạm và rất yêu thương con cháu. Ông luôn nhẫn nại chỉ bảo em từng việc nhỏ, dạy em biết lễ phép, chăm chỉ học tập và giúp đỡ mọi người. Ông còn thường xuyên giúp đỡ hàng xóm, ai nhờ gì ông cũng sẵn lòng làm giúp. Đối với em, ông là tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần lạc quan.
Em rất kính trọng và yêu quý ông ngoại của mình. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mãi là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình và để em được cùng ông trải qua thật nhiều kỷ niệm đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 8
Mỗi khi nhớ về tuổi thơ, em lại nhớ đến hình ảnh bà nội ngồi bên hiên nhà, vừa đan len vừa kể chuyện. Bà là người lớn tuổi em yêu quý nhất, là người bạn đồng hành thân thiết trong suốt những năm tháng đầu đời.
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng, mái tóc bạc như mây trời. Gương mặt bà hiền hậu, làn da nhăn nheo nhưng luôn rạng rỡ mỗi khi bà cười. Đôi mắt bà hiền như làn nước mùa thu, ánh lên sự bao dung, trìu mến. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả nuôi con, nuôi cháu. Giọng nói của bà chậm rãi, dịu dàng, mỗi khi bà kể chuyện, em đều cảm nhận được sự ấm áp, yêu thương.
Bà nội là người bạn đồng hành với em trong mọi hoạt động hàng ngày. Bà dạy em cách nấu ăn, cách chăm sóc vườn rau, cách thêu thùa, đan len. Mỗi buổi tối, bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những bài học về lòng nhân ái và sự kiên trì. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là hành trang quý giá cho em trên đường đời.
Bà nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Bà luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Đối với em, bà là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng bà nội của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 9
Trong gia đình, người lớn tuổi mà em yêu quý nhất là ông nội. Ông không chỉ là người thân mà còn là người thầy đầu tiên dạy em bao điều hay lẽ phải.
Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng ông cao, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng như cước, luôn được chải gọn gàng. Gương mặt ông vuông vức, làn da sạm nắng với nhiều nếp nhăn hằn sâu bởi năm tháng lao động vất vả. Đôi mắt ông sáng, ánh lên vẻ hiền từ và từng trải. Mỗi khi ông cười, hàm răng trắng đều và nụ cười rạng rỡ luôn khiến em cảm thấy ấm áp. Đôi bàn tay ông to, chai sạn, đã từng cày cuốc, lao động nuôi cả gia đình. Giọng ông trầm ấm, vang vang, mỗi khi kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Ông nội là người dạy em những bài học đầu tiên về cách sống, về lòng nhân hậu và tình yêu thương. Ông luôn nhắc nhở em phải lễ phép, biết quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh. Mỗi ngày, ông đều dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chăm sóc vườn rau và dạy em cách trồng cây, chăm sóc hoa lá. Buổi tối, ông ngồi bên em, kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, dạy em biết phân biệt điều hay lẽ phải.
Ông nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Ông luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Đối với em, ông là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng ông nội của mình. Em mong ông luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 10
Mỗi lần nhìn thấy bà ngoại chăm sóc vườn hoa trước nhà, em lại cảm nhận được niềm vui và tình yêu cuộc sống lan tỏa trong không gian. Bà là người lớn tuổi mà em yêu quý nhất, là người đã truyền cho em cảm hứng sống đẹp và ý nghĩa.
Bà ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng bà nhỏ nhắn, mái tóc bạc như sương mai, gương mặt hiền hậu với nhiều nếp nhăn. Đôi mắt bà sáng, ánh lên vẻ hiền từ, bao dung. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả nuôi con, nuôi cháu. Giọng nói của bà nhẹ nhàng, truyền cảm, mỗi khi bà kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Bà ngoại rất thích trồng hoa và chăm sóc vườn rau nhỏ sau nhà. Mỗi buổi sáng, bà lại dậy sớm tưới cây, nhổ cỏ, hái rau cho bữa cơm gia đình. Đôi lúc, bà còn dạy em cách trồng cây, cách nhặt rau và kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích đầy ý nghĩa. Những buổi chiều, bà thường ngồi đan áo len cho cả nhà, vừa làm vừa kể chuyện, tiếng cười nói vang lên ấm áp. Có lần em bị ốm, bà thức suốt đêm để chăm sóc, nấu cháo và xoa dầu cho em. Em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bà dành cho con cháu.
Bà ngoại là người sống giản dị, tiết kiệm. Bà luôn dạy em biết yêu thương, giúp đỡ mọi người xung quanh. Khi hàng xóm có việc, bà đều sẵn lòng giúp đỡ, không nề hà khó khăn. Đối với em, bà là tấm gương sáng về lòng nhân hậu, sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô điều kiện.
Em rất biết ơn và yêu quý bà ngoại của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa tinh thần cho cả gia đình, để em còn được nghe những câu chuyện cổ tích và cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay dịu dàng của bà.
Bài tham khảo Mẫu 11
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi chiều cùng ông ngoại ra đồng thả diều, bắt cá. Ông là người lớn tuổi em yêu quý nhất, là người bạn đồng hành thân thiết trong suốt những năm tháng đầu đời.
Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng ông cao, tóc bạc trắng như cước, gương mặt hiền hậu với nhiều nếp nhăn. Đôi mắt ông sáng, ánh lên sự thông minh, từng trải. Đôi bàn tay ông to, nổi gân xanh, đã từng lao động vất vả để nuôi sống gia đình. Giọng nói của ông trầm ấm, truyền cảm, mỗi khi ông kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Ông ngoại là người bạn đồng hành với em trong mọi hoạt động hàng ngày. Ông dạy em cách câu cá, cách làm diều giấy, cách chăm sóc vườn rau. Mỗi buổi chiều, ông dẫn em ra đồng, chỉ cho em từng loài cây, dạy em biết quý trọng thiên nhiên và lao động. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là hành trang quý giá cho em trên đường đời.
Ông ngoại là người hiền hậu, điềm đạm và rất yêu thương con cháu. Ông luôn nhẫn nại chỉ bảo em từng việc nhỏ, dạy em biết lễ phép, chăm chỉ học tập và giúp đỡ mọi người. Ông còn thường xuyên giúp đỡ hàng xóm, ai nhờ gì ông cũng sẵn lòng làm giúp. Đối với em, ông là tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần lạc quan.
Em rất kính trọng và yêu quý ông ngoại của mình. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mãi là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình và để em được cùng ông trải qua thật nhiều kỷ niệm đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 12
Trong mỗi dịp lễ Tết, hình ảnh bà nội chuẩn bị mâm cỗ, dạy em cách gói bánh chưng, làm mứt luôn in đậm trong tâm trí em. Bà là người lớn tuổi em yêu quý nhất, là người giữ gìn và truyền lại cho em những giá trị truyền thống quý báu.
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng, mái tóc bạc như mây trời. Gương mặt bà hiền hậu, làn da nhăn nheo nhưng luôn rạng rỡ mỗi khi bà cười. Đôi mắt bà hiền như làn nước mùa thu, ánh lên sự bao dung, trìu mến. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn, đã từng vất vả nuôi con, nuôi cháu. Giọng nói của bà chậm rãi, dịu dàng, mỗi khi bà kể chuyện, em đều cảm nhận được sự ấm áp, yêu thương.
Bà nội là người dạy em cách gói bánh chưng, làm mứt, chuẩn bị mâm cỗ cúng tổ tiên mỗi dịp lễ Tết. Bà kể cho em nghe những câu chuyện về truyền thống gia đình, về lòng biết ơn và sự kính trọng đối với ông bà, cha mẹ. Bà luôn nhắc nhở em phải giữ gìn những giá trị tốt đẹp của gia đình, của quê hương. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là hành trang quý giá cho em trên đường đời.
Bà nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Bà luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Đối với em, bà là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng bà nội của mình. Em mong bà luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 13
Khi nhắc đến người lớn tuổi mà em yêu quý nhất, em nghĩ ngay đến ông nội. Ông là người bạn thân thiết, luôn bên cạnh em trong mọi khoảnh khắc vui buồn của tuổi thơ.
Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người cao, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng như cước. Gương mặt ông vuông vức, làn da sạm nắng với nhiều nếp nhăn hằn sâu bởi năm tháng lao động vất vả. Đôi mắt ông sáng, ánh lên vẻ hiền từ và từng trải. Mỗi khi ông cười, hàm răng trắng đều và nụ cười rạng rỡ luôn khiến em cảm thấy ấm áp. Đôi bàn tay ông to, chai sạn, đã từng cày cuốc, lao động nuôi cả gia đình. Giọng ông trầm ấm, vang vang, mỗi khi kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Ông nội là người bạn thân thiết của em trong mọi hoạt động hàng ngày. Ông dạy em cách làm diều giấy, cách chơi cờ tướng, cách chăm sóc vườn rau. Mỗi buổi chiều, ông dẫn em ra đồng, chỉ cho em từng loài cây, dạy em biết quý trọng thiên nhiên và lao động. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là hành trang quý giá cho em trên đường đời.
Ông nội là người sống giản dị, tiết kiệm và rất nhân hậu. Ông luôn giúp đỡ hàng xóm, chia sẻ từng bó rau, củ khoai cho những người khó khăn. Đối với em, ông là “ngọn lửa nhỏ” luôn âm thầm sưởi ấm cho cả gia đình.
Em rất yêu quý và kính trọng ông nội của mình. Em mong ông luôn mạnh khỏe để mãi là điểm tựa vững chắc cho em và cả gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 14
Mỗi buổi chiều, khi tiếng chuông chùa ngân vang trong gió, em lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đó là lúc bà nội ngồi trước hiên nhà, vừa đan len vừa kể chuyện cổ tích. Hình ảnh ấy mãi là ký ức ngọt ngào nhất trong tuổi thơ em.
Bà nội em đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc như mây, gương mặt hiền từ với nhiều nếp nhăn mảnh như vết thời gian. Mỗi khi bà cười, đôi mắt hiền lại sáng lên, ấm áp vô cùng. Đôi bàn tay bà gầy gò, nổi gân xanh, nhưng khi xoa đầu em, bàn tay ấy lại ấm lạ thường. Giọng bà chậm rãi kể chuyện, đôi khi ngắt quãng vì ho, nhưng vẫn ngân nga như một làn ru dịu dàng.
Mỗi sáng, bà thường dậy sớm pha ấm trà, tưới cây, rồi gọi em dậy đi học. Buổi tối, bà hay đan áo cho em, vừa đan vừa kể chuyện cổ tích. Những lời kể của bà đưa em vào giấc ngủ êm đềm, ngọt ngào như giọng ru xưa. Bà không chỉ thương yêu con cháu mà còn rất tốt bụng với mọi người xung quanh. Mỗi khi ai gặp khó khăn, bà đều sẵn lòng giúp đỡ. Em thấy bà giống như “ngọn lửa nhỏ” luôn sưởi ấm cả gia đình.
Em rất yêu quý bà nội của mình. Bà là người đã cho em những bài học đầu tiên về lòng nhân hậu và tình yêu thương. Em chỉ mong bà luôn mạnh khỏe để em được nghe giọng kể dịu dàng ấy thêm nhiều năm nữa.
Bài tham khảo Mẫu 15
Những ngày hè oi ả, em thường được ông ngoại dạy học và kể chuyện. Ông là người lớn tuổi mà em yêu quý nhất, là người đã truyền lửa đam mê học tập cho em.
Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng ông cao, tóc bạc trắng như cước, gương mặt hiền hậu với nhiều nếp nhăn. Đôi mắt ông sáng, ánh lên sự thông minh, từng trải. Đôi bàn tay ông to, nổi gân xanh, đã từng lao động vất vả để nuôi sống gia đình. Giọng nói của ông trầm ấm, truyền cảm, mỗi khi ông kể chuyện hay dạy bảo, em đều chăm chú lắng nghe.
Ông ngoại rất thích đọc sách và dạy em học. Mỗi buổi chiều, ông thường dẫn em ra vườn, chỉ cho em từng loài cây, dạy em cách chăm sóc cây cối và yêu thiên nhiên. Ông còn dạy em cách làm diều giấy, cách chơi cờ tướng, dạy em biết kiên nhẫn, sáng tạo. Những kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí em, là những khoảnh khắc tuyệt vời của tuổi thơ.
Ông ngoại là người hiền hậu, điềm đạm và rất yêu thương con cháu. Ông luôn nhẫn nại chỉ bảo em từng việc nhỏ, dạy em biết lễ phép, chăm chỉ học tập và giúp đỡ mọi người. Ông còn thường xuyên giúp đỡ hàng xóm, ai nhờ gì ông cũng sẵn lòng làm giúp. Đối với em, ông là tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần lạc quan.
Em rất kính trọng và yêu quý ông ngoại của mình. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mãi là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình và để em được cùng ông trải qua thật nhiều kỷ niệm đẹp.




Danh sách bình luận