Top 105 Bài văn tả một đồ vật hoặc món quà có ý nghĩa sâu sắc đối với em hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu đồ vật/món quà mà em muốn tả. - Nêu hoàn cảnh em nhận được món quà (ai tặng, vào dịp nào).

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu đồ vật/món quà mà em muốn tả.

- Nêu hoàn cảnh em nhận được món quà (ai tặng, vào dịp nào).

- Lý do vì sao món quà ấy lại có ý nghĩa sâu sắc với em?


II. Thân bài

1. Tả chi tiết đặc điểm của đồ vật

- Hình dáng, kích thước: to/nhỏ, dài/ngắn, nặng/nhẹ.

- Màu sắc: chủ đạo, có điểm gì nổi bật.

- Chất liệu: vải, nhựa, kim loại, giấy,…

- Cấu tạo/bộ phận: (nếu có) từng phần cụ thể.

- Chi tiết đặc biệt: họa tiết, chữ viết, hình trang trí,…


2. Công dụng của món quà

- Dùng để làm gì? (học tập, sinh hoạt, trang trí,…).

- Em sử dụng nó như thế nào trong cuộc sống hằng ngày.

- Sự tiện ích, hữu ích của nó.


3. Ý nghĩa/ Tình cảm sâu sắc của em với món quà

- Gắn với kỷ niệm nào đáng nhớ.

- Thể hiện tình cảm của người tặng (yêu thương, động viên,…).

- Tác động đến em: Giúp em học tốt hơn / sống tốt hơn. 

- Nhắc nhở em về điều gì (cố gắng, biết ơn,…).

- Cảm xúc của em mỗi khi nhìn thấy hoặc sử dụng món quà.

- Em bảo quản món quà như thế nào?


III. Kết bài

- Khẳng định lại ý nghĩa đặc biệt của món quà đối với em.

- Liên hệ bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Hôm ấy, trong dịp sinh nhật lần thứ mười hai, em nhận được một món quà thật đặc biệt từ bà ngoại – đó là một chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ xinh. Lúc mở hộp quà, em không giấu được niềm vui sướng, ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy chiếc đồng hồ với dây màu xanh da trời dịu nhẹ và mặt đồng hồ tròn nhỏ, sáng bóng. 

Chiếc đồng hồ có kích thước vừa vặn với cổ tay em, chất liệu dây mềm mại nhưng chắc chắn, mặt đồng hồ bằng kính trong suốt, các số được in rõ ràng, từng kim giờ, phút và giây đều chạy nhịp nhàng, đều đặn.

Chiếc đồng hồ không chỉ giúp em xem giờ mà còn nhắc nhở em về trách nhiệm, sự đúng giờ và cách sắp xếp công việc hợp lý. Mỗi khi nhìn vào nó, em lại nhớ đến bà ngoại với nụ cười hiền từ và những lời dạy bảo ân cần. Em luôn nâng niu và cẩn thận đeo nó mỗi ngày, bởi món quà không chỉ là vật dụng mà còn chứa đựng tình yêu thương và kỷ niệm đẹp. Mỗi khi kim đồng hồ nhích lên từng phút, em lại cảm nhận sự trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với món quà.

Chiếc đồng hồ nhỏ bé ấy đã trở thành người bạn đồng hành, nhắc nhở em về giá trị của thời gian, tình cảm gia đình và sự quan tâm chân thành. Em sẽ giữ gìn và trân trọng món quà này, bởi nó luôn nhắc em rằng những điều giản dị nhưng chứa chan tình cảm lại có ý nghĩa lớn lao trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Vào một buổi tối mùa đông, em nhận được món quà từ người bạn thân – một cuốn sổ tay nhỏ gọn với bìa cứng màu đỏ rực rỡ. Khi mở ra, từng trang giấy trắng tinh, mịn màng như mời gọi em viết lên những suy nghĩ và ước mơ của mình. 

Bìa sổ được trang trí những họa tiết hoa văn tinh tế, vừa giản dị vừa đẹp mắt, khiến em cảm thấy thích thú và trân trọng món quà ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chiếc sổ không chỉ là vật dụng để ghi chép mà còn trở thành nơi chứa đựng những bí mật, những tâm tư và kỷ niệm của em. Mỗi khi em mở sổ ra, cảm giác như bạn thân đang ở bên, lắng nghe và chia sẻ những điều em chưa nói với ai. Em thường viết về niềm vui, nỗi buồn, những kế hoạch học tập và những ước mơ trong tương lai. Sự gọn gàng, chắc chắn của sổ giúp em yên tâm lưu giữ từng dòng chữ, và màu đỏ rực như tiếp thêm năng lượng, sự hứng khởi mỗi ngày.

Món quà ấy khiến em hiểu rằng tình bạn thật quý giá và những vật nhỏ bé nhưng chứa đựng tấm lòng sẽ luôn mang lại cảm giác ấm áp. Em hứa sẽ giữ gìn cuốn sổ cẩn thận, và mỗi trang viết ra sẽ là minh chứng cho tình cảm chân thành, sự sẻ chia và niềm tin vào những người bạn thân thiết trong đời. 

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Hôm sinh nhật vừa rồi, ông nội tặng em một chiếc đồng hồ cũ mà ông đã đeo từ thời còn đi học. Chiếc đồng hồ trông hơi sờn, mặt kính hơi trầy xước, nhưng với em, nó không chỉ là một món đồ vật mà còn chứa đựng cả tuổi trẻ và tình yêu thương của ông. 

Chiếc đồng hồ có dây da mềm, mặt tròn cổ điển với những con số rõ ràng và kim giờ kim phút chạy êm. Em thích nhất là tiếng tích tắc nhẹ nhàng, nhịp nhàng, nghe như một giai điệu nhỏ nhắn mà thân thuộc. Mỗi khi nhìn vào đồng hồ, em nhớ đến ông, nhớ những câu chuyện, những lời dạy dỗ và những kỷ niệm tuổi thơ vui vẻ. Nó nhắc em sống cẩn thận, biết quý trọng thời gian và giữ gìn những giá trị giản dị trong cuộc sống. Khi đeo chiếc đồng hồ lên tay, em cảm nhận được sự ấm áp và nhịp sống đều đặn mà ông đã trải qua, như đang nhắc nhở em trân trọng từng khoảnh khắc.

Món quà của ông khiến em trân trọng tình cảm gia đình hơn bao giờ hết. Em sẽ giữ chiếc đồng hồ thật cẩn thận, coi đó vừa là vật kỷ niệm, vừa là lời nhắc nhở về sự gắn kết và yêu thương giữa các thế hệ trong gia đình. Nó không chỉ là một món quà, mà còn là một phần ký ức vô giá mà em sẽ mang theo suốt đời.

Bài tham khảo Mẫu 1

Ngày trước khi em chuẩn bị đi trại hè, chị gái đưa cho em một món quà bất ngờ. Khi mở gói quà, em thấy một cuốn sổ nhật ký bìa da màu nâu cũ, góc mép hơi sờn, giấy vàng nhạt theo năm tháng. Ngay khoảnh khắc ấy, em cảm thấy tim mình rung lên vì xúc động. Đây không phải là một cuốn sổ mới hay đắt tiền, nhưng với em, nó mang một giá trị vô cùng quý giá, chứa đựng bao kỷ niệm và tâm tình của chị.

Đây là cuốn nhật ký của chị hồi học cấp hai, là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa chị và em. Em khẽ nâng cuốn nhật ký lên tay, cảm nhận được trọng lượng vừa phải, bìa da hơi sờn nhưng chắc chắn, mùi giấy cũ thoang thoảng, khiến em thấy ấm áp và gần gũi. Trang đầu cuốn nhật ký ghi những dòng chữ nắn nót, nét chữ cong cong và mực còn nhòe theo thời gian. Khi lật từng trang, em thấy những câu chuyện về học tập, về bạn bè, những niềm vui, nỗi buồn mà chị đã trải qua. Mỗi trang như một khoảnh khắc sống động của tuổi trẻ, khiến em vừa tò mò vừa xúc động. Em đọc chậm rãi, từng câu chữ như mang theo nhịp sống, tâm trạng của chị ngày ấy.

Cuốn nhật ký không chỉ đẹp ở hình thức bên ngoài mà còn ở giá trị tinh thần sâu sắc. Nó nhắc nhở em về sự quan tâm, tình yêu thương và sự gắn kết trong gia đình. Mỗi câu chuyện, mỗi dòng chữ đều cho em thấy chị từng trải qua biết bao kỷ niệm đáng nhớ, biết bao bài học quý giá mà giờ đây em có thể học theo. Khi cầm cuốn nhật ký trên tay, em cảm giác như chị đang ở bên, kể cho em nghe về những ngày tháng vui buồn đã qua.

Em ngồi xuống, đọc những trang nhật ký trong ánh nắng chiều. Mỗi trang đều chứa đựng một câu chuyện nhỏ: lần đầu tiên chị đạt giải học sinh giỏi, lần chị giấu mẹ đi chơi cùng bạn bè, những bài học về tình bạn, sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm. Em cảm nhận được nhịp sống chậm rãi nhưng giàu ý nghĩa trong từng dòng chữ, và em thấy mình muốn ghi lại những khoảnh khắc hiện tại để sau này cũng có thể chia sẻ cho em nhỏ hơn. Những vết mực lem nhem, những góc giấy hơi nhăn nhúm, thậm chí cả những dòng chữ bị tẩy xóa đều khiến cuốn nhật ký trở nên thật gần gũi và sống động. Em tưởng tượng chị hồi đó ngồi cẩn thận, từng nét chữ thể hiện tâm trạng của mỗi ngày. Em cảm thấy trân trọng từng chi tiết, từng kỷ niệm được lưu giữ trong cuốn nhật ký cũ này.

Em thử mở từng trang, đọc và ghi chú những điều khiến em ấn tượng. Những bài học về sự chăm chỉ, lòng dũng cảm, sự chân thành trong tình bạn khiến em suy ngẫm. Em biết rằng giá trị của món quà không nằm ở sự mới mẻ hay đắt tiền, mà ở tình cảm, sự quan tâm và thông điệp mà nó mang lại. Em quyết định mang cuốn nhật ký theo mình trong chuyến trại hè. Khi rảnh rỗi, em đọc lại những trang cũ, vừa học hỏi, vừa cảm thấy gần gũi với chị. Mỗi câu chuyện, mỗi trải nghiệm đều khiến em thấy tự tin hơn, thấy mình trưởng thành hơn. Khi nhớ đến những dòng chữ chị viết, em cảm nhận được sự nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: hãy trân trọng từng khoảnh khắc, sống có trách nhiệm và biết quan tâm đến những người xung quanh. Mỗi buổi sáng khi thức dậy, em lại mở cuốn nhật ký, nhìn những dòng chữ cũ và thấy từng giây phút hiện tại trở nên quý giá hơn. Em học cách cân bằng giữa vui chơi, học tập và nghỉ ngơi, để mỗi ngày trôi qua đều đáng nhớ. Khi gặp khó khăn, em lại nhìn những bài học trong nhật ký và tự nhủ phải kiên nhẫn, cố gắng và dũng cảm như chị từng làm.

Cuốn nhật ký cũ của chị gái đã trở thành món quà ý nghĩa nhất trong đời em. Nó dạy em trân trọng thời gian, tình cảm gia đình, và những giá trị giản dị nhưng vô giá. Em biết rằng, trong cuộc sống này, những điều chân thành và giản dị mới mang lại hạnh phúc thật sự. Em sẽ giữ cuốn nhật ký cẩn thận, để bất cứ khi nào nhìn vào, em đều nhớ đến chị, nhớ đến những câu chuyện tuổi thơ và học cách sống có trách nhiệm.

Bài tham khảo Mẫu 2

Hôm ấy, khi em vừa nhận được giấy khen vì đạt thành tích học tập xuất sắc, ông ngoại mỉm cười và đưa cho em một món quà. Khi mở ra, em thấy một chiếc đồng hồ cũ với mặt tròn, dây da đã sờn màu nâu và kim giờ kim phút hơi lấp lánh dưới ánh sáng. Lúc đầu, em không hiểu tại sao ông lại tặng cho em một chiếc đồng hồ cũ, nhưng ngay khoảnh khắc cầm nó trên tay, em cảm nhận được giá trị và tình cảm sâu sắc mà ông muốn gửi gắm.

Ông kể cho em nghe rằng chiếc đồng hồ này đã gắn bó với ông từ những năm còn trẻ, từng đồng hành cùng ông qua nhiều sự kiện quan trọng trong đời. Nhìn chiếc đồng hồ cũ, em tưởng tượng ra hình ảnh ông từng ngồi trên chiếc ghế gỗ, đọc sách, kiểm tra thời gian để đi làm hay chăm sóc vườn cây. Mỗi vết xước, mỗi vết mờ trên mặt kính đều kể một câu chuyện, một kỷ niệm mà em không bao giờ được chứng kiến nhưng cảm nhận được nhờ món quà này.

Chiếc đồng hồ có mặt tròn màu bạc, kim giờ kim phút mảnh mai, chạy đều đặn theo nhịp. Dây da màu nâu đã hơi cứng và sờn mép, nhưng khi em đeo vào tay, nó vừa vặn, ấm áp và tạo cảm giác gần gũi. Em thử vặn núm chỉnh giờ, nghe tiếng “tíc tắc” nhẹ nhàng vang lên, khiến lòng em bỗng bình yên lạ thường. Tiếng đồng hồ như nhắc nhở em về thời gian, về những khoảnh khắc quý giá trong đời, về những nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được thành quả. Em ngắm chiếc đồng hồ kỹ hơn, thấy những vết xước nhỏ trên mặt kính và những vết nhăn trên dây da. Nó không còn mới tinh, nhưng chính sự cũ kỹ ấy lại khiến em cảm nhận được tình cảm của ông. Ông đã giữ gìn nó cẩn thận bao nhiêu năm, và giờ đây, ông muốn trao lại cho em, như một lời nhắn nhủ: hãy biết quý trọng thời gian, sống có trách nhiệm và biết trân trọng những giá trị giản dị quanh mình.

Mỗi khi nhìn vào chiếc đồng hồ, em lại nhớ đến những buổi chiều ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện ngày xưa. Những câu chuyện về tuổi trẻ, về tình cảm gia đình, về sự chăm chỉ và kiên nhẫn đã trở thành bài học quý giá cho em. Em hiểu rằng, món quà không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, sự gắn kết và những giá trị tinh thần mà ông muốn truyền lại. Trong những ngày tiếp theo, em luôn đeo chiếc đồng hồ bên mình. Khi đi học, khi học bài hay khi vui chơi, tiếng “tíc tắc” đều nhắc nhở em về nỗ lực, về sự kiên trì và lòng biết ơn. Em học cách trân trọng từng phút giây, không lãng phí thời gian, và cố gắng sống xứng đáng với những kỳ vọng mà ông đặt vào em.

Mỗi khi gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, em lại chạm tay vào chiếc đồng hồ, như tìm được sức mạnh và sự cổ vũ từ ông. Em học được cách kiên nhẫn, bình tĩnh và suy nghĩ kỹ trước mỗi quyết định. Món quà nhỏ bé này đã dạy em nhiều bài học quý giá mà không lời nói nào có thể diễn tả hết. Chiếc đồng hồ cũ của ông ngoại không chỉ là món quà, mà còn là biểu tượng của thời gian, của tình cảm gia đình, và của sự trân trọng những giá trị giản dị. Em sẽ giữ nó cẩn thận, để mỗi khi nhìn vào, em đều nhớ về ông, về những câu chuyện tuổi thơ, và về bài học sống mà ông muốn gửi gắm.

Khi em trưởng thành, có lẽ sẽ có nhiều món quà khác, nhưng chiếc đồng hồ cũ này sẽ luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim em. Nó nhắc nhở em về ông, về tình cảm giản dị nhưng sâu sắc, và về những bài học cuộc sống quý giá mà em sẽ mang theo suốt đời.

Bài tham khảo Mẫu 3

Hôm ấy, vào một buổi chiều cuối tuần, em vừa đi học về thì nhận được một món quà từ chị gái. Chị đưa cho em một chiếc hộp nhỏ gọn, khi mở hộp, em thấy một chiếc vòng tay bằng gỗ màu nâu ấm, từng hạt gỗ tròn trịa, được xâu khéo léo thành chuỗi. Nhìn chiếc vòng, em cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa thích thú, bởi trước đây em chưa từng nhận một món quà mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc đến vậy.

Chiếc vòng gỗ tuy đơn giản nhưng toát lên vẻ ấm áp và gần gũi. Mỗi hạt gỗ mịn màng, hơi sờn ở một số chỗ, như đã trải qua thời gian, nhưng vẫn chắc chắn và bền bỉ. Khi ánh sáng chiếu vào, bề mặt gỗ ánh lên những vân nâu óng, trông thật tự nhiên và tinh tế. Chị kể rằng chiếc vòng được làm thủ công, mỗi hạt gỗ được đánh bóng cẩn thận và xâu thành chuỗi, tượng trưng cho sự kiên nhẫn và yêu thương. Khi đeo chiếc vòng lên tay, em cảm nhận được trọng lượng vừa phải, nhẹ nhàng mà êm ái. Mỗi lần nhìn vào, em lại nhớ lời chị nói, cảm thấy được an ủi và động viên. Chiếc vòng nhắc nhở em về sự kiên trì, về tinh thần vượt qua thử thách trong học tập và cuộc sống. Em học cách giữ bình tĩnh và tự tin, giống như những hạt gỗ được xâu khéo léo, từng bước một, bền chắc và gắn kết.

Chiếc vòng còn khiến em thấy gần gũi hơn với chị. Mỗi khi nhìn nó, em lại nhớ những lần chị giúp em làm bài tập, những lời khuyên nhỏ mà quý giá, và cả những buổi trò chuyện vui vẻ. Chiếc vòng trở thành biểu tượng của tình cảm chị em, nhắc em rằng dù có khó khăn gì, luôn có người ủng hộ và đồng hành bên mình. Từ hôm ấy, chiếc vòng gỗ trở thành vật bất ly thân của em. Mỗi sáng trước khi đi học, em đeo nó vào tay, cảm thấy tự tin hơn, cảm thấy như có một người bạn đồng hành luôn bên cạnh, nhắc nhở và bảo vệ em. Chiếc vòng cũng dạy em biết quý trọng những món quà giản dị nhưng giàu ý nghĩa, biết trân trọng tình cảm của những người thân yêu.

Em sẽ giữ chiếc vòng thật cẩn thận, mang theo mọi nơi, để mỗi khi nhìn vào, em nhớ đến chị, nhớ đến những lời dạy và tình cảm chân thành được gửi gắm qua món quà nhỏ bé này. Chiếc vòng gỗ tuy giản dị nhưng với em, nó có giá trị vô cùng: nhắc em về sức mạnh nội tâm, sự kiên nhẫn và tình cảm gắn kết giữa các thành viên trong gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong căn phòng nhỏ của gia đình, có một chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trên kệ sách. Mỗi khi nhìn thấy nó, em lại nhớ đến bà ngoại, người đã tặng cho em món quà này khi em vừa tròn mười tuổi. Đó là một chiếc máy ảnh phim cũ, bề ngoài hơi trầy xước, nhưng với em, nó quý giá hơn tất cả những đồ vật khác trên đời.

Chiếc máy ảnh không còn bóng loáng như những chiếc máy hiện đại ngày nay. Thân máy bằng kim loại màu bạc hơi sờn, lấm tấm vài vết xước nhỏ, nhưng chính những vết xước ấy lại làm nó trở nên gần gũi và gợi nhớ. Các nút bấm và vòng xoay vẫn còn chắc chắn, mỗi khi em nhấn xuống, nghe tiếng “cạch” nhẹ, em lại cảm nhận được sự cổ điển và tinh tế của nó. Mắt kính ngắm hơi mờ, nhưng khi nhìn qua, em vẫn thấy rõ khung hình mà mình muốn ghi lại. Dây đeo da nâu mềm mại, mặc dù đã cũ, vẫn ôm vừa vặn quanh vai em, khiến em cảm thấy như đang mang theo cả tình cảm và kỷ niệm của bà.

Em nhớ lần đầu tiên được bà hướng dẫn chụp ảnh. Bà cẩn thận chỉ cho em cách cài phim, cách chỉnh khẩu độ và tốc độ, rồi dạy em quan sát ánh sáng, bố cục, và những chi tiết nhỏ xung quanh. Lúc đó, tay em run run khi nhấn nút chụp, tiếng “cạch” vang lên làm em giật mình, nhưng bà lại cười hiền và khuyên: “Đừng vội vàng, cứ từ từ, từng bức ảnh sẽ kể câu chuyện riêng của nó.” Em đã học được từ bà sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và trân trọng từng khoảnh khắc, điều mà không phải thứ gì hiện đại cũng có thể dạy được. Mỗi bức ảnh em chụp đều trở thành một kỷ niệm quý giá. Nhìn lại những bức ảnh cũ, em thấy hình ảnh bà ngoại đứng bên chiếc bàn gỗ, nụ cười hiền từ hiện rõ trên khuôn mặt, ánh sáng chiều chiếu qua cửa sổ, làm mọi thứ trở nên ấm áp và sống động. Chiếc máy ảnh như một cánh cửa đưa em trở về những ngày thơ ấu, nơi em và bà cùng nhau khám phá thế giới qua từng bức ảnh nhỏ.

Chiếc máy ảnh không chỉ là công cụ để lưu giữ hình ảnh, mà còn là sợi dây kết nối em với quá khứ, với tình cảm của bà. Mỗi khi em cầm nó, em lại nhớ những buổi chiều cuối tuần bà dắt em ra vườn, chỉ cho em cách chụp hoa, chụp lá, hoặc cả những chú chim bay ngang sân. Bà kiên nhẫn giải thích cách ánh sáng chiếu lên cánh hoa, cách gió làm lá lay động, rồi khuyên em hãy quan sát thật kỹ trước khi chụp. Em học được cách lắng nghe, cách để tâm đến những điều nhỏ nhặt nhưng quý giá. Thỉnh thoảng, em vẫn mang chiếc máy ra chụp cảnh vật quanh nhà. Dù phim không còn nhiều, em vẫn thấy thích thú khi thử những góc chụp mới, cố gắng bắt trọn khoảnh khắc của ánh sáng và bóng cây. Mỗi khi nhấn nút chụp, em lại nghe tiếng “cạch” quen thuộc, như nghe tiếng bà thì thầm bên tai. Em nhận ra rằng món quà này không chỉ là một vật dụng, mà còn là bài học về sự kiên nhẫn, tinh thần quan sát và tình yêu với cuộc sống.

Chiếc máy ảnh giúp em lưu giữ từng khoảnh khắc ấy, làm cho mọi thứ trở nên sống động và đáng trân trọng hơn. Em còn nhớ một lần trời mưa, em và bà đội mưa ra vườn chụp cảnh nước mưa rơi trên lá, từng giọt nước long lanh như những viên ngọc nhỏ. Bà cười hiền, vừa cầm ô vừa hướng dẫn em canh góc chụp. Mặc dù ướt sũng, em lại thấy hạnh phúc, bởi em đang trải nghiệm cùng bà những điều bình dị mà ý nghĩa. Chiếc máy ảnh trong tay em lúc đó như một phần của ký ức, ghi lại niềm vui và sự gắn kết gia đình. Chiếc máy ảnh cũng khiến em trân trọng những kỷ niệm đã qua. Khi em lớn lên, đôi lúc bận rộn và mải mê với việc học, em vẫn lôi máy ra, xem lại những bức ảnh cũ. Mỗi bức ảnh lại nhắc em về bà, về những buổi chiều ấm áp, về bài học về sự kiên nhẫn, quan sát và yêu thương cuộc sống. Em nhận ra rằng món quà này không chỉ giữ lại hình ảnh, mà còn lưu giữ những giá trị tinh thần, dạy em trân trọng quá khứ và biết ơn những người thân yêu.

Giờ đây, khi bà đã đi xa, chiếc máy ảnh cũ vẫn nằm trên kệ, nhưng đối với em, nó sống động hơn bao giờ hết. Nó gợi nhắc em về tình cảm ấm áp, sự dạy dỗ kiên nhẫn và những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc. Mỗi khi nhìn vào, em cảm thấy được an ủi, như bà vẫn đang ở bên, nhắc nhở em tiếp tục học hỏi, tiếp tục quan sát và trân trọng mọi khoảnh khắc. Em sẽ luôn giữ chiếc máy ảnh cẩn thận, xem nó như một kho báu tinh thần. 

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong ngăn kéo bàn học của em, có một chiếc bút máy cũ, thân bằng kim loại màu xanh dương, hơi trầy xước và mép nắp hơi sờn. Mỗi khi nhìn thấy nó, em lại nhớ về mẹ – người đã tặng cho em chiếc bút này khi em vừa bước vào lớp sáu. 

Chiếc bút không còn mới, nhưng trong mắt em, nó vẫn đẹp và quý giá. Thân bút hơi cong nhẹ, vừa vặn khi cầm trên tay. Ngòi bút bằng thép sáng bóng, mảnh mai nhưng chắc chắn, mỗi lần tiếp xúc với giấy, nó lướt nhẹ, đều đặn, như có nhịp điệu riêng. Nắp bút có vài vết xước nhỏ, nhưng chính điều đó lại làm em cảm nhận được sự gắn bó và những năm tháng đồng hành. Mực trong bút màu xanh thẫm, đều và sắc nét, khiến từng chữ em viết ra vừa đẹp vừa rõ ràng. Em nhớ lần đầu tiên mẹ dạy em cách sử dụng chiếc bút. Mẹ cẩn thận hướng dẫn cách nạp mực, cách giữ bút đúng tư thế, cách điều khiển lực tay để chữ đều và tròn trịa. Em run run khi viết những chữ đầu tiên, mực thấm không đều, đôi khi lem ra giấy.

Chiếc bút còn mang theo những kỷ niệm đẹp về những buổi tối mẹ ngồi bên em, cùng em làm bài tập. Khi em viết sai, mẹ không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn, chỉnh sửa từng dòng chữ. Em nhớ cảm giác ấm áp khi mẹ đặt tay lên vai em, vừa khích lệ vừa an ủi. Chiếc bút máy cũ ấy chính là cầu nối giữa em và mẹ, giữa những bài học học tập và tình yêu thương. Mỗi lần cầm chiếc bút, em lại thấy ký ức ùa về: những giờ học vẽ sơ đồ, những lần viết nhật ký, những trang văn em tập viết trong vở. Chiếc bút như người bạn trung thành, lắng nghe mọi tâm sự và ghi lại từng khoảnh khắc của em. Ngòi bút lướt trên giấy, để lại những nét chữ nghiêm túc, đầy cảm xúc, khiến em cảm nhận được niềm vui khi học tập và sáng tạo.

Một lần, em mang bút đi thi viết chữ đẹp. Trong lúc em run rẩy, cầm bút viết, hình ảnh mẹ xuất hiện trong tâm trí, nhắc nhở em bình tĩnh, tập trung từng nét chữ. Chiếc bút như tiếp thêm sức mạnh, giúp em viết đều, đẹp và tự tin. Khi bài thi xong, em nhận ra rằng không chỉ là bút, mà chính tình yêu thương và sự hướng dẫn của mẹ đã giúp em vượt qua thử thách. Chiếc bút cũng là chứng nhân cho sự trưởng thành của em. Khi còn nhỏ, em viết những chữ còn vụng về, giờ đây, với sự luyện tập và niềm yêu thích, chữ viết của em đã tròn trịa, uyển chuyển. Mỗi dòng chữ đều mang theo kỷ niệm và tình cảm mà em dành cho mẹ, đồng thời là kết quả của những giờ luyện tập, nỗ lực và niềm kiêu hãnh khi làm được điều gì đó tốt.

Chiếc bút máy cũ đã đi cùng em qua bao mùa học, qua bao trang vở và nhiều kỷ niệm. Nó chứng kiến em từ những nét chữ vụng về, nhòe mực, đến những bài tập viết hoàn chỉnh, những dòng nhật ký tâm tình và những bài văn đầu tiên. Mỗi lần cầm bút, em lại nhớ đến mẹ, nhớ đến những lời dạy nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, và cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện mà mẹ dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong góc phòng khách nhà ông bà, có một chiếc đèn dầu cũ, thân bằng đồng, hơi sờn và có vài vết trầy xước do thời gian để lại. Mỗi khi nhìn thấy chiếc đèn, em lại nhớ về những buổi tối thơ ấu, khi ngồi bên ông bà, nghe những câu chuyện cổ tích dưới ánh sáng vàng ấm áp mà chiếc đèn tỏa ra. Chiếc đèn tuy đã cũ, nhưng trong mắt em, nó đẹp và quý giá hơn bất cứ vật gì khác.

Thân đèn hình trụ tròn, hơi cong ở giữa, vừa vặn để cầm nắm. Phía trên là ống kính thủy tinh trong suốt, hơi ngả màu vàng theo thời gian, nhưng khi ánh nến cháy bên trong, ánh sáng hắt ra dịu dàng và lung linh. Bấc đèn trắng muốt, mềm mại, được cắt gọn gàng, giúp lửa cháy đều và ấm áp. Mỗi lần bố hoặc ông bà thắp đèn, ánh sáng tỏa ra khắp gian phòng, làm cho không gian trở nên ấm cúng và yên bình. Em nhớ những buổi tối mùa đông, khi ngoài trời gió thổi ào ào, em và em gái ngồi trên chiếu, quây quần bên ông bà. Ông bà kể chuyện xưa, những câu chuyện về làng quê, về những ngày tháng xa xưa mà em chưa từng trải qua. Chiếc đèn dầu là nguồn sáng duy nhất, ánh lửa nhảy múa trên tường, tạo nên những bóng hình kỳ ảo. Em thường nhìn bóng lửa, tưởng tượng chúng là những sinh vật nhỏ nhảy múa cùng câu chuyện của ông bà.

Chiếc đèn dầu còn gợi nhắc em về sự kiên nhẫn và chăm sóc. Mỗi lần sử dụng, ông bà đều vệ sinh cẩn thận, đổ dầu vừa đủ, chỉnh bấc sao cho lửa cháy ổn định. Em từng cố gắng học theo, loay hoay thắp lửa nhưng không khéo, bấc bị cháy không đều. Ông bà chỉ cười hiền và hướng dẫn em tỉ mỉ, kiên nhẫn. Qua những lần như vậy, em học được cách trân trọng vật dụng, biết cẩn trọng và chịu khó để làm mọi việc hoàn hảo. Chiếc đèn dầu còn lưu giữ bao ký ức vui vẻ. Em nhớ lần em và em gái chơi trò trốn tìm trong nhà, chỉ dựa vào ánh sáng nhạt của đèn để tìm nhau. Tiếng cười vang khắp phòng, hòa cùng ánh lửa nhảy múa, khiến không gian vừa hồi hộp vừa ấm áp. Hay những lúc mẹ đọc truyện cho em trước khi đi ngủ, ánh sáng vàng dịu nhẹ từ đèn làm cho những trang truyện thêm sống động, khiến em say mê và cảm thấy an toàn.

Một lần, đèn dầu suýt bị lửa bén vào khăn trải bàn, em và ông bà cùng nhau dập tắt kịp thời. Kể từ đó, em càng hiểu giá trị của chiếc đèn không chỉ ở ánh sáng mà còn ở sự cẩn trọng và trách nhiệm khi sử dụng. Chiếc đèn dạy em biết quan sát, biết chú ý đến từng chi tiết và trân trọng những gì giản dị nhưng quan trọng. Chiếc đèn dầu còn gợi nhớ những đêm lễ hội quê hương, khi cả nhà quây quần, ngồi bên nhau, trò chuyện và kể chuyện. Ánh sáng từ chiếc đèn nhỏ, ấm áp, làm nổi bật gương mặt ông bà hiền từ, ánh mắt long lanh của các em nhỏ và nụ cười hạnh phúc của bố mẹ. Em cảm nhận được tình cảm gia đình, sự gắn kết và niềm vui giản dị nhưng sâu sắc trong từng khoảnh khắc.

Chiếc đèn dầu không chỉ là vật dụng, mà còn là chứng nhân cho tuổi thơ của em. Nó chứng kiến em lớn lên, từ những trò chơi ngây ngô đến những giờ học tập, từ những buổi tối kể chuyện đến những ngày lễ hội bên gia đình. Mỗi lần ánh lửa nhấp nháy, em lại nhớ về những kỷ niệm ấy, nhớ về tình yêu thương, sự quan tâm và chăm sóc mà ông bà, bố mẹ dành cho em.

Chiếc đèn dầu cũng là bài học về sự bền bỉ. Dù đã cũ, vỏ sờn, bấc hơi cháy, nhưng nó vẫn phát sáng, vẫn mang lại ánh sáng và hơi ấm cho gia đình. Em học được từ chiếc đèn sự kiên nhẫn, biết vượt qua khó khăn và giữ vững giá trị của những gì quan trọng trong cuộc sống

Mỗi lần nhìn chiếc đèn dầu, em cảm thấy như được trở về tuổi thơ, ngồi bên ông bà, nghe những câu chuyện xưa, và cảm nhận tình yêu thương bao la của gia đình. Nó nhắc nhở em rằng những vật tưởng chừng bình thường lại có thể chứa đựng những giá trị tinh thần vô giá, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa em và gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 7

Hồi học lớp bốn, vào dịp sinh nhật của em, bạn thân của em – Minh, đã tặng em một món quà rất đặc biệt. Không phải là đồ chơi hay sách vở, mà là một bức tranh nhỏ mà Minh tự tay vẽ. Nhận bức tranh, tim em bỗng nhói lên một cảm giác ấm áp và hạnh phúc khó tả.

Bức tranh được vẽ trên một tấm giấy màu kem nhỏ, kích thước vừa đủ để đặt trên bàn học. Trên bức tranh là hình ảnh một cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn, những bông hoa vàng rực rỡ, nghiêng mình dưới ánh nắng chiều. Trời trong xanh, vài đám mây trắng nhẹ nhàng trôi trên nền trời, và ở góc tranh, Minh còn vẽ hai hình người nhỏ – giống như em và bạn ấy đang nắm tay nhau, cười tươi giữa cánh đồng. Em nhìn kỹ, thấy từng nét cọ tỉ mỉ, từng đường màu hòa quyện, khiến bức tranh sống động và tràn đầy cảm xúc.

Em cầm bức tranh trên tay, cảm giác như cả Minh và kỷ niệm chúng em đang hiện hữu trong đó. Những ngày cùng nhau học bài, cùng nhau chạy nhảy trong sân trường, cùng nhau chia sẻ bánh kẹo hay những câu chuyện vui nhộn – tất cả dường như hội tụ trong bức tranh nhỏ bé ấy. Em không thể nhịn được nụ cười, lòng vừa vui vừa bồi hồi. Mỗi chi tiết trong bức tranh đều mang một ý nghĩa. Những bông hoa hướng dương vàng óng ánh tượng trưng cho niềm vui và sự lạc quan, như cách Minh muốn nhắn nhủ em luôn vui vẻ và mạnh mẽ. Bầu trời xanh với vài đám mây trắng như nhắc nhở về những ngày tháng học trò bình dị mà đẹp đẽ. Hình hai người nhỏ xinh là minh chứng cho tình bạn trong sáng, gắn bó và khó phai nhòa.

Em đặt bức tranh trên bàn học, nơi có thể nhìn thấy mỗi ngày. Mỗi lần học bài hay khi mệt mỏi, nhìn bức tranh, em cảm giác như Minh vẫn ở bên, nhắc nhở em cố gắng và giữ vững tinh thần lạc quan. Nó giống như một người bạn vô hình, luôn đồng hành và chia sẻ cảm xúc với em. Một lần, khi kết quả thi môn Toán không được như mong muốn, em nhìn bức tranh, và bỗng dưng nỗi buồn tan biến. Nhìn hai nhân vật nhỏ đang cười giữa cánh đồng, em như được tiếp thêm sức mạnh, được an ủi và khích lệ. Bức tranh nhỏ trở thành một nguồn động viên tinh thần kỳ diệu mà không món quà nào có thể thay thế.

Em cũng thích ngắm từng chi tiết trong tranh. Nhìn những bông hoa, em như thấy từng nụ cười, từng ánh mắt vui tươi của Minh. Nhìn bầu trời, em nhớ những buổi chiều hai đứa cùng nhau trò chuyện, chạy nhảy ngoài sân. Mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu đều khiến em cảm thấy gần gũi và thân quen, như thể ký ức và tình bạn được lưu giữ trong từng đường cọ. Thỉnh thoảng em cẩn thận lau bức tranh, giữ cho màu sắc luôn tươi sáng. Nhìn kỹ, em thấy những chi tiết nhỏ mà Minh vẽ rất tỉ mỉ: từng cánh hoa nghiêng theo gió, từng đám mây trắng bồng bềnh, và cả những đường nét của nhân vật hai đứa. Nó khiến em nhận ra tình bạn thật giản dị nhưng quý giá biết bao.

Bức tranh nhỏ bé ấy dạy em biết trân trọng tình bạn, biết giữ gìn những ký ức đẹp, và biết rằng những món quà tinh thần đôi khi quý giá hơn bất cứ thứ vật chất nào. Nó nhắc nhở em rằng tình cảm chân thành, những ký ức ngọt ngào và sự quan tâm dành cho nhau là những điều sẽ luôn ở lại trong tim, bất chấp thời gian có trôi.

Bài tham khảo Mẫu 8

Kết thúc năm học lớp 5, vào một buổi đông lạnh, bạn thân của em - Hương đã tặng em một món quà thật đặc biệt. Đó là chiếc khăn len do Hương tự tay đan. Nhận món quà, lòng em bỗng trào dâng một cảm giác ấm áp, vừa hạnh phúc vừa xúc động.

Chiếc khăn dài, màu xanh biển nhạt, có những đường dệt tỉ mỉ, mềm mại và ấm áp. Đường kim mũi chỉ đều đặn, kết hợp các hoa văn nhỏ tạo thành những hình tam giác, hình xoắn ốc như nhịp điệu của mùa đông. Khi em vuốt nhẹ lên bề mặt, cảm giác mềm mại và êm dịu lan tỏa khắp tay. Em nhớ rõ lúc Hương đưa khăn, đôi tay nhỏ nhắn ấy đã cẩn thận xếp chiếc khăn sao cho ngay ngắn, như muốn gửi cả tâm hồn vào từng sợi len. Chiếc khăn không chỉ giữ ấm mà còn chứa đựng tình bạn sâu sắc. Mỗi khi quàng khăn quanh cổ, em lại nhớ đến Hương, nhớ những buổi cùng nhau học bài, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau chia sẻ những niềm vui nho nhỏ. Món quà ấy như một cầu nối, nhắc em rằng dù có xa nhau, tình bạn vẫn luôn tồn tại và ấm áp.

Em còn nhớ một buổi sáng rất lạnh, khi đi học, em quàng chiếc khăn lên cổ. Làn gió đông thổi mạnh, nhưng chiếc khăn dày và mềm mại ôm sát cổ, khiến em cảm thấy ấm áp và an toàn. Trong khoảnh khắc ấy, em như thấy Hương đi bên cạnh, cười tươi và vẫy tay chào em. Em bỗng nhận ra rằng, món quà không chỉ là chiếc khăn, mà là tình cảm chân thành, là sự quan tâm và yêu thương được gửi gắm. Chiếc khăn còn gợi nhắc em về những kỷ niệm tuổi học trò. Em nhớ những buổi chiều hai đứa cùng nhau đi học về, tay cầm cặp sách, tay quàng khăn để tránh gió. Chiếc khăn xanh ấy trở thành biểu tượng của tình bạn, và mỗi lần nhìn thấy màu xanh biển nhạt, em lại thấy lòng mình dịu lại, như được trở về những ngày tháng hồn nhiên và bình yên.

Mỗi chi tiết trên chiếc khăn đều làm em cảm thấy trân trọng. Các hoa văn nhỏ được đan tỉ mỉ, những sợi len mềm mại nhưng chắc chắn, tất cả đều cho thấy sự kỳ công và tình cảm của Hương dành cho em. Em đặt chiếc khăn vào một góc bàn học, nơi em có thể nhìn thấy nó mỗi ngày. Nhìn chiếc khăn, em như thấy Hương đang bên cạnh, nhắc nhở em cố gắng, nhắc em giữ gìn tình bạn và biết yêu thương những người xung quanh.

Chiếc khăn còn giúp em học được bài học về sự quan tâm và sẻ chia. Không phải món quà nào cũng cần giá trị vật chất lớn, mà quan trọng là tình cảm chân thành gửi gắm trong đó. Hương không mua khăn ngoài cửa hàng, mà tự tay đan, dành thời gian và tâm huyết để làm món quà cho em. Em cảm thấy xúc động và trân trọng vô cùng. Em sẽ luôn giữ chiếc khăn cẩn thận, vuốt nhẹ từng sợi len, và mỉm cười khi nghĩ đến Hương. 

Bài tham khảo Mẫu 9

Hồi em học lớp một, vào một buổi chiều mưa lất phất, bà ngoại đã tặng em một món quà khiến em nhớ mãi đến bây giờ. Món quà ấy là chiếc vòng tay bằng bạc, nhỏ nhắn nhưng tinh xảo. Bà nói rằng chiếc vòng sẽ luôn bên em, nhắc em giữ gìn sức khỏe và học hành chăm chỉ. Khi nhận món quà, lòng em vừa vui vừa cảm động, cảm thấy ấm áp trong những hạt mưa lạnh lẽo ngoài cửa sổ.

Chiếc vòng tay có màu bạc sáng, ánh lên những tia sáng lấp lánh khi bà đưa cho em. Bề mặt được khắc những họa tiết hoa lá nhỏ xíu, tinh tế và mềm mại, giống như bàn tay khéo léo của bà. Khi đưa tay ra cầm, em cảm nhận được sự mát lạnh và chắc chắn của bạc, khiến em thấy món quà thật đặc biệt và đáng quý. Chiếc vòng không lớn, chỉ vừa ôm khít cổ tay em, nhưng từng chi tiết nhỏ đều toát lên sự tỉ mỉ, chăm chút của bà. Em còn nhớ rõ khoảnh khắc bà cài chiếc vòng lên tay em. Bà nhẹ nhàng vén tay áo em lên, đặt vòng vào cổ tay, rồi nắm tay em, mỉm cười: “Bà mong cháu luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.” Lời nói ấy làm em thấy tim mình rung động. Em nhìn chiếc vòng sáng lấp lánh, và nhận ra rằng món quà không chỉ là vật chất, mà còn chứa đựng tình cảm sâu sắc của bà dành cho em.

Chiếc vòng tay bạc càng trở nên ý nghĩa hơn khi em nghĩ về những tháng ngày sắp tới. Lớp sáu là năm học mới, trường mới, bạn bè mới – mọi thứ đều lạ lẫm. Chiếc vòng như một người bạn đồng hành, nhắc nhở em về gia đình, về bà, về nơi chốn quen thuộc mà em luôn yêu thương. Mỗi khi mệt mỏi hay lo lắng, chỉ cần nhìn xuống cổ tay, thấy ánh bạc lấp lánh, em lại cảm thấy vững vàng và bình yên. Bà còn dặn em giữ gìn chiếc vòng cẩn thận, không để trầy xước hay mất mát. Em chăm chút đeo nó hằng ngày, đôi khi tháo ra để lau chùi, rồi lại nhẹ nhàng cài lên tay. Chiếc vòng như gắn liền với nhịp sống hàng ngày của em, từ việc học bài, đi chơi, đến những giờ tập thể dục buổi chiều. Nó trở thành một phần ký ức của tuổi học trò, vừa quý giá vừa thân thuộc.

Chiếc vòng còn khiến em nhớ về những câu chuyện của bà. Bà kể rằng chiếc vòng bạc là vật truyền từ thế hệ trước, đã qua tay mẹ và giờ đến tay em. Mỗi đường nét trên vòng là một lời nhắn nhủ: tình cảm gia đình là điều quan trọng nhất, và những giá trị tinh thần luôn quý hơn vật chất. Nghe bà kể, em thấy trân trọng món quà hơn bao giờ hết, và hiểu rằng những kỷ niệm quý giá không cần đồ sộ hay xa xỉ, mà đôi khi chỉ là một chiếc vòng nhỏ nhưng chứa đầy yêu thương. Một điều làm em thích thú là chiếc vòng phát ra âm thanh rất nhỏ mỗi khi em di chuyển. Tiếng leng keng nhẹ nhàng ấy dường như nhắc em rằng bà đang bên cạnh, dõi theo từng bước đi của em. Em thường nắm tay bà chặt hơn, cảm nhận được tình cảm ấm áp, và hứa sẽ không làm bà buồn lòng. Chiếc vòng bạc không chỉ là trang sức, mà còn là biểu tượng của tình cảm gia đình, sự quan tâm và sự gắn kết giữa các thế hệ.

Chiếc vòng còn nhắc em biết yêu thương và chăm sóc bản thân. Mỗi ngày, nhìn ánh bạc phản chiếu ánh sáng, em lại nhắc bản thân học hành chăm chỉ, sống tốt, không làm bà buồn lòng. Nó giống như một lời nhắc nhở tinh tế nhưng đầy sức mạnh, giúp em rèn luyện tính kiên nhẫn, sự cẩn thận và lòng biết ơn.

Chiếc vòng bạc nhỏ bé ấy đã trở thành một phần quan trọng trong ký ức tuổi học trò của em. Nó nhắc em về những buổi chiều mưa bên bà, về những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc, và về tình cảm gia đình – món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng. Em biết rằng mỗi lần nhìn vào chiếc vòng, nghe tiếng leng keng, em lại cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm và sự kết nối bền chặt giữa các thế hệ.

Bài tham khảo Mẫu 10

Từ khi biết đọc biết viết, em đã luôn yêu thích việc ghi chép và viết lách. Và gần đây, em đã tự mua cho mình một cây bút máy nhỏ xinh, nhưng lại mang ý nghĩa đặc biệt với em. Cây bút ấy không phải là món quà từ ai, cũng không gắn với dịp lễ nào, nhưng ngay từ lần đầu tiên cầm trên tay, em đã cảm nhận được niềm vui và sự hứng khởi khi được sở hữu nó.

Cây bút có thân làm bằng kim loại màu xanh đậm, trơn láng, cầm chắc tay mà vẫn vừa vặn, ôm sát bàn tay em khi viết. Ngòi bút bằng thép không gỉ, sắc và mượt mà, giúp mực chảy đều, nét chữ tròn trịa, uyển chuyển. Khi mở nắp bút, mùi mực nhẹ thoang thoảng, khiến em cảm thấy hứng thú và như được khơi gợi mọi cảm xúc sáng tạo trong lòng. Điều khiến em yêu thích cây bút này chính là cảm giác được tự tay chọn lựa, tự tay mua sắm. Khi cầm cây bút trên tay, em tự nhủ rằng đây là món đồ do chính mình nỗ lực dành dụm tiền mua được, và vì thế, nó mang giá trị tinh thần lớn hơn bất cứ món quà nào từ người khác. Mỗi lần nhìn cây bút, em lại nhớ về sự kiên trì, cố gắng của bản thân, để có thể sở hữu món đồ mà mình yêu thích.

Em thường dùng cây bút để viết nhật ký, ghi chép bài học và thậm chí là vẽ vài nét nguệch ngoạc mỗi khi rảnh rỗi. Khi mực chảy trên giấy, nét chữ tròn trịa, đều đặn và uyển chuyển, em cảm thấy như cây bút này không chỉ là công cụ, mà còn là người bạn đồng hành, lắng nghe mọi suy nghĩ và cảm xúc của em. ó lần, khi em buồn, em mở nhật ký, cầm bút viết ra những nỗi lòng, những lo lắng và niềm vui của mình. Cảm giác mực in xuống giấy, từng nét chữ hiện lên rõ ràng, khiến em nhẹ nhõm và thanh thản hơn. Cây bút nhỏ bé ấy dường như biết lắng nghe, thấu hiểu mọi tâm trạng của em mà không hề phán xét.

Cây bút còn gợi nhắc em về những buổi học chăm chỉ, khi em ngồi trong lớp, ghi chép từng dòng bài giảng của thầy cô. Nét chữ tròn trịa, mực đều đặn giúp em dễ dàng học thuộc, dễ dàng nhìn lại khi ôn tập. Nó nhắc em rằng, chỉ cần chăm chỉ và kiên trì, mọi thứ đều có thể đạt được. Điều đặc biệt là cây bút này còn giúp em nhận ra giá trị của sự tự lập. Trước đây, em thường thích nhờ người khác mua đồ, nhưng khi tự mình dành dụm tiền và quyết định mua cây bút này, em cảm thấy tự hào và trưởng thành hơn. Mỗi lần cầm cây bút trên tay, em lại nhớ về quá trình nỗ lực, chờ đợi và quyết định của bản thân.

Em còn để ý thấy, cây bút không chỉ là vật dụng, mà còn là biểu tượng của niềm đam mê học tập và sáng tạo. Mỗi nét chữ đều in dấu sự tập trung, kiên nhẫn và yêu thích viết lách. Em luôn giữ cây bút trong hộp riêng, lau chùi cẩn thận và không để rơi hay hư hỏng. Mỗi chi tiết nhỏ đều được em trân trọng, như thể cây bút ấy là một phần không thể thiếu của mình.

Bài tham khảo Mẫu 11

Trong căn phòng nhỏ của mình, em luôn trân trọng một món đồ mà em tự mua từ cửa hàng đồ trang trí gần nhà – đó là chiếc đèn để bàn màu trắng ngà, với ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp. 

Chiếc đèn có thân hình nhỏ gọn, bằng kim loại sơn tĩnh điện màu trắng, vừa thanh lịch vừa chắc chắn. Chân đế tròn, hơi nặng, giúp đèn đứng vững trên bàn mà không lo bị nghiêng ngã. Cổ đèn mềm dẻo, có thể uốn cong theo ý muốn, hướng ánh sáng đến đúng nơi em cần. Mỗi khi cầm và điều chỉnh đèn, em lại cảm thấy như đang chạm vào một vật vừa thân thuộc vừa đầy tinh tế. Ánh sáng từ chiếc đèn không quá chói mà nhẹ nhàng, lan tỏa đều khắp bàn học. Mỗi buổi tối, khi ánh nắng ngoài cửa sổ đã tắt, em bật đèn lên, căn phòng lập tức ấm áp và sáng rực một góc. Em thích ngồi trước bàn học, tay cầm bút, giấy trắng trải dài, dưới ánh sáng dịu của chiếc đèn, viết nhật ký, vẽ tranh hoặc làm bài tập. Cảm giác ấy khiến em thấy bình yên và tập trung hơn bao giờ hết.

Điều khiến em yêu chiếc đèn này hơn cả là quá trình em tự mình chọn lựa và mua nó. Em dành dụm tiền ăn sáng và tiền tiêu vặt trong nhiều tuần liền, đi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác để tìm chiếc đèn vừa ý. Khi nhìn thấy chiếc đèn trắng ngà này, em lập tức cảm nhận được sự hòa hợp giữa vẻ ngoài tinh tế và chức năng hữu ích của nó. Chiếc đèn còn gợi nhắc em về những buổi tối học bài muộn. Khi ánh sáng vàng dịu lan tỏa trên trang vở, em thấy từng chữ mình viết hiện lên rõ ràng và sinh động. Nó như một người bạn thầm lặng đồng hành, soi sáng con đường học tập và sáng tạo của em. Thỉnh thoảng, em còn đặt tay lên cổ đèn, cảm nhận độ mát của kim loại, và nở một nụ cười nhẹ, nghĩ về sự chăm chỉ của bản thân và niềm vui nhỏ bé mà món đồ này mang lại.

Mỗi khi làm bài tập khó, em hay ngồi lâu, ánh sáng đèn hắt lên khuôn mặt và vở bài, tạo nên một không gian riêng tư và ấm cúng. Em có thể tập trung hơn, suy nghĩ sâu hơn và cảm thấy mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Em từng thử tắt hết đèn trong phòng, chỉ để ánh sáng từ đèn bàn duy nhất chiếu lên, và nhận ra rằng nó không chỉ là một vật dụng mà còn là nguồn cảm hứng, là bạn đồng hành trong mọi suy nghĩ, mọi ý tưởng của em. Em cũng dùng chiếc đèn để thư giãn sau những giờ học căng thẳng. Đôi khi, em đặt một cuốn sách lên bàn, ánh sáng đèn vừa đủ để đọc mà không làm mỏi mắt. Mỗi trang sách mở ra dưới ánh sáng vàng nhạt ấy đều trở nên sống động hơn, khiến em thích thú và muốn đọc thêm nhiều chương nữa. Chiếc đèn như nhắc nhở em rằng kiến thức và sự kiên trì cần được trân trọng, và mọi niềm vui đều bắt đầu từ những điều giản dị. Em nghĩ rằng, chiếc đèn này chính là người bạn thầm lặng, luôn ở bên em trong từng suy tư, từng giây phút sáng tạo và học tập. Nó không nói năng gì, nhưng lại khiến em cảm thấy được an ủi và hỗ trợ. Khi gặp những khó khăn trong học tập, em cầm bút viết ra mọi lo lắng dưới ánh sáng của chiếc đèn, và cảm giác như mọi vấn đề được nhẹ nhàng giải tỏa.

Chiếc đèn để bàn ấy, nhỏ bé, giản dị nhưng đầy ý nghĩa sẽ luôn là người bạn đặc biệt, đồng hành cùng em trên con đường học tập, sáng tạo và trưởng thành. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận, và chắc chắn rằng ánh sáng của nó sẽ soi rọi những suy nghĩ và kỷ niệm đẹp trong trái tim em mãi mãi.

Bài tham khảo Mẫu 12

Trong căn phòng khách ấm cúng của gia đình em, có một món đồ mà mỗi lần nhìn thấy, em lại cảm thấy một niềm xúc động lạ thường đó là chiếc đàn guitar cũ của bố. Chiếc đàn không phải là một vật trang trí sang trọng, cũng không phải món đồ mới toanh, nhưng lại gợi nhắc em về những kỷ niệm đẹp và tình cảm gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.
Chiếc đàn có thân bằng gỗ nâu sẫm, được sơn bóng nhưng qua thời gian đã có những vết trầy xước nhẹ, khiến nó mang vẻ cổ điển và ấm áp. Thân đàn tròn trịa, các cạnh mềm mại, vừa tay, toát lên cảm giác chắc chắn và bền bỉ. Mặt đàn phủ một lớp varnish mờ, nơi mà ánh sáng chiếu vào, tạo ra những vệt sáng nhè nhẹ, khiến em muốn chạm vào và cảm nhận độ mịn của gỗ. Cổ đàn dài, các phím đàn hơi mòn, chứng tỏ rằng nó đã đồng hành cùng bố em rất nhiều năm. Dây đàn đã hơi cũ, có những tiếng rè nhẹ khi gảy, nhưng lại tạo ra âm thanh trầm ấm và rất dễ nghe. Mỗi khi bố em ngồi xuống ghế, đặt đàn trên đùi, ngón tay vuốt nhẹ từng dây, cả căn phòng như ngập tràn một giai điệu êm dịu, khiến em cảm thấy bình yên và thư thái. Em thích đứng bên cạnh, quan sát bố chơi đàn, và đôi khi cố gắng lắng nghe, nhẩm theo từng giai điệu mà không dám gảy thử, sợ làm hỏng âm thanh mộc mạc mà đẹp đẽ ấy.
Chiếc đàn không chỉ là vật để giải trí mà còn là cầu nối tình cảm trong gia đình. Những buổi tối cuối tuần, bố thường mời em và mẹ cùng ngồi quanh bàn, vừa trò chuyện vừa nghe nhạc. Những giai điệu từ chiếc đàn cũ ấy khiến mọi mệt mỏi trong ngày tan biến, thay vào đó là cảm giác ấm áp, thân thương và gần gũi. Em nhận ra rằng, dù đàn đã cũ, tiếng nhạc phát ra vẫn mang năng lượng đặc biệt, kết nối mọi người với nhau. Điều làm em yêu chiếc đàn hơn cả là những kỷ niệm xung quanh nó. Em nhớ có lần bố em vừa chơi đàn vừa hát, em và em trai ríu rít theo từng câu hát. Chúng em cười đùa, vỗ tay theo nhịp, còn mẹ ngồi mỉm cười nhìn cả nhà. Chiếc đàn trở thành trung tâm của niềm vui và sự gắn kết gia đình. Em thầm nghĩ rằng, không cần những món đồ hiện đại hay sang trọng, chỉ cần một chiếc đàn cũ, âm nhạc và tình thương là đủ để cả nhà quây quần hạnh phúc.
Em cũng để ý rằng, chiếc đàn mang theo dấu vết của thời gian. Những vết trầy xước trên thân đàn, phím đàn hơi mòn, dây đàn có chỗ bị căng lỏng… tất cả đều kể một câu chuyện về những năm tháng đã qua, về những buổi tối học nhạc của bố, về những lần em ngồi học bài bên cạnh, nghe nhạc để tập trung. Chiếc đàn như một chứng nhân thầm lặng, ghi lại từng khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc trong gia đình em. Mỗi khi em căng thẳng với bài vở hay áp lực học tập, chỉ cần nhìn thấy chiếc đàn, em lại thấy nhẹ nhõm hơn. Âm thanh trầm ấm mà nó phát ra trong trí tưởng tượng khiến em cảm thấy mọi chuyện trở nên đơn giản hơn, và em học được cách bình tĩnh, tập trung vào từng việc một. Em nhận ra rằng, chiếc đàn không chỉ là một đồ vật vật chất, mà còn là nguồn động viên tinh thần, là một người bạn thầm lặng, luôn ở bên và lắng nghe những cảm xúc của em.
Chiếc đàn cũ trong gia đình em dù không sang trọng nhưng nó là chứng nhân cho tình cảm gia đình, là nguồn cảm hứng âm nhạc, là người bạn thầm lặng đồng hành cùng em mỗi ngày. Chiếc đàn ấy sẽ mãi là món đồ quý giá trong căn phòng của em, vừa gợi nhớ kỷ niệm, vừa mang đến niềm vui, và dạy em những bài học tinh tế về gia đình và cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong căn phòng nhỏ của bà ngoại, có một món đồ mà mỗi lần nhìn thấy, em đều cảm thấy một niềm rung động đặc biệt đó là chiếc bình gốm cũ đặt trên kệ cạnh cửa sổ. Chiếc bình không phải là đồ trang trí sang trọng, cũng không bóng loáng như những bình gốm mới, nhưng lại mang trong mình cả câu chuyện của thời gian và tình cảm gia đình.

Chiếc bình cao khoảng bốn mươi centimet, hình dáng thanh thoát, phần miệng hơi loe, thân tròn đều và cân đối. Màu men nâu đất đậm, xen lẫn những vệt nâu nhạt, tạo cảm giác ấm áp và gần gũi. Dưới ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ, chiếc bình ánh lên những tia sáng nhẹ nhàng, khiến em muốn chạm vào để cảm nhận sự mịn màng của men gốm. Mỗi khi vuốt nhẹ tay lên thân bình, em cảm nhận được sự nhẵn nhụi, nhưng vẫn còn chút sần sùi tự nhiên của đất nung, khiến món đồ vừa thực vừa sống động. Trên thân bình có những họa tiết hoa văn đơn giản nhưng tinh tế. Những đường nét uốn lượn, nhỏ xíu nhưng đều tăm tắp, gợi lên hình ảnh những cánh hoa mùa xuân đang nở rộ. Em không biết ai đã khắc những đường hoa ấy, nhưng chúng khiến em liên tưởng đến bàn tay khéo léo của bà, người đã nâng niu chiếc bình từ khi còn mới tinh đến tận bây giờ.

Chiếc bình gốm không chỉ là đồ vật, mà còn là nơi chứa đựng kỷ niệm. Bà thường đặt những bông hoa tươi trong bình, mỗi khi nhà có khách hay dịp lễ tết. Em nhớ những buổi chiều mùa hè, khi ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ, em ngồi cạnh bà, nhìn bà cẩn thận cắm từng bông hoa vào bình, chỉnh từng cành sao cho cân đối. Mùi hoa thơm dịu nhẹ hòa cùng mùi đất nung của bình khiến em cảm thấy bình yên và an toàn. Chiếc bình cũng gắn với những câu chuyện tuổi thơ của em. Bà kể rằng, chiếc bình được mua từ một làng nghề gốm nổi tiếng, và đã theo gia đình suốt nhiều năm. Em thích nghe bà kể về những ngày tháng xưa, về những người thợ gốm cần cù, về cách tạo hình, nung nấu để có được một chiếc bình hoàn hảo. Mỗi câu chuyện như thổi hồn vào chiếc bình, khiến nó trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Chiếc bình gốm còn khiến em thích thú bởi vẻ đẹp tự nhiên và độc đáo. Không có chiếc bình nào giống hệt chiếc này. Những vết men hơi sần, những vệt nâu nhạt xen kẽ tạo nên một họa tiết ngẫu nhiên mà mắt thường khó nhận ra, nhưng khi quan sát kỹ lại thấy đẹp kỳ lạ. Em nhận ra rằng, sự hoàn hảo không nhất thiết phải đồng đều hay bóng loáng, đôi khi vẻ đẹp nằm ở sự tự nhiên, mộc mạc và có câu chuyện riêng. Chiếc bình cũng dạy em nhiều điều về gia đình và tình yêu thương. Nó nhắc em về bà, về những buổi chiều ngồi cạnh nhau, về những câu chuyện bình dị nhưng đầy ấm áp. Nó nhắc em biết trân trọng những gì xung quanh, yêu quý những vật dụng tuy cũ kỹ nhưng chứa đựng tình cảm và kỷ niệm. Em học được cách quan sát, lắng nghe và ghi nhớ những khoảnh khắc đẹp trong đời sống hàng ngày.

Mỗi lần nhìn thấy chiếc bình gốm, em lại mỉm cười và cảm thấy biết ơn vì những điều giản dị nhưng đầy ý nghĩa mà cuộc sống mang đến. Chiếc bình gốm cũ – với màu men nâu ấm, hình dáng thanh thoát, và cả câu chuyện của thời gian – sẽ mãi là một phần ký ức đẹp, một nguồn cảm hứng và niềm vui thầm lặng trong trái tim em.

Bài tham khảo Mẫu 14

Trong góc sân sau nhà, có một món đồ mà mỗi khi nhìn thấy, em đều nhớ về những ngày tháng vui vẻ bên anh trai đó là chiếc xe đạp cũ của anh. Chiếc xe không còn mới tinh, nhưng từng vết xước trên khung, từng vết sơn phai màu đều kể câu chuyện về bao kỷ niệm tuổi thơ của chúng em. Xe được đặt cạnh tường, nơi ánh nắng chiều chiếu vào, khiến lớp sơn đỏ của xe trở nên ấm áp và gần gũi.

Chiếc xe đạp có khung sắt chắc chắn, dài khoảng một mét rưỡi, bánh xe hơi mòn, nhưng vẫn quay trơn tru khi đạp. Tay lái và yên xe được bọc lớp da mềm, có những vết lõm do bàn tay anh thường xuyên cầm nắm. Mỗi lần em sờ vào, cảm giác cứng cáp pha lẫn chút sần sùi khiến em nhận ra đây là món đồ đã gắn bó với anh và cả em suốt nhiều năm. 

Chiếc xe đạp cũ còn là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm vui nhộn. Những ngày cuối tuần, chúng em cùng anh đạp xe quanh làng, tận hưởng gió mát trên mặt, ngắm cánh đồng xanh, nghe tiếng chim hót. Mỗi lần xe chạy qua con đường nhỏ đầy lá rơi, em đều cảm thấy tim mình rộn ràng. Tiếng bánh xe kêu “lạch cạch” trên sỏi đá, tiếng cười của anh và em hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc tuổi thơ khó quên. Xe cũng là nơi chứng kiến những trò nghịch ngợm của chúng em. Có lần em và anh thi đua, phanh xe kêu ken két, em suýt ngã, anh vội chạy tới kéo em đứng dậy. Lúc khác, em buộc một dải ruy băng lên tay lái, khiến chiếc xe trông thật xinh xắn, còn anh thì cười phá lên. Mỗi vết sơn tróc, mỗi vết xước nhỏ trên khung xe đều là chứng tích cho những ngày tháng hồn nhiên ấy.

Chiếc xe đạp không chỉ là phương tiện di chuyển, mà còn là biểu tượng của tình cảm anh em. Mỗi khi em nhìn vào, em lại nhớ về sự quan tâm, sự dạy dỗ và tình thương mà anh dành cho em. Chiếc xe nhắc nhở em về sự gắn kết trong gia đình, về những bài học kiên nhẫn, sự dũng cảm và lòng tin vào bản thân. Chiếc xe đạp cũ cũng dạy em cách trân trọng những vật dụng quanh mình. Dù không còn mới, nhưng nó chứa đầy giá trị tinh thần. Mỗi lần lau chùi, kiểm tra bánh xe hay xích xe, em đều cảm nhận được sự gắn bó và biết ơn đối với món đồ và người anh trai thân yêu.

Chiếc xe đạp cũ với những vết xước, bánh xe hơi mòn và âm thanh “lạch cạch” quen thuộc sẽ mãi là món đồ quý giá trong tâm hồn em, nhắc nhở em về tình anh em, kỷ niệm tuổi thơ và những giá trị tinh thần không bao giờ phai mờ.

Bài tham khảo Mẫu 15

Trong góc phòng khách nhà em, có một đồ vật mà em luôn dành tình cảm đặc biệt đó là chiếc máy khâu cũ của bà. Chiếc máy không còn mới, vỏ sơn đen đã phai màu, nhưng mỗi đường nét, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ cổ điển và chắc chắn. Khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, lớp sơn cũ ánh lên màu đen bóng pha chút bạc, khiến em cảm thấy chiếc máy vừa cổ kính vừa thân quen.

Chiếc máy khâu có thân hình gọn, dài khoảng nửa mét, nặng nề nhưng vững chắc. Phần khung bằng kim loại chắc chắn, các núm vặn và bánh xe bằng kim loại sáng loáng, dù đã hơi trầy xước theo thời gian. Mặt bàn máy bằng gỗ nâu trơn, những vết xước và vết màu nhuộm mờ nhắc nhở em về hàng trăm chiếc áo, chiếc váy từng được bà may trên đó. Cơ cấu máy gồm bàn đạp bằng chân, bánh răng và kim khâu, tất cả vận hành nhịp nhàng khi bàn chân bà đạp nhẹ nhàng. Em thích quan sát từng chi tiết nhỏ. Kim khâu sắc, nhỏ nhưng cứng cáp, sẵn sàng xuyên qua nhiều lớp vải. Cánh tay máy bằng kim loại, nối với trục bánh xe, trông như một cỗ máy tinh xảo, từng chuyển động đều nhịp nhàng. Mỗi khi bà khởi động, chiếc máy phát ra tiếng “tích tắc” đều đều, tạo thành nhịp điệu riêng, như một bản nhạc của tuổi thơ.

Máy khâu không chỉ là đồ vật, mà còn là nơi gắn bó nhiều kỷ niệm. Em còn nhớ những buổi chiều hè, ngồi bên bà, nhìn bàn tay khéo léo luồn chỉ vào kim, rồi từ từ điều khiển máy khâu đi qua từng đường may. Ánh sáng hắt vào kim, trục bánh, tạo nên những tia sáng nhỏ li ti, lung linh và sống động. Mỗi mũi khâu đều đều, tỉ mỉ, như thể chiếc máy cũng biết trân trọng từng sợi chỉ, từng miếng vải. Phần bàn đạp đã bóng loáng nơi bà thường đặt chân, dấu vết của thời gian và sự chăm chỉ. Chiếc máy còn có một ngăn nhỏ để đựng các phụ kiện: kim, chỉ, cúc áo, tất cả gọn gàng nhưng vẫn còn mùi thơm dịu của vải cũ và bụi gỗ. Em từng nghịch ngợm mở ngăn ra, nhìn các vật dụng nhỏ xinh, cảm thấy thích thú và tò mò.

Mỗi khi bà khâu, em để ý thấy ánh mắt bà tập trung, bàn tay nhịp nhàng, và chiếc máy như trở thành một phần cơ thể của bà. Từng đường may đều chuẩn xác, từng âm thanh “tích tắc” đều đều tạo cảm giác yên bình. Em thích đứng bên, quan sát bánh xe quay, kim xuyên qua vải, chân bà nhịp nhàng đạp bàn. Cả căn phòng như tràn đầy nhịp điệu sống động từ chiếc máy khâu cũ ấy.

Chiếc máy khâu cũ của bà không chỉ là một món đồ vật, mà là kỷ vật tinh thần, là minh chứng cho tình cảm gia đình, sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Nó dạy em cách yêu thương, trân trọng những điều giản dị và biết giữ gìn kỷ niệm. Mỗi khi nhìn thấy, em lại nhớ bà, nhớ những buổi chiều yên ả, và lòng em tràn đầy sự biết ơn đối với chiếc máy khâu cũ món đồ đầy ý nghĩa và gắn liền với ký ức tuổi thơ.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...