Top 105 Bài văn tả một chú bé bán hàng rong hay nhất>
I. Mở bài - Em nhìn thấy chú bé bán hàng rong trong hoàn cảnh nào? - Thời điểm đó là lúc nào?
Dàn ý
I. Mở bài
- Em nhìn thấy chú bé bán hàng rong trong hoàn cảnh nào?
- Thời điểm đó là lúc nào?
- Ấn tượng đầu tiên của em về chú bé là gì?
II. Thân bài
- Giới thiệu chung:
+ Chú bé khoảng bao nhiêu tuổi?
+ Chú bé bán gì?
+ Hoàn cảnh của chú bé gợi cho em suy nghĩ gì?
- Miêu tả ngoại hình:
+ Dáng người của chú bé như thế nào?
+ Khuôn mặt có đặc điểm gì nổi bật?
+ Đôi mắt của chú bé ra sao?
+ Mái tóc như thế nào?
+ Trang phục của chú bé ra sao?
+ Tay chân của chú bé như thế nào?
- Hành động và công việc của chú bé:
+ Chú bé đi bán hàng như thế nào?
+ Khi mời khách, chú bé nói gì? Giọng nói ra sao?
+ Cử chỉ của chú bé như thế nào?
+ Khi bị từ chối, chú bé phản ứng ra sao?
- Tính cách và phẩm chất của chú bé bán vé số:
+ Chú bé có lễ phép không?
+ Điều gì khiến em ấn tượng nhất ở chú bé?
III. Kết bài
- Khi nhìn thấy chú bé, em cảm thấy như thế nào?
- Hình ảnh chú bé để lại ấn tượng gì trong em?
- Em mong muốn điều gì cho chú bé?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trên con phố nơi em sống có rất nhiều người qua lại. Trong số đó, em thường gặp một chú bé bán hàng rong khiến em rất chú ý. Cậu bé tuy nhỏ tuổi nhưng rất chăm chỉ.
Chú bé khoảng mười hai tuổi, dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy. Làn da cậu sạm nắng vì phải đi khắp các con phố bán hàng. Cậu mặc chiếc áo phông cũ và chiếc quần sẫm màu nhưng vẫn gọn gàng. Trước ngực cậu là một chiếc khay nhỏ đựng kẹo cao su, bút bi và vài món quà vặt. Mỗi khi đi qua các con phố, cậu lại cất tiếng rao để mời khách mua hàng. Khi có người mua, cậu nhanh nhẹn lấy hàng và trả tiền rất cẩn thận. Cậu luôn nói chuyện lễ phép và mỉm cười với mọi người.
Nhìn chú bé bán hàng rong, em cảm thấy rất thương và khâm phục sự chăm chỉ của cậu. Em mong cậu luôn khỏe mạnh và sớm được đi học như các bạn khác.
Bài tham khảo Mẫu 1
Mỗi sớm mai, khi sương mờ còn giăng mắc trên những tán cây, con phố nhà em lại rộn ràng bởi tiếng xích xe đạp lạch cạch và tiếng gọi quen thuộc của Thành – cậu bé bán báo dạo. Hình ảnh Thành với xấp báo thơm mùi mực mới trên tay đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sống bắt đầu ngày mới của khu phố em.
Thành khoảng mười ba tuổi, dáng người cao gầy nhưng rất săn chắc. Làn da cậu hơi tái vì sương sớm nhưng đôi mắt thì lúc nào cũng lấp lánh sự tinh anh. Thành thường mặc chiếc áo khoác đồng phục cũ đã sờn cổ, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai che bớt vầng trán cao thông minh. Đôi bàn tay Thành thon dài, thỉnh thoảng lại đỏ ửng lên vì cái lạnh của ban mai. Cậu đạp chiếc xe đạp cũ kĩ, phía sau yên xe buộc hai cái giỏ lớn chứa đầy các loại báo chí và tạp chí. Thành làm việc vô cùng chuyên nghiệp: cậu vừa đạp xe vừa tung báo vào hiên nhà khách quen một cách chính xác, hoặc dừng lại đưa tận tay những bác già đang tập thể dục với lời chào lễ phép.
Tính cách Thành rất bộc trực và hăng hái. Cậu không chỉ bán báo mà còn là "người đưa tin" vui vẻ, ai hỏi gì cậu cũng niềm nở trả lời. Kỉ niệm khiến em nhớ mãi về Thành là một buổi sáng nọ, cậu tình cờ nhặt được một chiếc ví da của ai đó đánh rơi ngay cạnh cột đèn. Lúc ấy phố xá còn vắng vẻ, không có ai chứng kiến, nhưng Thành đã lập tức dừng xe, đứng đợi suốt hơn nửa tiếng đồng hồ dưới cái lạnh tê tái cho đến khi chủ nhân chiếc ví hớt hải quay lại tìm. Khi người đó định tặng Thành một số tiền hậu tạ, cậu đã kiên quyết từ chối và bảo: "Cháu chỉ lấy tiền bán báo thôi ạ!". Hành động cao đẹp ấy đã khiến cả khu phố thêm yêu quý cậu bé "người đưa tin" nhỏ tuổi này.
Hình ảnh Thành đạp xe khuất dần trong ánh nắng sớm đã gieo vào lòng em niềm cảm mưu về sự chăm chỉ và lòng chính trực. Thành đã dạy em rằng, mỗi công việc dù nhỏ bé đến đâu, nếu làm bằng cả cái tâm và sự tử tế, đều mang lại những giá trị lớn lao cho cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 2
Trong những chuyến về quê, hình ảnh khiến em ấn tượng nhất không phải là cảnh sông nước mênh mông mà là bé Tèo – cậu nhóc bán lạc rang ở bến phà. Giữa cái nắng gắt của vùng sông nước và sự xô bồ của đám đông, Tèo hiện lên như một nốt nhạc vui tươi, hào sảng và đầy sức sống.
Tèo chừng mười hai tuổi nhưng dáng người rất nhanh nhẹn, lém lỉnh. Làn da cậu rám nắng, mái tóc cháy nắng hoe vàng trông rất nghịch ngợm. Đôi mắt Tèo luôn nheo lại vì nắng nhưng lại rực lên sự dạn dĩ, thông minh. Cậu mặc chiếc áo ba lỗ màu xanh và quần đùi đơn giản để dễ bề luồn lách qua những hàng xe cộ trên phà. Trên tay Tèo là một cái thúng nhỏ lót lá chuối xanh mướt, bên trên chất đầy những gói lạc rang thơm nức. Tiếng rao của Tèo rất đặc biệt, nó ngân dài và vần điệu như một câu hò: "Ai lạc rang giòn tan, ăn vào là ghiền đây!". Cậu len lỏi giữa dòng người, mời chào bằng giọng nói đậm chất miền Tây thân thiện và chân thành.
Tính cách Tèo rất bộc trực và thật thà. Kỉ niệm đáng nhớ nhất là khi một vị khách nước ngoài vì chưa quen tiền Việt nên đã đưa thừa cho Tèo tờ mệnh giá lớn. Tèo nhìn tờ tiền rồi lập tức trả lại, cậu dùng cử chỉ và vài từ tiếng Anh bồi học được để giải thích rằng số tiền đó quá lớn so với một gói lạc. Vị khách đó sau khi hiểu ra đã vô cùng cảm kích và bế bổng cậu lên cười sảng khoái. Tèo chỉ gãi đầu cười hiền, nụ cười rạng rỡ cả một khúc sông. Cậu không vì nghèo mà tham lam, sự ngay thẳng của cậu khiến ai cũng nể trọng.
Bến phà vắng khách dần khi chuyến phà rời bến, nhưng tiếng rao và nụ cười của Tèo vẫn còn đọng lại trong em. Bé Tèo đã dạy em bài học về lòng tự trọng giữa cuộc sống mưu sinh đầy cám dỗ. Hình ảnh cậu bé bán lạc rang nhỏ bé giữa bến phà lộng gió sẽ mãi là một kí ức đẹp, ấm áp vị quê hương trong lòng em.
Bài tham khảo Mẫu 3
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng những đám mây cuối trời, em lại bắt gặp Bình – cậu bé bán hoa hồng dạo trên vỉa hè công viên. Bình không có vẻ tinh quái của những đứa trẻ mưu sinh sớm, trái lại, ở cậu toát lên một vẻ dịu dàng và nâng niu kì lạ đối với những đóa hoa mình đang cầm trên tay.
Bình chừng mười tuổi, dáng người nhỏ nhắn như một mầm cây non. Cậu có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má phúng phính lúc nào cũng hồng hào như được nhuộm sắc hoa. Đôi mắt Bình to tròn, trong veo và chứa đựng sự nhạy cảm sâu sắc. Cậu thường mặc bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị, trông rất sạch sẽ và ngăn nắp. Trên tay Bình là một cái rổ mây nhỏ, bên trong xếp những đóa hoa hồng đỏ thắm còn đọng những hạt nước li ti. Bình đi lại rất khẽ khàng, tiếng mời chào của cậu cũng nhẹ nhàng như gió thoảng: "Cô ơi, cô mua hoa cho tâm hồn thêm tươi đi ạ!". Cách cậu nâng niu từng cánh hoa để chúng không bị dập nát khiến ai nhìn cũng thấy mến thương.
Điều em trân trọng nhất ở Bình là tâm hồn giàu tình cảm. Một lần nọ, em thấy Bình đang ngồi trò chuyện cùng một bà cụ bán vé số đang mệt mỏi bên ghế đá. Cậu không mời bà mua hoa, mà lặng lẽ lấy một bông hồng đẹp nhất trong rổ tặng bà và bảo: "Con tặng bà để bà thấy vui hơn ạ!". Nụ cười của bà cụ lúc đó rạng rỡ hẳn lên, xua tan đi vẻ khắc khổ thường ngày. Hành động nhỏ bé nhưng đầy tinh tế của Bình đã chạm đến trái tim em. Bình bán hoa không chỉ để kiếm sống, mà dường như cậu đang đi gieo rắc sự xinh đẹp và niềm vui cho mọi người xung quanh.
Ngắm nhìn Bình đứng giữa rừng hoa trong công viên, em thấy cuộc đời thật dịu dàng. Cậu bé ấy chính là đóa hoa đẹp nhất, tỏa hương thơm của sự nhân hậu giữa dòng đời bộn bề. Em mong sao cho rổ hoa của Bình luôn sớm vơi, để cậu sớm được trở về ngôi nhà ấm áp của mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Dọc theo con phố đi bộ lộng gió vào mỗi chiều chủ nhật, em luôn bị thu hút bởi một góc nhỏ tĩnh lặng của Lâm – chú bé chuyên bán các món đồ chơi thủ công thắt bằng lá dừa. Khác với sự xô bồ của những gian hàng hiện đại, góc nhỏ của Lâm mang hơi thở của đồng quê và tâm hồn tinh tế của một "nghệ sĩ" nhỏ tuổi mưu sinh giữa lòng thành phố.
Lâm chừng mười hai tuổi, dáng người mảnh khảnh nhưng đôi bàn tay thì vô cùng đặc biệt. Đó là đôi tay gầy gộc với những ngón tay thon dài, nhanh nhẹn và khéo léo lạ kỳ. Làn da Lâm hơi xanh xao nhưng đôi mắt lại rực lên một niềm đam mê mãnh liệt khi nhìn vào những nhành lá dừa xanh mướt. Cậu thường ngồi xếp bằng trên một tấm bạt nhỏ, xung quanh là những con cào cào, châu chấu, và những chiếc nhẫn lá dừa được tạo hình tinh xảo. Hoạt động của Lâm như một màn trình diễn nghệ thuật: cậu lấy chiếc lá dừa, rạch nhẹ, uốn cong rồi thắt nút; chỉ trong vài phút, một chú cào cào sống động như thật đã hiện ra dưới sự ngỡ ngàng của du khách.
Lâm có tính cách tỉ mỉ và rất mực ôn hòa. Cậu giới thiệu sản phẩm của mình bằng giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng niềm tự hào về món đồ chơi truyền thống. Một kỷ niệm đáng nhớ là khi em thấy Lâm đang hướng dẫn một bạn nhỏ nước ngoài cách thắt lá dừa. Dù bất đồng ngôn ngữ, Lâm vẫn kiên nhẫn dùng cử chỉ, cầm tay bạn nhỏ uốn nắn từng nếp gấp. Khi bạn nhỏ làm xong và muốn trả tiền học, Lâm đã xua tay và tặng luôn con cào cào mình vừa làm xong với nụ cười rạng rỡ. Lâm bảo: "Em chỉ muốn mọi người thấy lá dừa quê mình đẹp thế nào thôi chị ạ". Ánh mắt rực sáng niềm vui thuần khiết ấy khiến em vô cùng xúc động.
Chứng kiến Lâm tỉ mẩn với từng nhành lá giữa phố thị ồn ào, em nhận ra vẻ đẹp của sự lao động sáng tạo. Lâm dẫu vất vả nhưng vẫn giữ cho mình một tâm hồn nghệ sĩ và lòng tự trọng cao đẹp. Cậu bé ấy đã dạy em rằng hoàn cảnh khó khăn không thể ngăn cản chúng ta nuôi dưỡng cái đẹp. Em thầm mong cho đôi bàn tay khéo léo ấy sẽ có ngày được cầm bút vẽ trong một lớp học mĩ thuật thực thụ, để những giấc mơ xanh của Lâm được bay cao và xa hơn nữa.
Bài tham khảo Mẫu 5
Mỗi tối cuối tuần, khi phố thị lên đèn và khu chợ đêm trở nên náo nhiệt bởi dòng người qua lại, em lại tìm đến góc nhỏ quen thuộc để gặp Hải – chú bé bán kẹo kéo. Giữa không gian đầy ồn ào của tiếng nhạc và tiếng mời chào, hình ảnh Hải với chiếc hòm gỗ nhỏ và nụ cười rạng rỡ luôn mang lại cho em một cảm giác ấm áp và đầy cảm phục.
Hải chừng mười một tuổi, dáng người nhỏ thon nhưng vô cùng săn chắc. Làn da của cậu rám nắng, nổi bật dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hải có khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen lánh, luôn lấp lánh niềm vui. Cậu mặc một chiếc áo phông sọc ngang đã cũ, chiếc quần vải xắn gấu cao để tiện đi lại. Trên vai Hải là sợi dây đeo của chiếc hòm gỗ đựng những thanh kẹo kéo trắng ngần, thơm mùi lạc và gừng. Hoạt động của Hải rất chuyên nghiệp: đôi tay cậu thoăn thoắt kéo những sợi mạch nha dẻo quánh, cuộn tròn vào que tre rồi bọc thêm lớp lạc rang giòn rụm chỉ trong nháy mắt. Cậu vừa làm vừa ngân nga những câu vè vui nhộn để thu hút khách, giọng nói trong trẻo và đầy sức sống.
Điều em yêu quý nhất ở Hải chính là tính cách hiền hậu và sự lạc quan. Dù vất vả mưu sinh, Hải chưa bao giờ tỏ ra mệt mỏi hay than vãn. Một kỷ niệm khiến em nhớ mãi là vào buổi tối nọ, có một em nhỏ đang gào khóc nức nở vì bị lạc mất mẹ. Giữa đám đông đang bận rộn, Hải đã dừng tay, nhẹ nhàng tiến lại gần rồi lấy một thanh kẹo to nhất tặng cho em bé. Cậu vừa dỗ dành vừa làm những động tác ngộ nghĩnh khiến em nhỏ nín bặt và mỉm cười. Hải còn kiên trì đứng cạnh bảo vệ cho đến khi mẹ em bé tìm thấy. Hành động ấy diễn ra thật tự nhiên, không hề toan tính, khiến Hải trong mắt em trở nên thật cao lớn và đáng kính.
Hình ảnh Hải lúi húi bên hòm kẹo kéo dưới ánh đèn màu đã dạy cho em bài học về sự lạc quan và lòng nhân ái. Hải không chỉ bán kẹo, cậu đang bán đi những niềm vui ngọt ngào cho tuổi thơ của biết bao bạn nhỏ. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng cuộc sống của mình và thầm mong cho những bước chân mưu sinh của Hải sẽ sớm đưa cậu đến với cánh cửa trường học rộn rã tiếng cười.
- Top 105 Bài văn tả đám trẻ con vùng quê đang vui chơi hay nhất
- Top 105 Bài văn tả người bạn thân thiết của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân mà em rất khâm phục hay nhất
- Top 105 Bài văn tả bà đang kể chuyện hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân của em mà sau một thời gian xa cách nay mới có dịp gặp lại hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn tả một người thân yêu của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một thầy giáo (hoặc cô giáo) đã dạy em trong những năm học Tiểu học mà em nhớ nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân của em mà sau một thời gian xa cách nay mới có dịp gặp lại hay nhất
- Top 105 Bài văn tả bà đang kể chuyện hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân mà em rất khâm phục hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người thân yêu của em hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một thầy giáo (hoặc cô giáo) đã dạy em trong những năm học Tiểu học mà em nhớ nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân của em mà sau một thời gian xa cách nay mới có dịp gặp lại hay nhất
- Top 105 Bài văn tả bà đang kể chuyện hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người bạn thân mà em rất khâm phục hay nhất




Danh sách bình luận