1001+ mẫu dàn ý bài văn miêu tả hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn tả người hay nhất

Viết bài văn tả một người ở nơi em sinh sống (chú công an phường, bác tổ trưởng, bà cụ bán hàng,...)


- Người em muốn tả là ai? - Người đó làm công việc gì? - Em thường gặp người ấy ở đâu? - Vì sao em ấn tượng hoặc yêu quý người đó?

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Người em muốn tả là ai?
- Người đó làm công việc gì?
- Em thường gặp người ấy ở đâu?
- Vì sao em ấn tượng hoặc yêu quý người đó?
II. Thân bài
1. Tả khái quát về người đó
- Người ấy khoảng bao nhiêu tuổi?
- Dáng người như thế nào? (cao, gầy, khỏe mạnh, nhanh nhẹn…?)
- Khuôn mặt có đặc điểm gì nổi bật?
- Làn da, mái tóc ra sao?
2. Tả khuôn mặt và ngoại hình
- Khuôn mặt người đó như thế nào? (phúc hậu, nghiêm nghị, hiền từ…?)
- Đôi mắt có đặc điểm gì? (sáng, hiền hậu, nghiêm nghị…?)
- Khi nói chuyện hoặc làm việc, ánh mắt ra sao?
- Nụ cười của người đó thế nào?
- Giọng nói có đặc điểm gì? (ấm áp, to rõ, nhẹ nhàng…?)
- Người ấy thường mặc gì?
- Trang phục có đặc điểm gì phù hợp với công việc?
3. Tả hoạt động và công việc của người đó
- Hoạt động:
+ Người đó làm việc như thế nào?
+ Cử chỉ có nhanh nhẹn, cẩn thận không?
+ Công việc có vất vả không?
+ Khuôn mặt lúc làm việc ra sao?
- Công việc của người ấy:
+ Người ấy làm việc ở đâu?
+ Công việc cụ thể cần làm là những việc gì?
4. Tả tính cách và phẩm chất
- Người đó có tính cách gì nổi bật? (tốt bụng, chăm chỉ, nhiệt tình…?)
- Người ấy có hay giúp đỡ mọi người không?
- Mọi người xung quanh có quý mến người đó không?
III. Kết bài
- Em cảm thấy thế nào về người đó?
- Em muốn nói điều gì về người ấy?
- Em mong điều gì cho họ?
- Khái quát lại tình cảm của em dành cho người đó.

Mẫu 1 Mẫu bài siêu ngắn

Ở khu phố em có một chú công an phường mà ai cũng quý mến. Em thường gặp chú khi chú đi tuần quanh khu dân cư.

Chú công an khoảng hơn ba mươi tuổi. Chú có dáng người cao và khỏe mạnh. Khuôn mặt chú nghiêm nghị nhưng rất hiền hậu. Làn da chú hơi rám nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Chú mặc bộ đồng phục màu xanh gọn gàng cùng chiếc mũ kê-pi rất đẹp. Mỗi ngày, chú đều đi kiểm tra an ninh trong khu phố. Dáng đi của chú nhanh nhẹn và dứt khoát. Khi gặp người dân, chú luôn niềm nở chào hỏi. Giọng nói của chú to, rõ ràng nhưng rất gần gũi. Có lần em bị lạc đường, chú đã tận tình giúp em tìm về nhà.

Em rất kính trọng chú công an phường vì chú luôn bảo vệ sự bình yên cho mọi người. Em mong chú luôn khỏe mạnh để tiếp tục giúp đỡ nhân dân.

Mẫu 2 Mẫu bài siêu ngắn

Đầu ngõ nhà em có một bà cụ bán hàng mà em rất yêu quý. Ngày nào em cũng thấy bà ngồi bán hàng từ sáng sớm.

Bà cụ đã ngoài bảy mươi tuổi. Bà có dáng người nhỏ bé và hơi gầy. Mái tóc bà bạc trắng được búi gọn phía sau. Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn nhưng lúc nào cũng hiền từ. Bà thường mặc bộ quần áo nâu giản dị. Mỗi sáng, bà bày những rổ rau và hoa quả nhỏ trước cửa nhà. Đôi bàn tay gầy gầy của bà thoăn thoắt sắp xếp từng món hàng. Bà luôn tươi cười và nói chuyện nhẹ nhàng với mọi người. Dù tuổi đã cao nhưng bà vẫn rất chăm chỉ và vui vẻ.

Em rất yêu quý bà cụ bán hàng vì bà hiền hậu và chịu khó. Em mong bà luôn khỏe mạnh và sống vui vẻ bên con cháu.

Mẫu 3 Mẫu bài siêu ngắn

Mỗi buổi sáng đi học, em thường gặp bác lao công đang quét dọn trên con đường gần trường. Em rất kính trọng công việc của bác.

Bác lao công là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi. Bác có dáng người hơi gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt bác sạm nắng và lấm tấm mồ hôi. Bác mặc bộ quần áo lao động màu xanh có phản quang và đeo khẩu trang khi làm việc. Trên tay bác là chiếc chổi tre dài. Bác quét rác rất cẩn thận và chăm chỉ. Tiếng chổi xào xạc vang lên giữa buổi sáng yên tĩnh. Dù công việc vất vả nhưng bác vẫn luôn vui vẻ và thân thiện với mọi người.

Em rất biết ơn những người lao công như bác vì họ giúp đường phố luôn sạch đẹp. Em sẽ cố gắng giữ gìn vệ sinh để bác đỡ vất vả hơn.

Mẫu 1 Bài tham khảo

Mỗi người xung quanh chúng ta sẽ để lại một ấn tượng khác biệt. Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn thanh bình, yên ả. Em yêu màu nâu áo vải đã bạc sờn của các bác nông dân, yêu màu trắng của tà áo học sinh và yêu màu xanh áo chú công an. Đặc biệt, trong đó có chú Tùng – chú công an xã mà em vô cùng yêu mến.

Ở những vùng nông thôn chúng em, các chú công an không nhiều như thị trấn, thủ đô nhưng người nào cũng nhiệt tình, trách nhiệm. Chú Tùng là một trong số các chú công an công tác tại xã. Chú khoảng hơn ba mươi tuổi, có một người vợ đảm đang, tháo vát và cô con gái xinh xắn, hoạt bát. Chú cao cao, gầy gầy nhưng bóng lưng thì thẳng tắp như thân cây tùng. Nước da rám nắng khỏe mạnh, nổi bật trong bộ quân phục màu xanh. Ấn tượng đầu tiên mà chú để lại trong lòng mọi người là khuôn mặt vuông chữ điền nghiêm nghị, chính trực. Sống mũi chú cao, thẳng và đôi mắt đen láy, sáng ngời, nụ cười hiền lành, thân thiện đem đến cho người ta cảm giác ấm áp như những người thân quen. Mọi người thường nói, đó là ngoại hình của người thanh niên liêm chính. Chú thường mặc bộ quân phục màu xanh lá cây, giống như màu áo bộ đội ngày xưa. Trên túi áo ngực có thêu tên, ve áo đình phù hiệu và cấp bậc. Vầng trán cao của chú che đi bởi chiếc mũ cứng, nổi bật biểu tượng cờ đỏ sao vàng.

Ngày ngày, chú đều có mặt ở ủy ban nhân dân xã. Dù công việc chính là bảo vệ an ninh trong khu vực nhưng chú luôn chủ động đón tiếp nhân dân, sẵn lòng giúp đỡ khi mọi người có thắc mắc. Chú tỉ mỉ hướng dẫn bà con nông dân các thủ tục hành chính về hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng và giấy tờ các loại. Nhiều lúc, bà con không hiểu, chú kiên nhẫn giải thích rõ, đến khi bà con gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, chú mới nở nụ cười yên tâm. Mọi người đến xã rất yên tâm và thoải mái vì lúc nào cũng có chú Tùng sẵn lòng giúp đỡ. Trong cơ quan, chú cũng vui vẻ, hòa đồng, không ngại ngần khi đồng nghiệp nhờ, cấp trên giao việc nên ai cũng yêu mến chú. Có những đêm đã khuya, mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ, chú Tùng vẫn thức, cẩn thận kiểm tra lại các cánh cửa ở ủy ban, xem ngoài đường có thanh niên nào còn chưa vê, nhẹ nhàng nhắc nhở rồi mới yên tâm về với gia đình của mình.

Chú yêu thương những đứa trẻ con, nhiều lần còn tự mình đưa các bạn nhỏ về nhà vì bị lạc. Nhiều thanh thiếu niên nghịch ngợm, gây gổ đánh nhau nhưng chú không bao giờ dùng bạo lực đe dọa mà kiên nhẫn giảng giải, khuyên nhủ. Có anh sau này thay đổi, ngoan ngoãn còn nuôi ước mơ trở thành người công an tốt như chú. Chú cười động viên, dạy anh ấy cả những đức tính mà người công an tương lai cần có.

Nhiều năm trôi qua, chú Tùng vẫn là chú công an mà người dân quê hương em quý trọng, tin cậy. Chú gắn bó với bà con như người thân trong gia đình. Hình ảnh chú công an trẻ tuổi, nhiệt thành mà tốt bụng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của quê hương em. Em rất yêu quý và kính trọng chú.

Mẫu 2 Bài tham khảo

Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn, là mảnh đất thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Đối với em, quê hương có rất nhiều ý nghĩa. Em yêu cây đa đầu làng, yêu cánh đồng lúa rộng mênh mông, yêu dòng sông êm đềm...và yêu bà cụ bán hàng nước dưới gốc cây đa.

Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn, nơi có những cánh diều tung bay, những cánh đồng xanh mãi tận chân trời, những cánh cò nghiêng nghiêng chao lượn. Trong kí ức tuổi thơ yên bình ấy, bà cụ bán hàng nước ghi lại dấu ấn vô cùng sâu đậm. Mọi người trong làng gọi bà là bà Tư. Bà Tư đã bước sang tuổi bảy mươi – độ tuổi xế chiều. Dấu vết của thời gian đã in sâu lên cái lưng còng của bà. Khuôn mặt già nua với những nếp nhăn và chấm đồi mồi nhưng lại hồng hào, phúc hậu như những bà tiên trong truyện cổ tích. Vết chân chim tràn đầy nơi khóe mắt đã minh chứng cho quãng đời vất vả nhọc nhằn mà bà trải qua. Thế nhưng, ánh mắt hấp háy của bà lại tinh tường lắm, dường như có thể nhìn thấu mọi chuyện trên đời. Mái tóc bà đã bạc trắng như cước, vẩn gọn gàng xung quanh đầu rồi vòng ra bên ngoài chiếc khăn mỏ quạ màu đen. Miệng bà lúc nào cũng móm mém nhai trầu. Đôi bàn tay bà nhăn nheo và chai sạn, những đường gân chằng chịt nổi rõ lên.

Bà Tư là người hiền lành, tốt bụng. Chiến tranh ác liệt đã cướp đi người chồng và ba người con trai yêu quý của bà. Rời khỏi cuộc chiến, bà trở về quê hương, được nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Ai nghe đến nỗi bất hạnh cuộc đời bà cũng ngậm ngùi xót xa, chỉ riêng bà luôn bình tĩnh và nở nụ cười hiền hậu. Quán nước bà dựng dưới gốc cây đa, đã hơn hai mươi năm qua đi. Ngày ngày, khi ánh bình minh dần buông xuống khắp làng quê, bà lọ mọ chuẩn bị nước, bánh trái rồi gánh chiếc đòn gánh trên vai. Thân hình gầy gò của bà đổ ngả theo ánh nắng, tiến về phía mái rơm dưới gốc cây đa. Cả ngày dài, bà cứ lặng lẽ ngồi đó, mọi người đi qua chào hỏi, bà sẽ ân cần đáp lại. Giọng bà không rõ ràng, rành mạch như ngày còn trẻ nhưng ấm áp và thân thiết lạ thường. Lũ trẻ trong xóm chúng em ai cũng yêu quý và hay quấn quýt lấy bà.

Tuổi già cô đơn, bà coi mọi người như những người thân thiết trong gia đình, đối xử rất tử tế. Bà sẵn sàng mời khách cốc nước chè thanh thanh, ngọt ngọt để xua tan mệt mỏi, nhọc nhằn. Những chiếc bánh bà tự tay gói thường trao tay những đứa trẻ con để dỗ chúng nín khóc. Bà âm thầm, lặng lẽ trở thành một phần của mái đình, cây đa, trở thành một phần không thể thiếu của vùng quê yên bình này. Khách thập phương dừng chân nơi đây đã coi bà là biểu tượng cho nơi họ vô tình đi qua. Những người con xa quê hương mỗi khi nhớ về quê nhà cũng luôn bồi hồi nhớ đến hình ảnh bà cụ hiền hậu thường ngồi trong ánh chiều tà của quán nước đầu làng ngày xưa.

Hình ảnh bà cụ lưng còng trong chiếc áo bà ba màu nâu như màu của đất và hương vị của trà của bánh bà Tư đã trở thành hình ảnh tươi đẹp trong kí ức tuổi thơ của bao thế hệ người trên quê hương em. Em rất yêu quý và thương bà. Từ trong sâu thẳm trái tim, em mong bà sẽ luôn hạnh phúc, mặc cho cuộc đời đã nhiều nỗi đau.

Mẫu 3 Bài tham khảo

Trong khu phố của em sống có rất nhiều hộ gia đình. Mặc dù vậy, nề nếp sinh hoạt và trật tự của khu phố luôn được chấp hành nghiêm chỉnh. Đó là nhờ một phần lớn vào công lao của bác Ba – tổ trưởng tổ dân phố.

Bác Ba năm nay đã ngoài 50 tuổi, nhà bác ở ngay đầu khu phố nên mỗi sáng hoặc tối, em lại được dịp thấy bác đi bộ dọc cả khu phố dài quan sát cũng như chào hỏi mọi người. Người bác dong dỏng cao, em chỉ đứng qua hông bác một tí. Mỗi khi đi làm việc cho trật tự khu phố, em thấy bác lại mặc bộ đồ màu xanh sẫm như vải áo chú bộ đội. Bộ quần áo được vợ bác là ủi phẳng phiu khoác lên thân hình hơi gầy của bác. Bác còn hay đội chiếc mũ cối, bình thường bác rất hiền từ nhưng khi đã lớn tiếng quát những người làm sai nội quy thì thật nghiêm khắc và đáng sợ.

Gương mặt bác Ba dài, gò má xương xương hằn lên nếp nhăn của tuổi tác. Tuy nhiên đôi mắt đen sáng quắc của bác vẫn rất tinh anh. Bác không cần kính lão vẫn có thể xem sách báo một cách dễ dàng. Sống mũi bác cao và thẳng, miệng lúc nào cũng mím lại như trầm tư điều gì. Cũng vì thế mà bác Ba trở thành nhân vật thần bí và như thể thét ra lửa trong mắt lũ nhóc trong phố. Thế nhưng bác nhìn nghiêm khắc vậy thôi chứ rất dễ gần. Ai có việc gì khó khăn, chỉ cần nhờ một tiếng bác liền vui vẻ đến giúp sức.

Nhờ có bác và đội trật tự mà khu phố lúc nào cũng sạch đẹp và kỉ luật tốt. Đã mấy lần khu phố em ở được vinh danh khu phố văn hóa. Em và mọi người trong phố rất yêu quý và kính trọng bác.

Mẫu 4 Bài tham khảo

Bác Khách là tổ trưởng dân phố khu phố gia đình mình ở. Năm nay, bác khoảng 50 tuổi. Mình cũng không biết nên bắt đầu từ đâu khi kể về bác cho các bạn nghe. Thôi thì mình thấy sao, nghĩ sao thì kể cho các bạn nghe như vậy nhé.

Khi mình học lớp Một, mình đã thấy bác làm tổ trưởng dân phố rồi. Bởi vì mình thường thấy bác đi đến các nhà trong khu phố, khi thì thu tiền đóng góp cho những hoạt động công cộng. Khi thì bác mời bà con khu phố ra tổng vệ sinh. Thấy bác lúc nào cũng bận rộn với công việc của khu phố, mẹ mình thường nói làm tổ trưởng dân phố công việc thì nhiều mà chẳng có quyền lợi gì đâu. Những người làm tổ trưởng dân phố là phải nhiệt tình lắm, có trách nhiệm với bà con lối xóm lắm mới làm được lâu như bác ấy. Quả thực, cứ thứ 7 hàng tuần, bác đến từng nhắc nhở mọi nhà ra làm vệ sinh nên lúc nào đường phố cũng sạch đẹp. Một số người không có ý thức đổ nước ra đường làm ảnh hưởng đến bà con khu phố, bác đến nhắc nhở rất nhiều lần. Một bóng điện đường hỏng, bác thay ngay để đảm bảo ánh sáng cho mọi người đi đường. Có mấy nhà bán vật liệu xây dựng đổ bừa bãi ra đường, bác đến yêu cầu họ dọn dẹp lại ngay. Trong khu phố còn một vài nhà gặp khó khăn, bác đã vận động bà con trong khu phố đóng góp ít nhiều tùy khả năng để giúp họ có thể vượt qua những khó khăn ấy. Bà con khu phố rất quý trọng bác. Ba mẹ mình rất kính trọng và cảm phục bác. Ba mẹ mình nói bác là người có nhiều đóng góp trong việc đưa khu phố mình trở thành khu phố Văn hóa. Mình quý bác lắm. Thỉnh thoảng mình giúp bác đi mời bà con khu phố ra làm tổng vệ sinh hoặc giúp bác mời bà con đi họp.

Chuyện về bác tổ trưởng dân phố của mình là như vậy đấy. Mình chờ nghe chuyện về bác tổ trưởng dân phố của các bạn đấy.

Mẫu 5 Bài tham khảo

Nhà em nằm ở giữa một khu phố nhỏ yên bình, ở ngoại ô thành phố. Cách vườn cây là đến hai nhà hàng xóm sát vách. Trong đó, có một vị hàng xóm rất đặc biệt, đó là bác Ngọc, tổ trưởng tổ dân phố.

Bác Ngọc là cái tên được cả khu phố vui vẻ và quý mến khi nhắc đến. Bác góa vợ, con gái lại lấy chồng trên thành phố nên bác sống một mình trong căn nhà nhỏ. Chính vì thường ngày bác rất tốt bụng, hễ có ai cần giúp bác đều xắn tay áo không nề hà mà đến giúp hết sức. Em không biết năm nay bác bao nhiêu tuổi, chỉ thấy bác thường mặc bộ đồ Tàu lịch sự và đẹp đẽ như mấy diễn viên trên phim. Mái tóc muối tiêu của bác được chải gọn về sau đầu, để lộ cái trán hơi hói nhẵn bóng.

Dáng người bác đậm chứ không gầy, thế nhưng mỗi bước đi đều nhanh nhẹn khỏe khoắn chứ không hề có dấu hiệu của tuổi già. Cứ mỗi sáng bác lại đạp xe một vòng quanh khu phố kiểm tra tình hình, quay về nhà đọc báo, xem thời sự và làm vài việc của khu phố. Nhà bác có một vườn cây ăn trái rộng, đây là khu vui chơi lý tưởng của đám con nít trong khu phố. Bác cũng rất thoải mái, bác nói mình bác ăn không hết nên mấy đứa cứ hái mà ăn. Chỉ chờ có vậy, chúng tôi ùa lên hái nào là xoài, ổi, mận, cóc,... ăn đến no nê. Mỗi lần như thế, bác cười hiền từ rồi chuẩn bị nước cho chúng tôi rửa tay chân nữa.

Bác Ngọc rất được lòng mọi người bởi tính tình thẳng thắn và trách nhiệm với công việc của mình. Khu phố nhờ có bác mà quy củ hơn hẳn, không có gia đình nào đánh nhau hay trộm vặt nữa. Em rất quý người hàng xóm đặc biệt này.

Mẫu 6 Bài tham khảo

Mỗi buổi sáng trên đường đến trường, em phải đi qua một ngã tư đông đúc và rất hay xảy ra tình trạng tắc đường. Nhưng từ khi chú công an đến đây để điều khiển giao thông, tình trạng kẹt xe đã hoàn toàn biến mất. Tất cả mọi người ai cũng vui mừng vì điều đó.

Người dân gần đó nói rằng chú công an giao thông tên là Tuấn, năm nay đã 31 tuổi. Vóc người chú to lớn, vạm vỡ; bắp tay, bắp chân rắn chắc. Chú có khuôn mặt chữ điền với làn da nâu bóng bánh mật. Mái tóc chú đen nhánh, lúc nào cũng được cắt tỉa gọn gàng. Chú có đôi mắt to và thông minh ẩn dưới cặp lông mày rậm rạp. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ kaki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mica nền trắng chữ xanh, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi.

Có lần đi học ngang qua, em đã chứng kiến chú bắt lỗi người vi phạm giao thông. Sau khi bắt lỗi người vi phạm, chú nhẹ nhàng khuyên bảo ba người đừng vi phạm luật giao thông lần nữa và giở sổ ghi biên bản. Gương mặt chú nghiêm khắc nhưng hứa trước sự khoan hồng. Sau đó, chú lại tiếp tục công việc của mình. Trên con đường nắng chiếu rực rỡ, xe cộ đi lại trật tự nên chú rất hài lòng. Bỗng thấy một người đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, chú liền huýt còi và chặn chiếc xe. Chiếc xe vẫn cứ ngang nhiên đi thẳng. Chú phải gọi cả mấy chú cảnh sát ở gần đấy bắt chiếc xe lại. Chàng trai điều khiển xe tỏ ra rất hối hận, liền nộp phạt và xin lỗi chú. Vẫn nụ cười tươi phô hàm răng trắng bóng, chú nhắc nhở chàng trai phải đội mũ bảo hiểm để bảo vệ chính mình. Mọi người trong phố đều rất quý chú vì chú xử phạt công minh và công bằng với mọi người.

Vì trong giờ chú đang làm nhiệm nên em không có thời gian để nói chuyện với chú, nhưng qua những cử chỉ và hành động của chú mà em quan sát được, em chắc chắn chú là một người công an tốt. Em rất nhiều quý chú Tuấn và hi vọng sau này mình cũng sẽ trở thành một người công an tốt, đem lại sự yên bình cho xã hội.

Mẫu 7 Bài tham khảo

Tôi sinh ra ở một miền quê yêu dấu. Đã hai năm trôi qua không có gì thay đổi nhiều. Vẫn cây bàng đầu làng, vẫn dòng sông với con đò chở khách, vẫn nết nhà ngói đỏ đơn sơ và thanh bình. Ở đầu làng, vẫn bà cụ bán hàng nước chè dưới gốc bàng râm mát.

Cây bàng này là cây cao tuổi nhất làng tôi đấy. Bóng bàng rộng, rợp mát cả một vùng đất. Vào những ngày hè oi bức, mọi người đi đâu xa về lại rẽ vào quán nước dưới gốc bàng. Được nghỉ ở đây thì bao mệt mỏi tự nhiên tan biến. Và chỉ dưới gốc bàng này có một hàng nước của bà cụ làng tôi mà thôi. Bà bán hàng cũng từ lâu lắm rồi, nhưng được bao nhiêu năm thì tôi không biết. Năm nay có lẽ bà đã hơn 70 tuổi. Sức nặng của thời gian thể hiện rõ nhất trên cái lưng còng của bà. Tóc bà đã bạc, bạc trắng như cước vậy. Mái tóc đó được vẩn xung quanh đầu rồi đội bên ngoài chiếc khăn mỏ quạ nhìn rất khéo. Khuôn mặt bà tuy đã nhiều nếp nhăn, đôi chỗ chai sạm nhưng hồng hào, phúc hậu như một bà tiên. Đôi mắt bà thỉnh thoảng hấp háy nhưng vẫn còn tinh tường. Đôi bàn tay nhăn nheo, chai sạm nổi rõ những đường gân chằng chịt. Bà cụ rất thích ăn trầu. Mỗi lần nhìn bà bỏm bẻm nhai trầu tôi lại nghĩ đến khi bà tôi còn sống. Nhìn dáng gầy guộc của bà tôi biết bà đã chịu vất vả cả cuộc đời.

Bà cụ là một người hiền từ, nhân hậu. Ai là khách đã từng ngồi quán thì cũng phải cảm động vì lòng tốt của bà. Mỗi khi khách đến bà lại đon đả rót nước. Nước uống của bà mát và thơm lắm. Những cốc nước chè tươi hay nước vối dường như dưới bàn tay của bà nó ngon đến lạ lùng, ai cũng tấm tắc khen. Có lẽ nó ngon còn bởi sự ân cần của bà cụ. Khác ngồi uống nước bà còn dùng quạt nan quạt cho mát rồi ân cần hỏi chuyện thật thân mật. Có những lúc, người qua đường còn gọi bà bằng cái tên thật thân mật" Bà, mẹ, u…" bà vui lắm.

Những lúc ấy bà cười xúc động nhưng nụ cười ấy sao mà thân thương quá bởi tôi nghe người trong làng kể bà từ nơi khác chuyển đến chứ không phải người làng nên không có người thân thích. Chiều chiều, mỗi khi đi học về là tôi lại rẽ vào quán bà ngồi chơi. Có khi khách đông tôi phụ bà rót nước nữa. Càng ở gần bà, tôi càng hiểu bà hơn. Cảm giác thân thương như bà tôi vậy.

Bao năm trôi qua hình ảnh bà cụ đã gắn liền với gốc bàng, với mùa hè. Hằng năm, mỗi khi thấy bà cụ dọn đồ ra quán là tôi biết mùa hạ đã đến rồi. Bà lại mang đến cho mọi người sự dịu mát và cả những tình cảm ấm nồng.

Mẫu 8 Bài tham khảo

Nơi em đang sống là một vùng quê nông thôn, nơi đây có những con người thật thà chất phác, quanh năm ngày tháng chỉ biết đến đồng ruộng, điển hình như như bà Yên, một trong những "thần nông" của làng.

Bà Yên năm nay đã ngoài 50 tuổi, chỉ có hai ông bà sống cùng với nhau còn các con các cháu của bà đều làm ăn sinh sống ở xa, chỉ thỉnh thoảng cuối tuần hoặc dịp lễ tết mới về đông đủ. Bà Yên và chồng đều là người làm nhà nước đã nghỉ hưu và có tiền lương hưu cùng trợ cấp, ấy thế nhưng trời ban cho bà sức khỏe dẻo dai, bà yêu thích công việc đồng áng. Bà không cấy lúa, gặt hái gì mà chỉ lấy ruộng để trồng hoa màu, một mảnh ruộng to bà trồng đủ thứ rau, củ, quả, vừa để ăn, vừa để gửi lên cho con cháu rồi cả đem ra chợ bán nữa. Bà có dáng người đậm, đôi chân to khỏe khoắn, chắc nịch, mái tóc bà vẫn còn đen lắm, làn da rám nắng và một nụ cười rất tươi. Em thường xuyên gặp bà đi ra đồng hoặc đi từ ngoài đồng về, lúc nào cũng xắn quần xắn áo, đầu đội nón, đi chân đất rồi nói chuyện cười rôm rả. Bà là người vui vẻ, hòa đồng, dễ tính và sống có tình có nghĩa, nhiều người hái trộm rau của bà bà chẳng thèm để ý, ai xin rau của bà bà đều cho cả, không ít thì nhiều.

Bà Yên là một người tốt bụng, đối với bà niềm vui tuổi già là được lao động cho khuây khỏa chân tay, rèn luyện sức khỏe và cung cấp rau, củ, quả sạch cho cả gia đình.

Mẫu 9 Bài tham khảo

Đường Lê Duẩn Trung tâm thương mại huyện Tân Châu, nơi gia đình em ở có khoảng hai trăm hộ, phần lớn là dân buôn bán và cán bộ Nhà nước. Cạnh nhà cậu Út, nhà nào cũng có cửa hàng buôn bán cần thiết phục vụ đời sống bà con trong xóm cũng như khách thập phương hàng ngày. Trong cửa hàng mà gia đình em thường đến đây để mua sắm, do cô Cẩm phụ trách.

Em rất thích cô vì cô có thái độ phục vụ niềm nở và chu đáo đối với khách hàng. cô Cẩm khoảng ba mươi tuổi, dáng người cân đối. Chị có mái tóc đen huyền xõa ngang vai rất phù hợp với gương mặt trắng hồng xinh đẹp. Làn mi dài cong vút với đôi mắt long lanh như biết cười, biết nói. Đôi môi phơn phớt hồng càng làm cho nụ cười của cô thêm thân thiện dễ gần. Mỗi lần cô cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Vì thế, khách đến mua hàng rất thiện cảm với cô Cẩm. Cửa hàng của cô, hàng hoá được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng nên những lúc đông khách, đôi tay nhanh nhẹn của cô chỉ vài động tác quen thuộc là vớ đúng món hàng mà khách hàng cần đến. Không để khách phải đợi lâu, cô luôn tươi cười giới thiệu các chủng loại mặt hàng và giá trị sử dụng hợp với túi tiền của người dân ở xa đến cũng như bà con lối xóm khi cần. Không ba ngoa, nói thách như những người bán hàng trong khu phố chợ, cô dịu dàng giải thích những gì khách hàng chưa rõ và đổi lại hàng theo yêu cầu của khách. Đối với những khách hàng khó tính, cô vui vẻ lựa lời sao cho “vui lòng khách đến vừa lòng khách đi”. Em chưa bao giờ thấy cô gắt gỏng với người mua hàng. Bởi vậy, nên cửa hàng của cô lúc nào cũng đông khách. Người vào mua đồ cũng có, người đến xem hàng cũng có. Thật là một cửa hàng nhộn nhịp. Ai cũng vui vẻ nhận thấy: cô Cẩm là người bán hàng có duyên tạo được nhiều thiện cảm với khách hàng. Mỗi khi thưa khách, em mới có dịp nhỏ to cùng cô: cô Cẩm ơi! cô hay ghê, chỉ tích tắt đã giải quyết xong công việc một cách nhanh chóng. Em ngồi nãy giờ mải mê xem cô bán hàng mà quên mất, cô bán cho em một bọc ống hút và viên xà phòng hiệu “Cỏ may” bạc hà mà mẹ cháu thường đến mua chọn nhé! Có ngay… để cô lấy cho cháu, nhanh như cắt mọi thứ đã được vào túi nilon gọn gàng. Công việc buôn bán là thế đấy. Tuy vui thật nhưng thật khó, không như chúng tôi thường tổ chức “nhà chòi” về việc mua bán hàng. Khi có khách đến đông thì đòi hỏi phải nhanh và vui tươi chiều khách như cô Cẩm mới có thể giải quyết xong công việc một cách nhanh chóng và thu hút khách như thế này.

Em yêu cô Cẩm, cô đúng là người hàng xóm thân thiết nhất của mọi người và mọi nhà cũng như khách thập phương.

Mẫu 10 Bài tham khảo

Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn.

Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh. Chú mặc quần tây dài gọn gàng, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi.

Chú đứng đó, ngày nào cũng như ngày nào, tại vòng xoay ngã năm như một vị chỉ huy oai vệ. Miệng ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nề nếp. Thỉnh thoảng có một vài chiếc honda đậu chớm quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học sinh vâng lời thầy dạy. Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào. Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe honda vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an vội giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi ra lệnh dừng lại. Chiếc xe tạt vào lề. Cả ba cô ngượng ngùng nói lời xin lỗi. Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: "Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông không được chở ba". Bây giờ một cô nhảy xuống đón xe buýt. Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát.

Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này. Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa có lý. Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố.

Mẫu 11 Bài tham khảo

Màn đêm đã buông xuống. Nhà nhà đều chìm vào trong giấc ngủ yên tĩnh. Ấy vậy mà ở góc đường, cô lao công vẫn đang miệt mài quét dọn và đi đổ rác.

Cô lao công này nhà ở dãy cuối cùng trong dãy nhà gần nơi em đang sinh sống. Ban ngày em thường xuyên gặp cô khi đưa đón con trai đi học. Cô năm nay khoảng 40 tuổi rồi. Vóc dáng cô gầy gầy và thấp bé. Làn da cô sạm đi nhiều vì phải làm việc dưới thời tiết nắng nóng và khắc nghiệt.

Khuôn mặt cô hình trái xoan với những đường nét dịu dàng. Mái tóc đen dày, óng mượt được cô búi lên gọn gàng đằng sau gáy. Cô có nụ cười duyên dáng và một đôi mắt biết nói. Em rất thích nói chuyện cùng cô ấy. Cô ấy như một quyển sách vậy, điều gì cô cũng biết. Tính cách cô hòa đồng và nhiệt tình. Gia đình ai có chuyện gì cô đều chung tay giúp đỡ và không ngại ngần. Nhiều lần cô còn giúp mẹ em chở em đi học nữa. Gia đình em rất quan tâm và cảm kích cô.

Hằng ngày cô đi làm, cô đều mặc bộ đồ lao động màu xanh đậm. Đeo khẩu trang và đeo bao tay. Chân cô đi ủng cẩn thận và cầm một chiếc chổi lớn ở trên tay. Từ sáng đến tối đều có thể nghe tiếng chổi quét xào xạc của cô. Nhờ có cô mà khu phố lúc nào cũng thật sạch sẽ và gọn gàng. Lá cây và rác thải luôn được cô phân loại và xếp vào những vị trí khác nhau. Cô quả là một người phụ nữ kiên cường và dũng cảm khi đã lựa chọn công việc này. Hi sinh thầm lặng nhưng mang lại bao nhiêu là tuyệt vời cho tất cả cả mọi người.

Con cái của cô chắc chắn sẽ luôn tự hào vì có một người mẹ tuyệt vời như vậy. Em luôn yêu mến cô và xem cô như người thân trong gia đình mình.

Mẫu 12 Bài tham khảo

Cạnh nhà em là gia đình một bác hàng xóm đã nghỉ hưu. Bác tên là Hậu, bác tuy năm nay đã gần 60 tuổi nhưng bác vẫn còn nhanh nhẹn và tinh tường mọi thứ.

Sáng nào em đi học cũng thấy bác đã dậy sớm đi chợ về trên tay bác là cái làn với đầy đủ thức ăn hoa quả cho một ngày. Hôm nào em chào bác bác cũng cười thật tươi với mẹ con em. Nụ cười ấy thật hiền từ và phúc hậu. Bác có mái tóc dài nhưng đã điểm những sợi tóc bạc lốm đốm, bác thường búi tóc đằng sau rất gọn gàng. Người bác hơi đậm và cao, bác bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn. Da bác đã điểm những nốt đồi mồi màu nâu nhưng vẫn để lộ ra đôi mắt hiền từ. Mỗi khi bác cười là đôi mắt ấy lại nheo lại và hiền từ phúc hậu làm sao.

Điều em yêu quý nhất ở bác là bác rất hiền lành và không bao giờ quát mắng trẻ con. Bác rất quý chúng em, lần nào bác đi chợ hay đi lễ về bác đều gọi chúng em lại cho quà cho lộc. Cầm như cái kẹo những gói bánh bác cho em cảm thấy rất vui và cảm động vì bác đã già rồi nhưng vẫn rất quan tâm đến chúng em. Bác rất thích trồng cây cảnh, sáng nào em cũng thấy tưới nước trên mỗi chậu cây hay dùng kéo để tỉa cành lá rụng. Nhìn những chậu cây cảnh xanh tốt của bác em biết bác là người rất yêu cây và rất cẩn thận chu đáo. Có lần chúng em đá bóng chẳng may vào chậu cây cảnh của bác làm một cành cây bị gãy và hoa rụng xuống đất khi đó chúng em nghĩ bác sẽ giận và mắng chúng em tuy nhiên khi chúng em lí nhí xin lỗi bác chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và bảo “không sao các cháu lần sau chú ý hơn nhá”.

Có một lần em bị điểm kém, trên đường về nhà em vừa đi vừa khóc vì sợ buổi tối về nhà mẹ sẽ mắng quát em, vậy là em ngồi ngoài công viên gần nhà không dám về nhà. Khi đó bác Hậu đi đâu về và nhìn thấy em, sau khi hỏi rõ đầu đuôi và bác bảo em về nhà bác đã. Em ngoan ngoãn đi theo bác, rồi bác nhẹ nhàng ân cần vỗ về em và phân tích cho em hiểu rằng đó không phải là điều xấu rằng ai cũng có những lỗi lầm và động viên em về nhận lỗi với bố mẹ và hứa sẽ ngoan hơn sẽ học chăm hơn để không bị điểm kém. Hôm đó em nghe lời bác em về nhà làm theo lời bác dặn, hôm đó bố mẹ em cũng không quát mắng em như mọi lần nữa.

Em rất yêu quý bác hàng xóm bởi vì bác rất tốt bụng không chỉ với em mà còn với mọi người xung quanh. Bố mẹ em dặn em luôn phải ngoan ngoãn với bác Hậu để không phụ lòng tốt của bác.

Mẫu 13 Bài tham khảo

Khu nhà của em rất vui và rộn ràng, ai ai cũng tốt bụng và luôn giúp đỡ lẫn nhau. Trong đó, người hàng xóm mà em yêu quý nhất chính là cô Lan hàng xóm ngay bên cạnh nhà em.

Năm nay cô đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng trông cô vẫn rất trẻ và xinh đẹp như mới ngoài đôi mươi. Dáng người cô dong dỏng cao, thân hình cân đối, vừa vặn. Cô có làn da trắng muốt như tuyết và một đôi mắt biết cười rất đáng yêu. Đặc biệt cô có một nụ cười rất xinh, mỗi khi cô cười lại ánh lên bao niềm hạnh phúc. Cô vừa mới lập gia đình năm ngoái, chồng cô là chú Dũng- thợ sửa điện, chú rất hay phải đi công tác nên chỉ có mình cô ở nhà loanh quanh công việc nội chợ, thỉnh thoảng em lại sang trò chuyện giúp đỡ cô để cô bớt buồn chán. Mỗi khi có bài toán khó, em lại sang nhờ cô giảng hộ, và lần nào cô cũng dịu dàng chỉ dạy tận tình cho em. Lần nào đi chơi xa về, em cũng nhận được quà từ cô, khi thì mấy gói bim bim, khi thì chục nem chua, khi thì bánh tráng. Ở xóm cô sống rất hòa đồng và nhã nhặn, chưa bao giờ thấy cô to tiếng hay tị nạnh với ai, với người lớn tuổi cô luôn lễ phép kính trọng, với trẻ con, người ít tuổi hơn, cô thường nhường nhịn và chỉ nhắc nhở dịu dàng khi mắc lỗi. Cô rất tốt bụng và hay giúp đỡ làng xóm, cách nhà em mấy nhà có nhà bà Mai, bà tuổi đã cao lại hay đau ốm nhưng con cháu thì ở xa không tiện chăm sóc, cô thỉnh thoảng lại nấu cháo, nấu cơm mang sang và tâm sự với bà để bà vơi bớt nỗi buồn, cô đơn.

Em rất yêu quý cô, cô như một người chị, người bạn, người hàng xóm thân thiết nhất của em. Em sẽ học tập thật tốt để sau này trở thành một người tốt giống như cô Lan.

Mẫu 14 Bài tham khảo

Bác Khúc là thợ sửa xe đạp ở đầu ngõ nhà em. Quán sửa xe của bác ấy còn nhiều tuổi hơn cả em nữa.

Gọi là quán sửa xe, nhưng thật ra nó chỉ là một cái lều nhỏ với đủ các dụng cụ nằm trên cái giá sắt cũ. Còn bác Khúc sẽ nằm trên cái võng ở trước cửa quán, chờ có khách thì ngồi dậy làm việc. Bác Khúc là một người đàn ông cũng gần 50 tuổi rồi. Bác có dáng người cao lớn, nhưng gầy gò nên trông rất khắc khổ. Nước da bác ngăm đen, thô ráp. Khuôn mặt bác hằn rõ những nếp nhăn, sâu như những khe rãnh của mặt đồng mùa hạn. Tóc bác đen, dày và hơi xù, ít được cắt tỉa. Đôi mắt bác rất đẹp, sáng ngời như những vì sao. Hai gò má hơi nhô cao, hiện rõ phần hõm má hơi hóp vào. Khuôn miệng bác khá rộng, nhưng thường mím lại, rất ít khi cười. Bác Khúc là người ít nói, bác chỉ làm việc thôi. Vẻ ngoài lầm lì ấy khiến ai mới gặp lần đầu tiên sẽ dễ e dè. Nhưng thật ra bác ấy tốt bụng lắm. Khi được nhờ bơm xe bác chẳng bao giờ lấy tiền. Mấy cô đồng nát hỏng xe, bác cũng sửa miễn phí cho. Có lẽ vì thế, mà bác vẫn luôn nghèo vật chất. Đôi bàn tay to của tác thô ráp, hằn rõ những vết nứt ở đầu ngón tay phải làm việc suốt cả ngày. Những bộ áo quần lao động cũ kĩ dính đầy nhựa đen giặt không sạch được. Nhưng bù lại, bác ấy lại là người giàu tình cảm, được bà con yêu quý.

Trong xóm, mỗi khi có quả chín hay có giỗ, mọi người thường mang đồ ra mời bác Khúc cùng ăn. Đó là tình cảm của bà con láng giềng mà sách vẫn thường hay kể.

Mẫu 15 Bài tham khảo

Hôm trước đến nhà bác em chơi đúng vào thời điểm bác em xây nhà, chợt em để ý đến một bác đang làm việc say sưa trên tầng 2. Chao ôi! Công việc của các bác thợ xây mới vất vả làm sao!

Giữa những tia nắng hạ gay gắt đang nhảy nhót tung tăng trên khắp mặt đất, bác ấy vẫn nhanh nhẹn xúc xi măng rồi trộn đều với nước. Mái tóc lòa xòa điểm đốm trắng nhuộm đẫm mồ hôi. Bác chừng hơn 40 tuổi, làn da đen sạm, những đôi môi luôn nở nụ cười rất tươi. Bác nhanh nhẹn trộn đều vừa rồi khéo léo trát lên những phần hở trên những viên gạch góc nhà, chốc chốc bác lại đưa người ra phía xa ngắm nghía cẩn thận, ưng ý rồi mới tiếp tục trát tiếp.

Công việc cứ thế lặp đi lặp lại, đến lúc mà lưng áo đã dẫm mồ hôi ướt sũng, chú mới ngồi nghỉ một lát, thấy em chạc tuổi con bác ở nhà, bác mới kể chuyện rằng bác đi làm vất vả như này cũng chỉ mong con bác học hành cho chăm chỉ, sau này ra ngoài xã hội kiếm một công việc nhẹ nhàng hơn để mà làm, muốn không phải làm những việc vất vả thì phải học thật giỏi, bác cũng chẳng cần gì, chỉ mong nó có một tương lai tươi sáng. Bác bảo với em rằng thực ra mỗi nghề có một vất vả riêng những quan trọng là phải tìm được niềm vui và niềm đam mê, thích nghi với nó, có thế mới có thể sống tốt giữa cuộc đời đầy chông gai trắc trở này được.

Em rất kính trọng và ấn tượng với bác thợ xây, em hứa sau này sẽ học tập thật giỏi, nghe lời bố mẹ, ngoan ngoan, tìm thấy cho mình một hướng đi thích hợp, đạt được ước.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...