Top 105 đoạn văn tả bố đang trồng cây hay nhất>
- Giới thiệu: Hình ảnh bố đang trồng cây. - Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó: thân thương, ngưỡng mộ, hạnh phúc...
Dàn ý chi tiết
I. Mở đoạn
- Giới thiệu: Hình ảnh bố đang trồng cây.
- Nêu cảm xúc chung của em về hình ảnh đó: thân thương, ngưỡng mộ, hạnh phúc....
II. Triển khai
a. Khung cảnh xung quanh
- Không gian: khu vườn, sân nhà hoặc mảnh đất nhỏ.
- Thời gian: buổi sáng sớm / chiều mát.
- Âm thanh: tiếng chim, tiếng xẻng xúc đất, tiếng lá cây xào xạc.
b. Ngoại hình và dáng vẻ của bố
- Trang phục: quần áo lao động đơn giản, có thể đội mũ, đi ủng.
- Dáng người: khỏe khoắn, vững chãi.
- Khuôn mặt: tập trung, có thể lấm tấm mồ hôi.
- Ánh mắt: chăm chú, kiên nhẫn.
c. Hoạt động trồng cây
- Các bước: đào hố, đặt cây con, lấp đất, tưới nước.
- Cử chỉ: mạnh mẽ nhưng cẩn thận, nâng niu cây non.
- Nhịp điệu: đều đặn, dứt khoát.
- Sự chăm sóc: chỉnh đất, vun gốc, tưới nước nhẹ nhàng.
III. Kết đoạn
- Khẳng định lại hình ảnh bố đang trồng cây: khỏe khoắn, đáng quý.
- Nêu cảm xúc: tự hào, biết ơn.
- Liên hệ: mong muốn học theo bố, biết chăm sóc cây và yêu lao động.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Buổi sáng, em thấy bố đang trồng cây ngoài vườn. Bố mặc bộ quần áo lao động giản dị, đầu đội chiếc mũ cũ. Dáng người bố vững chãi, đứng giữa khoảng đất trống. Bố cầm xẻng đào từng hố nhỏ, động tác mạnh mẽ nhưng rất cẩn thận. Đất được xúc lên gọn gàng sang một bên. Sau đó, bố nhẹ nhàng đặt cây con vào hố. Đôi tay bố nâng niu cây như sợ làm gãy cành non. Bố dùng đất lấp lại, rồi vun gốc cho cây đứng vững. Những giọt mồ hôi lăn trên trán nhưng bố vẫn chăm chú làm việc. Cuối cùng, bố tưới nước nhẹ nhàng cho cây. Nhìn bố, em thấy công việc trồng cây thật ý nghĩa. Em càng thêm yêu quý và kính trọng bố.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Chiều hôm ấy, khu vườn nhỏ rộn ràng với hình ảnh bố đang trồng cây. Tiếng xẻng chạm vào đất nghe “cạch cạch” rất vui tai. Bố cúi người đào đất, từng nhát xẻng chắc và đều. Áo bố thấm mồ hôi nhưng bố không hề nghỉ tay. Khi đặt cây xuống, bố nhẹ nhàng chỉnh lại cho thẳng. Đôi bàn tay bố phủ đầy đất nhưng vẫn khéo léo. Gió thổi nhẹ làm lá cây rung lên xào xạc. Bố vừa làm vừa quan sát, thỉnh thoảng lại sửa lại gốc cây. Sau khi trồng xong, bố tưới nước cho cây bằng chiếc vòi nhỏ. Nước chảy xuống làm đất ẩm dần. Khuôn mặt bố ánh lên vẻ hài lòng. Em đứng nhìn và cảm thấy thật bình yên.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Em rất thích ngắm bố trồng cây trong vườn nhà. Mỗi lần như vậy, bố đều chuẩn bị rất cẩn thận. Bố mặc quần áo đơn giản và đeo găng tay. Dáng bố cúi xuống đào đất trông vừa mạnh mẽ vừa chăm chỉ. Đôi tay bố thoăn thoắt, làm việc không ngừng nghỉ. Khi đặt cây con xuống, bố nhẹ nhàng như đang chăm sóc một sinh linh bé nhỏ. Bố tỉ mỉ vun đất quanh gốc để cây không bị nghiêng. Thỉnh thoảng, bố lại lau mồ hôi rồi tiếp tục làm việc. Ánh mắt bố luôn dõi theo từng chiếc lá non. Em cảm nhận được sự yêu thích của bố dành cho cây cối. Nhìn bố, em thấy công việc lao động thật đáng quý. Em tự nhủ sẽ học theo bố để chăm sóc cây xanh. Hình ảnh bố trồng cây luôn khiến em tự hào.
Bài tham khảo Mẫu 1
Buổi chiều hôm ấy, em thấy bố đang trồng cây ngoài khu vườn nhỏ phía sau nhà. Bố mặc bộ quần áo lao động giản dị, đầu đội chiếc mũ đã bạc màu. Dáng người bố cao lớn, vững chãi, nổi bật giữa khoảng đất trống. Bố cầm chiếc xẻng, đào từng hố đất với những động tác dứt khoát và chắc chắn. Mỗi lần xẻng cắm xuống, đất lại được xúc lên gọn gàng sang một bên. Bố hơi cúi người, chăm chú vào công việc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Sau khi đào xong, bố nhẹ nhàng đặt cây con vào hố. Đôi tay bố nâng niu cây, chỉnh cho thẳng đứng rồi mới lấp đất lại. Bố dùng chân dậm nhẹ để đất chặt hơn, giúp cây không bị nghiêng. Những động tác ấy vừa mạnh mẽ lại vừa cẩn thận, tỉ mỉ. Tiếp đó, bố lấy vòi nước tưới nhẹ quanh gốc cây. Dòng nước thấm dần vào đất, làm màu đất trở nên sẫm hơn. Bố đứng ngắm cây một lúc, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. Gió thổi nhẹ làm lá cây non rung rinh như đang chào bố. Em đứng nhìn mà cảm thấy thật yên bình. Hình ảnh bố bên khu vườn khiến em càng thêm yêu quý và kính trọng. Em hiểu rằng, việc trồng cây không chỉ làm đẹp cho ngôi nhà mà còn thể hiện sự chăm chỉ của bố. Em tự nhủ sẽ học theo bố để biết yêu lao động và chăm sóc thiên nhiên.
Bài tham khảo Mẫu 2
Nếu lắng nghe thật kỹ, em có thể “đọc” được câu chuyện của khu vườn qua từng nhát xẻng của bố. Chiều hôm ấy, bố không chỉ trồng cây, mà như đang gieo xuống đất cả sự kiên nhẫn và yêu thương. Bố đứng giữa mảnh đất nâu, dáng người hơi cúi, đôi vai rộng tạo cảm giác vững chãi. Chiếc xẻng trong tay bố lên xuống nhịp nhàng, mỗi lần chạm đất lại phát ra âm thanh trầm chắc. Đôi tay bố dính đầy đất nhưng vẫn cẩn thận khi chạm vào cây non. Khi đặt cây xuống, bố không vội lấp đất ngay mà chỉnh lại từng chút một cho cây đứng thẳng. Ánh mắt bố chăm chú như đang trò chuyện với cái cây bé nhỏ. Bố vun đất quanh gốc, dùng tay ấn nhẹ, rồi lại lùi ra quan sát. Những giọt mồ hôi rơi xuống hòa vào đất, như góp phần nuôi dưỡng cây lớn lên. Gió khẽ thổi, tà áo bố lay nhẹ, còn những chiếc lá non rung rinh như đáp lại. Bố cầm vòi nước, tưới từng dòng nhỏ, không mạnh cũng không yếu, vừa đủ để đất thấm dần. Em nhận ra bố không chỉ làm việc bằng sức, mà còn bằng sự tỉ mỉ và tình cảm. Nhìn bố, em thấy việc trồng cây không hề đơn giản, mà là cả một quá trình chăm chút. Khu vườn như lặng im, chỉ có bố và những mầm xanh đang lớn dần. Em đứng nhìn, cảm thấy lòng mình chậm lại, nhẹ nhàng hơn. Hình ảnh bố lúc ấy không ồn ào, nhưng lại rất sâu sắc. Có lẽ, mỗi cái cây lớn lên sau này đều mang theo dấu ấn của bố. Và em hiểu rằng, bố không chỉ trồng cây, mà đang vun trồng cả những giá trị bền lâu cho gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 3
Buổi sớm, khi ánh nắng còn chưa kịp trải đều khắp khu vườn, bố đã bắt đầu công việc trồng cây quen thuộc. Sương còn đọng trên lá, không khí mát lành khiến mọi thứ trở nên yên tĩnh. Bố bước ra vườn, tay cầm chiếc xẻng, dáng đi chậm rãi nhưng chắc chắn. Bố chọn một khoảng đất trống, cúi xuống dùng chân đạp nhẹ để thử độ mềm của đất. Sau đó, bố bắt đầu đào hố, từng nhát xẻng không quá nhanh nhưng rất đều và sâu. Đất được xúc lên, tơi xốp và ẩm, bốc lên mùi ngai ngái dễ chịu. Bố dừng lại một chút, lau mồ hôi rồi nhìn xuống hố đất như đang tính toán điều gì. Khi đặt cây con xuống, bố dùng cả hai tay nâng niu, chỉnh từng góc nhỏ cho thật ngay ngắn. Bố không lấp đất vội, mà vun từng lớp, vừa làm vừa quan sát. Đôi tay bố phủ đầy đất, nhưng từng động tác vẫn rất khéo léo. Ánh nắng bắt đầu chiếu vào khu vườn, làm nổi bật dáng bố đang cặm cụi làm việc. Những giọt mồ hôi lăn dài trên má nhưng bố vẫn chăm chú, không rời mắt khỏi gốc cây. Sau cùng, bố tưới nước, dòng nước trong veo chảy nhẹ quanh gốc. Cây non khẽ rung, như đang thích nghi với mảnh đất mới. Em đứng nhìn mà thấy lòng mình lắng lại. Hình ảnh bố trồng cây không chỉ là lao động, mà còn là một sự kiên trì âm thầm. Em hiểu rằng, để có một khu vườn xanh, cần rất nhiều công sức và tình yêu. Và trong khoảnh khắc ấy, bố hiện lên thật gần gũi mà cũng thật đáng kính.
Bài tham khảo Mẫu 4
Chiều xuống, khu vườn như chậm lại, chỉ còn tiếng gió nhẹ và hình ảnh bố đang cặm cụi trồng cây. Bố đứng giữa khoảng đất nâu, bóng dáng in dài dưới ánh nắng cuối ngày. Chiếc áo bố mặc đã sẫm màu vì mồ hôi, nhưng bố vẫn chăm chú làm việc. Bố cúi xuống, dùng xẻng đào từng nhát chắc tay, đất vỡ ra thành từng mảng nhỏ. Khi hố đã vừa ý, bố đặt cây con xuống một cách chậm rãi. Đôi tay bố nâng gốc cây rất nhẹ, như sợ làm tổn thương những rễ non. Bố nghiêng đầu quan sát, chỉnh lại cho cây đứng thẳng rồi mới vun đất xung quanh. Mỗi lần vun, bố đều ấn nhẹ, tạo thành một vòng đất gọn gàng. Những cử chỉ ấy tuy đơn giản nhưng lại rất tỉ mỉ. Bố lùi lại vài bước, nhìn cây như kiểm tra lần cuối. Sau đó, bố cầm vòi nước, tưới từng dòng nước nhỏ quanh gốc. Nước thấm dần, làm đất mềm ra và ôm chặt lấy rễ cây. Gió chiều thổi qua, làm những chiếc lá non khẽ lay động. Em đứng nhìn bố, thấy hình ảnh ấy thật bình yên. Không có lời nói nào, chỉ có sự lặng lẽ và chăm chỉ. Em hiểu rằng, mỗi cái cây lớn lên đều bắt đầu từ những giây phút như thế. Và bố, bằng đôi tay của mình, đang âm thầm tạo nên một khu vườn xanh cho gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có những buổi trưa nắng nhẹ, khi mọi người nghỉ ngơi, bố vẫn lặng lẽ ra vườn trồng cây. Ánh nắng chiếu xuống làm khu vườn sáng lên, còn bóng bố đổ dài trên mặt đất. Bố cúi người, tay cầm xẻng, từng nhát đào không nhanh nhưng rất chắc. Mỗi lần xẻng cắm xuống, đất tơi ra, mùi đất mới bốc lên thơm nhẹ. Bố dừng lại, chống tay lên cán xẻng, đưa mắt nhìn quanh như chọn vị trí thích hợp nhất cho cây. Khi đặt cây con xuống, bố dùng hai tay giữ gốc, nhẹ nhàng như đang nâng một vật quý. Bố xoay nhẹ thân cây cho ngay ngắn rồi mới lấp đất lại. Những động tác ấy diễn ra chậm rãi nhưng đầy cẩn thận. Đôi tay bố dính đầy đất, nhưng từng cử chỉ vẫn rất khéo léo. Bố dùng chân nén đất quanh gốc, rồi lại cúi xuống chỉnh sửa thêm. Sau đó, bố lấy nước tưới đều, dòng nước nhỏ chảy quanh làm đất mềm ra. Khuôn mặt bố ánh lên vẻ hài lòng khi nhìn cây đã đứng vững. Gió thổi qua, lá cây khẽ rung như đang làm quen với nơi ở mới. Em đứng ở hiên nhà, lặng lẽ quan sát từng hành động của bố. Em cảm nhận được sự kiên nhẫn và chăm chỉ trong từng việc bố làm. Trồng cây với bố không phải là việc vội vàng, mà là cả một quá trình chăm chút. Nhìn bố, em thấy yêu hơn khu vườn nhỏ của gia đình. Và em hiểu rằng, những mầm xanh hôm nay sẽ lớn lên nhờ bàn tay cần mẫn của bố.
Bài tham khảo Mẫu 6
Có những buổi chiều lặng gió, khu vườn như trở thành thế giới riêng của bố. Bố bước ra với chiếc xẻng trên tay, dáng đi chậm rãi nhưng đầy chắc chắn. Bố chọn một góc đất còn trống, cúi xuống quan sát rồi bắt đầu đào. Từng nhát xẻng không vội vàng mà rất đều đặn, như đã quen thuộc từ lâu. Đất tơi ra thành từng lớp, màu nâu sẫm nổi bật dưới ánh nắng. Bố dừng lại, lau nhẹ mồ hôi trên trán rồi tiếp tục công việc. Khi đặt cây con xuống, bố dùng tay chỉnh sửa rất cẩn thận, đảm bảo cây đứng ngay ngắn. Đôi bàn tay bố dính đất nhưng lại nâng niu cây như một vật quý. Bố vun đất quanh gốc, vừa làm vừa nhìn, thỉnh thoảng lại chỉnh lại cho chắc chắn. Những động tác ấy chậm rãi nhưng không hề lúng túng. Sau đó, bố tưới nước, dòng nước chảy nhẹ làm đất ẩm dần. Bố lùi lại vài bước, ngắm cây với ánh mắt hài lòng. Gió nhẹ thổi qua, làm lá cây non rung rinh như đang chào bố. Em đứng nhìn mà cảm thấy mọi thứ thật yên bình. Hình ảnh bố lúc ấy vừa giản dị vừa đáng kính. Em nhận ra rằng, trồng cây không chỉ cần sức lực mà còn cần sự kiên trì. Bố đã dành rất nhiều tâm sức cho khu vườn nhỏ ấy. Và em hiểu rằng, những hàng cây xanh sau này chính là kết quả của sự chăm chỉ mỗi ngày của bố.
Bài tham khảo Mẫu 7
Nếu khu vườn là một cuốn sách, thì mỗi lần bố trồng cây chính là lúc ông viết thêm một trang mới. Chiều hôm ấy, bố bước ra vườn, mang theo chiếc xẻng và một cây con bé nhỏ. Bố không vội bắt tay vào làm ngay, mà đứng lặng vài giây như đang “đọc” mảnh đất trước mặt. Rồi bố cúi xuống, bắt đầu đào, từng nhát xẻng như mở ra những lớp đất còn ngủ yên. Đất bung ra, tơi xốp, mang theo mùi ẩm quen thuộc của thiên nhiên. Khi hố đã đủ sâu, bố đặt cây con xuống, động tác chậm rãi như đặt một dấu chấm câu quan trọng. Đôi tay bố không còn thô ráp nữa, mà trở nên mềm mại khi chạm vào rễ cây. Bố xoay nhẹ thân cây, chỉnh lại góc nghiêng, như muốn nó đứng thật tự tin trên mảnh đất mới. Sau đó, bố lấp đất từng chút một, không vội vàng, như đang viết tiếp những dòng chữ còn dang dở. Mỗi lần vun đất, bố lại khẽ ấn nhẹ, tạo thành một vòng tròn gọn gàng quanh gốc. Những giọt mồ hôi rơi xuống, hòa vào đất, như những dấu chấm lặng lẽ của sự kiên trì. Bố lùi lại, ngắm nhìn “tác phẩm” của mình bằng ánh mắt trầm ngâm. Rồi bố cầm vòi nước, tưới nhẹ, dòng nước như mực thấm vào trang giấy nâu. Cây non khẽ rung, như vừa nhận ra mình đã có một chỗ đứng. Em đứng phía xa, không dám làm ồn, sợ làm gián đoạn “câu chuyện” của bố. Trong khoảnh khắc ấy, em thấy bố không chỉ đang trồng cây. Bố đang gieo xuống hy vọng, chăm chút cho sự sống bắt đầu. Và khu vườn kia, từng chút một, đang lớn lên cùng những trang viết thầm lặng của bố.
Bài tham khảo Mẫu 8
Có thể với người khác, trồng cây chỉ là một công việc bình thường, nhưng với em, nhìn bố làm việc ấy lại giống như xem một thước phim chậm. Bố bước ra vườn, không nói gì, chỉ lặng lẽ chọn một góc đất còn trống. Bố dùng mũi xẻng chạm nhẹ xuống đất trước, như thử xem mảnh đất ấy đã sẵn sàng hay chưa. Rồi từng nhát xẻng bắt đầu, không nhanh, không chậm, cứ đều đều như nhịp thở. Đất bật lên thành từng mảng nhỏ, rơi xuống cạnh hố một cách gọn gàng. Bố không cúi gập người hẳn, mà giữ lưng hơi cong, dáng đứng vững vàng. Khi hố đã vừa ý, bố đặt cây con xuống, nhưng không buông tay ngay. Bố giữ thân cây, xoay nhẹ, chỉnh từng chút một cho thật cân đối. Đôi tay dính đầy đất nhưng lại nâng niu cây rất cẩn thận. Bố lấp đất từng lớp, không đổ ào một lần, mà vun dần như đang che chở cho rễ cây. Có lúc bố dừng lại, ngắm một chút, rồi lại cúi xuống chỉnh sửa. Mồ hôi rơi xuống, nhưng bố không lau vội, để mặc cho nó thấm vào đất. Khi mọi thứ đã ổn, bố mới cầm vòi nước, tưới chậm rãi quanh gốc. Dòng nước không mạnh, chỉ đủ để đất ôm lấy rễ cây. Bố lùi lại, chống xẻng, nhìn cây trong im lặng khá lâu. Em nhận ra, khoảnh khắc ấy quan trọng hơn cả lúc đào đất hay trồng cây. Đó là lúc bố gửi gắm một niềm tin vào mầm sống nhỏ bé. Em đứng nhìn mà không muốn lên tiếng, như sợ phá vỡ sự yên tĩnh ấy. Và em hiểu rằng, có những điều lớn lên rất chậm, bắt đầu từ những việc âm thầm như thế.
Bài tham khảo Mẫu 9
Nếu ai đó hỏi khu vườn nhà em bắt đầu từ đâu, em sẽ không chỉ vào một cái cây cụ thể, mà sẽ kể về những buổi bố lặng lẽ trồng cây. Hôm ấy, bố mang theo một cây con nhỏ xíu, đặt xuống đất như mang theo một lời hứa. Bố không đào ngay, mà dùng chân dậm nhẹ quanh chỗ định trồng, như đang “làm quen” với mảnh đất. Rồi chiếc xẻng cắm xuống, từng nhát không sâu vội, mà cứ từ từ mở rộng hố đất. Đất được bố xúc lên, rơi xuống thành từng lớp mềm, tơi và ẩm. Khi đặt cây vào, bố cúi sát, mắt nhìn rất gần, như muốn chắc rằng không điều gì làm tổn thương rễ. Bố dùng hai tay giữ gốc, xoay nhẹ, rồi dừng lại vài giây như suy nghĩ. Sau đó, bố mới bắt đầu lấp đất, nhưng không đổ nhanh mà vun từng nắm nhỏ. Mỗi lần vun, bố lại ấn nhẹ, tạo thành một vòng đất tròn ôm lấy gốc cây. Đôi tay bố đầy đất, nhưng những ngón tay lại rất linh hoạt và cẩn thận. Có lúc bố dùng đầu ngón tay gạt đi những viên sỏi nhỏ, để đất được mịn hơn. Khi mọi thứ đã xong, bố không vội rời đi mà đứng nhìn một lúc lâu. Rồi bố tưới nước, dòng nước rơi xuống chậm rãi, như một lời chào đầu tiên dành cho cây. Cây non khẽ rung lên, lá nhỏ lay động dưới ánh nắng. Em đứng ở xa, nhìn thấy cả một quá trình như đang diễn ra rất chậm. Bố không nói gì, nhưng từng hành động đều mang theo sự chăm chút. Em chợt hiểu rằng, trồng cây không phải là “làm cho xong”, mà là bắt đầu một sự gắn bó. Và có lẽ, khu vườn ấy không chỉ lớn lên bằng nước và đất, mà còn bằng chính sự kiên nhẫn của bố mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 10
Buổi chiều hôm ấy, khu vườn không ồn ào mà như lặng đi để nhường chỗ cho công việc của bố. Bố bước ra, tay cầm xẻng, ánh mắt nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở một khoảng đất trống. Không vội vàng, bố dùng mũi xẻng gõ nhẹ xuống đất, như thử độ chắc mềm. Rồi từng nhát xẻng bắt đầu, chậm rãi nhưng chắc chắn, đất dần tơi ra dưới bàn tay bố. Bố không đào sâu ngay mà mở rộng từng chút một, rất cẩn thận. Khi hố đất vừa đủ, bố đặt cây con xuống, hai tay giữ lấy thân cây như sợ nó nghiêng. Bố hơi nghiêng đầu, quan sát kỹ rồi mới bắt đầu lấp đất lại. Đất được vun lên từng lớp, không quá cao, không quá thấp, vừa vặn ôm lấy gốc cây. Đôi tay bố dính đất nhưng từng ngón tay vẫn linh hoạt, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Có lúc bố dừng lại, nhìn cây một lúc rồi mới tiếp tục. Mồ hôi rơi xuống nhưng bố không bận tâm, chỉ tập trung vào công việc trước mắt. Sau cùng, bố cầm vòi nước, tưới nhẹ từng dòng quanh gốc. Nước thấm dần, làm đất trở nên mềm và kết lại. Bố lùi ra vài bước, chống xẻng, lặng lẽ ngắm nhìn thành quả của mình. Em đứng phía xa, thấy hình ảnh ấy thật yên bình. Không có lời nói, chỉ có sự kiên nhẫn và chăm chỉ hiện lên rõ ràng. Em hiểu rằng, mỗi cái cây lớn lên đều bắt đầu từ những phút giây giản dị như thế. Và bố, bằng đôi tay của mình, đang lặng lẽ vun trồng cho cả khu vườn và cả những giá trị bền lâu.
- Top 105 Bài văn tả một người bạn đã gắn bó với em trong những năm học qua hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả cô lao công đang làm việc hay nhất
- Top 105 Đoạn văn tả cô giáo đang giảng bài hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người em chỉ gặp một lần nhưng nhớ mãi hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một người là nhân vật chính trong bộ phim mà em đã xem hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn tả phong cảnh mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn tả về con vật mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật em đã được quan sát trên ti vi hoặc phim ảnh mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một con vật mà em đã chăm sóc và gắn bó hay nhất
- Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi em ở hay nhất




Danh sách bình luận